Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 46: Quân dự bị



Tần Tử Dập cúi người, nhặt tấm danh thiếp kia lên.

Vừa nhìn qua, không chỉ màu sắc và kiểu dáng quen mắt, mà cái tên bên trên lại càng quen thuộc hơn.

Đó là cô em gái bên nhà dì họ của cậu, vừa tròn hai mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp... và chưa kết hôn.

Không cần nói cậu cũng lập tức hiểu ngay, tấm danh thiếp này chắc chắn là do mẹ cậu đưa cho Thẩm Tiềm. Bà vẫn luôn vô cùng nhiệt tình trong việc tìm kiếm đối tượng phù hợp khắp nơi cho mấy cô em họ đang độc thân của cậu.

Mấu chốt của vấn đề là, Thẩm Tiềm thế mà lại thực sự mang tấm danh thiếp này về.

Cô em họ con nhà dì này trẻ hơn cậu, cũng dịu dàng hơn cậu, giáo dục tốt, gia cảnh sung túc, những gì cậu có cô ấy đều có. Mà anh Tiềm xưa nay lại chưa bao giờ là người hoàn toàn lạnh lùng nghiêm khắc với phái nữ. Anh đây là... có hứng thú với em họ hơn là với cậu sao?

Trong khoảnh khắc ấy, lửa giận và sự nôn nóng trong lồng ngực Tần Tử Dập gần như cùng lúc bùng lên, càng lúc càng dữ dội, dần dà trở thành đốm lửa nhỏ thiêu rụi cả đồng cỏ.

Cậu siết chặt tấm danh thiếp kia, dùng sức lớn đến mức cả bàn tay đều khẽ run rẩy.

Không, không thể nổi giận với anh Tiềm.

Hôm nay mình vẫn luôn ở bên cạnh anh ấy, anh Tiềm chắc chắn vẫn chưa có cơ hội liên lạc với em họ, vào lúc này tuyệt đối không được nổi giận với anh, kích động anh, đẩy anh về phía em họ.

Nghĩ như vậy, Tần Tử Dập hít sâu vài hơi, làm như không có chuyện gì mà xoay người lại, quơ quơ tấm danh thiếp trong tay trước mặt Thẩm Tiềm, nở một nụ cười: "Xem em phát hiện cái gì này? Hồi nãy hai người cứ thần thần bí bí, còn không chịu nói cho em biết đã bàn chuyện gì, hóa ra là mẹ em muốn giới thiệu em họ cho anh sao?"

Lúc này Thẩm Tiềm đã thương lượng xong xuôi chuyện ngày mai với em trai, cúp điện thoại, ngẩng đầu liếc nhìn một cái, "Ừ" một tiếng.

Anh thế mà còn "Ừ"!

Tần Tử Dập âm thầm nghiến răng, sán lại ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tiềm, ôm chầm lấy cánh tay anh, mặc sức bôi đen cô em họ vô tội của mình: "Con bé đó tính tình điêu ngoa lắm, chính là một cô chiêu, vừa ham ăn vừa lười làm, lại còn không biết làm việc nhà, anh Tiềm anh đừng để ý đến nó."

Thẩm Tiềm nhìn cậu một cái, vẻ mặt như cười như không, không tiếp lời.

Tần Tử Dập tiếp tục nỗ lực, làm nũng: "Anh Tiềm anh suy nghĩ kỹ đi mà, hai đứa bọn em tuy trông có hơi giống nhau, nhưng em còn biết nấu cơm, biết làm việc nhà, còn biết kiếm tiền, em cũng có thể rất ngoan rất nghe lời anh, em tốt hơn nó nhiều lắm, đúng không? Anh đừng chọn nó, chọn em đi mà."

Thẩm Tiềm lúc này mới ung dung mở miệng nói: "Chọn em, được chưa? Tôi vốn dĩ đã chẳng định làm gì với em họ của em cả, vốn dĩ cũng định từ chối lời giới thiệu của mẹ em rồi, là do em cứ khăng khăng đi tới vào đúng thời điểm mấu chốt đó, cắt ngang lời tôi."

Tần Tử Dập nghe anh nói vậy mới vui vẻ trở lại: "Em biết ngay mà! Vậy tấm danh thiếp này em tịch thu nhé, tịch thu rồi đấy!"

Cậu miệng nói tịch thu, tay đã không cho phép đổi ý mà xé toạc mảnh giấy nhỏ kia thành hai nửa ngay tức khắc.

Ở bên cạnh, "kẻ đam mê giấy vụn" Lạc Lạc nghe thấy tiếng động liền nhảy lên ghế sô pha, ngoạm lấy một nửa tấm danh thiếp, phấn khích giữ dưới móng vuốt mà xé nát.

Thẩm Tiềm giật lại mảnh giấy dính mực in từ trong miệng Lạc Lạc, thuận tay đón lấy nửa tấm danh thiếp còn lại trong tay Tần Tử Dập, cùng ném vào thùng rác ở góc phòng khách.

Trong lòng Tần Tử Dập cuối cùng cũng thoải mái, đè tấm thân to lớn đầy lông của con Alaska xuống, ra sức vò một trận.

Lạc Lạc bị cậu vuốt ngược lông một cách chẳng hề dịu dàng, tức giận kêu gâu gâu liên hồi.

Thẩm Tiềm kịp thời ra tay giải cứu Lạc Lạc khỏi bàn tay độc địa của Tần Tử Dập, ôm nó đặt nằm bò trên đầu gối mình.

Tần Tử Dập cười hì hì một tiếng, lại ngứa tay đi nhéo tai con chó nhà người ta, Lạc Lạc bèn dùng sức lắc đầu vẩy tay cậu ra.

Tần Tử Dập hưng phấn cả buổi mới hơi bình tĩnh lại, rà soát lại toàn bộ sự việc trong đầu một lượt, nhớ ra một vấn đề mà mình đã bỏ sót, đó chính là, lời từ chối của Thẩm Tiềm bị sự xuất hiện của cậu cắt ngang, vậy thì mẹ cậu rất có thể sẽ cho rằng Thẩm Tiềm trong lúc đang qua lại với con trai bà, vẫn chấp nhận việc người khác giới thiệu con gái cho mình.

Như vậy, chẳng phải mẹ sẽ có hiểu lầm rất lớn đối với anh Tiềm sao?

Tần Tử Dập định mở miệng hỏi Thẩm Tiềm, nhưng nghĩ lại, thôi bỏ đi, việc của mình thì mình tự giải quyết, vẫn là hôm nào tìm dịp về nhà một chuyến, nói rõ ràng với bố mẹ vậy.

Nhưng mà anh Tiềm nói chọn mình đấy nhé.

Còn nói hoàn toàn không cân nhắc đến cô em họ xinh đẹp nữa chứ, hi hi.

Tần Tử Dập càng nghĩ, lại không kìm được mà vui vẻ.

---

Cuối tuần nhanh chóng đến.

Thẩm Tiềm và em trai Thẩm Phóng hẹn nhau trưa thứ bảy ăn cơm ở một nhà hàng món Hoa nổi tiếng bên ngoài, có thể tiện thể mang theo người nhà.

Anh còn gọi cả Lâm Nhược Vũ, chủ yếu cũng là tôn trọng ý muốn của mẹ anh, giới thiệu cô em gái đột nhiên xuất hiện này cho em trai biết một chút.

Về thân phận của Lâm Nhược Vũ, Thẩm Tiềm không nói nhiều, chỉ nói với em trai cô ấy là một người con gái khác ở bên ngoài của người cha phong lưu của họ, mẹ cô ấy lại có quen biết với mẹ họ, gần đây cô gặp chút chuyện, định chuyển đến sống ở bên này.

Cũng do Thẩm Phóng vô tư, anh trai nói gì cũng không nghi ngờ không nghĩ nhiều, thản nhiên chấp nhận cách nói mà nếu ngẫm kỹ thì thực ra có rất nhiều sơ hở này.

Ngược lại bạn đời của cậu chàng là Tiết Diễm thì giữ thái độ hoài nghi về việc này. Có điều hắn và Thẩm Tiềm xưa nay không hợp nhau, nên cũng không hỏi nhiều, chỉ lẳng lặng giấu sự nghi hoặc trong lòng.

Tần Tử Dập dựa vào công phu làm nũng bán manh không từ thủ đoạn nào, đã thành công "trà trộn" lại được một thân phận người nhà, lẽo đẽo theo sau Thẩm Tiềm, cùng đến nhà hàng món Hoa đó.

Hai người bọn họ là đến sớm nhất, còn chưa vào cửa, đã có cô nhân viên phục vụ ăn mặc đoan trang tú lệ bước ra đón, dẫn hai người đến phòng bao đã đặt trước.

Gần đến buổi trưa, việc làm ăn của nhà hàng vô cùng phát đạt, bên trong khách khứa ngồi kín chỗ không nói, bên ngoài còn có không ít người xếp hàng chờ đợi, mức độ được yêu thích có thể thấy rõ.

Không bao lâu sau, em trai Thẩm Phóng cũng dẫn theo người nhà của cậu vào.

Hai người lần lượt chào hỏi Thẩm Tiềm và Tần Tử Dập. Thẩm Phóng chạy đến ngồi xuống bên cạnh anh trai, cười hì hì nói: "Anh, anh, chiều hôm qua em nhặt được một con chó!"

Thẩm Tiềm nói: "Ủa, em nhặt được ở đâu?"

"Ngay ở cổng lớn nhà bọn em!" Thẩm Phóng nháy mắt với anh, nói như thật, "Một con chó Berger Đức con, chó còn bú sữa, cực kỳ cực kỳ đáng yêu! A! Em bị nó làm cho tan chảy rồi!"

Tần Tử Dập không vui khi Thẩm Phóng vừa đến đã kéo hết sự chú ý của Thẩm Tiềm đi, bèn tranh lời nói trước: "Vậy anh không giúp tìm chủ nhân của nó à?"

"Tìm chủ nhân gì chứ?" Thẩm Phóng cố ý nói, "Đến nhà bọn tôi, thì chính là của tôi rồi, là của tôi~"

Tần Tử Dập lại nói: "Như vậy không hay lắm đâu nhỉ? Lấy đồ vật nhà người khác đánh mất làm của riêng, có chút không đạo đức lắm nhỉ? Chủ nhân chắc phải lo lắng lắm."

Nể mặt Thẩm Tiềm đang ở đó, giọng điệu cậu khá mềm mỏng, đạo lý nói ra cũng không sai, nhưng trong lời ngoài lời, ý tứ bất mãn với Thẩm Phóng cũng khá rõ ràng.

Vị bạn đời Tiết Diễm nhà Thẩm Phóng ở bên ngoài vẫn luôn giữ hình tượng tinh anh cấm dục khá lạnh lùng, bình thường không thích nói chuyện lắm. Hắn vốn đang vừa nghe Thẩm Phóng chém gió với anh trai vừa giúp Thẩm Phóng cởi áo khoác treo lên giá, nghe đến đây thì không vui trước, lạnh nhạt mở miệng: "Chưa nghe hiểu thì ngoan ngoãn mà nghe, nghe hiểu rồi hẵng nói chuyện."

Tần Tử Dập: "..." Hắn ta là đang "chặn họng" mình đấy à? Phải không?

Tần Tử Dập tủi thân nhìn Thẩm Tiềm một cái, nhưng Thẩm Tiềm hiển nhiên là người đã nghe hiểu, cười nói với em trai: "Anh tưởng Trình Nhạc phải đưa chó con cho anh trước, rồi để anh chuyển giao cho em, nào ngờ cậu ta trực tiếp gửi cho em luôn, hai người các em đấy..."

Thẩm Phóng cười ha ha: "Thật ra là em kết bạn Wechat với anh Trình, giục anh ấy mấy lần, anh ấy mới đưa trước cho em đấy."

Tiết Diễm lúc này lại nhàn nhạt liếc Tần Tử Dập một cái, ánh mắt đó dường như đang chế giễu cậu: Bây giờ thì nghe hiểu rồi chứ? Thằng thiểu năng!

Tần Tử Dập: "..." Hai vợ chồng nhà họ sao mà xấu tính thế! Hợp sức lại bắt nạt người ta à!

Trên mặt Thẩm Tiềm mang theo ý cười, rất tự nhiên giơ tay lên, xoa một cái lên cái đầu sắp gục xuống của Tần Tử Dập.

Thế là Tần Tử Dập lập tức sống lại đầy máu ngay tại chỗ: Thấy chưa, anh Tiềm vẫn là quan tâm mình nhất!

Bốn người trò chuyện được một lúc, Lâm Nhược Vũ ra ngoài làm việc xong cũng đã đến nhà hàng.

Đứng ở cửa nhìn thấy tình hình trong phòng bao, cô ngẩn người, ngay sau đó đi về phía người duy nhất cô quen biết là Thẩm Tiềm.

Thẩm Tiềm giới thiệu Thẩm Phóng và Tiết Diễm cho cô trước.

Tuy hiện tại bạn đời đồng giới là thiểu số trong đám đông, nhưng cũng không tính là chuyện gì lạ lẫm, huống hồ trước đó khi nghe ngóng tin tức, Lâm Nhược Vũ ít nhiều cũng đã tìm hiểu qua một chút về tình hình của hai người anh trai này. Cô không cảm thấy bất ngờ lắm mà chấp nhận ngay, sau đó hỏi về mỹ nam bên cạnh Thẩm Tiềm: "Vậy vị này là?"

Thẩm Phóng có thể là hơi muốn trả thù hành động vừa nãy của Tần Tử Dập, không đợi anh trai nói đã cướp lời: "Cậu ta là bạn trai cũ của anh trai."

Tần Tử Dập cuống lên: "Không phải bạn trai cũ! Là tại ngũ! Tại ngũ!"

(*) 现役 (tại ngũ) nghĩa đang thực hiện nghĩa vụ quân sự hoặc thời hạn phục vụ trong quân đội. Từ này dùng để chỉ những quân nhân đang trong thời gian làm nhiệm vụ, chưa xuất ngũ. Ngoài ra, trong một số ngữ cảnh (như tiếng Nhật - Mazii và jdict.net), "現役" còn ám chỉ người đang trong thời gian hoạt động, đương chức hoặc cầu thủ còn thi đấu.

Thẩm Tiềm không phản bác, chỉ mỉm cười quay đầu lại, dường như liếc nhìn cậu một cái đầy ẩn ý.

Tần Tử Dập liền yếu ớt sửa miệng: "... Được rồi, là quân dự bị."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...