Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 47: Nói chuyện



Kết thúc bữa cơm này, Tần Tử Dập cái khác không chú ý, chỉ bị cặp đôi chồng chồng Thẩm Phóng nhét cho một miệng đầy "cơm chó" đủ các kiểu.

Lại ngẫm về hiện trạng của mình, quả thực là như hóc xương ở họng, khó mà nuốt trôi.

Sau khi trở về, cậu lại làm cho Thẩm Tiềm một bàn tiệc toàn thịt viên, trịnh trọng yêu cầu cho bạn trai dự bị được chuyển thành chính thức.

Thế nhưng lại bị Thẩm Tiềm tàn nhẫn từ chối.

Anh Tiềm của cậu quả thực là vô tình vô nghĩa vô lý gây sự, ăn liền tù tì mấy ngày tiệc thịt viên cũng không chịu nhả ra lời đồng ý, cuối cùng còn trực tiếp đi công tác luôn.

Chuyện đi công tác là do Ngụy Nhiên thông báo đột xuất, đoán chừng là gấp thật. Bởi vì tên keo kiệt Ngụy Nhiên này không chỉ đặt vé máy bay giúp Thẩm Tiềm, mà lại còn nỡ đặt cả khoang hạng nhất.

Lúc sắp đi, Thẩm Tiềm nhờ cậy Tần Tử Dập thỉnh thoảng chăm sóc em gái Lâm Nhược Vũ một chút.

Việc này vốn dĩ giao cho em trai Thẩm Phóng thì thích hợp hơn, dù sao đối với Lâm Nhược Vũ mà nói, bất luận là Tần Tử Dập hay Thẩm Phóng đều là đàn ông xa lạ, Thẩm Phóng với cô tốt xấu gì cũng còn chút quan hệ huyết thống.

Nhưng vì một số nguyên nhân, Thẩm Tiềm không muốn em trai và Lâm Nhược Vũ tiếp xúc quá nhiều. Tần Tử Dập cũng biết điểm này, tuy không vui khi Thẩm Tiềm đi công tác, nhưng cũng không dây dưa ở điểm này, đã nhận lời.

Tần Tử Dập còn lại một mình ở nhà, ăn cơm ngủ nghê làm việc đều một mình, cùng lắm có thêm một con chó, cảm thấy bản thân quả thực sống trước cuộc sống của người già neo đơn.

Đúng lúc này thì nhận được điện thoại của mẹ cậu. Cậu lập tức dắt theo Lạc Lạc, cùng về nhà họ Tần.

Mẹ cậu ra đón chào hỏi: "Con trai về rồi đấy à." Trên mặt mang theo nụ cười. "Lạc Lạc cũng đến rồi sao. "

Tần Tử Dập hiện giờ khí không thuận, gặp ai chặn họng người đó, mở miệng liền nói: "Mẹ với bố con làm hòa rồi ạ?"

Phu nhân Tần sa sầm mặt, hung dữ trừng cậu một cái, mắng một câu: "Thằng ranh con."

Nói ra thì, lần trước phu nhân Tần và Tần gia cãi nhau đến mức gà bay chó sủa, nguyên nhân chủ yếu vẫn nằm ở chỗ Tần Tử Dập.

Đó là ngày thứ hai sau khi tiệc mừng thọ của ông cụ An kết thúc, Tần Tử Dập tranh thủ về nhà một chuyến.

Về mục đích cậu tới, có chuyện ở tiệc mừng thọ hôm trước làm nền, phu nhân Tần và cậu coi như ngầm hiểu trong lòng.

Kết quả cậu lại mãi không mở lời, cứ kéo dài mãi đến lúc ăn cơm, Tần gia về.

Tần Tử Dập trước kia chưa từng nhắc đến vấn đề người tình khi có mặt cả bố và mẹ.

Bởi vì cậu không giỏi thuyết phục và biện luận, thường một mình còn ứng phó không nổi, huống chi là bố mẹ hai người cùng ra trận.

Nhưng lần này thì khác...trước khi đến cậu đã âm thầm nghĩ ra một cách "gậy ông đập lưng ông".

Trên bàn ăn, ba người im lặng ăn cơm.

Hai vợ chồng chờ con trai nói trước, ai cũng không nhắc đến câu chuyện kia. Tần Tử Dập cũng biết một khi mở miệng thì bữa cơm này có thể nuốt không trôi nữa, nên cố tình chọn những món mình thích ăn trước.

Ngược lại cô bảo mẫu nhỏ bên cạnh bị bầu không khí này dọa cho nơm nớp lo sợ, trốn đi chỗ khác.

Đợi ăn cũng gần xong rồi, Tần Tử Dập đặt đũa xuống, nói: "Con muốn kết hôn với bạn trai con."

Một câu nói của cậu trực tiếp bỏ qua vô số tình tiết, khiến phu nhân Tần và Tần gia nhất thời đều có chút ngơ ngác.

Phu nhân Tần giật mình, đợi phản ứng lại liền lập tức phủ quyết: "Bố mẹ không đồng ý."

Tần Tử Dập đã sớm có chuẩn bị, cũng không vội, hỏi: "Tại sao không đồng ý ạ?"

Phu nhân Tần nói: "Cậu ta là đàn ông, lại không biết sinh con. Các con chơi bời thì thôi đi, kết hôn cái gì?"

Tần Tử Dập nói: "Anh ấy sức khỏe dồi dào, phát triển tốt. Sao lại không biết sinh con?"

Phu nhân Tần bực bội: "Mẹ nói là cậu ta sẽ không sinh con cho con!"

Tần Tử Dập nói: "Vậy nói thế thì con cũng không sinh con cho anh ấy được, cũng chẳng giỏi hơn anh ấy. Không phải rất công bằng sao?"

Phu nhân Tần âm thầm nghiến răng, lại nói: "Nhưng hai đứa chênh lệch tuổi tác cũng lớn quá. Lúc con đang độ xuân thu sung sức thì cậu ta đã lực bất tòng tâm rồi, đến lúc đó vất vả hầu hạ cậu ta chẳng phải vẫn là bản thân con sao?"

Tần Tử Dập đợi chính là câu nói này. Cậu liếc nhìn bố mình, ánh mắt rất chính trực, nói: "Mẹ à mẹ nói lời này là thật lòng sao? Bố lớn hơn mẹ tận ba mươi tuổi đấy."

Tần gia vừa nghe đã không vui. Mặc dù khuôn mặt ông quanh năm đều khó đăm đăm, nhưng lúc này vẫn có thể nhìn ra đen hơn bình thường một chút.

Ông đặt đũa xuống cái "cạch", trầm giọng nói: "Tuổi tác không phải là vấn đề."

Phu nhân Tần đâu có bị ông dọa, trừng mắt nhìn ông: "Vậy ý anh là anh đồng ý rồi?"

Tần gia ho khan một tiếng: "Anh đâu có nói đồng ý."

Tần Tử Dập bèn tiếp tục hỏi: "Vậy bố tại sao lại không đồng ý?"

Tần gia bèn chậm rãi mở miệng hỏi: "Cậu ta có biết con có bối cảnh gì không?"

Mẹ ruột đều gặp rồi, còn có thể không biết sao? Tần Tử Dập liền nói: "Biết ạ."

Tần gia: "Vậy con có biết rõ cậu ta có bối cảnh gì không?"

Tần Tử Dập nói: "Đương nhiên rồi, bối cảnh anh ấy cũng đâu có phức tạp."

Tần gia nói: "Vậy con nói thử xem."

Tần Tử Dập không nhận ra đây là cái bẫy, còn tưởng bố mình thật lòng muốn hỏi, bèn nói: "Bố mẹ anh ấy ly hôn từ sớm, không có bố, sống với mẹ. Trong nhà còn có một em trai, em trai đã kết hôn. Đều là bối cảnh rất trong sạch."

Tần gia vỗ bàn một cái: "Đúng rồi, lẽ nào con không phát hiện ra vấn đề gì sao?"

Tần Tử Dập ngơ ngác: "Vấn đề gì ạ?"

Tần gia nói: "Tuy rằng chúng ta không ham đồ gì của đối phương. Nhưng bối cảnh chênh lệch lớn như vậy, con không sợ cậu ta là vì tiền mới ở bên con sao?"

Tần Tử Dập mở to mắt: "Anh ấy mà ham tiền thì bọn con trước đây còn cần dây dưa lâu như vậy sao? Anh ấy rất giỏi, tự mình giúp bạn gây dựng một công ty nhỏ sắp phá sản thành quy mô như hiện tại. Anh ấy mới không thiếu tiền đâu."

Tần gia lại nói: "Cho dù không thiếu tiền, thì xuất thân không giống nhau, môn không đăng hộ không đối, cũng dễ nảy sinh mâu thuẫn."

Tần Tử Dập ngẫm nghĩ, đưa ra một ví dụ tương tự: "Vậy em trai anh ấy kết hôn với Tiết Diễm mấy năm rồi, cũng đâu nghe nói có mâu thuẫn gì, tình cảm vẫn luôn rất tốt mà."

Tần gia ngẩn người. Ông đúng là có biết chuyện hôn nhân của đứa con nhà họ Tiết, dù sao trong chuyện này đứa trẻ vốn luôn kín tiếng kia lại phô trương chưa từng thấy, kết hôn với một người đàn ông mà hận không thể cáo tri cho cả thiên hạ biết.

Tuy nhiên như vậy Tần gia lại càng có lý do phủ quyết Thẩm Tiềm, ông lắc đầu, giọng điệu có chút châm chọc: "Kể ra cũng đều biết chọn đấy. Hai anh em đều tâm cơ y như nhau."

Tần Tử Dập rất tức giận, nhìn chằm chằm mẹ mình, nói: "Vậy bố cũng nghĩ về mẹ như thế sao?"

Phu nhân Tần không nói một lời, đứng dậy phất tay áo bỏ đi.

Nếu muốn so sánh xuất thân, e rằng bà ngày xưa còn không bằng được Thẩm Tiềm bây giờ.

Tần gia lúc này mới phản ứng lại, vội vàng đứng dậy, đuổi theo vợ ra ngoài.

Bên bàn ăn chỉ còn lại một mình Tần Tử Dập. Cậu lẳng lặng ăn xong cơm, gọi người dọn dẹp tàn cuộc, tranh thủ lúc bố mẹ đều chưa quay lại, lẳng lặng quay về chỗ ở với Thẩm Tiềm.

Cậu cảm thấy cuộc nói chuyện lần này có thể có hiệu quả, phải tranh thủ thời gian nghiên cứu "một trăm cách trốn tránh đòn đánh đôi nam nữ hỗn hợp".

Cậu nghiên cứu mấy ngày, kết quả lần này về nhà gặp lại bố mẹ, ngược lại chẳng dùng đến.

Phu nhân Tần có lẽ quả thực đã được Tần gia dỗ dành xong, không nhìn ra dáng vẻ thực sự nổi giận, mắng Tần Tử Dập xong liền cười, hỏi cậu: "Cậu bạn trai kia của con đâu? Sao không đến cùng con?"

Cái này đúng thật là chuyện nào không hay thì nhắc chuyện đó.

Tần Tử Dập vừa nghĩ đến vẫn còn tức anh ách, nói năng bừa bãi: "Không có bạn trai."

"Nói hươu nói vượn." Phu nhân Tần nói, "Chính là cái cậu lần trước đi cùng con đến nhà họ An ấy."

Tần Tử Dập ỉu xìu nói: "Chia tay rồi."

"Tại sao vậy?" Chiêu bài phu nhân Tần dày công chuẩn bị nhất thời không dùng được, kinh ngạc một cách rất thật lòng.

Tần Tử Dập nói lấp lửng: "Làm gì có tại sao, dù sao cũng là lỗi của con. Thôi đừng hỏi nữa đừng hỏi nữa."

Phu nhân Tần và Tần gia nhìn nhau.

Cho dù họ ở bên ngoài hô mưa gọi gió ghê gớm đến đâu, trước mặt con trai rốt cuộc cũng chỉ là một đôi cha nghiêm mẹ từ bình thường, đối với thái độ bất hợp tác như vậy của cậu, họ cũng chẳng có cách giải quyết nào quá tốt.

Thấy con trai bày ra bộ dạng thất tình đến mức chẳng thiết sống nữa, cặp bố mẹ này vốn định mắng cho cậu một trận tơi bời cũng nhạt bớt ý định, nói chuyện cũng chú ý hơn nhiều.

Ngược lại là chính cậu cuối cùng lương tâm trỗi dậy, trong lòng có chút áy náy, nghĩ hay là tìm cái cớ gì đó về đi thì hơn, đừng ở đây ảnh hưởng tâm trạng mọi người.

Sau đó cậu nghĩ đến Lâm Nhược Vũ.

Nói ra thì, tuy Thẩm Tiềm nói với Lâm Nhược Vũ là sau khi anh đi công tác có việc gì có thể tìm Tần Tử Dập, cũng dặn dò Tần Tử Dập chăm sóc Lâm Nhược Vũ, nhưng mấy ngày nay, bọn họ chưa thực sự gặp mặt.

Lâm Nhược Vũ cũng không chủ động tìm Tần Tử Dập.

Dù sao đối với cô mà nói, Tần Tử Dập không giống như anh trai có sự ràng buộc huyết thống và sự thân thiết tự nhiên, chỉ là một người đàn ông xa lạ chẳng mấy thân thiết, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, cô căn bản không muốn làm phiền cậu.

Kết quả hôm nay, đã đến lúc nguy hiểm.

Buổi chiều cô ở trong căn nhà thuê viết bản thảo như thường lệ, không biết tại sao, đột nhiên bụng lại đau quặn lên.

Tuy vẫn còn nhịn được, nhưng dù sao đang là lúc mang thai không ổn định, Lâm Nhược Vũ không dám coi thường, lập tức gọi điện thoại gọi xe.

Nhưng mà lại xui xẻo thế, cũng không biết là ngày đặc biệt gì, bất luận là taxi hay xe đi chung, thế mà đều không có xe nào chờ ở gần đó.

Cô gọi điện cho bạn thân sống ở thành phố này, bạn thân cũng đang cùng gia đình ở xa tít một thành phố khác.

Nhất thời lại chẳng có ai có thể cầu cứu.

Lâm Nhược Vũ đã định gọi 120, mặc dù không biết tình trạng của mình có tính là khẩn cấp không.

Lúc này cô nhìn thấy trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến, cái tên Tần Tử Dập bắt đầu nhảy nhót.

Đó vẫn là cái tên lưu lại khi bọn họ trao đổi phương thức liên lạc hôm cùng đi ăn cơm, cô chưa bao giờ gọi.

Cô bắt máy.

Đã đúng lúc thế này rồi, Lâm Nhược Vũ không kiểu cách, liền nói với Tần Tử Dập tình hình của mình.

Lần này Tần Tử Dập thực sự lo lắng. Thẩm Tiềm trước khi đi đã đặc biệt dặn dò cậu thỉnh thoảng quan tâm Lâm Nhược Vũ, nếu cô xảy ra chuyện gì, cho dù không liên quan đến mình, trách nhiệm chăm sóc không chu đáo e rằng cũng khó tránh khỏi.

Cậu rất nhanh lái xe chạy tới, đón cô đưa đến bệnh viện phụ khoa mà cô đã làm hồ sơ trước đó.

May mắn không phải vấn đề gì lớn, kiểm tra xong xuôi, Lâm Nhược Vũ và Tần Tử Dập đều thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên hai người đang luống cuống tay chân chẳng ai chú ý tới, cảnh tượng họ cùng nhau bước vào bệnh viện phụ khoa kiểm tra, đã bị vệ sĩ do Tần gia không yên tâm phái tới chụp được ngay tại trận.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...