Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 53: Quá thô dài không biết hình dung thế nào



May mắn là bạn trai có khả năng tiên liệu, đã sớm đặt đồng hồ báo thức trên điện thoại rồi để tít đằng xa trên tủ.

Nếu không, với tình trạng Tần Tử Dập trời gần sáng mới ngủ say, lại còn hại bạn trai cả đêm cũng chẳng ngủ ngon cho đến rạng sáng mới chợp mắt được, thì hai người chắc chắn sẽ đến muộn.

Ở tang lễ người khác không buồn chút nào thì thôi đi, lại còn đến muộn thì... có chút không nói nổi.

Trong tiếng kêu tít tít tít tít cần mẫn của đồng hồ báo thức, hai người khó khăn mở mắt ra, mơ mơ màng màng, đầu óc quay cuồng rời giường rửa mặt, mãi đến khi tắm xong mới coi như tỉnh táo lại một chút.

Ăn bữa sáng đơn giản ở tầng một khách sạn, bọn họ liền đúng giờ trở về nhà của Lâm Nhược Vũ.

Hôm nay là ngày thứ ba kể từ khi mẹ Lâm Nhược Vũ qua đời, đối với những người có quan hệ không tính là thân thiết như họ mà nói, đây cũng là ngày cuối cùng của tang lễ.

Mộ phần của mẹ Lâm Nhược Vũ được chọn ở nghĩa trang ngoại ô thành phố S này.

Địa điểm cụ thể là do Lâm Nhược Vũ chọn, nhưng thành phố lại là nguyện vọng lúc sinh thời của chính người đã khuất.

Vào khoảnh khắc hồi quang phản chiếu miễn cưỡng còn tỉnh táo, có người bạn thân năm xưa ở bên cạnh, bà từng trịnh trọng bày tỏ rằng muốn vĩnh viễn ở lại thành phố này.

Quê hương của mẹ Lâm Nhược Vũ không phải là thành phố S, bà từng có một gia đình ấm êm và bố mẹ yêu thương, đến thời đi học mới lần đầu tiên rời xa quê hương xa xôi, đến thành phố này học tập.

Trong hơn hai mươi năm qua, bà xa rời quê hương, gần như mất liên lạc với người thân, khăng khăng một mực làm việc, sinh sống, một mình nuôi con gái ở nơi này, nhưng sống lại chẳng hề vui vẻ.

Ngay cả con gái Lâm Nhược Vũ của bà cũng không rõ, tại sao đến chết bà vẫn còn cố chấp muốn ở lại nơi này.

"Mình có lẽ sẽ không quay lại thăm cậu nữa đâu. Cậu đấy." Mẹ của Thẩm Tiềm thở dài, dùng ngón tay thon dài v**t v* tấm ảnh cũ trên bia mộ mới lạnh lẽo.

Cô gái trong ảnh cười tươi như hoa, trong đôi mắt sáng ngời như nước ẩn giấu một chút e thẹn, là dáng vẻ đẹp nhất thời thiếu nữ của bà.

Có ai ngờ được, cô gái hướng nội, e dè, hay xấu hổ năm nào, lại biến thành một kẻ tâm thần bất ổn, lạnh lùng, một hung thủ hành hạ con gái trong thời gian dài.

Bà từ người bị tổn thương, đến bị buộc phải làm tổn thương người khác, cho đến khi biến thành kẻ chủ động gây hại, trút sự trả thù cho nỗi đau từng chịu đựng lên người đứa trẻ vô tội gấp bội lần.

Không đáng được đồng cảm, cũng không còn khả năng được tha thứ.

Thời tiết rất đẹp, bầu trời trong xanh, ngàn dặm không mây. Nhưng gió rất lạnh, thổi vào mặt người lạnh buốt thấu xương.

Mùa này, chỉ có ở trong phòng có cửa sổ kính lớn trong suốt mới có thể cảm nhận được sự ấm áp của ánh nắng ban trưa.

Trong nghĩa trang một mảnh tĩnh mịch, người đi lại rất ít. Ngay cả nhân viên trông coi nghĩa trang cũng co ro trong phòng trực, canh giữ bên máy sưởi nhiệt độ không cao lắm để lấy hơi ấm.

Ngoại trừ mấy người bên cạnh bia mộ mẹ Lâm Nhược Vũ, thì chỉ có dưới một tấm bia mộ cách đó rất xa, loáng thoáng bay tới tiếng khóc nức nở của phụ nữ và trẻ em.

Thỉnh thoảng có chú chim nhỏ bay qua đậu trên cành cây khô khốc phát ra vài tiếng hót, lại càng làm tôn lên khung cảnh xung quanh thêm phần đìu hiu.

Trong bầu không khí như vậy, khi có một người băng qua trùng trùng bia mộ, đi từ xa lại gần, thì trở nên đặc biệt bắt mắt.

Thẩm Tiềm là người đầu tiên chú ý tới có người khác đi tới. Người đó có vóc dáng cao ráo và khuôn mặt tuấn tú, trên đầu còn quấn băng gạc trắng, nhưng ánh mắt lại vô cùng sát khí, nhìn một cái là biết không phải người ôn hòa gì.

Sau đó Tần Tử Dập cũng chú ý tới hắn.

Không giống Thẩm Tiềm chỉ im lặng quan sát, phản ứng của cậu kịch liệt hơn nhiều, cũng trực tiếp hơn nhiều. Cậu nói: "Lại là hắn!"

Cậu rất muốn chửi thề một câu, lúc sắp buột miệng ra lại nhớ tới Thẩm Tiềm không thích, bèn nuốt trở về.

Thẩm Tiềm nhìn cậu một cái, hỏi nhỏ: "Em quen à?"

Tần Tử Dập cũng hạ thấp giọng đáp: "Hắn chính là tên bạn trai cũ tồi tệ của Lâm Nhược Vũ!"

Thẩm Tiềm liền hiểu ra, là cái gã chiều hôm qua tới gây sự. Anh không động đậy, nhưng một sợi dây thần kinh cảnh giác đã căng lên.

Người đàn ông kia càng đi càng gần, gần đến mức tất cả mọi người có mặt không thể không chú ý tới hắn, bắt đầu xì xào bàn tán.

Lâm Nhược Vũ hiển nhiên cũng nhìn thấy.

Cô đặt hoa giấy trong tay xuống, từ từ đứng dậy khỏi nền đá lạnh lẽo.

"Anh đến làm gì vậy?" Lâm Nhược Vũ mở miệng.

Giọng cô bình tĩnh, không còn niềm vui sướng từng có, cũng không còn sự phẫn nộ kịch liệt, cứ như là đối đãi với bất kỳ một người lạ bình thường nào đi ngang qua.

Người đàn ông kia nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: "Thời tiết lạnh quá, đừng quỳ lâu trên đá, không tốt cho sức khỏe."

"Được." Lâm Nhược Vũ nói, "Cảm ơn đã nhắc. Đúng là khá lạnh."

Người đàn ông lại nói: "Em mặc cũng hơi ít. Đang giữa mùa đông, đừng có chú trọng cái đẹp thế chứ, ra đường mặc nhiều chút."

Lâm Nhược Vũ nói: "Ừ. Biết rồi, anh cũng thế. Còn việc gì không?"

Cuộc đối thoại của hai người họ quả thực bình thường đến mức quỷ dị.

Ngoại trừ hai người trong cuộc, mấy người hôm qua tận mắt chứng kiến trận ẩu đả kịch liệt kia đều bị sự "bình thường" này làm cho ngơ ngác.

Băng gạc trên đầu người đàn ông kia còn đang rỉ máu ra ngoài kìa, sao hai người họ lại có thể như không có chuyện gì xảy ra mà nói chuyện thời tiết lạnh hay không lạnh?

"Anh..." Lần này người đàn ông lại qua rất lâu mới mở miệng, "Anh không có việc gì nữa. Em cứ làm việc của em, anh đứng đây nhìn thôi."

"Chẳng có gì hay mà nhìn. Nhưng anh muốn nhìn, thì đứng đó mà nhìn. Yên lặng chút." Lâm Nhược Vũ nói như vậy.

... Sau đó người đàn ông kia quả nhiên đứng ở một bên nhìn, mãi cho đến khi tang lễ kết thúc, đám đông giải tán.

Nói thật, cái kịch bản kỳ lạ của cô em gái này và tên bạn trai cũ tồi tệ, ngay cả Thẩm Tiềm cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Anh vốn tưởng rằng sẽ có một trận chiến ác liệt phải đánh, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, kết quả lại cứ thế kết thúc một cách nhẹ nhàng bâng quơ.

Ra khỏi nghĩa trang, đường ai nấy đi, toàn bộ quá trình thuận lợi đến mức không thể tin nổi.

Người nghi hoặc khó hiểu đương nhiên không chỉ một mình Thẩm Tiềm.

Cùng Lâm Nhược Vũ trở về căn nhà họ Lâm đã trống trải, mẹ Thẩm Tiềm lén lút không yên tâm hỏi Lâm Nhược Vũ: "Các con... con và cậu thanh niên kia, hai đứa là thế nào? Hôm qua còn đánh nhau đến đầu rơi máu chảy, hôm nay lại như không có chuyện gì?"

Tay đang dọn bàn của Lâm Nhược Vũ khựng lại, thần sắc bình tĩnh mở miệng: "Con không biết anh ta nghĩ thế nào. Có lẽ là nghĩ thông suốt rồi, muốn chia tay trong êm đẹp. Còn về phần con, con chỉ là không muốn cãi nhau với anh ta ở nghĩa trang, vô cớ quấy rầy sự thanh tịnh của người khác."

Mẹ Thẩm Tiềm dù sao cũng ăn nhiều muối hơn vài năm, nhìn ra được ý tứ ẩn giấu trong ánh mắt người đàn ông kia tuyệt đối không thể nào là muốn "chia tay trong êm đẹp". Bà thở dài, nhắc nhở: "Người trẻ tuổi ấy à... Ta thấy cậu ta vẫn muốn tìm con nối lại tình xưa đấy."

"Không thể nào. Chúng con, không thể nào nữa rồi." Lâm Nhược Vũ đột nhiên quay đầu lại, nghiêm túc nhìn vào mắt mẹ Thẩm Tiềm, "Dì à dì có biết không? Con và anh ta yêu đương đàng hoàng ba bốn năm, thậm chí đã tính đến chuyện đám cưới thế nào, sinh mấy đứa con, kết quả đến cuối cùng, anh ta lại bảo con, muốn con làm kẻ thứ ba. Anh ta muốn kết hôn đường đường chính chính với người phụ nữ khác, rồi để con l*m t*nh nhân trong bóng tối của anh ta. Dì nói xem, chuyện này sao có thể?"

Mẹ cô chính là vì làm kẻ thứ ba, lại hối hận, cả đời sống trong day dứt, đối với cô - cái "bằng chứng" làm kẻ thứ ba này không đánh thì mắng, ngược đãi tùy ý.

Lâm Nhược Vũ đã chịu đủ khổ sở, sao có thể cho phép mình đi vào vết xe đổ?

Giọng điệu Lâm Nhược Vũ vẫn luôn không chút gợn sóng, nhưng mẹ Thẩm Tiềm không khó để nghe ra sự thăng trầm lớn lao trong những lời nói bình tĩnh đó.

Im lặng vài giây, bà nói: "Con làm đúng lắm." Là nạn nhân bị bạn thân cướp chồng, thái độ và lập trường của bà lúc này là hiển nhiên.

Nếu nói trước đó bà chỉ vì sự xúc động l* m*ng của chàng trai kia mà ấn tượng không tốt, cảm thấy bọn họ có lẽ còn khả năng tái hợp, thì giờ phút này, chính là đã triệt để kéo người này vào danh sách đen.

Chỉ là...

"Đáng thương thay."

Chỉ là, bà có chút xót xa cho cô gái vô tội này.

Sau khi lo liệu xong tang sự cho mẹ dưới sự giúp đỡ của mọi người, Lâm Nhược Vũ đơn giản xử lý đồ đạc trong nhà, định cùng mấy người Thẩm Tiềm đi thủ đô.

Những đồ đạc khác trong nhà thì dễ xử lý, cái nào cần vứt thì vứt, cần bán thì bán, cần cho thì cho, duy chỉ có con chó bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc mà mẹ cô nuôi, lại trở thành vấn đề.

Lâm Nhược Vũ ban đầu định mang nó cùng đi thủ đô, vì thế cô còn đặc biệt hỏi thăm nhiều công ty vận chuyển thú cưng.

Sau đó Tần Tử Dập tỏ vẻ, bọn họ lái xe từ thành phố S về thủ đô, đường không tính là quá xa, thời gian cũng không quá lâu, không gian trong xe lại đủ, có thể tiện đường chở nó đi cùng.

Nghĩ nghĩ, Lâm Nhược Vũ liền đồng ý.

Cô tắm rửa cho nó, chuẩn bị đồ dùng thú cưng và thức ăn có thể cần dùng trên đường.

Nhưng ai cũng không ngờ tới, ngay khi bọn họ sắp sửa xuất phát, con chó lớn bình thường còn coi như hiền lành nghe lời này đột nhiên trở nên bướng bỉnh lạ thường.

Dường như ý thức được sắp bị đưa khỏi nơi nó lớn lên từ nhỏ, chú chó Labrador màu trắng sữa đã được tắm rửa lộ ra màu lông thật kịch liệt giãy giụa.

Chỉ là dắt nó đi một đoạn ngắn từ phòng ra cổng sân, Lâm Nhược Vũ cứng rắn lôi kéo đến mức toát một thân mồ hôi nóng giữa mùa đông.

Mà khi Lâm Nhược Vũ kéo nó lên xe, nó lại càng không tiến mà lùi, vừa ư ử kêu, vừa đặt mông ngồi xuống đất dùng sức trì xuống, dùng trọng lượng cơ thể ngăn cản mình đi về phía trước.

Tiếng kêu thê thảm thậm chí dẫn dụ cả hàng xóm sát vách ra. Bà cụ chậm rãi đi ra khỏi sân, hiền từ hỏi: "Sắp đi à?"

Lâm Nhược Vũ trong lúc luống cuống đáp một tiếng: "Vâng, đi ngay đây ạ."

"Nó còn đang không nỡ đi đấy. Đại Bạch, đừng nháo." Bà cụ chu cái miệng móm mém lên, phát ra vài tiếng gọi quen thuộc với con chó lớn.

Con chó lớn đột nhiên ngừng giãy giụa, quay đầu về phía bà cụ, mạnh mẽ lao tới mấy cái.

Mẹ Lâm Nhược Vũ đối xử với cô không tốt, đối với con chó này càng tệ hơn.

Lâm Nhược Vũ lại không thường xuyên ở nhà. Nếu không phải bà cụ hàng xóm này và ông bạn đời thường xuyên lén ném thức ăn cho nó qua tường rào, hơn nửa là nó căn bản không sống được đến ngày hôm nay.

Hai ông bà cụ là thật lòng rất thích con chó này, vì thế còn nhiều lần đắc tội với mẹ của Lâm Nhược Vũ.

Bởi vì bà ta không thích người khác cho chó của bà ta ăn. Bà ta không đối tốt với nó, cũng không muốn thấy người khác đối tốt với nó.

Và con chó này cũng rất thích họ.

Nếu nói còn có ai thích hợp làm chủ nhân mới của nó hơn là bản thân cô - người chỉ vì trách nhiệm mà tiếp nhận con chó này, thì có lẽ chính là họ.

Lâm Nhược Vũ nhìn một lúc, đột nhiên mở miệng: "Bà Trần, bà có muốn nuôi chó không ạ?"

Lâm Nhược Vũ cuối cùng để lại con chó Labrador mà mẹ cô không đặt tên, được bà cụ gọi là Đại Bạch cho hai ông bà hàng xóm.

Đồng thời, cô còn để lại tất cả đồ dùng thú cưng, thức ăn cho chó cũng như chìa khóa sân nhà mình và một phần tiền.

Lâm Nhược Vũ mang theo hành lý ít ỏi của mình lên xe nhà họ Tần.

Trên xe ngoại trừ hai tài xế, Tần Tử Dập, Thẩm Tiềm và mẹ anh đều ở đó.

Lúc đến thì mỗi người một ngả, lúc về thì lại thống nhất rồi.

Cũng may chiếc xe này đủ lớn, có thể đưa tất cả mọi người cùng về.

Lúc sắp đi, Thẩm Tiềm hỏi mẹ mình: "Chỗ này cách đó không xa, có muốn đến trường xem một chút không ạ?"

Trường đại học nổi tiếng nhất thành phố S, là trường cũ của mẹ Thẩm Tiềm, cũng là nơi bà và người phụ nữ đã khuất kia quen biết nhau.

"Thôi." Mẹ anh lắc đầu, "Về thôi, Phóng Phóng chắc nhớ chúng ta rồi."

Mấy tiếng sau, chiếc xe xuất phát từ thành phố S thuận lợi đến thủ đô.

Tài xế nhà họ Tần đưa Lâm Nhược Vũ về nhà thuê của cô, lại đưa mẹ Thẩm Tiềm về nhà, cuối cùng quay trở lại nhà họ Tần.

Tần Tử Dập đi đón Lạc Lạc, Thẩm Tiềm không xuống xe.

Cách cửa kính xe, anh nhìn thấy phu nhân Tần ăn mặc sang trọng, trên tay cầm một quả bóng, đang lơ đãng trêu chọc Lạc Lạc, những viên kim cương vụn trên móng tay lấp lánh chói mắt dưới ánh mặt trời.

Phu nhân Tần có thể cũng biết anh đến. Tuy nhiên trong lòng đều hiểu rõ mà không nói ra, lần này, họ đều coi như không nhìn thấy đối phương.

---

Ngày hôm sau khi về đến nhà, Thẩm Tiềm chính thức trở lại công ty đi làm.

Anh vốn đang đi công tác, vì chuyện của Lâm Nhược Vũ mà sau khi kết thúc công tác lại tốn thêm hai ngày ở thành phố S, tính ra, đã rất lâu không đến công ty rồi.

Tiến độ công việc của mình còn chưa kịp nói chi tiết với Ngụy Nhiên, cũng không rõ nhiệm vụ bên phía hắn mấy ngày nay rốt cuộc hoàn thành thế nào.

Lúc Thẩm Tiềm đến công ty thì thời gian còn rất sớm.

Khi vào cửa thuận miệng hỏi cô gái lễ tân một câu, biết sếp Ngụy của họ đã đến rồi, sau khi Thẩm Tiềm lên tầng, bèn trực tiếp đi qua văn phòng của Ngụy Nhiên.

Văn phòng Ngụy Nhiên đóng cửa, Thẩm Tiềm gõ cửa, hỏi: "Ngụy Nhiên, có đó không? Tôi vào nhé?"

Ngụy Nhiên người này, bình thường khá là xuề xòa, đặc biệt đối với Thẩm Tiềm, bất kể là văn phòng hay phòng ngủ, gần như chưa bao giờ đề phòng, còn vài lần nói anh đến không cần gõ cửa.

Tuy nhiên lần này, Thẩm Tiềm nghe thấy cậu ta vô cùng hoảng hốt hét lên một câu: "Á! Từ từ từ từ!" Sau đó là tiếng loảng xoảng của đồ đạc rơi xuống đất.

Một lát sau, bên trong mới truyền ra một tiếng thở không được ổn định lắm: "Cậu vào đi."

Thẩm Tiềm vào cửa.

Sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, trên người Ngụy Nhiên khoác một chiếc áo khoác gió dài, nhìn một cái là biết mặc vội vàng, tay áo chưa vuốt phẳng, cổ áo chưa kéo tốt, cúc áo cũng cài sai một cái.

Nhìn thấy Thẩm Tiềm, hắn căng thẳng "phắt" cái đứng dậy, trên mặt miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Tiềm Tiềm bé nhỏ, cậu về rồi à!"

Kết quả vừa đứng dậy như thế, Thẩm Tiềm liền nhìn thấy rõ ràng dưới chiếc áo khoác gió không thể che chắn hoàn toàn... một chiếc váy ngắn ren.

Thẩm Tiềm: "..."

Theo tầm mắt của anh cúi đầu nhìn xuống, vẻ mặt Ngụy Nhiên sụp đổ, hoảng loạn biện giải: "Đây chẳng phải là sắp đến Giáng Sinh rồi sao? Tôi muốn ăn mừng một chút..."

"Đúng vậy." Thẩm Tiềm u ám nói, "Cậu còn biết là Giáng Sinh, chứ không phải Halloween hả."

Ngụy Nhiên: "..."

Chẳng qua là tranh thủ lúc không có ai mặc thử chiếc váy nhỏ shipper vừa giao tới, không ngờ Thẩm Tiềm lại vừa khéo tới vào lúc này.

Trong lúc vội vàng bị bắt quả tang, vốn định ngồi sau bàn làm việc không động đậy, lợi dụng áo khoác gió dài che đi chiếc váy ngắn ren, kết quả vừa căng thẳng lại quên mất không được đứng lên, bạn học Ngụy Nhiên cứ như vậy mà làm lộ chuyện mình lén mặc váy.

Thẩm Tiềm sờ cằm, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, rất cảm thán: "Quen biết bao nhiêu năm, tôi không biết cậu còn có sở thích này đấy, bạn học Ngụy Nhiên."

Ngụy Nhiên tuyệt vọng túm lấy gấu váy giải thích: "Tôi không có. Tôi không phải. Cái này là mua cho Trình Nhạc, tôi thật sự chỉ là có chút tò mò thôi. Thật đấy. Chẳng lẽ cậu không tò mò, ren mặc lên người sẽ có cảm giác gì sao?"

Thẩm Tiềm: "Chẳng hề."

Ngụy Nhiên: "... QAQ"

Đùa thì đùa, đối với lời giải thích của Ngụy Nhiên, Thẩm Tiềm vẫn tin tưởng. Ngụy Nhiên quả thực chính là một người cái gì cũng tò mò, cái gì cũng muốn thử như vậy.

Hơn nữa, cho dù Ngụy Nhiên có thật sự thích mặc váy nhỏ, trong mắt anh thì chuyện đó cũng chẳng có gì to tát đâu.

Mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn, cuộc trò chuyện với Ngụy Nhiên ngược lại nhắc nhở Thẩm Tiềm, ngày lễ sắp đến rồi, lại có lý do để ăn mừng.

Sau khi tan làm hôm đó, Thẩm Tiềm gọi điện thoại cho em trai Thẩm Phóng, hẹn em trai đến nhà cùng ăn cơm.

Đương nhiên, không phải hẹn vào Giáng Sinh hay đêm Bình An, dù sao rất nhiều cặp tình nhân nhỏ trong nước đều có bản lĩnh biến hai ngày này thành một ngày lễ tình nhân khác, vợ chồng em trai anh đặc biệt giỏi khoản này.

Anh hẹn vào ngày Đông chí, mấy ngày trước Giáng Sinh, một tiết khí truyền thống phải ăn sủi cảo.

Nói đi cũng phải nói lại, trong các ngày lễ tết tiết khí truyền thống trong nước, có rất nhiều ngày đều phải ăn sủi cảo. Sủi cảo loại thức ăn này ít nhất ở một bộ phận khu vực phía Bắc, vẫn đại biểu cho một thứ gì đó rất có cảm giác nghi thức.

Ngoài em trai và bạn đời của em ấy, Thẩm Tiềm còn gọi cả mẹ tới.

Và trước khi Đông chí đến, mẹ anh lại gọi thêm cả Lâm Nhược Vũ đang ở nhà một mình.

Ngày Đông chí rất nhanh đã đến.

Đây là ngày có ban ngày ngắn nhất và ban đêm dài nhất trong năm.

Thẩm Tiềm và Tần Tử Dập cố ý về nhà sớm, chuẩn bị sẵn sàng từng loại nguyên liệu rau củ, thịt thà và hải sản cần thiết cho bữa tối.

Lâm Nhược Vũ coi như là làm nghề tự do, không bị gò bó bởi thời gian đi làm tan tầm, cô là người đến sớm nhất.

Vợ chồng Thẩm Phóng và mẹ anh đều chưa tới, đặc biệt là mẹ anh còn gặp chút vấn đề phải tới muộn một chút, đã gọi điện thông báo thời gian đại khái có thể đến.

Nhìn đồng hồ treo tường, Thẩm Tiềm quyết định hành động trước, vừa gói sủi cảo vừa đợi họ.

Ba người đều là tay quen trong khoản bếp núc, nói làm là làm.

Nhào bột xong, băm nhân xong, Tần Tử Dập phụ trách cán vỏ sủi cảo, Thẩm Tiềm và Lâm Nhược Vũ bắt đầu gói.

Sủi cảo gói được một phần nhỏ, Thẩm Phóng và Tiết Diễm nhà cậu chàng cùng tới.

Thẩm Phóng cũng coi như khá quen thuộc với bếp nhà anh trai, đương nhiên, cũng rất quen thuộc với chuyện bếp núc, đi vào lượn một vòng, liền nói: "Ba người đang gói sủi cảo rồi, người đủ rồi. Vậy em đi làm mấy món thức ăn nhé."

Những người khác đều không có ý kiến, Thẩm Phóng bèn đi tới tủ lạnh xem có gì, đều có thể làm những món gì.

Người duy nhất trong phòng mù tịt về nấu nướng là tuyển thủ Tiết Diễm - sát thủ nhà bếp trứ danh, giờ phút này, vị sếp Tiết lạnh lùng này hạ thấp giọng hỏi Thẩm Phóng: "Vậy anh làm gì?"

Thẩm Phóng cười hì hì: "Diễm Diễm tới trợ giúp cho em đi~"

Tiết Diễm không biết nấu cơm, cũng không rõ lắm về các bước cụ thể của việc nấu nướng, dù bình thường ở bên ngoài thể hiện tinh anh đến đâu, lúc này cũng tỏ ra tay chân lóng ngóng.

Kiểu như hắn, có cho mình làm trợ thủ mình cũng không thèm dùng.

Tần Tử Dập âm thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một loại cảm giác ưu việt vô cùng kỳ diệu.

Nhưng Thẩm Phóng lại dùng hắn rất thuận tay.

Chỉ nghe cậu chàng lúc thì sai bảo: "Diễm Diễm rửa hai quả cà chua, phải quả đỏ một chút nhé." Một lát lại hô: "Tay áo tuột rồi, Diễm Diễm giúp em xắn lên một chút, nhanh nhanh nhanh!" Lát nữa lại nói: "Diễm Diễm lại đây, nếm thử cái này xem có đủ ngọt không~"

Một tiếng "Diễm Diễm", hai tiếng "Diễm Diễm", còn gọi thân mật như thế, thật... chối tai!

Tuyển thủ Tần Tử Dập đang âm thầm cán vỏ sủi cảo có ý kiến rồi.

Chạy đến nhà bọn tôi phát cơm chó, thật là quá quắt!

Chẳng lẽ tôi còn có thể sợ các người chắc?

Vừa tiếp tục cán vỏ sủi cảo, Tần Tử Dập vừa mở miệng, là hỏi Thẩm Phóng: "Bình thường anh cứ ngày ngày gọi anh ta là Diễm Diễm thế à?"

Thẩm Phóng thả thịt bò vào nồi, thuận miệng cười nói: "Đúng vậy." Lại rất biết điều hỏi lại cậu, "Vậy các cậu gọi nhau thế nào?"

Tần Tử Dập ưỡn ngực lên, kiêu ngạo gọi Thẩm Tiềm: "Bạn trai!"

Thẩm Tiềm cười cười, vẫn đáp lại một tiếng: "Ừ."

Thẩm Phóng mở to mắt nhìn họ.

Tần Tử Dập đặc biệt tự hào!

Cuối cùng! Cũng có thể ngẩng cao đầu trước đôi chồng chồng suốt ngày khoe ân ái này rồi!

Sau đó lúc này, chỉ nghe bên cạnh Tiết Diễm đột nhiên mở miệng, gọi một câu: "Ông xã!"

Thẩm Phóng lập tức đáp: "Ơi!"

Tiết Diễm nói: "Dứa em cần anh cắt xong rồi."

Thẩm Phóng khen: "Cục cưng anh giỏi quá!"

Tần Tử Dập: "..." Tức đến mức cán nát một cái vỏ sủi cảo.

Vẫn là... Thua rồi!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...