Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 54: Chuyện sai lầm



Chuyện bên phía mẹ Thẩm Tiềm có chút rắc rối, hồi lâu không giải quyết được, gọi điện thoại về nói còn phải muộn thêm chút nữa, bảo họ ăn trước đi, không cần đợi bà.

Đến lúc này, các món mặn và món nguội Thẩm Phóng chuẩn bị cũng đã dọn lên bàn gần hết, rau thời vụ cần xào ngay cũng đã thái xong bày ra đĩa. Trên bàn bếp bên cạnh, từng vòng từng vòng sủi cảo xếp ngay ngắn chỉnh tề, chỉ đợi người đông đủ là bỏ vào nồi luộc.

Tay Thẩm Tiềm dính bột mì, điện thoại mở loa ngoài đặt trên bệ bếp bên cạnh, mấy người đều nghe thấy lời mẹ Thẩm Tiềm nói trong điện thoại.

Xuất phát từ sự khách sáo cũng được, hay thật lòng thật dạ cũng thế, tóm lại họ đều không hẹn mà cùng đồng loạt bày tỏ: Không sao, cũng chưa đói, chúng con đợi thêm chút nữa vậy.

Thẩm Tiềm không phản đối, tính toán nhân tiện dọn dẹp phòng bếp một chút, bèn vừa rửa tay dưới vòi nước, vừa mở miệng nói: "Vậy không cần đều chen chúc trong bếp nữa, không có việc gì thì ra ngoài chơi đi."

Kết quả vừa quay đầu lại, xấu hổ thay, cả phòng không ai nhúc nhích.

Thẩm Phóng dùng đôi tay linh hoạt thu dọn nguyên liệu còn thừa trong tủ lạnh, cười hì hì nói: "Đợi chút, em làm thêm một món nữa. Mọi người ra ngoài trước đi."

Tiết Diễm nhà họ tuy không nói gì, nhưng nhìn ý tứ kia tự nhiên là muốn ở lại cùng cậu chàng, làm trợ thủ cho cậu chàng rồi.

Mà không biết tại sao, Tần Tử Dập và Lâm Nhược Vũ lại cũng đều đứng tại chỗ không nhúc nhích.

"Được rồi." Thẩm Tiềm nhìn họ, tự mình không nhịn được cười, nói, "Vậy mọi người cứ bận rộn đi, anh đi ra. Anh đi xem tivi đây. Người đi cuối cùng dọn phòng bếp nhé."

Thẩm Phóng chớp chớp mắt, cười làm dấu tay "không thành vấn đề" với anh trai.

Thẩm Tiềm cũng cười với em trai, lại nghiêng đầu nhìn Tần Tử Dập một cái. Người sau thế mà vẫn không động đậy, đang cúi đầu vẻ mặt nghiêm túc nặn hoa vẽ vời thêm cho sủi cảo, giả vờ không nghe thấy.

Chuyện này mới lạ à nha. Nhưng ở đây đông người, rốt cuộc Thẩm Tiềm cũng không truy cứu tới cùng, cầm khăn lông lau khô tay kỹ càng, miệng hỏi: "Vậy Nhược Vũ thì sao?"

Lâm Nhược Vũ lại không kiên trì, không chút do dự đổi phe. Cô tay chân lanh lẹ thu gom rác thải nhà bếp vụn vặt trên thớt và bàn bếp vào túi rác đen, còn thắt một cái nơ bướm, nói: "Vậy mọi người bận nhé. Em cũng ra ngoài đây."

Nhìn dáng vẻ còn muốn đi vứt rác. Thẩm Tiềm ngăn cô lại, nói: "Em không cần lo cái này. Túi rác cứ để đó đi, lúc đi bảo hai đứa nó mang xuống là được."

"Hai đứa nó" tự nhiên là chỉ Thẩm Phóng và Tiết Diễm. Chuyện đổ rác này, chung quy cũng không tiện để mấy gã đàn ông sờ sờ ra đấy không dùng, lại bảo một cô gái đang mang thai mấy tháng đi làm.

Thẩm Phóng cũng quay đầu lại nói: "Đúng rồi đúng rồi, cứ để đó đi Nhược Vũ, em mau đi nghỉ ngơi đi."

Lâm Nhược Vũ nhìn ánh mắt quan tâm của hai người anh, không kiên trì nữa, bỏ túi xuống rửa tay, đi theo Thẩm Tiềm cùng về phòng khách ngồi xuống.

Trên bàn trà phòng khách bày một bộ ấm chén, trà trong ấm đang bốc hơi nghi ngút. Ngoài ra còn có một cái khay tạo hình vô cùng đẹp mắt, trong khay mấy chiếc đĩa đồng bộ phân loại đựng trái cây, đồ ăn vặt và điểm tâm đã chuẩn bị từ trước.

Thẩm Tiềm rót nước vào hai chiếc cốc, lại đẩy cái khay về phía Lâm Nhược Vũ, cầm điều khiển từ xa bật tivi: "Có phải đói rồi không? Ăn chút gì lót dạ trước đi."

Lâm Nhược Vũ ngồi ngay cạnh Thẩm Tiềm, khoảng cách không xa không gần, tư thế ngồi rất đoan chính, hai tay đan chéo đặt trên đầu gối, dáng vẻ trông vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu.

Nghe thấy anh trai bảo cô ăn cái gì đó, cô cũng không từ chối, "Vâng" một tiếng rồi rất nghe lời lấy một hạt quả hạch từ trong đĩa, cầm trong tay, thuận tùng đến mức không tưởng nổi.

Thẩm Tiềm hơi nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, lại quay mặt đi, vừa lơ đãng xem chương trình trên tivi, vừa tùy ý trò chuyện với cô.

Trạng thái của Lâm Nhược Vũ có chút không đúng lắm. Thật ra lúc bận rộn trong bếp Thẩm Tiềm đã phát giác ra rồi, hôm nay thỉnh thoảng cô sẽ thất thần, lúc này hai người ở riêng, cảm giác này lại càng rõ ràng hơn.

Thẩm Tiềm không hỏi, một lát sau, ngược lại là chính Lâm Nhược Vũ không nhịn được nữa.

Trong lúc chương trình tivi chiếu quảng cáo, cô quay đầu lại nhìn Thẩm Tiềm, do dự mở miệng: "Anh Thẩm Tiềm, em, hình như em đã làm một chuyện sai lầm."

Giọng điệu Thẩm Tiềm rất ôn hòa, thần sắc cũng rất bình tĩnh. Anh hỏi: "Hửm? Là chuyện sai lầm gì?"

Trên mặt Lâm Nhược Vũ lộ ra một loại thần tình vô cùng áy náy và hối lỗi. Cô cúi đầu, hai ngón tay bất an xoắn xoắn vào nhau, lí nhí nói: "Mẹ của anh Tiểu Tần từng đến tìm em..."

Lần này, Thẩm Tiềm là thật lòng sửng sốt.

---

Hóa ra sự việc xảy ra vào hai ngày trước.

Sáng sớm hôm đó, Lâm Nhược Vũ giống như mọi ngày, trời còn chưa sáng đã rời giường, nhanh chóng rửa mặt, dọn dẹp, ăn sáng xong xuôi, liền tranh thủ lúc đầu óc minh mẫn, trạng thái tốt, ngồi ở nhà gõ chữ.

Đang lúc trí tưởng tượng bay xa, văn tư tuôn trào, đột nhiên, chuông cửa trong nhà vang lên.

Lâm Nhược Vũ ở khu này chưa lâu, lạ nước lạ cái, cẩn thận cực kỳ. Gập máy tính lại đi ra cửa, nhìn qua mắt mèo quan sát một hồi, xác định người đến chỉ có một người phụ nữ rất tao nhã xinh đẹp, cô mới mở cánh cửa chống trộm đang đóng chặt ra.

Đối phương bất động thanh sắc đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, mở miệng hỏi: "Lâm Nhược Vũ?" Giọng nói cũng cực kỳ êm tai.

Lâm Nhược Vũ gật đầu: "Là tôi. Xin hỏi có chuyện gì không ạ?"

"Tôi cảm thấy... chuyện này vẫn là vào trong nói, tốt cho cô hơn."

Người đến này, tự nhiên chính là mẹ của Tần Tử Dập, phu nhân Tần.

Phu nhân Tần cảm thấy, mình cần thiết phải đích thân đến gặp cái con yêu tinh chen chân vào tình cảm của con trai và bạn trai nó, còn bí mật mang thai thế hệ sau của nhà họ Tần này.

Thế là, phu nhân Tần với sự hiểu lầm nghiêm trọng về mối quan hệ của mấy người, và Lâm Nhược Vũ hoàn toàn không rõ người trước mặt là ai, vào buổi sáng hôm nay, cứ mỗi người một tâm tư ngồi trên cùng một chiếc ghế sô pha.

Thật ra về mặt lý thuyết mà nói, phu nhân Tần vào lúc tang lễ của mẹ Lâm Nhược Vũ từng sắp xếp hai tài xế kiêm vệ sĩ của nhà họ Tần đi cùng họ đến thành phố S, mà hai người này không chỉ chứng kiến phương thức chung sống của ba người Thẩm Tiềm, Lâm Nhược Vũ và cậu út nhà họ Tần, lại đều tận mắt nhìn thấy bố ruột đứa bé đến gây sự, phu nhân Tần lúc này lẽ ra sẽ không nảy sinh sự hiểu lầm này về quan hệ của họ nữa mới phải.

Tuy nhiên sự thật lại là, sai sót ngẫu nhiên thế nào, nghe xong báo cáo và kể lại của hai người kia, bà ngược lại càng tin chắc vào mối quan hệ giữa Lâm Nhược Vũ và con trai mình.

Vấn đề xuất phát từ cả hai phía tài xế và phu nhân Tần.

Tuy làm ở nhà họ Tần nhiều năm, rất được gia chủ tin tưởng, nhưng hai người kia dù sao cũng chỉ là nhân viên, rất nhiều chuyện của nhà họ Tần họ vẫn sẽ không được biết.

Trong đó thế giới tình cảm của Tiểu Tần gia, chính là một trong số đó.

Đối với Thẩm Tiềm, họ chỉ biết anh có gian tình với cậu út, dây dưa nhiều năm. Sau đó dưới sự mô tả của phu nhân Tần, họ lại có một ấn tượng, đó chính là cô gái tên Lâm Nhược Vũ này cũng có gian tình với cậu út, hơn nữa con cũng có rồi.

Ấn tượng chủ quan ban đầu như vậy, ngược lại ảnh hưởng đến việc họ đưa ra phán đoán chính xác.

Cộng thêm Tần Tử Dập không chỉ chuyên tâm cùng Lâm Nhược Vũ về quê chịu tang, chăm sóc Lâm Nhược Vũ rất nhiều, lại còn có màn "giận dữ vì hồng nhan" tại tang lễ, đến mức sau đó Thẩm Tiềm từ nơi khác chạy tới, tuy Tần Tử Dập đối đãi với anh thân mật hơn Lâm Nhược Vũ nhiều, trong mắt họ cũng chỉ là trái ôm phải ấp hưởng phúc tề nhân

(*) *Hưởng phúc tề nhân: Có vợ cả vợ lẽ hòa thuận, ám chỉ đàn ông có nhiều bạn tình.

Thu cả huynh muội vào tay mà hậu viện chưa bốc cháy, họ còn có chút khâm phục cậu út nữa cơ.

Mà khi bố đứa bé của Lâm Nhược Vũ đại náo linh đường, nói ra đứa bé kia là của hắn, các tài xế cảm thấy mình đã phát hiện ra một bí mật lớn, không khỏi rơi vào sự dằn vặt đấu tranh nội tâm gian nan.

Nếu phu nhân Tần biết đứa bé không phải của cậu út, chắc chắn sẽ không đồng ý cho họ tiếp tục ở bên nhau. Cậu út lại công khai bày tỏ vẫn nguyện ý làm bố đứa bé, xem ra cũng là chân ái với cô gái này đến mức độ nhất định rồi.

Nói ra sự thật với phu nhân Tần sẽ đắc tội cậu út, không nói, lỡ như chân tướng bại lộ, lại đắc tội phu nhân Tần.

- Cuối cùng, họ vẫn lựa chọn che giấu bí mật lớn này.

Sau đó, ngày hôm nay, trời quang mây tạnh, phu nhân Tần đích thân đến tìm Lâm Nhược Vũ rồi.

Ấn tượng đầu tiên của Lâm Nhược Vũ về phu nhân Tần thực ra rất tốt.

Có thể là do di truyền, người nhà cô ít nhiều đều có chút thuộc tính mê cái đẹp.

Mà theo cô thấy, người phụ nữ trước mắt không chỉ dung mạo xinh đẹp, dáng điệu tao nhã, nhìn qua còn có một cảm giác thân thiết và quen thuộc khó tả.

Cho nên khi đối phương mở miệng lần nữa, lại dùng một tư thái gần như bề trên nói với cô một câu cực kỳ máu chó dung tục "Cô muốn thế nào mới chịu rời xa con trai tôi", Lâm Nhược Vũ ngơ ngác toàn tập.

Cô vẫn chưa nhận ra người phụ nữ trước mắt là ai, nhưng khí trường trên người người này trong khoảnh khắc đó và câu "con trai tôi" trong miệng bà, khiến cô không thể không liên tưởng đến một người khác... Bố của đứa bé trong bụng cô.

Và vì ấn tượng tồi tệ về gã bạn trai cũ cặn bã, kéo theo người phụ nữ trước mắt, cũng cùng trở nên thập ác bất xá.

(*) "Thập ác bất xá" (十惡不赦) là thành ngữ chỉ mười tội ác tày trời, nghiêm trọng nhất trong hình luật phong kiến Trung Quốc và Việt Nam xưa, không bao giờ được tha thứ dù có đại xá thiên hạ. Mười tội này bao gồm mưu phản, mưu đại nghịch, mưu bạn, ác nghịch, bất đạo, đại bất kính, bất hiếu, bất mục, bất nghĩa, và nội loạn.

Sắc mặt cô đanh lại, lập tức không còn là Lâm Nhược Vũ dịu dàng tốt tính nữa.

"Xin lỗi, em tưởng bà ấy là mẹ của tên bạn trai cũ cặn bã kia..." Lâm Nhược Vũ không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Tiềm, đầu sắp cúi gằm xuống ngực, vô cùng xấu hổ, "Cho nên nói chuyện có hơi tàn nhẫn một chút."

- Đâu chỉ là tàn nhẫn một chút, vì coi đối phương là bà mẹ ác độc của tên người yêu cũ tồi tệ, Lâm Nhược Vũ ngay tại trận đã mắng phu nhân Tần đến máu chó đầy đầu.

Phu nhân Tần dù sao cũng là bề trên, lại làm quý phu nhân ung dung tao nhã bao nhiêu năm nay, làm sao cãi lại được Lâm Nhược Vũ kiếm sống bằng nghề múa bút, mắng người cũng đa dạng muôn màu?

Huống chi Lâm Nhược Vũ một câu "bà bác", hai câu "Bà cứ yên tâm, đứa bé là do tôi tự sinh sản vô tính, chẳng có quan hệ gì với dòng máu cao quý của bà và con trai bà cả", tỏ rõ thái độ coi con trai bà và cái bối cảnh gia tộc mà bà lấy làm kiêu ngạo như giày rách.

Phu nhân Tần tự rước lấy nhục, tức giận đến mức hai má đỏ bừng, bỗng nhiên đứng dậy, "cộp cộp cộp" bước những bước dồn dập rời khỏi nhà thuê của Lâm Nhược Vũ.

Nếu không phải trước khi đi, phu nhân Tần nhịn không nổi quay đầu lại mắng một câu khó khăn lắm mới nghĩ ra được: "Đàn ông của anh trai mình cũng muốn cướp, đồ không biết xấu hổ." E rằng Lâm Nhược Vũ còn chưa phản ứng kịp, tại sao ngay từ đầu đã cảm thấy người phụ nữ này quen mắt thân thiết...Nghĩ kỹ lại, Tần Tử Dập và mẹ cậu, một số chi tiết ngũ quan, rất giống nhau.

Tuy không biết tại sao phu nhân Tần lại tới tìm mình, nhưng liên hệ những cuộc đối thoại trước đó, nghĩ thế nào cũng là phu nhân Tần đã hiểu lầm gì đó.

---

Thẩm Tiềm nhất thời không mở miệng, Lâm Nhược Vũ quả thực sắp khóc, liên tục hạ giọng xin lỗi: "Xin lỗi anh Thẩm Tiềm, xin lỗi, gây rắc rối lớn cho anh rồi. Hay là nói với anh Tiểu Tần, em đi đeo gông xin tội với mẹ anh ấy nhé..."

Thẩm Tiềm lại đẩy cái khay đựng thức ăn về phía Lâm Nhược Vũ, khóe miệng khẽ cong, thế mà còn cười được: "Không cần. Chuyện này em không cần để trong lòng. Ăn chút gì đi."

Trong phòng khách, Lâm Nhược Vũ lén lút nói với Thẩm Tiềm một số tin tức không muốn cho Tần Tử Dập nghe thấy. Trùng hợp là, cùng lúc đó, trong phòng bếp, Tần Tử Dập cũng đang lén lút thảo luận với Thẩm Phóng một số thứ mà cậu không quá mong Thẩm Tiềm biết.

- Cậu định xin Thẩm Phóng chỉ giáo, về vấn đề làm sao theo đuổi anh trai cậu chàng.

Tuy trong lòng Tần Tử Dập vô cùng bất mãn với hành vi phát cơm chó gần như mọi lúc mọi nơi của Thẩm Phóng và Tiết Diễm, nhưng cậu cũng không thể không thừa nhận, hai người họ ở phương diện yêu đương chắc hẳn vẫn có rất nhiều kinh nghiệm để tham khảo.

Dù sao đây cũng là một cặp đôi chồng chồng kỳ lạ thường xuyên có thể yêu đương đến mức lên mục xã hội của báo chí.

Thẩm Phóng hấp một miếng bí đỏ làm thành bí đỏ nghiền, thành thạo trộn bột nếp vào trong, bên cạnh Tiết Diễm cũng đã bắt tay vào làm, đang cầm xoài, đu đủ, dâu tây, thanh long đã rửa sạch... toàn bộ thái hạt lựu. Hai người vừa làm việc, vừa thỉnh thoảng nói cười vài câu.

Tần Tử Dập đứng tại chỗ nhìn một lúc, cảm giác mình có thể hơi thừa thãi. Xoắn xuýt một chút, cậu vẫn đi qua, làm bộ tùy ý mở miệng: "Cái đó... hai người Giáng Sinh định trải qua thế nào vậy?"

Thẩm Phóng quay đầu nhìn cậu một cái, ánh mắt mang theo chút bất ngờ kia dường như đang chất vấn "Sao cậu còn chưa ra ngoài". Tuy nhiên cậu chàng cũng không có ý giấu giếm, giọng điệu trả lời còn khá phấn khích: "Tôi và Diễm Diễm lái xe ra ngoài chơi nha."

Không biết là ảo giác hay là vấn đề ở từ "nha" trong giọng điệu đối phương, Tần Tử Dập luôn cảm thấy cái "lái xe" này của cậu chàng mang hàm ý sâu xa.

Tần Tử Dập nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Còn gì nữa?"

Thẩm Phóng bèn nói tiếp: "Còn nữa hả, xem phim nè, bọn tôi đi xem phim mới của nam thần, hì hì."

Bên cạnh, sếp Tiết từ lúc Tần Tử Dập mở miệng thì im lặng là vàng cũng lên tiếng, nhướng mày, giọng điệu nghe qua còn khá sóng yên biển lặng: "Nam thần?"

Thẩm Phóng lại phản ứng cực nhanh, cười xoay người sang nhanh chóng nhéo má hắn một cái: "Được rồi được rồi, không phải nam thần là Ảnh đế đại nhân mà. Cục cưng anh mới là nam thần duy nhất trong lòng em ~"

Tiết Diễm vẫn căng mặt, không cảm xúc, tiếp tục làm như chuyên tâm cắt trái cây...bởi vì Thẩm Phóng nói muốn làm chè trôi nước hoa quả cốt dừa cho hắn, nhưng khóe miệng cong lên đã rõ ràng không kìm được nữa rồi.

Xì,  không ăn! Tần Tử Dập vuốt mặt, một cước đá văng bát cơm chó này.

Trong lòng hung hăng phỉ nhổ đôi chồng chồng khoe ân ái đủ kiểu này hai trăm lần, Tần Tử Dập vẫn không thể không mở miệng lần nữa, vẫn giả bộ rất tự nhiên, mới không thèm ghen tị đâu: "Tình cảm hai người tốt thật đấy."

Lần này quý ngài họ Tiết lạnh lùng rụt rè tranh trước "Ừ" một tiếng.

Thẩm Phóng liền bổ sung một câu theo sau: "Ừ, vợ chồng mà lại. Dù sao cũng kết hôn mấy năm rồi."

Tần Tử Dập: Đi cái mợ vợ chồng nhà các người, kết hôn thì ghê gớm lắm à?!

Chính là ghê gớm lắm đấy. Cậu chuyển sang chán nản nghĩ, anh Tiềm đừng nói đồng ý kết hôn với cậu, ngay cả làm bạn trai cũng vẫn là thời kỳ thử việc đây này.

Tần Tử Dập phát hiện, nói chuyện với bọn họ quả thực chính là đang tìm ngược. Nhưng để đạt được mục tiêu, an ủi trái tim bé nhỏ của mình một phen, cậu vẫn gượng cười mở miệng: "Vậy lúc đầu hai người, là ai theo đuổi ai thế?"

Thẩm Phóng cười nói: "Tôi hả, đương nhiên là tôi, tôi theo đuổi Diễm Diễm. Diễm Diễm nhà tôi là đóa hoa trên núi cao, khó theo đuổi lắm nha."

Tiết Diễm dường như muốn nói gì đó, động tác cắt trái cây khựng lại, há miệng, cuối cùng vẫn ngậm lại.

Bản thân là người yêu trước, cũng là người hành động trước không sai, thậm chí không mấy vẻ vang dùng trước một tờ hợp đồng giả lừa em ấy tới tay trói vào một đầu khác của hôn ước. Nhưng người đầu tiên chính thức thể hiện tư thái "theo đuổi" này, đích thực là Thẩm Phóng.

Chẳng qua "khó theo đuổi" là giả thôi. Hắn thầm nghĩ, rõ ràng chỉ cần Phóng Phóng hơi bày tỏ một chút, mình sẽ không chút do dự đi theo em ấy rồi.

...Sếp Tiết của ngày hôm nay, đã lựa chọn quên sạch chuyện lúc đầu mình làm mình làm mẩy như thế nào.

Tần Tử Dập không rõ những chuyện lằng nhằng giữa hai người họ, nhưng Thẩm Phóng là bên theo đuổi ngược lại cũng không nằm ngoài dự đoán của cậu. Dù sao bất kể nhìn từ tính cách hay khí trường, Thẩm Phóng đều là người hướng ngoại chủ động hơn trong hai người.

Tần Tử Dập nhìn Thẩm Phóng, rốt cuộc cũng hỏi ra vấn đề cậu thực sự muốn hỏi từ tận đáy lòng ngay từ đầu: "Vậy lúc đầu anh, đều dùng cách gì theo đuổi anh ta thế?"

"Hửm?" Thẩm Phóng đặt bát bí đỏ đã trộn xong xuống, quay đầu liếc nhìn thanh niên xinh đẹp ánh mắt lấp lánh, trong nháy mắt đã nhìn thấu ý đồ thực sự của cậu.

Tuy nhiên cậu chàng cũng không giấu nghề, cười cười, vừa nặn viên trôi nước bí đỏ nhỏ của mình, vừa nói: "Cách à, thế thì nhiều lắm..."

Thẩm Phóng bắt đầu thao thao bất tuyệt kể cho Tần Tử Dập nghe đủ loại biện pháp lúc đầu cậu chàng dùng để theo đuổi Tiết Diễm.

Tiết Diễm hiển nhiên cũng hiểu ra ý đồ của Tần Tử Dập. Tuy nhiên thân là một trong những người trong cuộc của những trải nghiệm đó, lúc này hắn lại có cảm giác bị ngó lơ mãnh liệt, một con dao thái phay cứ thế băm đu đủ vốn nhuyễn mịn dễ cắt đến mức kêu loảng xoảng.

Có nghe nhiều hơn nữa cậu cũng không áp dụng được kinh nghiệm của chúng tôi đâu, hỏi linh tinh cái gì. Sếp Tiết không vui nghĩ, lúc mình yêu đương thì không sợ phô trương, thậm chí hận không thể bố cáo thiên hạ phần tình cảm này, anh vợ lại không giống thế. Mấy cách đó Tần Tử Dập mà làm theo thật, thì chỉ có phản tác dụng thôi.

Hơn nữa, dùng kinh nghiệm của em trai ruột người ta để bẫy anh trai, ai cho cậu dũng khí hả?

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...