Vết thương trên người Cảnh Thước tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn cần một khoảng thời gian dài để hồi phục. Trong lúc dưỡng thương rất nhiều vấn đề hắn cần phải giải quyết, từ đảm bảo nguồn cung vật tư quân nhu cho khu vực Lĩnh Nam được tiếp tục; xử lý thêm tàn dư của đội quân Giang Nam đã bị đánh bại; xác định chiến lược để thu phục hoàn toàn khu vực Giang Bắc và Giang Nam; giải quyết tình trạng ngân khố trống rỗng; và đối phó với một đám quan lại ăn bám trong triều đình... Giang sơn tan hoang này thực sự là một mớ bòng bong nan giải. Ai nhặt lấy gánh vác sẽ phải hối hận. May mắn là hiện tại chiến sự đã tạm lắng, tạo cơ hội cho mọi người có thể th* d*c và nghỉ ngơi.
Phía Nam Du đã nhiều lần gửi đề nghị nghị hòa.
Nếu đối với các quốc gia khác, "đất nước không thể một ngày không có vua," thì đối với Nam Du, lại là "đất nước không thể một ngày không có Quốc Sư." Cả hai vị Quốc Sư đều đã qua đời, khiến họ không thể biết được "Thiên Dụ", làm lòng dân trong nước vô cùng hoang mang. Hiện tại Nam Du đều đang trông cậy vào Tam hoàng tử Đoạn Vân Thâm—người có khả năng thu hoạch được "Thiên Dụ"—quay về. Dù sao thì, cậu cũng có thể được xem là một sự thay thế tạm thời.
Khu vực Giang Nam tạm thời cũng không thể gây ra sóng gió lớn. Quân đội Giang Nam đã bị tan rã ngay dưới chân kinh thành, trưởng tử nhà họ Thi đã chết, bên ngoài kinh thành lại có quân Lĩnh Nam do Cảnh Thước đưa về đóng giữ.
Nhất Niệm và Thi Nguyệt Phinh đã quay trở về Giang Nam. Trước khi đi hai huynh muội họ đã có một cuộc gặp gỡ bí mật với Cảnh Thước. Rõ ràng là thời gian trôi qua chưa lâu nhưng Thi Nguyệt Phinh dường như đã thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ ngây thơ, hồn nhiên của một cô gái nhỏ như trước.
Nhất Niệm đã đi thẳng vào vấn đề với Cảnh Thước, hỏi rằng nếu hắn và Thi Nguyệt Phinh có thể chấm dứt cuộc hỗn loạn này từ bên trong Giang Nam, liệu Cảnh Thước có thể trả lại cho thiên hạ một cuộc sống an bình hay không. Bản thân Nhất Niệm không có chấp niệm lớn với việc thiên hạ yên ổn nhưng suy cho cùng là vì Thi Nguyệt Phinh xót xa cho những đứa trẻ mồ côi ở thành Giang Bắc. Nàng đã chăm sóc những đứa trẻ đó hơn nửa năm, ngay cả khi chiến tranh cận kề thành cũng chưa bao giờ bỏ rơi chúng để một mình chạy trốn.
Số lượng trẻ mồ côi mà Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước cứu ban đầu chưa đến một trăm, nhưng chỉ sau nửa năm số lượng trẻ em mà Thi Nguyệt Phinh đang nuôi đã tăng lên gần gấp đôi. Người dân ở thành Giang Bắc và khu vực lân cận khi nghe nói trong thành có người tốt bụng giúp đỡ nuôi trẻ mồ côi đã liên tục đưa con đến chỗ nàng. Cha mẹ của những đứa trẻ sơ sinh thì lén lút đặt con trước cổng lớn, còn cha mẹ của những đứa lớn hơn thì dẫn con đến quỳ gối van xin. Các bậc cha mẹ không đủ khả năng nuôi con, cũng không muốn con mình chết đói nên chỉ có thể tìm một người đáng tin cậy để gửi gắm.
Thi Nguyệt Phinh hiểu rằng dù nàng có ở Giang Bắc để nuôi trẻ đến bảy tám chục tuổi thì cũng không thể nuôi hết, số lượng trẻ mồ côi chỉ sẽ ngày càng nhiều. Nàng biết mình không thể cứu được tất cả trẻ em trong thiên hạ nhưng người đàn ông trước mặt có lẽ có thể làm được điều đó. Sau chuyện của trưởng tử họ Thi, cộng với việc Thi Nguyệt Phinh luôn nhớ những đứa trẻ đáng thương khi thành Giang Bắc bị phá vỡ, nàng có thể nói là căm ghét tận xương tủy chiến tranh và cũng ghét bỏ những người thân trong gia tộc họ Thi đã dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Tuy rằng loạn cục ở Giang Nam hiện chưa hoàn toàn chấm dứt, nhưng khi Thi Nguyệt Phinh và Nhất Niệm quay về Giang Nam để đánh phá từ bên trong, kết hợp với sự phối hợp từ bên ngoài của Cảnh Thước, việc dẹp yên hoàn toàn họa loạn Giang Nam chỉ còn là vấn đề thời gian.
Mấy ngày nay Đoạn Vân Thâm luôn mang theo tiểu A Hồ khi ra vào. Vì Cảnh Thước đang dưỡng thương nên không tiện di chuyển, Đoạn Vân Thâm liền mang theo tiểu A Hồ để giúp Cảnh Thước chạy vặt và đưa đồ ăn. Thật ra, cậu không nhất thiết phải mang theo bé con đi khắp nơi, nhưng vì cậu và tiểu A Hồ đã xa nhau lâu như vậy, nên việc bảo bỏ tiểu A Hồ xuống là không thể, cậu không nỡ rời xa một khắc nào.
Thập Thất dù sao cũng là người có "sinh tử chi giao" với tiểu A Hồ. Mặc dù đứa bé cả ngày đều vui vẻ tươi tắn nhưng Thập Thất nhìn thấy nó cả ngày bị Đoạn Vân Thâm mang vào mang ra thì có chút không đành lòng. Vì thế Thập Thất làm một cái giỏ trẻ con thật lớn, lót bên trong bằng gấm vóc mềm mại để Đoạn Vân Thâm có thể xách đi.
Tối đến. Đoạn Vân Thâm vừa cùng con trai trở về từ chỗ nhũ mẫu thì thấy Cảnh Thước đang ngồi trước bàn, không biết đang viết gì. Đoạn Vân Thâm dùng chân móc cái ghế kéo về phía cạnh Cảnh Thước ngồi xuống, không nói hai lời vớt tiểu A Hồ từ trong giỏ ra đặt lên đùi Cảnh Thước. Cậu biết rằng bất kể Cảnh Thước đang bận rộn việc gì, những lúc như thế này hắn cũng sẽ dừng lại để trêu đùa tiểu A Hồ một lát.
Đoạn Vân Thâm liếc nhìn tờ giấy trên bàn: "Là mấy người ta đã nói lần trước à? Huynh đã cho người đi mời họ rồi sao? Kết quả thế nào?"
Kể từ khi có hệ thống mới, Đoạn Vân Thâm cuối cùng cũng có thể ngẩng mặt lên. Hệ thống mới này không khó tính và keo kiệt như hệ thống cũ. Mặc dù làm việc có nguyên tắc nhưng nó rất đáng tin cậy luôn đặt ký chủ lên hàng đầu. Thế là Đoạn Vân Thâm ngày nào cũng bóc lột hệ thống, tống tiền đủ loại thông tin từ nguyên tác chẳng hạn như: Những người tài giỏi nào hiện đang ở kinh thành có khả năng được Cảnh Thước sử dụng? Tình hình hiện tại của Giang Nam và Nam Du ra sao, có nhược điểm gì không? Có nhân vật nguy hiểm nào tiềm ẩn bên cạnh Cảnh Thước không? Nguyên tác có nhắc đến phương pháp nào để nhanh chóng khôi phục dân sinh không? Nguyên tác có sai sót không, cậu có thể giúp tôi tìm hiểu/kiểm chứng thêm không? Tóm lại, sau khi moi được thông tin hữu ích, cậu sẽ nói hết cho Cảnh Thước nghe. Đoạn Vân Thâm có lý do để tin tưởng rằng Đại Hồ Ly nhà mình biết cách tận dụng những thông tin này. Dù sao thì việc của cậu chỉ là làm trạm trung chuyển thông tin còn lại thì không cần phải động não.
Cảnh Thước đã đặt Đoạn Vân Thâm ở vị trí cực kỳ quan trọng, trân quý. Ở mức độ tin tưởng này dù Đoạn Vân Thâm có kề dao vào cổ Cảnh Thước, hắn cũng sẽ không nghi ngờ gì về ý đồ xấu của đối phương. Nếu không phải có sự tin tưởng này thì chỉ với lượng thông tin chấn động và bí mật mà Đoạn Vân Thâm tuôn ra gần đây, hắn lẽ ra đã sớm bị bắt giữ và tra khảo nghiêm ngặt để làm rõ: Ngươi là ai? Nguồn tin từ đâu? Mục đích là gì?
Cảnh Thước điều chỉnh lại tư thế của tiểu A Hồ trên đùi để bé được thoải mái, tiện thể đáp lời: "Đã điều tra lai lịch của những người đó, cũng cho người đi dò hỏi ý tứ của họ rồi. Họ quả thực là người có tài, nhưng muốn mời họ ra giúp sức e rằng không dễ dàng." Mặc dù Cảnh Thước đã cải thiện phần nào hình ảnh của mình trong mắt công chúng nhờ danh xưng "Cẩm công tử", nhưng đa số người dân vẫn giữ thái độ nghi ngờ, chưa hoàn toàn tin tưởng.
Hơn nữa sau khi Cảnh Thước lên ngôi đã thực hiện một cuộc đại thanh trừng: trước hết là loại bỏ hàng loạt quan viên sâu mọt th*m nh*ng, sau đó là giáng chức đẩy những người thuộc gia tộc quyền thế nhưng chỉ biết ăn bám xuống các vị trí không có thực quyền. Hành động này nói ra thì ai cũng hả hê, nhưng cách làm của Cảnh Thước lại quá quyết đoán tàn nhẫn ảnh hưởng đến phạm vi quá rộng, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến danh xưng "bạo quân".
Đoạn Vân Thâm khi biết chuyện này đã có phần nghi ngờ: "Dù cho họ là những kẻ ăn hại nhưng để họ ở đó ít ra họ cũng làm được một chút việc. Sao không từ từ thanh lọc? Bây giờ quét sạch hết trong một lần, chẳng phải trong triều sẽ không còn người làm việc nữa sao?"
Cảnh Thước thì không hề bận tâm.
Theo cách nói của hắn, đây chính là cơ hội tốt nhất để lợi dụng tình hình hỗn loạn hiện tại mà đào sạch những kẻ sâu mọt đó, dọn chỗ cho người mới. Nếu để chúng lại, đợi đến khi tình hình ổn định, đám quan viên sẽ lấy lại tinh thần, lúc đó sẽ rất khó để động đến. Hơn nữa đất nước đã suy yếu đến mức quân địch đã áp sát kinh thành, chỉ còn một bước nữa là mất nước. Lúc này đất nước dù có tệ hơn nữa thì còn tệ đến mức nào được nữa? Thật sự không được thì cứ coi như quân Giang Nam đã phá thành, kinh thành đã không thể giữ được.
Đoạn Vân Thâm sửng sốt khi nghe những lời này. Cảnh Thước đang ôm tiểu hồ ly mà đùa giỡn, nói chuyện một cách thờ ơ khiến Đoạn Vân Thâm không biết hắn là nói thật hay chỉ là nói linh tinh để cậu bớt lo lắng.
Đoạn Vân Thâm nói: "... Huynh không sợ giang sơn này đã bệnh quá nặng mà liều thuốc mạnh huynh dùng lại khiến nó chết luôn sao?"
Cảnh Thước vẫn vẻ không quan tâm: "Chết rồi thì xây một cái mới."
Lật đổ cái cũ và xây dựng lại cái mới có khi lại dễ chịu hơn là cứ cố gắng sửa chữa cái cũ kỹ này. Dù sao Cảnh Thước trở về làm Hoàng đế không phải vì luyến tiếc cơ nghiệp của tổ tiên.
Việc cải cách quá mạnh bạo và quyết liệt chắc chắn sẽ gây ra sự hỗn loạn. Câu nói "Nước có thể chở thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền" không chỉ đúng với dân chúng mà còn đúng với quan viên. Cảnh Thước vừa lên ngôi không lâu, chuỗi chính sách được thi hành không hề nể mặt ai, điều này đương nhiên đã chọc giận những kẻ quyền quý bị tước bỏ quyền lợi trong triều. Phải nói là những vị đại nhân này không có tài năng gì khác nhưng lại giỏi nhất khoản đấu đá nội bộ. Khi quân Giang Nam áp sát thành, họ đều rụt cổ như rùa đen nhưng đến lúc này lại rất có hiệu suất trong việc âm mưu ép vua thoái vị. Thật không may, Cảnh Thước đã nắm trong tay một phần binh quyền, lại còn sớm có phòng bị. Hệ thống của Đoạn Vân Thâm đã báo động trước một cách chính xác. Do đó ngay khi những kẻ âm mưu ra tay đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Sau khi những kẻ đó bị thanh trừng triều đình quả thật sạch sẽ nhưng xuất hiện một lượng lớn vị trí trống. Đoạn Vân Thâm lập tức yêu cầu hệ thống cung cấp danh sách nhân tài. Cảnh Thước cũng thăng chức cho những người hiền tài vốn đã làm việc trong triều nhưng chưa được trọng dụng, mặt khác lại cho người đi mời những người tài giỏi đang ẩn dật ra làm việc. Chính sách tuyển chọn và khảo hạch nhân tài khẩn cấp tại các địa phương cũng được ban bố.
Đoạn Vân Thâm nhìn tiểu A Hồ đang nằm ngửa trên đùi Cảnh Thước, cố gắng duỗi tay bắt ngón tay. Cảnh Thước cứ trêu chọc bé như đang đùa một con mèo con, không cho bắt được. Đoạn Vân Thâm thấy tiểu hồ ly cứ bắt hụt có vẻ đáng thương, bèn giữ chặt tay Cảnh Thước đưa ngón trỏ của hắn vào lòng bàn tay tiểu A Hồ. Cảnh Thước nhìn bàn tay Đoạn Vân Thâm đang đặt trên mu bàn tay mình, ngừng lại một chút, nghiêng đầu nhìn vào mắt Đoạn Vân Thâm, từ tốn nói: "Vân Thâm, đây là em quyết tâm bênh vực rồi sao?"
Đoạn Vân Thâm bối rối: "Hả? Ta không có! Huynh đừng nói bậy! Ta làm gì mà bị nói là bênh vực?" Đúng lúc này, Đoạn Vân Thâm cảm thấy tay mình đang giữ tay Cảnh Thước bị kéo xuống một chút, quay đầu nhìn thì thấy tiểu A Hồ đã nắm ngón tay Cảnh Thước nhét vào miệng.
Cảnh Thước nhướng mày.
Đoạn Vân Thâm hơi xấu hổ, vội vàng giúp rút ngón tay Cảnh Thước ra, thầm nghĩ: "Sao không nói sớm hả tiểu tể tử! Nếu con bảo bắt ngón tay là để ăn thì ta đã không giúp rồi! Con không biết đại hồ ly hắn có tật sạch sẽ hơi nặng sao?" Tiểu A Hồ kêu rừ rừ, biểu thị sự phản đối với hành động của Đoạn Vân Thâm, bé còn thò tay cố giành lại ngón tay Cảnh Thước, không cho Đoạn Vân Thâm rút ra. Đoạn Vân Thâm kiên quyết kéo tay Cảnh Thước ra khỏi bé, nhìn quanh tìm khăn lụa hay thứ gì đó để lau nước dãi trên ngón tay cho Cảnh Thước.
Chưa kịp tìm được khăn, Cảnh Thước bất ngờ đưa tay quệt một cái lên mặt Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm ngớ người ra một lúc mới dùng tay áo lau mặt, bất lực hỏi: "Huynh làm cái gì vậy?"
Cảnh Thước bình thản, từ tốn: "Trả thù."
Đoạn Vân Thâm cạn lời: "... Huynh có tin ta nhét lại ngón tay đó vào miệng bé con không? Vừa lúc làm n*m v* cao su cho tiểu A Hồ ." Dù sao cũng đã dùng tay áo lau mặt rồi, Đoạn Vân Thâm bắt lấy móng vuốt hồ ly lau chùi qua lại trên tay áo của mình.
Đoạn Vân Thâm thầm nhủ: "Dù sao cũng sắp đi ngủ rồi, quần áo này đằng nào cũng phải giặt.l
Tiểu A Hồ không biết giở chứng gì, tiếng rên rừ rừ đột nhiên to lên, tỏ vẻ muốn thu hút sự chú ý. Khi Đoạn Vân Thâm nhìn qua liền vươn tay về phía cậu, toàn bộ ngôn ngữ cơ thể như đang kêu lên: "Ôm con đi!" Đoạn Vân Thâm theo bản năng đưa tay ra định ôm nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Cảnh Thước đã vớt tiểu A Hồ lên, đặt bé sát vào lòng mình.
Tiểu A Hồ:?
Đoạn Vân Thâm: ???
Tiểu A Hồ giật mình một chút rồi bắt đầu phản kháng, bé giãy giụa vặn vẹo chân tay, nhoài người về phía Đoạn Vân Thâm, "A ngô!... A—!"
Đoạn Vân Thâm nhìn cảnh này, cứ cảm thấy có gì đó sai sai.
Đại hồ ly, liệu có phải là... ừm... việc tiểu A Hồ muốn gần gũi với ta, là huynh đang ghen với ta hay đang ghen với con vậy?
Tiểu A Hồ: "Ngô ngô... Nha... A!..."
Hệ thống có đó không? Bên cậu có máy phiên dịch tiếng trẻ con không? Tôi có cảm giác bé con hình như đang chửi cha nó đó.
Đoạn Vân Thâm nhìn tiểu A Hồ vẫy vùng, cứ như thể muốn mọc cánh bay thẳng vào lòng mình.
Đoạn Vân Thâm nói một cách chân thành: "Mặc dù thằng bé đúng là không hay khóc thật, nhưng ta nghĩ nếu huynh không buông nó ra, nó có khi cắn huynh đó."
Cảnh Thước liếc nhìn tiểu A Hồ một cái, "Thật sao?"
Tiểu A Hồ: "Ngô nha!"
Cảnh Thước: ...
Cảnh Thước một tay vẫn ôm đứa bé, tay kia kéo chiếc giỏ trẻ con lại, chỉnh lại cái tã của tiểu A Hồ một chút – rồi bỏ thằng bé vào giỏ.
Bỏ vào giỏ còn chưa xong, hắn còn đẩy cái giỏ chứa thằng bé ra xa Đoạn Vân Thâm, đẩy hẳn ra phía mép bàn.
Tiểu A Hồ: ?
Đoạn Vân Thâm: ....
Khuôn mặt Cảnh Thước vẫn bình thản như gió thoảng, hắn ung dung nhìn Đoạn Vân Thâm: "Nhìn ta làm gì, Vân Thâm cũng muốn ta ôm sao?"
Đoạn Vân Thâm: ...
Không được, ta sợ huynh ôm được ba phút thì hết kiên nhẫn rồi tìm cái rổ nhét ta vào luôn.
Ngay sau đó Đoạn Vân Thâm thấy Cảnh Thước quả nhiên giang tay về phía mình, ra vẻ mời "mỹ nhân" vào lòng.
Đoạn Vân Thâm: "... Không không không."
Cảnh Thước: "Chỉ ôm một lát thôi."
Ôm thế này hơi sến súa quá, chúng ta lớn tuổi rồi mà, đúng không?
Nhưng mà... sao hơi rung động là sao ta?
Đoạn Vân Thâm liếc nhìn ra ngoài như kẻ trộm, xác nhận xem liệu có ai nhìn thấy không.
Đoạn Vân Thâm: "Chỉ một lát thôi nhé?"
Cảnh Thước: "Ừm."
Đoạn Vân Thâm đứng dậy, chầm chậm dịch mông qua ngồi lên đùi Cảnh Thước. Vừa mới ngồi xuống, lại thấy vẫn quá sến, định hối hận, "Phụt" một cái định đứng lên – nhưng "Phụt" đến nửa chừng thì bị Cảnh Thước ngang eo ấn ngồi xuống lại.
Đoạn Vân Thâm: ...
Lúc Đoạn Vân Thâm tự mình "anh anh anh" làm nũng, nũng nịu thì không thấy ngại, nhưng khi bị đổi vị trí chịu đựng việc "bị làm nũng" thì toàn thân thấy khó chịu ở khắp nơi, cái mặt dày như tường thành bỗng chốc mỏng đi như vỏ hoành thánh.
Đoạn Vân Thâm muốn nói mà thôi, muốn nói gì đó nhưng không tìm ra lời nào thích hợp.
Cảnh Thước ôm người lại không hề thấy có gì bất ổn, ngược lại ôm được người yêu khiến hắn cảm thấy yên tâm lạ thường.
Mấy ngày nay, đầu tiên là Đoạn Vân Thâm chết đi sống lại náo loạn một phen, ngay sau đó Cảnh Thước lại phải giải quyết một mớ hỗn độn trong tình hình rối ren này. Mặc dù về bản chất là để Đoạn Vân Thâm và tiểu A Hồ được sống yên ổn sau này, nhưng dù sao nó cũng ngốn không ít sức lực của hắn. Điều này khiến hai người họ dường như gần đây chưa có cơ hội thân mật đặc biệt.
Nếu Đoạn Vân Thâm vẫn như lúc hắn làm bạo quân, cả ngày chủ động dính lấy, chạy theo hắn thì còn đỡ nhưng gần đây Vân Thâm dường như lại chia nửa sự chú ý cho tiểu A Hồ.
Lúc này khóa chặt người yêu trong lòng cũng là để trái tim hắn được bình ổn trở lại.
Đoạn Vân Thâm bồn chồn không yên, tự nhủ: Không phải bảo một lát thôi sao? "Một lát" này là bao lâu? Lát nữa có người tới thì làm sao, cái mặt già này ta còn cần không?
Sau một năm, bạo quân thay đổi hoàn toàn, yêu phi lại làm nghề cũ ư?
Cảnh Thước: "Ta vẫn luôn muốn hỏi Vân Thâm một chuyện."
Đoạn Vân Thâm: "... Huynh nói đi."
Cảnh Thước: "Vân Thâm làm sao biết được tên và nơi ở của những người hiền tài đó?"
Đoạn Vân Thâm: ...
Ta còn tưởng ngươi không hỏi nữa chứ! Chuyện này đã qua lâu lắm rồi mà? Rốt cuộc vẫn không nhịn được muốn biết sao?
Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng: "Đó đều là do phép thuật..."
Cảnh Thước: "Nghĩ kỹ rồi hẵng nói."
Hắn ngắt lời nói dối của Đoạn Vân Thâm, tay trượt dọc theo eo của cậu: "Vân Thâm có thể không nói nhưng không được nói dối."
Đoạn Vân Thâm: "Vậy ta chọn không nói," Đoạn Vân Thâm không hề do dự, sau đó, "—Aaa! Cắn ta làm gì?! Không phải chính huynh nói có thể chọn sao?"
Cảnh Thước: "Chọn lại đi."
Đoạn Vân Thâm: Hả?
Cái này là ngươi có thể chọn không nói à? À, đàn ông — không đúng, hình như tự mình mỉa mai mình rồi.
À, tấm lòng đế vương.
Bàn tay Cảnh Thước cảm nhận rõ ràng Đoạn Vân Thâm đã gầy đi, đau lòng đến chết nhưng ngoài miệng vẫn tiếp tục đề tài: "Vân Thâm sao lại không nói?"
Đoạn Vân Thâm: ...
Đoạn Vân Thâm: "... Ta đang suy nghĩ cưỡng hôn và chạy trốn, cái nào có xác suất thành công cao hơn."
Câu trả lời thành thật đến mức có chút đáng yêu, Cảnh Thước hơi cong khóe môi một cách khó thấy, "Nghĩ ra chưa?"
Đoạn Vân Thâm: "Về mặt lý thuyết thì cái trước."
Cảnh Thước: "Rồi sao nữa?"
Rồi sao nữa?
Xét thấy ngươi có chút thiếu đòn, ta muốn gây chuyện lớn chọn cái gì đó k*ch th*ch.
Đoạn Vân Thâm nắm lấy bàn tay hồ ly đang luyến tiếc v**t v* bên eo mình – Không biết móng vuốt hồ ly có ngon không, cắn một miếng thì hiệu quả thế nào nhỉ?
Đoạn Vân Thâm còn chưa kịp bắt đầu gây chuyện lớn đã nghe thấy tiểu A Hồ bên cạnh bắt đầu ê a a làm ầm lên, không phải khóc chỉ là giọng nói rất vang.
Dù sao cũng là con ruột, Cảnh Thước nghe thấy thằng bé bắt đầu làm ầm, liền lập tức rút một tay ra, vươn tới kéo chiếc giỏ trẻ con về.
Đoạn Vân Thâm ghé đầu qua xem, "Tiểu A Hồ bị làm sao vậy?"
【Hệ thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Có lẽ muốn ngăn cản ngài tìm đường chết đấy.】
Đoạn Vân Thâm: Hả?
【Đoạn Vân Thâm: Sao tự dưng cậu lại nói chuyện đột ngột thế.】
【Hệ thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Vốn là tôi đến để truyền tin cho ký chủ, vừa lúc thấy cảnh này có hơi chói mắt, lỡ không nhịn được, tôi xin lỗi.】
【Đoạn Vân Thâm: Truyền tin gì?】
【Hệ thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Vừa rồi Nam Du đã hạ quyết tâm, quyết định phái sứ đoàn đến kinh thành.】
【Đoạn Vân Thâm: Để làm gì?】
【Hệ thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Đón ngài về.】
Đoạn Vân Thâm: Hả?
【Hệ thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Ký chủ đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ ngài."]
【Đoạn Vân Thâm: ... Cảm ơn nhé.】
【Hệ thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Không có gì.】
Hệ thống rút lui, Đoạn Vân Thâm tâm trạng phức tạp: "Đại hồ ly, ta vừa mới... ừm, lại nhận được một 'thiên dụ'."
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm: "Bên Nam Du có lẽ sắp có sứ đoàn tới."
Cảnh Thước nghe vậy lại không hề có vẻ gì khác thường, dường như đã sớm có chuẩn bị, thản nhiên nói: "Tới đúng lúc, chuyện với Nam Du cũng nên giải quyết."
Nói xong, hắn đột ngột đổi chủ đề nhắc nhở Đoạn Vân Thâm: "Tiểu A Dục hình như đói rồi."
Đoạn Vân Thâm nghe xong sững sờ, thầm nghĩ: Mình vừa mới từ chỗ vú nuôi về mà!
Chạy, nhất định phải chạy!
Cậu cảm nhận được đại hồ ly nhà mình đang vẫy đuôi với đầy rẫy ý đồ xấu.
Kết quả Đoạn Vân Thâm đứng lên được nửa chừng thì lại bị ấn ngồi xuống. Giọng đại hồ ly đang phe phẩy cái đuôi rất ung dung: "Vân Thâm không cho con bú sữa sao, đi đâu vậy?
