Đoàn sứ thần Nam Du đến kinh thành lần này thực chất là để tìm gặp Đoạn Vân Thâm.
Sau khi vào kinh, một mặt đối phó xã giao qua loa với các quan viên dưới trướng Cảnh Thước, mặt khác lại âm thầm tìm cách liên lạc với Đoạn Vân Thâm. Trong thâm tâm họ, Tam hoàng tử vẫn là người nhà, nhẫn nhục chịu đựng ở lại nước địch bấy lâu nay. Phong thư mà họ vất vả lắm mới đưa được tới tay "Tam hoàng tử" đã bị Đoạn Vân Thâm cùng Cảnh Thước xem xét.
Hai người họ đã cùng nhau nghiên cứu lá thư này một cách rất không nghiêm túc.
Bức thư tóm tắt về tình hình Nam Du hiện tại và yêu cầu Đoạn Vân Thâm gặp mặt.
Đoạn Vân Thâm vốn dĩ đã tính gặp họ, vì cậu định dùng sức mạnh của "Thiên dụ" để nói với nhóm người Nam Du rằng họ nên dừng chiến sự, không được khơi mào tranh chấp nữa. Giang sơn do Cảnh Thước gánh vác đã quá kiệt quệ, nếu có thể tranh thủ vài năm an ổn để nghỉ ngơi phục hồi thì không gì tốt hơn.
Thế nhưng Cảnh Thước lại không hề muốn, bởi Đoạn Vân Thâm là người mà hắn đã giành lại từ tay Diêm Vương, tự nhiên sẽ không cho phép cậu có nửa điểm sơ suất nào. Cuối cùng Cảnh Thước có thể đồng ý là vì mềm lòng, chỉ cần là Đoạn Vân Thâm khăng khăng yêu cầu, Cảnh Thước luôn không thể nhẫn tâm từ chối. Khi Đoạn Vân Thâm đi gặp riêng sứ thần Nam Du, Cảnh Thước cũng đi theo mà không hề lộ diện, ngay cả Đoạn Vân Thâm ban đầu cũng không hề hay biết. Phía Nam Du không làm hại Tam hoàng tử, họ chỉ kể lể về sự gian nan hiện tại của đất nước, thỉnh cầu Tam hoàng tử trở về kế nhiệm vị trí Quốc sư để chủ trì đại cục.
Dựa vào Hệ thống, Đoạn Vân Thâm đã chỉ ra tình hình Nam Du hiện tại, thậm chí cả những chuyện mà nhóm người này chưa hề báo cáo, khiến họ kinh ngạc tưởng rằng cậu thực sự có khả năng thông thiên. Sau khi tạo được lòng tin, Đoạn Vân Thâm mới dùng "Thiên dụ" để lừa dối, nói rằng Nam Du không thích hợp gây chiến và chính cậu cũng không thích hợp trở về Nam Du kế nhiệm Quốc sư nếu không sẽ gặp tai họa. Nhờ vào uy tín của danh xưng "Tam hoàng tử" cùng với sự hỗ trợ của Hệ thống, Đoạn Vân Thâm đã khiến nhóm sứ thần này ngây người và tin răm rắp. Lúc rời đi, sứ đoàn đã nhiều lần cam đoan rằng sau khi trở về Nam Du nhất định sẽ khuyên nhà vua dừng chiến sự. Đoạn Vân Thâm cũng nhờ Hệ thống báo cho họ biết đứa trẻ nào trong hoàng thất sẽ là tân Quốc sư, dặn họ trở về phong đứa bé đó nhận chức ngay lập tức. Đứa trẻ này hiện chỉ mới vài tuổi, đợi đến khi nó có thể tiếp nhận "Thiên dụ", thì bên Cảnh Thước đã kịp thu dọn cục diện hỗn loạn xong xuôi, có thể rảnh tay.
Dù lòng hướng về Cảnh Thước, Đoạn Vân Thâm vẫn nhớ về những người Nam Du từng phản kháng Tiểu Quốc sư để cứu mình khi bị giam lỏng. Vì thế, lần này cậu không hoàn toàn lừa gạt, ít nhất việc chọn tân Quốc sư và việc Nam Du sẽ không tái khởi tai họa nếu dừng chiến sự là sự thật. Đoạn Vân Thâm sẽ khuyên Cảnh Thước, chỉ cần Nam Du không chủ động xâm lấn, thì dù Đại Cảnh có phục hồi và điều chỉnh xong xuôi cũng sẽ không chủ động đi khiêu khích Nam Du. Đánh giặc làm hao tổn quốc lực hai bên, việc dừng binh đao là điều tốt nhất cho dân chúng hai nước.
Đoạn Vân Thâm với vẻ điềm tĩnh của Tam hoàng tử đã sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa. Trên đường quay về Hoàng cung, Cảnh Thước liền chui tọt vào xe ngựa. Đoạn Vân Thâm giật mình thon thót, suýt nữa tưởng có thích khách, khi phản ứng lại là ai thì không nhịn được bật cười nói: "Làm Hoàng đế như huynh sao lại nhàn rỗi vậy?". Cảnh Thước nhìn cậu thật sâu một cái. Đoạn Vân Thâm tự biết mình đuối lý, người này rõ ràng là vì mình mới đuổi theo ra cung, liền bày ra gương mặt tươi cười chuẩn bị xoa dịu. Cảnh Thước giữ vẻ mặt không chút gợn sóng nhưng vẫn không nhịn được giơ tay giúp Đoạn Vân Thâm vén lọn tóc bị gió đêm thổi rối. Cảnh Thước nói: "Có đôi khi trẫm còn tự hỏi, Vân Thâm rốt cuộc là vị thần tiên nào đưa đến bên trẫm."
Rõ ràng có những lúc trông ngây thơ, tùy hứng nhưng lại có lúc trông lại cực kỳ trầm ổn đến mức khi giao tiếp với các đoàn sứ thần nước ngoài vào ban đêm như thế này chẳng thể nào nhìn ra dáng vẻ "anh anh anh" thường ngày của Hoàng hậu đối với mình.
Đoạn Vân Thâm sững sờ một chút, sau đó mới hiểu ra lời này hình như là đang khen mình, bèn cười nói: "Chẳng phải là quà Nguyệt Khảo tặng cho ngươi sao, ngươi còn tưởng là ai đưa? Thần Tài à?"
Cảnh Thước với vẻ mặt điềm nhiên nhưng vẫn trêu chọc: "Vậy đợi đến khi quốc gia cường thịnh, ta sẽ xây cho Vân Thâm một đền thờ Nguyệt Lão ngay tại kinh thành nhé?"
Ngôi đền Nguyệt Lão này về sau quả thực đã được xây dựng, nghe nói là rất linh nghiệm. Đoạn Vân Thâm còn từng lén lút ra khỏi cung để xem náo nhiệt, nhưng lại bị tiểu A Hồ bắt trở về. Lúc đó đã cách khoảng mười năm, tiểu A Hồ cũng sắp trưởng thành.
Sau khi đoàn sứ thần Nam Du rời kinh, biên cương Nam Du liền yên bình trở lại. Thế nhưng quân đội Lĩnh Nam vẫn không hề lơ là. Cảnh Thước đã thay đổi luật đất đai và cải tiến thực hiện chế độ Phủ Binh. Gia đình tướng sĩ biên cương được di dời theo doanh trại, biên thành quân hộ, sống trong các quân phường, không thuộc sự quản hạt của châu huyện. Quân nhân ngày thường canh tác, mỗi năm có thời gian nhất định luân phiên túc trực bảo vệ, và xuất chinh khi có chiến sự.
Đến đây, Hạ Giác và Quạ Đen chính thức bén rễ ở Lĩnh Nam. Cuộc sống tuy không thể so được với thời gian làm công tử giàu sang nhàn hạ ở kinh thành, nhưng điều đó chẳng hề quan trọng. Đó là quân đội mà ngay cả trong mơ Hạ Giác cũng không thể từ bỏ, bên cạnh là người mà y hy vọng sẽ nắm tay trọn đời.
Việc giải quyết họa loạn Giang Nam cần kéo dài lâu hơn một chút. Nhất Niệm và Thi Nguyệt Phinh khi trở về Giang Nam, ngoài dòng máu trên người, họ không có bất kỳ chỗ dựa nào khác nên việc từng bước thiết lập thế lực của riêng mình cần tốn một khoảng thời gian. Vừa lúc Cảnh Thước cũng dùng khoảng thời gian này để nghỉ ngơi dưỡng sức mài giũa quân đội. Mãi đến năm thứ 5 sau khi bị vây ở kinh thành, họ cuối cùng thành công thu hồi Giang Nam.
Khi những kẻ cầm đầu Giang Nam bị áp giải về kinh thành, Nhất Niệm và Thi Nguyệt Phinh cũng đi cùng. Nhất Niệm vẫn giữ vẻ ngoài nhà sư miệng cười lòng dao, còn Thi Nguyệt Phinh thì thay đổi khá nhiều, lời nói và hành động đều mang theo phong thái người ở vị trí cao.
Hiện giờ Thi Nguyệt Phinh mới chính là chủ nhân của Giang Nam, còn Nhất Niệm khi ở Lĩnh Nam đã là vị trí thứ hai, nay đến Giang Nam vẫn là vị trí thứ hai.
Nói đến cũng là duyên phận, Thi Nguyệt Phinh năm đó bỏ nhà trốn đi đã tốn nhiều năm tìm kiếm lang quân như ý nhưng không tìm thấy, sau khi trở lại Giang Nam lại gặp được một người.
Nam tử kia nguyên là một tiểu thống lĩnh, ăn nói vụng về, khô khan nhưng lại cực kỳ trung thành và đối xử cực kỳ tốt với Thi Nguyệt Phinh, nhiều lần bảo vệ nàng khỏi nguy hiểm. Những ký ức không vui năm xưa cũng không còn để lại nhiều vết tích trong lòng Thi Nguyệt Phinh, hiện tại cũng coi như là cuộc sống mỹ mãn.
Sau khi Thi Nguyệt Phinh đến kinh thành đã cùng Cảnh Thước thảo luận một số chính sách thương mại. Nàng muốn sau khi dân sinh Giang Nam khôi phục sẽ đẩy các sản nghiệp của Thi gia sang các nước láng giềng.
Nàng và Đoạn Vân Thâm cũng từng gặp riêng một lần. Thi Nguyệt Phinh vẫn luôn có ấn tượng rất tốt về Đoạn Vân Thâm, người nam nhân này tuy chỉ là một trong số đông đảo "lang quân như ý" được lựa chọn năm đó nhưng ít nhất là người để lại ấn tượng sâu sắc nhất.
Đoạn Vân Thâm sau khi nghe Cảnh Thước kể lại chuyện cũ đã đi gặp Thi Nguyệt Phinh. Khi nói chuyện Đoạn Vân Thâm vô tình nhắc đến câu "mười hai vạn tinh thần" sợ rằng mình đã chạm vào "vết thương cũ" khiến Thi Nguyệt Phinh đau lòng. Không ngờ rằng chính Thi Nguyệt Phinh lại là người chủ động nhắc đến chuyện xưa của mình.
Nàng chỉ hồi tưởng lại: "Lúc đó, khi Nhất Niệm ca ca và Cẩm công tử bảo ta dùng con dao găm đâm vào ngực tên khốn đó, tay ta cứ run lên. Hắn là ca ca ruột ta, nhưng lại đích thân đưa ta cho người khác sỉ nhục. Ta dĩ nhiên là hận hắn thấu xương, nhưng ta lại không có đủ can đảm để giết người. Ta muốn hắn chết, nhưng lại không dám tự mình động thủ — thật hèn nhát phải không?"
Đoạn Vân Thâm thành thật nói: "Không phải, chúng ta chỉ là người thường, việc không dám giết người là điều bình thường."
Thi Nguyệt Phinh cười, nói: "Vân Thâm ca ca luôn luôn ôn nhu như vậy."
Cười xong, Thi Nguyệt Phinh có vẻ cảm khái nói: "Bây giờ ta cảm thấy cần phải cảm ơn bọn họ đã cho ta cơ hội tự tay báo thù vào lúc đó. Nếu không làm vậy, đó có lẽ sẽ trở thành nút thắt cả đời của ta, tuyệt đối không thể nào buông bỏ nhanh như thế."
Nghe những lời này Đoạn Vân Thâm suy nghĩ một chút rồi mới nói: "Ta lại thấy rằng người có thể tự mình bước ra khỏi bóng tối cần cảm ơn chỉ có chính bản thân họ mà thôi."
Đoạn Vân Thâm nghĩ đến chuyện xưa: "Cảnh Thước cũng từng nói những lời tương tự, mặc dù không thẳng thắn như Thi Nguyệt Phinh, nhưng ý tứ giữa các dòng đại khái đều là: chính mình đã giúp hắn nhìn thấy ánh sáng, dẫn dắt hắn đến với cuộc đời này."
Lúc đó Đoạn Vân Thâm muốn phản bác lời này, vừa định mở lời thì đã bị Cảnh Thước dẫn chủ đề đi chỗ khác. Đời người sẽ có rất nhiều cơ duyên nhưng rốt cuộc có thể nắm bắt được hay không thì phải xem bản lĩnh của mỗi người.
Đoạn Vân Thâm cảm thấy mình chẳng qua chỉ là một trong vô vàn cơ duyên đó. Việc Cảnh Thước có thể từ một kẻ mang danh bạo quân trở thành một minh quân được thiên hạ ca tụng, thực chất không liên quan nhiều đến cậu. Ngược lại chính bản thân cậu thì suốt ngày nằm dài làm cá muối nhưng lại nhờ vị minh quân này mà vô cớ có thêm cái danh hiệu "Hiền hậu".
Con đường là do chính cậu đi, không cần thiết phải vì người khác đỡ một tay khi vấp ngã mà giao phó hết công lao của việc kiên trì đi đến cùng cho người ta.
Sau khi trò chuyện với Thi Nguyệt Phinh về chuyện này, Đoạn Vân Thâm luôn canh cánh trong lòng định quay đầu lại sẽ nói chuyện này với Cảnh Thước.
Vậy là ngay trong ngày hôm đó, Cảnh Thước đã bị Hoàng hậu của mình túm lại lải nhải một tràng. Hắn nhẫn nại nghe Hoàng hậu nói nửa ngày, chờ đến lúc Đoạn Vân Thâm dừng lại uống nước mới thốt ra một câu: "Nhưng nếu không có Vân Thâm, ta đã chết trong bữa tiệc sinh nhật của Thái Hoàng Thái hậu rồi."
Đoạn Vân Thâm: ???
Hóa ra ta nói nửa ngày ngươi không nghe lọt được chữ nào sao?
Cảnh Thước mở lòng bàn tay Đoạn Vân Thâm ra, nhìn vết sẹo dài rồi nói: "Chờ đến khi thiên hạ ổn định hơn một chút, ta sẽ truyền ngôi cho a Dục, ta sẽ cùng Vân Thâm du sơn ngoạn thủy, đi khắp danh sơn đại xuyên trên đời này, được không?"
Đoạn Vân Thâm: "... Tiểu A Hổ có biết ngươi sắp xếp cho nó như vậy không?"
Cảnh Thước trầm tư một chút: "Nếu nó không muốn, vậy chúng ta sẽ tìm một người hiền năng kế vị rồi chúng ta dẫn nó đi cùng."
Đoạn Vân Thâm: ...
Thực tế chứng minh, tiểu A Hổ còn thích hợp làm Hoàng đế hơn cả Cảnh Thước và cũng cam tâm tình nguyện làm Hoàng đế.
Cảnh Thước sau khi lên ngôi trở lại được hai mươi năm đã chỉnh đốn thiên hạ đâu ra đấy, khôi phục thái bình và an ổn. Sau đó ngôi vị này được truyền đến tay Cảnh Dục. Cảnh Dục tiếp nối nền tảng vững chắc Cảnh Thước đã tạo ra, mở ra một thời đại phồn vinh chưa từng có.
Khi Cảnh Thước thoái vị, hắn và Đoạn Vân Thâm đều đã ngoài bốn mươi. Hai người rong ruổi khắp nơi du ngoạn vài năm. Khi đó thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp không còn chuyện ra ngoài là gặp sơn tặc, cũng không còn thấy trẻ con ăn xin khắp nơi.
Chờ đến khi du ngoạn chán chê, họ dừng chân tại một nơi sơn thủy hữu tình ở Giang Nam, mua một nửa tòa nhà, thuê người hầu, an tâm chuẩn bị cuộc sống dưỡng lão. Cả hai đều không nói về thân phận lai lịch của mình, người dân địa phương đều cho rằng họ chỉ là những thương nhân giàu có bình thường mà thôi.
Một ngày nọ, khi Đoạn Vân Thâm đang dựa vào cửa sổ bóc quýt ăn, bỗng nghe thấy những người hầu quét dọn bên ngoài trò chuyện, họ nói về Thái Thượng Hoàng thoái vị. Những lời khen ngợi thốt ra từ miệng họ nhiều đến nỗi dùng rổ mà đong cũng không hết.
Đoạn Vân Thâm đang vui vẻ hớn hở nghe người khác khen đại hồ ly nhà mình. Cảnh Thước không biết đã vào từ lúc nào, cầm lấy quả quýt trong tay bóc vỏ sạch sẽ, đặt lại vào tay cậu.
Cảnh Thước: "Chỉ vậy thôi mà đã vui đến thế sao?"
Đoạn Vân Thâm cười: "Có người khen người của ta, lẽ nào ta không được vui sao?"
Đoạn Vân Thâm bẻ một múi quýt bỏ vào miệng, cười nói: "Ta đã nói từ hồi đó, huynh sẽ là một vị quân vương tốt."
Cảnh Thước suy nghĩ một chút, đột nhiên nói: "Nhưng ta càng muốn làm một phu quân tốt hơn."
Đoạn Vân Thâm ngẩn người rồi cười nói: "Thế thì chẳng phải chỉ có một mình ta có thể đánh giá sao?"
Cảnh Thước: "Vân Thâm cảm thấy thế nào?"
Đoạn Vân Thâm liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó móc ngón tay nói: "Đại hồ ly, huynh lại gần đây một chút."
Cảnh Thước nghe lời, đưa tai lại gần.
Đoạn Vân Thâm: ???
Đoạn Vân Thâm vươn tay, xoay khuôn mặt của hồ ly không hiểu phong tình này về phía mình rồi hôn lên môi.
Editor: 🎊🎉
