Tiểu A Hồ quả thực rất quấn quýt với Đoạn Vân Thâm. Ngoài cái cảm giác thân thiết bẩm sinh do mối quan hệ huyết thống còn là do tính cách của Đoạn Vân Thâm. Dù sao thì Đoạn Vân Thâm là người dễ tính thích kiểu sống an nhàn, mọi chuyện đều không quá khắt khe, lại còn có thể dẫn tiểu A Hồ đi khắp thế giới phá phách. Một người như vậy đương nhiên sẽ được trẻ con yêu thích.
Khi chừng hai ba tuổi, tiểu A Hồ ngày nào cũng chạy theo chân Đoạn Vân Thâm. Chạy mệt thì đưa tay ra đòi bế. Lỡ mà gặp phải lúc Đoạn Vân Thâm cố ý trêu chọc nói "Không bế đâu", nhóc con liền ôm lấy chân Đoạn Vân Thâm, treo mình lên đó, thật sự là một "vật trang trí" to lớn dính chặt trên chân.
Dù sao cũng là con ruột, thấy tiểu A Hồ quấn mình như vậy Đoạn Vân Thâm đương nhiên rất vui, cũng sẵn lòng mang theo cục cưng bé nhỏ này chạy từ Đông sang Tây. Thỉnh thoảng Đoạn Vân Thâm còn lén lút dẫn con ra khỏi cung đi chơi một chuyến, cho đứa bé quậy đủ kiểu. Nói đến Cảnh Dục, ngay cả khi đã trưởng thành, tính tình cậu bé vẫn còn giữ lại vài phần nghịch ngợm không đứng đắn, đây đều là do ông bố ruột Đoạn Vân Thâm đầu độc mà ra.
Nếu Cảnh Thước gặp phải lúc chính sự không quá bận rộn, ngẫu nhiên cũng có thể cùng Đoạn Vân Thâm và con ra khỏi cung. Chỉ có điều, trọng lượng của hai chữ "Thiên tử" đặt ở đó, lúc nào cũng cần phải điềm đạm, đoan trang, nên việc ba người cùng mặc thường phục ra ngoài là ít hơn. Tiểu A Hồ cũng mừng vì Cảnh Thước không đi theo, vì có Cảnh Thước ở đó cậu bé vẫn luôn có phần câu nệ, không thoải mái bằng.
Nhìn tiểu A Hồ quấn lấy Đoạn Vân Thâm như vậy, lúc đầu Cảnh Thước còn có thể nhịn, dù sao cũng là con ruột. Nhưng về sau đứa bé này càng ngày càng quá đáng, hận không thể quang minh chính đại giành người với phụ hoàng của mình.
Nhóc con làm nũng, lăn lộn, bán vẻ đáng yêu chỉ muốn Đoạn Vân Thâm ở bên. Còn Phụ hoàng? Phụ hoàng là người lớn thế rồi, cần gì người khác ở bên chơi cùng!
Thế là, khi tiểu A Hồ lớn hơn một chút, Cảnh Thước đã quyết định cho con ngủ riêng phòng.
Chỉ là lúc mới ngủ riêng, nhóc co. bị mất ngủ, đến tận gà gáy vào sáng sớm vẫn nằm trên giường mở to mắt không ngủ được. Cậu bé không phải sợ ngủ một mình, chỉ là không tài nào ngủ được thôi.
Cảnh Thước cũng không phải người sắt đá. Tuy là hắn quyết định cho ngủ riêng, nhưng rốt cuộc vẫn không yên tâm. Mỗi tối đều phải hỏi nhiều lần các cung nhân hầu hạ tiểu A Hồ. Biết được con không ngủ được, liền nảy ra ý định cho con về ngủ chung lại.
Đoạn Vân Thâm hiếm hoi lắm mới có lúc "nhẫn tâm" hơn Cảnh Thước, cũng không biết có phải là bị ảnh hưởng bởi quan điểm "trẻ con ngủ riêng để rèn luyện tính độc lập" của xã hội hiện đại hay không.
Đoạn Vân Thâm tuy không chủ trương để Cảnh Thước thay đổi quyết định nhưng cậu quyết định tối sẽ qua dỗ con ngủ, đợi nhóc con ngủ rồi mới rời đi. Đoạn Vân Thâm muốn làm từng bước để con trai từ từ thích nghi với việc ngủ một mình.
Kết quả là ngay đêm đầu tiên tiểu A Hồ phát hiện Đoạn Vân Thâm nửa đêm bỏ chạy, đêm hôm sau trước khi ngủ cậu bé liền ôm chặt lấy cánh tay Đoạn Vân Thâm, nghĩ rằng nếu Đoạn Vân Thâm muốn đi, lúc rút cánh tay ra mình sẽ tỉnh giấc.
Đoạn Vân Thâm nằm trên giường vừa bất đắc dĩ vừa phiền muộn, không nhịn được dùng tay phải búng nhẹ trán cậu nhóc. "Ôm chặt thế này con không ngủ được đâu."
Tiểu A Hồ ôm cánh tay trái của Đoạn Vân Thâm, nói một cách đầy lý lẽ: "Không ôm chặt là người chạy mất!"
Tiểu A Hồ bực bội nói: "Phụ hoàng lớn vậy rồi, cha để người ngủ thì sao? Phụ hoàng đâu phải là trẻ con nữa mà cần dỗ?"
Đoạn Vân Thâm nói đại: "Phụ hoàng con không có ta thì không ngủ được, hay gặp ác mộng."
Tiểu A Hồ nghĩ nghĩ, rồi khẳng định nói: "Phụ hoàng lừa người!"
Đoạn Vân Thâm: ???
Tiểu A Hồ: "Y chính là ghen tị vì người ngày nào cũng chơi với con."
Đoạn Vân Thâm: "...... Cái này có gì mà ghen tị?"
Cậu nhóc nghe Đoạn Vân Thâm nói vậy thì không hài lòng, "Nếu con và phụ hoàng đồng thời gặp nạn, người cứu ai?"
Đoạn Vân Thâm: ?! Oi thoi chet
Đoạn Vân Thâm kinh ngạc nhìn đứa bé. Câu hỏi này thật sự đã "sao chép" hoàn hảo cái kiểu hỏi "Tôi và XX đồng thời rơi xuống nước thì anh/em cứu ai".
Đoạn Vân Thâm: "Khoan đã, câu này ai dạy con?"
Tiểu A Hồ: "Phụ hoàng."
Đừng nói bậy, không thể nào, hắn dạy con cái này làm gì, Cảnh Thước nhà ta không phải loại hồ ly này.
Tiểu A Hồ thấy Đoạn Vân Thâm không tin, liền không phục nói: "Mùa hè năm ngoái lúc chúng ta đi Bích Hoa Cung tránh nóng, phụ hoàng cố ý mời người dạy con bơi lội. Khi đang học, người nói rằng cha từng hỏi rằng nếu con và cha cùng nhau rơi xuống nước thì phụ hoàng sẽ cứu ai. Ý của phụ hoàng rõ ràng là muốn con mau chóng học bơi, để người không cần phải khó xử!!!"
Đoạn Vân Thâm:......
Đoạn Vân Thâm cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, câu hỏi này cậu quả thực đã từng hỏi.
Lúc đó nhãi con còn chưa được sinh ra! Lời nói đó chỉ là tiện miệng nhắc đến, chủ yếu là để tìm một lý do chính đáng cho việc làm nũng. Bây giờ nếu tiểu A Hồ thật sự cùng rơi xuống nước,cậu đâu cần đợi Cảnh Thước đến cứu, có kịp không chứ?
Đôi mắt nhóc con vẫn sáng lấp lánh trong bóng tối: "Nếu người có thể hỏi phụ hoàng, thì con cũng có thể hỏi người mới đúng. Nếu con và phụ hoàng cùng nhau rơi xuống nước, người sẽ cứu ai?"
Đoạn Vân Thâm thấm thía hiểu được thế nào là "gậy ông đập lưng ông", hơn nữa cục đá này còn là do chính tay cậu khuân lên từ mấy năm trước.
Mặc dù bây giờ Đoạn Vân Thâm có thể ôm tâm lý may mắn mà đáp một câu "Con và phụ hoàng giờ đều biết bơi, không cần ta cứu", nhưng lại cảm thấy câu trả lời này không được chân thật cho lắm.
Đoạn Vân Thâm suy nghĩ cặn kẽ rồi nói: "Bảo bối, chúng ta nghĩ thế này nhé. Con cùng ta rơi xuống nước thì ta cứu con, con cùng phụ hoàng con rơi xuống nước thì phụ hoàng cứu con. Rõ ràng là bộ phim của hai người, không cần có tên của người thứ ba."
Tiểu A Hồ: "Bộ phim?"
Đoạn Vân Thâm: "...... À, là múa rối bóng."
Tiểu A Hồ dường như suy nghĩ nghiêm túc một chút: "Câu 'múa rối bóng' thì con không hiểu lắm, nhưng ý phía trước con thấy giống với điều con nghĩ lúc đó — chờ con biết bơi, lúc rơi xuống nước con có thể trực tiếp cứu hai người, không cần chờ người khác đến cứu. Cho nên lúc đó con học bơi rất nghiêm túc."
... Lời này nói ra nghe có chút ấm áp, lương tâm Đoạn Vân Thâm hơi nhói đau. Không chỉ mình cậu đau, giờ cậu còn muốn lôi cả đại hồ ly nhà mình dậy để cùng đau.
Hãy nhìn xem, hai người chúng ta không đứng đắn, mà tư tưởng của đứa nhỏ này còn cao hơn chúng ta!!
Tiểu A Hồ không đợi Đoạn Vân Thâm cảm động xong, lập tức chuyển chủ đề tiếp tục nói, "Tuy hiện tại con có thể cứu hai người, nhưng lỡ đâu, lỡ như con và phụ hoàng đều không biết bơi thì cha sẽ chọn cứu ai?"
Đoạn Vân Thâm:......
Tiểu A Hồ thấy Đoạn Vân Thâm câm nín, liền cúi đầu ôm chặt cánh tay Đoạn Vân Thâm bắt đầu khóc nức nở còn dùng tay áo ở khuỷu tay Đoạn Vân Thâm để lau nước mũi chảy ra: "Con biết rồi, con với cha rơi xuống nước thì phụ hoàng chọn cứu cha. Phụ hoàng với con rơi xuống nước thì cha chọn cứu phụ hoàng. Hai người đều không yêu con cho nên mới muốn con ngủ một mình đúng không? Cho nên tối nay chờ con ngủ xong Vân Thâm vẫn sẽ bỏ đi đúng không?"
Đoạn Vân Thâm: Hả?
Con vòng vo một vòng lớn như vậy chỉ để chốt hạ vào chuyện này thôi sao? Mới tí tuổi đầu đã biết dùng chiến thuật vòng vo để đánh vào tâm lý rồi, nói nhiều thế,m chẳng qua là muốn ta ở lại đây ngủ cùng con cả đêm thôi chứ gì?
Vừa nãy đã cảm động nhầm rồi!
Đoạn Vân Thâm mạnh mẽ rút cánh tay khỏi lòng nhóc con.
Tiểu A Hồ đang khóc dở: Hả???
Đoạn Vân Thâm kéo Tiểu a hồ vào lòng, giúp cậu bé đắp chăn cẩn thận, tiện thể vỗ vào mông cậu bé một cái không nặng không nhẹ: "Ngủ!"
Tiểu A Hồ vùi mình trong lòng Đoạn Vân Thâm, vẻ mặt tội nghiệp vô cùng: "Vân Thâm..."
Đoạn Vân Thâm: "Cái gì?"
Tiểu A Hồ tiếp tục đáng thương vô cùng: "Cha, không phải người thương A hồ nhất sao?"
Đoạn Vân Thâm bị giọng điệu mềm mại kia làm cho đầu muốn nổ tung, thầm nghĩ: Nhãi con à, con vừa mới dùng mưu mẹo với ta xong lại còn làm nũng, có thích hợp không hả?
Nhóc con tiếp tục khóc nức nở.
Đoạn Vân Thâm thỏa hiệp nhượng bộ: "Được rồi được rồi, ở lại với con, ở lại với con được chưa? Ngủ! Ngủ! Ngủ đi!"
Tiểu A Hồ lập tức dừng vẻ đáng thương, bắt đầu cười khúc khích, xoay người hai cái trong lòng Đoạn Vân Thâm, tìm một vị trí thoải mái rồi nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Đoạn Vân Thâm đi đã mấy canh giờ mà chưa trở về, Cảnh Thước mơ hồ đoán được cậu đại khái là đã ngủ lại ở chỗ nhóc con.
Tiểu A Hồ còn nhỏ, hắn cũng không cảm thấy việc này có gì không ổn, tự nhiên không đợi nữa, xử lý xong tấu chương liền đi nghỉ ngơi.
Chỉ là không biết có phải vì đột nhiên bên cạnh thiếu đi người khiến mình an tâm hay không, ban đêm Cảnh Thước lại nằm mơ. Hắn như đi vào một cái mê cung, không tìm thấy lối ra.
Hắn gặp rất nhiều người trong mê cung đó: Thái hoàng thái hậu, tiên đế, tiền thừa tướng Tạ Hàn Tâm, Cảnh Dật...
Rất rất nhiều người đều đứng trong mê cung giống như những biển báo giao thông, bày ra đủ loại tư thế, máu tươi đầm đìa.
Cảnh Thước hờ hững đi qua bên cạnh họ, cho đến khi hắn nhìn thấy mẫu phi của mình.
Hạ Li vẫn mặc bộ Quý phi phục hoa lệ phức tạp kia, dung mạo diễm lệ, chỉ là trên người dường như không còn một khúc xương nào lành lặn, máu tươi không ngừng chảy ra dưới chân bà.
Bước chân Cảnh Thước cuối cùng cũng dừng lại, gần như đờ đẫn nhìn người phụ nữ này.
Ngay khi dừng bước, "Hạ Li" đột nhiên quay đầu lại nhìn Cảnh Thước: "Thước Nhi..."
Cảnh Thước còn chưa kịp nảy sinh cảm xúc gì với cảnh tượng này, đột nhiên nghe thấy giọng Đoạn Vân Thâm truyền đến từ nơi xa.
Cảnh Thước khựng lại, ánh mắt lập tức dời khỏi mặt Hạ Li: "Vân Thâm?"
"... Hạ... Bệ hạ? Tỉnh lại đi!"
Cảnh Thước mở choàng mắt, liền thấy Đoạn Vân Thâm đang ôm tiểu A Hồ ngồi ở đầu giường, hơi khựng lại một chút.
Sợ đánh thức tiểu hồ ly, Đoạn Vân Thâm hạ giọng hỏi: "Gặp ác mộng à?"
Cậu thấy Cảnh Thước ngủ có vẻ không yên giấc nên mới gọi y dậy.
Cảnh Thước đưa tay xoa xoa trán rồi ngồi hẳn lên, cũng không che giấu: "Mơ thấy vài người quen cũ."
Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt Đoạn Vân Thâm nhưng nhất thời lại không biết an ủi thế nào. Muốn ôm đại hồ ly nhà mình một cái nhưng trong lòng còn đang bế nhóc con. Thế là chỉ đành rảnh ra một tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay Cảnh Thước.
Cảnh Thước hơi bất ngờ trước hành động trấn an này, rồi nhìn lại Đoạn Vân Thâm, trong mắt cậu lờ mờ ánh lên một nụ cười như thể đã được an ủi, "Chỉ là một giấc mơ thôi."
Nói rồi, y chuyển đề tài ngay: "Ta cứ tưởng tối nay Vân Thâm ở lại với A Dục."
Đoạn Vân Thâm trao tiểu A Hồ đang được bọc chăn cho Cảnh Thước, nhờ hắn đặt cậu nhóc vào trong chăn ấm. "Vốn là tính thế nhưng ta vừa nãy cảm thấy không được an tâm..."
Nói đến đây, Đoạn Vân Thâm tự thấy mình lỡ lời, bèn nuốt lại câu tiếp theo.
Cảnh Thước đặt tiểu A Hồ ngay bên cạnh mình, đắp chăn cẩn thận, tiện miệng tiếp lời: "Không được an tâm?"
Đoạn Vân Thâm cũng leo lên giường, tự cởi áo khoác ngoài, dùng ngữ khí cố gắng tự nhiên nhất có thể: "... Chỉ là đột nhiên muốn gặp ngươi."
Cảnh Thước ngẩng đầu nhìn Đoạn Vân Thâm: ?
Đoạn Vân Thâm giải thích: "Vốn dĩ ngủ rồi, nhưng đột nhiên tỉnh giấc sau đó liền rất muốn gặp ngươi —– chẳng phải đã hứa với nhóc con này sẽ ngủ cùng nó nên ta đành mang về theo luôn."
Tháo áo ngoài xong, Đoạn Vân Thâm tự chui vào chăn nằm. Tiểu A Hồ nằm ở giữa Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm. Giờ Đoạn Vân Thâm vào chăn, tiểu A Hồ bắt đầu mon men bò lên người cậu.
Cảnh Thước ngồi ở đầu giường, nghiêng đầu nhìn hai cha con một lớn một bé ôm nhau nằm bên cạnh mình, ánh mắt mang theo vẻ ôn nhu mà ngay cả chính y cũng không nhận ra.
Đoạn Vân Thâm thò tay kéo vạt áo trung y của Cảnh Thước, "Nằm xuống đi, không lạnh sao?"
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm một lúc, đột nhiên khom lưng lại gần, trao cho Đoạn Vân Thâm một nụ hôn kéo dài.
Hắn dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp cằm Đoạn Vân Thâm, hôn m*t triền miên như muốn nuốt trọn hơi thở của cậu.
Đoạn Vân Thâm: ??!
Đoạn Vân Thâm hoảng hồn, nhóc con lúc này đang như bạch tuộc tám chân bám chặt lấy, cậu chỉ sợ gây ra tiếng động gì làm tiểu tử này tỉnh giấc.
Nhưng lúc này giãy giụa hay từ chối rõ ràng sẽ chỉ đẩy nhanh quá trình tiểu A Hồ thức dậy. Tim Đoạn Vân Thâm đập thình thịch loạn xạ, mắt mở trừng trừng vì căng thẳng nhưng lại không dám phản kháng.
Cứ tưởng tư thế ngoan ngoãn chờ đợi kết thúc của mình sẽ sớm được đại hồ ly buông tha, ai dè người này hôn cậu thiếu chút nữa tắt thở còn chưa đủ, lại dọc theo cằm mà hôn xuống.
Hô hấp của Đoạn Vân Thâm hơi rối loạn, một bên phối hợp nâng cổ, một bên bất đắc dĩ thầm nghĩ: Sao vẫn chưa chịu dừng? Ngươi không biết cái tiểu A Hồ có tinh thần hiếu học dồi dào đến mức nào sao?
Cũng may Cảnh Thước không làm quá đáng, dừng lại ở yết hầu của Đoạn Vân Thâm, c*n m*t nhẹ nhàng lên da thịt mới buông ra.
Đoạn Vân Thâm th* d*c không đều, lúc này muốn ôm tiểu A Hồ lăn người một vòng, để nhóc con cách xa mình ra một chút, nhưng nghĩ lại thao tác này đối với cậu quá nguy hiểm.
Cảnh Thước nằm xuống.
Vì có tiểu A Hồ ngăn cách, hắn không thể ôm Đoạn Vân Thâm ngủ, bèn vươn tay từ dưới chăn ra, móc lấy ngón tay của Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm ngẩn ra một chút.
Cảnh Thước hỏi: "Vân Thâm tối mai quay về gặp ta được không?"
Đoạn Vân Thâm bật cười: "Bệ hạ không có ta thì không ngủ được à?"
Cảnh Thước: "Ừ."
... Ừ?
Ừ?!
Đại hồ ly, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Cảnh Thước vẫn móc lấy ngón tay Đoạn Vân Thâm, nhẹ nhàng gọi: "Vân Thâm?"
Đoạn Vân Thâm nghiêm mặt: "Vô dụng, chiêu này nhóc con của huynh vừa mới dùng rồi."
Nói xong, Đoạn Vân Thâm dừng một chút nói thêm: "Nhưng xét thấy thái độ của huynh thành khẩn hơn nó, ta có thể nửa đêm chuồn ra ngoài tìm huynh"
