Bệnh Mỹ Thủ Phụ & Pháo Hôi Tra Thê

Chương 35



Chương 35: "Ta gọi như vậy, tỷ tỷ đãvừa lòng chưa?"

"Kêu một tiếng tỷ tỷ cho ta nghe một chút."

Giọng nói thanh lãnh mang theo chút ý cười lười biếng rơi vào tai Tạ Thanh Kỳ, tựa như tiếng hát câu hồn đoạt phách của hải yêu.

Sợi dây lý trí trong đầu nàng "phựt" một tiếng đứt đoạn.

Tạ Thanh Kỳ nhìn thấy vẻ trêu chọc trong ánh mắt đang cười của Lê Hoài Âm, biết mình bị trêu ghẹo, nàng bèn đổi ý, chậm rãi mở miệng: "A Âm ——"

Sau khi thỏa mãn nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của Lê Hoài Âm, nàng mới tinh quái bổ sung nốt vế sau: "Tỷ tỷ."

A Âm tỷ tỷ.

Thấy phản ứng đó, máu hiếu thắng trong lòng Tạ Thanh Kỳ nổi lên, nàng dõng dạc gọi thêm một tiếng đầy vui vẻ: "A Âm tỷ tỷ."

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Lê Hoài Âm, trái tim như được bao bọc bởi một thứ gì đó mềm mại. Nàng vô thức cuộn ngón tay lại, lặng lẽ giấu đi những đầu ngón tay đang tê dại.

Nàng bắt đầu hối hận vì đã trêu chọc nàng ấy.

Khổ nỗi có người lại đang đà hưng phấn, được nước lấn tới: "Ta gọi như vậy, tỷ tỷ đã vừa lòng chưa?"

Lê Hoài Âm đã sớm dời mắt đi chỗ khác, thấy Tạ Thanh Kỳ vẫn không chịu buông tha mà truy hỏi, nàng đành quay đầu lại, đôi mày khẽ nhíu, bờ môi hồng nhuận mấp máy nhưng không thốt ra được chữ nào.

"Tỷ tỷ?"

Nhìn bộ dạng trêu đùa của Tạ Thanh Kỳ, trong đầu Lê Hoài Âm hiện lên vài hình ảnh không mấy tốt đẹp. Gương mặt đang ngượng ngùng bỗng chốc lạnh xuống: "Gọi thuận miệng như vậy, quả không hổ danh Thế tử gia phong lưu giữa vạn bụi hoa."

Tạ Thanh Kỳ vô tội nằm không cũng trúng đạn: "Ta... ta đó chỉ là chơi bời thôi, vạn bụi hoa đi qua nhưng lá không dính thân!" (Trong lòng thầm mắng nguyên chủ vạn lần).

Sợ Lê Hoài Âm không tin, nàng dang tay khoe bộ váy trên người: "A Âm, nàng nhìn ta hiện tại thế này, có thể cùng bọn họ xảy ra... chuyện gì sao?"

Dẫu biết Tạ Thanh Kỳ sẽ không để lộ thân phận nữ nhi trước mặt kẻ khác, nhưng lời này nghe sao cũng thấy kỳ quái. Lê Hoài Âm không chút che giấu mà đánh giá nàng một lượt, rồi thản nhiên nói: "Cho nên, ngươi là hữu tâm vô lực sao?"

"Ta không có tâm!"

"Không phải, ý ta là ta không có tâm ý với họ!"

"Đợi đã, ta cũng không phải là vô lực..."

Tạ Thanh Kỳ giải thích một hồi đến mặt đỏ tía tai mà vẫn thấy không rõ ràng, đơn giản là buông xuôi, buồn bực nói: "Rõ ràng là A Âm bảo ta gọi tỷ tỷ, giờ lại vì chuyện này mà sinh khí."

Kẻ khởi xướng là Lê Hoài Âm cũng tự thấy mình hơi vô lý, giọng nói thanh lãnh dịu lại đôi chút: "Không có sinh khí."

"Vậy A Âm có vừa lòng khi ta gọi tỷ tỷ không?" Tạ Thanh Kỳ gọi "A Âm" đến nghiện, câu nào cũng muốn kèm theo xưng hô này.

Lê Hoài Âm: "... Vừa lòng... Đừng gọi nữa."

"Dạ~" Một tiếng đáp rất ngoan ngoãn.

Nhưng giây tiếp theo, Lê Hoài Âm liền nhận ra sự ngoan ngoãn đó chỉ là ảo giác.

Tạ Thanh Kỳ hỏi: "Vậy A Âm định gọi ta là gì?"

Lê Hoài Âm ngẩn ra: "Cái gì?"

"A Âm bảo ta gọi tỷ tỷ, vậy tương ứng nàng cũng phải có một xưng hô đặc biệt cho ta chứ."

"Có mà." Lê Hoài Âm kéo chiếc lồng sắt tinh xảo lên bàn, từng chút một vuốt lông cho thỏ: "Ta gọi ngươi là Tạ Thanh Kỳ."

Tạ Thanh Kỳ bất mãn: "A Âm, thế này không công bằng!"

Thấy Lê Hoài Âm không đáp, chỉ lo chơi với thỏ, nàng hậm hực xách lồng thỏ đi thẳng ra cửa, nhỏ giọng cảnh cáo: "Sau này nàng không phải tỷ tỷ của ngươi nữa, nghe rõ chưa!"

Lê Hoài Âm không biết nàng nói gì với con thỏ, chỉ cảm thấy bàn tay trống trải, không có chỗ đặt nên thấy không tự nhiên, bèn hạ lệnh tiễn khách: "Ngươi nên về rồi."

"Nàng không nói ta sẽ không đi."

Nàng hiên ngang bước tới trước mặt Lê Hoài Âm, giọng điệu vô lại nhưng lại mang theo chút đương nhiên, khiến Lê Hoài Âm có ảo giác hai người vô cùng thân thuộc.

"Ta đã nói rồi, là chính ngươi không hài lòng thôi."

"Đó là tên gọi, sao có thể đối ứng với xưng hô tỷ tỷ được?"

Lê Hoài Âm đối diện với nàng, ánh mắt vô thức lướt qua bờ xương quai xanh lấp ló của Tạ Thanh Kỳ. Trên ngọn tóc nàng lại đọng một giọt nước, lung linh như sắp rơi.

Dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, Lê Hoài Âm chậm rãi mở lời: "A Kỳ." Một nhịp sau, giọng nàng trầm thấp hẳn xuống: "Được chưa?"

Tạ Thanh Kỳ vô thức nín thở, dường như cả căn phòng, cả thế giới đều tĩnh lặng lại, trong đầu chỉ còn văng vẳng tiếng gọi "A Kỳ" đầy ôn nhu kia.

Ngoài ra, còn có tiếng tim đập thình thịch như đánh trống của chính nàng.

Lê Hoài Âm đứng đối diện, rõ ràng là một người thanh đạm xa cách, vậy mà lại sở hữu đôi mắt đào hoa hoặc nhân tâm hồn. Đuôi mắt hơi xếch lên đầy quyến rũ một cách vô thức, giờ phút này còn mang theo chút ý cầu khẩn.

Tạ Thanh Kỳ hít sâu một hơi, giọng run khẽ: "Được." Bị Lê Hoài Âm nhìn như vậy, nàng có thể đồng ý bất cứ điều gì.

"Ngươi nên đi rồi."

Tạ Thanh Kỳ: "..." Toàn là chiêu trò! Nàng có thể đồng ý mọi thứ, trừ việc này.

"A Âm, nàng muốn ta ra cửa với bộ dạng này sao?"

Lúc này Tạ Thanh Kỳ đang mặc váy dài, tóc vẫn còn nửa ướt xõa sau lưng, đôi mắt như mực sáng rực, không chớp mắt nhìn người trước mặt.

"Y phục của ngươi..." Lê Hoài Âm không nỡ bắt nàng mặc lại bộ đồ cũ đã dơ, cũng không thể chấp nhận để người khác nhìn thấy Tạ Thanh Kỳ trong bộ dạng này.

Ngoài việc lo sợ thân phận Tạ Thanh Kỳ bại lộ gặp nguy hiểm, trong đó còn lẫn lộn một sự chiếm hữu mà chính nàng cũng không rõ từ đâu tới.

Tạ Thanh Kỳ nói tiếp: "Y phục cũ của ta không cẩn thận bị làm ướt rồi. Hơn nữa, ta còn chưa châm cứu cho nàng, đã trì hoãn mấy ngày rồi."

Lê Hoài Âm thoáng nhớ lại lúc Tạ Thanh Kỳ tới có mang theo đồ gì không, khẽ cười: "Tạ đại phu hình như đâu có mang theo bộ kim châm?"

"Vậy sao?" Tạ Thanh Kỳ cười tiến lại gần: "A Âm chắc chắn trong căn phòng này không có thứ ta cần dùng sao?"

Lê Hoài Âm: "..."

Hôm đó nàng còn tưởng Tạ Thanh Kỳ vô ý để quên hộp ngân châm lẫn trong đống quà sinh nhật. Có đến hơn hai mươi món quà, nàng đã phải mất nửa canh giờ mới mở ra xem hết được.

Cho nên, Tạ Thanh Kỳ từ sớm đã có ý định sẽ quay lại nơi này?

Tạ Thanh Kỳ như bị ma xui quỷ khiến mà vươn tay trái, nắm lấy cổ tay Lê Hoài Âm, ngón áp út cố ý hay vô tình lướt qua nốt ruồi nhỏ nọ.

"Ngươi......" Cổ tay lạnh lẽo của Lê Hoài Âm bỗng chốc được bao phủ bởi một tầng ấm áp, dường như dòng máu trong động mạch cũng theo đó mà nóng lên, nàng theo bản năng muốn né tránh.

"A Âm, đừng cử động." Lực đạo của Tạ Thanh Kỳ vừa vặn giam giữ lấy cổ tay nàng, mạnh thêm một phân sợ làm nàng đau, nhẹ đi một phân lại sợ nàng rút tay về.

Mạch đập mỏng manh nhảy động dưới ngón tay mình, Tạ Thanh Kỳ phải nỗ lực lắm mới có thể tịnh tâm, gạt bỏ sự nhiễu loạn từ trái tim đang đập liên hồi trong lồng ngực.

"Hình như so với lúc trước còn kém hơn đôi chút." Tạ Thanh Kỳ nhíu mày đưa ra chẩn đoán, nhưng lại chẳng nỡ buông cổ tay mảnh khảnh ấy ra, trong mắt tràn đầy vẻ đau lòng và áy náy.

Lê Hoài Âm thấy nàng như vậy, ngược lại nở nụ cười an ủi: "Dẫu sao vẫn tốt hơn mấy tháng trước mà."

Tạ Thanh Kỳ xót xa nói: "Sao có thể giống nhau được?" Khi đó Lê Hoài Âm phải chịu cảnh tra tấn suốt nửa tháng trời giữa trời đông giá rét cơ mà...

"Ngươi có biết hay không, bệnh này nếu không trị dứt điểm sẽ bị tổn thọ, không phải là ba năm năm năm, mà là ba mươi năm, năm mươi năm đó!"

Tạ Thanh Kỳ cả người run rẩy, ban nãy chỉ là mấy ngón tay đặt trên cổ tay Lê Hoài Âm, giờ đây nàng dùng cả bàn tay bao bọc lấy, lòng bàn tay áp chặt vào làn da lạnh lẽo, phảng phất như chỉ cần sơ sẩy một giây sau, Lê Hoài Âm sẽ tan vỡ rồi biến mất khỏi bên cạnh nàng.

Lê Hoài Âm thu hết những biến hóa của nàng vào mắt, rũ mi hỏi: "Ta còn bao nhiêu thời gian?"

Tạ Thanh Kỳ đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt trong phút chốc đỏ hoe, đôi môi mím chặt, cố sức kìm nén những giọt nước mắt chực trào, hồi lâu sau mới run giọng đáp: "Còn rất lâu!"

"Ta sẽ không để ngươi xảy ra chuyện gì đâu, A Âm." Hai chữ cuối cùng, Tạ Thanh Kỳ thốt ra đầy trân trọng.

"Ngủ sớm có lợi cho việc dưỡng sinh chăng?" Lê Hoài Âm đột nhiên hỏi một câu như vậy.

Tạ Thanh Kỳ không rõ nguyên do, vẫn ngơ ngác đáp: "Có."

"Vậy ta muốn nghỉ ngơi, ngươi..." Lê Hoài Âm liếc nhìn chiếc giường, "Ngươi tự tiện đi."

"Thật sự không cần châm cứu sao?" Trong giọng nói của Tạ Thanh Kỳ mang theo chút khẩn cầu.

Lê Hoài Âm bất đắc dĩ mỉm cười, nhìn về phía tay phải của nàng: "Ngươi xác định bàn tay này còn có thể cầm châm?"

"Ta có thể dùng tay trái!"

Lê Hoài Âm tiến về phía mép giường ngồi xuống, mang theo cả chủ nhân của bàn tay đang nắm cổ tay mình cùng đi theo, nhẹ giọng nói: "A Kỳ, để ngày mai được không? Ta... có chút sợ hãi."

Sợ hãi...

Tim Tạ Thanh Kỳ khẽ hẫng một nhịp, nàng không khỏi nhớ tới những miêu tả về Lê Hoài Âm trong nguyên tác.

Một tân khoa Trạng nguyên kinh tài tuyệt diễm, vị thần phò tá quân vương tương lai. Mới ngoài hai mươi đã ngồi vào ghế Thủ phụ, nắm trong tay quyền sinh sát, dưới một người trên vạn người.

Giữa lúc giang sơn lung lay vì thù trong giặc ngoài, nàng dù thân mang trọng bệnh vẫn dốc hết tâm lực, bày mưu lập kế quyết thắng ngàn dặm, vực dậy nửa biên cương.

Sau khi nàng tạ thế, Nữ hoàng vô cùng bi thương, ban thụy hiệu Văn Chính – vinh dự cao quý nhất của quan văn, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, bèn đích thân viết lời bình: "Tranh thế đoạt thiên hạ, thịnh thế thủ thái bình."

Tạ Thanh Kỳ từ nhỏ đã được khen là thiên tài y đạo, nhưng so với Lê Hoài Âm, nàng cảm thấy bản thân hoàn toàn không đáng nhắc tới, hai người thực sự là khác biệt một trời một vực.

Thế nhưng, hiện tại áng mây trắng trên trời cao ấy lại sà xuống bên nàng, nói với nàng rằng nàng ấy biết sợ.

Lòng Tạ Thanh Kỳ bỗng chốc dâng đầy cảm xúc, có thể chạm đến nơi mềm yếu nhất sâu thẳm trong tim Lê Hoài Âm, gánh vác và chở che những góc khuất yếu ớt không thể nói cùng ai của nàng ấy, Tạ Thanh Kỳ thấy mình thật là tam sinh hữu hạnh.

Nàng nhìn xuống tay phải của mình, trong lòng thầm chê trách một tiếng.

"A Âm, ngươi vừa bảo ta cứ tự tiện, vậy đêm nay ta có thể không đi được không?"

"Ngươi mặc y phục này, ngày mai trở về thế nào được?"

"Ta sẽ viết một phong thư sai người mang về phủ, bảo họ đưa một bộ đồ mới đến là được."

Tạ Thanh Kỳ thấy nàng không đáp lời, liền coi như nàng đã mặc định đồng ý, lập tức định đi viết thư.

"Chờ đã." Lê Hoài Âm oán trách liếc nàng một cái, giật lấy bức thư từ tay nàng, ra cửa dặn dò Hồng Oanh vài câu.

Tạ Thanh Kỳ ngượng ngùng gãi đầu: "Quên mất là ta đang mặc nữ trang."

"Quay người đi."

"Ồ."

Nghe thấy tiếng sột soạt của y phục phía sau, Tạ Thanh Kỳ nhận ra Lê Hoài Âm đang làm gì, không kìm được mà đỏ mặt, dù đang quay lưng lại nàng cũng theo bản năng nhắm nghiền mắt.

Rất lâu sau, nàng mới nghe thấy Lê Hoài Âm nói: "Được rồi."

Tạ Thanh Kỳ xoay người lại, thấy Lê Hoài Âm đã nằm ngay ngắn, chăn kéo lên tận cổ, chỉ để lộ đôi mắt và chiếc mũi thanh tú, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để thấy nàng xinh đẹp nhường nào.

Bên cạnh nàng, vẫn còn trống một nửa giường.

Tạ Thanh Kỳ khẽ cười một tiếng, thổi tắt nến trong phòng, chỉ để lại một ngọn đèn đặt dưới đất ở phía cuối giường.

Thấy Tạ Thanh Kỳ không chút báo trước mà cởi bỏ đai lưng, Lê Hoài Âm lập tức quay mặt vào tường, hai gò má dần nhuốm một tầng hồng nhạt.

Rất nhanh, nửa giường còn lại đã bị chiếm chỗ.

Lê Hoài Âm cảm nhận được người phía sau càng lúc càng dán sát lại, cuối cùng thậm chí cách một lớp chăn cũng có thể cảm nhận được hơi ấm và hình dáng của người nọ.

"Tạ Thanh Kỳ!"

"A Âm, ta có chút lạnh."

Hơi thở của Lê Hoài Âm khựng lại, khí thế vừa dâng lên bỗng chốc tan biến, nàng dường như... quên mất việc lấy thêm một chiếc chăn nữa.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...