Bệnh Mỹ Thủ Phụ & Pháo Hôi Tra Thê

Chương 34



Chương 34: "Tiếng kêu tỷ tỷ nghe mộtchút"

Tạ Thanh Kỳ để xe ngựa dừng lại ở đầu hẻm vắng người, mang mặt nạ lên rồi phi thân hướng về phía Yến phủ. Đến bên tường, nàng tung người nhảy vào.

Gần như cùng lúc đó, tiếng mũi tên sắc bén xé gió truyền đến.

Tạ Thanh Kỳ đã có kinh nghiệm lần trước, không hề chần chừ mà xoay người nhảy xuống, vững vàng đáp xuống giữa viện. Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, mũi tên tinh chuẩn cắm phập vào chỗ nàng vừa đứng, đuôi tên còn hơi rung động.

Ngay sau đó, một thanh kiếm đã kề sát cổ nàng.

Tạ Thanh Kỳ quay đầu, ánh mắt dừng lại ở mũi kiếm trước, sau đó mới thong dong nhìn về phía nữ tử trước mặt.

Nữ tử kia vận hắc y, mái tóc buộc cao cùng ánh mắt sắc sảo càng thêm phần anh khí, nàng ta nhíu mày nói: "Lại là ngươi."

Tạ Thanh Kỳ rất ngoan ngoãn giơ tay trái lên, cười nói: "Phiền tỷ tỷ thông báo với tiểu thư nhà ngươi một tiếng, nói có người tới thăm."

Nàng vốn định giơ cả hai tay, nhưng khi thử cử động tay phải, cơ bắp bên trong như đã hóa đá, hoàn toàn không nhấc lên nổi nên đành bỏ cuộc.

Lạc Sương nhớ lại phản ứng của Yến tiểu thư mấy ngày trước, kìm nén ý định ném người ra ngoài. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế cầm kiếm, bảo Hoành Yên đi truyền lời.

Một lát sau, Hoành Yên trở lại nói: "Yến tiểu thư mời nàng vào."

Tạ Thanh Kỳ cẩn thận gạt thanh kiếm trước cổ ra, tháo mặt nạ xuống, cười nói: "Phiền tỷ tỷ nhớ kỹ mặt ta, ta sẽ còn tới thường xuyên."

Nàng đi tới trước cửa phòng ngủ của Lê Hoài Âm, định gõ cửa thì bỗng nhận ra một chuyện ——

Nàng... chưa tắm rửa!!!

Tạ Thanh Kỳ tự ngửi ống tay áo mình, nhíu mày chán ghét.

Sắc trời đã muộn, nếu quay về tắm rồi mới tới thì e là không kịp, nhưng cứ thế này xuất hiện trước mặt Lê Hoài Âm thì...

Do dự hồi lâu, Tạ Thanh Kỳ thực sự không nỡ gặp Lê Hoài Âm trong bộ dạng này, đành khô khốc nói một câu: "Ta chợt nhớ ra có việc phải làm, ngày mai lại tới."

Nàng vừa bước xuống bậc thềm thì nghe thấy tiếng cửa phòng phía sau mở ra.

Tạ Thanh Kỳ quay người lại, thấy Lê Hoài Âm trong bộ hồng y thướt tha chạm đất, những ngón tay trắng ngần gầy yếu vịnh vào khung cửa, đôi mắt lặng lẽ nhìn nàng.

Có lẽ vì luôn ở trong phòng nên lúc này nàng không khoác áo choàng lông vũ. Một gương mặt tuyệt sắc không chút che đậy hiện ra trước mắt Tạ Thanh Kỳ, mang lại một sự chấn động thị giác cực kỳ mãnh liệt.

Nhìn xuống dưới là chiếc cổ trắng ngần như ngọc, thanh mảnh đến mức có chút yếu ớt, khiến người ta không kìm được lòng muốn nâng niu che chở.

Tạ Thanh Kỳ vô thức nuốt nước miếng một cái.

Ánh mắt hai người giao nhau, Tạ Thanh Kỳ thấy trong mắt Lê Hoài Âm một loại cảm xúc khó gọi tên, dường như là mong chờ, dường như là vui sướng, lại dường như là... lo sợ?

Trái tim Tạ Thanh Kỳ không tự chủ được mà rung động, nảy sinh một thôi thúc muốn tiến lên ôm lấy Lê Hoài Âm.

Một làn gió thanh khiết thổi qua, mái tóc đen phía sau Lê Hoài Âm khẽ bay, tựa như mang theo những sợi tơ vô hình xuyên qua hồng y, quấn chặt lấy Tạ Thanh Kỳ.

Hơi thở của Tạ Thanh Kỳ trở nên dồn dập, cuối cùng nàng không nhịn được mà mở lời, giọng điệu nhẹ nhàng hết mực: "Ta về thay bộ y phục... sẽ quay lại ngay."

Nàng không thể chờ đến ngày mai được nữa.

Ngón tay Lê Hoài Âm như đột ngột mất đi sức lực, trượt dọc theo khung cửa hạ xuống, giọng nàng mang theo vài phần ủy khuất: "Tạ Thanh Kỳ, ta có chút lạnh."

Đầu óc Tạ Thanh Kỳ trống rỗng trong chớp mắt, cả người cứng đờ.

Từng luồng điện nhẹ chạy khắp tứ chi nàng, lúc đầu chậm rãi, sau đó dồn dập, rồi như vũ bão lao thẳng về một phía, va chạm và bùng cháy.

Trong lòng nóng rực, nhịp tim không ngừng tăng tốc.

Lê Hoài Âm khẽ rũ mi mắt, hành động nhỏ này khiến Tạ Thanh Kỳ sực tỉnh.

Tạ Thanh Kỳ vội vàng tiến lại gần, chắn trước mặt Lê Hoài Âm, nói năng có chút lộn xộn: "Có lạnh lắm không? Có cần mời đại phu tới xem không?"

Nghe vậy, Lê Hoài Âm khẽ cười nhạt. Tạ Thanh Kỳ lúc này mới phản ứng lại bản thân vừa nói một câu ngốc nghếch đến nhường nào, chính nàng chẳng phải là đại phu sao?

"Tạ đại phu định vào trong xem cho ta, hay là định để ta tiếp tục đứng đây chịu gió?"

Tạ Thanh Kỳ nhìn ý cười trong mắt nàng, hoàn toàn không thể rời mắt, ngây ngốc đáp: "Vào trong."

Lê Hoài Âm né sang một bên, đợi Tạ Thanh Kỳ bước vào phòng rồi mới tự tay đóng cửa lại.

Tạ Thanh Kỳ chán ghét mùi mồ hôi trên người mình, đi được vài bước liền dừng lại, không muốn tiến sâu vào trong, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.

Lê Hoài Âm nhận ra sự không tự nhiên của nàng, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

"Hôm nay ta luyện đao, ra nhiều mồ hôi, chưa kịp tắm rửa đã..." Tạ Thanh Kỳ mím môi, ngón tay bên sườn siết chặt thành nắm đấm: "Hay là ta cứ đi trước vậy." Nàng không muốn làm vấy bẩn hương thơm thanh khiết trong phòng.

"Tắm ở đây đi."

"A?" Tạ Thanh Kỳ cứng cổ nhìn quanh phòng, không chắc chắn hỏi lại: "Nơi này sao?"

Mặt Lê Hoài Âm đỏ lên, nàng tránh ánh nhìn của Tạ Thanh Kỳ, khẽ ho một tiếng: "Ý ta là, trong viện này cũng có phòng tắm gội, ngươi có thể vào đó tẩy trần."

"À, được." Tạ Thanh Kỳ khẽ thở phào. Viện này là do tự tay nàng trông coi trang hoàng, vốn dĩ đã sửa một gian phòng sát cạnh phòng ngủ thành phòng tắm.

Chỉ là... nàng không mang theo y phục thay thế!

Lê Hoài Âm thấy nàng im lặng, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi có ngại mặc y phục của ta không?"

Tạ Thanh Kỳ trợn tròn mắt, người này biết thuật đọc tâm sao?

Nàng đương nhiên không ngại, chỉ là không biết Lê Hoài Âm có để ý y phục của mình bị nàng mặc hay không thôi.

Nhưng hiện tại Tạ Thanh Kỳ không thể và cũng không muốn cự tuyệt, nàng ngượng ngùng đáp: "Vậy phiền nàng rồi."

Các bà tử khiêng nước ấm vào đầy thùng gỗ, chuẩn bị đầy đủ dụng cụ tắm gội rồi tự giác lui ra ngoài. Ở trong phủ này, Yến tiểu thư vốn không thích người hầu hạ, bọn họ đã sớm quen với quy tắc đó.

Tạ Thanh Kỳ đứng trong phòng tắm, ôm bộ y phục Lê Hoài Âm vừa đưa, mãi không cử động.

Lê Hoài Âm ở ngay vách bên, hai người hiện tại chỉ cách nhau một bức tường, lát nữa có khi đến cả tiếng nước cũng nghe thấy được. Nghĩ đến đây, gò má Tạ Thanh Kỳ nóng bừng lên, sớm biết thế nàng đã không thiết kế viện này như vậy.

Do dự hồi lâu, thấy nước trong thùng sắp nguội, Tạ Thanh Kỳ cuối cùng cũng hạ quyết tâm, cởi bỏ y phục bước vào.

Cảm giác đau nhức ở cánh tay phải dần tan biến trong nước ấm, Tạ Thanh Kỳ thoải mái thở hắt ra một tiếng.

Lê Hoài Âm ngồi đọc sách, nhưng trang sách mãi không lật qua, nàng cứ chốc chốc lại nhìn về phía căn phòng đối diện.

Sao lâu như vậy vẫn chưa ra, không lẽ là ngất xỉu bên trong rồi chứ?

Nàng đang lo lắng thì cửa bỗng đẩy ra, Tạ Thanh Kỳ bước vào.

Lê Hoài Âm liếc nhìn nàng một cái, rồi cúi đầu nhẹ nhàng v**t v* con thỏ bên cạnh, kín đáo giấu đi sự kinh diễm trong mắt.

Tóc của Tạ Thanh Kỳ vẫn chưa lau khô hoàn toàn, ướt át xõa trên vai. Bộ y phục trên người nàng mặc vào lại vừa vặn một cách kỳ lạ, bờ vai thanh thoát, vòng eo thon gọn, trên má còn vương vài giọt nước, trông như đóa phù dung vừa mới ra khỏi nước vậy.

Thấy con thỏ, nàng liền bước nhanh tới, cúi người nói: "Bánh Trôi!" Ngón tay thon dài khẽ nhéo tai nó, nhịn không được mà v**t v* bộ lông mượt mà. Động tác của nàng không dừng lại được, bàn tay theo sống lưng con thỏ trượt xuống, chạm phải mu bàn tay của Lê Hoài Âm, cả hai đồng thời khựng lại.

Lê Hoài Âm thu tay về, nhìn con thỏ nói: "Thấy nó thì vội vàng như vậy, sao thấy ta lại muốn bỏ đi?"

Tạ Thanh Kỳ biết nàng đang nói đến việc lúc nãy nàng định về tắm rửa, vừa định giải thích, nhưng nghĩ đến phong thư "không tiện gặp mặt" kia của Lê Hoài Âm, nàng bỗng nảy ra ý định khác.

Nàng vừa vuốt lông thỏ vừa nói: "Nàng trong thư nói Bánh Trôi nhớ ta, ta tất nhiên phải sốt ruột gặp nó rồi."

Nói xong, Tạ Thanh Kỳ ngẩng đầu nhìn Lê Hoài Âm, nhướng mày cười: "Ta thấy nó còn béo hơn trước, không giống như nàng nói là biếng ăn vì nhớ nhung chút nào?"

Lê Hoài Âm nhíu mày lườm nàng: "Vậy thì ngươi cứ nói chuyện với nó đi." Dứt lời liền đứng dậy định rời đi.

Tạ Thanh Kỳ vội vàng đuổi theo, nhận lỗi: "Ta đùa thôi, vừa rồi ta bắt mạch cho Bánh Trôi, nó thực sự có bệnh."

Lê Hoài Âm nghe vậy quay người lại, nghi hoặc hỏi: "Bệnh gì?"

"Giống hệt bệnh mà nàng nói trong thư vậy." Tạ Thanh Kỳ cười thần bí, chậm rãi thốt ra: "Bệnh tương tư. Nó quá nhớ ta rồi."

"Ngươi..." Lê Hoài Âm không phản bác lại được, hừ nhẹ một tiếng: "Vậy ngươi không mau đi bồi nó đi, đi theo ta làm gì?"

Tạ Thanh Kỳ thực sự quay lại, ngồi xổm trước mặt con thỏ, nhưng mắt lại nhìn về phía Lê Hoài Âm, than thở: "Bánh Trôi bảo bảo, mẫu thân ngươi ghét bỏ ta rồi, chỉ có ngươi là tốt với ta thôi."

Nghe cách xưng hô đó, chân mày Lê Hoài Âm hơi nhướng lên, nghi hoặc hỏi: "Ngươi nói ta là gì của nó?"

Tạ Thanh Kỳ chợt nhận ra, xưng hô "mẫu thân" ở cổ đại và hiện đại có ý nghĩa khác nhau, liền vội vàng sửa lời: "Ta nói nhầm, là tỷ tỷ, là tỷ tỷ."

Lê Hoài Âm thong thả bước tới, Tạ Thanh Kỳ không dám nhìn nàng, cúi đầu nắm lấy cái chân trước hồng hào của con thỏ khẽ lay động.

"Lau tóc đi đã." Một giọng nói ôn hòa vang lên từ đỉnh đầu.

Tạ Thanh Kỳ ngẩng lên, thấy Lê Hoài Âm cầm một chiếc khăn bông tinh xảo đưa tới trước mặt mình.

Trong lòng nàng ấm áp, vừa định đưa tay nhận lấy thì một giọt nước từ ngọn tóc trượt xuống, rơi đúng đỉnh đầu con thỏ, làm nó sợ tới mức rụt cái đầu tròn vo lại.

Thấy phản ứng của con thỏ, cả hai đều không nhịn được mà bật cười.

Tạ Thanh Kỳ theo thói quen đưa tay phải ra lấy khăn, nhưng chỉ có thể nâng lên đến giữa chừng, cánh tay phải dường như đã tới giới hạn, không ngừng run rẩy.

Nàng bất đắc dĩ cười khổ: "Cánh tay này thật là..."

Lê Hoài Âm nheo mắt lại, gạt đi bàn tay trái đang định đưa ra của Tạ Thanh Kỳ. Nàng cúi người xuống, một tay cầm khăn, một tay vén lọn tóc bên cổ Tạ Thanh Kỳ ra sau, dùng khăn nhẹ nhàng thấm đi hơi nước.

Một lọn tóc của Lê Hoài Âm rủ xuống, theo động tác lau tóc thỉnh thoảng lại lướt qua cổ Tạ Thanh Kỳ, khiến nàng không dám nhúc nhích. Trong căn phòng yên tĩnh, nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự v**t v* nhẹ nhàng từ đôi tay của Lê Hoài Âm.

Một luồng cảm giác tê dại khó tả theo những sợi tóc lan đến tận đỉnh đầu, kéo theo đó là một cơn rùng mình không kìm nén được.

Tạ Thanh Kỳ cảm thấy không thể cứ tiếp tục thế này, nàng đứng dậy, xoa xoa mái tóc mình, nhìn Lê Hoài Âm nói: "Hình như không còn nhỏ nước nữa rồi."

"Ân." Lê Hoài Âm đưa chiếc khăn đã dùng cho nàng, lại lấy ra một chiếc khăn tay khác, lau đi giọt nước trên đầu con thỏ.

Tạ Thanh Kỳ nói: "Sao nàng còn lau cho nó nữa?"

Lê Hoài Âm đáp: "Ngươi chẳng phải nói ta là tỷ tỷ của nó sao, đương nhiên phải chăm sóc cho tốt rồi."

Tạ Thanh Kỳ cười hỏi: "Vậy nàng cũng là tỷ tỷ của ta sao?"

Tạ Thanh Kỳ: "..." Cái miệng hại cái thân, ngươi đang nói cái gì vậy!

Không khí im lặng một giây, hai giây... như thể một thế kỷ đã trôi qua.

Tạ Thanh Kỳ ngượng ngùng định chữa cháy: "Ta là nói... ý ta là..." Đáng ghét, không cứu vãn nổi rồi!

"Nói cái gì?" Lê Hoài Âm nhướng mày nhìn nàng, không có ý định bỏ qua cho sự "lỡ lời" này.

"Ta nhớ... mẫu thân có nói qua, bà coi nàng như nữ nhi vậy! Nàng xem, tuổi tác nàng đúng là lớn hơn ta hai ba tuổi, đúng không?" Tạ Thanh Kỳ thầm khen ngợi trí nhớ của mình.

Lê Hoài Âm gật đầu: "Đúng vậy."

Tạ Thanh Kỳ thở phào nhẹ nhõm: "Cho nên ta đâu có nói sai."

"Ồ~" Lê Hoài Âm kéo dài giọng, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong rõ rệt: "Nếu đã không sai, vậy tiếng kêu tỷ tỷ nghe một chút xem nào."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...