"Anh...anh." - Tô Thầm ngạc nhiên: "Sao anh lại ở đây?"
"Anh phải trơ mắt nhìn em biến mất cùng người khác sao?" - Tiết Phùng Châu cười trầm thấp, giọng nói khàn khàn và lạnh lùng: "Rõ ràng em hứa sẽ không rời xa anh, tại sao em lại gạt anh? Tại sao em lại bỏ trốn cùng Alpha khác?"
Bỏ trốn cùng Alpha khác?
Bỏ trốn?
Tô Thầm chậm chạp nhận ra Tiết Phùng Châu đã hiểu lầm gì đó, cậu vội vàng giải thích: "Không phải em đã gọi điện cho anh rồi sao? Em chỉ đi chơi thôi -- ưm."
Alpha nhấn một ngón tay vào môi Tô Thầm, Triều Triều nói dối hắn, em ấy luôn lừa dối hắn. Em ấy không chịu đi du lịch cùng hắn mà lại đi cùng tên Alpha đáng ghét kia. Có phải em ấy đã biết tình cảm của hắn nên mới cảm thấy ghê tởm? Em ấy muốn đẩy hắn ra? Muốn chạy trốn khỏi hắn?
Tô Thầm cố gắng đẩy tay Tiết Phùng Châu ra để giải thích, cậu rõ ràng đã nói với Tiết Phùng Châu rằng cậu chỉ đi du lịch thôi mà.
Bỏ trốn cái gì? Alpha cái gì?
Tiết Phùng Châu cảm nhận được lực đẩy của Tô Thầm, ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại: "Em muốn bỏ trốn với Alpha khác, em không cần anh nữa ư?"
"Em..." - Cậu vừa thốt ra được một tiếng thì ngón tay của Tiết Phùng Châu lại ấn vào môi cậu, Tô Thầm nghiêng đầu: "Anh..."
Tiết Phùng Châu dùng ngón tay đè lên lưỡi, đôi mắt đen nhánh lộ ra vẻ tổn thương sâu sắc: "Triều Triều, Triều Triều, em không cần anh trai nữa sao, em muốn vứt bỏ anh sao..."
Hô hấp của Tô Thầm trở nên gấp gáp, cậu không thể nói, cũng không thể đẩy tay Tiết Phùng Châu ra. Nghe thấy những gì hắn nói, đuôi mắt cậu dần trở nên đỏ hoe.
"Tại sao lại muốn vứt bỏ anh? Anh đã làm sai chuyện gì?" - Tiết Phùng Châu lẩm bẩm bên tai Tô Thầm: "Nói cho anh biết đi, được không? Làm sai chuyện gì anh nhất định sẽ sửa, xin em đừng bỏ rơi anh."
Hắn nói cậu không cần hắn nữa.
"Anh không muốn em rời đi, đừng rời bỏ anh, em phải vĩnh viễn ở bên cạnh anh. Em đã hứa rồi mà, em đã hứa sẽ luôn ở bên anh."
Giọng nói đầy tổn thương của hắn khiến Tô Thầm run rẩy. Cậu cố gắng đẩy ngón tay đang ở trong miệng mình ra, hô hấp có chút khó khăn: "Anh, em không có..."
"Em nói dối!"
Tiết Phùng Châu gần như giận dữ kéo Beta vào lòng, liên tục lẩm bẩm: "Em nói dối, em nói dối."
Tô Thầm cảm thấy nghẹt thở: "Anh, em không có nói dối, em thật sự... em thật sự chỉ muốn đi ra ngoài dạo chơi thôi."
"Em nói dối. Em không cần anh nữa, em định bỏ rơi anh để đi với người khác." - Giọng Tiết Phùng Châu khàn đặc, mang theo cảm xúc đầy bất lực và hoảng sợ: "Có phải vì anh thích em, nên em cảm thấy rất ghê tởm? Có phải em ghét anh không?"
"Em không có ghét anh..."
Đôi mắt của Alpha khóa chặt vào phần gáy của Tô Thầm, cần cổ trắng như tuyết không hề tỏa ra bất kỳ mùi hương nào từ tuyến thể. Hắn cúi đầu, đôi môi run rẩy cắn vào gáy cậu.
"Cho dù em có ghét anh, anh cũng sẽ không để em đi. Trừ phi em g**t ch*t anh, em mới có thể rời bỏ anh."
Tô Thầm sợ hãi trước giọng điệu kiên quyết của Tiết Phùng Châu, im lặng nửa ngày không đáp lại. Nhưng trong mắt Tiết Phùng Châu, sự im lặng đột ngột của Tô Thầm như một lời khẳng định cho suy nghĩ của hắn. Pheromone của Alpha phả ra khắp phòng, hắn lặp đi lặp lại bằng giọng trầm thấp: "Em không thể rời đi, em phải ở bên anh. Nếu em không thích anh, anh sẽ trói em lại để giữ em bên cạnh."
Hắn nói: "Anh phải đánh dấu em."
Những chiếc răng nanh sắc nhọn của Alpha ghim vào tuyến thể của Beta, Tô Thầm kêu lên một tiếng đau đớn, tay bấu chặt quần áo của Tiết Phùng Châu. Cậu nhận ra có gì đó không ổn với trạng thái của Tiết Phùng Châu, ít nhất khi Tiết Phùng Châu tỉnh táo, hắn sẽ không như thế này, không chịu nghe bất kỳ lời giải thích nào liền cắn cậu.
"Anh, có phải anh...lại đến kỳ mẫn cảm không?"
Kỳ mẫn cảm gần nhất của anh ấy là khi nào nhỉ? Hình như vẫn còn vài ngày nữa mới đến, đúng chứ? Tô Thầm đã tính toán, thời gian cậu trở về từ chuyến du lịch sẽ đúng lúc Tiết Phùng Châu đến kỳ mẫn cảm.
Nhưng sao đột nhiên bây giờ lại...? Chẳng lẽ là do bị k*ch th*ch nên kỳ mẫn cảm đến sớm ư?
k*ch th*ch?
Vậy là trong tiềm thức, Tiết Phùng Châu lo sợ mình bỏ trốn cùng một Alpha khác sao?
Tô Thầm cảm thấy phần gáy đau nhói, cậu nắm chặt lấy áo của Tiết Phùng Châu, gọi: "Anh ơi."
Mùi pheromone nồng nặc lan tỏa khắp phòng, Tiết Phùng Châu nhả ra, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Tô Thầm.
"Anh nghe em nói đã, em..."
"Anh không thể đánh dấu em, tại sao anh không thể đánh dấu em?" - Tiết Phùng Châu ngắt lời Tô Thầm, ngay lúc này hắn như một con thú bị giam cầm trong chính suy nghĩ của hắn, hơi thở nặng nề phả vào gáy Tô Thầm, giọng nói nghẹn ngào: "Để anh đánh dấu em đi mà."
Hắn muốn đánh dấu người trong vòng tay mình, một khi bị đánh dấu, người này sẽ không thể rời xa hắn một lần nào nữa. Hắn muốn nhốt cậu lại, vĩnh viễn không để cậu rời xa hắn nửa bước.
Ngay cả khi là một Beta, Tô Thầm vẫn mơ hồ ngửi thấy mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ Tiết Phùng Châu, đây chắc chắn là mùi pheromone, không thể nhầm lẫn được. Điều này cho thấy lượng pheromone mà Tiết Phùng Châu đang tiết ra nhiều đến mức kh*ng b*.
Lông mi Tô Thầm run rẩy, cậu chủ động vươn tay ôm lấy Tiết Phùng Châu: "Anh, em là Beta --"
Beta không thể bị đánh dấu, đó là điều ai cũng biết.
"Beta...cũng phải bị đánh dấu." - Tiết Phùng Châu l**m gáy Tô Thầm, đôi mắt đục ngầu màu đỏ: "Phải đánh dấu, nhất định phải được."
Hắn liên tục cắn vào gáy Tô Thầm, cho đến khi phần gáy của cậu gần như nát bét.
Tô Thầm run rẩy đè lấy gáy: "Anh, không đánh dấu được cũng không sao, em sẽ không rời xa anh đâu mà."
Động tác của Alpha hơi dừng lại, chậm chạp nhìn Tô Thầm.
"Em sẽ vĩnh viễn ở bên anh." - Tô Thầm chạm vào khuôn mặt của Tiết Phùng Châu, khẽ nói: "Chúng ta sẽ luôn bên nhau."
"..."
Tiết Phùng Châu nói: "Anh muốn."
Tô Thầm hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hiểu ý của hắn. Tuy không thể đánh dấu, nhưng Beta có cơ quan sinh sản.
Tô Thầm khẽ hé môi: "Anh..."
Có lẽ vì sợ Tô Thầm từ chối, nên Alpha trong kỳ mẫn cảm vội vã cắn môi Tô Thầm để cậu không thể trả lời.
Tô Thầm hít một hơi thật sâu, bàn tay chậm rãi luồn ra sau đầu Tiết Phùng Châu. Alpha trong thời gian mẫn cảm cần được an ủi, cậu phải giúp Tiết Phùng Châu bình tĩnh lại trước đã. Nếu thực sự phải giải quyết vấn đề này bằng d*c v*ng...thì cũng chẳng sao cả. Những chuyện mà hai người họ từng làm trước đây sớm đã vượt qua mọi ranh giới rồi.
Cậu thậm chí còn nghĩ nếu là một Alpha hoặc một Omega khác ở bên cạnh Tiết Phùng Châu ngay lúc này thì...hoàn toàn không được. Cậu chỉ có thể chấp nhận anh ấy làm như vậy với cậu.
Bên trong căn phòng không vang vọng âm thanh nào khác ngoài tiếng hôn ướt át, Alpha cường ngạnh hôn Tô Thầm từ đầu đến chân, không chừa một kẽ hở nào.
Tô Thầm trước đó chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, chỉ cần kéo nhẹ một cái cũng dễ dàng tuột ra, cho nên Tô Thầm ngay lúc này gần như khỏa th*n d*** động tác của Tiết Phùng Châu.
"Nhiều hơn..." - Tiết Phùng Châu lẩm bẩm.
Tô Thầm không kìm được mà quay mặt đi, gương mặt nóng bừng.
"Triều Triều." - Tiết Phùng Châu giữ cằm Tô Thầm, ép cậu nhìn hắn: "Tại sao không nhìn anh? Em ghét anh sao? Bởi vì anh đuổi theo em, ngăn em bỏ trốn với hắn ta nên em ghét anh sao?"
"...Không phải." - To Thầm khó khăn thốt ra được vài chữ, cậu không biết mình đã giải thích với hắn bao nhiêu lần rồi: "Em không có bỏ trốn."
Nhưng Tiết Phùng Châu dường như không nghe lọt tai những lời này, hoặc có lẽ đang trong giai đoạn nhạy cảm nên hắn đơn giản là không tin lời Tô Thầm. Hắn bắt đầu mò mẫm, tìm kiếm nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể Tô Thầm và bắt đầu l**m m*t.
Tô Thầm run rẩy, nắm chặt tóc Tiết Phùng Châu: "Anh...anh."
Cậu cảm thấy khó chịu đến mức không thốt nên lời, nhưng không phải là kiểu khó chịu một cách đau đớn. Tô Thầm có thể cảm nhận được cơ thể của mình đang phản ứng. Cậu run rẩy một cách bất an, nhưng lại không biết phải nói gì, chỉ có thể liên tục gọi: "Anh ơi."
"Bảo bối, anh muốn vào bên trong em." - Alpha thở hổn hển, ấn mạnh Tô Thầm xuống giường, gằn từng chữ một: "Cho dù em không đồng ý, lần này anh nhất định phải làm. Anh phải đánh dấu em."
"Anh có thể..." - Hai chữ 'tiến vào' còn chưa kịp nói ra thì cậu đã bị Tiết Phùng Châu ngắt lời.
"Cho dù em có van xin cũng vô ích." - Tiêt Phùng Châu hôn lên môi Tô Thầm, dường như đang thì thầm: "Ai bảo em muốn bỏ rơi anh. Rõ ràng...rõ ràng anh định chuẩn bị từng bước một, cho em thời gian từ từ chấp nhận anh, chứ không phải như thế này..."
Nhưng bây giờ thì...
Tô Thầm nhẹ nhàng chạm vào mặt Tiết Phùng Châu, cậu không nói gì, nhưng động tác của cậu như đang gửi một tín hiệu nào đó đến Tiết Phùng Châu.
Tô Thầm thở gấp, nắm chặt lấy quần áo của Tiết Phùng Châu. Lúc này, cậu mới nhận ra trên người mình không còn một mảnh vải che thân, trong khi Tiết Phùng Châu vẫn mặc âu phục chỉnh tranh như cũ.
Tiết Phùng Châu dường như cũng nhận ra bộ âu phục của mình khá vướng víu. Hắn đứng dậy, ngón tay tháo mở cà vạt. Tô Thầm ngơ ngác nhìn hành động này của Tiết Phùng Châu, ánh mắt quan sát giọt mồ hôi từ trán của hắn chậm rãi lăn xuống.
Tiết Phùng Châu nhanh chóng trói tay Tô Thầm bằng cà vạt, rồi thản nhiên c** q**n áo và ném đi, để lộ thân hình vạm vỡ. Tô Thầm nghĩ, trực giác của cậu quả nhiên không sai, Tiết Phùng Châu đúng là một tên côn đồ mặc vest.
Sau khi cởi bỏ bộ âu phục, Tiết Phùng Châu như rũ bỏ toàn bộ vẻ lịch lãm giả tạo. Hắn cúi xuống nhìn Tô Thầm, trong mắt chứa đựng một nỗi khao khát không thể diễn tả.
Tô Thầm bất giác nín thở.
Ngay cả trong giai đoạn mẫn cảm, Tiết Phùng Châu vẫn đặt sự an toàn của Tô Thầm lên hàng đầu.
Cảm giác này thật lạ lẫm....Tâm trí Tô Thầm trống rỗng trong giây lát.
Sướng quá...
Tiết Phùng Châu cúi đầu và nhẹ nhàng l**m những giọt nước mắt trên khuôn mặt Tô Thầm, đem Beta đáng thương ôm vào lòng: "Bảo bối, em không thể rời xa anh."
Tô Thầm há miệng th* d*c, không thể nào đáp lời Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu thong thả hôn lên vành tai Tô Thầm lần nữa: "Như thế này em sẽ không rời xa anh được nữa."
Như thế này... em ấy sẽ không thể rời đi.
Đột nhiên, Tô Thầm bỗng rên lên một tiếng nghẹn ngào, sau đó khóc nức nở gọi hắn.
"Là chỗ này sao, bảo bối?"
Tiết Phùng Châu thăm dò: "Hay là nơi này?"
Một tiếng nấc nức nở không thể kìm nén lại bật ra.
"Ra là ở đây." - Tiết Phùng Châu dường như đang tự nói chuyện với chính mình.
Hắn cúi xuống và hôn lên môi Tô Thầm: "Triều Triều đừng sợ, thư giãn một chút."
Tầm mắt Tô Thầm mờ đi, ngón tay bấu chặt vào cánh tay của Tiết Phùng Châu, mạnh đến nỗi hắn cũng thấy đau nhức. Nhưng cơn đau này không là gì đáng kể với Tiết Phùng Châu, thậm chí còn khiến hắn càng thêm hưng phấn.
Hắn ghé sát khuôn mặt vào nơi nào đó của Tô Thầm, giọng nói ậm ừ vì đang ngậm thứ đó trong miệng: "Triều Triều, như thế này được không?"
Môi Tô Thầm khẽ run, cậu từ từ lấy lại bình tĩnh trong cơn hoảng sợ, nhưng vẫn vô thức giữ đầu Tiết Phùng Châu lại: "Anh, chỗ đó..."
Alpha khéo léo di chuyển, cơ thể cậu bắt đầu đưa đẩy.
Tô Thầm không còn sức để giữ đầu Tiết Phùng Châu, toàn bộ sức lực đều dồn vào việc kìm nén bản thân mình không la lên vì xấu hổ.
Đau...đau quá.
"Sao Triều Triều không kêu lên vậy?" - Tiết Phùng Châu tỏ vẻ khó hiểu, hắn cúi người, da thịt áp sát vào Tô Thầm: "Có phải anh chưa làm em đủ thoải mái không? Anh sẽ cố gắng hơn nữa, được không? Đừng rời xa anh, bảo bối à."
Tô Thầm không thể chịu được nữa mà nức nở. Những âm thanh khó kìm nén bật ra khỏi cổ họng, cậu bắt đầu òa khóc.
"Nơi này cách âm rất tốt." - Tiết Phùng Châu xoa bóp vòng eo thon gọn của Tô Thầm, thấp giọng nói: "Cho dù em có hét lên cũng không ai nghe thấy đâu."
Những cơn kh*** c*m liên tục ập đến khiến tâm trí Tô Thầm trở nên trống rỗng. Ngoại trừ khóc lóc và van xin Tiết Phùng Châu dừng lại, cậu không thể thốt ra một lời nào khác.
"Bảo bối." - Tiết Phùng Châu thì thầm vào tai Tô Thầm: "Vẫn chưa đủ, anh muốn bắn vào trong."
Ba chữ 'bắn, vào, trong' cứ thế văng vẳng bên tai Tô Thầm.
...
Ánh đèn neon nhấp nháy, nhưng trong mắt Tô Thầm, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn mờ ảo.
Tay cậu chống lên bệ cửa sổ, cằm bị Alpha nâng lên, ép cậu nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt ửng hồng, tóc bết vào trán, khóe mắt và lông mi đều ngập trong sắc dục.
Tô Thầm chỉ nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng nhắm mắt lại.
"Sao em không nhìn nữa?" - Tiết Phùng Châu nâng mặt Tô Thầm lên: "Bảo bối, em không dám nhìn dáng vẻ d*m đãng của mình trong gương sao?"
Những ngón tay trắng bệch của Tô Thầm chống trên khung cửa kính, cậu lắp bắp: "Đây... đây là kính."
Không phải là gương mà.
"Đều giống nhau thôi." - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng hôn lên gáy Tô Thầm, bản thân hắn như si mê tuyến thể của cậu: "Thích không?"
Tô Thầm không hiểu Tiết Phùng Châu muốn hỏi cậu 'thích' cái gì, cậu chỉ biết ngay lúc này cậu thật sự không còn chút sức lực nào nữa. Tinh lực của Alpha vượt quá ngưỡng chịu đựng của cậu, đã hơn nửa đêm rồi mà hắn vẫn 'hăng hái' như vậy...
Cái gì mà bảy lần một đêm, kỳ mẫn cảm của Alpha rốt cuộc kéo dài bao lâu vậy...Cậu thấy thật tội nghiệp cho những Omega ngoài kia.
"Thích bị anh đối xử như thế này sao?" - Tiết Phùng Châu cắn nhẹ lỗ tai Tô Thầm, thì thầm bằng giọng khàn khàn: "Bảo bối d*m đãng của anh."
Nhưng bây giờ cậu mới chính là người đáng tội nghiệp nhất.
Tô Thầm xấu hổ đến mức không nói nên lời, da thịt áp sát mặt kính lạnh lẽo.
"Sao bảo bối lại d*m dục đến thế?" - Tiết Phùng Châu lại cắn nhẹ tai Tô Thầm: "Mỗi lần anh nói như vậy, bảo bối liền bỗng nhiên cắn thật chặt --"
"Im lặng!"
Tô Thầm cắn Tiết Phùng Châu, gương mặt áp sát vào kính, hơi thở phả ra từ miệng cậu đều ngưng tụ trên mặt kính, toàn thân nóng bừng.
Cậu muốn phản bác lại Tiết Phùng Châu, nhưng lại chợt nhớ tới những gì mình nói lần trước khi thể hiện sự bất mãn với hắn, kết quả không khác biệt gì mấy, thậm chí còn trở nên tồi tệ hơn.
"Bảo bối, đầy quá rồi..."
Thật dính nhớp.
Tô Thầm không nhịn được mà cúi đầu nhìn.
Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm, ôm cậu trong lòng ngực: "Bảo bối, anh thích lắm."
"Anh..."
"Có tràn không nhỉ?" - Tiết Phùng Châu hỏi khẽ: "Nhưng tại bảo bối không chịu nhả ra mà."
Tô Thầm dựa vào người Tiết Phùng Châu, thở hổn hển: "Không..."
Cậu muốn nói không muốn làm nữa.
Nơi chưa từng có ai chạm vào giờ đây đã trở nên mềm mại, chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến Tiết Phùng Châu cảm thấy nghẹt thở. Hắn thấp giọng nói: "Triều Triều đúng là...ham ăn."
Tô Thầm cắn môi, không thể thốt ra một lời nào.
Tiết Phùng Châu hôn lên gáy Tô Thầm, nhẹ nhàng v**t v* cậu: "Bảo bối."
Đôi mắt Tô Thầm đỏ hoe, cậu nức nở khe khẽ, vươn tay về phía Tiết Phùng Châu: "Anh..."
Trên cửa sổ dính những vết trắng đục mờ nhạt, Tô Thầm kiệt sức, dần trượt xuống. Alpha kéo cậu vào lòng, cắn nhẹ vào vai cậu: "Còn chưa ăn đủ, Triều Triều không thể cứ như thế mà bỏ chạy được."
"Anh..." - Giọng Tô Thầm khàn đặc, cậu mơ màng dựa vào Tiết Phùng Châu, dường như sắp gục ngã.
Nhưng hắn thì không.
"Triều Triều, tiếp tục nào." - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng nói: "Vẫn chưa đủ, kỳ mẫn cảm của anh kéo dài ba ngày, em nhất định phải an ủi anh đến cùng."
"Anh...được.." - Tô Thầm trả lời trong trạng thái mơ màng: "Tiếp tục."
"Bảo bối thích không?"
Thích không?
Tô Thầm gần như không thở nổi, cậu cắn ngón tay mình rồi nhả ra: "Em thích... thích anh."
Dù biết Tô Thầm đang bị d*c v*ng chi phối, Tiết Phùng Châu vẫn rất vui mừng khi nghe thấy những lời nói đó, và càng hăng hái hơn.
Tô Thầm lại bật khóc khi thấy hắn làm mạnh hơn.
"Anh, đừng mà...Em không chịu nổi nữa."
"Không được." - Tiết Phùng Châu cắn tai Tô Thầm: "Bảo bối phải ăn nhiều hơn, anh biết em thích mà. Dù sao em lợi hại như vậy, nhiều bao nhiêu cũng nuốt được, không được từ chối anh."
Tô Thầm bị đổi tư thế, lưng áp sát vào tấm kính, hai chân bị giơ lên.
Lại thêm một hiệp mới.
Lạnh và nóng giao hòa, Tô Thầm bám chặt lấy Tiết Phùng Châu, toàn thân run rẩy.
"Bảo bối dâm ~ đãng."
Tiết Phùng Châu khẽ cắn vào tai Tô Thầm: "Anh phải nhốt em lại, để em chỉ có thể nhìn thấy anh, như vậy em sẽ không thể bỏ trốn với những Alpha khác nữa."
"Không có..." - Giọng Tô Thầm run run: "Em không có bỏ trốn, chỉ là...tình cờ gặp."
"Bảo bối, em nói dối anh. Thế giới này rộng lớn như vậy, sao em và cậu ta lại tình cờ gặp nhau được chứ?"
Thế giới này rộng lớn như vậy, chẳng phải tình cờ gặp gỡ... là chuyện rất bình thường sao?
Tô Thầm nhắm mắt lại, hôn lên môi Tiết Phùng Châu lần nữa: "Em, em thích...thích anh, cho nên sẽ không đi cùng người khác."
Alpha dừng lại: "Bảo bối, em lại nói dối nữa rồi."
"Em chưa bao giờ nói dối anh." - Tô Thầm nói câu này một cách rất hoàn chỉnh, đôi môi ướt át khẽ thì thầm: "Em biết...em thích anh."
Từ đầu đến cuối em đều gạt anh, Tiết Phùng Châu thầm nghĩ.
"...Mỗi lần anh đến kỳ mẫn cảm, em luôn trấn an anh như vậy." - Tiết Phùng Châu cúi người: "Nếu bảo bối thực sự thích anh, vậy em nói xem, bây giờ em muốn anh làm gì?"
"Muốn anh, muốn anh ch*ch." - Tô Thầm nức nở nói: "Em muốn... muốn anh."
...
Có tiếng gõ cửa vang lên, là giọng lớp trưởng: "Tô Thầm, cậu có ở đó không?"
"Bảo bối, cậu ta đang gọi em kìa." - Tiết Phùng Châu hôn lên khóe môi Tô Thầm, ánh mắt đầy dịu dàng và trìu mến: "Muốn anh tiếp tục, hay là để cậu ta đi vào?"
Tô Thầm run rẩy, vòng tay ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu: "Anh..."
"Hiểu rồi." - Tiết Phùng Châu hạ cơ thể xuống: "Em muốn anh."
Người bên ngoài im lặng chờ đợi.
Màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tối đi, sau đó lại sáng lên, cuối cùng im bặt.
Tiết Phùng Châu hôn môi Tô Thầm, thì thầm: "Ngoan lắm, bảo bối."
Tô Thầm càng ôm chặt lấy Tiết Phùng Châu hơn như không muốn buông ra: "Ngoan, ngoan lắm..."
Hai chữ 'anh trai' còn chưa kịp nói ra thì Tiết Phùng Châu đã đẩy Tô Thầm xuống giường, hôn lên vành tai cậu: "Anh là chó ngoan của em mà."
Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu với đôi mắt tan vỡ.
"Chỉ cần bảo bối ở bên cạnh anh, anh sẽ luôn là chó ngoan của em." - Giọng của Tiết Phùng Châu vô cùng dịu dàng, nhưng ngay sau đó trở nên lạnh lùng và u ám: "Nhưng nếu bảo bối muốn rời bỏ anh, vậy thì anh sẽ không ngoan nữa."
"Anh...ngoan." - Tô Thầm nhẹ nhàng xoa đầu Tiết Phùng Châu: "Ngoan."
"Anh ngoan." - Tiết Phùng Châu ngoan ngoãn dụi mặt vào người Tô Thầm, dường như hoàn toàn được cậu an ủi.
Nhưng chỉ có Tô Thầm biết, đây chỉ là ảo giác. Cậu để Alpha tùy ý làm bất cứ điều gì hắn muốn với mình.
___
Ba ngày sau, kỳ mẫn cảm của Tiết Phùng Châu kết thúc.
Tiết Phùng Châu mở mắt và nhìn Beta nằm gọn trong ngực mình. Trên người Beta cuối cùng đã lưu lại pheromone của hắn, dù biết sẽ phai dần theo thời gian, nhưng ít nhất lần này có thể lưu lại lâu hơn một chút.
Hắn hài lòng khi thấy cơ thể Tô Thầm phủ đầy mùi hương và dấu vết của hắn, nhưng sau đó lại nghĩ đến Alpha ở phòng kế bên. Tiết Phùng Châu không tin Alpha kia và Tô Thầm chỉ là tình cờ gặp mặt, chắc chắn họ đã hẹn gặp nhau, vệ sĩ từng nhắc đến việc hai người bàn về việc đi du lịch cùng nhau khi còn học ở trường.
Tên Alpha đó có ý đồ dụ dỗ Triều Triều của hắn rời xa hắn.
Nghĩ đến cảnh Tô Thầm trèo ra khỏi cửa sổ bỏ trốn, ánh mắt Tiết Phùng Châu hiện lên vẻ u ám. Không ai biết hắn đã sợ hãi đến mức nào khi xem đoạn phim giám sát, hắn sợ Triều Triều sẽ trượt chân ngã xuống và xảy ra chuyện. May mắn thay không có chuyện gì xảy ra, nếu không hắn thực sự sẽ phát điên.
Hắn v**t v* cổ tay đầy dấu hôn của Tô Thầm, rồi đột nhiên lấy ra một chiếc còng bạc, mở tách một tiếng rồi đeo vào cổ tay Tô Thầm. Sau đó, Tiết Phùng Châu cũng đeo nó vào tay mình, lúc này hắn mới hài lòng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vành tai Tô Thầm.
Sau nhiều ngày bị dày vò, cơ thể Tô Thầm hoàn toàn nhạy cảm với bất kỳ sự đụng chạm nào. Chỉ một nụ hôn nhẹ trên vành tai cũng khiến Beta run rẩy nhè nhẹ: "Anh, đừng...đừng mà."
Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương này của Beta, Tiết Phùng Châu vươn tay ra. Đôi mắt hắn sâu thẳm một cách lạ thường giữa tiếng r*n r* mềm mại của cậu. Lần đầu tiên của cậu cũng vậy, chỉ cần hắn chạm nhẹ một cái cũng đủ làm Tô Thầm mềm nhũn như nước.
Tô Thầm mơ màng mở mắt ra, cậu không thể phân biệt nổi đã bao nhiêu ngày trôi qua, hay thậm chí kỳ mẫn cảm của Tiết Phùng Châu đã kết thúc hay chưa.
Cánh tay đầy dấu hôn cố gắng vòng qua cổ Tiết Phùng Châu, nhưng khi vừa động đậy liền phát hiện tay trái của cậu bị giữ lại bởi một chiếc còng tay bằng bạc trên cổ tay của cả hai.
Tô Thầm ngơ ngác hỏi: "Anh, cái này......"
Là cái gì?
Không cần cậu nói hết, Tiết Phùng Châu dễ dàng đoán được phần còn lại.
"Có cái này, bảo bối sẽ không thể rời xa anh." - Tiết Phùng Châu l**m tai Tô Thầm, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Chúng ta đeo chung còng tay để Triều Triều không bao giờ rời xa anh trai nữa."
Đầu óc mơ màng của Tô Thầm dần xử lý thông tin. Kỳ mẫn cảm của Tiết Phùng Châu đã qua chưa? Còng tay này từ đâu ra? Chắc chắn chúng không có trên người Tiết Phùng Châu từ đầu, hẳn là ai đó đã mang đến.
"Mặc dù anh nghĩ vàng sẽ hợp với Triều Triều hơn, nhưng vàng dễ biến dạng lắm." - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng v**t v* gáy Tô Thầm và hôn lên khóe mắt đỏ hoe của cậu: "Bảo bối, anh biết em cố gắng mấy ngày qua là vì muốn an ủi kỳ mẫn cảm của anh. Em quan tâm anh, sợ anh phát điên, điều này làm anh thấy rất hạnh phúc."
Tô Thầm liếc nhìn những ngón tay đang siết chặt của Tiết Phùng Châu, cảm thấy tình huống này không biết nên khóc hay nên cười, cũng cảm thấy vô cùng hoang đường. Cậu đã biểu đạt tình cảm đến mức như thế, vậy mà Tiết Phùng Châu vẫn nghĩ cậu làm vậy là để an ủi kỳ mẫn cảm của hắn.
Em trai kiểu gì lại dùng thân thể mình an ủi anh trai chứ?
"Nếu em muốn thoát khỏi còng tay này thì chỉ có một cách là chặt tay anh." - Tiết Phùng Châu cười nói: "Bảo bối, anh sẽ không cho em cơ hội chạy trốn cùng người khác."
Mặc dù hắn trông có vẻ thân mật và nhẹ nhàng, nhưng lời nói của Tiết Phùng Châu vẫn mang một theo một cảm giác quái quỷ, rùng rợn.
