Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 89: NGOẠI TRUYỆN: ABO (7*)



Khi Tô Thầm tỉnh dậy lần hai, cậu thấy mình đã ở trên một chiếc máy bay riêng.

Tiết Phùng Châu nhìn chằm chằm vào Tô Thầm: "Triều Triều tỉnh rồi? Ăn chút gì đó nhé."

Tô Thầm không có cảm giác thèm ăn, toàn thân cậu đau nhức và mệt mỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"

"Về nhà." - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng nói: "Mấy ngày qua em mệt lắm, đúng không? Chúng ta về nhà nghỉ ngơi thôi."

"Em muốn uống nước." - Tô Thầm khàn giọng nói.

Tiết Phùng Châu quay người rót một ly nước rồi đưa cho Tô Thầm.

Tô Thầm cầm lấy ly nước, để lộ cổ tay loang lổ đầy vết cắn. Cậu nhìn cánh tay bị còng, cười hắt một tiếng: "Anh cảm thấy như thế này thoải mái sao? Ngay cả rót một ly nước cũng phải luống cuống tay chân."

Tiết Phùng Châu cúi đầu: "Rất tiện."

Tô Thầm muốn chế giễu Tiết Phùng Châu vài câu, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đen láy đáng thương như cún con của hắn, cậu lại do dự. Tô Thầm nói: "Anh gỡ cái này ra đi."

Tiết Phùng Châu không nhúc nhích mà chỉ nhìn chằm chằm vào cậu, rồi hỏi: "Bảo bối, em thật sự muốn bỏ rơi anh để đi cùng tên Alpha đó sao?"

Mí mắt Tô Thầm giật giật: "Em phải nói với anh bao nhiêu lần nữa thì anh mới tin rằng việc em gặp được cậu ấy chỉ là trùng hợp?"

"Anh không tin." - Alpha nghiêng người xuống, hôn lên môi Tô Thầm một cách vô cùng dịu dàng: "Bảo bối, em nói sẽ không bỏ rơi anh, nhưng em lại để anh lại một mình ở công ty. Không chỉ vậy, em còn cúp máy khi đang nói chuyện với anh nữa."

"Em chỉ muốn đi đâu đó một mình và suy nghĩ kỹ lại chuyện giữa chúng ta." - Tô Thầm cắn môi: "Anh, anh có thể làm ơn nghe em nói rõ ràng được không?"

Tiết Phùng Châu siết chặt tay Tô Thầm: "Bảo bối, em còn muốn đi đâu nữa? Anh sẽ đi cùng em."

Tô Thầm: "...Anh bị điên rồi!"

"..." - Tiết Phùng Châu cúi đầu nhìn những ngón tay nắm chặt giữa họ, lẩm bẩm: "Phải, anh điên rồi. Triều Triều sẽ không vì chuyện này mà bỏ rơi anh, đúng không?"

Tô Thầm mím môi.

"Anh không điên." - Tiết Phùng Châu thì thào, chóp mũi cọ vào mặt Tô Thầm: "Bảo bối, anh không có điên. Cho nên em đừng rời bỏ anh, cũng đừng sợ anh. Anh sẽ không phát điên đâu, em tin anh nhé?"

Tô Thầm sững sờ trước dáng vẻ si ngốc của Tiết Phùng Châu. Cậu cúi đầu nhìn chiếc còng trên cổ tay mình: "Anh, đừng nói anh muốn để em đi du lịch với cái còng tay này nhé? Người ngoài sẽ nghĩ chúng ta bị thần kinh, rồi đưa cả anh và em đến đồn cảnh sát đó."

Đây là câu trả lời cho câu hỏi còn muốn đi đâu của Tiết Phùng Châu.

"Vậy..." - Tiết Phùng Châu liếc nhìn thời gian, rồi thận trọng nhìn Tô Thầm: "Chờ đến khi em khỏe lại, chúng ta sẽ đi chơi nhé?"

Tô Thầm thầm nghĩ tính khí của mình đúng là tốt thật, cậu thậm chí không tức giận nổi với Tiết Phùng Châu. Người này thích giả vờ đáng thương, nhưng hành động của hắn thì chẳng đáng thương chút nào cả.

Lại còn biết bán thảm...

Cậu do dự một lúc rồi hỏi: "Anh, tại sao anh lại không tin em vậy?"

"Bởi vì em bỏ anh lại một mình ở công ty."

Tô Thầm: "...Em đã giải thích với anh rồi mà. Em không phải muốn bỏ rơi anh, cũng không có để anh lại một mình ở công ty, em chỉ là ——"

"Em đã lên kế hoạch đi du lịch với tên Alpha đáng ghét đó, còn từ chối lời mời của anh."

Tô Thầm: "..."

Tô Thầm im lặng một lúc mới nói tiếp: "Anh, em đã giải thích rồi. Nếu anh không tin thì em cũng chịu, em không còn gì để giải thích nữa. Anh muốn còng tay thì cứ còng đi."

Thái độ thờ ơ của Tô Thầm khiến Tiết Phùng Châu do dự, hắn nghiêng người đến trước mặt Tô Thầm, nhỏ nhẹ gọi: "Bảo bối..."

Tô Thầm lạnh lùng nhìn Tiết Phùng Châu, rồi quay mặt đi.

"Triều Triều." - Ngón tay Tiết Phùng Châu khẽ chạm vào khuôn mặt của Tô Thầm: "Về kỳ mẫn cảm...em có ghét anh không?"

"Em sẽ không vì chuyện xảy ra trong kỳ mẫn cảm mà ghét anh, em thậm chí còn cho phép anh vào bên trong em rồi đó thôi." - Nói đến đây, Tô Thầm mím môi: "...Em không muốn nói chuyện với anh nữa."

Tiết Phùng Châu ôm chặt lấy Tô Thầm: "Bảo bối, sau khi về nhà, em đừng đi ra ngoài một mình nữa nhé?"

Tô Thầm không hiểu ý của Tiết Phùng Châu, ngoại trừ lần này, cậu có bao giờ ra ngoài một mình trước đó đâu. Cho đến khi bọn họ về đến nhà, Tô Thầm cuối cùng cũng hiểu ý tứ của Tiết Phùng Châu.

Tiết Phùng Châu đã cho người bịt kín các cửa sổ, lắp đặt camera an ninh ở góc phòng, thậm chí cửa phòng tắm cũng được thay bằng loại kính mờ. Vách tường ngăn cách phòng cậu với phòng của Tiết Phùng Châu cũng thay bằng một cánh cửa trong suốt.

Tô Thầm nhìn thoáng qua hai gian phòng thông nhau, rồi quay sang nhìn Tiết Phùng Châu với gương mặt không biểu cảm.

Tiết Phùng Châu cúi đầu không dám nhìn Tô Thầm, hắn nói: "Từ giờ trở đi, Triều Triều không được gặp ai một mình nữa. Đám người ngoài kia đều là người xấu, bọn họ muốn lừa em rời xa anh. Chỉ có anh...anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời bỏ em."

Tô Thầm không nhịn được cười khẩy: "Sao anh không xích em lại luôn đi? Như vậy em sẽ không chạy được nữa."

"..." - Tiết Phùng Châu nhỏ giọng hỏi: "Có thể thật sao?"

Tô Thầm không thể nhịn được nữa, mắng: "Tiết Phùng Châu, anh đừng có quá đáng!"

Tiết Phùng Châu cúi gằm mặt, không nói một lời nào.

"Về đến nhà rồi, có thể tháo còng tay chưa?" - Tô Thầm chỉ vào chiếc camera đang nhấp nháy: "Dù sao em cũng không khác gì bị giam, anh đâu còn gì để lo lắng nữa?"

Tiết Phùng Châu im lặng một lúc: "Triều Triều, anh không phải muốn giam em."

"Đúng vậy ha, cái này đâu có giống giam cầm."

Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm với vẻ mặt đáng thương, ánh mắt của hắn hệt như một con cún bị bỏ rơi ngoài đường.

Tô Thầm: "..."

Tô Thầm không kìm lòng được mà che mặt Tiết Phùng Châu: "Em mới là nạn nhân, em thậm chí còn chưa bày ra biểu cảm gì, sao anh lại là người đóng vai đáng thương chứ?"

"Anh muốn Triều Triều." - Tiết Phùng Châu dụi mặt vào cần cổ Tô Thầm, hô hấp có chút gấp gáp: "Muốn Triều Triều hoàn toàn thuộc về anh...Triều Triều."

Tô Thầm nghĩ Tiết Phùng Châu chắc chắn đang giả ngây giả dại, nhằm lợi dụng sự bao dung vô bờ bến của cậu dành cho hắn.

Tô Thầm chỉ vào camera: "Anh định làm chuyện đó với em ngay trước camera à?"

"Phòng của anh không có..." - Giọng Tiết Phùng Châu rất khẽ: "Từ hôm nay, Triều Triều có thể nghỉ ngơi trong phòng của anh."

Tô Thầm: "..."

Tô Thầm thật sự bó tay rồi, cậu nhàn nhạt liếc nhìn Tiết Phùng Châu rồi nói: "Em buồn ngủ."

"Vậy chúng ta đi ngủ."

"Anh ra ngoài đi."

Tiết Phùng Châu không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ cúi nhìn cổ tay bị còng.

Tô Thầm bình tĩnh nói: "Anh tháo ra rồi còng nó vào giường đi, bây giờ em không muốn nhìn thấy mặt anh."

Sắc mặt Tiết Phùng Châu lập tức tái mét: "Triều Triều..."

Tô Thầm không nhịn được cười khi thấy vẻ mặt này của hắn: "Không phải anh sợ em chạy mất sao? Không muốn còng tay em lại à? Nếu anh muốn giam em trong phòng tối và ép em yêu anh thì cứ việc."

Tô Thầm ngược lại nghĩ khá thoáng về chuyện này. Tiết Phùng Châu không thể nhốt cậu cả đời, hơn nữa trạng thái của hắn hiện tại không ổn định, cho nên cậu có thể thuận theo trò nhập vai nho nhỏ trong căn phòng tối này với Tiết Phùng Châu...

Nhưng Tiết Phùng Châu rõ ràng không nghĩ như vậy. Mặt hắn tái mét, đôi mắt nhìn Tô Thầm nhưng tâm trí lại quay mòng mòng với một đống suy nghĩ. Hắn sợ Tô Thầm tức giận và chán ghét hắn, đồng thời sợ cậu sẽ liên lạc lại với Alpha kia.

Tiết Phùng Châu im lặng một lúc lâu, rồi lấy điện thoại của Tô Thầm ra. Chiếc điện thoại sớm đã hết pin.

"Triều Triều." - Tiết Phùng Châu nói với giọng trầm thấp: "Chờ đến khi anh giải quyết xong mọi chuyện....anh sẽ đưa em ra ngoài chơi."

Tô Thầm hỏi: "Giải quyết chuyện gì?"

Tiết Phùng Châu không trả lời mà chỉ vén chăn lên. Mí mắt Tô Thầm giật giật, Tiết Phùng Châu thực sự đã chuẩn bị sẵn một sợi dây xích.

Tô Thầm: "..."

"Anh không muốn dùng thứ này để giữ em lại." - Tiết Phùng Châu nói: "Quản gia và vệ sĩ sẽ canh chừng bên ngoài, nếu em muốn xuống lầu thì sẽ có vệ sĩ đi theo...Triều Triều, đừng gặp người lạ, bọn họ đều là người xấu, biết chưa?"

Tô Thầm nhìn vào đôi mắt đen nhánh của Tiết Phùng Châu, im lặng một lúc mới nói: "Anh, khi nào anh về, chúng ta đi gặp bác sĩ tâm lý nhé."

Tiết Phùng Châu làm ngơ không nghe, tháo còng tay ra bỏ vào trong túi: "Bảo bối, đợi anh về nhé."

Tô Thầm vừa cử động cổ tay vừa nhìn cánh cửa trước mặt mình đóng lại. Cậu khẽ nhíu mày, nhận ra Tiết Phùng Châu đã cầm luôn điện thoại của mình, xem ra Tiết Phùng Châu hiện tại rất cảnh giác việc cậu liên lạc với người ngoài.

...

Trong phòng có một chiếc máy tính, nhưng Tô Thầm ít khi dùng đến. Cậu bị nhốt trong căn phòng này chơi trò giam cầm play hai ngày nay rồi, nhàm chán đến mức phải chơi game trên máy tính.

Tiết Phùng Châu không biết có phải không dám đối mặt với cậu hay không, mà hai ngày nay luôn đi sớm về khuya. Thường khi Tô Thầm thức dậy, hắn đã đi làm mất rồi. Nếu không phải Tô Thầm tỉnh giấc lúc nửa đêm và phát hiện Tiết Phùng Châu đang ôm mình, có lẽ cậu còn hoài nghi Tiết Phùng Châu không hề quay về nhà lấy một lần.

Tô Thầm ngược lại là ăn ngon, ngủ kỹ, ngay cả khi chỉ ở trong phòng và không được ra ngoài, cậu cũng không cảm thấy có gì bất tiện. Xét cho cùng, cậu đã dành phần lớn thời gian trong nhà suốt mười tám năm qua.

Tuy là thế, nhưng cậu không có ý định để mọi chuyện tiếp diễn như thế này với Tiết Phùng Châu.

Khi Tiết Phùng Châu nhốt cậu thì trông có vẻ c**ng b**, nhưng thực chất hắn vô cùng sợ hãi việc bị Tô Thầm chán ghét. Tô Thầm nhắm mắt lại, mông lung nghĩ, không biết Tiết Phùng Châu có thể nhịn không chạm vào cậu được bao lâu.

Đêm đến, người đàn ông đang ôm cậu cẩn thận tách mở đôi môi cậu ra, sức nặng quen thuộc vây giữ lấy Tô Thầm.

Tô Thầm: "..."

Cậu đánh giá cao Tiết Phùng Châu quá rồi, động tác thuần thục như vậy cho thấy hắn đã làm việc này rất nhiều lần trong khi Tô Thầm đang ngủ. Tuy nhiên, Tiết Phùng Châu không có làm gì quá mức, hắn ngay lập tức dừng lại khi cảm nhận được phản ứng của Tô Thầm.

Tô Thầm: "..."

Sao cậu cảm thấy Tiết Phùng Châu càng ngày càng hèn vậy nhỉ.

Tô Thầm theo thói quen chui rúc vào lồng ngực Tiết Phùng Châu, cậu mơ hồ nhớ ra...hình như ngày kia Tiết Phùng Châu được nghỉ.

...

Tô Thầm mở cửa, hai vệ sĩ bên ngoài đồng loạt nhìn về phía cậu: "Cậu chủ, có chuyện gì vậy?"

Tô Thầm hỏi: "Quản gia đâu?"

"Cậu chủ, tôi ở đây." - Quản gia mỉm cười: "Có chuyện gì sao?"

"Anh trai đâu rồi?"

"Tiên sinh ở trong phòng làm việc." - Quản gia nói: "Cậu chủ cần gì sao?"

Tô Thầm nói: "Con có chuyện muốn hỏi, chú vào đây đi."

Tiết Phùng Châu không kiểm tra điện thoại của Tô Thầm, nhưng sau khi sạc đầy pin, màn hình điện thoại của Tô Thầm hiện đầy tin nhắn chen chúc nhau khiến hắn không thể nào ngó lơ. Người có tên 'Lớp trưởng' gửi rất nhiều tin nhắn quan tâm và lo lắng, Tiết Phùng Châu nhìn điện thoại với gương mặt lạnh lùng, tay cầm bút càng lúc càng siết chặt. Hắn còn chưa tính sổ với kẻ đã dạy hư Triều Triều, vậy mà người này ngược lại còn đến gõ cửa nhà hắn.

Hắn mở khóa điện thoại với khuôn mặt âm trầm, rồi gõ từng chữ vào tài khoản WeChat có tên Lớp trưởng trong điện thoại.

Cánh cửa phòng làm việc khẽ mở ra.

Tiết Phùng Châu ngẩng đầu lên, hắn khựng lại khi nhìn thấy vệ sĩ dẫn Tô Thầm vào phòng: "Triều Triều..."

Ánh mắt Tô Thầm rơi xuống chiếc điện thoại của mình, Tiết Phùng Châu giật mình nhận ra, liền nhanh chóng khóa và cất điện thoại của cậu đi: "Triều Triều, anh chỉ..."

Tô Thầm nheo mắt lại. Cậu đóng cửa phòng làm việc rồi bước đến trước mặt Tiết Phùng Châu, tay chống lên bàn sách, hơi cúi người nhìn hắn: "Anh, chúng ta nói chuyện đi."

Tiết Phùng Châu lặng lẽ nhét điện thoại vào hộc tủ: "Nói...nói chuyện gì?"

Tô Thầm giữ cánh tay của hắn lại, cậu liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay Tiết Phùng Châu, rồi lại nhìn người đàn ông gần như bất động: "Anh định đi tìm lớp trưởng à?"

Tiết Phùng Châu: "..."

Tô Thầm nâng cằm Tiết Phùng Châu, quan sát hắn một lượt rồi chậm rãi nói: "Anh, em thậm chí còn không nhớ nổi tên cậu ấy."

Tiết Phùng Châu mím môi, rõ ràng hắn đang nghĩ Tô Thầm nói dối hắn.

"Đúng là lúc trước cậu ấy từng mời em đi du lịch cùng." - Tô Thầm nói.

Ánh mắt Tiết Phùng Châu tối sầm lại: "Anh biết ngay mà ——"

"Anh biết cái gì?" - Tô Thầm cười lạnh: "Cậu ấy mời, nhưng em đã từ chối vì muốn đi chơi với anh."

Tiết Phùng Châu từ từ siết chặt nắm tay, giọng khàn đặc: "Nhưng em cũng từ chối anh mà."

"Phải, em từ chối anh." - Tô Thầm nâng cằm Tiết Phùng Châu lên: "Em chưa bao giờ được ra ngoài một mình cả, em muốn ra ngoài dạo chơi một chút không được sao? Người anh trai mà em luôn tin tưởng và dựa dẫm có tình cảm đặc biệt với em, em không thể tỏ ra bối rối sao? Em muốn ra ngoài và tự mình suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện cũng không được à?"

Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm với ánh mắt ngạc nhiên: "Triều Triều..."

"Tiết Phùng Châu, anh đúng là đồ khốn nạn." - Tô Thầm nói: "Chúng ta lúc nào cũng ở bên nhau, anh bị kỳ mẫn cảm làm ảnh hưởng đến thần kinh cũng không nói cho em biết. Anh muốn em ở bên một người bệnh tâm thần cả đời sao?"

Đồng tử của Tiết Phùng Châu co lại: "...Bảo bối."

Tô Thầm mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu, sau đó buông tay ra: "Thôi vậy, em đã về rồi đây, em nguyện ý làm con chim trong lồng của anh."

"Triều Triều." - Tiết Phùng Châu nín thở, hắn đột ngột đứng dậy nắm lấy tay Tô Thầm và kéo cậu vào lòng: "Đừng chán ghét anh."

Mùi hương quen thuộc của Alpha xộc vào mũi Tô Thầm. Từ những đêm ở khách sạn, mùi hương này sớm đã ăn sâu vào cơ thể cậu, không thể tách rời. Nghe thấy tiếng thở gấp gáp bên tai, Tô Thầm im lặng trong chốc lát, rồi chỉ vào hộc tủ trước mặt Tiết Phùng Châu: "Anh, có thể mở tủ ra không?"

Tiết Phùng Châu giật mình, ngập ngừng nửa ngày mới đáp: "Không."

"Không muốn mở ra nhìn một chút sao?" - Tô Thầm lại hỏi.

Tiết Phùng Châu nghi ngờ mở ngăn kéo, ngay sau đó mắt hắn mở to. Hắn nhìn thấy những món đồ quen thuộc mà hắn từng tặng cho Tô Thầm, là đồ chơi t*nh d*c.

...

Chân Tô Thầm run rẩy vì nụ hôn của Tiết Phùng Châu. Cậu ngồi trên bàn sách, hai tay bị trói bằng cà vạt, quần áo hờ hững trôi tuột xuống vai, hô hấp có chút gấp gáp. Lúc này, cậu cúi xuống nhìn Tiết Phùng Châu đang chôn mặt g*** h** ch*n mình, cánh tay bị trói bằng cà vạt vòng qua cổ Tiết Phùng Châu: "Anh..."

Tiết Phùng Châu ngước lên nhìn Tô Thầm, hắn đỡ lấy eo thiếu niên và bế cậu đến ghế sofa bên cạnh.

Tô Thầm hơi nghiêng đầu nhìn Tiết Phùng Châu, đôi mắt đỏ hoe ướt đẫm: "Anh ơi."

"Bảo bối muốn dùng cái nào?" - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng hỏi: "Cái dài? Cái to? Hay là..."

Trên ghế sofa xuất hiện một vệt ẩm ướt, Tô Thầm cắn môi, thở hổn hển, nhìn Tiết Phùng Châu mà không nói lời nào.

"Cái này đi." - Tiết Phùng Châu nói rồi cầm lên một cái: "Vừa to vừa dài, có điều không bằng của anh, chắc chắn Triều Triều có thể nuốt được."

Yết hầu Tô Thầm nhấp nhô, giọng có chút nghẹn lại: "Lúc này mà còn muốn khoe khoang...Hic."

Tiết Phùng Châu không nói gì, từ từ đút món đồ chơi vào miệng nhỏ ẩm ướt.

Tô Thầm cắn chặt môi, hai chân gác trên tay vịn ghế sofa, co quắp lại.

Tiết Phùng Châu hôn lên vành tai Tô Thầm: "Bảo bối, thả lỏng một chút...Em muốn ở mức nào?"

Không đợi Tô Thầm trả lời, hắn tự lẩm bẩm với chính mình: "Ở mức chậm vậy."

Tô Thầm căng thẳng lưng, nức nở cố gắng cuộn tròn người lại.

Tiết Phùng Châu cầm điều khiển, không nhẹ không nặng ấn vai Tô Thầm: "Bảo bối, đây mới là mức đầu tiên mà em đã ra nhiều nước thật đấy!"

Tô Thầm ngẩng cao chiếc cổ dài, thanh tú như thiên nga, con ngươi hoàn toàn tan rã, cậu thậm chí không thể nghe rõ những gì Tiết Phùng Châu nói.

"Bảo bối, bấm vào nút tròn này, lát nữa hẵng thả ra nhé."

Dính quá...

"Anh." - Tô Thầm lẩm bẩm: "Anh ơi."

"Anh đây." - Tiết Phùng Châu hôn lên môi Tô Thầm một cách dịu dàng: "Bảo bối."

Tô Thầm vòng tay ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu: "Anh, có thể...cởi cà vạt không?"

"Bảo bối, sau này đừng ra ngoài một mình nữa nhé? Em phải vĩnh viễn ở bên cạnh anh."

Tô Thầm nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu, không nói lời nào.

"Phải ở bên cạnh anh, mãi mãi không chia lìa." - Pheromone của Alpha lặng lẽ bao trùm lấy Tô Thầm: "Như thế này thì trên người em sẽ có mùi pheromone của anh, giống như em đã được đánh dấu vậy."

Tô Thầm khẽ hé môi, nhưng chỉ có tiếng nức nở thoát ra.

Điều khiển đã tăng lên mức thứ ba.

"Nếu bảo bối không chịu nổi thì cứ nói, chúng ta đổi cái khác nhẹ nhàng hơn...hoặc là dùng của anh."

Tiết Phùng Châu hôn Tô Thầm một cách trìu mến: "Bảo bối, anh yêu em."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...