Người hầu cận bên Ngự tiền đều là những nhân tài được tuyển chọn kỹ lưỡng, luận về khoản đoán ý thánh tâm thì không hề thua kém gì thái giám. Đông Thuần thu tất cả mọi chuyện vào trong mắt, mặt ngoài vẫn điềm nhiên như không, trong lòng đã lập tức có tính toán, bèn ngoắc tay gọi Thu Dung: "Ở ngoài này không giống trong cung, tiểu cung nữ cùng chúng ta ăn ở đều ở gần Ngự trướng. Mấy người mới này không hiểu quy củ Ngự tiền, phải đề phòng ban đêm lỡ có va chạm Ngự giá, hoặc làm hỏng chuyện mà mất mặt Ngự tiền. Buổi trưa cứ ngồi cùng một xe lừa với ta, ta sẽ dạy dỗ trước, còn ngươi thì ngồi cùng một xe với Uyển Nương, tay cô ấy có vết thương, phải chăm sóc cẩn thận."
Thu Dung đáp lời dứt khoát: "Nếu không phải vì nô tỳ thì Uyển Nương cũng không bị thương ở tay, đây vốn là phận sự của nô tỳ, cô cô cứ yên tâm ạ!"
Quả nhiên nàng ta dùng hết công phu hầu hạ cô cô ra để đối đãi với Cố Uyên, suốt dọc đường trăm phương ngàn kế mà ân cần, đến nỗi Cố Uyên không cần động tay, chỉ cần đưa mắt là trà nước, điểm tâm đã được mang đến tận miệng, khiến nàng gần như dở khóc dở cười: "Một vết thương nhỏ thế này có hề chi, cô cần gì phải tận tâm đến như vậy?"
"Sao lại là vết thương nhỏ?" Thu Dung đưa hạt lạc đã bóc vỏ sạch sẽ đến bên miệng Cố Uyên, thấy nàng lắc đầu lại thu tay về cho hạt lạc vào miệng mình: "Mẫu thân ta đã từng nói vết thương ở nơi lộ liễu của nữ nhân không phải là chuyện nhỏ, huống hồ da thịt cô lại trắng trẻo mịn màng nhường này, đến cả một số chủ tử trong cung cũng không dưỡng ra được thế đâu, vậy mà lại có sẹo thì chẳng phải đáng tiếc lắm sao? Vả lại Quan gia rất coi trọng đấy chứ, tuy rằng ngài tâm từ, chẳng có gì kiêng kị, nhưng mang vết thương đến Ngự tiền thì cũng không hay ho gì. Dù sao còn khoảng năm sáu ngày đường, thuốc mỡ mới được phòng Ngự dược chế cực tốt, đêm nay ta xin một ít, đợi đến hành cung đảm bảo cô sẽ lành lặn như một người hoàn toàn không bị thương chỗ nào."
Nàng ta nói chắc nịch mà thấy Cố Uyên chỉ cười, hiển nhiên không mấy bận tâm.
Nhớ đến lời của Thôi Thành Tú hôm trước, nàng ta hơi do dự nhưng rồi vẫn thẳng thắn mở lời: "Uyển Nương, nghe nói trong đợt tế Đông này ngoài việc đãi yến sứ thần ngoại bang, thi tuyển thừa tước và duyệt binh ở các Châu thì còn có một chuyện trọng đại khác nữa. Cô có nghe nói gì chưa?"
Cố Uyên khẽ giật mình, nghĩ thầm chẳng lẽ kế hoạch của Lâm Viễn đã bị lộ rồi ư? Nàng nghiêng người về phía trước, ra vẻ ngạc nhiên: "Chuyện gì mà trọng đại?"
"Quả nhiên Thôi tổng quan kia không nói cho cô biết!" Thu Dung nhìn xung quanh, hạ giọng: "Quan gia muốn tuyển Hoàng phu, đây chẳng phải là đại sự hay sao?"
Việc kia chưa bị lộ, Cố Uyên thở phào một hơi, thấy vẻ mặt Thu Dung vô cùng nghiêm trọng lại không kìm được khẽ cười: "Chẳng phải Thái hậu nương nương đã ban ý chỉ rằng việc tuyển Hoàng phu này phải đợi ba năm nữa mới định đoạt hay sao?"
"Đó là lúc thành thân, còn theo lệ cũ thì bây giờ đã phải bắt đầu chuẩn bị sính lễ và đồ cưới rồi. Chẳng nói đâu xa, đủ loại vải dệt áo long phượng đều phải được bắt đầu dệt từ bây giờ, còn cả các loại mũ, áo, đai, giày cùng các loại đồ trang sức vàng bạc... việc chuẩn bị đồ cho lễ đại hôn ở dân gian đã chẳng phải chuyện một sớm một chiều, trong cung lại càng rườm rà hơn. Nghe Thôi tổng quản nói với Đông cô cô rằng Thái hậu nương nương đã căn dặn, trong số con cháu quý tộc ở các phủ tham dự kỳ thi Thừa tước lần này sẽ có người cùng tuổi với Quan gia, nên Ngự tiền phải chú ý kỹ xem Quan gia ưa thích kiểu người nào, liệu đã có người nào lọt mắt xanh hay chưa, để đến buổi triều kiến đầu năm mới sẽ lưu tâm tìm hiểu thêm."
Bàn về mức độ thân cận ngày thường của cung nữ Ngự tiền với Hoàng đế, Tư y và Điển thiết hiển nhiên không thể sánh bằng người quản việc trà nước như nàng, thế mà ý chỉ này lại đi thẳng qua mặt nàng là vì cẩn thận đề phòng hay chỉ đơn giản là vì Thái hậu không thích nàng đây? Mặc dù đã sớm liệu được sẽ có một ngày như vậy và cũng thấy đó là lẽ đương nhiên, nhưng Cố Uyên vẫn cảm thấy lòng bỗng chốc trĩu xuống, nụ cười pha lẫn đủ vị đắng cay. Đúng lúc đó bên ngoài xe ngựa bỗng vọng lại một tràng những tiếng động ồn ào, nàng vội quay mặt đi che giấu những cảm xúc chực hiện lên trên khuôn mặt, vén rèm nhìn ra bên ngoài một cái rồi lại tức thì buông xuống: "Không biết bên ngoài đang ầm ĩ cái gì? Còn chuyện cô nói, Thôi tổng quản chưa từng kể với ta."
"Chắc là phía trước lại có ai săn được con mồi nào to lớn đây mà, có ngó nhìn cũng vô ích thôi, phải đợi tối đến Ngự tiền mới rõ được. Hôm qua ta đã thử nhìn lúc đi đường rồi, vị trí của chúng ta chỉ nghe được chứ không nhìn thấy được."
Khuôn mặt Cố Uyên vẫn chỉ là một mảnh bình tĩnh, Thu Dung không chút nghi ngờ, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ rồi tiếp tục nhiệt tình giải thích cho Cố Uyên: "Mà, ta đã nói rồi, Thôi tổng quản kia có ý đồ bất chính! Thái giám đều là những kẻ ham tranh đấu, chỉ nghĩ người khác cũng giống như mình thôi." Nàng ta nhìn Cố Uyên, thấy nàng ngồi yên tại chỗ, chỉ khẽ mỉm cười mà nhìn mình, đôi mắt chân mày an nhiên như mây trôi nước chảy, lại cảm thán: "Lúc đến đây Đông cô cô có bảo với ta rằng cô là người an phận, không thích ra mặt cũng không thích thi phi, rất đỗi đàng hoàng tử tế, nhất định sẽ dễ hòa hợp. Ban đầu ta còn lo lắng, giờ mới biết quả nhiên cô cô có con mắt nhìn người. Cô cứ thanh thản thong dong như vậy nhất định có phúc khí, sau này chắc chắn sẽ được sống an nhàn!"
Các cung nữ hầu trước Ngự tiền đều phải cẩn trọng trong ngôn hành, mỗi bước đi, mỗi câu nói đều phải suy đi tính lại, mà Cố Uyên có thân phận đặc biệt, ở Ngự tiền lại càng được người khác đối xử khác biệt, Thu Dung là người đầu tiên thẳng thắn trò chuyện với nàng như vậy. Thấy nàng ta vô tư nửa tựa vào thành xe, vừa bóc lạc vừa tùy hứng hàn huyên với mình, Cố Uyên bất chợt nhớ lại khi còn ở cùng Hứa Tịch và Lý Thanh, bất giác cảm thấy thân thiết với Thu Dung hơn vài phần: "An nhàn cái gì? Chỉ cần làm tốt việc trước mắt là được, ta không cầu gì hơn."
Thu Dung vỗ một tiếng vào lòng bàn tay: "Đông cô cô cũng nói vậy! Cô cô nói người có thể trụ vững trong cung về lâu dài đều là người nhẫn nại được, chịu đựng được, có người nhìn thì tưởng thăng tiến cao nhưng thực ra đều là nhờ vào thời vận nhất thời. Người không biết quý trọng phúc khí thì khi hết thời vận ắt sẽ rớt xuống thôi. Lão nương nương và Quan gia đều là chủ tử anh minh, người tốt kẻ xấu thế nào trong lòng đều rõ, chỉ cần chăm chỉ làm việc thì sau này sẽ không tệ được. Cô cô còn nói, người bạc phúc giống như ta ấy, có chuyện gì cũng không thể giữ kín trong lòng được, nhưng bảo ta nín nhịn không nói gì thì quả thực là không làm được." Nói rồi nàng ta lại bĩu môi, nhìn Cố Uyên: "Chúng ta cùng là người Ngự tiền, chung một con thuyền rồi, cô đừng nói với cô cô đấy nhé!"
Cố Uyên cười duyên dáng, gật đầu với nàng ta: "Chúng ta chỉ đang nói chuyện phiếm thôi mà, chuyện nói xong rồi thì tan biến, có ai nhớ đã nói gì nữa đâu?"
"Thế nên ta mới nói người như cô có tấm lòng rộng rãi như thế thì chắc chắn là có phúc khí mà!" Thu Dung hiển nhiên đã bị kìm nén suốt cả chặng đường, bây giờ không có Đông Thuần ở bên cấm đoán kìm kẹp là lập tức mở hết tấm lòng, gập từng ngón tay để kể cho Cố Uyên nghe: "Thôi tổng quản kia chắc chắn đã nhận không ít hồng bao rồi, tối qua đã nói với ta và cô cô mấy cái tên, bảo bọn ta phải lưu tâm. Tôn tử của các phủ Quốc công thì không cần nói, tuy rằng đều là Thị độc của Quan gia, ngày ngày ở bên ngài, nhưng nghe nói trong lễ cập kê Quan gia không hề ban tặng một cây Như ý nào, bây giờ thì hy vọng cũng không còn lớn nữa."
Theo lệ cũ trong cung, nếu Hoàng nữ tặng cây như ý cho mệnh phụ tham dự lễ cập kê thì có nghĩa là có ý muốn kết thân với nhà đó, người nhận như ý sẽ dâng tấu chương tạ ơn và dâng lên tín vật định tình, coi như đã được Hoàng nữ ưng thuận, sau đó mới chính thức ban chỉ ý, theo đúng nghi thức mà đi đưa tam thư lục lễ. Mặc dù các vị Nữ đế trước đây đều đã chọn Thị quân hoặc Hoàng phu từ trong số các Thị độc nhưng Hoàng đế đã không ban cây như ý trong lễ cập kê, hiển nhiên là ngài không có ý với những người bên cạnh.
Chuyện này Cố Uyên cũng đã nghe Thôi Thành Tú nói qua, hiểu ra thì cũng không khó khăn gì, Thu Dung thấy nàng gật đầu, lại bẻ khớp ngón tay thứ hai: "Tiếp theo là các vinh thân công tử trong đội Thị vệ, cùng luyện cưỡi ngựa bắn cung với Quan gia, cứ mười ngày gặp nhau một lần thì cũng coi như thân thiết từ nhỏ. Nhưng cũng giống như đám người trước, nếu Quan gia đã có ý thì sớm đã ban như ý rồi, bây giờ còn không ban thì có thể thấy sau này cũng không có hy vọng gì nhiều. Có điều, hiện tại đang là lúc bọn họ ra mặt, biết đâu một trong số đó lại hợp ý Quan gia thì cũng không chừng."
"Thứ ba là những người thuộc dòng dõi quốc thích, tuy rằng không thân cận với Quan gia như hai nhóm người trước nhưng dù sao cũng là người thân trong nhà, cũng thường xuyên ra vào cung cấm. Tam gia họ Hàn của Xương Quốc công cùng tuổi với Quan gia, lại là người thân trong nhà của Lão nương nương, có tướng mạo rất đẹp, Quan gia và cậu ta cũng thân thiết, nghe nói thỉnh thoảng cũng gặp nhau, có nói có cười, tuy rằng là vì nể mặt Lão nương nương nhưng tâm tư Quan gia thì ai đoán được đây? Còn lại là những người khác tuy không thân thuộc với nhà đế vương cũng không thân cận với Quan gia nhưng lại thắng ở số lượng đông đảo, biết đâu tàng long ngoạ hổ, biết đâu có thể gặp được người hợp ý Quan gia." Nàng ta bẻ từng ngón tay rồi lại nói tiếp: "Lúc ta tham gia tuyển chọn cung nữ cũng đã từng gặp Hàn Tam gia họ một lần rồi, tướng mạo quả thực là đẹp như đồng tử bằng ngọc, lúc ấy đã có người đồn rằng tướng mạo ấy chỉ có thể xứng đôi với Quan gia thôi. Giờ nghe nói tính tình cậu ta cũng không tệ, thật thà lễ phép, hiền lành ôm hoà với người khác, không có thói kiêu ngạo của đám công tử, nếu Quan gia chọn hắn làm Hoàng phu thì đó là phúc khí của chúng ta rồi!"
Cố Uyên nhớ lại cảnh tượng ngày ấy ở chùa Từ Thọ, Hoàng đế và một thiếu niên tuấn tú như ngọc đứng bên nhau, rồi lại nhớ đến lời nói 'thê tử tương lai của vị huynh đệ này' mà chàng trai trẻ kia đã nói, trong lòng bỗng chốc bừng lên sự tỉnh ngộ. Đứng hàng thứ ba, chuyện trò với Hoàng đế rất thân mật, cùng tuổi với Hoàng đế, lại có tướng mạo đẹp hiếm thấy như vậy, vậy thì đó chính là Tam gia nhà họ Hàn. Quả nhiên là t
ướng mạo như một đồng tử bằng ngọc, đứng cùng Hoàng đế như châu ngọc tương giao, khiến nàng ngay lập tức đã tưởng rằng đó là vị hôn phu thanh mai trúc mã của Thập Nhất - ngoài một người có tướng mạo tuyệt vời như vậy thì còn ai xứng đáng đứng bên cạnh Hoàng đế nữa đây?
Mặc dù chỉ là một lần gặp gỡ thoáng qua nhưng Cố Uyên cũng nhận ra Tam gia họ Hàn kia rất là có tình ý với Hoàng đế, tính tình cũng thật thà lễ phép, không có cái thói kiêu căng phù phiếm của đám công tử thế gia, một người như vậy nếu trở thành Hoàng phu thì sẽ chỉ một lòng một dạ phò tá Hoàng đế. Cố Uyên cũng cảm thấy đây là một chuyện tốt đẹp cho cả triều đình lẫn hậu cung, nhưng vì sao bây giờ, khi nghĩ đến đó, trong lòng nàng lại dâng lên sự chua xót chứ?
Cố Uyên cười gượng gạo, bỗng thấy chát chúa trong họng. Khi thích một người, thì ra ai rồi cũng vô thức mà tham lam, mà muốn nhiều hơn, nàng dù có tự cho mình là thanh cao thì cũng không thể trốn tránh được những thứ thất tình lục dục này. Nhưng Hoàng đế đã định sẵn sẽ không thuộc về một mình nàng và cũng không thể chỉ thuộc về một mình nàng, ngoài việc ra khỏi cung để không dây dưa và gây thêm bất kì phiền muộn gì cho ngài, thì nàng còn có thể làm gì nữa đây? Nàng trở thành thần tử của triều đình thì sẽ tốt hơn là phi tử của hậu cung - nàng lẩm bẩm nghĩ thầm trong cuộc trò chuyện bâng quơ với Thu Dung. Trở lại triều đình, một lòng tràn đầy hoài bão cống hiến và trách nhiệm phụng sự quốc gia, thăng tiến bằng thực tài, làm việc bằng bản lĩnh, tâm tư cũng sẽ vững vàng, không như trong cung, lúc nào tâm nàng cũng loạn như ma về sự sủng ái đang bừng bừng như lửa đốt của Hoàng đế và nỗi lo lắng mơ hồ về cảnh bơ vơ lạc lõng khi thất sủng sau này.
Trong câu chuyện phiếm, thời gian trôi đi thật nhanh, chớp mắt đã hết một ngày.
Đông Thuần hiển nhiên đã hoàn thành tốt nhiệm vụ huấn luyện các cung nữ mới tới suốt cả chặng đường, khi xuống xe giọng nói có chút khàn đi, nhìn chằm chằm bóng lưng ba cung nữ xếp thành một hàng đang đi về phía lều nghỉ ngơi một lúc, mới hài lòng gật đầu: "Cuối cùng cũng ra dáng chút rồi!" Nói rồi nàng quay người lại liếc nhìn tay Cố Uyên, mỉm cười với cả hai người: "Xem ra tay Uyển Nương không còn vấn đề gì nữa rồi, thuốc của phòng Ngự dược quả không tồi. Bên trên vừa truyền lời lại, Quan gia vẫn đang tiếp kiến, chúng ta cứ vòng ra phía sau Ngự trướng lặng lẽ chuẩn bị là được."
Bên trong Ngự trướng có tấm màn màu vàng tươi ngăn cách, ngăn được người chứ không ngăn được tiếng, bên này lặng lẽ dọn dẹp giường chiếu, chuẩn bị mọi thứ, bên kia tiếng Hoàng đế nói chuyện với các đại thần lại càng rõ ràng.
Tâm trạng Hoàng đế có vẻ rất tốt, trong giọng nói pha lẫn tiếng cười: "Nói
vậy thì trẫm nên thưởng cho con khỉ nhỏ này của biểu ca rồi?"
Một giọng nam thanh niên mà Cố Uyên đã từng nghe thấy vang lên, dù ở Ngự tiền, ngữ khí vẫn thân mật như vậy: "Con khỉ nhỏ này của thần có được thưởng hay không cũng không sao, dù sao cũng là Doãn Thành nhờ thần ra tay giúp đỡ, Quan gia muốn thưởng thì hãy thưởng cho Doãn Thành đi ạ!"
Trong giọng nói của Hoàng đế toả ra tiếng cười càng nồng đậm hơn: "Vậy thì, biểu ca Doãn Thành, biểu ca muốn gì?"
"Thần... thần không muốn gì cả." Giọng thiếu niên vang lên, vẫn ngây ngô rụt rè như trong ký ức của Cố Uyên: "Chỉ cần Quan gia thích con sóc này thì đó là vinh hạnh của thần rồi."
Hoàng đế dường như rất hứng thú: "Cũng khá thú vị, đây là lần đầu tiên có người tặng Trẫm sóc. Vậy thế này, trẫm và các biểu ca không phải người ngoài, cũng không cần luận xem thưởng hay không thưởng, những đồ vật đặt trên án thư của Trẫm, chỉ cần biểu ca thích thì cứ việc mở lời, thấy thế nào?"
Một tiếng động nặng nề vang lên tựa như có người vỗ vào vai ai đó, giọng của Hàn Doãn Trực lại càng vui vẻ hơn: "Quan gia từ trước đến nay chưa từng hào phóng với ai như vậy, Doãn Thành, cơ hội tốt như thế, đệ còn không mở lời chọn lựa đi?"
"Thần, thần..." Thiếu niên lúng túng, dường như có chút bối rối.
Cố Uyên và Thu Dung thay hương trong lư hương Bác Sơn ở góc màn trướng màu vàng, tấm màn trướng màu vàng chói lòa phồng lên rồi lại xẹp xuống. Xuyên qua khe hở nhỏ, vừa lúc nàng thấy Hoàng đế đang ngồi sau Ngự án, mỉm cười cầm cây bút son đùa nghịch với con sóc trong chiếc lồng nhỏ màu vàng trên án thư, cách đó vài bước là thiếu niên tuấn tú với vóc dáng cao lớn, áo gấm đai ngọc đang quỳ, lại ngẩng đầu nhìn với ánh mắt tràn ngập ngưỡng mộ. Cảnh tượng này giống như một bức tranh châu ngọc tương hợp, Cố Uyên nhìn rồi rũ mắt, chỉ cảm thấy trong lòng như có một tảng đá nặng trĩu đang chìm dần xuống sâu trong lồng ngực.
Nàng không hiểu cách nhìn sắc mặt Hoàng đế, không hiểu phải làm thế nào để Hoàng đế vui lòng, không biết phải làm gì để được Hoàng đế yêu thích. Nàng cũng không thể sinh con cho ngài, không hầu hạ được cho ngài tận hoan nơi loan trướng, ngay cả danh nghĩa là người thân bên cạnh Hoàng đế mà nàng cũng không thể có được. Vậy thì, ngoài việc xuất cung để không gây thêm bất kì xao động nào cho ngài nữa, nàng còn có thể làm gì được đây?
—— Hết chương 50 ——
