Dù sao cũng là mặt đối mặt, mặc dù Cố Uyên chỉ ngẩn người trong chốc lát rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc đang dang dở, nhưng cái tia thảng thốt và vô định loé lên trong mắt nàng vẫn lọt vào mắt Thu Dung, khiến cho nàng ta cũng dấy lên chút xót xa và thương cảm. Dù sao Thu Dung cũng đã làm nữ quan Ngự tiền vài năm, những đắng cay chua chát bên trong cái vỏ bọc hào nhoáng ấy, nếu chưa nếm trải thì cũng đã nghe qua rất nhiều. Tình cảm Đế vương muôn đời bạc bẽo, không nói đâu xa, những vị thị quân thất sủng không tử không tôn của Tiên đế ấy, chẳng phải là đều chịu kiếp sống mòn trong trùng trùng những bức tường cung cấm lạnh lẽo đó sao? Thân thể Cố Uyên đã dâng cho Hoàng đế rồi thì không còn đường ra khỏi cung nữa, mà nàng lại còn lớn hơn Hoàng đế những sáu, bảy tuổi. Nếu vài năm nữa Hoàng đế lập Hoàng phu, có Hoàng tử Hoàng nữ thì bấy giờ Cố Uyên cũng đã hết thanh xuân, hết được sủng ái, lại không có con cái, quãng đời còn lại ở trong cung sẽ phải sống thế nào đây?
Nghĩ đến đó thôi thì chút tâm tư muốn tranh sủng lúc sáng sớm của Thu Dung cũng tan thành mấy khói. Chức vụ Điển thiết này tốt biết bao, vừa được ở Ngự tiền, không sợ bị ai khinh khi, tư cách thì trong sạch thanh bạch, tâm tư thì chẳng lo lắng vướng bận gì. Cứ an phận làm đủ năm đủ tháng rồi xin chiếu chỉ xuất cung, được ban thưởng hậu hĩnh, người ngoài nhìn vào cũng nể trọng. Không cần nói đến chuyện được hiển vinh hay không, sau này tìm một người phu quân thật thà, tử tế rồi sinh con đẻ cái, sống cuộc đời an yên, thế là đủ. Trong những năm tháng thái bình thịnh trị này, ngoài những điều ấy ra thì còn gì khác để mà có thể toại nguyện hơn được nữ? Giờ phong tục dân gian cũng dễ dàng hơn chút, không còn nhất định phải thành hôn sớm nữa, đến khi nàng xuất cung - ấy là vào năm nàng mười chín tuổi - thì vẫn còn kịp tuổi để gả cho người ta.
Lòng người thoắt đổi, rõ là cùng một nơi mà giây phút trước còn thấy như tây thiên cực lạc, giây phút sau đã hóa địa ngục trần gian.
Hàn Duẫn Thành xin đôi trấn chỉ sư tử bằng bạch ngọc trên án thư của Hoàng đế rồi tạ ơn lui xuống.
Thu Dung khẽ khàng vén rèm vàng lên, lặng lẽ nhìn Cố Uyên tiến lại gần để giúp Hoàng đế cởi giáp, thay y phục. Vẫn là dáng vẻ cao quý và dung mạo thu hút đến mức khó lòng rời mắt y như hôm qua, thế nhưng khi hôm nay nhìn lại, chút tâm tư rung động của Thu Dung dành cho Hoàng đế như thể đã tan biến hết.
Hoàng đế vẫn rất vui vẻ, cười tủm tỉm dang rộng hai tay để cho Cố Uyên cởi giáp, tháo giày, thay y phục như bình thường. Nhưng ngài không vội đi tắm rửa nghỉ ngơi mà trước tiên kiểm tra vết thương trên tay Cố Uyên, rồi lại chỉ vào con sóc trên án thư, hỏi: "Trẫm đã phải dùng một đôi trấn chỉ để đổi lấy con sóc này đấy. A Uyên, nàng phải tạ ơn trẫm thế nào đây?"
Con sóc ở trong lều trướng đã lâu, giờ không sợ người nữa, hai cái chân nhỏ xíu cầm hạt lạc ăn ngon lành, hai má phồng to, trông rất đỗi đáng yêu.
Nhưng Cố Uyên lại thấy mình không thể cười nổi.
Thấy vẻ mặt đầy mong đợi đối diện mình, nàng không nỡ làm người kia mất hứng, chỉ miễn cưỡng nở nụ cười: "Thân này của nô tỳ đều là Quan gia ban cho. Quan gia muốn gì?"
Hoàng đế đã dần quen với vẻ điềm nhiên đến ơ thờ của Cố Uyên trước những món quà tặng hay vật phẩm, giờ đây lại thấy vẻ miễn cưỡng của nàng, Hoàng đế cũng không lấy làm lạ, chỉ có nét thất vọng thoáng qua.
Liếc thấy Đông Thuần đang đứng nghiêm trang bên rèm, Hoàng đế thu lại nét cười, bèn thả tay Cố Uyên ra, nói bằng một giọng lãnh đạm: "Trẫm toạ trấn bốn phương, cũng không có gì đặc biệt muốn từ nàng. Chuyện này cứ ghi ở đây, khi nào trẫm nghĩ ra thứ mình muốn thì sẽ đòi nàng."
Giọng bình thản, đầu cũng không ngoảnh lại, đi theo Đông Thuần vào sau rèm vàng, khiến Cố Uyên chợt thấy như niềm vui sướng và hân hoan của Hoàng đế khi nhận con sóc chỉ là ảo giác của một mình Cố Uyên thôi. Lòng nàng đột nhiên nặng trĩu, quay đầu nhìn con sóc vẫn đang chuyên tâm ăn lạc mà không chút để tâm đến lời nói của con người. Nàng đứng lặng đấy mà xem con sóc, không khỏi tự giễu cợt: đã đọc sách Thánh hiền bao năm ròng mà ngay cả chút công phu dưỡng khí để mà bình thản trước vinh nhục, nàng cũng không bằng một con sóc. Một hành động vô tình của Hoàng đế mà lại khơi lên sự bồn chồn hoang mang lo được lo mất trong mình như vậy, có phải bản lĩnh của mình vốn dĩ quá kém cỏi, hay là do đã ở trong hậu cung này được một thời gian rồi, không biết từ lúc nào đã nhiễm phải thói sống thấp thỏm, tâm tình phụ thuộc vào sắc mặt của Hoàng đế?
Cố Uyên khẽ cười chát ở trong lòng.
Giữa cơn hỉ nộ của thiên tử, người ta có thể dễ dàng được lên trời, cũng dễ dàng rơi xuống đất. Điều này còn càng đúng hơn đối với người trong cung. Cố ý hay vô tình, Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân đều đã từng nói với nàng về những thủ đoạn tranh sủng trong hậu cung, nhưng nàng không thể, và cũng sẽ không làm những trò mưu toan tính kế đó. Hiện giờ Hoàng đế yêu thích nàng, nàng vẫn như thế này. Nếu một ngày kia Hoàng đế chán ghét nàng, khi ấy nàng cũng chỉ có thể là như thế này mà thôi.
Nhiều lúc, Cố Uyên lại tự thấy khó hiểu. Nàng nhìn thấy sự xuất sắc của Hoàng đế được bộc lộ ra từng chút một, quả đúng là bậc Thánh nhân thiên tử anh minh trời sinh, nhưng bản thân nàng lại chỉ là một người phụ nữ bình thường, thậm chí nàng tự thấy mình là một người phụ nữ cứng nhắc, không biết mấy chuyện mây mưa phong tình, cũng chẳng có gì nổi bật. Rốt cuộc Hoàng đế thích nàng ở điểm nào, hay cũng là giống như những gì nàng từng kinh qua hồi trẻ dại, tình cảm ấy chỉ là một sự lầm tưởng do Hoàng đế có hứng thú với dung mạo của nàng mà thôi? Nếu đúng là như vậy, phải chăng đến một ngày người sẽ phát hiện ra Cố Uyên nàng chỉ là một kẻ tầm thường, bóng hình nàng trong mắt người rồi sẽ chìm lẫn vào giữa muôn vàn bóng hình khác? Đến khi nhận ra điều ấy, người sẽ vứt bỏ nàng như một món đồ cũ, thậm chí là tránh xa nàng còn không kịp ư?
Nghĩ đến đây tim Cố Uyên chợt nhói đau, nhưng không phải là cơn đau quặn thắt cả tim vào như ngày còn trẻ, mà giờ đây cái đau nhói ấy sắc nhọn, bén ngọt, kéo theo một nỗi buồn man mác bao trùm khiến cho trái tim nàng thành trống rỗng hư không.
Nàng lặng đi, thở dài, nhưng giọng nói của Hoàng đế lại bất chợt vang lên ngay: "A Uyên, sao nàng lại nhìn nó thở dài?"
Cố Uyên quay đầu lại.
Không biết Hoàng đế đã tắm xong từ lúc nào, và từ lúc nào đã lặng lẽ đứng bên cạnh rèm và nhìn nàng. Phía sau rèm có vài tiếng sột soạt nhỏ, là Đông Thuần đang dẫn người vào thu dọn đồ đạc sau khi hầu hạ Hoàng đế tắm rửa. Chẳng mấy chốc, tiếng động cũng tan biến và im hẳn, không gian trong đại trướng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng con sóc vẫn ăn lạc khe khẽ và tiếng bấc đèn thỉnh thoảng nổ lách tách.
Hoàng đế có vẻ khác với mọi ngày, ánh mắt ấy lộ vẻ dò xét đầy thấp thỏm mà Cố Uyên chưa từng thấy bao giờ: "A Uyên, nàng không thích nó à?"
Cố Uyên lắc đầu: "Nô tỳ không có không thích."
Vẫn là giọng nói lạnh nhạt ấy, nhạt đến mức khiến cho tim Hoàng đế nhói lên.
Nguyên Gia đã dốc hết lòng mình bày ra trước mặt nàng, đêm qua hai người cũng đã kề kề cận cận, đã ân ân ái ái như thế, rõ ràng lúc đó mình ôm nàng vào lòng một cách gắt gao mà nàng cũng không hề kháng cự cơ mà. Nhưng khi nhìn người trước mắt kia sao Nguyên Gia vẫn cảm thấy người ấy xa xôi hư ảo, mong manh như không thể chạm tới?
Hoàng đế thở dài, vẫn quyết định bước đến ôm lấy Cố Uyên, ngồi xuống cạnh án thư, khuôn mặt áp vào ngực Cố Uyên, vẫn cách lớp vải vóc.
Cố Uyên hơi nhíu mày nhưng không phản kháng.
Nhịp tim của Cố Uyên vang bên tai Hoàng đế, nhịp đập đều đặn, bình thản, không một chút hoảng loạn. Giai nhân trong vòng tay, đáng lẽ phải là cảnh ấm êm hạnh phúc, nhưng Hoàng đế lại cảm thấy giữa hai người vẫn có một bức tường vô hình ngăn cách, thế nên càng gần gũi thì càng có cảm giác bất an. Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của Hoàng đế cứ như một cung điện bằng lưu ly xây trên lớp băng mỏng, một ngày nào đó lớp băng tan, cung điện sẽ đổ sập, những mảnh vỡ sẽ đâm thẳng vào tim người.
"A Uyên..." Ngài đưa tay nhẹ nhàng v**t v* hàng chân mày đang khẽ nhíu của Cố Uyên, "Nếu nàng không thích nó thì ngày mai trẫm sẽ cho người thả nó đi, chịu không?"
Mặt Hoàng đế vẫn áp vào ngực Cố Uyên, lúc nói chuyện, hơi thở xuyên qua lớp áo, chạm vào những vết đỏ trên ngực nàng. Vị trí nhạy cảm đó chỉ cần sinh một chút đau hay ngứa thôi cũng đủ khiến gò má Cố Uyên phớt hồng.
"Nô tỳ cũng thấy, có lẽ sóc sống trong rừng sẽ tốt hơn."
Con sóc trước mắt nàng sao mà tham ăn đến lạ, cứ ăn từng hạt lạc một cách hết sức hào hứng vui vẻ.
Hoàng đế liếc nhìn con sóc đang hưởng thụ, dường như mềm lòng: "Nhưng mà chỗ này của trẫm đang đầy đủ đồ ăn thức uống, sống cũng thoải mái. Ngoài kia đang mùa đông lạnh lẽo, không có gì ăn, hay là... đợi qua mùa đông rồi thả?"
Cố Uyên lắc đầu: "A phụ từng nói với nô tỳ rằng vào mùa đông loài sóc sẽ tự có đồ ăn dự trữ, không sợ đói. Lại nói, nếu được cho ăn lâu ngày thì sẽ mất đi dã tính và bản năng sinh tồn, khi ra ngoài tự nhiên sẽ khó mà sống được. Nếu Quan gia đã muốn thả, chi bằng thả sớm thì hơn."
Hoàng đế sững sờ đến lặng người, cứ im lặng một lúc rồi cuối cùng cũng buông tay, đứng dậy để lên long sàng.
Cố Uyên làm theo dặn dò của Đông Thuần, lấy chén canh an thần còn ấm trên chậu than mang đến. Nàng quỳ xuống bậc gỗ, Hoàng đế dùng một tay để nhận lấy chén canh, đặt lên đầu giường, tay kia bất thình lình vươn ra, dùng sức kéo nàng vào lòng.
Nàng còn chưa kịp phản ứng thì Hoàng đế đã thuận thế đè nàng xuống tấm nệm gấm, đôi môi ấy đã phủ lên môi nàng.
Người ta nói trước lạ sau quen, thế nhưng môi Hoàng đế vẫn cứ mạnh mẽ và dồn dập, nụ hôn táo bạo như mang theo sự công phá và nỗi lo lắng bồn chồn như cầu mà không được. Đôi môi áp lên, lưu luyến trên môi Cố Uyên, mà tay tìm kiếm ở những khuy áo của nàng, chỉ tìm kiếm một hai lần rồi nóng nảy dùng sức xé toạc vạt áo. Tiếng vải vóc vang lên giòn giã, cả người Cố Uyên vô thức căng ra, mà Hoàng đế cũng giật mình, khựng lại rồi từ từ buông tay, lui ra khỏi người Cố Uyên.
Môi mím chặt lại, Hoàng đế quay mặt đi, hai má ửng đỏ nhưng giọng nói lại kiên quyết không thể phản kháng: "A Uyên, nàng tự cởi đi!"
Từ đêm hôm qua Cố Uyên đã biết sớm muộn gì cũng có lúc này, mà đã đến nước này thì dù có muốn từ chối ngủ lại đây hầu hạ Hoàng đế thì nàng cũng không nói nên lời. Nàng khẽ cắn môi, đôi bàn tay cởi từng món y phục. Đại trướng ấm áp như buổi xuân, y phục của cung nhân khi hầu hạ cũng không quá dày. Trong áo choàng của Cố Uyên chỉ có một chiếc áo bông lụa mỏng và một chân váy Mã diện, nàng cởi áo bông và váy ra đặt lên tấm thảm ở bậc gỗ, trên người nàng giờ cũng giống như Hoàng đế, chỉ còn lại một lớp áo lụa mỏng bên trong.
Ánh mắt Hoàng đế dừng lại trên chiếc cổ trắng ngần không còn gì che chắn của nàng: "Vì sao không bôi thuốc?"
Trong không khí bốn bề thoang thoảng mùi long diên, cứ như hơi thở của Hoàng đế đang bao bọc lấy thân nàng.
Cố Uyên hơi ngượng ngùng, quay mặt đi, che giấu cảm xúc: "Nô tỳ quên mất."
Cả ngày nay Hoàng đế bận lòng chỉ một chuyện đó, lại còn đặc biệt sai người đưa thuốc đến, cuối cùng chỉ đổi lại chỉ là một câu 'quên mất' lạnh tanh?
Hoàng đế cảm thấy tim như thắt lại, nhíu mày, đưa tay ra với Cố Uyên, giọng vẫn quả quyết không cho phép thương lượng: "Vậy bây giờ trẫm bôi cho nàng."
Chiếc bình ngọc nhỏ vẫn nằm trong túi áo sát người Cố Uyên, lấy ra không khó.
Nhưng ngón tay của Hoàng đế lại theo những dấu hôn đỏ ửng mà lần xuống, ngón tay lần xuống từng tấc từng tấc, Cố Uyên thấy mình càng lúc càng khó giữ bình tĩnh.
Cuối cùng nàng không gắng gượng nổi nữa, giữ chặt tay Hoàng đế: "Quan gia, hay là phần còn lại để cho nô tỳ tự..."
Hoàng đế ngẩng đầu lên, vẫn là ánh mắt dò xét đó lướt nhìn gương mặt Cố Uyên, rồi bất ngờ áp người tới hôn nàng, một lần nữa.
Chiếc bình ngọc lặng lẽ rơi xuống giường.
Một tay Hoàng đế cởi lớp áo lót của Cố Uyên, vừa hôn vừa liếc nhìn xuống vải áo ngực bên trong rồi không chút lưu tình giật mạnh sợi dây buộc. Tấm vải mỏng manh trơn tuột chỉ cần một cú giật đã trượt khỏi ngực, những gì dưới lớp vải ấy đã hoàn toàn hiển lộ ra trước mắt Hoàng đế. Những dấu ấn màu hồng đỏ in rõ trên nền da trắng nõn, càng khiến người ta dâng lên d*c v*ng.
Hơi thở Hoàng đế ngưng lại, còn Cố Uyên thì run rẩy toàn thân. Mười ngón tay nàng nắm chặt tấm nệm gấm chỉ để cố gắng kiềm chế bản năng muốn che giấu thân thể và kháng cự của mình. Thị tẩm vốn là chức trách của người được chọn, hành động này của Hoàng đế tuy đường đột nhưng cũng là điều đương nhiên, vậy có gì mà nàng phải từ chối?
Ngón tay Hoàng đế chạm vào dấu hồng đỏ, cảm giác mát lạnh của thuốc tan ra trên da thịt, cùng lúc đó, cảm giác của ngón tay xoa xát cũng càng trở nên rõ ràng. Dù đã được các ma ma trong cung chỉ dạy nhiều về chuyện phòng the và bản thân cũng đã biết rõ những chuyện sắp xảy ra, nhưng những xúc cảm của lần đầu tiên cơ thể làm chuyện này vẫn khiến Cố Uyên bối rối. Cảm giác tê dại trên ngực khiến nàng muốn trốn tránh, muốn xấu hổ, muốn sợ hãi, muốn căng thẳng đến mức không thể ngừng run rẩy. Nhưng, khi nàng ngẩng đầu, khi nàng trực tiếp đối diện với ánh mắt Hoàng đế, những cảm giác ấy lại hoàn toàn tan biến trong một nhịp thở. Giữa thiên địa như chỉ còn lại ánh mắt chăm chú và mê muội của Hoàng đế, hệt như đôi mắt ấy, ngoài hình bóng của riêng nàng ra thì đã không còn gì khác.
Ngón tay Hoàng đế càng ngày càng càn quấy, dần dần phá vỡ sự e dè mà chạm tới v**t v* cả nửa bên ngực trái, cuối cùng là cả bàn tay bao trọn lấy b** ng*c của nàng. Mặt Cố Uyên nóng bừng lên, đầu óc cũng như sắp cháy thành tro, bàn tay chỉ có thể siết chặt tấm nệm gấm. Hoàng đế cũng chẳng khá hơn là bao, như thể tâm trí ngài đã lâm vào mê loạn bất định, một tay chống đỡ cơ thể, tay kia cứ x** n*n v**t v* b* ng*c như thể không biết phải làm gì tiếp theo, để rồi rốt cuộc như chợt bừng tỉnh, ngài cúi đầu xuống - một bàn tay vẫn bao trọn ngực phải của nàng, mà đôi môi đã hôn lên vết hằn đỏ trên ngực trái, đôi môi ấy lại bất chợt di chuyển, gieo nụ hôn l*n đ*nh ngực đã cứng lại vì ve vuốt của đôi tay.
Một tiếng thở than như tiếng rên khẽ thoát ra từ môi Cố Uyên. Hoàng đế như đã tìm được chân lý, cùng lúc dùng cả môi, lưỡi, và tay để từng bước một khơi lên d*c v*ng trong nàng, sự ve vuốt ướt át khiến cho đầu óc nàng mê man, cảm giác tê dại trong cơ thể hội tụ lại thành một dòng nóng bỏng chảy xuống nơi bụng dưới. Cố Uyên cắn chặt môi, vị ngọt tanh của máu và cảm giác đau lan tỏa trong miệng, giúp cho nàng lấy lại vài phần thanh tỉnh.
"Quan gia..." Nàng dùng hết sức bình sinh để mở lời, nhưng vừa cất tiếng thì môi và lưỡi Hoàng đế lại một lần nữa lướt qua đỉnh ngực, khiến cho những lời sau đó của nàng run rẩy đến không thành tiếng.
Hoàng đế ngẩng đầu, âu yếm hôn đôi môi và l**m vết máu trên môi nàng: "Trẫm làm nàng đau ư?"
"Quan gia..." Cơn nhiệt nóng bỏng trên cơ thể giảm bớt chút ít, Cố Uyên cố gắng giữ chút thần trí mà nói, "Nô tỳ từng hỏi Quan gia, rốt cuộc vì sao Quan gia thích nô tỳ?"
Giọng Hoàng đế đầy sự sốt sắng: "Trẫm đã nói rồi, trẫm thích nàng, vừa gặp là thích ngay." Ánh mắt ấy thấp thỏm, cẩn thận dò xét vẻ mặt Cố Uyên, "Trẫm làm như vậy... nàng không thích sao?"
Ánh mắt Hoàng đế trong suốt, chính trực, phản chiếu một hình ảnh nho nhỏ của Cố Uyên.
Đã đến nước này rồi, mình rốt cuộc còn đang cố chấp phòng thủ và gìn giữ điều gì nữa đây?
Cố Uyên thầm cười khổ, chỉ khẽ lắc đầu: "Nô tỳ không có gì là không thích."
Nàng lại cắn chặt môi, chuẩn bị đón nhận những chuỗi hành động tiếp theo của Hoàng đế, nhưng không hiểu sao có một loại cảm giác chua chát đột nhiên dâng lên từ tận đáy lòng rồi lan tỏa khắp người nàng. Cố Uyên cố nhẫn nhịn, nhưng vẫn cảm thấy cảm giác ấy làm cho sống mũi cay cay. Phải chăng vào những lúc này, con người ai cũng đều trở nên yếu đuối? Nàng vờ nhắm mắt lại để che giấu, nhưng giọt lệ trong suốt vẫn cứ lén lút trượt khỏi đuôi mắt, tan vào mái tóc.
Nàng cố gắng che giấu vì không muốn Hoàng đế phát hiện điều bất thường. Nhưng Hoàng đế đã lặng lẽ dừng tất cả mọi động tác lại.
Nguyên Gia chỉ cảm thấy Cố Uyên ở gần bên mình như vậy, gần như chỉ cần vươn tay là có thể sở hữu, nhưng nàng lại cảm thấy Cố Uyên vẫn cứ xa xôi nghìn trùng như không thể nào chạm tới. Nàng lo lắng Cố Uyên cũng giống con sóc kia, chỉ mong được thả về với trời đất bao la tự do ngoài cung cấm, điều ấy khơi lên sự lo âu và cơn nôn nóng muốn để lại dấu ấn của mình trên người ấy, để cho người mãi mãi không thể rời xa nàng được. Nhưng nếu nàng cứ nóng lòng chiếm đoạt như thế này thì nào có khác gì những kẻ ác bá cưỡng đoạt con gái nhà lành cơ chứ?
Hoàng đế không đoán được suy nghĩ của Cố Uyên, nhưng sự kháng cự từ cơ thể Cố Uyên thì lại đang thể hiện ra rất rõ ràng, không thể phớt lờ được. Hoàng đế thất vọng tràn trề, cắn chặt môi, quay mặt đi, cố gắng bình phục hơi thở và trấn áp d*c v*ng.
Một lúc sau, Hoàng đế rũ mắt, giúp Cố Uyên kéo lại y phục để che đi cơ thể rồi ôm chặt lấy nàng như đang bảo bọc: "Trẫm... hôm nay đã quá đường đột. Trẫm sẽ không như vậy nữa, nhất định sẽ đợi đến khi nàng tự nguyện."
Lại thêm một giọt lệ nữa trượt khỏi khóe mắt Cố Uyên.
Giọt lệ rơi vì giờ thì nàng không biết phải báo đáp tấm chân tình của Hoàng đế như thế nào. Thực ra, nàng là thần tử, dù Hoàng đế có làm gì với nàng đi chăng nữa thì nàng cũng đều cam tâm tình nguyện, sẽ không một lời oán thán. Nhưng tình cảm của con người lại thật là kỳ lạ, cũng chính vì tấm chân tình này của Hoàng đế, cũng chính vì ngài không nỡ làm gì nàng - điều ấy lại khiến cho nàng không thể vô cảm và vô cầu như một thần tử bình thường đang hầu hạ quân vương.
—— Hết chương 51 ——
