Buổi Xem Mắt Kỳ Quặc - Chanh Tử Bất Toan

Chương 10



Xung quanh vang lên những tiếng nín cười mơ hồ.

Cuối cùng, vì nhiều lần nhắc nhở không thay đổi, đối tượng mai mối bị giam bảy ngày để tự kiểm điểm.

*

Vì vài ngày không về nhà ở.

Tôi thay hết ga trải giường và vỏ chăn, định cho vào máy giặt để giặt sạch.

Khi tôi nhấn nút hẹn giờ.

Cảnh tượng tiếp theo khiến tôi sững sờ.

Cái máy giặt này, nó có vấn đề.

Nó đang rung dữ dội, theo một nhịp điệu có vẻ như không đều, còn kèm theo những tiếng r*n r* với tông giọng khác nhau.

Âm thanh lớn đến mức cả ngôi nhà đều có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ trừ phòng vẽ cách âm của tôi.

Tai tôi như bị ô uế.

Hoang đường.

Thật là hoang đường.

“Tống Thời Vi, đuổi hắn đi, tớ sẽ giúp cậu tìm cảm hứng.”

Tiếng nói giận dữ của Trần Hoài Chi vang lên từ phía sau, từ xa đến gần.

Tôi quay đầu lại.

Thấy anh đứng sững sau lưng, vẻ mặt cứng đờ.

Nhìn chằm chằm vào chiếc máy giặt đang phát điên, không nhúc nhích.

Sốc đến mức gần như không nói nên lời:

"Không phải, nó giặt thì cứ giặt, sao lại phát ra âm thanh không thể nghe nổi thế này?"

Thời gian như ngừng lại vài giây.

Những mảnh ghép trong đầu tôi dần kết nối lại, hiện lên một phỏng đoán hoang đường.

"Đuổi ai đi? Đuổi nó sao?"

Tôi chỉ tay vào chiếc máy giặt.

"Cậu không nghĩ rằng âm thanh đó là do tớ phát ra chứ?"

Anh nuốt khan, yết hầu khẽ nhô lên rồi hạ xuống.

Mặt đỏ bừng, trong mắt hiện lên đủ loại cảm xúc, có chút xấu hổ nhìn tôi.

Tôi cười lạnh:

"Cậu cũng thật là hoang đường.”

"Cậu không có miệng sao? Không biết đến hỏi thẳng tớ à?"

Anh đứng thẳng lưng, giọng nói bình tĩnh nhưng mang theo chút buồn bã không dễ nhận ra.

"Cậu nói không cần tớ nữa, tớ còn có thể làm gì.”

"Cậu cứ thả câu, nhưng lại không chịu kết hôn."

"…"

*

Người ta nói rằng say rượu thì sẽ nói thật.

Tôi lấy ra một chai rượu cất giấu từ chỗ bố tôi.

"Uống được không?"

Anh không chút do dự.

"Tất nhiên là được, tớ có thể uống mọi thứ."

Tôi bật cười.

Hai người ngồi trên ghế sofa, nhấp từng ngụm rượu.

Cả hai đều biết mình đang chờ đợi điều gì.

Ánh hoàng hôn chiều muộn len lỏi qua cửa sổ lớn, chiếu rọi cơ thể chúng tôi bằng ánh sáng mềm mại.

Gương mặt nhuộm một lớp hồng nhẹ.

Anh uống chút rượu, đôi môi sáng bóng.

Đôi mắt cũng vì men rượu mà trở nên mơ màng và quyến rũ.

Tôi bất ngờ tiến lại gần, khoảng cách nhỏ đến mức hơi thở của hai chúng tôi quấn quýt.

"Anh đã nói sẽ gả cho em, tại sao sau này lại không muốn nữa?"

Tôi luôn muốn có câu trả lời cho quá khứ.

Anh cắn môi, giọng nói mang theo chút ấm ức:

"Anh không nói là không muốn, anh chỉ là ngại thôi, em hiểu thế nào là ngại không?"

Anh hít mũi, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Em thích kiểu gì, anh sẽ cố gắng trở thành người như vậy.”

"Nhưng em đã hứa sẽ đợi anh, cuối cùng lại đi xem mắt trước.”

"Mười năm, một cuộc điện thoại em cũng không gọi. Em có biết anh đã trải qua mười năm đó như thế nào không?"

Tôi tựa đầu lên vai anh, nhẹ nhàng bóp lấy d** tai của anh.

"Anh thật đáng yêu.”

"Đáng yêu như hồi nhỏ vậy."

Anh hừ một tiếng, quay đầu đi.

Ngón tay út của anh lại lặng lẽ chạm vào đầu ngón tay tôi, sau đó mười ngón tay đan chặt vào nhau.

"Dì nói em thích kiểu người kín đáo, cái này anh không học được, công khai trêu chọc thì có được không?"

Anh dùng sức, giữ chặt eo tôi, đè lên sofa.

Tôi cười mỉm, không trả lời.

Bầu không khí dần trở nên ngột ngạt, sắp sửa bùng nổ.

Anh từ từ tiến lại gần tôi, hơi thở ngày càng nặng nề.

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa.

Chưa kịp phản ứng thì đã thấy dì Trần và mẹ tôi đứng sững sờ ở lối vào, tình hình trong phòng khách hiện rõ mồn một.

"…"

"…"

"…"

"…"

Giây tiếp theo.

Cả hai người tự nhiên xoay người, giả vờ như không thấy gì.

Sau khi ra khỏi cửa, tiếng cười không thể giấu được.

"Ôi trời, tôi đã nói hai đứa nhỏ này rất hợp nhau mà."

"Tôi đã nói rằng hai chúng ta sớm muộn cũng sẽ làm thông gia mà."

Tôi vòng tay ôm lấy anh, trêu đùa:

"Thế là xong rồi, phải diễn giả thành thật rồi."

Anh nghiêm túc chỉnh lại:

"Ngốc quá, rõ ràng là chuyện tốt sắp đến."

Đúng vậy, chuyện tốt sắp đến.

Chúng tôi đã từng mất liên lạc trong những ngày xuân qua thu lại, và giờ đây, trong cảnh sắc xuân hoa thu nguyệt, lại một lần nữa có thể nói chuyện không ngừng.

— HẾT —

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...