Buổi Xem Mắt Kỳ Quặc - Chanh Tử Bất Toan

Chương 9



Làm gì vậy.

Chẳng phải chỉ muốn anh làm người mẫu thôi sao, tại sao lại nói như thể tôi đã làm điều gì quá đáng vậy.

Trong lòng tôi đầy bực bội, càng nghĩ càng thấy tức.

Nếu không muốn cho tôi vẽ thì lúc đó đừng đồng ý.

Tại sao lần nào cũng làm như thể tôi đã ép buộc anh vậy.

Cảm xúc như bùn cát trong nước đục.

Suy nghĩ rối bời.

*

Từ sau ngày đó, chúng tôi rơi vào chiến tranh lạnh.

Tôi không muốn gây phiền phức cho người khác.

Anh gọi tôi ăn cơm, tôi không đi.

Sau đó anh cũng không gọi nữa.

Tôi tự mình đặt đồ ăn ngoài.

Chuông cửa vang lên.

Đó là bữa ăn nhẹ tôi đã đặt.

Người giao đồ ăn đội mũ lưỡi trai đen, cúi đầu, không nhìn rõ mặt.

Giao đồ ăn xong, không nói một lời rồi đi luôn.

Tôi vô thức nhìn anh ta thêm một chút.

Khi về đến nhà mở đồ ăn ra, tôi nhạy bén phát hiện đồ ăn của mình đã bị ai đó động vào.

Ngày hôm sau, tôi không dám đặt đồ ăn ngoài nữa.

Ăn mì gói.

Nhưng khi ra ngoài vứt rác, tôi phát hiện trước cửa có một bó hoa cúc trắng.

Tôi tưởng là giao nhầm.

Ai lại tặng hoa cúc trắng chứ?

Nhưng ngay sau đó, tôi thấy trên đó có để lại một tờ giấy.

Viết rằng:

"Gửi đến cô Tống thân yêu."

Tôi lập tức nổi da gà.

Rác cũng không vứt nữa, trở về phòng.

Khi tôi đang nghi ngờ liệu đây có phải là trò đùa của đứa trẻ nào đó không thì điện thoại nhận được một tin nhắn từ số lạ:

"Mỹ nữ Vi Vi, món quà tôi cẩn thận chọn cho cô, cô có thích không?"

"...? ? ? "

Lần này tôi có thể chắc chắn rằng tôi đã bị một kẻ b**n th** để ý.

Trong căn phòng yên tĩnh.

Chuông cửa vang lên đột ngột và gấp gáp.

Tim tôi đập nhanh không ngừng.

Đột nhiên trong đầu đầy những vụ án hình sự.

Không dám ra mở cửa.

Chờ đến khi tiếng chuông lần thứ hai cuối cùng cũng ngừng, lưng tôi đã ướt đẫm.

Tôi vừa định báo cảnh sát thì phát hiện điện thoại reo lên.

Là Trần Hoài Chi gọi đến.

Giọng nói bên kia mang theo sự lo lắng, tốc độ nói rất nhanh.

"Bây giờ cậu đang ở nhà phải không? Có chuyện gì xảy ra à? Tớ đang ở ngoài cửa nhà cậu."

Sợi dây căng thẳng trong đầu đột nhiên đứt mất.

Như con thuyền phiêu bạt cuối cùng cũng nhìn thấy bờ.

Tôi mở cửa, không nói gì mà lao vào lòng anh.

Nước mắt trong hốc mắt như vỡ đê, chảy ròng ròng xuống má.

Anh chỉ ôm tôi như vậy, vỗ nhẹ vào lưng tôi từng nhịp từng nhịp.

"Đừng sợ, tớ ở đây."

Khi tôi phát tiết hết cảm xúc, khóc mệt rồi.

Phát hiện mình đang ngồi trên ghế sofa, được anh nửa ôm trong lòng.

Cảm giác sau lưng rõ ràng.

Tôi cảm thấy mặt mình đang nóng lên.

Anh cúi đầu, đưa tay lau qua khóe mắt tôi, nhẹ nhàng đặt ngón tay lên vùng ướt ở đuôi mắt.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Tôi dùng dăm ba câu kể hết chuyện có thể bị kẻ b**n th** theo dõi.

Anh cau mày, ánh mắt càng ngày càng sắc lạnh:

"Báo cảnh sát, tớ sẽ đi cùng cậu."

Cảnh sát nói rằng có thể là người quen gây ra, hiện tại chứng cứ không đủ, chưa thể xác minh được nghi ngờ của người giao đồ ăn, cần phải điều tra thêm.

Sau khi từ đồn cảnh sát trở về, tôi mới nhận ra một điều.

"Sao cậu biết tớ xảy ra chuyện?"

"Chuông cửa nhà cậu cả ngày hôm nay không vang lên, cậu không đặt đồ ăn ngoài."

"..."

"Việc này cần một thời gian mới giải quyết được, cậu ở một mình bên kia không an toàn, chuyển qua nhà tớ ở đi."

Giọng điệu như thể chúng tôi chưa từng có chiến tranh lạnh.

Nhìn vào gương mặt nghiêm túc của anh, tôi từ từ nói:

"Được."

Sau khi chuyển vào nhà anh.

Chúng tôi ngầm thỏa thuận là không ai nhắc đến chuyện chiến tranh lạnh.

Giữa chúng tôi duy trì một sự cân bằng kỳ diệu.

Anh nhường phòng ngủ chính cho tôi, tự mình ngủ ở phòng phụ.

Nhưng vào buổi tối, khi tôi ra ngoài uống nước, tôi lại thấy người đáng lẽ đang ở phòng ngủ lại nằm trên ghế sofa.

Màn hình máy tính trên bàn trà vẫn đang phát ra ánh sáng xanh lam.

Đôi chân dài bị ép phải co lại, chăn mỏng trên người rơi hơn một nửa.

Ánh trăng mềm mại rải xuống.

Hàng lông mi rậm rạp quét một bóng tối ở sống mũi.

Hơi thở nhẹ nhàng, yên tĩnh.

Đêm đầu mùa hè vẫn còn hơi lạnh.

Tôi từ từ bước tới, nhấc góc chăn rơi xuống, đắp lên người anh.

Ngay sau đó.

Anh nửa mở mắt, trong mắt còn mang theo chút mơ màng của giấc ngủ.

Anh đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, nghiêng đầu đặt một nụ hôn lên phía trong cổ tay tôi.

Cảm giác mềm mại trên môi, kèm theo hơi nóng ẩm in lên mạch đập, như muốn cùng nó cháy rụi.

Tôi như bị rút hết xương trong người.

Chỉ biết đứng ngây ra tại chỗ.

Đến khi hơi thở của anh trở lại bình thường, tôi mới phản ứng mà bước vào phòng.

Lúc cánh cửa đóng lại, người trên ghế sofa mở mắt.

Trong mắt toàn là sự tỉnh táo.

Anh nửa che mặt, gương mặt thoáng qua chút phức tạp, sự do dự và thỏa hiệp đan xen.

*

Đến tối ngày thứ năm.

Kẻ b**n th** bị bắt.

Hắn lại định đặt hoa cúc trắng trước cửa nhà tôi.

Bị Trần Hoài Chi bắt ngay tại trận.

Lúc đó tôi mới biết, lý do Trần Hoài Chi có giường mà không ngủ lại ngủ sofa.

Quên mất, anh học ngành máy tính.

Ngủ gần cửa, dễ bắt người.

Kết quả rất bất ngờ.

Là một đối tượng mai mối của tôi.

Hắn bị Trần Hoài Chi đè xuống đưa đến đồn cảnh sát, mặt mũi bầm dập, răng cửa cũng mất hai cái.

Cảnh sát hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì.

Hắn liếc nhìn về phía Trần Hoài Chi, cả người run lên.

Trần Hoài Chi cười lạnh:

"Nhìn tôi làm gì? Muốn vu khống là tôi đánh à?”

“Như tôi đã nói, khi tôi nhìn thấy anh, anh đã bị rụng răng rồi."

Trong mắt đối tượng mai mối đầy hoảng sợ, lắc đầu điên cuồng.

Túm lấy tay cảnh sát như bắt được cọng rơm cứu mạng.

"Đồng chí cảnh sát, đúng, đúng là tôi tự ngã."

"..."

Hắn ngụy biện rằng hắn không phải là kẻ b**n th**.

Hắn nói đây là chuyện tình yêu bình thường giữa hai người.

Cảnh sát: "Tại sao anh lại tặng hoa cúc trắng cho người ta? Đây có phải là đe dọa không?"

Đối tượng mai mối: "Oan cho tôi quá, đó là vì hoa cúc trắng rẻ nhất, đúng lúc đang khuyến mãi, sáu tệ một bó to."

Cảnh sát: "Vậy tại sao anh lại động vào đồ ăn ngoài của người ta?"

Đối tượng mai mối: "Đàn bà con gái không biết tiết kiệm chút nào, ăn cái gì cũng đắt, tôi xem thử thì có gì sai? Ở nhà chúng tôi, phụ nữ đều ăn đồ thừa."

"..."

Tôi không nhịn được, chất vấn hắn:

"Tôi đồng ý yêu đương với anh hồi nào?"

Hắn mặt dày nói:

"Lần trước gặp xong, tôi thấy cô cũng được, mẹ tôi cũng thấy cô ổn, trừ việc cao quá thì miễn cưỡng có thể vào nhà họ Lý chúng tôi."

Tôi: "Nhà anh không có gương chắc cũng có nước tiểu chứ? Một củ khoai tây cao mét sáu mà đến lượt anh chê tôi cao?"

Trần Hoài Chi: "Tìm đối tượng không chỉ nhìn mặt đối phương, mà cũng phải xem mình trông thế nào đã."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...