Mẹ Thời cứ ngỡ mình nghe nhầm: "Cái... cái gì cơ?"
Thời Cửu: "Vệ sĩ."
"Vệ... vệ sĩ?" Mẹ Thời vẻ mặt không hiểu nổi, "Con đang nói đến kiểu mặc vest đen, đi theo bảo vệ người giàu ấy hả... vệ sĩ đó sao?"
Thời Cửu gật đầu.
"Tiểu Cửu, con nghiêm túc đấy à? Đang làm kế toán tử tế không làm, đi làm vệ sĩ cái gì... Con bảo vệ ai? Con cũng có kinh nghiệm gì đâu."
"Bảo vệ sếp của con."
Ai bảo cậu không có kinh nghiệm, chỉ là kinh nghiệm này cậu không dám nói ra thôi.
Đang trò chuyện thì bố Thời bưng đĩa từ trong bếp ra: "Cá đến rồi đây!"
Hai đĩa cá kho bốc khói nghi ngút được đặt lên bàn, bố Thời nói: "Để chúc mừng Tiểu Cửu ngày đầu đi làm, hôm nay bố đặc biệt chọn một con cá lớn, cứ ăn thoải mái, đĩa này là của con hết."
Thời Cửu: "Cảm ơn bố."
Bố Thời huých vai vợ: "Đừng ngẩn ra đó nữa, mau đi xới cơm rồi ăn thôi."
Mẹ Thời đứng dậy: "Ông nó ơi, ông mau quản con trai ông đi, nó bảo nó định đi làm vệ sĩ cho sếp nó đấy."
"Làm cái thứ gì cơ?"
"Vệ sĩ."
Bố Thời khựng lại, sau đó bật cười thành tiếng, quay người vào bếp bưng nốt mấy món còn lại, vừa trêu Thời Cửu: "Cái thân hình nhỏ con này của con mà làm vệ sĩ? Con đi làm bảo vệ người ta còn chẳng nhận ấy chứ."
Thời Cửu lầm bầm nhỏ: "Làm bảo vệ cũng chưa chắc kiếm ít hơn kế toán đâu."
Thức ăn đã lên đủ, bố Thời ngồi xuống đối diện, hoàn toàn không tin lời con trai nói là thật: "Thôi được rồi, mau ăn đi, vệ với chả sĩ."
Thời Cửu nhận bát cơm, cảm thấy nếu mình không đưa ra chút bản lĩnh thực sự thì không thể thuyết phục được bố mẹ. Thế là cậu suy nghĩ một chút, cầm lấy cái thìa vừa dùng để bẩy nắp đồ hộp ban nãy, giơ lên trước mặt họ.
Hai người chưa hiểu chuyện gì, Thời Cửu một tay nắm chặt cán thìa, tập trung nội lực vào đầu ngón tay cái, cán thìa inox dày dặn cứ thế bị bẻ cong từng chút một, cho đến khi gập quá 90 độ.
"Giờ thì bố mẹ tin chưa ạ?" Thời Cửu hỏi.
Hai người nhìn chằm chằm chiếc thìa biến dạng, trợn tròn mắt ngay tại chỗ. Bố Thời mặt đầy vẻ không tin giật lấy chiếc thìa, dùng sức bẻ ngược lại, không chỉ dùng cả hai tay mà còn tung ra cả sức bình sinh nhưng vẫn không thể làm nó nhúc nhích dù chỉ một milimet.
Ông bắt đầu nghi ngờ cuộc đời: "Làm sao có thể..."
Thời Cửu thu hồi tầm mắt, mặc kệ bố mẹ đang há hốc mồm, cầm đũa gắp một miếng cá ăn.
Hai vị phụ huynh ngẩn ra hồi lâu, cuối cùng mẹ Thời cũng hoàn hồn: "Tiểu Cửu, bố mẹ nuôi con từ nhỏ đến lớn, cũng đâu có phát hiện con có... thần lực bẩm sinh hay bản lĩnh gì tương tự đâu."
Thời Cửu phát huy tối đa kỹ năng nói dối học được từ Quý Trường Thiên, mắt không thèm chớp mà đáp: "Đó là vì con sợ làm bố mẹ hoảng nên cố ý che giấu, không thể hiện trước mặt hai người thôi."
Bố Thời: "Cho dù là vậy, làm vệ sĩ... cũng đâu thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp được? Con học đại học chuyên ngành tài chính kế toán, đột nhiên chuyển sang làm vệ sĩ... chuyên môn nhảy vọt xa quá, con lại chưa từng được đào tạo qua, không có kỹ năng đặc biệt gì, người ta có nhận con không?"
Thời Cửu: "..."
Kỹ năng mà cậu đã được đào tạo, e là nói ra sẽ làm hai vị tiền bối ngất xỉu mất.
Cậu nhìn quanh, định làm gì đó để chứng minh, liếc thấy xấp giấy ghi chú đặt bên cạnh bàn, lập tức nảy ra ý định: "Ai bảo con không có kỹ năng?"
"Có kỹ năng gì? Con còn chưa bước chân vào phòng gym bao giờ, hồi đại học kiểm tra thể lực còn thở không ra hơi."
"..." Thời Cửu lười biện minh, trực tiếp xé một tờ giấy ghi chú, gấp thành hình tam giác: "Cầm lên đi bố."
Bố Thời không hiểu: "Cầm cái gì?"
"Đũa ạ."
Dù không hiểu nhưng bố Thời vẫn làm theo, giơ đôi đũa trong tay lên cao: "Thế này hả?"
Thời Cửu gật đầu, dùng hai ngón tay kẹp lấy mảnh giấy ghi chú, dồn nội lực vào đầu ngón tay, đột ngột phóng ra.
Mảnh giấy chuẩn xác trúng vào đôi đũa, trực tiếp chém ngang đôi đũa gỗ, nửa đoạn đũa rơi xuống khiến bố Thời giật nảy mình, quýnh quáng chụp lấy nhưng không kịp.
Ông nhìn đôi đũa chỉ còn lại một nửa trong tay cùng vết cắt phẳng lỳ ở chỗ đứt, vẻ mặt như vừa nhìn thấy ma. Ông vẫn chưa cam tâm nhặt mảnh giấy rơi dưới đất lên, sờ sờ gấp gấp, xác nhận đúng là làm từ giấy thật.
"Con... con làm thế nào vậy?!"
Thời Cửu cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Hai vị phụ huynh bị dọa cho một phen kinh hồn bạt vía. Mãi lâu sau, mẹ Thời mới sực nhớ ra điều gì: "Vậy nên... cái lọ đồ hộp lúc nãy là con dùng tay không bóp nát?"
"Cứ coi là vậy đi ạ." Thời Cửu nói.
Hai người: "..."
Thấy họ rơi vào trầm tư, Thời Cửu cũng không tiện thúc giục, đành lẳng lặng ăn cá của mình.
Một lúc sau, bố Thời cuối cùng cũng miễn cưỡng chấp nhận việc con trai mình có thiên phú dị bẩm, vào bếp đổi đôi đũa mới: "Nếu vậy thì cũng được..."
Mẹ Thời kịp thời ngắt lời ông: "Tiểu Cửu, hay là con cân nhắc lại đi? Không phải mẹ không tin năng lực của con, chủ yếu là... dù con có giỏi đến đâu thì làm vệ sĩ vẫn là một công việc nguy hiểm, sao bằng làm kế toán ổn định, ngồi văn phòng thoải mái được, con thấy đúng không?"
"Mẹ, mẹ sai rồi, thực ra làm kế toán chẳng an toàn chút nào đâu."
"Sao lại thế?"
"Làm vệ sĩ, dù con có vì bảo vệ sếp mà bị thương thì sếp cũng phải thanh toán viện phí cho con. Nhưng làm kế toán, lỡ mà xảy ra chuyện gì thì con lại phải đi tù thay sếp, mẹ bảo cái nào nguy hiểm hơn?"
"..."
"Chúng ta khoan bàn chuyện nguy hiểm hay không đã." Bố Thời nói, "Con nói xem, làm vệ sĩ này... lương lậu thế nào? Sếp con trả bao nhiêu một tháng? Nếu ít hơn làm kế toán thì chúng ta không đi nữa, được không?"
Cái này Thời Cửu thực sự chưa hỏi kỹ, cậu cũng không biết bốn mươi lượng bạc ở Đại Ung quy đổi ra nhân dân tệ hiện giờ là bao nhiêu, thế là cậu rút điện thoại ra tại chỗ: "Để con hỏi."
Không biết Quý Trường Thiên giờ đang làm gì, tóm lại đối phương trả lời ngay lập tức: [Lương cơ bản ba vạn một tháng, sau thuế, không bao gồm tiền thưởng, có đầy đủ bảo hiểm, khám sức khỏe miễn phí, du lịch công ty, em thấy thế nào? Quyết định xong thì báo anh, luôn chào đón.]
Kèm theo đó là một sticker con cáo dùng quạt xếp che miệng cười.
Thời Cửu nhìn chằm chằm cái sticker đó ba giây rồi xoay màn hình điện thoại cho hai người đối diện.
"Ba vạn?!" Bố Thời chấn động, "Cái nghề kế toán này một tháng mới có 1 vạn, làm vệ sĩ mà được tận ba vạn? Tiểu Cửu, bố ủng hộ con!"
"Ông làm sao thế hả?" Mẹ Thời lườm ông một cái, "Bảo ông khuyên con trai, sao ông lại khuyên ngược lại thế?"
"Một tháng ba vạn đấy! Lương hai chúng ta cộng lại cũng chẳng được ba vạn một tháng. Bây giờ việc làm khó tìm, bà xem sinh viên mới ra trường nào mà vừa tốt nghiệp đã tìm được việc lương tháng ba vạn? Chỉ cần Tiểu Cửu vào làm là đã đánh bại 99% bạn bè đồng lứa rồi. Hơn nữa, con cái có ước mơ là tốt, nó đã muốn làm thì bà cứ để nó làm đi, đúng không Tiểu Cửu?"
Khóe môi Thời Cửu hơi cong lên: "Cảm ơn bố ạ."
"Ông thật là!" Mẹ Thời tức tối, bà lại nhìn vào màn hình điện thoại của Thời Cửu, "'Tử Trú'? Đây là tên sếp con à? Anh ta họ gì?"
"Dạ..." Đó là biệt danh cậu đặt cho Quý Trường Thiên, "Họ Quý ạ."
"Quý Tử Trú? Tên nghe cũng văn vẻ đấy, năm nay anh ta bao nhiêu tuổi, có đáng tin không? Bên cạnh có mấy vệ sĩ rồi? Nếu chỉ có mình con thì tính chuyện nghỉ phép thế nào?"
Thời Cửu: "..."
Cùng lúc bị dội một tràng câu hỏi, cậu chỉ có thể trả lời từng cái: "Anh ấy hơn con hai tuổi, người cũng khá tốt, hay phát trà chiều cho nhân viên công ty, đồng nghiệp đều bảo anh ấy hiền hòa. Bên cạnh có mấy vệ sĩ thì tạm thời con chưa rõ nhưng chắc chắn không chỉ có mình con, hôm nay lúc anh ấy đến công ty con đã thấy các vệ sĩ khác rồi."
"Hai mươi tư tuổi đã làm sếp lớn, xem ra cũng là tuổi trẻ tài cao... Nhưng Tiểu Cửu này, con mới đi làm được một ngày mà đã vội kết luận như thế thì không hay lắm đâu? Với lại, sao anh ta lại nhìn trúng con?"
Cái này bảo cậu nói thế nào đây.
Thời Cửu suy nghĩ một hồi: "Là vì... con cũng đã biểu diễn 'tài lẻ' cho anh ấy xem, anh ấy thấy con khá phù hợp."
Mẹ Thời vẫn chưa yên tâm lắm, bố Thời khuyên bà: "Thôi được rồi, dù sao thì bà cứ để Tiểu Cửu làm thử xem sao? Việc gì mà chẳng có thời gian thử việc, nếu việc này thực sự không làm được thì chúng ta lại quay về làm kế toán, thế là được chứ gì?"
Thời Cửu: "..."
Cậu có chết cũng không quay lại làm kế toán đâu!
Tất nhiên là giờ cứ phải trấn an bố mẹ trước đã.
