Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 196



Cậu phụ họa theo: "Vâng đúng rồi mẹ, sếp Quý bảo rồi, thời gian thử việc một tháng, tùy theo ý nguyện của con, nếu con không muốn làm nữa thì vẫn có thể chuyển về vị trí cũ."

"Ái chà thôi được rồi, được rồi." Mẹ Thời cuối cùng cũng đồng ý, "Nhưng khi con ký hợp đồng, mấy cái điều khoản ấy phải xem cho kỹ vào, tuyệt đối đừng để mình chịu thiệt."

"Mẹ yên tâm, con hiểu mà."

"Được rồi, mau ăn cơm đi."

Cả nhà ba người ăn xong bữa tối náo nhiệt, Thời Cửu lại bẻ chiếc thìa cong về chỗ cũ... mặc dù trông có vẻ không dùng được nữa.

Sau bữa ăn, cậu báo tin vui định làm vệ sĩ cho Quý Trường Thiên, Quý Trường Thiên lại trả lời ngay: [Tốt quá, vậy sáng mai anh bảo trợ lý giúp em làm thủ tục.]

Thời Cửu nằm ngửa trên giường, không kìm được khóe miệng cứ nhếch lên.

Còn gì vui hơn là không phải làm kế toán chứ?

Đêm đó cậu có một giấc mơ đẹp, mơ thấy rất nhiều chuyện hồi nhỏ, lần này không còn những đứa trẻ đáng ghét bắt nạt cậu nữa. Cậu cũng giống như các bạn khác, có bố mẹ đưa đón đi học, cậu tham gia tiệc sinh nhật của bạn, bố mẹ cũng đưa cậu đi công viên giải trí, đi sở thú, đi tất cả những nơi mà trẻ con nên đi nhưng cậu lại chưa từng được đi.

Lúc nghỉ hè, bố mẹ cũng đưa cậu về nhà ông bà nội ở dưới quê. Cậu giúp ông bà cho gà, vịt ăn, chơi đùa với chú chó vàng trong xóm, cũng từng hái những quả hồng trên cây hồng đó, năm nào quả trên cây cũng sai trĩu, họ ăn không hết liền đem phơi khô làm hồng dẻo.

Khi tỉnh dậy, cậu bỗng nhận ra đó hình như là ký ức của cậu ở kiếp này.

Khóe mắt không hiểu sao hơi ẩm ướt, cậu khẽ lau đi. Chuông báo thức tám giờ sáng vang lên đúng lúc.

Không biết có phải chuyện tối qua gây chấn động quá lớn hay không mà khiến hai vị phụ huynh mất ngủ, dẫn đến hôm nay đều dậy muộn.

Bữa sáng hôm nay rõ ràng là hỏng bét, đành phải mua trên đường đến công ty. Ba người cùng ra khỏi cửa, Thời Cửu vốn định tiếp tục đi nhờ xe của bố, không ngờ vừa vào hầm để xe, ngước mắt lên đã thấy một chiếc xe đen quen thuộc đỗ ở vị trí bên cạnh.

Chưa kịp nhìn kỹ, cửa xe đã hạ xuống, một gương mặt còn quen thuộc hơn xuất hiện trước mắt: "Thập Cửu."

Thời Cửu: "..."

Sao Quý Trường Thiên lại đến đây?!

Hai vị phụ huynh nhìn nhau, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Thời Cửu còn đang phân vân có nên giới thiệu với họ không, Quý Trường Thiên đã bước xuống xe trước cậu một bước: "Cháu chào cô chú, cháu là đồng nghiệp của Thời Cửu, cũng ở khu này, tiện đường nên để cậu ấy đi xe cháu nhé?"

"À..." Bố Thời cười khà khà, "Trùng hợp vậy sao?"

"Chắc mọi người vẫn chưa ăn sáng đúng không ạ? Nếu cô chú không chê, cháu có mấy phần dư đây, có mấy đồng nghiệp nhờ cháu mua hộ, cháu mua xong họ lại bảo không lấy nữa."

Quý Trường Thiên vừa nói vừa lấy hai phần ăn sáng từ trong xe đưa cho họ.

Bố Thời đưa tay nhận lấy: "Thế này thì ngại quá... Bao bì nhìn cũng tinh tế thật."

"Không sao đâu chú, không ăn cũng lãng phí ạ," Quý Trường Thiên cười nói, "Thập Cửu lên xe ăn đi, không thì lát nữa muộn làm đấy."

Sự đã rồi, Thời Cửu chỉ đành lên xe trước rồi mới tính sổ với ai đó sau: "Vậy bố mẹ đi đường cẩn thận, con đi trước đây."

Nhìn cậu rời đi, mẹ Thời luôn cảm thấy có gì đó không đúng: "Người này là ai thế nhỉ?"

"Chẳng biết, cậu ta chẳng bảo là đồng nghiệp của Tiểu Cửu đó sao? Tiểu Cửu cũng không phủ nhận thì chắc là vậy rồi."

"Đã là người quen, lại tình cờ ở cùng một khu, sao tối qua Tiểu Cửu không nói?" Mẹ Thời vẫn chưa tin lắm, "Này ông nó, ông có nhìn ra cậu ta đi xe gì không? Tầm bao nhiêu tiền?"

"Cũng không phải xe sang gì, chắc tầm mấy trăm vạn thôi." Bố Thời khựng lại, "Không đúng, lúc nãy cậu ta ngồi ghế sau, vậy ai lái xe? Một nhân viên bình thường mà lại thuê cả tài xế à?"

Ông lại rút phần ăn sáng trong túi ra: "Hộp đóng gói cũng tinh tế thế này? Cái này mua ở đâu vậy nhỉ?"

Xe chạy ra khỏi hầm, thấy xe nhà mình không đuổi theo, Thời Cửu thở phào nhẹ nhõm.

Cậu quay sang nhìn Quý Trường Thiên, vô cảm nói: "Anh đến đây làm gì? Còn xuất hiện trước mặt bố mẹ em nữa."

"Tất nhiên là đến đón em đi làm rồi." Quý Trường Thiên tươi cười rạng rỡ, "Dù sao cũng phải ra mắt phụ huynh mà, quen thuộc trước một chút để họ dễ dàng chấp nhận anh hơn."

"..." Thời Cửu chấn động trước hiệu quả làm việc của hắn, "Sếp Quý, anh không thấy anh hơi vội vàng quá sao? Chúng ta mới 'quen' nhau có một ngày mà đã tính chuyện ra mắt phụ huynh rồi?"

Anh tài xế phía trước bắt đầu liếc nhìn gương chiếu hậu liên tục, Thời Cửu liếc mắt xem thử, phát hiện tài xế hôm nay vẫn là Thập Bát nhưng người ngồi ghế phụ đã đổi. Tuy tạm thời chưa phân biệt được là ai trong hai anh em nhưng nhìn bộ dạng điềm tĩnh này chắc là Hoàng Đại.

"Đau ngắn còn hơn đau dài, anh vẫn không thích yêu đương vụng trộm cho lắm." Quý Trường Thiên nói.

Thời Cửu: "..."

Học từ hiện đại nhanh thật đấy.

Quý Trường Thiên đưa phần ăn sáng cuối cùng cho cậu: "Nè, ăn lúc còn nóng đi."

Thời Cửu giật mạnh túi giấy, bực bội nói: "Còn anh thì sao?"

"Anh ăn rồi."

Thời Cửu cũng không khách sáo với hắn, chén sạch cả phần ăn sáng. Khi uống xong ngụm sữa đậu nành cuối cùng, xe cũng vừa vặn tới công ty.

"Anh không đi cùng em nữa," Quý Trường Thiên nói, "Anh đã sắp xếp trợ lý Đào giúp em làm thủ tục rồi, lát nữa xong việc cậu ấy sẽ trực tiếp đưa em đến văn phòng."

"Ồ." Thời Cửu mở cửa xuống xe.

Mặc dù sắp nghỉ việc đến nơi nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn chấm công, vào văn phòng đúng giờ. Còn chưa kịp ngồi xuống, quản lý đã đến chỗ cậu: "Thập Cửu, giao cho em ít nhiệm vụ này, nhớ làm xong sớm đưa chị nhé."

Chị ấy nói xong lại vội vã định đi, Thời Cửu vội vàng ngăn lại: "Quản lý, hay là chị tìm người khác đi ạ, lát nữa là em đi rồi."

Quản lý ngẩn ra: "Đi? Đi đâu?"

"Đi... chỗ sếp Quý ạ," Thời Cửu nói nhỏ, "Trợ lý Đào chưa nói với chị sao?"

Quản lý ngỡ ngàng, vội vàng rút điện thoại ra xem, tức thì hít một ngụm khí lạnh: "Tại sao? Hôm qua em làm tốt thế mà, sao đột nhiên lại đi?"

"Cũng không có lý do gì đặc biệt, chỉ là em không thích tính toán sổ sách thôi."

"Không tính toán thì chị cũng có thể sắp xếp việc khác..."

"Không cần đâu quản lý," Thời Cửu vội ngắt lời, "Cảm ơn ý tốt của chị nhưng em thực sự không muốn ở lại phòng tài chính nữa."

Dứt lời, cửa kính văn phòng trượt sang hai bên, một người đàn ông đeo kính bước vào. Quản lý vừa thấy anh ta thì lập tức dịu giọng: "Trợ lý Đào."

Người đàn ông mỉm cười nói: "Tôi đến giúp Thời Cửu làm thủ tục chuyển vị trí công tác. Sếp Quý dặn tôi nhất định phải làm xong trong sáng nay nên mong chị tích cực phối hợp."

Thời Cửu: "..."

Chuyện gì vậy, sao người này cười lên lại có cảm giác rợn tóc gáy thế nhỉ, cứ như thể nếu không nghe lời anh ta thì giây sau anh ta sẽ điên lên một cách bình thản và đâm chết tất cả mọi người vậy.

Đây là trợ lý của Quý Trường Thiên sao?

Quản lý rõ ràng cũng cảm thấy như vậy, không dám nói lời giữ Thời Cửu lại nữa, vội bảo: "Vâng, tôi đi làm ngay đây."

Trợ lý Đào nhìn quanh một lượt. Mọi khi lúc này văn phòng vẫn còn ồn ào mà giờ im phăng phắc. Anh ta thu hồi tầm mắt, nói với Thời Cửu: "Cậu thu dọn đồ đạc đi, tôi đợi cậu ở ngoài."

"Vâng, cảm ơn trợ lý Đào."

Đợi anh ta đi rồi, các đồng nghiệp mới thở phào xúm lại hỏi han: "Thời Cửu, em đi thật à?"

Thời Cửu gật đầu.

"Phòng mình khó khăn lắm mới có một anh đẹp trai, vậy mà mới ở được một ngày đã đi rồi... Mà này, là sếp Quý đích thân gọi tên em à?"

Nếu bảo không phải thì e là càng khó giải thích, Thời Cửu đành tiếp tục gật đầu.

"Anh ấy bảo em đi làm gì vậy? Lúc nãy nghe em nói không muốn làm kế toán... lẽ nào, làm thư ký cho anh ấy?"

Đến đây, không biết ai đó thốt lên một tiếng hít hà cường điệu, bịt chặt miệng mình: "Chẳng lẽ là chuyện hôm qua..."

Thời Cửu: "?"

Hôm qua chuyện gì?

Trong phút chốc, những người khác trong văn phòng dường như cũng hiểu ra điều gì đó, ánh mắt lập tức trở nên kỳ quái. Có người đau xót nói: "Không ngờ... sếp Quý thực sự là người như vậy."

Thời Cửu: "??"

Cậu hoàn toàn không biết một cái ôm của mình và Quý Trường Thiên lại có thể lan truyền khắp phòng chỉ trong một ngày. Nhưng nhìn ánh mắt của họ, chắc là hiểu lầm gì rồi.

Cũng có thể là chẳng hiểu lầm gì cả.

Nhưng cậu vẫn không nhịn được muốn thanh minh cho mình vài câu: "Không phải thư ký, là làm vệ sĩ ạ."

"Để kế toán làm vệ sĩ?! Có cần phải dùng mọi thủ đoạn thế không?"

"Cũng đúng, sếp Quý không phải lúc nào cũng cần thư ký nhưng lúc nào cũng cần vệ sĩ mà. Làm vệ sĩ đúng là 'áp sát' hơn làm thư ký nhiều."

Thời Cửu: "..."

Hay là thôi, cậu khỏi giải thích luôn cho xong.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...