Tiếng xì xào bàn tán của đồng nghiệp cứ thế truyền đến không ngớt. Lúc này Thời Cửu mới nhận ra, mình nghe rõ được như vậy không phải vì họ nói quá to mà là vì thính lực của cậu quá nhạy bén.
Cậu cúi đầu thu dọn những món đồ quan trọng vốn chẳng hề tồn tại của mình, giả vờ như đang rất bận rộn.
May mà không phải bận lâu, quản lý quay lại giải cứu cậu, đưa cho cậu một tờ thông báo chuyển công tác: "Quy trình trên hệ thống đã thông qua rồi, nếu không còn việc gì khác, em có thể đi cùng trợ lý Đào."
"Vâng," Thời Cửu gật đầu, "Cảm ơn quản lý."
Cậu quay người định rời đi thì nghe đối phương nói thêm: "Nếu bên đó làm việc không vừa ý thì cứ quay lại nhé, phòng tài chính luôn có chỗ cho em."
Thời Cửu vội vàng rảo bước nhanh hơn.
Trợ lý Đào vẫn đang đợi cậu ở cửa, thấy cậu ra liền đẩy gọng kính: "Xong rồi chứ?"
Thời Cửu gật đầu.
Trợ lý Đào cầm máy tính bảng, thao tác vài cái trên hệ thống văn phòng: "Được, đi theo tôi."
Thời Cửu theo đuôi anh ta vào một thang máy riêng biệt, kinh ngạc phát hiện thang máy này có thể đến được những tầng mà thang máy nhân viên không tới được, hơn nữa còn phải quét mống mắt mới vào được, xem chừng là dành riêng cho sếp.
Lắp đặt hệ thống an ninh cao cấp thế này, lại còn thuê nhiều vệ sĩ, liệu có hơi quá khoa trương không nhỉ...
Thang máy đưa họ đi thẳng lên trên, cuối cùng dừng lại ở tầng 26. Khác với sự náo nhiệt của văn phòng lớn, nơi này cực kỳ yên tĩnh, hành lang thẳng tắp trải dài, trên tường treo một số bức tranh đủ loại phong cách khiến người ta khó lòng đoán được gu thẩm mỹ của người sưu tầm chúng rốt cuộc là gì.
Trợ lý Đào dẫn cậu đi về phía trước, vừa đi vừa giới thiệu: "Đây là văn phòng của tôi, có việc gì có thể đến tìm tôi, đương nhiên tốt nhất là đừng có việc gì."
Thời Cửu: "..."
"Bên kia là trợ lý Hạ."
"Thư ký Hà."
"Thư ký Lương..."
Sau khi nhận mặt một vòng lớn, cuối cùng cũng đến văn phòng của Quý Trường Thiên. Trợ lý Đào chưa vội đưa cậu vào ngay mà bảo: "Lấy thông tin sinh trắc học trước đã, để tiện cho cậu ra vào."
Thời Cửu ngẩn ra: "Lấy bây giờ luôn ạ? Không đợi ký xong hợp đồng sao?"
"Sếp Quý nói, bất kể cậu có ký hay không, có làm việc ở công ty hay không, cậu đều có thể đến văn phòng tìm anh ấy bất cứ lúc nào."
Đã là Quý Trường Thiên nói vậy thì Thời Cửu cũng thuận nước đẩy thuyền, thuận lợi nhập thông tin mống mắt của mình. Giờ đây cậu đã có thể đi lại không trở ngại trong công ty.
Cửa kính mờ của văn phòng từ từ mở ra trước mặt, người đầu tiên ra đón cậu không phải Quý Trường Thiên mà là một chú chó trắng nhỏ trông khá quen mắt.
Thời Cửu ngạc nhiên: "Tiểu Bạch Long?"
Chú chó trắng tiến lại gần hít hà mùi trên người cậu, không biết có phải ngửi thấy mùi của chủ nhân mình không mà thân thiện vẫy đuôi với cậu.
Lý Võ đang ở trong phòng khẽ nhíu mày.
Người đồng nghiệp mới này không chỉ biết tên anh mà còn biết cả tên con chó.
Ngay sau đó, giọng nói của Quý Trường Thiên truyền đến từ xa: "Thập Cửu đến rồi, đợi em lâu rồi đấy."
Thời Cửu xoa xoa đầu chó. Quý Trường Thiên cầm một bộ vest đi đến trước mặt cậu: "Lại đây mau, đồ đã may xong rồi, chỉ chờ em mặc thử thôi."
Thời Cửu ngước mắt nhìn, tuy là màu đen cậu thích nhưng thực ra cậu không thích mặc vest cho lắm. Một là vì giá cả đắt đỏ làm hỏng thì tiếc, hai là cứ cảm thấy mặc vào sẽ có chút gò bó.
Nhưng đây chắc là đồng phục tiêu chuẩn của vệ sĩ, cần thử thì vẫn phải thử, còn mặc hay không tính sau. Cậu nhìn quanh: "Có phòng thay đồ không?"
"Bên này."
Quý Trường Thiên dẫn cậu đến khu vực nghỉ ngơi. Lý Võ hết nhíu mày lại đến nhíu mày.
Tại sao hai người này trông có vẻ thân thiết như vậy, chẳng phải mới quen nhau có một ngày sao?
Anh nhìn sang tên họ Hoàng bên cạnh nhưng đối phương chẳng có biểu hiện gì.
Trợ lý Đào vẫn giữ nụ cười lịch sự trên mặt nhưng sau lớp kính lại phản chiếu vẻ u oán của một người bị trì trệ công việc, bị ép phải tăng ca.
Thời Cửu thay đồ xong trước gương. Bộ vest được cắt may vừa vặn, tôn lên đường nét cơ thể rõ ràng hơn cũng khiến cậu bớt đi vài phần non nớt của sinh viên, trông giống một vệ sĩ đáng tin cậy có thể một chấp mười.
Tuy nhiên, cơ thể này đúng là hơi gầy yếu, trên người không có mấy cơ bắp. Nếu không có nội lực hộ thân, cậu thực sự không dám nhận công việc vệ sĩ này. Có lẽ bố cậu nói đúng, cậu nên thường xuyên ghé phòng gym rồi.
"Thế nào?" Quý Trường Thiên hỏi.
Thời Cửu cử động cánh tay: "Cũng được, nhưng e là không thích hợp để đánh nhau."
Quý Trường Thiên bật cười: "Giờ là xã hội pháp trị, cũng chẳng có dịp nào thực sự cần em phải đánh nhau đâu."
Anh giúp Thời Cửu chỉnh lại vai và cổ áo, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa: "Sếp Quý."
"Vào đi."
Trợ lý Đào bước vào, nói theo đúng thủ tục: "Hợp đồng đã chuẩn bị xong rồi, có ký bây giờ không ạ?"
"Ồ, tôi suýt quên mất," Quý Trường Thiên nhận lấy hợp đồng, đưa cho Thời Cửu, "Ký xong là em chính thức vào làm rồi."
"Không cần thời gian thử việc nữa sao?"
"Hai chúng ta mà còn thử việc gì nữa?"
Thời Cửu lật xem qua một lượt, không có vấn đề gì, Quý Trường Thiên cũng sẽ không lừa cậu. Cậu cầm bút từ trợ lý Đào, ký tên mình lên đó và lăn tay.
Trợ lý Đào đưa thêm cho cậu một chiếc thẻ nhân viên mới, trông cao cấp hơn thẻ của nhân viên thường, mang đậm vẻ công nghệ.
Xong việc chuyển công tác, trợ lý vội vàng lui xuống. Quý Trường Thiên nói: "Anh còn chút việc phải xử lý, chắc phải đợi lát nữa mới có thời gian đi cùng em. Giờ em cứ đi quanh đây xem thử đi."
Nói xong hắn gọi Lý Võ tới: "Đại Li, cậu dẫn Thập Cửu đi làm quen với nội dung công việc, nhớ gọi cả bọn Thập Ngũ nữa, mọi người làm quen với nhau một chút."
Thời Cửu: "..."
Sao vẫn gọi người ta là Đại Li vậy trời?
Lý Võ gật đầu nhận lệnh, dẫn cậu đi tham quan khắp nơi, vừa đi vừa nói: "Công việc của chúng ta là bảo vệ sếp Quý, đi theo anh ấy khi ra ngoài, kịp thời phát hiện những nguy hiểm có thể xảy ra. Đặc biệt là ở những nơi đông người, càng phải nhìn sáu phương nghe tám hướng."
Việc này đối với Thời Cửu đương nhiên không thành vấn đề. Trên đời này chắc chẳng có ai biết quan sát môi trường xung quanh giỏi hơn một Huyền Ảnh Vệ đâu. Nếu là ở nước ngoài, có lẽ cậu còn lo lắng liệu "Chinese Kung Fu" của mình có đỡ được đạn không, nhưng đây là trong nước, hung khí có cán đã là giới hạn rồi.
Vì thế cậu nghe có chút phân tâm, thấy trên tường có một bảng phóng phi tiêu liền thuận tay cầm phi tiêu ném thử.
Lý Võ vốn định bảo cậu tập trung nghe mình nói nhưng khi thấy chiếc phi tiêu ném bừa kia cắm trúng hồng tâm, lời định nói liền nuốt ngược vào trong.
Tiếp theo là chiếc thứ hai, thứ ba, tất cả đều trúng hồng tâm. Chiếc thứ tư hơi lệch một chút vì hồng tâm nhỏ bé không còn chỗ cho thêm phi tiêu nữa, Thời Cửu bèn phóng một vòng quanh các ô xanh đỏ của khu vực nhân ba, cho đến khi dùng hết phi tiêu.
Lý Võ: "..."
Rốt cuộc đây là hạng người gì vậy?
Thời Cửu phóng xong phi tiêu, mãi không nghe thấy tiếng anh ta nói bèn ngẩng đầu lên: "Xin lỗi nhé, anh nói tiếp đi."
"Tôi chẳng còn gì để nói nữa." Lý Võ buộc phải thừa nhận cậu sinh viên vừa tốt nghiệp này thực sự có bản lĩnh, "Chắc mọi người đến đủ rồi, tôi dẫn cậu đi làm quen."
"Được."
Cậu theo Lý Võ sang phòng bên cạnh, phát hiện các vệ sĩ khác đều đã có mặt đông đủ. Những người ở phủ Ninh Vương năm xưa không thiếu một ai, thậm chí bao gồm cả Ngô Tứ.
Thời Cửu nhìn căn phòng đầy người, không nhịn được cảm thán một câu: "Đúng là lợi hại thật."
Đúng là "Thiên đoàn vệ sĩ" mà.
Quý Trường Thiên đã thu thập họ về tay bằng cách nào vậy, chẳng lẽ điểm hồi sinh đều hiện ra cùng một chỗ sao?
Nhưng... hình như vẫn thiếu một người.
Đang nghĩ ngợi thì nghe thấy Hoàng Đại gọi video. Sau khi kết nối, trên màn hình xuất hiện một gương mặt giống hệt anh ta: "Có việc gì?"
Thời Cửu ghé sát nhìn, quả nhiên là Hoàng Nhị. Hình như đối phương đang ở nhà, nhìn không gian và trang trí nhà này, nói không chừng là nhà của Quý Trường Thiên.
... Đúng là vẫn xoay xở để làm quản gia được cơ đấy!
"Sếp Quý thuê vệ sĩ mới rồi," Lý Võ nói, "Lần tới đi ăn nhớ chuẩn bị thêm một phần."
"Chào mừng nhé," Hoàng Nhị nói với Thời Cửu qua màn hình, "Cậu tên gì?"
"Thời Cửu, 'Thời' trong thời gian, 'Cửu' trong trường cửu."
"Được, tôi nhớ rồi."
Thấy mọi người đều ở đây trong lòng Thời Cửu rất vui, bắt đầu tán gẫu với họ. Thập Bát vẫn không bỏ được thói hóng hớt, bóng gió dò hỏi mối quan hệ giữa cậu và Quý Trường Thiên, bị cậu dùng lời lẽ thoái thác cho qua chuyện.
Cứ ríu rít mãi cho đến khi phía Quý Trường Thiên xong việc, thời gian cũng gần trưa. Quý Trường Thiên đuổi những người không liên quan đi, mời Thời Cửu dùng bữa trưa: "Hôm nay đừng ăn căng tin nữa, đi ăn ngoài với anh thế nào?"
"Được thì được." Thời Cửu nói, "Nhưng phải để em chọn chỗ."
Quý Trường Thiên cười đáp: "Đương nhiên rồi, em muốn ăn ở đâu?"
"Hôm qua đồng nghiệp giới thiệu cho em ngay đối diện công ty có tiệm mì, nghe bảo ngon lắm."
"Được thôi," Quý Trường Thiên cùng cậu rời văn phòng, "Nhưng anh nhớ trước đây em không thích ăn mì lắm, sao hôm nay đột nhiên lại muốn ăn?"
"Trước đây không ăn là vì khinh công tốn năng lượng quá, ăn mì không bù nổi tiêu hao. Giờ không cần thi triển khinh công nữa, đương nhiên là ăn gì cũng được."
Cậu đâu thể bay nhảy trên phố được, lỡ bị ai chụp lại đăng lên mạng thì hỏng bét.
Quý Trường Thiên nhạy bén bắt được điều gì đó: "'Không cần'? Chẳng lẽ, khinh công của em vẫn còn?"
Thời Cửu gật đầu.
Quý Trường Thiên kinh ngạc: "Võ công cũng còn?"
Thời Cửu lại gật đầu.
"Tại sao?" Quý Trường Thiên không thể tin nổi, "Tại sao em lại có thể mang võ công đến hiện đại? Anh đã thử rất nhiều lần mà không cách nào tụ được nội lực."
Nghe thấy ai đó mất võ công, Thời Cửu không khỏi có chút đắc ý. Nghĩ lại thì trường hợp của cậu và Quý Trường Thiên khác nhau. Cậu xuyên về cổ đại, hòa làm một với bản thân ở đó, giữ được cơ thể và ký ức hiện đại lại có thêm võ nghệ cổ đại... Tuy cũng mang theo cái buff là chất độc phát tác định kỳ nhưng cuối cùng vẫn được giải sạch.
Dù cậu không giải thích nổi nguyên lý trong đó nhưng trực giác bảo cậu rằng, có thể trong quá trình dung hợp hai linh hồn đã xảy ra một lỗi nào đó nên dù chuyển kiếp thì võ nghệ vẫn được giữ lại.
Trên đường đến tiệm mì, Quý Trường Thiên vẫn không ngừng thử nghiệm, tiếc là chẳng có kết quả gì.
Cuối cùng hắn đành bỏ cuộc, thở dài nói: "Muốn ăn gì nào?"
Thời Cửu gọi một phần mì: "Món này đi, đồng nghiệp giới thiệu cho em đấy."
"Mì gọt dao à," Quý Trường Thiên hơi nhướng mày, "Cũng lâu rồi không ăn, không biết mì ở đây thế nào, anh cũng gọi một phần nếm thử."
Nhân viên phục vụ nhiệt tình đón tiếp: "Anh cứ yên tâm, mì nhà tôi đều là thái tươi tại chỗ. Tiệm này mở hơn mười năm rồi, toàn khách quen, đảm bảo chính gốc. Hai bát mì gọt dao!"
Quý Trường Thiên cười nói: "Thêm cho mỗi bát một phần nhân thịt băm nữa nhé."
"Có ngay!"
Trong lúc chờ đợi, Thời Cửu nhìn quanh. Tiệm mì này không lớn, tổng cộng chỉ có một phục vụ và một ông chủ nấu mì, bàn ghế hơi cũ nhưng nhìn chung khá sạch sẽ.
Có lẽ chưa đến giờ nghỉ trưa nên tiệm chưa đông khách. Một lúc sau, có người vừa gọi điện thoại vừa từ ngoài bước vào: "Mẹ cứ yên tâm, con ở đây tốt lắm. Đợi khi nào có thưởng cuối năm con sẽ đi lấy một chiếc xe rồi đón mẹ với bố lên đây ở."
Sự chú ý của Thời Cửu bị anh ta thu hút. Đối phương ngồi xuống một vị trí gần cửa, khi nhìn rõ diện mạo anh ta, ánh mắt cậu bỗng khựng lại.
"Có gì phiền đâu ạ, mẹ cứ nghe con... Thật ra là con thèm cơm mẹ nấu rồi."
Người này... trông giống Thạch Đầu quá.
Dù đã cách nhiều năm, ấn tượng đã mờ nhạt nhưng cậu tinh mắt nhìn thấy trên thẻ nhân viên treo trước ngực anh ta ghi hai chữ Đinh Lỗi, chắc hẳn đúng là Thạch Đầu rồi.
Quý Trường Thiên cũng quay đầu nhìn thử, không thấy có gì bất thường, thắc mắc hỏi: "Sao vậy?"
Nhân viên phục vụ tiến lên giúp khách gọi món, che khuất bóng dáng người đó. Thời Cửu thu hồi tầm mắt, lắc đầu.
Quý Trường Thiên chưa từng gặp Thạch Đầu mà có gặp cũng vô ích, bởi kiếp trước hắn bị mù mặt, trừ phi là người cực kỳ thân thiết, nếu không thì hắn chẳng thể nhận ra ai.
Chỉ là không ngờ lại gặp lại ở đây.
Nhìn dáng vẻ của anh ta, chắc hẳn đã có một công việc ổn định, có người thân yêu thương. Những người đến đây ăn phần lớn là nhân viên các công ty quanh đây, tuy họ có thể tra ra anh ta làm việc ở đâu nhưng... không cần thiết nữa.
Duyên phận giữa người với người, có khi như đôi hoa sen cùng gốc không thể tách rời, có khi lại như bèo nước gặp nhau, một lần tương phùng đã là đủ.
"Không có gì." Thời Cửu mỉm cười, "Chỉ là gặp lại cố nhân thôi."
