Thời Cửu khựng lại.
Cậu theo bản năng muốn biện giải cho mình: “Ta chỉ sợ…”
Quý Trường Thiên cười nói: “Sợ ta chết rồi, không ai phát tiền công cho ngươi à?”
“Tuyệt đối không phải,” Thời Cửu nghiêm mặt nói, tuy cậu thích tiền, nhưng cũng không phải cả đời chỉ thích tiền, “Ta là ám vệ của Điện hạ mà…”
“Cho nên quan tâm đến ta là điều hiển nhiên?” Quý Trường Thiên cười tủm tỉm, “Được rồi, được rồi, ta đều hiểu hết.”
Thời Cửu: “…”
Những gì có thể nói đều bị Quý Trường Thiên nói hết rồi, cậu còn nói gì được nữa.
Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại thì, hình như cậu đã quá mức quan tâm đến Quý Trường Thiên rồi thì phải.
Cậu cũng không biết là vì sao, cứ hễ nghe tin người kia bị bệnh là lại tự dưng cảm thấy lo lắng. Không biết từ lúc nào, hình tượng của Quý Trường Thiên trong lòng cậu đã ngày càng xa rời hai chữ “lãnh đạo” rồi.
Ít nhất, cậu sẽ không quan tâm vị lãnh đạo cũ của mình hôm nay không đi làm là vì bị bệnh hay đã hẹo.
Cậu không biết điều này rốt cuộc là tốt hay xấu, cậu chỉ biết mình không hề ghét việc ở bên Quý Trường Thiên. Mặc dù thường xuyên rơi vào cạm bẫy của đối phương khiến cậu có chút bực mình, nhưng những ngày làm ám vệ cho Quý Trường Thiên này, lại dễ chịu và vui vẻ hơn bất kỳ ngày nào trước đây của cậu.
Ngay cả khi điều tra án, hay phải làm thêm giờ, cậu cũng không thấy quá vất vả.
Thời Cửu quay người lại, gọi Quý Trường Thiên đang định lén lút lên lầu: “Điện hạ đã bỏ uống thuốc hai lần rồi, Tống thần y không nói gì sao?”
“… Khụ,” Quý Trường Thiên đành phải dừng bước, quay lại, đưa gói thuốc đang cầm trên tay cho đối phương, “Ngươi không nói ta cũng suýt nữa quên mất, Tống Tam đã kê thuốc trị phong hàn cho ta, mấy ngày này uống loại này trước, vẫn là ngày hai lần.”
Thời Cửu nhận lấy: “Vậy thuốc trước đây không uống nữa à?”
“Tạm thời không uống nữa, nếu cần uống tiếp ta sẽ nói với ngươi,” Quý Trường Thiên nói, “Ta có chút mệt mỏi, lên lầu nghỉ ngơi trước đây.”
“Được”
Thời Cửu nhìn theo bóng lưng rời đi của hắn, cúi đầu ngửi gói thuốc trong tay.
Sao lại cảm thấy dược liệu này có chút thơm nhỉ… Chẳng lẽ Tống thần y không chỉ kê những loại thuốc vừa khó uống vừa khó ngửi ?
Không nghĩ nhiều nữa, cậu cất tạm dược liệu vào phòng sắc thuốc. Tiểu Bạch Long đang gác cửa phe phẩy cái đuôi chào cậu.
Giờ Hoàng Nhị không có mặt, việc sắc thuốc cũng được chia sẻ, lúc thì Hoàng Đại, lúc thì Lý Ngũ, ai rảnh thì người đó làm.
Trời đã tối, Thời Cửu đi ăn cơm ở nhà bếp, như thường lệ mang một phần cho đứa trẻ đang bị giam trong ngục. Vừa đến cửa ngục, đã thấy Lý Ngũ cũng ở đó.
Cậu bước tới: “Lý Ngũ ca cũng đến đưa cơm cho thằng nhóc này à?”
Lý Ngũ lắc đầu: “Ngươi đến đúng lúc lắm, ta muốn nhờ ngươi giúp một việc.”
“Huynh nói đi.”
“Ngươi có thể nghĩ cách giúp ta xem, liệu đứa trẻ đó có một vết bớt ở gần xương bả vai bên trái không.”
Thời Cửu ngẩn ra: “Vì sao phải xem cái này?”
Lý Ngũ hạ giọng: “Trước đây ta đến huyện Vụ Sơn lấy hồ sơ các vụ án mất tích, thấy có một hồ sơ là cha mẹ đứa bé báo án, nói rằng hôm đó người cha đang làm việc ngoài đồng, người mẹ ở nhà trông con ngủ trưa dậy thì đứa bé đã biến mất. Họ mô tả ngoại hình của đứa bé, nhưng lúc đó đứa bé chỉ hơn hai tuổi, có lẽ giờ không còn khớp nữa, chỉ có một đặc điểm dễ nhận dạng hơn, là đứa bé có một vết bớt màu xanh nhạt gần bả vai bên trái.”
“Huynh nghi ngờ hắn chính là đứa trẻ đó?” Thời Cửu hỏi, “Chuyện này huynh đã báo với Điện hạ chưa?”
“Chưa, ta không có bằng chứng gì, chỉ muốn thử vận may. Nếu quả thật khớp, ta sẽ đi bẩm báo Điện hạ,” Lý Ngũ nói, “Nhưng nó luôn tỏ thái độ thù địch với ta, không cho ta đến gần. Ta hỏi những ngục tốt trực ở đây, họ nói đứa trẻ đó chỉ thân thiết với ngươi.”
Thời Cửu suy nghĩ một lát: “Được, vậy ta thử xem.”
“Nhờ cả vào ngươi.”
Thời Cửu xách bữa tối vào phòng giam, bày thức ăn lên bàn, nói với thiếu niên: “Đói rồi phải không, mau đến ăn cơm đi, ta mang cho ngươi thịt kho tàu.”
Mấy ngày nay cậu đã đưa cơm cho thiếu niên không ít lần, phát hiện món nó thích ăn nhất vẫn là thịt kho tàu, lần nào cũng ăn ngấu nghiến, như thể chưa từng được ăn thịt bao giờ.
Quả nhiên, thiếu niên nghe thấy ba chữ “thịt kho tàu”, là lập tức đứng dậy đến bên bàn, cầm đũa cắm đầu ăn ngấu nghiến.
“Ăn chậm thôi, không ai tranh với ngươi đâu,” Thời Cửu ngồi đối diện hắn, “Bánh trung thu hôm qua ta mang cho ngươi có ngon không?”
Thiếu niên gật đầu thật mạnh.
Trong Vương phủ chuẩn bị rất nhiều bánh trung thu, dù sao Thời Cửu cũng không thích ăn, Quý Trường Thiên và các ám vệ khác thì chọn một ít, phần còn lại chia cho các quan viên ngoại phủ, thị vệ, và người hầu trong phủ.
Dù sao cũng rất dư dả, Thời Cửu bèn mang cho thiếu niên vài cái, không ngờ mới qua một ngày, nó đã ăn hết sạch.
Loại đồ ăn ngấy như bánh trung thu, Thời Cửu ăn một cái còn thấy thừa.
“Trước đây ngày Tết Trung Thu, có người lớn nào chia bánh trung thu cho các ngươi không?” cậu hỏi.
Thiếu niên dừng lại một chút, lắc đầu.
“Ngày mai muốn ăn gì, ta mang đến cho.”
Thiếu niên vừa gạt cơm, vừa đưa tay chỉ vào món thịt kho tàu trước mặt.
“Lại muốn ăn thịt kho tàu à, ngày nào cũng ăn, không ngán sao?”
Thiếu niên lắc đầu.
“Lát nữa ăn xong, ngươi đi tắm rửa, thay quần áo.”
Thiếu niên nghe thấy, nhưng không gật cũng không lắc đầu.
Thời Cửu thấy hắn không đáp, lại nói: “Nhiều ngày như vậy rồi, không tắm rửa sạch sẽ là bốc mùi đấy. Ngươi ngoan ngoãn đi tắm, ngày mai ta sẽ mang thịt kho tàu cho ngươi, được không?”
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn cậu, rồi lại nhìn món thịt kho tàu, do dự rất lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
“Ngoan lắm.”
Thời Cửu dặn ngục tốt đi đun nước nóng cho thiếu niên tắm, ngục tốt nghe vậy thì có chút khó xử: “Tắm rửa phải đến phòng tắm bên kia, nhưng Điện hạ dặn phải canh giữ nó nghiêm ngặt, cái này…”
“Có ta trông chừng nó rồi,” Thời Cửu nói, “Nó bị cho uống thuốc Tán Công, giờ không thi triển được khinh công đâu, ta canh chừng, sẽ không xảy ra chuyện gì cả.”
“Vậy được rồi, ta đi chuẩn bị ngay.”
“Tìm thêm mấy bộ quần áo nó có thể mặc được nữa.”
“Vâng.”
Đợi thiếu niên ăn no, nước cũng đã đun xong, Thời Cửu đưa nó ra khỏi phòng giam, nói với nó: “Ngươi đừng chạy loạn, bên ngoài không có thịt kho tàu đâu.”
Hai người đến phòng tắm rửa, Thời Cửu cảm thấy nơi này giống như một nhà tắm lớn, có lẽ là dùng cho các ngục tốt tắm rửa, đặt mấy cái bồn tắm lớn, hiện tại một cái đã được đổ đầy nước nóng, hai bên dưới đất còn có rãnh thoát nước, dẫn thẳng ra ngoài.
Cậu kê một chiếc ghế cho thiếu niên, nói với nó: “c** q**n áo ra đi.”
Thiếu niên có chút do dự.
“Đều là nam nhân… đàn ông cả, có gì mà không dám nhìn?” Thời Cửu nói, “Ngươi đâu thể mặc quần áo mà tắm được.”
Bất đắc dĩ, thiếu niên đành làm theo, quần áo vừa cởi ra, thân thể gầy trơ xương lộ rõ, vừa nhìn đã thấy hai hàng xương sườn lộ rõ ra.
Thời Cửu múc một gáo nước nóng, cẩn thận dội từ đỉnh đầu xuống, làm ướt cơ thể nó.
Thời Cửu vòng ra sau thiếu niên, ngay sau đó, ánh mắt cậu ngưng lại.
Không hề có vết bớt nào, chỉ có một mảng sẹo đáng sợ.
Cậu dừng lại một chút, tiếp tục dội nước cho nó: “Vết sẹo trên người ngươi là do đâu mà có?”
Thiếu niên không đáp lời, cậu lại hỏi: “Bị thương? Hay bị phỏng?”
Thiếu niên do dự rất lâu rồi mới gật đầu.
Diện tích vết sẹo quá lớn, gần như phủ kín nửa lưng, Thời Cửu cũng không thể phân biệt rốt cuộc có vết bớt nào không. Không còn cách nào khác, cậu đành phải giúp thiếu niên tắm rửa sạch sẽ toàn thân, dùng hết cả hai cục xà phòng tắm.
Ngục tốt cũng mang quần áo đến: “Không tìm được quần áo mới phù hợp với đứa trẻ lớn như nó, chỉ mượn được mấy bộ quần áo cũ lúc nhỏ, ngươi xem có được không?”
Thời Cửu nhìn mấy bộ quần áo cũ đó, cảm thấy cũng còn khá mới, gật đầu: “Được.”
Thiếu niên đã được tắm rửa thơm tho, lại mặc quần áo sạch sẽ, cả người hoàn toàn lột xác. Thời Cửu đưa nó trở lại phòng giam, rồi đi tìm Lý Ngũ.
Cậu nói với Lý Ngũ về phát hiện của mình, Lý Ngũ nhíu mày: “Chẳng lẽ là để không cho người thân nhận ra, nên cố ý làm nó bị bỏng để xoá vết bớt?”
“Quả thật có khả năng đó,” Thời Cửu nói, “Dù sao, bây giờ cũng không thể nhận dạng được nữa rồi, chúng ta đi bẩm báo Điện hạ thôi.”
“Được.”
Trời đã tối, hai người đến Hồ Ngữ Trai, vừa vặn thấy Hoàng Đại đang sắc thuốc. Lý Ngũ ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong không khí, hỏi: “Sao mùi thuốc hôm nay lại khác vậy?”
Thời Cửu: “Điện hạ nói, Tống thần y kê cho ngài ấy phương thuốc trị phong hàn mới.”
Lý Ngũ lộ vẻ nghi hoặc, tự lẩm bẩm: “Thuốc trị phong hàn… là mùi này sao?”
Hai người vào trong nhà, Quý Trường Thiên ngáp ngắn ngáp dài đi xuống lầu, có vẻ như vừa ngủ dậy. Nghe xong lời bẩm báo của họ, lông mày khẽ nhíu lại.
“Điện hạ, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Lý Ngũ hỏi, “Có nên sắp xếp cho đôi phu thê kia đến nhận thân không? Dù vết bớt đã bị hủy, nhưng có lẽ có thể nhận dạng được một chút qua diện mạo, nếu có thể tìm lại gia đình cho đứa trẻ đó, biết đâu nó có thể tiết lộ chút tin tức cho chúng ta.”
Quý Trường Thiên trầm tư một lát, lắc đầu: “Không được.”
“Vì sao?”
“Hiện tại kẻ chủ mưu đằng sau chưa bị bắt, nếu hắn phát hiện mình bị phản bội, không ai có thể đoán được hắn sẽ làm ra chuyện gì, rất có thể sẽ mang đến họa sát thân cho đứa trẻ đó, cũng như gia đình của nó.”
Hắn nói xong thì nhìn Lý Ngũ: “Đại Li, ta biết ngươi là người huyện Vụ Sơn, luôn muốn làm gì đó cho hương thân phụ lão, nhưng chuyện này tuyệt đối không được lan truyền ra, càng không thể quá nóng vội. Tin tức đứa trẻ đó đang trong tay chúng ta, không được tiết lộ cho bất kỳ ai, đặc biệt là cha mẹ nó.”
Lý Ngũ chắp tay với hắn: “Vâng, ta hiểu rồi, toàn bộ do Điện hạ quyết định.”
“Ừm, nhưng ngươi có thể thử làm quen với đứa trẻ đó, mặc dù theo lời ngươi nói, lúc nó bị bắt đi còn chưa đầy ba tuổi, không thể nhớ được nhiều chuyện, nhưng thử cũng không mất gì.”
“Rõ.”
Lý Ngũ quay người rời đi, Quý Trường Thiên nắm quạt, khẽ thở dài: “Cố ý chọn những đứa trẻ hai ba tuổi làm mục tiêu, lại hủy đi những đặc điểm dễ nhận dạng trên người chúng, như vậy chúng vừa không nhớ mình từ đâu đến, lại không bị người thân nhận ra. Vị đứng sau này, tâm tư quả thật chu đáo mà độc ác.”
“Điện hạ, thực ra ta còn một manh mối không biết có tính là manh mối hay không.” Thời Cửu nói.
“Nói ta nghe xem.”
“Khinh công này không phải ai cũng có thể luyện, vì hồ sơ vụ mất tích được ghi lại không nhiều, điều đó có nghĩa là hắn không rải lưới rộng, mà phần lớn là cố ý lựa chọn, cũng có nghĩa là, hắn có thể phân biệt liệu người ta có thiên phú luyện khinh công hay không.”
Quý Trường Thiên dùng quạt gõ nhẹ vào lòng bàn tay: “Tức là, người này, càng có khả năng là một người luyện võ?”
Thời Cửu gật đầu.
Quý Trường Thiên xoẹt một tiếng mở quạt ra, ý cười nổi lên khóe mắt: “Sao lại không tính là manh mối, Tiểu Thập Cửu, đây chính là một manh mối cực lớn. Vụ án này nếu không có ngươi, thì không biết phải đi đường vòng thêm bao nhiêu lâu nữa.”
Thời Cửu bị hắn khen thì có chút không tự nhiên, ngoảnh mặt đi: “Điện hạ… quá khen rồi, giúp được là tốt.”
Lúc này, Hoàng Đại bưng chén thuốc đã sắc xong vào nhà: “Điện hạ, thuốc.”
Quý Trường Thiên nhận lấy chén thuốc, uống cạn một hơi, còn giơ đáy chén sạch bong ra cho Thời Cửu xem.
Thời Cửu gật đầu: “Vậy ta xin phép cáo lui, Điện hạ nghỉ ngơi sớm đi.”
Cậu bước xuống bậc thềm trước sảnh, khi ra đến sân, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Kỳ lạ thật… Sao hôm nay Điện hạ uống thuốc sảng khoái thế? Hơn nữa thuốc sắc xong lại còn cảm thấy thơm hơn.
Mặc dù cậu chưa từng uống thuốc Bắc, nhưng lại có ấn tượng về thuốc Bắc, càng nghĩ càng thấy không đúng, quay người đi về phía Hoàng Đại đang dọn dẹp nồi thuốc, hỏi: “Cho ta nếm thử phần còn lại được không?”
Hoàng Đại khó hiểu nhìn cậu một cái, đại khái là không hiểu sao có người thèm ăn đến mức ngay cả thuốc cũng muốn nếm, nhưng vẫn thỏa mãn mong muốn của cậu, bê nồi thuốc đến trước mặt cậu: “Đây.”
Thời Cửu bốc một chút bã thuốc đã nguội trong nồi, cho vào miệng m*t m*t.
… Thuốc này, sao lại ngọt vậy.
