Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 55



Trực giác mách bảo Thời Cửu rằng thứ thuốc này không ổn, cậu hỏi Hoàng Đại: “Thuốc này là Tống thần y kê cho sao?”

Hoàng Đại lại không trả lời, chỉ hỏi: “Còn ăn không?”

“… Không ăn nữa.”

Hoàng Đại quay đầu đi dọn dẹp bã thuốc còn lại, Thời Cửu do dự một lát, không hỏi thêm.

Thôi vậy, hỏi Hoàng Đại chắc chắn không hỏi ra được gì, hỏi Quý Trường Thiên, Quý Trường Thiên chắc chắn sẽ lừa cậu. Hay là… cậu vẫn nên đi hỏi Tống Tam xem sao.

Tống Tam đã mắng Quý Trường Thiên cả buổi chiều rồi, chắc sẽ không mắng cậu nữa đâu.

Nghĩ vậy, Thời Cửu một mình ra khỏi phủ.

Mặc dù cậu không biết y quán của Tống Tam ở đâu, nhưng hỏi thăm cũng không khó. Cậu tùy tiện hỏi một thị vệ đứng trước cổng Vương phủ, đối phương liền chỉ đường cho cậu.

Dù sao thì cả thành Tấn Dương, vị thần y họ Tống cũng chỉ có một mà thôi.

Ngay lúc này, Thời Cửu đứng lại trước cửa y quán.

Cậu ngước lên nhìn tấm biển hiệu treo trên đầu, nghi ngờ mình đã đi nhầm chỗ.

Tên y quán này… gọi là gì?

Tiễn Ngươi Một Đoạn Đường?

Nghe xem, đây là cái tên mà con người có thể đặt làm biển hiệu sao.

Ánh mắt cậu dịch xuống, chỉ thấy hai bên cửa lớn dán một câu đối, vế trên: "Y Nam Y Bắc Y Sinh Y Tử Có Thể Chữa Trăm Bệnh" , vế dưới: "Trị Người Trị Thú Trị Trời Trị Đất Chuyên Trị Bất Phục" , hoành phi: "Diệu Thủ Hồi Xuân".

Ừm…

Thời Cửu lại đến gần hơn, thấy trên cánh cửa còn treo mấy tấm biển gỗ nhỏ, bên trên viết vài dòng chữ. Tấm bên tay phải viết: "Khám Bệnh Bốc Thuốc Châm Cứu Phẫu Thuật Nan Y Hoan Nghênh Ngài Đến Cảm Ơn Hợp Tác", tấm bên tay trái viết: "Không Tuân Y Lệnh Mời Rẽ Trái Năm Mươi Bước Đảm Bảo Thuốc Đến Bệnh Tiêu".

Rẽ trái năm mươi bước?

Cậu lùi lại mấy bước, có chút tò mò nhìn về phía trước theo hướng chỉ dẫn, ước lượng khoảng cách năm mươi bước là cửa hàng nào.

Lúc này trời đã tối hẳn, chỉ có ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo dọc phố. Cổng y quán treo hai chiếc đèn lồng đỏ, còn cửa tiệm cách đó năm mươi bước, lại treo hai chiếc đèn lồng trắng.

Mượn ánh sáng của đèn lồng, cậu nhìn rõ tấm biển hiệu của cửa tiệm đó viết…

Phúc Thọ Đường.

Tang Lễ, Đồ Trắng, Đồ Mã, Quần Áo Liệm.

Thời Cửu: “…………”

Thật mới lạ, y quán và tiệm bán đồ tang lễ lại ở cạnh nhau, bên này có người chết, bên kia liền nhận đơn.

Không biết hai cửa tiệm này bên nào mở lâu hơn, nhưng bất kể ai đến trước ai đến sau… cũng đều quá ác độc rồi!

Dựa vào thị lực phi thường, thậm chí cậu còn thấy cửa tiệm Phúc Thọ Đường đang mở, lờ mờ thấy bên trong dựng một đôi người giấy ngựa giấy, trong đêm tĩnh mịch không một tiếng động của côn trùng này, không thể không cảm thấy rùng rợn.

Một cơn gió lạnh cuối thu thổi qua, Thời Cửu vô cớ rùng mình, vội vã quay lại dưới ánh đèn của y quán. [Á à tiểu Cửu cũng sợ mà cơ à 🤭]

Trong thành đã giới nghiêm, về cơ bản các cửa tiệm đều đã đóng cửa, nhưng ngay chính giữa cánh cửa y quán vẫn treo một tấm biển gỗ, trên đó viết: "Hiện Đã Đóng Cửa, Bệnh Cấp Tính Gõ Cửa, Bệnh Nhỏ Xin Đừng Làm Phiền, Nếu Vi Phạm, Tự Chịu Hậu Quả".

Cũng khá là nhân văn, lại còn thiết lập cả phòng khám cấp cứu.

Thời Cửu giơ tay lên, gõ cửa.

Rất nhanh, cánh cửa được mở ra từ bên trong, Tống Tam có chút mất kiên nhẫn ngáp một cái: “Triệu chứng gì…”

Một câu chưa nói hết, y nhìn rõ người đến thì ngạc nhiên: “Thập Cửu?”

“Tống thần y, là ta,” Thời Cửu nói, “Đường đột quấy rầy, ta đến là muốn hỏi, có phải ngài đã kê thuốc trị phong hàn cho Điện hạ nhà ta không?”

Tống Tam thốt lên: “Ta…”

Khoan đã.

Nếu y nói không, chẳng phải là tiết lộ cho Thập Cửu biết Quý Trường Thiên giả bệnh sao?

Thế là y ho khan một tiếng, kịp thời sửa lời: “… Kê lúc giờ Thân, dặn hắn uống lúc giờ Hợi, sao, hắn chưa uống à?”

Thời Cửu: “À, đã uống rồi, chỉ là mùi thuốc đó khác với trước đây, ta sợ có vấn đề gì, nên đến hỏi thăm.”

Tống Tam: “…”

Y đã thắc mắc sao lúc kiểm kê dược liệu lại thiếu nhiều Cam Thảo, Câu Kỷ, Sơn Tra đến vậy, y còn tưởng là Quý Trường Thiên lãng phí khi vo thuốc, hóa ra là bị hắn lén lút lấy đi, tự mình phối một thang thuốc cho bản thân.

Tống Tam tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không tiện thể hiện ra mặt, đành bám chặt lấy cánh cửa, cố gắng duy trì nụ cười: “Cái này… thuốc trị phong hàn, tất nhiên là khác với thuốc điều dưỡng cơ thể rồi.”

Điều đáng giận nhất không phải là bị tên họ Quý kia tính kế, mà là biết bị tính kế rồi mà vẫn phải nói dối thay hắn, đếm tiền cho hắn.

Nghe y nói vậy, Thời Cửu liền yên tâm, gật đầu: “Đã quấy rầy thần y, ta không còn việc gì nữa, xin phép về trước, ngài cứ bận rộn.”

Tống Tam lại gọi cậu lại: “Ấy, đã đến rồi, khám bệnh rồi hẵng đi chứ?”

“… Hả?” Thời Cửu ngẩn ra, “Ta không có bệnh gì để khám.”

“Không xem sao biết có bệnh hay không?” Tống Tam gõ gõ tấm biển gỗ treo trên cửa, “Hơn nữa trên biển của ta đã viết rồi, ‘Bệnh cấp tính gõ cửa’, ngươi đã gõ cửa, vậy chắc chắn là có bệnh. Vào đi, ta xem cho ngươi.”

Nói xong liền chộp lấy tay Thời Cửu, Thời Cửu kinh hãi, không đợi y kịp chạm vào, đã liên tục lùi lại ba bước, chắp tay: “Ta thật sự không có bệnh, không dám làm phiền ngài, xin cáo từ!”

Nói xong liền vận khinh công chạy trối chết.

Tống Tam: “…”

Chuồn thật nhanh đấy.

Giữa đêm hôm khuya khoắt, lại còn mặc một thân áo đen, thoáng cái đã biến mất, ngay cả hơi thở cũng không thể bắt được.

Không trách Quý Trường Thiên thấy khó khăn, quả thật rất khó bắt, biết thế y đã lấy chút thuốc mê ra, cho ngất xỉu rồi nói chuyện sau.

Giờ người đã chạy mất rồi, bắt lại là điều không thể, Tống Tam thở dài, đóng cửa lại.

Thời Cửu chạy một mạch về đến Vương phủ.

Đẩy cửa sân bước vào Miêu Ẩn Cư, cậu mới hơi thả lỏng.

Thầy thuốc thật đáng sợ, một câu không hợp liền muốn khám bệnh cho cậu, cảm giác như là loại người mà người qua đường đi trên phố cũng sẽ bị y cưỡng chế lôi vào y quán để bắt mạch vậy.

Tuyệt đối không thể trêu chọc y nữa, sau này phải tránh xa hơn nữa.

Mặc dù thứ thuốc này mùi vị không giống thuốc, nhưng hiệu quả vẫn tốt, Quý Trường Thiên uống thuốc được vài ngày, phong hàn đã khỏi hẳn.

Mấy ngày này trong phủ bình yên vô sự, Thời Cửu không có việc gì cần phải bận rộn, chỉ như thường lệ đi trực luân phiên, giám sát Quý Trường Thiên uống thuốc, rồi trêu mèo.

Ca trực trước đây đã được đổi lại, hôm nay đến lượt cậu làm ban ngày, giao ca vào giờ Tỵ như thường lệ.

Vừa ở Hồ Ngữ Trai  được một lát, Thập Thất đột nhiên hối hả xông vào: “Điện hạ! Điện hạ! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

Cảnh tượng này quen thuộc quá, Thời Cửu ngẩng đầu: “Nha môn lại mất ba mươi vạn lượng bạc nữa à?”

“Cái gì?” Thập Thất ngẩn ra, “Không, không phải! Là bắt được người rồi! Bắt được tên trộm rồi!”

“Ồ?” Đuôi mắt Quý Trường Thiên nhướng lên, “Bắt được rồi sao?”

“Thật mà! Ôi chao, tóm lại là người mau đi xem đi!”

“Chuẩn bị xe ngựa.”

Nhiều ngày như vậy rồi, cuối cùng quan phủ cũng bắt được người, bất kể người bị bắt rốt cuộc là ai, xét cả tình lẫn lý họ đều phải đến hóng hớt một chút.

Thời Cửu cũng có chút tò mò, vị Đỗ Trưởng Sử này rốt cuộc định kết thúc vụ án thế nào, vì vậy cậu cùng Lý Ngũ đi theo Quý Trường Thiên đến nha môn xem xét thực hư, đương nhiên, không thể thiếu hai tên Thập Thất Thập Bát ham vui này.

Tin tức “Đạo Thánh” sa lưới đã nhanh chóng truyền khắp thành, cửa nha môn lại đông nghẹt người, nhưng dù sao hôm nay cũng là tội phạm bị bắt, không phải quan phủ bị ăn trộm, nên nha môn cứng rắn hơn lần trước rất nhiều. Bộ khoái duy trì trật tự xung quanh, quát mắng những người dân lao xao, ra lệnh họ không được vây xem.

Vì bên ngoài đã có người dẹp đường, nên Quý Trường Thiên không cần phải phát tiền mở đường nữa. Thập Thất Thập Bát chen qua đám đông, giải thích mục đích với thị vệ gác cổng, rất nhanh, sai nha của nha môn dọn ra một lối đi cho họ, xe ngựa từ từ tiến vào dưới ánh mắt của mọi người.

Đỗ Trưởng Sử hôm nay có thể nói là vinh quang rạng ngời, mặt mày hồng hào, chủ động nghênh đón: “Điện hạ, hạ quan đang định đến Tấn Dương Vương phủ báo cho ngài tin tốt này, không ngờ ngài lại đích thân đến!”

“Nghe tin Đỗ đại nhân đã bắt được ‘Đạo Thánh’, ta đương nhiên phải đến xem,” Quý Trường Thiên xuống xe ngựa, “Quả thực ta có chút tò mò, tên Đạo Thánh này đi lại không dấu vết, Đỗ đại nhân làm cách nào mà bắt được hắn?”

“Không giấu gì ngài, hoàn toàn nhờ vào manh mối mà Điện hạ cung cấp, hạ quan đã vắt óc suy nghĩ, thiết kế bẫy bắt giữ, rình rập suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng dùng Mê Thạch Tán đánh ngất hắn, mới bắt được hắn đó ạ!”

Mê Thạch Tán là một loại thuốc mê, không dễ tìm mua trên thị trường, nhưng nếu thực sự muốn tìm cũng không quá khó, ít nhất có hai tiệm thuốc trong thành có thể lấy được.

Quý Trường Thiên gật đầu: “Hắn hiện đang ở đâu?”

“Hạ quan sợ hắn trốn thoát, nên đã canh giữ nghiêm ngặt. Điện hạ muốn gặp hắn, e rằng chỉ có thể chịu khó cùng hạ quan xuống địa lao một chuyến.” Đỗ Thành Lâm nói.

“Không sao, đi thôi.”

Mấy người đến địa lao của nha môn. Vừa bước vào, Thời Cửu đã cảm thấy không khí ở đây hoàn toàn khác với phòng giam của Tấn Dương Vương phủ. Cái địa lao này xây dựng rất thấp, ngột ngạt và chật chội, bên trong tối om, hoàn toàn dựa vào đèn dầu để chiếu sáng.

Họ đi theo Đỗ Thành Lâm đến phòng giam sâu nhất, càng đi vào trong, ngục tốt canh giữ càng dày đặc, đi đến cuối cùng thì gần như là ba bước một lính, canh gác kín đến mức không một khe hở.

Cách song sắt thô bằng hai ngón tay, Thời Cửu nhìn thấy người bị giam bên trong.

Quả nhiên là một gương mặt xa lạ, trên người mặc bộ quần áo có chữ “Tù” to đùng, cổ tay, cổ chân và cả cổ đều bị xiềng bằng xích sắt nặng trịch, đầu kia đóng chết vào tường.

Phòng giam này, thậm chí còn không có lấy một ô cửa sổ.

“Điện hạ nói phạm nhân có thể là một thiếu niên, lúc đầu hạ quan còn không tin, sau này điều tra theo hướng này, ngài đoán xem? Hạ quan quả thực đã tìm ra manh mối.”

Đỗ Thành Lâm hất cằm về phía người trong phòng giam: “Thằng ranh này năm nay mới mười bốn tuổi, thân hình gầy gò, trông như mười một mười hai tuổi. Chúng thuộc hạ đã tra khắp hộ tịch, cả Tịnh Châu đều không có nhân vật này, nhưng ngài yên tâm, hạ quan sẽ tiếp tục tra, nhất định phải khai thác ra thân phận thực sự của hắn mới thôi.”

Đang nói chuyện, thiếu niên trong phòng giam ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua mặt Đỗ Thành Lâm, rồi khinh thường dời đi. Nó nhìn về phía Quý Trường Thiên, tò mò đánh giá hắn một lúc: “Ngươi chính là Tấn Dương Vương sao? Ngươi tên là Quý Trường Thiên?”

Thời Cửu: “?!”

Đứa trẻ này lại không phải là người câm sao?

“Lớn mật!” Đỗ Thành Lâm giận dữ quát, “Tên trộm cắp ngông cuồng, dám gọi thẳng tên húy của Điện hạ!”

Thiếu niên cười khẩy một tiếng: “Cái chức Trưởng Sử cỏn con, sủa cái gì? Tấn Dương Vương còn chưa mở lời, đến lượt ngươi nói sao?”

Sắc mặt Đỗ Thành Lâm tái xanh: “Ngươi!”

Quý Trường Thiên khẽ phe phẩy quạt, cười nói với thiếu niên kia: “Ta là Tấn Dương Vương, sao, ngươi nhận ra ta?”

“Người trong thành này đều đồn rằng Tấn Dương Vương nhan sắc như Tống Ngọc, dung mạo hơn Phan An, ta tự nhiên cũng muốn xem. Tiếc thay ngày đó đến phủ ngươi, vàng thì thấy một đống lớn, lại không thấy mặt ngươi, đáng tiếc, đáng tiếc.”

“Ồ?” Quý Trường Thiên nhướng mày, “Ý ngươi là, số vàng bị mất ở phủ ta, là ngươi trộm?”

Thiếu niên kiêu ngạo ngẩng mặt lên: “Số vàng bạc bị mất trong thành Tấn Dương này, cái nào mà chẳng phải ta trộm? Nếu không phải phủ ngươi phòng bị nghiêm ngặt, ta còn muốn trộm nhiều hơn nữa cơ, chỉ hai trăm lượng, ít quá rồi.”

Thời Cửu: “…”

Tên thiếu niên trộm đồ kia vẫn còn bị giam trong phủ, còn người trước mặt này lại tự nhận tội, xem ra, là dự định gánh chịu tất cả rồi.

Nhưng rõ ràng hắn biết nói, không phải người câm không thể biện giải cho mình, tại sao phải làm vậy?

“Tên tiểu tặc nhà ngươi!” Đỗ Thành Lâm giận dữ vô cùng, “Hai trăm lượng vàng, ngươi còn dám nói ít?! Ngươi đúng là không biết trời cao đất dày, không biết hối cải! Ngươi mà không chịu hợp tác đàng hoàng, bản quan nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc ngươi!”

Thiếu niên lại hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến hắn ta, tiếp tục nói với Quý Trường Thiên: “Này, ngươi đến gần hơn một chút, ở đây tối quá, ngươi lại đây cho ta xem, rốt cuộc ngươi có đẹp như lời đồn không. Nếu là thật, ta sẽ trả lại hai trăm lượng vàng đó cho ngươi, thế nào?”

“Điện hạ,” Thời Cửu dứt khoát tiến lên một bước, dùng vỏ đao chặn trước mặt Quý Trường Thiên, “Không được.”

Không biết tại sao, thiếu niên này mang lại cho cậu một cảm giác kỳ lạ khó tả, tốt nhất là không nên tiếp xúc gần.

Tự dưng cậu hiện ra từ trong bóng tối, thiếu niên kia mới chú ý đến, hắn ta không khỏi nghiêng đầu: “Kìa?”

Ánh mắt thiếu niên chuyển sang mặt Thời Cửu, đánh giá cậu từ đầu đến chân một lượt.

Ngay sau đó, hắn ta l**m chiếc răng nanh nhỏ của mình, từ từ nhếch mép, cười với cậu: “Hì hì.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...