Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 8



Quý Trường Thiên dùng khăn tắm quấn người cậu lại, cẩn thận bế lên giường.

Tiểu ám vệ vẫn chưa tỉnh, ngược lại còn ngủ say hơn.

Không biết tối nay rốt cuộc là ai chăm sóc ai. Quý Trường Thiên ngập ngừng một lát, vẫn quyết định đã giúp thì giúp cho trót, mặc quần áo cho tiểu ám vệ đang tr*n tr**ng.

Hắn tìm thấy gói đồ của Thời Cửu trên ghế, mở ra lấy một bộ đồ sạch sẽ. Lúc này, hắn thấy có một vật gì đó màu vàng óng ánh ló ra từ trong gói.

Đúng là vàng thật.

Rốt cuộc tiểu ám vệ này định làm gì mà mang theo nhiều vàng như vậy? Và số vàng này từ đâu mà có?

Quý Trường Thiên sinh ra trong hoàng tộc, từ nhỏ đã quen với sự dối trá. Nhiều năm qua, hắn tự tin rằng đã nhìn thấu mọi hành động, lời nói của một người, không một sự giả dối nào có thể qua được mắt hắn. Thế nhưng lúc này hắn lại không thể nhìn thấu suy nghĩ của tiểu ám vệ kia.

Nếu là Huyền Ảnh Vệ thì vừa rồi cậu nên giả vờ ngủ để lừa hắn lộ tẩy. Việc hắn bế cậu lên giường đã là tự lộ tẩy rồi, mục đích cũng đạt được.

Nhưng hắn lại vô cùng chắc chắn rằng cậu không hề giả vờ ngủ.

Tiểu ám vệ này hoàn toàn khác với tất cả những nội gián từng được cài vào bên cạnh hắn. Mỗi hành động của cậu đều kỳ lạ đến mức khó hiểu, như thể cậu chẳng có mục đích gì, chỉ đơn thuần là đến để sống qua ngày, ăn uống miễn phí.

Hừm, chưa chắc được, cứ theo dõi thêm đã.

Thế là Quý Trường Thiên buộc lại gói đồ, đứng cạnh giường nhìn Thời Cửu thêm nửa khắc, cuối cùng cũng mặc xong quần áo cho cậu.

Hắn nhìn cậu từ đầu đến chân, cảm thấy có gì đó không ổn. Dù cơ bắp săn chắc vừa vặn, nhưng hình như lại thiếu đi một cái gì đó.

Quá sạch sẽ.

Hắn biết quá trình huấn luyện của Huyền Ảnh Vệ cực kỳ khắc nghiệt, người nào trụ lại được đều rất phi thường. Nhưng trên người Thập Cửu lại không có lấy một vết sẹo, điều này làm sao có thể?

Chỉ có lòng bàn tay và đầu ngón tay là có vết chai mờ do cầm đao, nhưng trông cũng khá mới.

Hơn nữa, cậu ngủ say đến mức đó nhưng vẫn có thể giữ được trạng thái thu mình. Giữ được trạng thái đó đòi hỏi sự tập trung cao độ. Ngay cả bản thân Quý Trường Thiên, để duy trì vẻ "ốm yếu" cũng phải luôn cẩn thận, chỉ cần lơ là một chút là lộ. Vì thế hắn không bao giờ dám ngủ quá sâu, vì một khi chìm vào giấc ngủ, cơ thể sẽ mất kiểm soát.

Thập Cửu ngủ say như chết mà không hề phá vỡ trạng thái thu mình, làm thế nào mà cậu làm được?

Duy trì trạng thái đó suốt 12 canh giờ một ngày, tiêu hao thể lực rất lớn, thảo nào cậu ăn nhiều, ngủ nhiều thế.

Nghiên cứu mãi mà không hiểu được bí mật trên người tiểu ám vệ, Quý Trường Thiên đành bỏ cuộc. Hắn nằm xuống giường với tâm trạng phức tạp, nhắm mắt đi ngủ.

Giấc mơ bị gián đoạn trước đó lại tiếp tục, hay nói đúng hơn, suốt hai mươi năm qua hắn luôn mơ đi mơ lại cùng một giấc mơ.

Cơ thể hắn rất lạnh, như vừa được vớt lên từ một cái hồ băng. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy vô số khuôn mặt giống hệt nhau.

Những con người như được khắc ra từ cùng một khuôn, chia thành vô số mảnh, có người béo, người gầy, người cao, người thấp. Hắn không thể nhận ra họ là ai. Hắn chỉ thấy vô số khuôn mặt đó vây quanh mình, có người đang ân cần hỏi thăm, có người thờ ơ đứng nhìn, có người giận dữ đập vỡ chén trà trên bàn, tiếng sứ vỡ chói tai, có người run rẩy quỳ trên đất.

Họ dùng chung một khuôn mặt, nhưng lại làm những việc hoàn toàn khác nhau. Ai là phụ hoàng của hắn, ai là mẫu phi của hắn? Hắn không thể nhận ra.

Không đúng, mẫu phi đã mất rồi, không có mẫu phi ở đây.

Cảnh tượng trước mắt thật kỳ lạ. Hắn mở to mắt, cố gắng nhận rõ từng khuôn mặt, nhưng tầm nhìn lại càng trở nên mơ hồ. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, hắn vô thức ôm lấy đầu thì chạm phải lớp băng gạc và cả vết máu rỉ ra từ đó.

Hắn nhìn thấy người đàn ông đang giận dữ kia quay người lại nhìn hắn, rồi từng bước đến gần.

Quý Trường Thiên đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mơ.

Thời Cửu đóng cửa sổ, ngăn tiếng mưa từ bên ngoài. Cậu nghe thấy tiếng động của hắn thì quay đầu lại: “Điện hạ?”

Quý Trường Thiên không đáp, chỉ từ từ nhắm mắt lại.

Ngoài trời sấm chớp đùng đùng, ánh chớp lóe lên làm khuôn mặt vốn đã thiếu máu của hắn càng trở nên tái nhợt.

Thời tiết mùa hạ thay đổi thất thường. Không biết trận mưa này đã bắt đầu từ lúc nào. Hạt mưa hắt vào từ cửa sổ chạm vào mặt Thời Cửu, tiếng sấm rền vang làm cậu giật mình tỉnh giấc.

Cậu tự trách mình ngủ quá say, không dậy sớm đóng cửa sổ... Mặc dù cậu không hề nhớ mình đã ngủ từ lúc nào, chỉ nhớ là đang tắm... Cậu buồn ngủ đến mức mất trí nhớ tạm thời rồi sao?

Nhìn Ninh Vương như vậy, không lẽ bị cảm lạnh rồi à? Hoàng Nhị đã nói một chút ốm đau nhỏ thôi cũng có thể lấy mạng hắn.

Thời Cửu bỗng thấy lo lắng. Cậu đi đến trước giường, nhẹ nhàng hỏi: “Điện hạ không sao chứ?”

Quý Trường Thiên từ từ ngẩng đầu. Cơn đau đầu từ trong mơ kéo ra ngoài đời thực, khiến hắn không thể nhìn rõ mặt của người trước mặt.

Hắn nheo mắt lại, cố gắng nhìn cho rõ. Cuối cùng, từng đường nét trên khuôn mặt kia dần dần rõ ràng. Khuôn mặt này vốn không có gì đặc biệt để nhớ, nhưng hắn lại có thể nhận ra đó là ai.

"Tiểu Thập Cửu." Hắn nói.

Nếu phải nói ra điểm đặc biệt, thì có lẽ là đôi mắt của cậu rất đen.

"Điện hạ nhận ra ta sao?" Vừa nãy cậu còn đang nghĩ có nên đeo mặt nạ vào không.

"Ta vẫn luôn nghe ra giọng của ngươi," giọng Quý Trường Thiên mệt mỏi và khàn khàn, “Hơn nữa, không phải tối nay ngươi phụ trách chăm sóc ta à?”

Nhắc đến chuyện này, Thời Cửu không khỏi thấy hổ thẹn. Cậu đã ngủ say đến mức không biết trời trăng mây gió. Nếu không phải bị mưa làm tỉnh giấc thì chắc cậu đã ngủ một mạch đến sáng rồi.

Thế nên giờ cậu vội vàng muốn làm gì đó để bù đắp. Cậu đưa tay về phía hắn.

Dường như Quý Trường Thiên muốn tránh, nhưng động tác quay đầu lại dừng lại, cuối cùng không tránh nữa. Thời Cửu đặt lòng bàn tay lên trán hắn, giữ lại một lúc.

Không sốt, nhưng lại ra mồ hôi nhễ nhại và hơi lạnh.

May mà cậu ngủ ở phía gần cửa sổ. Nếu điện hạ bị mưa hắt vào thì xong đời thật rồi.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi hỏi: “Điện hạ gặp ác mộng sao?”

Quý Trường Thiên khẽ thở dài: “Không sao, chỉ là nhớ lại một vài chuyện cũ.”

Hoàng Nhị là cái đồ lắm mồm, dám kể hết chuyện tuổi thơ đau khổ của hắn cho một tên nội gián của hoàng đế.

Nhưng mà…

Trong cái rủi có cái may, chưa chắc đã là chuyện xấu.

Thời Cửu không biết có nên hỏi tiếp không. Dù sao thì Hoàng Nhị đã dặn cậu đừng nhắc đến chuyện này với điện hạ. Trong lúc đang phân vân, cậu thấy Quý Trường Thiên khó nhọc đứng dậy, đi đến bên bàn: 

“Ta cứ nghĩ, hai mươi năm trôi qua, ta đã quên hết những chuyện đó rồi, nhưng không ngờ...”

Hắn ngồi xuống ghế, tự rót cho mình một chén trà. Tay cầm ấm trà của hắn khẽ run. “Hoàng Nhị có nói cho ngươi biết, ta mắc căn bệnh này như thế nào không?”

Thời Cửu thành thật gật đầu: “Có.”

Hoàng Nhị đã dặn cậu không được nói ra, nhưng Quý Trường Thiên lại tự hỏi. Thế thì không thể trách cậu được rồi.

"Không ngờ vẫn nhìn cảnh mà chạnh lòng." Quý Trường Thiên nhìn gợn sóng trong chén trà, rồi ngửa cổ uống cạn. Không biết có phải vì trà lạnh không, hắn lại ho khan.

Thời Cửu sợ hắn không bị cảm lạnh nhưng uống trà lạnh rồi không may bị đau bụng, vội nói: “Hay là ta đi đun nước nóng cho điện hạ nhé?”

"Không cần đâu," Quý Trường Thiên đặt chén trà xuống, “Ta chỉ không hiểu, vì sao Tam ca lại muốn hãm hại ta? Từ sau khi ta bị bệnh, phụ hoàng rất ít khi đến thăm, những huynh đệ khác cũng coi ta như không tồn tại, chỉ có Đại ca còn quan tâm ta. Tam ca thì thỉnh thoảng cũng mang đến vài món đồ mới lạ, thú vị. Dù bọn ta không gặp nhau nhiều, nhưng ta vẫn cho rằng mối quan hệ khá tốt.”

Thời Cửu: “...”

Làm sao cậu có thể nói cho Ninh Vương biết, không phải Trang Vương ra tay mà là hoàng đế đang đổ tội? Người muốn hại ngươi không phải ai khác, mà chính là vị Đại ca đã quan tâm ngươi đó giờ đấy.

Ninh Vương điện hạ này đúng là nặng tình, nhưng cũng quá ngây thơ rồi.

“Đến giờ ta vẫn không hiểu, ai đã đầu độc mẫu phi của ta, ai đã đẩy ta xuống hồ băng? Tại sao họ phải làm như vậy? Có phải vì ta đã cản đường của ai không?”

Quý Trường Thiên bật cười chua chát: “Ta chỉ là thất hoàng tử, dù thế nào đi nữa thì ngai vàng cũng không thể đến tay ta. Ta và mẫu phi không tranh không giành, tại sao nhất định phải ra tay tàn nhẫn như thế?”

Hắn nhìn Thời Cửu: “Tiểu Thập Cửu, ngươi có thể nói cho ta biết, ta đã sai ở đâu không?”

Thời Cửu: “...”

Mặc dù Ninh Vương không có ý định tranh giành ngôi vị, nhưng sự thiên vị của tiên đế đã nói lên tất cả. Trong thời đại hoàng quyền là tối thượng này, ai cũng sống dựa vào việc đoán ý hoàng đế. Một cặp mẹ con được sủng ái như vậy, đối với các hoàng tử khác cũng là một mối đe dọa chết người rồi.

Cậu nhìn khuôn mặt tiều tụy của Quý Trường Thiên, thực sự không thể nói ra những lời gây tổn thương. Sau khi cân nhắc kỹ, cậu nói: 

“Không phải lỗi của điện hạ, chỉ là điện hạ sinh không gặp thời thôi.”

Quý Trường Thiên nhìn thẳng vào mắt cậu.

Hắn nhìn thấy sự thương hại trong đôi mắt đen thẳm kia.

Huyền Ảnh Vệ làm việc cho hoàng đế, là một con dao sắc bén trong tay hoàng quyền. Vốn dĩ họ không nên có bất kỳ cảm xúc cá nhân nào, mệnh lệnh của hoàng đế là nguyên tắc sống còn của họ.

Nhưng người này lại khác.

Quý Vĩnh Diệp dám cài một người như vậy vào bên cạnh hắn. Hắn nên nói là hoàng huynh quá tự tin, hay quá coi thường hắn đây?

Nếu hoàng huynh đã không biết trân trọng, vậy thì hắn cũng không ngại chăm sóc người ta. Tiểu ám vệ này tính cách đơn thuần, biết phân biệt phải trái rõ ràng, cũng không hẳn là không dùng được.

Giả điên giả dại bao nhiêu năm, hắn cũng đã chán ngấy rồi. Lần nào cũng đuổi hết những nội gián bên cạnh đi thật là nhàm chán. Lần này, không bằng thử một cách khác đi.

"Ngươi nói đúng," Quý Trường Thiên cười, như thể đã buông bỏ được điều gì, “Nếu ta không sinh ra trong hoàng tộc, những chuyện này sẽ không xảy ra. Nhưng đã xảy ra rồi thì nói gì cũng vô ích.”

“Thôi, thay vì cứ mãi ám ảnh quá khứ, hãy nhìn vào hiện tại. Dù sao ta cũng là người sắp chết, sống được ngày nào hay ngày đó, bận tâm làm gì cho mệt.”

Thời Cửu nhíu mày, bỗng thấy trong lòng khó chịu: “Điện hạ sẽ trường thọ trăm tuổi.”

Quý Trường Thiên sững lại.

Trường thọ trăm tuổi, như mặt trời ban trưa…

Không biết khi tiên đế đặt cái tên này, có còn nhớ mong ước về tương lai sau này của hắn hay không.

Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho Thời Cửu: “Yên tâm đi, ta cũng không dễ chết thế đâu. Bao nhiêu năm nay vẫn sống dai dẳng đấy thôi. Hơn nữa, nếu ta chết rồi, ai sẽ trả lương cho các ngươi?”

“Sắp về Tấn Dương rồi, chúng ta hãy nghĩ về những chuyện vui vẻ đi. Khi về đến nơi, ta sẽ dẫn các ngươi đi du ngoạn, thưởng thức sơn hào hải vị. Tiểu Thập Cửu thấy thế nào?”

Thời Cửu gật đầu: “Nhất ngôn cửu đỉnh.”

Quý Trường Thiên ngáp một cái, mệt mỏi nói: “Ta hơi mệt rồi, muốn ngủ. Ta không sao, ngươi cũng đi ngủ đi, không cần phải canh chừng ta. Không biết cơn mưa này sẽ kéo dài bao lâu, ngày mai chúng ta chờ mưa tạnh rồi hãy lên đường.”

“Được.”

Thời Cửu nhìn hắn nằm xuống giường, do dự một chút rồi cũng nằm xuống theo.

Cậu rất ít khi ngủ chung giường với người khác, nhưng nửa đêm đầu đã ngủ rồi thì nửa sau cũng cứ ngủ tiếp thôi.

Mưa ngoài trời vẫn đang rơi tí tách, tiếng mưa rất dễ ngủ. Nằm xuống một lát, Thời Cửu lại ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, cuối cùng trời cũng tạnh.

Cơn mưa này khiến mấy ám vệ đều ngủ nướng. Khi gặp nhau, ai nấy đều mắt nhắm mắt mở, Hoàng Nhị ngáp một cái: “Chào buổi sáng.”

"Không còn sớm nữa, đã giờ Tị rồi," Thập Ngũ với hai quầng thâm to đùng, trông mệt mỏi rũ rượi vừa nói chuyện đã muốn díp mắt lại, “Nếu các ngươi không dậy thì chắc ta chết luôn mất.”

“Ngươi vất vả rồi. Đêm qua có gì bất thường không?”

“Không có gì. Có cũng không biết, mưa to thế, ngoài tiếng mưa ra thì chẳng nghe thấy gì cả.”

Hoàng Nhị gật đầu, rồi nhìn Thời Cửu: “Điện hạ đâu? Vẫn còn ngủ à?”

“Dậy rồi, đang rửa mặt.”

“Hắn không sao chứ? Đêm qua... có gì lạ không? Ví dụ như gặp ác mộng, giật mình tỉnh giấc chẳng hạn.”

Quý Trường Thiên thường xuyên vì gặp ác mộng mà tỉnh giấc ư?

Nhưng vừa rồi lúc ra ngoài, hắn đã dặn cậu đừng kể chuyện tối qua cho Hoàng Nhị.

Chắc là không muốn Hoàng Nhị lo lắng. Cậu cũng hiểu, cái người này cứ hay làm quá mọi chuyện lên.

Thế là Thời Cửu lắc đầu: “Không có gì, ngài ấy ngủ rất an lành.”

“?”

“Ngủ rất yên giấc.”

Hoàng Nhị nhìn cậu một cách khó hiểu: “Xem ra là ta lo xa rồi. Cứ tưởng điện hạ lại vì chuyện này mà ốm nặng một trận nữa chứ.”

Thời Cửu: “...”

Không phải là lo xa đâu.

Nhưng, ý của Hoàng Nhị là Quý Trường Thiên sẽ ốm nặng là sao? Có phải vì tên này nghĩ điện hạ sẽ gặp chuyện nên mới cố tình đẩy việc chăm sóc hắn cho cậu không?

Ánh mắt Thời Cửu trở nên kỳ lạ.

Hoàng Nhị cũng không hỏi thêm: “Chờ điện hạ xuống, chúng ta ăn gì đó rồi lên đường thôi.”

Một lúc sau, Quý Trường Thiên xuống lầu. Hắn đã mặc lại bộ quần áo hôm qua, trông rất sặc sỡ.

Bữa tối hôm qua quá thịnh soạn nên bữa sáng nay chỉ ăn tạm bánh bao và cháo. Ăn xong, mọi người dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị lên đường.

"Hôm nay ta không đánh xe đâu," Thập Ngũ buồn ngủ đến mức đầu óc cũng lảo đảo, ngáp ngắn ngáp dài, “Ai muốn đánh thì đánh, ta phải lên xe ngủ bù.”

Thời Cửu rất đồng ý với hắn ta.

Không nên đánh xe khi mệt mỏi, tham gia giao thông, an toàn là trên hết.

Thập Lục giơ cánh tay đang băng bó lên: “Tay ta đau lắm.”

"Có tí vết thương mà cũng đòi nghỉ?" Hoàng Nhị khinh thường, “Ta cảnh cáo ngươi, chỉ được nghỉ hôm nay thôi đấy.”

Thêm một người đánh xe bị loại, giờ chỉ còn hai người để chọn. Hoàng Nhị nhìn Thời Cửu: “Thập Cửu, ngươi đánh xe đi?”

Thời Cửu rất miễn cưỡng: “Tại sao lại là ta?”

Quý Trường Thiên ngồi bên cạnh phe phẩy quạt, hứng thú xem trò vui.

Hoàng Nhị nói với vẻ chân thành và tha thiết: “Ngươi là người mới, đương nhiên phải rèn luyện nhiều hơn. Cơ hội thể hiện tốt đang ở ngay trước mặt đấy, còn chờ gì nữa?”

Thời Cửu không hề thay đổi sắc mặt, cũng không hề lung lay: “Sau này còn nhiều cơ hội để rèn luyện, không vội. Ngươi là tiền bối, ta không thể tranh công với ngươi được. Hay là ngươi đánh xe đi.”

Hoàng Nhị: "?”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...