Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 9



Hoàng Nhị cứng họng, không nói nên lời, đành quay sang cầu cứu Quý Trường Thiên: “Điện hạ, ngài không quản hắn ta à?”

"Sao ta phải quản?" Quý Trường Thiên điềm nhiên phe phẩy quạt, “Chuyện nội bộ của ám vệ, các ngươi phải tự giải quyết. Ta nhúng tay vào thì không hay đâu.”

Thời Cửu gật đầu đồng tình.

Tranh chấp giữa đồng nghiệp thì nên để họ tự giải quyết. Kéo sếp vào để gây áp lực là không nên.

“Nhưng mà, nếu các ngươi đều không chịu nhường, ta có thể gợi ý. Hai người hãy tỉ thí một trận, ai thua người đó đánh xe, thế nào?”

“Tỉ thí cái gì?”

“Việc đó do các ngươi tự quyết định.”

"Hay là hai người đánh nhau một trận đi?" Thập Lục rất thích hóng chuyện, “Đánh đến khi nào đối phương tâm phục khẩu phục thì thôi.”

Hoàng Nhị xua tay: “Vì chút chuyện nhỏ này mà đánh nhau thì quá tổn thương tình cảm. Hơn nữa, lát nữa còn phải đi, lỡ bị thương thì lại lỡ việc.”

Thập Lục bĩu môi: “Ta thấy ngươi sợ rồi. Sợ thua tiểu đệ rồi mất mặt chứ gì.”

Hoàng Nhị mặc kệ hắn, quay sang khoác vai Thời Cửu: “Thế này đi, Thập Cửu, ngươi nhìn thẳng vào mắt ta.”

Thời Cửu ngước mắt lên: “Làm gì?”

“Chúng ta cứ đối mặt như thế này, nhìn nhau, ai cười trước người đó thua.”

Thử thách không được cười sao.

Người xưa cũng chơi trò này à?

Thập Lục nghe vậy thì giật mình, lập tức ghé vào tai Thời Cửu, nói nhỏ: “Đừng đồng ý, nhất định đừng đồng ý! Hoàng Nhị ca dùng chiêu này trị tiểu đệ mười mấy năm rồi, lần nào cũng thành công, chưa bao giờ thua!”

Thời Cửu gật đầu: “Được, ta chấp nhận.”

Thập Lục: “???”

Thấy cậu đồng ý, Hoàng Nhị mỉm cười đắc thắng: “Vậy thì, mời điện hạ làm người chứng kiến thắng thua cho bọn ta.”

Quý Trường Thiên cười tủm tỉm: “Được thôi.”

Hắn nhìn Hoàng Nhị, rồi lại nhìn Thời Cửu: “Sẵn sàng chưa?”

Hoàng Nhị dồn khí vào đan điền, mặt mày nghiêm nghị như nước.

Chiếc quạt của Quý Trường Thiên "sột" một tiếng khép lại, gõ vào lòng bàn tay: “Bắt đầu.”

Hai người nhìn chằm chằm vào nhau. Ba giây trôi qua, cả hai vẫn bình thường.

Mười giây trôi qua, mí mắt Hoàng Nhị bắt đầu giật giật, nhưng vẫn giữ được nét mặt.

Hai mươi giây trôi qua, khóe miệng cũng bắt đầu run.

Ba mươi giây trôi qua…

"Hahaha! Khụ khụ khụ!!" Cuối cùng Hoàng Nhị cũng bị vỡ thế trận, bật cười ha hả, cười đến nỗi phải cúi gập người, thở hổn hển, “Ngươi... Tên nhóc này, làm sao mà nhịn cười được vậy!”

Vẻ mặt Thời Cửu không hề thay đổi, khóe miệng cũng không nhếch lên dù chỉ một chút. Cậu chỉ bình thản nói: “Ngươi thua rồi.”

Hoàng Nhị cười đau cả bụng, bám vào vai cậu đứng thẳng lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điềm tĩnh, nghiêm nghị của cậu, không thể tin nổi: 

“Này Thập Cửu, có phải ngươi không biết cười không? Quen ngươi bao nhiêu ngày rồi mà chưa thấy ngươi cười bao giờ.”

Thời Cửu: “...”

Thôi xong, bị phát hiện rồi.

Cũng lạ thật. Dù hồi nhỏ cậu cũng không hay cười nhưng từ khi xuyên không, dường như cậu đã mất đi khả năng này. Có một sức mạnh nào đó trong cơ thể ngăn cản khiến cậu không thể điều khiển cơ mặt để cười hay khóc. Cau mày đã là giới hạn của cậu rồi.

Suy đi tính lại, có lẽ liên quan đến môn võ công cậu luyện. Nhưng môn võ này từ đâu mà có, ngay cả cậu cũng không biết.

Quý Trường Thiên đứng bên cạnh quan sát cậu.

Thì ra là vậy.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao hắn lại thấy khuôn mặt Tiểu Thập Cửu đặc biệt. Người bình thường luôn có biểu cảm thay đổi, mà một khi các đặc điểm trên khuôn mặt thay đổi, hắn sẽ càng khó phân biệt.

Trong số những người xung quanh hắn, chỉ có Tiểu Thập Cửu là hầu như không có biểu cảm. Hắn chỉ có thể bắt được một chút cảm xúc trong đôi mắt đen thẳm kia.

Một khuôn mặt luôn bất biến, với người khác có thể là vô vị, nhưng đối với hắn, đó lại là điều tuyệt vời nhất.

Quý Trường Thiên dùng quạt che miệng, cười nói: “Hoàng Nhị, có khi nào không phải vấn đề của Tiểu Thập Cửu, mà là ngươi dễ cười quá không?”

"Ta mà dễ cười á?" Hoàng Nhị không thể tin nổi chỉ vào mình, “Ngài cứ hỏi Thập Lục xem, có phải mười mấy năm nay ta chưa từng thua không?”

Thập Lục khoái chí nói: “Thế chẳng phải hôm nay ngươi thua rồi sao? Hoàng Nhị ca, đánh cược thì phải chịu thua thôi. Chuyện đánh xe này ngươi không từ chối được rồi. Đường sau cơn mưa rất trơn, ngươi phải cẩn thận đấy nhé.”

"Ta hỏi mấy người rốt cuộc đứng về phe nào đấy?" Hoàng Nhị nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, “Cả Thập Lục và điện hạ?”

Quý Trường Thiên tỏ rõ sự thiên vị mà không hề e ngại: “Ai chăm sóc ta tối qua, ta đương nhiên đứng về phía người đó.”

“Nhưng ta đã chăm sóc ngài hai mươi năm đấy...”

"Ôi," Quý Trường Thiên phẩy quạt, “Tình thế đã khác xưa, bây giờ không thể so sánh với trước kia được. Thích cái mới, chán cái cũ là chuyện thường tình của con người mà.”

Hoàng Nhị nghiến răng, ghé sát tai Thời Cửu, hậm hực nói: “Cứ chờ đấy. Đến khi điện hạ lại nhặt được một tên 20 tuổi khác về thì Thập Cửu ngươi cũng sẽ là kẻ 'cũ' bị chán thôi.”

Thời Cửu: “...”

Đây là cách để ngươi chiến thắng tinh thần đấy à?

Cậu nhìn đối phương với vẻ đồng cảm: “Ta đã học được rồi.”

Bị chán đến 17 lần quả là không dễ dàng. Phát điên cũng là chuyện bình thường. Đi làm mà không phát điên thì không phải đi làm.

"Thôi được rồi, không đùa nữa," Hoàng Nhị trở nên nghiêm túc, “Ta đánh xe vậy. Làm ám vệ hai mươi năm, trở về vẫn là phu xe, haiz, đi thôi.”

Thập Lục đánh thức Thập Ngũ đang đứng ngủ gật. Cả đoàn lại tiếp tục lên đường.

Một trận mưa làm thời tiết trở nên mát mẻ hơn, cái nóng mùa hè dần tan biến. Mấy ám vệ thay phiên nhau đánh xe, đi theo con đường bằng phẳng thẳng tiến về Tấn Dương.

Xe ngựa nặng nề nên họ đi khá chậm, thoáng cái đã nửa tháng trôi qua, nhưng mới đi được nửa quãng đường.

Hôm nay đến lượt Thời Cửu đánh xe. Thật lòng mà nói, trước đây cậu chưa từng đánh xe, nhưng nhìn nhiều ngày cũng biết cách bắt chước.

Dù sao thì thời cổ đại cũng không cần bằng lái.

Trên đường quan đạo không có nhiều xe ngựa, với thân phận của Ninh Vương, nếu có gặp thì đối phương cũng phải nhường đường. Công việc đánh xe này cũng không cần nhiều kỹ năng.

Giữ nguyên một tư thế trong thời gian dài khiến Thời Cửu mất tập trung. Chỉ mới một tiếng trôi qua mà cậu đã bắt đầu buồn ngủ.

Đúng lúc này, một cơn ớn lạnh khó tả đột nhiên dâng lên trong cơ thể. Thời Cửu không kịp phòng bị, run lên bần bật, tỉnh táo ngay lập tức.

Chết rồi.

Cảm giác này... hình như là dấu hiệu độc phát.

Suốt thời gian qua, họ cứ mải mê trên đường, cậu hoàn toàn quên mất chuyện này.

Đã ba tháng kể từ lần độc phát trước đó? Ba tháng này là 90 ngày tròn hay tính theo ngày của các tháng?

Nhưng giờ cậu không có thời gian để nghĩ nữa, vì một vấn đề nghiêm trọng hơn đang chờ đợi cậu: gói đồ của cậu để trong xe, hiện không mang theo bên người.

Thời Cửu quay đầu, định gọi Thập Lục đến giúp đánh xe một lát nhưng vừa định mở miệng, dạ dày đã quặn lên dữ dội. Cơn đau khủng khiếp khiến cậu hoa mắt, suýt chút nữa không nhịn được mà nôn ra.

Chết tiệt... sao lại đến nhanh thế.

Tầm nhìn mờ mịt, hoàn toàn không thấy đường. Thời Cửu khó khăn kéo dây cương, cố gắng dừng xe ngựa. Không ngờ rằng chính mình cũng có thể "tái hiện" hành động anh dũng của tài xế xe buýt trên báo: 

“Tài xế đột nhiên phát bệnh, dốc toàn lực đạp phanh để bảo toàn tính mạng hành khách.”

Việc xe ngựa đột ngột dừng lại khiến những người khác giật mình. Hoàng Nhị kịp thời kéo ngựa lại, tay đặt lên chuôi đao, toàn thân tiến vào trạng thái cảnh giác: “Sao vậy Thập Cửu? Có kẻ tấn công à?”

"..." Thời Cửu đã đau đến mức không thể nói, cố nén cảm giác buồn nôn lại: “Không... ta đột nhiên... bị đau bụng.”

"Đau bụng? Ngươi ăn trúng thứ gì rồi?" Hoàng Nhị đến gần hỏi, “Có nghiêm trọng không? Ta biết một chút y thuật, để ta xem thử?”

Quý Trường Thiên cũng vén rèm xe, thò đầu ra ngoài cửa sổ: “Có chuyện gì thế?”

"Thập Cửu nói hắn đau bụng," Hoàng Nhị nói, “Ta nhớ trên xe có thuốc đau bụng, điện hạ tìm giúp được không?”

"Được, để ta tìm." Quý Trường Thiên vừa nói vừa lục lọi hộp thuốc bên cạnh. Ninh Vương được mọi người coi là một bệnh nhân nên trên xe hắn không thiếu thuốc.

Thời Cửu rất muốn nói không cần phiền, nhưng lúc này cơ thể cậu yếu ớt và lạnh toát, nói cũng khó khăn, chỉ đành cố nén lời nói lại ngắn gọn nhất có thể: “Gói đồ của... ta... đưa cho ta...”

Giọng cậu yếu ớt, đứt quãng. Hoàng Nhị hoàn toàn không nghe rõ: “Gì cơ?”

Quý Trường Thiên đang tìm thuốc thì khựng tay lại.

Nhờ thính lực hơn người, hắn đã nghe rõ lời của Thời Cửu.

Gói đồ?

Quý Trường Thiên quay đầu lại, tìm gói đồ của Thời Cửu trong xe. Cùng lúc đó, hắn nghe thấy một âm thanh khác.

Tiếng bước chân... nhẹ và nhanh, không giống với người dùng khinh công, mà giống một đứa trẻ.

Có người đang đến gần xe ngựa của họ?

Sự chú ý của mọi người đều dồn vào Thời Cửu nên không ai để ý đến điều bất thường đang đến gần. Một bàn tay nhỏ nhắn bẩn thỉu lợi dụng lúc hỗn loạn, lén lút luồn vào rèm xe, nhanh chóng lấy đi một gói đồ để dưới ghế gần cửa xe nhất.

Quý Trường Thiên không kịp ngăn cản, chỉ đành lên tiếng: “Ai đó?!”

"Ai vậy?" Thập Lục đứng gần đuôi xe nhất phản ứng đầu tiên. Quay đầu lại, hắn thấy một bóng dáng nhỏ bé nhảy xuống xe. Hắn không nghĩ ngợi, từ trên lưng ngựa nhảy xuống đuổi theo: “Đứng lại!”

Thời Cửu nghe thấy tiếng động phía sau, quay đầu nhìn. Cậu thấy bóng dáng kia chạy vào khu rừng bên cạnh quan đạo. Và gói đồ bị lấy đi... hình như chính là của cậu.

Thời Cửu: “...”

Đúng là đang xui xẻo thì hít gió cũng bị mắc vào kẽ răng mà.

Thuốc giải độc nằm trong gói đồ. Cậu không kịp suy nghĩ, sử dụng khinh công để đuổi theo.

Không ngờ vừa dùng nội lực, chất độc lại phát tác nhanh hơn. Cơn đau dữ dội vốn đang ở lục phủ ngũ tạng nhanh chóng lan ra toàn thân, tất cả cơ bắp và xương cốt đều r*n r* vì không chịu nổi.

Hoàng Nhị: “Thập Cửu!”

Thời Cửu không bận tâm đến hắn, chỉ tập trung vào việc lấy lại thuốc giải. Nhưng cơn đau đã làm chậm tốc độ của cậu. Vừa chạy vào rừng, cơ thể đã kiệt sức. Cậu buộc phải dừng lại, vịn vào một thân cây th* d*c. Cậu đành trơ mắt nhìn bóng dáng kia biến mất khỏi tầm mắt.

Lần này hỏng rồi…

Giờ mà truyền tin về kinh đô nói cậu làm mất thuốc giải thì có kịp không?

Xem ra lần này cậu sẽ chết trước Ninh Vương điện hạ rồi…

Lòng Thời Cửu lạnh đi một nửa. Nhưng chưa kịp tuyệt vọng, Thập Lục không biết đã đuổi đến đâu bất ngờ lao ra từ một bên, dùng động tác trượt chân làm kẻ trộm ngã nhào xuống đất. Tên nhóc này lanh lợi như con lươn, ngã xuống rồi lại lăn một vòng định đứng dậy chạy tiếp. Thập Lục nhanh tay, túm lấy vai nó, bẻ cánh tay nó ra sau lưng: “Ngươi chạy đi đâu!”

Hắn đè chặt thằng bé xuống đất, lúc này mới phát hiện đó là một đứa trẻ chỉ mười ba mười bốn tuổi, thân hình gầy gò. Bị bắt mà vẫn tỏ vẻ không phục, quay khuôn mặt bẩn thỉu không thể nhận ra lại trừng mắt với hắn.

"Nhìn gì mà nhìn!" Thập Lục kéo nó dậy khỏi mặt đất, giật lấy gói đồ bị thằng nhóc trộm: “... Cái gì mà nặng thế này?”

Hắn áp giải đứa trẻ quay về, thấy Thời Cửu đang ngồi dựa vào cây nghỉ, liền đưa gói đồ cho cậu, lo lắng hỏi: “Của ngươi à? Ngươi không sao chứ?”

Sắc mặt này trông như sắp chết đến nơi vậy.

Thời Cửu khó khăn đưa tay ra nhận: “Đa tạ.”

"Gói này nặng lắm đấy, ngươi cầm cho chắc..." Lời còn chưa dứt, đứa trẻ bị hắn áp giải lại vùng vẫy dữ dội. Thập Lục đành phải khống chế nó lại một lần nữa: “Tên nhóc này còn muốn chạy! Đồ của Vương gia mà ngươi cũng dám trộm à!”

Lợi dụng lúc Thập Lục đang giằng co với tên trộm, Thời Cửu nhanh chóng lấy chiếc lọ sứ trong gói đồ ra, mở nắp, dốc viên thuốc nhỏ vào miệng.

Thuốc giải tan ra dưới lưỡi, cơn đau khắp người bắt đầu dịu đi.

Thời Cửu thở ra một hơi.

Tuyệt vời, lại sống thêm được một ngày.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...