Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 29



​Chương 29

​Cảnh sát giao thông vẫy gậy chỉ dẫn, ra hiệu cho hai người lái xe tiếp tục đi tới.

​Bốn bề là màn đêm tĩnh mịch, tầm nhìn chỉ gói gọn trong vùng được đèn pha rọi sáng. Trên mặt đất còn hằn lại những vết bánh xe, cán lên nghe rắc rắc.

​Trình Trục Phong áp ống kính sát vào cửa sổ xe, nhưng trên màn hình máy ảnh chỉ là một khoảng tối đen như mực.

“Chẳng quay được gì cả.”

“Vậy thì nghỉ ngơi một lát đi.”

​Trình Trục Phong ôm lấy máy tính: “Để em cắt ghép ít video vậy, hôm nay đến hạn cập nhật rồi.”

​Mấy ngày nay họ quay được không ít tư liệu, nhưng cả hôm qua lẫn hôm kia đều chưa kịp cắt xén, cũng chưa kiểm tra số liệu xem thế nào.

​Thông báo đỏ rực chất đống ở phần hậu đài, vừa nhấn vào mục hợp tác kinh doanh, các tin nhắn cứ thế tưng tưng nhảy ra liên hồi.

“Anh thấy chúng ta có cần hai cái lều mới không?” Trình Trục Phong lướt qua các lời mời quảng cáo, “Hoặc là túi ngủ mới chẳng hạn, mấy cái hiện tại đều là đồ cũ em dùng rồi.”

“Không cần đâu.” Sở Trọng Củ trả lời, “Chỗ trống còn lại trong xe để dành nhồi thêm đồ ăn cho em thì hơn.”

Cậu quay đầu nhìn ra phía sau, quần áo của hai người đã chất cao quá mép thùng chứa đồ, đúng là không còn chỗ nào để lều nữa. Cậu đưa tay quơ lấy một nắm đồ ăn vặt.

​Trình Trục Phong đưa một thanh sơn tra lên miệng anh, tự mình cũng ăn hai thanh: “Haiz.”

“Sao lại thở dài?” Sở Trọng Củ vặn nhỏ nhạc trong xe, “Đói rồi à?”

“Hơi hơi, cái món này ăn vào vui miệng phết.” Trình Trục Phong dụi dụi mắt.

“Còn 15 cây số nữa thôi, em chợp mắt một lát đi, đến nơi là có cơm ăn ngay.”

“Để em thức trò chuyện với anh cho đỡ buồn ngủ, lái xe một mình chán lắm.”

​Hôm nay họ dự định sẽ nghỉ đêm tại Phổ Bảo. Phía chân trời bắt đầu hửng lên những tia sáng mờ ảo, đó là dấu ấn của con người để lại giữa thiên nhiên đại ngàn.

​Nhờ chút ánh sáng đó, Trình Trục Phong nhìn thấy dòng sông đang cuồn cuộn chảy bên tay trái, cậu liền cầm máy ảnh nhắm thẳng vào làn nước đang cuồn cuộn trong đêm tối.

​Phía sau dòng nước ấy, đất trời vẫn là một mảnh đen kịt.

​Chỉ có thể lờ mờ thấy được những đường nét nhấp nhô của dãy núi xa xa.

​Lái thêm một đoạn thì xuất hiện một ngã rẽ, rẽ trái là xuống khỏi quốc lộ. Trước mắt họ hiện ra một con đường tuyết trắng lấp lánh ánh sáng, ánh đèn từ thị trấn phía xa lan tỏa tới tận đây.

​Mặt đường phẳng lì không một dấu vết, tạo cảm giác con đường này như đang dẫn lối vào một câu chuyện cổ tích huyền bí.

​Trình Trục Phong xoay ống kính quay xuống mặt đất: “Chỗ này mà có thêm người tuyết Olaf thì đúng bài, cái con người tuyết mũi cà rốt biết cử động trong phim ấy.”

“Là sao?” Sở Trọng Củ hỏi.

​Trình Trục Phong tưởng anh không biết đó là con người tuyết nào, liền mở bản nhạc phim Let it go trên điện thoại.

​Cả bài hát chưa đầy bốn phút, Trình Trục Phong vừa nhẩm nhịp vừa hát theo ở đoạn cao trào.

“Let it go…” Trình Trục Phong vung mạnh tay một cái, “Vèo! Người tuyết! Hiện ra đi!”

“Hát hay đấy.” Sở Trọng Củ không theo kịp tư duy của Trình Trục Phong, anh cũng chưa xem Nữ hoàng băng giá, nhưng bị cậu quậy một hồi như vậy liền quên cả buồn ngủ.

“Cảm ơn anh.” Tay Trình Trục Phong vẽ một vòng tròn trong không trung, “Vèo! Biến thêm tòa lâu đài nữa nào.”

​Sở Trọng Củ thú nhận: “Anh chưa xem phim này.”

“…” Trình Trục Phong im lặng nhìn anh một cái rồi giải thích: “Cái mũi của con người tuyết đó có thể tháo rời được. Em đang tính xuống xe cướp cà rốt của nó, sau đó hai đứa mình vào lâu đài nấu lẩu.”

​Sở Trọng Củ nhấn thêm ga, thầm nghĩ: Cậu nhóc này đã bắt đầu mơ mộng hão huyền đến mức ngồi trong lâu đài, dùng mũi người tuyết để nhúng lẩu rồi cơ à?

​Nồi lẩu nước trong đầy ắp thịt cừu, những lát thịt màu hồng nhạt còn vương dăm đá tan dần trong nồi nước dùng. Bên trên dập dềnh những cọng hành lá buộc gọn, dưới đáy nồi lót sẵn củ cải vàng cắt miếng cùng vài viên đá lạnh.

“Nấu thịt cừu nhé.”

“Ừ.”

“Vậy anh đợi em một chút.”

​Trình Trục Phong chạy ù ra ngoài, lúc quay lại trên tay cầm một gói sốt mè khiến Sở Trọng Củ nhìn mà ngẩn cả người.

“Hàng hiếm đấy, mời anh thưởng thức.” Trình Trục Phong pha chút giọng Thiên Tân đặc trưng: “Sốt mè nhị bát chính hiệu đây.”*

​Cậu bóp sốt ra bát, thêm nước đánh tan rồi đẩy đến trước mặt Sở Trọng Củ. Mùi vừng thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí, trên lớp sốt vàng nâu còn sóng sánh một lớp dầu mè mỏng mịn.

​Sở Trọng Củ đón lấy bát sốt, ngửi thấy mùi hương quen thuộc liền hỏi: “Em mua cái này ở đâu thế?”

“Mang từ nhà đi, bình thường không nhớ ra để ăn, mà chẳng phải hôm nay là tiết Sương Giáng sao.” Trình Trục Phong vừa nêm thêm chút muối vào bát của hai người vừa nói: “Tụi mình đi với nhau cũng gần nửa tháng rồi nhỉ.”

“Ừ.” Sở Trọng Củ đặt bát xuống, mỉm cười: “Mới đó mà đã nửa tháng rồi.”

“Ê.” Trình Trục Phong hiểu ý, vừa khuấy nước chấm trong bát vừa trêu: “Kiểu như gặp em một cái là thấy thân quen ngay đúng không, cảm giác như đã quen nhau mấy năm trời rồi ấy?”

“Đúng vậy.” Sở Trọng Củ gật đầu thừa nhận.

​Anh nhìn Trình Trục Phong mở nắp nồi, hơi nước nghi ngút lan tỏa giữa bàn. Qua làn sương mờ ảo ấy, Sở Trọng Củ thấy Trình Trục Phong khẽ nở một nụ cười kín đáo.

Vừa gặp đã thân, ánh mắt hóa thành thơ.’

​Trong quán chỉ có hai người bọn họ là khách, gia đình chủ quán đang ngồi ăn cơm ở bàn bên cạnh. Đứa nhỏ ngồi trên ghế ngửi thấy mùi thơm, tò mò ngó sang nhìn.

​Trình Trục Phong tình cờ chạm mắt với nhóc tì, cậu bèn dịch bát của mình vào trong một chút, mấp máy môi làm khẩu hình: “Không được tùy tiện ăn đồ của người lạ đâu nhé, coi chừng gặp kẻ xấu đấy!”

​Đứa trẻ lập tức giơ tay bịt chặt miệng mình, lắc đầu lia lịa.

​Ông chủ nhìn Trình Trục Phong rồi lại nhìn con mình, cười híp mắt giơ tay nhéo nhẹ sống mũi đứa nhỏ, dùng thìa múc thức ăn cho nó.

​Trình Trục Phong quay đầu lại, bắt gặp Sở Trọng Củ đang cầm thìa đợi sẵn.

​Sở Trọng Củ nói: “Chín rồi, ăn thôi.”

“… Vâng.” Trình Trục Phong cầm đũa gắp thức ăn vào bát mình.

​Thịt cừu hầm đá rất mềm, gắp một miếng lớn chấm đẫm sốt mè rồi cắn một miếng, nước thịt ngọt lịm hòa quyện với vị bùi béo của sốt. Chủ quán còn chuẩn bị thêm một đĩa dầu ớt chuyên dùng để chấm rau củ.

​Trình Trục Phong vớt một miếng củ cải, nhai vào thấy vừa ngọt vừa giòn. Cậu đã quên bẵng việc đòi ăn mũi người tuyết, lại gắp thêm một đũa dưa chuột thái sợi trộn.

​Ông chủ cho thêm đường trắng vào món dưa chuột trộn, lúc bưng ra những sợi dưa vẫn còn vương những hạt đường li ti, ăn vào mát lạnh, cực kỳ giải ngấy.

​Thưởng thức được hương vị quê nhà ở một nơi cách xa nghìn trùng, cả hai đều ăn rất chăm chú, chẳng ai nói câu nào.

​Rời khỏi quán, Trình Trục Phong cất gói sốt mè chưa dùng hết vào lại thùng xe.

“Anh cảm giác em còn chưa nỡ đi nữa kìa?” Sở Trọng Củ thấy cậu cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn lại ba lần.

“Cũng thường thôi mà.” Trình Trục Phong nói: “Đợi đến tiết Lập Đông hai đứa mình cùng gói sủi cảo nhé, phong tục là phải ăn sủi cảo mà.”

“Trùng hợp thật.” Sở Trọng Củ vặn chìa khóa xe.

​Trình Trục Phong sực nhớ ra, thò tay vào túi áo Sở Trọng Củ lấy ra một viên men tiêu hóa rồi ném vào miệng: “Đúng rồi, cũng chỉ cách nhau có nửa giờ đi tàu cao tốc thôi mà.”

​Về đến khách sạn, Trình Trục Phong nhận được điện thoại của mẹ. Bạch Linh hướng camera về phía nồi lẩu đang sôi sùng sục, hỏi: “Ăn tối chưa con?”

“Ăn rồi ạ, tụi con cũng vừa ăn lẩu xong.” Trình Trục Phong gật đầu với màn hình.

​Bạch Linh hỏi tiếp: “Có ảnh không, chụp chưa?”

“Con quê…”

​Sở Trọng Củ đưa điện thoại sang, trong ảnh là cảnh Trình Trục Phong ngồi trước nồi lẩu, nhưng người lại hơi nghiêng đi, đang múa may ra hiệu với đứa nhỏ bàn bên.

​Trình Trục Phong cầm lấy điện thoại, đưa sát vào màn hình: “Vâng, có chụp ạ. Anh trai lần trước con kể đấy, anh ấy chụp hộ con lúc ăn tối.”

​Bạch Linh xem ảnh xong thì gật đầu: “Ăn rồi là tốt. Tết này có về không?”

“Con chưa biết nữa, con vẫn chưa quay xong.” Trình Trục Phong gãi gãi đầu: “Con còn định đi Himalaya rình xem có gặp được báo tuyết không đây.”

“Đừng có mà nhăn nhở.” Bạch Linh chuyển từ video sang cuộc gọi thoại: “Con không về nhà, người ta cũng không về nhà à?”

​Trình Trục Phong liếc nhìn Sở Trọng Củ: “Tết anh có về nhà không?”

“Nghe theo em hết.” Sở Trọng Củ nhỏ giọng đáp.

“Anh ấy bảo nghe con hết ạ.” Trình Trục Phong áp điện thoại sát tai: “Mẹ đừng lo… Ơ, sao lại chuyển tiền cho con, lì xì Tết ạ? Sớm quá mẹ ơi… Thôi được rồi… Cảm ơn mẹ đẹp nhé, con không lạnh… Biết rồi ạ, lát nữa con sẽ gửi… Bye bye mẹ.”

​Trình Trục Phong cúp máy, trả điện thoại cho Sở Trọng Củ rồi nhướng mày nhìn anh: “Anh Sở.”

“Ơi?” Sở Trọng Củ đón lấy điện thoại, hơi chột dạ xoay lưng về phía cậu, tay bận rộn cắm sạc cho các thiết bị điện tử.

“Anh gửi ảnh cho em nhé, để em gửi cho mẹ.”

“Được.”

​Sau khi nhận được ảnh, Trình Trục Phong ra dấu OK rồi bảo Sở Trọng Củ đi tắm trước.

​Cậu ngồi trên sofa ôm máy tính chỉnh sửa ảnh, cửa sổ thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng đập trầm đục.

​Kéo rèm ra, cửa kính đã được dán băng dính hình chữ “Mễ” (米). Những cành cây phía xa gãy rụng đầy đất, rõ ràng vừa bị một trận gió lớn quét qua cắt tỉa tơi bời.

​Gió đập vào mặt kính chan chát, những cành cây chưa gãy thì kêu xào xạc không ngừng.

​Sở Trọng Củ vừa mở cửa phòng tắm đã thấy Trình Trục Phong chẳng biết kiếm đâu ra cái ghế đẩu, đang ôm máy tính ngồi ngay trước cửa.

​Thấy anh ra, Trình Trục Phong ngước lên nhìn với vẻ mặt vô cùng đau khổ: “Cái cửa sổ kia cứ kêu bần bật ấy, cảm giác như sắp rụng đến nơi rồi!”

“…” Sở Trọng Củ vừa lau tóc vừa đi về phía giường, giơ tay đẩy thử mặt kính: “Chắc chắn lắm, nếu em sợ thì ngủ ở cái giường sát tường kia đi, anh ngủ bên này.”

​Cả thị trấn chỉ có mỗi nhà nghỉ này còn mở cửa, hai người không còn cách nào khác đành phải ngủ tạm.

​Trình Trục Phong bán tín bán nghi tiến lại gần đẩy thử, đúng lúc một cơn gió tạt tới làm mặt kính rung nhẹ.

“Không sao đâu.” Sở Trọng Củ xua tay, “Đi tắm đi, không rơi được đâu mà lo.”

​Trình Trục Phong nuốt nước bọt, đưa máy tính cho anh: “Thế anh thử chỉnh ảnh đi, tí nữa em ra kiểm tra.”

Lúc này ​Sở Trọng Củ mới phát hiện Trình Trục Phong vẫn đang để màn hình chờ, anh mở phần mềm lên: “Đi đi, thầy Trình.”

​Được nước nóng dội vào người, tâm trí Trình Trục Phong cũng an ổn hơn phần nào. Lúc ra xem ảnh Sở Trọng Củ sửa, cậu thấy rất ổn. Cậu bèn cắt ghép nốt video cùng các cảnh hậu trường, chọn chế độ đồng tác giả rồi đăng lên nền tảng.

​Điện thoại của Sở Trọng Củ nhanh chóng vang lên những tiếng “tinh tinh” liên hồi.

“Tiếng thông báo có người theo dõi mới đấy.” Trình Trục Phong nằm trên giường, hễ rảnh tay là ánh mắt lại vô thức liếc về phía rèm cửa.

“Ngủ đi, đừng nhìn nữa.” Sở Trọng Củ để chế độ im lặng rồi tắt đèn.

​Đêm nay gió rất lớn, cửa sổ va đập không ngừng khiến Trình Trục Phong giật mình tỉnh giấc giữa đêm.

​Cuối cùng cậu vẫn không nhịn được mà bò dậy, ngồi xổm bên đầu giường Sở Trọng Củ, giơ tay dè dặt chọc chọc vào mặt anh: “Anh Sở ơi, đừng ngủ nữa.”

“Phong Phong?” Sở Trọng Củ mở mắt, thấy Trình Trục Phong đang ghé sát trước mặt mình, anh đưa tay xoa xoa đầu cậu: “Sao vậy?”

“Anh sang giường em mà ngủ, hai đứa mình nằm chung cho ấm.”

​Sở Trọng Củ tưởng mình nghe nhầm.

“Nằm chung cho đỡ trống, chỗ kia gió lùa.” Trình Trục Phong giục thêm lần nữa.

​Phòng không lớn, giường của Sở Trọng Củ lại kê sát cửa sổ. Trình Trục Phong sờ thử vào khe cửa, gió lạnh cứ thế luồn qua khe hở tràn vào trong.

​Chẳng biết giờ là mấy giờ mấy phút, Sở Trọng Củ định bảo không sao, nhưng khi chạm phải ánh mắt lo lắng của Trình Trục Phong, anh lại nuốt lời định nói vào trong.

​Trên chiếc giường nhỏ chỉ rộng 1,2 mét, hai chiếc chăn chồng lên nhau, hai người nằm sát rạt, cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể đối phương nên không tránh khỏi cảm thấy hơi nóng. May mà cửa sổ lùa gió, cuốn bớt cái nóng hừng hực trên mặt đi.

​Sáng sớm mở mắt ra, Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ nhìn nhau đắm đuối.

​Trình Trục Phong ngồi dậy, dụi dụi mắt: “Chào buổi sáng nhé, anh ngủ thế nào?”

“Rất tốt.” Sở Trọng Củ không cử động, cứ thế nằm lặng đi một lát.

​Sau một đêm cuồng phong, bầu trời chỉ còn lại một màu xanh thẳm vô tận, ngay cả tuyết trên mặt đất cũng bị thổi dạt vào các góc khuất. Hai người vệ sinh cá nhân xong xuôi ra ngoài thì thấy mạn phải xe đã bị tuyết vùi lấp.

​Trình Trục Phong bọc kín mình trong chiếc áo lông vũ, cầm dao cạo đá “kèn kẹt” trên kính xe.

“Tối qua đúng ra mình nên quay mặt về hướng Đông Nam mà há mồm mới phải.”

“Thế thì no căng bụng luôn đấy.” Sở Trọng Củ dùng xẻng xúc những tảng băng tích tụ quanh bánh xe, “Gió Tây Bắc ở đây hàm lượng tuyết cao lắm, giờ em đừng há mồm nữa, để dành bụng mà ăn bánh bao súp.”

7 giờ rưỡi, thợ Sở và thợ Trình bận rộn cả buổi sáng đã quay lại quán ăn hôm qua.

​Trình Trục Phong nhìn xửng bánh bao nhân thịt cừu và bát canh thịt cừu trước mặt, cắn một miếng bánh rồi lại hớp một ngụm canh.

“Bánh bao súp… đổ vào bụng á?” Trình Trục Phong nhíu mày.

“Đúng rồi, đổ trực tiếp vào dạ dày luôn.” Sở Trọng Củ cười đáp, “Thấy mới lạ không?”

​Trình Trục Phong ăn nhoáng cái là hết cái bánh rồi húp canh riêng: “Em là phái bảo thủ, em không đồng ý gọi món này là bánh bao súp đâu.”

“Chúc mừng em, em đã bảo vệ được giới hạn cuối cùng của bánh bao súp rồi.” Sở Trọng Củ lấy giấy lau miệng, vỗ tay tán thưởng: “Giỏi lắm.”

“…” Trình Trục Phong bật cười, “Thế anh là phái cách tân à? Gian xảo thật đấy!”

​Dù món bánh bao súp có hơi lạ đời, nhưng ăn xong thịt cừu, cái lạnh trên người cũng nhanh chóng tan biến.

Hồ Siling trong tiếng Tây Tạng có nghĩa là “Hồ Quỷ phản chiếu ánh uy quang”, mặt hồ rộng tới 2.391 km².

​Lái xe theo chỉ dẫn, Sở Trọng Củ giảm tốc độ, chỉ tay sang bên phải: “Sắp thấy mặt hồ rồi đấy.”

​Lời vừa dứt, những dải cờ lungta ngũ sắc hiện ra dọc hai bên đường. Mặt hồ hiện ra như thể nước từ trên trời đổ xuống, họ chỉ có thể thấy sắc xanh thẳm nơi ven hồ chuyển dần sang màu xanh biếc như cỏ non, còn lòng hồ xa xăm thì không thể nhìn thấu từ trên đường quốc lộ.

​Trời đã sáng rõ, hồ Siling ở vùng Nagqu vốn không phải là điểm du lịch tấp nập như hồ Namtso.

​Trên cả đoạn đường dài chỉ có duy nhất xe của họ, bầu bạn với họ chỉ có những cánh chim thi thoảng lướt qua bầu trời và những dải cờ lungta bị bỏ lại phía sau.

​Trình Trục Phong cầm máy ảnh quay lại con đường dài dường như không có điểm dừng và mặt hồ không thấy biên giới: “Cảm giác như chúng ta đang lái xe về phía tận cùng thế giới vậy.”

​Chú thích

*Sốt nhị bát là bơ đậu phộng pha với sốt mè theo tỷ lệ 2:8, thực ra tỷ lệ 3:7 thì mùi mè sẽ thơm hơn một chút.

Ngoại truyện nhỏ hôm nay

​Trở về khách sạn kín gió (không còn bị lùa như trước), Trình Trục Phong mua ít bắp rang ở dưới lầu.

​Trình Trục Phong: Anh Sở ơi, tụi mình xem phim bù đi~ Em mua bắp rang phiên bản pha kè nè! [Mắt lấp lánh]

Sở Trọng Củ: Được thôi, xem phim gì?

Trình Trục Phong: Xem cái nào cao siêu chút, cảm giác mạnh chút! Trưởng thành chút! Phim Lốc xoáy nha. [Đeo kính]

Sở Trọng Củ: Được không đấy? Phim thảm họa à? [Ồ ồ ồ]

Trình Trục Phong: Đúng vậy!

Trong khi xem phim…

​Trình Trục Phong: Con người trước thảm họa thiên nhiên thật là nhỏ bé quá đi… (Bắp rang vẫn còn nguyên chưa đụng miếng nào).

Sở Trọng Củ: Ừm, thế nên tối đó Phong Phong mới gọi anh qua ngủ cùng, cảm ơn Phong Phong nhé. [Ôm một cái]

Trình Trục Phong: Xem cái khác không?

Sở Trọng Củ: Ừm, xem cái gì đó cho dễ tiêu đi, phim Gấu Paddington.

Trình Trục Phong: [Nhai nhóp nhép] Bắp rang mà chấm mứt cam vị thế nào nhỉ? [Bát sạch trơn] [Kẹo cam]

Mật Ong: Thiệt tình là mấy cái ngoại truyện nhỏ nó hơi khó hiểu đối với tui, nhiều cái joke trong truyện tui cũng không hiểu nốt

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...