Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 30



​Chương 30

​Chưa kịp lái đến tận cùng thế giới, điện thoại của hai người đồng loạt nhận được tin nhắn. Trình Trục Phong mở ra xem, là tiền thù lao sản xuất đợt trước vừa được chuyển tới.

“Cho anh xem cái nào.”

“Anh xem đi.”

​Cậu chạm vào màn hình, nhìn số dư trong tài khoản của mình rồi lại nhìn tin nhắn báo tiền về của Sở Trọng Củ. Sau nửa tháng ròng rã, số tiền trong tài khoản chung của Cự Phong cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

​Cậu định chuyển thêm một ít vào đó, nhưng lại nhìn vào khoản thu nhập vừa mới nhận được của Sở Trọng Củ. Cảm giác cứ như tiền vừa về đến nơi là cậu đã thò tay vào túi áo anh để móc một nắm vậy.

​Sở Trọng Củ tấp xe vào lề đường, dưới sự chứng kiến của cậu, anh trực tiếp nhập mã số tài khoản.

​Trình Trục Phong nhìn dãy số trên màn hình rồi quay sang nhìn Sở Trọng Củ: “Em muốn thò tay vào móc một ít quá.”

“Mật khẩu là ******”, Sở Trọng Củ nhướng mày, “Móc đi.”

“Vãi chưởng!” Trình Trục Phong thốt lên theo bản năng, cậu cắm ngay điện thoại vào giá đỡ, xua tay lia lịa: “Em không nghe thấy gì hết nha, anh phải có ý thức bảo mật chút đi chứ, lát nữa nhớ đổi đấy.”

​Ánh mắt Sở Trọng Củ vẫn dừng lại trên con đường thẳng tắp phía trước, anh hắng giọng: “Ý thức bảo mật?”

“Đúng vậy, ý thức bảo mật.” Trình Trục Phong gật đầu lia lịa.

“Thứ đó bị anh vứt lại ở chốt bảo vệ ở trạm dừng chân Bangjie Tang lâu rồi.” Sở Trọng Củ cười cười, “Phải không?”

“Cũng đúng.” Trình Trục Phong phản ứng lại, “Hai đứa mình đều chẳng có tí ý thức an toàn nào cả.”

​Cậu nói nhỏ thôi nhưng Sở Trọng Củ nghe rất rõ.

“Không phải là không có ý thức an toàn, mà là lúc đó anh thấy em rất dũng cảm.”

“Là sao?” Trình Trục Phong nghiêng đầu nhìn anh, cố nén sự căng thẳng trong lòng: “Anh khen cụ thể chút đi, để em còn thấy tự hào tí nào.”

​Sở Trọng Củ nhìn thẳng vào mặt hồ đang gợn sóng, tông giọng bình thản: “Thật ra anh đã lái xe đi theo sau em một quãng khá dài rồi, đi theo hơn 100 cây số, thấy em vào trạm dừng chân anh mới vào theo đấy.”

Trình Trục Phong nuốt nước bọt: “Cái gì chứ?”

“Anh chỉ tò mò thôi, không biết là hạng người nào mà cũng giống mình, dám lái xe đi xa như thế để vào Tây Tạng.” Sở Trọng Củ gạt cần gạt nước, nước rửa kính phun ra, xóa sạch mọi dấu vết mờ đục trên mặt kính.

“Anh vừa đỗ xe xong đã thấy em hùng hổ tiến về phía mình, bước chân cứ phải gọi là như có gió thổi. Anh còn tưởng em định bảo đừng có đi theo nữa, ai dè mắt vừa nhắm lại là ‘rầm’ một cái, em đổ gục lên nắp capo luôn.”

​Trình Trục Phong đưa tay che mặt: “Mất mặt quá đi…”

“Không mất mặt tí nào.” Sở Trọng Củ nắm lấy bàn tay đang chắn trên mặt cậu, nhẹ nhàng kéo xuống, mỉm cười nói: “Mặc áo khoác gió, đeo kính râm cực ngầu, mắt còn chẳng nhìn rõ đường mà đã giơ điện thoại ra giới thiệu mình là ai rồi. Lúc đó em thực sự rất dũng cảm, lúc đưa tài khoản cho anh xem, trông em tự hào lắm.”

​Trình Trục Phong l**m môi: “Cảm ơn nhé, nhưng mật khẩu thì vẫn phải đổi.”

​Nghe cậu nói vậy, Sở Trọng Củ buông tay ra, xoa xoa đầu cậu: “Được.”

“Chim đến rồi kìa.”

“Hả?” Trình Trục Phong quay đầu nhìn lại phía sau.

​Trên bầu trời xanh thẳm bỗng nhiên xuất hiện một đàn nhạn xếp thành hình chữ “Nhân” (人), đôi cánh màu nâu xám sải rộng khẽ vỗ nhịp nhàng giữa không trung.

​Cậu cầm máy ảnh, mở cửa xe rồi nhảy tót xuống đất.

​Sở Trọng Củ đứng nhìn cậu giơ cao máy ảnh, dùng ống kính bắt trọn khoảnh khắc của những cánh chim không mỏi.

​Dõi theo bóng lưng cậu qua cửa sổ xe, từ sâu trong lòng anh trào dâng một cảm xúc mãnh liệt khó diễn tả thành lời.

​Anh không thể quay về quá khứ để chứng kiến dáng vẻ Trình Trục Phong cầm máy ảnh khi xưa. Nhưng anh biết, kể từ giây phút lựa chọn bước lên xe của Trình Trục Phong, từ nay về sau anh sẽ không muốn bỏ lỡ thêm bất cứ khoảnh khắc nào nữa.

​Cơn gió lạnh cuối tháng 11 cuốn tuyết lên không trung, những bông tuyết tung bay cũng không át được tiếng màn trập vang lên liên hồi.

​Sở Trọng Củ cầm máy ảnh và chân máy xuống xe, đóng cửa sổ lại rồi nhìn về phía đài quan sát ở tít xa, nơi phải đi bộ một quãng mới tới được.

“Lên đài quan sát chụp không? Anh kiểm tra rồi, buổi chiều sẽ có thêm một đợt chim di cư bay qua đây nữa đấy.”

“Đi chứ! Lên đó vác ‘đại bác’ ra bắn chim thôi.” Trình Trục Phong nhìn cái đài quan sát đằng xa, hít một hơi thật sâu.

​Cậu lấy từ trong cốp xe ra chiếc ống kính tiêu cự ngắn dự phòng 180-600mm vốn được cất kỹ dưới đáy thùng, đeo chéo qua người, tay xách flycam, hoàn toàn quăng cái khái niệm “độ cao so với mực nước biển” ra sau đầu.

​Sở Trọng Củ đeo hai chiếc chân máy, tay còn xách theo bình oxy. Ủng dẫm trên tuyết, dấu chân hai người cứ thế một trước một sau in hằn trên nền tuyết trắng xóa.

​Leo được một đoạn, Trình Trục Phong ôm lấy ống kính, cổ họng thở phì phò như cái bễ lò rèn: “Đợi… hà… em với… nghỉ một lát… Anh Sở, không ổn rồi, em thực sự…”

​Mặt nạ oxy ụp lên mặt, chặn đứng những lời còn lại của cậu.

​Sở Trọng Củ nhìn hơi nước đọng lại trong mặt nạ, đưa tay vuốt lưng cho cậu dễ thở: “Hít sâu vào, đừng nói nữa.”

​Trình Trục Phong lấy lại sức một chút, ném cho anh cái nhìn đầy nghi hoặc: “Anh không mệt à? Chân máy nặng lắm đấy.”

​Dù chân máy sợi carbon có nhẹ đến mấy, cộng thêm cả túi và máy ảnh cũng phải gần 3 ký.

​Sở Trọng Củ thở rất nhẹ, gần như không nhận ra, anh vặn nắp lọ đường Glucose đưa vào tay Trình Trục Phong: “Cũng thường thôi, sao so được với em, em đang vác cả cái súng cối trên lưng còn gì.”

“…” Trình Trục Phong ôm cái máy ảnh dài bằng cả cánh tay, “Ban đầu em còn định mua loại ống kính tiêu cự cố định 800mm cơ, nhưng ra cửa hàng thử xong, cảm giác như đang vác cái nòng pháo tăng cường trên vai, ra khỏi cửa là chỉ muốn đi phá lô cốt thôi.”

​Sở Trọng Củ gật đầu “ừ” một tiếng, kéo cậu đứng dậy, định đưa tay đỡ lấy máy ảnh trên cổ cậu.

“Không cần đâu.” Trình Trục Phong tránh đi, “Bình thường em vác tốt lắm, tại ở đây thiếu oxy thôi. Với lại em tình nguyện vác súng cối để rèn luyện chức năng tim phổi mà.”

​Sở Trọng Củ nghe tiếng th* d*c của cậu, bất lực nói: “Chức năng tim phổi của em không cần đi bệnh viện khám đâu, anh dùng tai là nghe thấy chúng đang biểu tình rồi.”

​Trình Trục Phong cầm chắc lại máy ảnh, xua xua tay: “Anh cứ đi trước vài bước đi, để em chụp cho anh một bức ‘Lữ khách cô độc’. Hơn nữa nhiếp ảnh như chiến trường vậy, khẩu pháo này sao có thể tùy tiện giao cho đồng đội được.”

​Nói xong, Trình Trục Phong chỉ về phía con đường trước mặt, rít vài hơi oxy: “Đi mau đi, chụp xong wm theo sau ngay.”

Hồ Siling đương nhiên không phải chiến trường, đó chỉ là lời nói đùa của Trình Trục Phong. Nhưng cậu biết trang thiết bị trên người Sở Trọng Củ cũng chẳng nhẹ hơn mình bao nhiêu, lớn hơn vài tuổi không có nghĩa là sẽ không biết mệt.

​Sở Trọng Củ đi về phía trước vài bước, quay đầu lại thấy Trình Trục Phong đang giơ máy ảnh vẫy tay với mình.

“Xa quá rồi! Chậm lại!” Trình Trục Phong hít một hơi thật sâu rồi hét lớn.

​Ống kính tele thu trọn mặt hồ xa xăm vào khung hình, không gian bị nén lại, bóng người chỉ chiếm một phần cực nhỏ trong bức ảnh.

​Sở Trọng Củ đeo chiếc balo đen, trước mặt là sắc xanh vô tận, ngay khoảnh khắc anh quay đầu lại, Trình Trục Phong lại nhấn nút chụp một lần nữa.

​Cậu phóng to bức ảnh lên, Sở Trọng Củ đang mỉm cười nhìn thẳng vào ống kính của cậu. Anh không phải là lữ khách cô độc, anh đang chờ đợi cậu…

​Trình Trục Phong nhấc chân chạy về phía anh, rõ ràng biết mình đang thiếu oxy nhưng vẫn không kìm được mà tăng tốc.

​Nhưng độ cao vẫn kìm hãm bước chân cậu, chạy chưa được mấy bước đã phải chuyển sang đi bộ.

​Cậu cầm bình oxy lững thững bước đi, đi đến bên cạnh Sở Trọng Củ rồi cùng anh sóng bước hướng về đài quan sát phía xa.

​Chân máy được dựng lên, lắp máy ảnh vào, Trình Trục Phong thiết lập thông số rồi tì người lên lan can ngắm nhìn mặt hồ xanh ngắt.

​Mặt hồ dập dềnh không nghỉ, họ đứng trên đài quan sát đỉnh núi, bên tai chỉ còn tiếng gió rít.

​Ở dưới quốc lộ chỉ thấy một đường kẻ xanh, nhưng trên đỉnh núi này, đường kẻ đã biến thành mặt phẳng, mặt phẳng ấy lại mang một đường cong huyền diệu. Làn nước như dẫn lối tới một thế giới khác, nơi chẳng có sinh linh tự nhiên nào muốn dừng chân.

“Không thấy động vật nhỏ nào nhỉ.”

“Ừ, bên này là hồ nước mặn, đối diện mới là hồ nước ngọt.” Sở Trọng Củ chỉ tay về phía mặt hồ đằng sau lưng, “Bên kia gọi là hồ Qiagui.”

​Trình Trục Phong nhíu mày nhìn theo hướng tay anh chỉ, chỉ thấy một màu sắc khác hẳn với bên này, một sắc xanh nhạt khảm ngay đoạn cuối của đường chân trời.

“Bay flycam nhé?” Trình Trục Phong mở hộp thiết bị, hôm nay gió không quá lớn, sau khi kiểm tra pin và hướng gió trên phần mềm, cậu đặt bộ điều khiển vào tay Sở Trọng Củ.

Sở Trọng Củ gạt công tắc, bốn cánh quạt của flycam bắt đầu xoay tít.

“Bay lên nào.” Trình Trục Phong dõi mắt nhìn theo chiếc flycam từ từ bay lên không, cậu vẫy tay trước ống kính: “Lát nữa gặp lại nha.”

​Nói xong, cậu ghé sát lại bên người Sở Trọng Củ để cùng nhìn vào màn hình. Toàn cảnh hồ hồ Siling hiện ra rõ mồn một.

​Ngay sát đó là hồ Qiagui, dòng nước của nó tuôn về phía hồ Siling. Rõ ràng là nước thông nhau, vậy mà màu sắc lại hoàn toàn khác biệt.

​Trái ngược với vẻ tĩnh lặng bên này, mặt hồ đối diện lại tỏ ra cực kỳ náo nhiệt.

“Linh dương Tây Tạng hả anh?” Trình Trục Phong nhìn những đốm nhỏ trên màn hình: “Thấp xuống chút nữa đi.”

​Sở Trọng Củ điều khiển flycam dừng chậm giữa không trung. Một đàn linh dương Tây Tạng đang xếp hàng uống nước bên bờ, có mấy con còn lội hẳn xuống mặt nước, vung sừng làm bắn lên những tia nước trong vắt như pha lê.

“Em rủ anh đi cùng không sai chút nào đúng không?” Trình Trục Phong ghé sát tai anh thì thầm.

“Không sai.” Sở Trọng Củ nghiêng đầu nhìn cậu, mỉm cười gật đầu: “Ở đây đúng là ‘hồ chồng lên hồ’.”

​Trình Trục Phong nhìn vào mắt anh, rồi lại nhìn dòng sông trên màn hình, chậm rãi gật đầu: “Anh đi cùng em cũng là ‘đúng chồng lên đúng’ luôn.”

​Sở Trọng Củ nâng cao góc độ, điều khiển flycam bay ngược về phía hai người.

6 rưỡi chiều, hoàng hôn dần buông xuống. Trời không tối hẳn mà được nhuộm đẫm bởi ánh hoàng hôn, làn gió nhẹ cuốn theo những bông tuyết trên mặt đất bay về phía mặt nước.

​Trình Trục Phong kiểm tra chân máy đã nhắm thẳng vào hướng mặt trời lặn rồi cài đặt chế độ quay phim. Ban đầu cậu định quay timelapse, nhưng nghĩ lại, cậu thấy hoàng hôn ở Siling đã đủ đẹp rồi, hoàn toàn có thể để nguyên làm một video riêng biệt.

​Ánh sáng di chuyển từng chút một trên mặt hồ khiến nước hồ nhuốm một màu xanh lục óng ánh, từng lớp từng lớp hòa quyện vào nhau, chẳng thể phân định rạch ròi.

“Không cần phải nhìn chằm chằm vào máy ảnh đâu.” Trình Trục Phong kéo tay áo Sở Trọng Củ: “Dùng đôi mắt để cảm nhận đi anh, nó sẽ thấy được nhiều điều hơn là qua màn hình đấy.”

​Bất kể ở đâu, mỗi khi đối diện với hoàng hôn Trình Trục Phong luôn có thói quen ngẩng đầu nhìn thẳng. Thế giới trong màn hình sẽ đóng băng khoảnh khắc ấy lại, còn thế giới trong ký ức thì vẫn luôn chuyển động.

​Cậu hy vọng hoàng hôn trong mắt Sở Trọng Củ cũng là một dòng chảy, để rồi theo dòng chảy ấy mà đón lấy ánh bình minh của ngày mai.

​Sở Trọng Củ ngẩng đầu lên, nhưng thứ đầu tiên anh nhìn thấy lại là mặt hồ phản chiếu trong đôi mắt của Trình Trục Phong.

“Cảm ơn em đã đưa anh đến đây.”

​Nghe thấy giọng anh, Trình Trục Phong đặt tay lên mu bàn tay anh, vỗ nhẹ: “Không có gì ạ.”

​Mặt trời từ từ chìm xuống mặt nước, vùng nước ven bờ khôi phục lại dáng vẻ vốn có, nhưng giữa lòng hồ vẫn còn vương lại sắc xanh thẫm đặc quánh không tan.

​Điểm tiếc nuối duy nhất là suốt mấy tiếng đồng hồ không có bóng dáng loài chim di cư nào đi ngang qua hồ Siling.

​Ngay khoảnh khắc Trình Trục Phong chuẩn bị tắt máy ảnh, một luồng gió mạnh thổi qua sau lưng hai người. Những bông tuyết trên đài quan sát bị hất tung lên cao, nương theo chiều gió từ đỉnh núi bay thẳng về phía lòng hồ.

​Họ nhìn theo những bông tuyết ấy, và rồi hai bóng dáng đang sải cánh bất ngờ xuất hiện giữa hồ. Chúng nghênh chiến với những bông tuyết mùa đông, vỗ cánh mạnh mẽ bay về phương Nam.

​Trình Trục Phong không nhìn vào màn hình máy ảnh, cậu từ bỏ mục tiêu mà mình đã chờ đợi bấy lâu.

​Cậu chọn cách quay sang nhìn Sở Trọng Củ, nắm lấy tay anh và chỉ về phía những cánh chim đằng xa.

“Anh Sở! Anh thấy không?”

​Sở Trọng Củ nhìn theo hướng đầu ngón tay đang đan vào nhau của hai người, thấy được những cánh chim đang dấn thân vào hành trình trong ánh chiều tà mùa đông.

​Anh nắm tay Trình Trục Phong đặt lên máy ảnh: “Thấy rồi, còn chụp được rồi nữa, em có muốn xem không?”

“Có ạ!” Trình Trục Phong cúi đầu nhìn vào máy ảnh trong tay anh. Trên màn hình, hai con sếu cổ đen lướt đi trên mặt nước, bóng của chúng in hằn rõ nét trên mặt hồ.

​Sở Trọng Củ hỏi: “Ổn chứ? Nếu được rồi thì ngày mai chúng ta không cần leo lên đây nữa.”

“Tuyệt quá đi mất!” Trình Trục Phong phấn khích ôm chầm lấy anh, cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt cong tít: “Đi thôi, mình xuống núi về ăn cơm thôi anh.”

​Lời tác giả: Flycam cách đàn linh dương Tây Tạng khoảng 100m nhé. Tôi bổ sung thêm một chút: Tuyệt đối không được điều khiển flycam lại gần bất kỳ loài chim hay động vật hoang dã nào.

Ngoại truyện nhỏ hôm nay 

(Vẹt Cockatiel màu vàng thường có nguy cơ bị “hói” đầu đó nha~)

​Trình Trục Phong ngồi xổm bên cạnh cái hộp, mắt to trừng mắt nhỏ với con vẹt Cockatiel mà Sở Trọng Củ nhặt được trong một đêm mưa. [Mắt lấp lánh] [Vẹt]

​Trình Trục Phong nhìn cái mào dựng đứng của con chim: “Anh Sở ơi, anh nhặt được một con gà con bị hói đầu này!” [Sợ hãi]

​Sở Trọng Củ: “Người ta là vẹt Cockatiel hẳn hoi đấy.”

​Trình Trục Phong: “Chào cưng, vẹt Cockatiel hói đầu nhỏ bé, ờm… không biết nó có hiểu tiếng người không nhỉ?”

​Sở Trọng Củ: “Chắc là hiểu chứ, sao thế?” [Xoa đầu]

​Trình Trục Phong: “Chào bé vẹt vàng má hồng xinh xắn, cưng trốn nhà đi thế này chủ có biết không ta?” [Cầu xin đấy]

“Chíp chíp chíp!” [Vẹt]

​Hai người nhìn nhau, Trình Trục Phong kéo kéo áo Sở Trọng Củ: “Em không hiểu tiếng chim… mà nó cũng chẳng nói tiếng người… Thôi mình đi in thông báo tìm chủ sở hữu đi anh.” [Chống cằm]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...