Chương 50
Tấm nhựa acrylic được khảm trên trần nhà, Trình Trục Phong giữ thang, nhìn Sở Trọng Củ nhẹ nhàng tháo nó xuống. Tiếng bóng đèn xoay dần vào chui phát ra những âm thanh ma sát khe khẽ.
Sở Trọng Củ bước xuống thang, nắm lấy tay cậu cùng ấn vào công tắc. “Cạch”, đèn chớp nhẹ một cái, tỏa ra ánh sáng bên dưới tấm acrylic.
Hình dáng của luồng sáng men theo rãnh khía cắt ngang dải ngân hà, khiến những ngôi sao vẽ bằng màu huỳnh quang xung quanh trở nên mờ nhạt đi.
“Em biết ngay là sẽ rất đẹp mà.” Trình Trục Phong đưa tay gấp thang lại, cất vào góc phòng, “Anh còn nhớ em nói muốn mời anh làm người mẫu không?”
Ánh mắt Sở Trọng Củ quay lại nhìn Trình Trục Phong, mỉm cười nói: “Lời của ông chủ Trình anh vẫn luôn ghi nhớ, không quên được đâu.”
Trình Trục Phong cười, vào phòng vệ sinh lấy ra một chiếc ghế xếp, mở ra đặt giữa phòng, hít một hơi thật sâu: “Làm người mẫu cho em một lần nhé, Sở Trọng Củ.”
“Được.” Sở Trọng Củ đáp, “Đó là vinh hạnh của anh.”
Giá vẽ sơn dầu đang được phủ vải, Trình Trục Phong lột tấm vải ra, kéo giá vẽ tới, tìm thấy một bức toan chỉ mới hạ vài nét rồi bỏ dở.
Cậu lắc lắc chai dầu thông, chất lỏng sóng sánh bên trong, rồi kéo chiếc hộp đựng đồ vẽ đầy bụi bặm trong góc ra. Cậu bật đèn pin kiểm tra màu và cọ: “May quá, màu sơn dầu không bị khô.”
Sở Trọng Củ đỡ lấy tuýp màu cầm trên tay xem thử, ngày sản xuất sớm nhất trên đó hóa ra là từ mười ba năm trước: “Còn dùng được không? Hình như quá hạn rồi.”
“Cái này chắc là trường sinh bất tử đấy.” Trình Trục Phong vặn nắp tuýp nhôm đưa lên mũi ngửi, “Dùng được, không có mùi thiu.”
“?” Cách phán đoán này làm Sở Trọng Củ ngẩn người, “Có bị ngộ độc không đấy?”
“Không đâu, đừng có ăn là được, hai đứa mình chắc không sao đâu.”
“Để anh đặt McDonald’s cho em nhé.” Sở Trọng Củ lấy điện thoại ra đưa đến trước mặt cậu.
Trình Trục Phong nhìn chằm chằm vào cái bánh hamburger trên điện thoại một cách khinh bỉ, bật cười thành tiếng: “Lúc nãy trong bếp em lén anh ăn hết nửa đĩa sườn rồi, no lắm, thật đấy.”
“Được rồi, tại anh thấy lúc ăn cơm em chẳng ăn được bao nhiêu.” Sở Trọng Củ mỉm cười gật đầu.
Trình Trục Phong lục tìm ra một cuốn album ảnh bọc bằng giấy xi măng, Sở Trọng Củ thuận tay đón lấy.
“Ngồi đi, chọn tư thế nào thoải mái ấy, vì sẽ hơi lâu đấy.” Trình Trục Phong cong mắt cười, “Xem album ảnh cho đỡ buồn chán, mệt thì cứ ngủ, xong em sẽ gọi.”
“Ừm.” Sở Trọng Củ làm theo lời cậu, ngồi xuống ghế và mở cuốn album trong tay ra.
Một Trình Trục Phong bé xíu đứng trên chiếc thùng gỗ, đưa cây bút vẽ lên tấm toan còn cao hơn cả người mình.
Mỗi bức ảnh đều ghi lại hành trình trưởng thành của cậu, lớn lên từng chút một, dần dần cao hơn giá vẽ, độ sắc nét và chất lượng ảnh cũng ngày một tốt hơn.
Chỉ có điều số lần Trình Trục Phong xuất hiện trong ảnh thưa dần, nửa sau cuốn album chỉ còn lại những bức tranh sơn dầu có độ hoàn thiện cực cao.
Mùi dầu thông tràn ngập khắp căn phòng, Trình Trục Phong hắt hơi một cái, nhíu mày mở cửa sổ để gió lạnh từ bên ngoài tràn vào trong.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Thường thì hiếm có ai lại có cơ hội quan sát và ghi nhớ diện mạo của một người tỉ mỉ đến thế.
Nhưng Trình Trục Phong thì có thể. Cậu đã dùng ống kính máy ảnh chụp lại gương mặt người kia vô số lần, giờ đây khi phác họa lại sống mũi cao, đường nét bờ môi và hình dáng khuôn mặt của Sở Trọng Củ, từng mảng màu rơi xuống mặt toan đều vô cùng điêu luyện, tự nhiên.
Sở Trọng Củ đã khép cuốn album lại từ lâu, anh lặng lẽ ngắm nhìn người phía sau giá vẽ. Cậu ngồi dưới dải ngân hà nhân tạo, cái bóng bị ánh đèn gắn trên giá vẽ hắt lên bức tường trắng muốt.
“Đừng nhìn em, nhắm mắt lại đi.” Trình Trục Phong bị ánh mắt của anh làm cho tim đập nhanh mất nửa nhịp, bàn tay trên mặt toan hơi chệch đi một chút, “Tay em đang bị cứng, vẽ không đẹp thì xấu hổ lắm.”
Sở Trọng Củ ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mỉm cười nói: “Ánh mắt này thực sự rất nóng bỏng.”
“Phải thôi.” Trình Trục Phong thản nhiên đáp lại, “Em đang dùng ánh mắt để ‘lột đồ’ anh mà, chẳng lẽ lại không nóng?”
“Phong Phong, cái miệng này của em…”
Trình Trục Phong chẳng thèm suy nghĩ, cắt lời luôn: “Em biết anh thích mà, cấm nhận xét.”
Bức tranh đã đi vào giai đoạn hoàn thiện, ánh nắng ban mai len qua khe rèm chui vào phòng.
Sở Trọng Củ tựa lưng vào ghế, nhịp thở đều đặn, Trình Trục Phong ký tên mình vào một góc tranh.
“Hai bức họa” cùng xuất hiện trên mặt toan với một góc nhìn rất cao. Dưới bầu trời đêm đầy sao, một người đàn ông ngồi đó, xa xa là một người khác đang ngồi trước giá vẽ, và trên giá vẽ lại chính là người đàn ông trước mắt kia.
Thú thật là Trình Trục Phong đã quên bẵng thời gian, mãi đến khi thấy ánh mặt trời cậu mới giật mình nhìn đồng hồ rồi bật dậy khỏi ghế: “Ủa? Anh Sở, buổi phỏng vấn của mình là mấy giờ ấy nhỉ?”
Sở Trọng Củ mở mắt: “Mười giờ rưỡi, giờ là mấy giờ rồi?”
“7 giờ 13 phút.” Trình Trục Phong vỗ vỗ ngực, “Anh tỉnh ngủ đi, em đi mua đồ ăn sáng.”
Vì đã làm sẵn giấy phép vào nội thành Bắc Kinh, từ Thiên Tân sang đó chỉ mất một tiếng lái xe, cả hai đều xem định vị thấy ba tiếng đồng hồ là quá dư dả.
“Không kịp đâu, anh đi lấy túi đồ vệ sinh cá nhân.” Sở Trọng Củ ngồi dậy, nhìn thấy mặt cậu thì đưa tay xoa tóc Trình Trục Phong một cái, “Em phải rửa mặt đi đã, mèo hoa.”
“Dạ?” Trình Trục Phong vào nhà vệ sinh, nhìn thấy vệt màu loang lổ trên cằm mình, “Lỡ tay quẹt lên ấy mà, thôi bỏ đi, em không ăn sáng đâu, đi tắm cái đã, trên người toàn mùi dầu thông.”
“Có kịp không?”
“Chia nhau ra tắm, em nhanh lắm.” Trình Trục Phong trực tiếp bắt đầu cởi áo, “Anh giúp em mang quần áo lên nhé, biết đâu lúc anh lên em đã tắm xong rồi cũng nên.”
Chỉ tắm rửa chứ không làm gì khác nên thời gian vẫn rất dư dả. 8 giờ đúng, hai người đã ngồi ngay ngắn trong xe, trên người tỏa ra hơi ấm sảng khoái.
Đợi đèn đỏ, Sở Trọng Củ mới nhớ ra mình còn chưa kịp xem tranh.
“Phong Phong, em vẽ gì thế?”
“Hửm?” Trình Trục Phong ngáp một cái, “Đợi vài ngày nữa anh tự quay lại mà xem. Dừng xe một chút, em đi mua cà phê.”
Nốc một cốc Espresso Double vào bụng, Trình Trục Phong tỉnh táo hẳn, cậu gửi tin nhắn cho Cao Xuân: “Biên tập Cao, khoảng một tiếng nữa bọn em đến nơi.”
“…” Sở Trọng Củ liếc thấy Trình Trục Phong lại mở máy tính bảng ra, “Em ngủ một lát đi, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”
“Không phải chơi đâu, em đang đặt vé máy bay.” Trình Trục Phong vươn vai một cái, “Đưa anh đi thi lấy bằng lặn.”
“Phong Phong, Tết này em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Sở Trọng Củ lái xe vào đường cao tốc theo định vị, “Anh tự đi được, em ngủ thêm đi.”
Trình Trục Phong nghiêng đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Anh là bạn lặn dưới nước của em, em phải đích thân xác định năng lực mới được.”
“Vất vả cho em rồi.”
“Không khổ chút nào, em không muốn làm đôi uyên ương số khổ đâu.” Trình Trục Phong không nhịn được bật cười thành tiếng.
Đến công ty của Cao Xuân, Trình Trục Phong nhìn tầng lầu mới nhận ra Cao Xuân đã thăng chức, địa chỉ hiện tại cậu không quen thuộc lắm. Ở trên cao nguyên quá lâu, giờ nhìn thấy cảnh người xe tấp nập, hai người bỗng thấy mất phương hướng giữa những tòa nhà chọc trời.
Sở Trọng Củ lần theo biển chỉ dẫn để tìm khu vực và tầng lầu trên điện thoại. Tòa F và tòa E cách nhau một con đường nhưng lại có lối thông nhau ở giữa. Vừa bước xuống thang máy, người của Cao Xuân đã đợi sẵn ở cửa như dự tính.
“Đến rồi à.” Cao Xuân đeo kính gọng vàng, diện bộ tây trang chỉnh tề, khí chất cực kỳ mạnh mẽ. Chị bắt tay Sở Trọng Củ: “Chào cậu.”
“Chào chị.”
Trình Trục Phong đưa hũ nước ép củ cải đường trong tay qua: “Lâu rồi không gặp, biên tập Cao, có chút đặc sản mang biếu chị này.”
“Cảm ơn nhé.” Cao Xuân tự nhiên đón lấy, sau đó dẫn hai người vào phòng ghi hình.
Trình Trục Phong vốn đã quen với ống kính, còn Sở Trọng Củ thì trước sau như một, luôn giữ được vẻ tự nhiên trước máy quay. Buổi tổng duyệt kết thúc rất suôn sẻ, chỉ còn chờ buổi quay chính thức vào ngày mai.
“Nào, lại đây họp trực tuyến thôi.” Cao Xuân tay bưng máy tính, vẫy tay gọi hai người.
Trong phòng họp, bên phía đối tác đặt hàng bộ ảnh phong cảnh núi non đang hào hứng trình chiếu hiệu ứng màn hình. Suốt cả buổi toàn là: “Cắt thế này được không? Được chứ? Cứ thế này đi, thử xem sao? Hình như có gì đó không đúng lắm nhỉ? Xem lại bản đầu tiên nào, ý tưởng bố cục của tấm này là gì?”
Trình Trục Phong quay đầu nhìn Sở Trọng Củ với ánh mắt cầu cứu.
“Để thể hiện sự bao dung của ngọn núi.” Sở Trọng Củ tiếp lời, “Ở góc này, mặt trăng vừa vặn nằm trên đường chéo…”
Cuối cùng phía đối tác cũng kết thúc cuộc họp một cách mãn nguyện. Sau hai tiếng rưỡi đồng hồ, khoảnh khắc màn hình vụt tắt, cả ba người đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Biên tập Cao, chị thật lợi hại.” Sau khi Trình Trục Phong trải qua màn tẩy não liền cảm thán: “Thú thực lúc chụp em chẳng nghĩ nhiều đến thế đâu, trời ạ.”
“Gớm, cậu cứ tham gia họp vài lần nữa là biết phải nói gì ngay ấy mà.” Cao Xuân đưa qua một bản hợp đồng, “Bọn chị có một dự án phim tài liệu về đoàn khảo sát khoa học, xem thử có hứng thú không?”
“Hửm?” Trình Trục Phong cầm lấy, cùng lật xem với Sở Trọng Củ.
Đó là số đặc biệt của chuyên đề 《Di Cư》, đích thân Cao Xuân sẽ đi công tác cùng các nhà sinh vật biển và đội khảo sát, kèm theo đó là một cây bút chuyên viết bài chuyên nghiệp.
Tháng 3 sẽ xuất phát từ Bắc Kinh đi vịnh Baffin để ghi hình loài kỳ lân biển khi băng tan, kéo dài cho đến vùng biển phía bắc đảo Greenland.
Hai người nhìn nhau, Trình Trục Phong gật đầu: “Tụi em có hứng thú, cảm ơn chị.”
“Khách sáo quá rồi, là vì năng lực chuyên môn của các cậu mạnh thôi.” Cao Xuân mỉm cười gật đầu, “Bạn chị có gửi lời mời hợp tác cho cậu rồi đấy, lúc nào rảnh nhớ xem nhé.”
“Vâng ạ.” Trình Trục Phong lấy điện thoại ra, phát hiện tin nhắn đã gửi từ 5 ngày trước, vội vàng nhấn chấp nhận kết bạn.
Ra khỏi tòa nhà, Trình Trục Phong nhét điện thoại vào túi, vươn tay định lấy ly cà phê Sở Trọng Củ uống dở.
Cà phê trong ly còn lại một nửa, cậu đoán chắc cũng chỉ một ngụm là hết, vừa hay để giải khát.
Tay vừa chạm vào thành ly, Sở Trọng Củ đã nắm lấy cổ tay cậu, anh ngậm lấy ống hút, yết hầu chuyển động một vòng rồi ngẩng đầu ôn tồn nói: “Hôm nay em nạp quá nhiều caffeine rồi.”
“Ồ, tưởng đâu anh giữ của chứ.”
“Là bảo vệ sức khỏe của em thôi.” Sở Trọng Củ nhìn chằm chằm vào mặt cậu, “Mà ‘giữ của’ là có ý gì?”
“Hì hì, em đùa thôi.” Trình Trục Phong lắc lắc những viên đá trong ly, “Không uống cà phê cũng được, thực ra là em vừa khát vừa đói.”
Sở Trọng Củ lái xe đưa cậu đến một quán ăn rất nhộn nhịp. Đang giờ cơm nên hai người tìm được một vị trí cạnh cửa sổ.
“Ăn gì nào?” Sở Trọng Củ đưa thực đơn cho cậu, “Ở đây lên món hơi chậm, em có thể gọi trước vài món rồi suy nghĩ tiếp.”
“Sườn xào chua ngọt, gan xào, canh đậu phụ cải thảo.” Trình Trục Phong chẳng cần suy nghĩ, đẩy thực đơn lại cho anh, “Anh xem thêm đi.”
Trong quán rất đông đúc, sảnh chính gần như kín chỗ, nhân viên phục vụ đi lại thoăn thoắt. Món đầu tiên được dọn lên bàn là vịt quay do Sở Trọng Củ gọi.
Đầu bếp đẩy chiếc xe nhỏ đứng bên bàn thái từng lát thịt. Trình Trục Phong giơ tay ra hiệu: “Không cần giới thiệu đâu ạ, xương vịt cứ rang muối tiêu nhé, cảm ơn anh.”
Đã lâu rồi không được ăn loại thịt nào khác ngoài bò và cừu. Ngày hôm qua ở nhà Trình Trục Phong đã phải kiềm chế ít nhiều vì sợ ba mẹ tưởng cậu ở ngoài khổ sở đến mức không có thịt mà ăn.
Miếng vịt quay da giòn rụm kèm thịt chấm với nước tương ngọt, cuộn cùng dưa chuột thanh mát trong lớp bánh tráng, cắn một miếng vừa không ngấy vừa thấy thỏa mãn vô cùng.
“Ngon tuyệt.”
“Ăn nhiều vào.” Sở Trọng Củ cuốn một miếng đưa tận tay cậu, “Ăn xong anh đã đặt khách sạn rồi, chúng ta về đó ngủ bù luôn.”
Kế hoạch chẳng bao giờ đuổi kịp biến cố. Ăn xong trời bắt đầu lất phất tuyết rơi, Trình Trục Phong bèn đeo máy ảnh cùng anh đi tàu điện ngầm để dạo chơi Di Hòa Viên.
Vốn định đi Tử Cấm Thành nhưng vì đó là địa điểm cực kỳ hot nên phải đặt trước tận bảy ngày, trong khi Di Hòa Viên ngày tuyết rơi lại rất yên tĩnh.
Đi vào từ cổng Bắc Cung, vì là ngày trong tuần nên chỉ có rải rác vài tốp khách du lịch đang thong thả dạo bước trong tuyết.
Trình Trục Phong không giỏi chụp ảnh kiến trúc, nhưng những bức tường đỏ gạch ngói dưới làn tuyết rơi trông vô cùng rực rỡ, cậu vẫn giơ máy ảnh lên nhắm vào những mái hiên phủ tuyết.
Rùng mình vài cái, cậu rụt cổ lại: “Thôi không chụp nữa, lạnh quá.”
“Chỗ này đón gió, gió lạnh cứ thế vậy vào trong áo.” Sở Trọng Củ đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ cho cậu, “Đi lên phía trước một chút xem có thể chụp từ trong ra ngoài không.”
Trình Trục Phong treo máy ảnh lại lên cổ anh, lắc đầu: “Em xem bằng mắt thôi, ghi nhớ vào trong não là được rồi.”
Sở Trọng Củ nhướng mày: “Anh tưởng em sẽ nói là dùng bút vẽ lại chứ.”
“Vẽ ra chắc ngói vẹo hết mất.” Trình Trục Phong xua tay lia lịa, “Em mà vẽ người thì chắc miệng méo mắt lác, môi bay tận lên mũi luôn ấy.”
Giây tiếp theo, chóp mũi cậu bị đôi môi ấm áp khẽ chạm qua.
Trình Trục Phong kinh ngạc mở to mắt, bắt gặp nụ cười của Sở Trọng Củ: “Hầy! Anh đúng là…”
“Giữ của đấy.” Sở Trọng Củ nhướng mày trêu lại.
“Anh ăn thịt người đấy à?” Trình Trục Phong hỏi.
“Tối mai về nhà xem lại bức tranh của em đi rồi biết.” Sở Trọng Củ trả lời không vào đâu, “Dạo thêm chút nữa rồi mình bắt xe về khách sạn.”
“?” Trình Trục Phong quay đầu, “Tắc đường thì sao?”
“Em cứ ngủ trên xe đi, đến nơi anh gọi.”
“Cũng được.”
Cầu Thập Thất Khổng không thu hút được sự chú ý của hai người, ngược lại những con chim trên mặt nước mới khiến họ dừng chân. Những đôi uyên ương đang bơi lội, bộ lông sặc sỡ in bóng lên mặt băng lạnh giá.
Trình Trục Phong giơ máy ảnh lên, tay cũng chẳng còn run nữa. Cậu ngồi xổm xuống đất, luồn ống kính qua khe hở giữa các thanh lan can để chụp, tiếng màn trập vang lên nhịp nhàng theo từng bông tuyết rơi.
Mấy con uyên ương thật sự chẳng sợ người chút nào, chúng ngẩng cao đầu sát lại gần ống kính của cậu rồi bất thình lình mổ mạnh một cái.
“Úi?!” Trình Trục Phong rụt tay lại, nhìn vết hằn trên kính lọc UV: “Chim đánh người luôn à? Có phải do em thiếu ngủ lâu quá nên bắt đầu ảo giác rồi không?”
“Đúng đấy, đi thôi.” Sở Trọng Củ không nhìn nổi nữa, anh tịch thu máy ảnh rồi dắt cậu đi bắt xe về khách sạn: “Nhắm mắt lại, ngủ đi.”
Sáng sớm hôm sau hai người có mặt tại tòa nhà văn phòng, dặm nhẹ một lớp phấn rồi bắt đầu buổi livestream theo đúng kịch bản tổng duyệt hôm qua.
Lượt bình luận trên sóng trực tiếp nhảy liên tục. Ấn phẩm vẫn đang trong giai đoạn đặt trước, nội dung chính vẫn tập trung vào việc phổ biến kiến thức, nhấn mạnh tác hại của nạn săn trộm và vinh danh những người bảo vệ núi rừng.
Lượt xem cao nhất đạt tới 150.000 người. Cao Xuân hài lòng nhìn chằm chằm vào số liệu, đợi hai người bước ra liền nói lời chân thành: “Hai cậu thực sự rất tuyệt, nhớ giữ gìn tình cảm, ở bên nhau cho tốt nhé.”
“Vâng, bọn em sẽ như vậy.” Sở Trọng Củ gật đầu chào tạm biệt chị rồi dẫn cái người đang thèm cà phê đi ăn bún gạo.
Bát bún đầy ắp một thìa thịt băm lớn, váng dầu đỏ nổi trên nước dùng xương cùng những trái ớt chỉ thiên tươi rói, thêm đậu đũa muối giòn tan cực kỳ k*ch th*ch vị giác: “Ngon quá đi, sao một bác sĩ như anh mà lại biết nhiều quán ngon thế nhỉ?”
“Gọi đồ về ăn nhiều là biết thôi, quán nào ngon tiếng lành sẽ đồn xa mà.” Sở Trọng Củ rót cho cậu một ly trà cúc: “Còn muốn ăn thêm không?”
“Có ạ.” Trình Trục Phong giơ tay gọi thêm một phần nữa: “Làm ơn cho tôi ít ớt một chút.”
Ăn xong, Trình Trục Phong mở điện thoại lên thì thấy một tin nhắn: “Hửm?”
“Có chuyện gì thế?”
“Một người bạn trúc mã của em vừa lập một cái nhóm, bên phía đối tác mà biên tập Cao giới thiệu cũng ở trong đó. Cậu ấy hỏi mình còn ở Bắc Kinh không, có rảnh ra ngoài ăn một bữa cơm không.”
“Ồ?” Sở Trọng Củ nhấn mạnh lại: “Trúc mã, lớn lên cùng nhau?”
“Hàng xóm thôi, không được ghen đâu đấy.” Trình Trục Phong nhíu mày giải thích: “Em và cậu ấy giờ là mối quan hệ tiền bạc cực kỳ thuần túy. Cứ có đợt quay chụp nào là cậu ấy lại dùng tiền đập vào mặt em để lôi em từ nơi hoang dã về. Thật ra chắc anh cũng biết cậu ấy đấy.”
“Mối quan hệ tiền bạc?” Sở Trọng Củ không hiểu: “Anh cũng biết sao?”
“Vâng, cậu ấy cũng nổi tiếng lắm. Hồi đó em giúp cậu ấy quay MV, cậu ấy tặng em tận hai cái ống kính Hasselblad.” Trình Trục Phong chỉ chỉ về phía cốp xe: “Phiên bản giới hạn về ngoại hình, mà còn là loại tiêu cự rất hiếm khi dùng tới nữa.”
Trình Trục Phong nhìn lại tin nhắn rồi xoa xoa cái bụng: “Thôi, để em bảo với cậu ấy là qua Tết đi.”
Lời tác giả: Không biết mọi người có ngại việc các nhân vật liên kết với nhau không… Chỉ là xuất hiện thoáng qua thôi, chắc là bộ nào mình cũng cho liên kết một chút, Phong Phong và anh Sở cũng sẽ sang các bộ truyện khác dạo chơi nhé [Mắt lấp lánh].
