Chương 51
Trở lại căn phòng nhỏ có thể nhìn ra bờ sông Hải Hà, bức họa được đặt dưới ánh mặt trời, lớp màu chưa khô hẳn vẫn mang theo độ bóng nhạt. Ban đêm nhìn không thấy bụi bặm nên chẳng thấy bẩn, đến hôm nay mới nhận ra lớp bạt phủ trên sàn đầy rẫy dấu chân, cả căn phòng tích tụ một lớp bụi dày.
Hai người định tự dọn dẹp, nhưng kết quả là không tìm thấy chổi lau hay giẻ lau đâu cả. Họ đành gọi một nhân viên vệ sinh. Cô lao công nhanh nhẹn xách theo dụng cụ đến, cùng hai người đem hết đồ đạc trong phòng ra ngoài.
Giá vẽ, hộp màu sơn dầu, thang đứng, bài tây, truyện tranh…
Thậm chí họ còn lôi được từ trong chiếc giá kê sát tường ra một bộ chăn ga gối đệm nồng mùi mạt bụi, liền xách đi tiệm giặt khô. Cô lao công bảo hai người ra ngoài để cô tự dọn dẹp. Hai kẻ rảnh rỗi đứng ở hành lang, anh nhìn em, em nhìn anh, rồi lại cùng nhìn bức tranh sơn dầu chưa khô đặt dưới chân.
Trình Trục Phong tựa vào tường, vỗ vỗ cánh tay anh trêu chọc: “Bị quét ra khỏi nhà rồi kìa.”
“…” Tầm mắt Sở Trọng Củ vẫn dừng trên bức họa, nghe cậu nói vậy liền chỉ vào bức tranh: “Anh mua bức này, ông chủ Trình cứ ra giá đi.”
“Chà.” Trình Trục Phong lười biếng trêu lại: “Chỉ cần không phải 500 tệ, con số nào cũng được hết.”
Sở Trọng Củ nhớ lại bức tranh sơn dầu bán được 500 tệ của cậu trong đám cưới, anh bật cười: “Còn nhớ thực đơn hôm đó có món gì không? Chúng ta đi gọi đúng một bàn như thế.”
“?” Trình Trục Phong nghiêm túc nhớ lại, cuối cùng đành bỏ cuộc: “Quên rồi.”
Một tiếng sau, căn phòng đã sạch bong như mới. Trình Trục Phong nhìn sàn gỗ bóng loáng đến mức soi gương được, lập tức viết ngay một đánh giá 5 sao dài 200 chữ.
Giá gỗ và tranh được xếp lại sát tường, Sở Trọng Củ trải ga giường, lồng vỏ chăn cho chiếc giường nhỏ.
Trình Trục Phong ngửi thử chiếc chăn vừa giặt xong: “Có mùi của nắng này.”
Sở Trọng Củ đưa hai góc chăn qua cho cậu, hai người cùng giũ phẳng rồi gấp lại. Nhìn tấm ga trải giường in hình Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, cậu bỗng rơi vào trầm mặc trong chốc lát.
Cậu thu dọn họa cụ nhét lại vào hộp, cũng không có ý định bỏ quay phim để quay lại với nghiệp vẽ. Các thiết bị trên xe được bày ra sàn, nối thành một dải ổ cắm dài, cậu dùng khăn lau sạch những vết tuyết đọng bám trên đó.
Lúc lấy chân máy ra khỏi túi và giũ nhẹ một cái, một viên đá cuội lăn ra vài vòng. Trình Trục Phong nhặt viên đá lên, đặt nó bên cạnh bức tranh sơn dầu chưa khô.
Ánh hoàng hôn len lỏi qua khe rèm cửa lọt vào phòng, in dấu trên giường, phản chiếu lên hai cơ thể đang quấn lấy nhau.
Sở Trọng Củ một tay giữ chặt eo cậu, đầu ngón tay m*n tr*n hõm eo rồi kéo mu bàn tay đã bị cậu cắn hằn vết đỏ lên nhẹ nhàng l**m láp. Ở trong không gian quen thuộc này, Trình Trục Phong hiếm khi lại thấy xấu hổ, không dám phát ra tiếng động.
“Cắn anh đi.” Ngón tay Sở Trọng Củ ấn lên răng cậu, chạm vào đầu lưỡi mềm mại.
Trình Trục Phong thoáng nhìn thấy chiếc chăn vắt trên lưng ghế, không hiểu sao lại nảy sinh cảm giác căng thẳng lạ lùng, trong lúc mơ màng liền dùng lực cắn một cái: “Hả? Xin lỗi…”
“Không sao.” Sở Trọng Củ ấn nhẹ đầu lưỡi cậu: “Chặt quá.”
….
Tấm ga giường mà Trình Trục Phong vừa giặt sạch lại bị lột xuống, đem đi giặt thêm lần nữa.
Khoảng thời gian trước Tết hai người chia nhau đến nhà đối phương chúc Tết sớm. Thời gian còn lại, ban ngày họ ra sông Hải Hà chụp những cây cầu, tiện đường ghé tìm Du Du cho ăn đợi ngắm hoàng hôn, buổi tối lại rúc vào căn phòng nhỏ của Trình Trục Phong l*m t*nh.
Ngày Tết cứ thế nhích lại gần. Đúng đêm Giao thừa, ai về nhà nấy. Đến mùng 2, Trình Trục Phong sang nhà bà ngoại chúc Tết, tiện tay trộm luôn mấy chú cún cưng của bà đi.
Sáng sớm mùng 3, khi Sở Trọng Củ vừa mở cửa ra, anh thấy ba cục bông trông sàn sàn như nhau đang ngồi bên cửa sổ. Trình Trục Phong tay ôm chân máy, nghiêng đầu cùng lúc với mấy cục bông bên cạnh, cười nói: “Mùng 3 vui vẻ.”
Hai chú chó từ sau cửa lách ra, dùng cái đầu to tướng dụi loạn xạ vào người anh, khiến anh loạng choạng lùi lại nửa bước: “Hai nhóc này là ai đây?”
“Mỹ Mỹ và Soái Soái.” Trình Trục Phong bổ sung thêm: “Em giúp anh làm công tác ngoại giao rồi, yên tâm đi.”
“Mùng 3 vui vẻ, Phong Phong.” Sở Trọng Củ xoa xoa đầu chó, lông mướt rượt.
“Lại đây!” Trình Trục Phong gọi một tiếng, đứng dậy dang tay ra: “Lại đây ôm cái nào.”
Sở Trọng Củ tưởng cậu gọi mình, nhưng giây tiếp theo, một chú chó Alaska nặng chừng sáu mươi cân đã chạy đến bên chân cậu.
Chú chó đứng ngay ngắn, Trình Trục Phong cúi người vòng tay ôm lấy bốn chân nó, nhấc bổng lên rồi xốc xốc vài cái.
“Ư ử…” Soái Soái gõ móng xuống đất kêu lạch cạch, phát ra những âm thanh nũng nịu chẳng hề ăn nhập với thể hình đồ sộ của mình. Thấy Trình Trục Phong không còn tay để ôm, nó tủi thân xoay người sang bên chân Sở Trọng Củ, nhìn anh trân trối. Cái đuôi như cái chổi xể quất liên hồi vào bắp chân anh, đau phết.
“…” Sở Trọng Củ dùng tay chặn cái “gậy sắt” ấy lại, bước lên hai bước. Nhìn thấy cánh tay nổi gân xanh của Trình Trục Phong, anh lại cúi xuống nhìn chú cún đang tủi thân, nghiêm túc nói: “Nam nhi đại trượng phu phải tự đi bằng chân mình, không ôm.”
“Ha ha ha ha ha.” Trình Trục Phong đặt Mỹ Mỹ xuống, xoay sang bế Soái Soái lên xốc một hồi, vỗ vỗ vào cái mông mỡ màng của nó: “Đều là thái giám cả rồi, anh sờ thử không? Chỉ còn mỗi lớp da thôi.”
Sở Trọng Củ dành cho cậu một ánh mắt kiểu “thất lễ quá đấy”, rồi vươn tay ôm lấy người trước mặt, học theo dáng vẻ của cậu mà xốc nhẹ một cái.
Cứ mỗi dịp Tết Trình Trục Phong lại hóa thân thành thợ lặn, tuyệt đối không cập nhật gì thêm.
Thế nhưng đoạn phỏng vấn livestream và tạp chí điện tử của 《Tây Tạng tươi đẹp》 đã được cắt dựng và lên sóng. Hình ảnh bóng lưng kiên cường của Jigme Ketsok ở trạm bảo tồn, bàn tay đưa ra dưới ánh lửa, cùng những bức ảnh về các sinh vật sống nơi hoang dã lần lượt xuất hiện.
Video của họ được các tài khoản chuyên tổng hợp tin tức cắt ghép lại. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hai tài khoản Mảnh Vỡ Cuồng Phong và Trục Phong lại leo lên hot search, lượt theo dõi tăng đến chóng mặt.
Có điều hai người họ không xem thông báo nên cũng không biết, họ đang tận hưởng kỳ nghỉ thuần túy, thu dọn hành lý chuẩn bị xuống biển.
“Đi thôi, đưa mấy chú cún về nhà rồi chúng ta ra sân bay.”
“Ừ.”
Dưới đất là hai chiếc balo leo núi có màu sắc tương phản, phía trên buộc chân vịt, dưới đáy nhét chân máy.
Vỏ chống nước cho máy Canon mà Trình Trục Phong đặt vẫn chưa về hàng nên cậu chỉ mang theo thiết bị chụp dưới nước của Nikon. Ống kính dùng cho vỏ chống nước đã được cố định, chuyến này hai người đi gọn nhẹ, không mang theo quá nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh.
Cậu gọi một chuyến xe Houlala, cùng Sở Trọng Củ đưa hai chú chó về nhà bà ngoại.
Trước khi đi, Sở Trọng Củ được bà nhét cho phong bao lì xì để “phòng thân lúc đi xa”, còn dặn dò anh đừng đi theo Phong Phong đến những nơi nguy hiểm, xuống biển phải chú ý an toàn.
Hai người đeo balo đi ra khỏi khu nhà. Trình Trục Phong nhìn vào đồng tử của anh, ghé sát tai nói: “Lần trước em bảo đang ở bờ biển, anh đoán xem giờ mình đang ở đâu?”
“Dưới nước?” Sở Trọng Củ bóp nhẹ chiếc móc khóa chú cún treo trên balo cậu, cảm giác rất thích tay. Khi hai chiếc túi sát gần nhau, hai chiếc móc khóa cũng dính lại một chỗ.
“Địa Trung Hải!” Trình Trục Phong chậm lại nửa bước, để hai chiếc móc khóa chập vào nhau.
Sân bay vào ngày mùng 3 Tết không tính là quá náo nhiệt. Trước khi đến, Trình Trục Phong định lên máy bay sẽ xem thông báo để giết thời gian, nhưng vừa mới tải xuống, tin nhắn riêng và lời mời hợp tác đã nhảy ra điên cuồng.
Chưa kịp cài chế độ im lặng thì điện thoại đã reo. “Giản Hoài Du”
“Chào buổi sáng.” Trình Trục Phong nhấc máy, giọng mang chút âm hưởng Thiên Tân: “Quay gì cơ? MV cảnh bình minh trên thảo nguyên á? Thanh thuần thế, cậu đổi gu rồi à? Tôi đang ở đâu á? Sân bay Tân Hải, chỗ cái cổng lên máy bay xa tít tắp ấy.”
Điện thoại vừa cúp, máy của cả hai đồng thời hiện lên một tin nhắn báo biến động số dư từ tài khoản chung của Mảnh Vỡ Cuồng Phong.
“Anh Sở, xem này.”
Sở Trọng Củ tay xách hai cốc Americano, nghiêng đầu nhìn tin nhắn cậu vừa mở: “Từ Palau đổi sang Myanmar à? Giá này e là phải bán rời từng phần rồi.”
“Cắt thận anh đấy.” Trình Trục Phong cười run cả người, rồi chợt nhớ ra vẫn đang là Tết: “Không nói gở, không nói gở, mau phì phì phì đi.”
“Phì phì phì.” Sở Trọng Củ làm theo, nhưng vẫn nghi hoặc nhìn cậu.
Trình Trục Phong nói cho anh biết có người đã dùng năng lực đồng tiền để đặt trước lịch trình tháng 5, khi đó hai người sẽ lái xe đi Bắc Cương.
Lên máy bay, hai người chụm đầu vào nhau xem tin nhắn riêng và các lời mời hợp tác. Các lời mời công việc đều khá bình thường, sau khi tham gia buổi phỏng vấn thì không còn công ty MCN nào có ý định ký hợp đồng riêng lẻ với từng người nữa. Trên máy bay không có mạng, hai người bèn ghi lại danh sách những nhãn hàng có ý định hợp tác ra giấy.
Nhưng tin nhắn riêng thì đúng là đủ mọi thể loại, thượng vàng hạ cám đều có cả. Trình Trục Phong nhấn mở mục tin nhắn đang hiển thị 99+.
Cậu bị thu hút bởi một tài khoản, nhấn vào rồi lướt ngược lên trên: từ việc chất vấn hai người có phải đồng tính không cho đến tin nhắn mới nhất là: “Hai đứa giả tạo kia không thèm trả lời tin nhắn à?”
“Wow.” Trình Trục Phong cười khẽ, thoát ra rồi nắm lấy tay Sở Trọng Củ: “Chào anh, đồ giả tạo.”
“…” Sở Trọng Củ bị phản ứng của cậu làm cho bật cười, siết chặt lấy tay cậu: “Chào em.”
Cũng có những fan rất đáng yêu coi hộp thư thoại của hai người như một cuốn nhật ký ghi chép, có người chúc mừng năm mới, có người chụp ảnh khoe chỗ này chỗ kia có món gì ngon…
Trình Trục Phong chớp chớp mắt, nhìn sang Sở Trọng Củ: “Xuống máy bay mình đi ăn quán mì này nhé?”
“Được.” Sở Trọng Củ gật đầu.
Hai người chẳng mảy may để tâm đến những bình luận tiêu cực. Họ quá cảnh tại Hong Kong để đi Palau, tranh thủ khoảng thời gian chờ đợi, họ lần theo chỉ dẫn trong tin nhắn tìm đến một quán mì bò viên.
Quán mì bò nghi ngút khói bếp, sợi mì đưa vào miệng dai ngon sần sật. “Ưm~” Trình Trục Phong dùng ánh mắt để bày tỏ sự kinh ngạc. Ăn xong bát mì, cậu vẫn ngồi lại trong quán bắt đầu lật xem các tin nhắn giới thiệu món ngon quanh đây.
Từ chè hạt dẻ cười đến sữa tách béo, rồi đến kem phô mai và kem gạo lứt, cậu càng ăn càng phấn khích vì hoàn toàn không bị “hố” phát nào.
Khi Trình Trục Phong định lướt tiếp tin nhắn để tìm đến quán thứ bảy.
Cuối cùng Sở Trọng Củ cũng phải lên tiếng: “Phong Phong, có khả năng là chúng ta chỉ có một cái dạ dày, mà tin nhắn thì chắc phải có đến 100 cái đấy.”
“He he.” Trình Trục Phong nuốt nốt miếng kem trong miệng, nghiêm túc nói: “Vậy thì chúng ta có thể ăn hết 100 quán đã được tuyển chọn kỹ lưỡng này!”
Logic thì đúng, nhưng dạ dày thì không có 100 cái. Sở Trọng Củ nhét điện thoại của cậu vào balo, tạm thời tước đoạt quyền tìm kiếm kho tàng ẩm thực của Trình Trục Phong.
Nhưng trước ánh mắt vô cùng ấm ức của Trình Trục Phong, Sở Trọng Củ đành chịu thua, đi theo cậu tìm đến một quán bánh tart trứng đang xếp hàng dài. Đến khi mua được bánh, thời gian quá cảnh của hai người cũng gần kết thúc.
Biển báo đỏ “Cấm mang theo thịt, trứng, sữa” treo cao trên tường.
Ngồi trong quán cà phê bên ngoài khu vực hải quan, Trình Trục Phong cùng Sở Trọng Củ chạm hai chiếc bánh tart vào nhau: “Anh một cái, em một cái.”
“Cụng bánh.” Sở Trọng Củ phối hợp chạm nhẹ, ăn đến mức đầu óc cũng mụ mị đi vì no.
Chiều hôm đó Trình Trục Phong cập nhật trạng thái giới thiệu 7 quán ăn ngon cùng lời cảm ơn dành cho những tin nhắn gợi ý. Một thời gian dài sau đó, hộp thư của cậu biến thành nơi tụ hội của những tín đồ ẩm thực, bao quát đủ loại món ngon từ khắp các vùng miền.
Hai ngày sau, Cao Xuân gọi điện cho Trình Trục Phong nhưng bị cậu dứt khoát từ chối.
“Điện thoại quốc tế đắt lắm, mình nhắn qua WeChat đi.” Giọng của Trình Trục Phong nghe như cách một lớp túi nilon truyền qua loa điện thoại: “Biên tập Cao? Chị đi làm rồi à?”
“Hai cậu đang ở đâu đấy? Không phải đi làm, mà là đội khảo sát khoa học muốn họp để chốt thời gian.” Cao Xuân nhíu mày: “Cảm giác tín hiệu bên cậu tệ quá.”
“Gọi video được không chị?” Trình Trục Phong hét lớn.
“Được.” Cao Xuân trả lời.
Trên màn hình là một vùng xanh thẳm, Trình Trục Phong đeo kính lặn, tay giữ lấy chiếc phao nổi màu đỏ, dập dềnh lên xuống theo con sóng. Ống kính hướng xuống dưới, trong làn nước biển trong vắt nhìn thấu tận đáy, một người đang đeo dây thừng, tích cực đạp chân vịt đi lên.
Khi người đó còn cách mặt nước khoảng 5m, Trình Trục Phong giữ chặt điện thoại: “Em phải xuống làm vệ sĩ đây, sẽ quay lại ngay!”
Điện thoại cùng cậu lặn xuống nước, sủi lên những bong bóng trong suốt.
Cao Xuân tắt micro của hai người phía đối diện: “Bên phía nhiếp ảnh gia bị lệch múi giờ và không gian, chúng ta cứ họp trước.”
“Lát nữa hai cậu lên bờ nhớ gọi lại cho chị đấy!”
