Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 53



Chương 53

​Trình Trục Phong cảm thấy chuyến lặn đêm ngắm cá đuối Manta thật sự vô cùng mãn nguyện. Trước khi xuống nước còn phân vân chuyện chụp quảng cáo, nhưng ngay khi vừa lên bờ cậu đã dứt khoát ký luôn hợp đồng. Đợi hết thời gian cấm bay sau khi lặn, cậu quay lại Thượng Hải rồi bắt chuyến tàu cao tốc tới Hàng Châu.

​Không khí làm việc sôi sục như kiến cỏ thức giấc lúc vào xuân. Setup ánh sáng, căn chỉnh ống kính, đèn flash nháy liên hồi, ai nấy đều bận rộn không ngơi tay.

​Bất kể là đứng giữa hoang mạc hay bốn bức tường trong studio, Trình Trục Phong khi cầm máy ảnh lên đều trông vô cùng hài hòa, không chút lạc lõng. Lúc mới đến, Trương Lân định để Sở Trọng Củ chụp thử vài bộ trang phục, nhưng còn chưa kịp chờ chị nhận xét, Trình Trục Phong xem xong đã vò đầu bứt tai đến mức tóc rối như tổ chim. Cậu thở dài thườn thượt, tạm thời tước đi thân phận đối tác của Sở Trọng Củ, giáng xuống làm trợ lý.

​Mãi đến khi công việc chụp choẹt kết thúc hoàn toàn, Trình Trục Phong mới nhận ra mấy ngày nay chẳng thấy Sở Trọng Củ đâu. Cậu gọi điện thoại, tiếng chuông lại vang lên ngay sát tay Trương Lân.

“?” Trình Trục Phong nắn nắn bả vai mỏi nhừ, “Chị Lân, người của em đâu rồi?”

“Đang ở studio bên cạnh.” Trương Lân đẩy một ly cà phê qua, “Nghỉ ngơi chút đi, lát nữa chụp xong trả lại cho cậu.”

​Nghĩ đến trình độ chụp ảnh chân dung của Sở Trọng Củ, mắt Trình Trục Phong tối sầm lại: “Để em đi xem sao, đừng để anh ấy đập nát bảng hiệu của em xuống đất.”

“Không nát được đâu.” Trương Lân gập máy tính lại, dứt khoát đeo túi lên vai, “Vậy cho tan làm luôn, nhân tiện lễ lạt chị mời hai đứa đi ăn.”

“Lễ gì?” Dạo này Trình Trục Phong sống quên ngày tháng, đến hôm nay là ngày mấy cũng chẳng nhớ rõ, “Em với anh Sở có được ăn ké không?”

​Trương Lân giơ tay gõ nhẹ vào đầu cậu: “Quốc tế Phụ nữ.”

“Thế thì để em mời chị Lân, chúc chị Quốc tế Phụ nữ vui vẻ.”

​Khu này toàn là studio ảnh, cậu đi theo Trương Lân rẽ trái rẽ phải, tiếng màn trập “tạch tạch” cứ vang lên không dứt. Trình Trục Phong ngáp dài một cái, tâm trí đã bay tận lên bầu trời không mái che ngoài kia.

“Nào.” Trương Lân chỉ tay vào trong, “Vẫn chưa xong đâu.”

​Trình Trục Phong nhìn về phía nhiếp ảnh gia, dáng người quá lạ, cậu không quen. Ánh mắt cậu đảo quanh đám đông một lượt: “Đâu? Ở bên trong à?”

“Cầm máy ảnh lên đi.” Trương Lân câm nín lườm cậu một cái.

​Ống kính theo bản năng hướng về phía trung tâm. Sở Trọng Củ đang mặc một bộ đồ mà Trình Trục Phong chưa từng thấy, đứng dưới ánh đèn đối diện với nhiếp ảnh gia.

​Cậu sững người tại chỗ, khẽ cười: “Chị Lân, sao chị không để em chụp?”

“Muốn chụp thì giờ vào vẫn kịp đấy.” Trương Lân đẩy cửa, trêu chọc, “Không có lương tăng ca đâu nhé.”

“Em tự nguyện mà.”

​Thế là cậu bước tới cầm lấy máy ảnh, hướng về phía người đứng dưới đèn. Mắt dán vào kính ngắm, cậu nhìn sâu vào đôi mắt Sở Trọng Củ qua lăng kính máy ảnh.

​Chồng của Trương Lân ngồi bên bàn cạn ly với Trình Trục Phong.

​Lúc này cậu mới biết rõ ngọn ngành. Trưa ngày đầu tiên Sở Trọng Củ đi lấy USB thì gặp đúng lúc người mẫu bị ốm không thể làm việc. Tiền thuê studio và nhân công đã trả đủ cả, giữa lúc thiếu người mẫu, Sở Trọng Củ – mầm non mà Trương Lân đã tăm tia từ lâu – tình cờ đi ngang qua, nghiễm nhiên bị bắt làm bia đỡ đạn.

​Vé máy bay được đặt vào sáng mai. Trình Trục Phong đã đóng gói hành lý gửi về nhà trước, chỉ để ngày cuối cùng có thể thong thả chèo thuyền vãn cảnh hồ.

​Trình Trục Phong đã đánh giá thấp cái lạnh của Hàng Châu tháng 3, nhưng miệng vẫn cứng cỏi bảo là chẳng lạnh tí nào.

Cậu chỉ khoác chiếc áo măng tô mà Trương Lân nhìn không nổi nên ép mặc vào, cùng Sở Trọng Củ dạo bước dọc bờ Tây Hồ.

​“Phía trước… chính là… chỗ chèo thuyền… nhỉ?”

​Một câu nói ngắn ngủi bị cái lạnh làm cho đứt quãng tận bốn lần.

​“Ừ, ngay bên cạnh là trung tâm thương mại, anh đi mua cho em cái áo lông vũ.” Sở Trọng Củ nhíu chặt lông mày.

​“Không cần đâu, miền nam mà, mặc áo lông vũ làm gì.” Trình Trục Phong cắn răng kéo anh vào hàng đợi, “Em chẳng lạnh tí nào, mình cứ ngồi thuyền đi, ra hóng gió tí là hết ấy mà.”

​Con thuyền chèo tay khẽ lắc lư trên mặt hồ, Trình Trục Phong cầm tờ khăn giấy lau vội dòng nước mũi đang chực chảy ra.

​Sở Trọng Củ nghiêng người chắn luồng gió lồng lộng từ mặt nước thổi tới, vừa bất lực vừa buồn cười khi nghe Trình Trục Phong khăng khăng rằng mình không phải bị lạnh đến ch** n**c mũi, mà là vì Tây Hồ quá đẹp nên nước mắt mới theo đường mũi chảy ra ngoài.

​“Người trẻ tuổi đúng là bướng thật.” Bác lái thuyền mặc chiếc áo lông vũ dày cộp nhìn không nổi nữa, lắc đầu bảo: “Lát nữa mặt trời lặn còn lạnh hơn đấy. Cậu nhóc này, mau bảo anh trai cậu kéo khóa áo khoác ra rồi ngồi vào lòng cậu ấy cho ấm, xuống thuyền thì đi mua áo ngay đi, kẻo lại ốm ra.”

​“Cháu…”

​Sở Trọng Củ không cho cậu cơ hội phản bác, anh kéo khóa áo xuống, ôm gọn người vào lòng: “Ngồi yên.”

​Nửa quãng đường còn lại, Trình Trục Phong vừa nghe nhịp tim của anh vừa thầm phác thảo trong đầu xem làm sao để nói “đi thêm vòng nữa” một cách lịch sự nhất, vì cậu vẫn còn muốn được sưởi ấm tiếp.

​Lúc thuyền cập bờ, Trình Trục Phong vẫn quyến luyến không nỡ buông tay, cứ tủi thân lầm bầm là gió to quá, tuyệt nhiên không hé môi nửa lời về chữ “lạnh”.

​Bác lái thuyền nén cười: “Tình cảm anh em hai cậu tốt thật đấy, mau đi mua áo đi, chứ lát nữa đi bộ thì sao dính lấy nhau thế này được?”

​Sở Trọng Củ khẽ cười: “Đi thôi, vài bước là đến trung tâm thương mại rồi.”

​Sau khi được bao bọc trong chiếc áo lông vũ, Trình Trục Phong lập tức hồi sinh: “Anh Trọng Củ ơi, giờ anh định dẫn em đi đâu đây?”

​“Đi chụp hoa mộc lan.” Sở Trọng Củ khẽ thở dài.

​“Ồ~” Trình Trục Phong cười láu lỉnh, “Em cứ tưởng anh sẽ bảo về khách sạn luôn chứ.”

​Hoa mộc lan nở rộ bên ngoài cửa sổ, Trình Trục Phong tựa lưng vào ghế ngắm nhìn những cành hoa. Những cánh hoa trắng muốt khẽ lay động, nhìn qua lớp rèm voan mỏng cứ mờ mờ ảo ảo. Vất vả cậu lắm mới nhấc nổi cánh tay, cảm giác như cả người vừa bị tháo rời ra rồi vặn lại từng chiếc vít vậy.

​“Sao vậy?” Sở Trọng Củ từ phòng tắm bước ra, tay cầm chiếc khăn mặt khẽ lau mặt cho cậu.

​“Em muốn chụp mộc lan, mà người cứ bủn rủn chẳng có sức.”

​“Xin lỗi nhé.” Sở Trọng Củ khẽ nuốt nước bọt, “Vậy để ông chủ Trình chỉ đạo, anh chụp cho em?”

Ông chủ ​Trình tỏ ra rất hài lòng với những bức ảnh phong cảnh mà đối tác họ Sở chụp được.

​Sau khi xem xong, cậu lười biếng buông một câu: “Duyệt, trên giường hay trên ảnh, cả hai đều mười điểm.”

​Quay về căn hộ nhỏ của Trình Trục Phong, Sở Trọng Củ mang máy tính từ nhà sang mới phát hiện ra chẳng có chỗ nào để đặt. Phần thô thì đầy đủ, nhưng đồ nội thất thì chỉ có duy nhất chiếc giường.

​“Chúng ta có cần đổi chỗ khác không?” Sở Trọng Củ hỏi.

​“Không cần đâu.” Trình Trục Phong nhún vai, “Chỉ là chỗ dừng chân thôi mà, mua tạm hai cái bàn là xong.”

​Lịch trình năm nay đã kín mít, thời gian ở nhà cộng lại chưa đầy một tháng. Còn chưa đợi bàn giao đến nhà, cả hai đã vác thiết bị đến Bắc Kinh để chuẩn bị trước cho đợt chụp số đặc biệt 《Di cư》.

​Cao Xuân gọi hai người đến họp trực tiếp để bàn giao lại lịch trình và lộ trình một lần nữa. Trên màn hình, người dẫn đường cho biết vịnh Baffin mùa này vẫn đang có tuyết rơi, nhiệt độ trung bình là âm 20 độ, cần chuẩn bị trang bị gì và những rủi ro nào cần lưu ý.

​Sau khi chào hỏi mọi người trong team, nhà hải dương học bắt đầu giải thích cho cả đội về tập tính sinh hoạt của kỳ lân biển và khoảng cách chụp ảnh dự kiến.

​Kết thúc buổi họp dài dằng dặc, Trình Trục Phong nhận được điện thoại từ phía đối tác thiết bị lặn, hỏi xem hai người có muốn gắn link bán hàng vào video không. Trình Trục Phong khéo léo từ chối, bảo rằng họ không có nhiều thời gian, nghề chính vẫn là nhiếp ảnh gia phong cảnh.

​Từ chối xong, hai người mới nhớ ra phải kiểm tra số liệu. Vừa mở video lên, đập vào mắt là hàng loạt bình luận:

​Phong Phong: Đã xuống biển rồi đây, mong mọi người ủng hộ.

Lần sau nhận tài trợ không cho phép mặc kín cổng cao tường thế này đâu nhé!

Sao ở dưới nước mà nói chuyện được hay vậy? To rõ thế!

Ủa sao ném bọn tôi xuống nước rồi bỏ đi đâu vậy?

Gục gục, gục gục…

​Nửa đầu video toàn là những lời trêu chọc về việc họ cuối cùng cũng chịu xuống biển và các sinh vật đại dương. Nhưng đến đoạn Sở Trọng Củ lặn xuống vớt cậu lên, phong cách bình luận bỗng quay ngoắt 180 độ.

Hai người chắc chắn là có gì đó rồi đúng không?!

Không đúng! Hô hấp nhân tạo của tôi đâu?

Chuyện gì vậy, sao tự nhiên chuyển cảnh lên bờ luôn rồi?

Đây không phải là chuyến xe đi tới nhà trẻ!

Bánh xe rụng rời hết rồi, xe pháo gì tầm này nữa.

​Trình Trục Phong cảm thấy mặt hơi nóng lên, cậu nhớ lại nụ hôn trên chiếc phao nổi hôm ấy, lẳng lặng kéo thanh tiến trình video ra sau. Dưới phần bình luận, cư dân mạng đang thi nhau đẩy thuyền từ đủ mọi manh mối nhỏ nhặt nhất.

“Em đã cắt hết mấy đoạn tương tác của hai đứa mình rồi mà, sao họ vẫn soi ra được nhỉ?” Trình Trục Phong ngơ ngác, “Chẳng lẽ còn lộ liễu hơn cả cái video hướng dẫn mỹ thuật à?”

“Video mỹ thuật thì rõ rành rành rồi.” Cao Xuân khẽ hắng giọng, “Nhưng cái này cũng giống như cách biểu đạt thấp thoáng trong ảnh của cậu vậy, nó tạo ra không gian cho khán giả tha hồ tưởng tượng.”

​Sở Trọng Củ mím môi: “Đúng thế.”

​Cao Xuân xoay xoay cổ cho đỡ mỏi rồi đưa bản kế hoạch đã in sẵn cho hai người: “Hai cậu về nghỉ ngơi đi, máy bay tối mai khởi hành, còn phải trung chuyển mấy chặng liền đấy.”

​Vừa rời khỏi phòng họp, mẹ của Sở Trọng Củ đã gọi điện đến hỏi hai người có về nhà ăn cơm không, còn đặc biệt nhấn mạnh là có món sườn nướng mà Trình Trục Phong thích nhất.

​Sở Trọng Củ quay sang thấy Trình Trục Phong đang ôm một phần gà viên chiên và bánh cuộn thịt nướng, anh liền nói với mẹ là không về được vì cuộc họp vừa mới kết thúc.

​Trình Trục Phong thấy thông báo cuộc gọi thì dừng ngay động tác, cậu vừa nhai miếng gà chiên vàng rụm vừa chớp chớp mắt ra hiệu rằng mình thế nào cũng được.

​Mẹ Sở cũng không nói gì thêm. Tuy lần trước Trình Trục Phong đến rất được lòng mọi người nhưng quả thật vẫn còn e dè, suốt buổi ngay cả nụ cười cũng hơi gượng gạo. Bà cũng biết họ vừa từ Hàng Châu về lại sắp phải bay đi nơi khác nên dặn dò họ nghỉ ngơi cho tốt, chú ý an toàn, thuận miệng hỏi địa chỉ khách sạn hai người đang ở.

​Chờ cúp máy xong, Trình Trục Phong mới dám nhai nốt rồi nuốt xuống: “Thật ra đi cũng được mà, em không sợ đâu.”

​Sở Trọng Củ đưa điện thoại qua, Trình Trục Phong nhìn thấy trên màn hình là một mâm gang lớn, những miếng sườn nướng chín tới xếp trên khay, xung quanh là đủ loại rau củ nướng cháy cạnh thơm lừng.

“Anh chỉ lo em ăn nhiều quá, mai ngồi máy bay dạ dày sẽ khó chịu thôi.” Sở Trọng Củ đưa cho cậu một tờ khăn giấy.

​Dưới lầu công ty của Cao Xuân chính là phố ẩm thực, giờ tan tầm bên trong đang cực kỳ nhộn nhịp. Trình Trục Phong đã đánh chén một vòng, món trên tay hiện giờ là đồ ăn không xuể nên phải gói mang về.

​Trình Trục Phong lau miệng, nghĩ đến chuyện đổi chuyến bay ngày mai, cậu tiếc nuối lắc đầu: “Thôi không đi nữa, về ngủ cho lành.”

​Cảnh đêm thành phố vừa xô bồ vừa rực rỡ, Trình Trục Phong cứ thế giơ máy lên chụp vu vơ suốt dọc đường. Kết quả là khi về đến khách sạn, khối lượng công việc hậu kỳ tăng vọt, bởi sau này tư liệu về kỳ lân biển cần phải bảo mật tuyệt đối.

​Nhưng tài khoản không thể ngừng cập nhật, hai người bàn nhau dựng sẵn mấy clip dự phòng. Giữa tháng 3, Bắc Kinh bất ngờ đón một trận tuyết hiếm hoi.

​Trình Trục Phong vén rèm cửa, chạm khẽ vào cánh tay Sở Trọng Củ: “Anh Sở ơi, lên máy bay rồi ngủ tiếp nhé.”

​Phong Phong lại muốn đi săn gió săn tuyết, nhất quyết không chịu đi ngủ.

“Đi thôi, mặc thêm áo vào, anh đưa em đi xe buýt tham quan.” Sở Trọng Củ khẽ cười, “Đi xong về ngủ nhé, được không?”

“Duyệt.” Trình Trục Phong cọ cọ vào mặt anh, “Cảm ơn anh.”

Đêm hôm tuyết rơi không ngủ mà lại đi sắm vai khách du lịch ngồi xe buýt thì chắc chỉ có hai vị đại gia này. Bác tài xe buýt hai tầng nhìn thấy hai người thì ngẩn ra: “Hai cậu từ đâu đến vậy?”

“Dạ, Thiên Tân, Bắc Kinh ạ.” Trình Trục Phong cười híp mắt trả lời.

​Sở Trọng Củ trả tiền vé xong, hỏi: “Phiền bác cho hỏi mấy giờ thì xe chạy ạ?”

“Gần thế, người bản địa à?” Tài xế tuy không hiểu nổi nhưng vẫn tôn trọng: “Cứ ngồi đi, 15 phút nữa chạy.”

​Hai vị đại gia lên tầng hai, bắt đầu dựng máy ảnh.

​Vị đại gia đến từ Thiên Tân rút giấy ra lau kính xe: “Nhìn qua kính không rõ lắm, xe ở chỗ em là loại mui trần, cứ chạy vòng quanh sông Hải Hà cơ.”

“Không sao, cứ mở cửa sổ ra mà chụp, không có ai khác đâu.” Sở Trọng Củ dứt khoát kéo cửa sổ ra, “Đội mũ vào đi, trải nghiệm một lần cho biết, sau này anh lại đưa em đi ngồi xe mui trần.”

“Được luôn.” Trình Trục Phong kéo chân máy lại.

​Đèn đường vẫn chưa tắt, máy ảnh bắt đầu ghi hình. Do góc nhìn đặc thù, người đi bộ hai bên đường thu nhỏ lại, chỉ còn lại những ánh đèn rải rác và dòng xe cộ trôi qua.

​Sở Trọng Củ cầm chiếc máy Canon, hướng ống kính về phía người trước mặt.

​Ánh sáng lốm đốm phản chiếu trên gương mặt Trình Trục Phong. Anh giơ tay di chuyển trên lớp sương mù đọng trên kính, vẽ ra những đường vòng cung, tạo thành hình hai chú chim đơn giản.

​Trình Trục Phong thấy Sở Trọng Củ đang chụp mình qua khóe mắt, cậu vẫn giữ nguyên động tác tay, kéo sụp chiếc mũ xuống để giữ tóc rồi nghiêng đầu cười với anh.

“Phong Phong.” Sở Trọng Củ khẽ nói, “Nghiêng mặt một chút xíu nữa thôi.”

​Tiếng màn trập vang lên định vị khoảnh khắc, Sở Trọng Củ đưa máy ảnh qua.

​Trình Trục Phong cầm lấy, nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu: “Tấm này đẹp quá nè, cái đống anh chụp ở Hàng Châu là cái gì vậy?”

“…” Sở Trọng Củ kéo lại mũ cho cậu, “Anh không thạo chụp chân dung lắm.”

“Hồi đó em còn nghi hay là anh bị ai nhập rồi ấy chứ.” Trình Trục Phong vừa cười vừa trêu, “Còn nghi ngờ phương pháp dạy học của mình có vấn đề nữa. Cái bố cục đó, cái ánh sáng đó, chụp trong studio mà anh diễn đạt ra được cái vị của sông núi đại ngàn, đúng là thiên tài mà.”

“?” Sở Trọng Củ nhìn cậu đầy vẻ khó tin, “Lúc đó em có nói gì đâu.”

“Vì lúc anh chụp em, em chưa phát hiện ra vấn đề này.” Trình Trục Phong vỗ vai anh, “Không sao, anh đã tìm thấy một hướng đi khác cho bản thân rồi đấy.”

​Lý do mua chiếc Canon năm ấy giờ lại tái hiện, màn hình xoay lật, tiêu cự 24mm-70mm chẳng cần chân máy, cứ cầm tay mà chụp.

​Ngồi ở hàng ghế đầu, trên mặt kính đọng lại những giọt nước do tuyết tan, con đường dưới sự bóp méo của vệt nước như kéo dài vô tận sau lưng hai người.

​Trình Trục Phong chỉnh thông số tương tự, hướng về phía lớp kính, chụp lại con đường không có điểm dừng ấy.

“Xuất ảnh ra rồi gửi cho anh nhé.” Sở Trọng Củ chạm nhẹ vào màn hình, “Anh thích tấm này lắm.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...