Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 52



​Chương 52

“Giúp em nhấn lật camera một chút, tay em ngâm nước nhăn nheo hết rồi.” Trình Trục Phong nói, khung hình trên màn hình dao động lên xuống, hướng về phía đám đá cát trắng phau.

“Đưa đây.” Sở Trọng Củ trực tiếp cầm lấy máy ảnh, “Để anh quay giúp em.”

​Gương mặt cậu bôi một lớp bùn chống nắng dày cộp, cậu vẫy tay trước ống kính: “Hế lô, chào mọi người nhé. Hôm nay chúng mình đang ở Big Drop Off tại Palau, một bên là vực thẳm dưới nước sâu hun hút, bên kia là san hô mềm và cá.

​À đúng rồi, đây là video có tài trợ đầu tiên sau năm mới, cảm ơn mọi người, cảm ơn nhà tài trợ… ây!”

​Trình Trục Phong cầm một chiếc gậy nhỏ xua đuổi con cá đang lảng vảng gần tay mình: “Xin lỗi nhé, vừa rồi có con cá bò, nó hay cắn ngón tay người ta lắm. Nghịch ngợm quá chừng! Còn về lý do tại sao mặt mình lại xanh lè thế này á, không phải mình đang cosplay Avatar đâu nha.”

​Sở Trọng Củ đưa một tuýp bùn chống nắng qua, tiện tay mở nắp giúp cậu.

“Là vì ở biển không được dùng kem chống nắng thông thường, nên trên mặt mình là bùn chống nắng thân thiện với san hô, khả năng bảo vệ cũng rất tốt. Mình và trợ lý nhỏ ngâm dưới biển cả tuần trời mà không hề bị đen đi chút nào. Còn đây là chân vịt, tháo ra hơi bất tiện nên mình cho mọi người xem trực tiếp khả năng đẩy nước của nó luôn nè…

​Còn bộ đồ lặn phối màu trên người trợ lý nhỏ đây, ngâm dưới nước nửa ngày cũng không thấy lạnh, bạn nào có nhu cầu bơi lội hay lặn biển thì mời ghé trang chủ chính thức để lựa chọn nhé.”

​Nhà tài trợ không bắt buộc hai người phải xuống nước quay, nhưng Trình Trục Phong vốn giữ nguyên tắc đã quảng cáo là phải tự thân trải nghiệm nên video này có độ ướt át cực cao.

​Logo của bên A được chú thích rõ ràng trên màn hình, ở góc dưới liên tục chạy dòng chữ cảm ơn đơn vị tài trợ thiết bị và hỗ trợ chi phí chuyến đi. Một màn nhận quảng cáo rất hào phóng, chân thành trình diễn hiệu quả sản phẩm cho mọi người xem.

​Sở Trọng Củ trở lại thuyền, gắn máy ảnh vào đuôi tàu: “Có muốn lên không?”

“Không cần đâu.” Trình Trục Phong đưa tay xoay hướng ống kính nhắm thẳng xuống mặt nước, “Buộc bóng nổi cho chắc vào, chúng ta xuống dưới xem thử, cho mọi người đổi góc nhìn khác.”

​Quả bóng nổi màu đỏ được buộc vào lan can tàu, thế giới trở thành góc nhìn toàn cảnh, một chú hải cẩu nhồi bông ôm lấy máy ảnh bám sát theo sau hai người.

​Trình Trục Phong đeo tạ chì ngang hông, bên người buộc một chuỗi mô hình sinh vật biển. Cậu giơ tay chọc nhẹ Sở Trọng Củ, chỉ tay xuống đáy nước.

​Ngay sau đó, bọt sóng tràn qua ống kính, chú hải cẩu cùng thiết bị bị kéo vào lòng nước. Hai người dừng lại bên rặng san hô, ánh sáng từ trên đỉnh đầu chậm rãi tan ra.

​Xung quanh là những đàn cá bơi lội, những rặng san hô ngũ sắc khẽ đung đưa theo dòng nước.

​Trình Trục Phong há miệng, bong bóng từ miệng thoát ra, cậu gọi một cách mơ hồ: “Đẹp khủng khiếp luôn! Nhiều cá quá!”

​Miệng cậu ngay lập tức bị Sở Trọng Củ giơ tay bịt lại, giọng lồng tiếng rõ ràng của anh vang lên trong video: “Người chuyên nghiệp, vui lòng không bắt chước.”

​Nói thì nói vậy nhưng Sở Trọng Củ cũng đang ở dưới nước như cậu: “Khán giả ngoài màn hình, mọi người có thể thở bình thường nhé.”

“Không thể nào, không lẽ có người đang nín thở theo à?” Trình Trục Phong chỉ vào ống kính, tháo tạ chì trên người ra treo vào máy ảnh, cố định vào một tảng đá: “Bye bye!”

​Trong ống kính, hai người bơi ngược lên phía mặt nước, giống như bỏ quên chiếc máy ảnh dưới đáy biển vậy.

​Ngoi lên mặt nước, “Hà~” Trình Trục Phong nằm bò ra quả bóng nổi, hai tay quạt quạt mặt nước.

“Nín thở làm Phong Phong nhà chúng ta mệt đứt hơi rồi.” Sở Trọng Củ dùng ngón tay lau đi những giọt nước trên kính lặn của cậu, “Vừa rồi hét to phết nhỉ.”

“Anh cũng chẳng vừa.” Trình Trục Phong né sang bên cạnh, “Học nhanh quá à. Nhặt máy ảnh lên rồi lên thuyền thôi, về nào.”

​Oẳn tù tì, Trình Trục Phong thắng.

​Cậu cúi người lặn xuống, nắm chặt lấy máy ảnh trong tay. Tạ chì bị kẹt vào đá, cậu mất hơn một phút mới gỡ ra được. Lúc ngoi lên cậu bỗng nảy ý định trêu chọc, thấy Sở Trọng Củ đang nằm thả trôi trên mặt nước, cậu liền thở ra một ít khí, thả lỏng cơ thể để mặc trọng lực kéo mình chìm xuống.

​Cậu nhìn bóng dáng Sở Trọng Củ phóng đại dần trước mắt, hai tay ra dấu hình trái tim rồi nhắm mắt lại.

​Sở Trọng Củ điêu luyện bịt miệng Trình Trục Phong, đỡ lấy sau gáy cậu, đưa cậu cùng bơi lên.

“Phong Phong thở đi…” Sở Trọng Củ thấy ý cười nơi khóe môi cậu, gọi vài tiếng mà cậu vẫn nhất quyết không mở mắt, anh liền bóp chặt mũi cậu, cạy mở cánh môi trước mặt.

“Cứu hộ 0 điểm!” Trình Trục Phong ngồi trên bóng nổi chống cằm, l**m l**m môi, lườm Sở Trọng Củ một cái cháy mặt.

“Ồ~” Ngón tay Sở Trọng Củ khẽ v**t v* gò má cậu, “Bé ngoan nhà ai lúc được cứu hộ lại cố tình không thở thế kia?”

“Anh nói cái gì vậy…” Trình Trục Phong chột dạ, “Thế thì… anh cũng không được cắn em chứ.”

​Ngày thứ hai đến Palau, Trình Trục Phong đã đưa anh đi tìm huấn luyện viên của mình. Sở Trọng Củ rất có thiên phú, anh đã thuận lợi lấy được chứng chỉ lặn tự do và lặn bình khí.

​Sở Trọng Củ tốt nghiệp khóa lặn, Trình Trục Phong liền nói cho huấn luyện viên những nơi mình muốn đi. Anh chàng huấn luyện viên có sẵn thuyền nên nghiễm nhiên biến thành hướng dẫn viên bản địa, lúc này đang khoanh tay, dùng tiếng Anh bảo hai người mau c** đ* lặn ra để còn về ăn cơm.

​Hai người ra dấu OK rồi ngồi ở đuôi thuyền vật lộn với bộ đồ lặn bó sát. Đồ lặn dính nước dù mặc vào hay cởi ra chẳng khác nào lột da, một trận ác chiến sắp bắt đầu.

“Anh giữ chặt cái quần bơi vào nhé.” Hai tay Trình Trục Phong túm chặt lấy quần của Sở Trọng Củ, “Em bắt đầu kéo xuống đây!”

“Được.” Sở Trọng Củ cũng dốc sức giữ lấy tôn nghiêm của mình, quyết bảo vệ chiếc quần bơi đến cùng.

​Tôn nghiêm của anh thì giữ được rồi, nhưng Trình Trục Phong thì quá tay, trượt một cái là bay luôn cả tôn nghiêm.

“Em định mặc vào trước hay là tắm luôn?” Sở Trọng Củ nhặt cái tôn nghiêm của cậu từ trong ống quần lặn ra, cầm trên tay.

​Nước ngọt được đựng trong thùng, dội rửa lúc đang trần như nhộng chắc chắn sẽ sạch hơn. Mặc quần bơi tắm kiểu gì cũng còn sót muối biển, mà đằng nào tôn nghiêm cũng rơi mất rồi nên cậu chẳng còn gì phải do dự nữa.

“Tắm.” Trình Trục Phong cầm gáo dội nước lên đầu, thấy anh cầm quần của mình định quay đi, cậu hốt hoảng: “Anh đừng cầm tôn nghiêm của em đi lung tung thế chứ.”

​Sở Trọng Củ bật cười: “Không lung tung, anh giúp em giặt sạch muối trên q**n l*t thôi.”

​Người yêu của anh hướng dẫn viên là huấn luyện viên săn bắn cá tại địa phương. Khi họ đến nhà, chị ấy đang xách một con cá lớn và hai con tôm hùm. Sau khi đặt thức ăn xuống và chào hỏi hai người, chị đi gọi em gái mình.

​Người dân ở đây đa số sống dựa vào biển, cô em gái là hướng dẫn viên lặn đêm chuyên nghiệp, lúc đến tay còn kéo theo ba bộ thiết bị.

“Hi, Phong!” Cô em gái thấy Trình Trục Phong liền nhiệt tình đập tay, hỏi cậu có cần làm quen lại với thiết bị không.

​Trình Trục Phong chỉ tay về phía Sở Trọng Củ, nói bằng tiếng Anh rằng cậu vẫn nhớ, nhưng bạn của cậu thì cần được giới thiệu chi tiết.

​Cô gái gật đầu, bảo cậu cứ đứng bên cạnh quan sát.

“Đi đi, mặc lại lần nữa xem nào.” Trình Trục Phong tìm một chiếc ghế, lười biếng ngồi nhìn anh: “Ôn tập xong rồi còn ăn cơm.”

​Sở Trọng Củ không hề phạm lỗi nào, hoàn thành rất trôi chảy.

​Cá và tôm lên bàn chỉ rắc thêm chút muối, ăn vào là cảm nhận rõ vị ngọt thanh nguyên bản. Lúc mới đến cả hai đều thấy ngon, nhưng ở lâu rồi thì mấy gói mì bò kho mang từ trong nước sang mới thực sự là “cứu cánh”.

“Tụi mình còn mấy gói mì tôm nhỉ?” Trình Trục Phong ngập ngừng hỏi.

“Anh còn hai gói, còn em?” Sở Trọng Củ đáp.

“Nửa gói mì ăn liền.” Trình Trục Phong cười hì hì, “Tối qua em không nỡ ăn hết đấy.”

​Hai người nói với anh hướng dẫn viên là muốn nấu thêm chút đồ, anh liền tìm giúp một cái nồi và bảo cần gì cứ việc nói.

​Trình Trục Phong nhìn chằm chằm hai gói mì, bảo Sở Trọng Củ ở đây đun nước còn mình đi siêu thị một chuyến. Lúc quay lại, tay cậu xách theo hai hộp thịt bò, rau xanh và tôm.

​Cô gái nghe Sở Trọng Củ nói sắp nấu mì tôm liền vui vẻ chạy về nhà, mang sang một gói mì.

​Khi nhìn thấy gói mì treo sông Kim Sa, Trình Trục Phong hỏi cô đây có phải là đồ cậu mang đến lần trước không và nhận được cái gật đầu xác nhận.

​Cô còn lấy ra một con mực khô, nói rằng lần trước cậu nấu ngon lắm, ở đây không mua được nên cô cứ trân trọng giữ mãi.

​Thấy vẻ mặt của Sở Trọng Củ, Trình Trục Phong vỗ vai anh: “Em biết anh định nói gì rồi, đừng nhìn nữa, chắc chắn hết hạn rồi, kệ đi, cứ coi như nó bất tử.”

“…”

​Từ hai gói mì bò đơn sơ, nhờ sự nỗ lực của nhiều bên đã biến thành một chậu mì siêu cấp sang chảnh. Anh hướng dẫn viên nhìn người yêu mình, chị ấy lập tức hiểu ý, lấy từ tủ lạnh ra một túi đồ trông rất quen mắt với Trình Trục Phong: bột trà sữa.

​Cậu lật xem ngày sản xuất rồi quay sang cười với Sở Trọng Củ: “Anh Sở, cái này đúng là cực phẩm.”

“Sao vậy, uống xong là đi ngoài ngàn dặm à?”

“Không phải.” Trình Trục Phong nhịn cười, “Cái thứ này hạn sử dụng tận 5 năm, trời ạ, uống xong chắc thân xác không bao giờ thối rữa quá!”

“Quấn thêm vải màn vào là thành xác ướp luôn.” Sở Trọng Củ cầm lấy xem, bảng thành phần dài hơn cả mạng sống, chữ nghĩa dày đặc, “Hàng tốt đấy, tinh hoa của nền công nghiệp nhân loại.”

​Nhưng dù sao hai người vẫn thầm cảm ơn những sản phẩm hạn dùng siêu dài này, ít nhất là không phải chịu áp lực tâm lý khi ăn đồ hết hạn.

​Thời tiết buổi chiều không được tốt lắm, mây đen u ám tụ lại trên mặt nước. Hai người đã đặt lịch lặn đêm, mong chờ được chiêm ngưỡng “người khổng lồ dịu dàng” giữa đại dương đen kịt: cá đuối Manta.

​Thuyền neo đậu không xa nhà anh hướng dẫn viên, mọi người phải vác thiết bị lên thuyền. Trình Trục Phong đã nhét chiếc Nikon vào vỏ chống nước từ trước, dùng dây chống mất treo lên người Sở Trọng Củ.

​Đi theo sau hai anh em hướng dẫn viên, thiết bị va chạm vào nhau phát ra những tiếng “leng keng”, Trình Trục Phong ngước nhìn bầu trời đêm mờ sương.

​Cậu nắm lấy tay Sở Trọng Củ, hỏi: “Anh có sợ không? Xung quanh tối đen như mực, chỉ có thể thấy được những chỗ đèn pin soi tới thôi.”

“Có em đi cùng anh mà.” Sở Trọng Củ quay đầu nhìn người bên cạnh, “Em đã mang những thứ anh muốn thấy đến tận nơi rồi.”

​Mưa bắt đầu rơi, rớt xuống mặt biển mênh mông không thấy bờ bến.

​Họ ngâm mình ở nơi có độ cao âm so với mực nước biển, thứ duy nhất có thể dựa vào là bình oxy sau lưng. Đầu gối Sở Trọng Củ chạm lên lớp cát mềm mại dưới đáy nước, tim không khỏi đập nhanh hơn. Trình Trục Phong bóp nhẹ đầu ngón tay anh, tay ép nhẹ xuống không trung như muốn nói: “Thả lỏng nào”.

​Ngay sau đó, Trình Trục Phong mở máy ảnh trước mặt anh, ôm lấy trong tay và nâng ống kính lên, hệt như vô số lần họ đã làm trên mặt đất.

​Trình Trục Phong gõ nhẹ ngón trỏ lên màn hình, ra hiệu anh cùng xem.

​Ánh sáng trong màn hình đến từ chiếc đèn pin, nơi đèn pin soi tới vốn chẳng có gì ngoài những bong bóng khí đang nổi lên. Vai hai người dán chặt vào nhau, nhịp thở của Sở Trọng Củ dần bình ổn lại, anh bỗng thấy chuyện này giống như một giấc mơ tuyệt đẹp.

​Dưới nước là một thế giới khác, bên tai là tiếng thở của đối phương, những bong bóng khí lấp lánh liên tục trồi lên rồi vỡ tan như những vì sao giữa đại dương.

​Anh đưa tay phủ lên ngón tay đang giữ máy ảnh của Trình Trục Phong, cảm nhận hơi ấm của đối phương trong làn nước.

​Lúc lặn xuống họ đã quy định hễ ai chỉ còn 75 bar oxy là phải đi lên. Lúc này cô em hướng dẫn viên kiểm tra thông số, thời gian dưới nước không còn nhiều nữa.

​Sở Trọng Củ luôn nghĩ mình không phải là người tham lam, nhưng khi quỳ dưới đáy biển lúc này, anh rất hy vọng có thể nhìn thấy cá đuối Manta, dù chỉ là một thoáng lướt nhanh qua đỉnh đầu.

​Tầm mắt anh lặng lẽ đặt vào màn hình máy ảnh. Giữa biển sâu, họ không thể giao tiếp bằng lời nói, chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi sự ưu ái của mẹ thiên nhiên.

​Trình Trục Phong lắng nghe tiếng thở của Sở Trọng Củ, thầm đếm từng giây rồi khẽ cười. Cậu định ra hiệu “anh thở chuẩn quá”, nhưng lại không biết diễn tả thế nào, đành nheo đôi mắt cười tiến sát lại gần trước mặt anh.

“?” Sở Trọng Củ chớp mắt, kéo dòng suy nghĩ trở lại, vẽ một dấu hỏi chấm trong làn nước.

​Trình Trục Phong như vừa vẽ một khuôn mặt cười rồi ra hiệu “OK”.

​Cá đuối Manta thường xuất hiện mà không có điềm báo trước. Trước khi xuống nước, hay như một năm trước khi Trình Trục Phong đến Palau, những người từng thấy Manta đều nói rằng đó là nhờ vận may, bởi chúng vốn sống ở vùng biển này.

​Những linh hồn tự do ấy, chẳng ai có thể kiểm soát được sự xuất hiện của chúng.

​Máy ảnh không đủ sức nổi, Sở Trọng Củ nâng máy lên, điều chỉnh thông số rồi nhấn nút chụp hướng về phía bầu trời sao dưới đáy biển mà họ vừa tạo ra.

​Kim đồng hồ nhích từng chút một, thân nhiệt cũng bắt đầu hạ thấp dần.

“Ưm?!” Một âm tiết đơn giản phát ra từ miệng Trình Trục Phong.

“Ừm.”

​Một luồng nước ấm áp chuyển động lướt qua bên cạnh họ, trong ánh đèn pin xuất hiện vô số tạp chất nhỏ li ti, đó là sinh vật phù du.

​Trên màn hình hiện ra một chiếc bóng khổng lồ và dịu dàng, chúng một lần nữa lướt qua đỉnh đầu hai người.

​Đôi cánh mềm mại uyển chuyển khiêu vũ trong nước, phần bụng trắng muốt lốm đốm những vết đen nhỏ, ánh sáng như bị dòng nước thổi động, khẽ lung linh phản chiếu trên thân hình chúng.

​Những “loài chim” của đại dương dang rộng đôi cánh, tự do tự tại, sải bước giữa bầu trời thuộc về riêng mình.

​Sở Trọng Củ cúi đầu định điều chỉnh chế độ chụp, giây tiếp theo máy ảnh trong tay đã bị Trình Trục Phong rút đi. Cậu chạm nhẹ vào chiếc camera hành trình trên vai anh, chiếc đèn báo đang nhấp nháy đỏ cho biết vẫn đang ghi hình.

​Cậu chỉ tay vào mắt, ra hiệu anh hãy dùng chính đôi mắt mình để chiêm ngưỡng và khắc ghi khoảnh khắc này vào ký ức.

​Lúc ngoi lên, khi thực hiện dừng an toàn 3 phút ở độ sâu 5m, Trình Trục Phong áp sát hai bàn tay vào nhau. Sở Trọng Củ lập tức hiểu ý nghĩa của cử chỉ này: Ở dưới nước, khi không thể dùng lời nói, hãy nắm lấy tay nhau.

​Lời tác giả

​Trình Trục Phong: Hello~ Chào buổi tối mọi người. Manta chính là loài cá đuối mà chúng ta thường biết đến ấy~ Siêu dịu dàng, siêu ngầu, rõ ràng là có thân hình khổng lồ mà chỉ ăn sinh vật phù du bé xíu thôi! À, nếu đi biển chơi thì đừng bôi kem chống nắng nha~ sẽ làm san hô bị tẩy trắng đấy. Mọi người có thể thử dùng bùn chống nắng nhiều màu sắc! Chọn đúng màu chụp ảnh mặt nhìn nhỏ lắm~ lên hình cực đẹp mà không bị chảy vệt trắng nhếch nhác đâu. [Kính lúp]

​Sở Trọng Củ: Ngoài lề một chút, đừng có ăn đồ hết hạn! Phải khắc ghi an toàn thực phẩm vào lòng nhé~ [Tan chảy]

​Trình Trục Phong: Ha ha ha ha, nhất là lúc đi lặn! Đau bụng dưới đáy biển là bị mấy con cá tấn công đấy! (Cắn mông luôn). Chủ yếu là xấu hổ lắm!!! Ha ha ha ha ha ha… [Like]

​Chú thích: Trong lặn biển không có nhiều thủ ngữ lãng mạn, nhưng nắm chặt hai bàn tay thường được dùng để tỏ tình.

Mật Ong: Mẹ thiên nhiên có ưu ái hay không thì chưa biết, chứ mẹ ruột thì chắc chắn sẽ đưa Manta đến tận nơi cho 2 cưng chiêm ngưỡng =)))))

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...