Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 20: Đề xuất



Biết Phương Tri Ngu đi công tác về, Liêu Nguyên lại tự đến cửa thăm hỏi.

Trước khi biết chuyện của Liêu Chí Tân, Phương Tri Ngu đã không muốn gặp ông ta, huống hồ bây giờ đã rõ hai cha con này là hạng người gì, chỉ nhìn thôi cũng thấy chướng mắt.

Y bảo Trần Tuấn thu thập thêm các chứng cứ phạm tội của Liêu Chí Tân, sau đó lại lần nữa chọn lọc một công ty khác để thay thế Vinh Hâm.

Dự án hồ Vân Khê đang được đẩy mạnh, hoạt động kêu gọi đầu tư của khu công nghệ cao phía đông thành phố cũng sắp bắt đầu. Việc Phương Tri Ngu phải xử lý quá nhiều, y không định lãng phí thời gian vào bọn họ.

Liêu Nguyên tới nơi mà không được kết quả gì. Thấy thời gian hết hợp đồng càng lúc càng gần, trong lòng ông ta cũng ngày càng sốt ruột.

Ông ta tìm đến nhân viên đã từng giúp mình kết nối với tập đoàn trước đây, lại bị đối phương báo rằng tập đoàn đã đang chọn đối tác mới.

Liêu Nguyên càng hoảng hơn: "Chúng ta hợp tác lâu như vậy, cậu cũng nhận không ít chỗ tốt rồi mà! Cậu nghĩ cách giúp tôi đi chứ!"

"Tôi nghĩ cách gì được chứ?" Đối phương mất kiên nhẫn nói: "Quyết định ở sếp Phương, ai dám đi năn nỉ giúp ông? Ông có thời gian đứng đây cãi với tôi thì chẳng bằng tự đi cầu xin anh ta đi!"

Mấy năm hợp tác với Tập đoàn họ Hạ, Vinh Hâm vừa kiếm được lợi nhuận vừa tích được danh tiếng, độ nhận diện thương hiệu tăng vọt. Chỉ cần có thể tiếp tục hợp tác lâu dài, thương hiệu của họ chắc chắn sẽ bước lên hàng top của ngành nội thất gia dụng trong nước.

Dựa vào cái đầu rồng là Tập đoàn họ Hạ, những doanh nghiệp khác cũng sẽ ưu tiên cân nhắc đến họ.

Xét trên mọi phương diện, Liêu Nguyên đều không muốn buông cái đùi này.

Nếu đã không gặp riêng Phương Tri Ngu được, ông dứt khoát vứt bỏ mặt mũi, tìm tới Phương Tri Ngu trong một buổi tiệc ngồi.

Ông ta còn dẫn theo Liêu Chí Tân. Để làm Phương Tri Ngu nguôi giận mà còn tát Liêu Chí Tân một cái ngay trước mặt mọi người, diễn đủ các trò.

Ông ta vốn nghĩ rằng mình đã làm đến mức này thì ít nhiều gì Phương Tri Ngu cũng sẽ nể mặt, cho mình một cơ hội nói chuyện riêng.

Trước khi tới ông đã tính sẵn cả rồi, chỉ cần giữ được hợp đồng với Tập đoàn họ Hạ, giảm giá chịu lỗ cũng có thể chấp nhận.

Đương nhiên, ông ta làm tất cả không phải chỉ vì hợp đồng, mà điều ông ta lo nhất là Phương Tri Ngu sẽ ghi hận Liêu Chí Tân, rồi giận chó đánh mèo sang Vinh Hâm, cắt đứt đường sống của họ.

Nhưng mặc dù ông ta đã cúi mình ăn nói khép nép đến mức đó, Phương Tri Ngu vẫn thờ ơ ngồi trên vị trí chủ tọa.

"Sếp Phương." Liêu Nguyên âm thầm nghiến răng, nở nụ cười nịnh nọt: "Thằng nhóc nhà tôi không hiểu chuyện, tôi đã dạy dỗ nó rồi, mong ngài rộng lượng tha thứ cho nó lần này."

Phương Tri Ngu chống khuỷu tay lên tay vịn ghế, nghiêng đầu nhìn hai cha con họ, không nói gì.

Ở đây ai cũng là nhân vật có địa vị, chỉ là chủ tọa không lên tiếng, nên cũng không ai mở miệng khuyên bảo.

Liêu Nguyên đẩy Liêu Chí Tân, ra hiệu gã bước lên kính rượu nhận lỗi.

"Sếp Phương." Liêu Chí Tân miễn cưỡng bưng ly rượu đến bên cạnh Phương Tri Ngu, hơi cúi người nói: "Ly này tôi kính ngài, mong ngài bỏ qua những lời lẽ vô lễ của tôi hôm trước, đừng chấp nhặt với tôi."

Phương Tri Ngu còn chẳng thèm bố thí cho gã một ánh mắt, mà quay sang nói với người đàn ông trung niên bên cạnh: "Sếp Hồ, xem ra hôm nay không bàn chuyện làm ăn được rồi."

Y nâng ly rượu trên bàn lên, khẽ chạm vào ly của sếp Hồ: "Có cơ hội lại gặp nhau."

Người đàn ông được gọi là sếp Hồ vội vàng nâng ly: "Được được được, nghe ngài."

Phương Tri Ngu đặt ly xuống, đứng dậy, những người khác cũng đứng lên theo, y khoát tay: "Không cần tiễn, mọi người cứ tiếp tục."

Dù đã nói vậy, nhưng mọi người vẫn rời khỏi chỗ ngồi, vây quanh muốn tiễn y ra ngoài.

Bị xem như không khí, sắc mặt hai ba con Liêu Chí Tân và Liêu Nguyên khó coi tột độ. Liêu Nguyên là người đã trải qua biết bao sóng gió trên thương trường, còn có thể nhịn.

Nhưng Liêu Chí Tân đã kiêu căng ương bướng từ nhỏ, chưa từng chịu nhục nhã như vậy. Má trái vừa bị Liêu Nguyên tát đến giờ vẫn còn nóng rát, hành động của Phương Tri Ngu chẳng khác gì tát thêm một cái vào má phải của gã.

Thẹn quá hóa giận, gã hung hăng đập ly rượu trong tay xuống đất, tiếng thủy tinh vỡ vụn ngăn bước chân của mọi người lại.

"Phương Tri Ngu, ông đây đã nói xin lỗi rồi, anh còn muốn thế nào nữa? Mẹ nó đã cho thể diện rồi thì đừng có không biết xấu hổ..."

"Chí Tân!" Liêu Nguyên vội vàng quát lớn, "Con câm miệng!"

Nhưng Liêu Chí Tân đã bị lửa giận đốt cháy đầu óc, nào nghe được ông ta nói gì.

Gã chỉ tay vào Phương Tri Ngu đang đứng giữa mọi người, nói không hề lựa lời: "Sao con phải câm miệng? Mẹ nó con chỉ đùa giỡn với anh ta vài câu, ngay cả cổ tay còn chưa đụng vào mà phải làm tới mức đó à?! Con mẹ nó bản thân có cái mặt ẻo lả như đàn bà thì trách được ai?!"

Cả phòng im lặng đáng sợ, Liêu Nguyên nhắm mắt, suy nghĩ muốn đánh chết gã cũng xuất hiện.

Mọi người ở đây đều biết, người cuối cùng từng lấy vẻ ngoài của Phương Tri Ngu ra đùa, ám chỉ y dựa vào quan hệ không đứng đắn để leo lên đã ngồi xổm trong tù được một năm.

Đây cũng là một trong những lý do vì sao Liêu Nguyên bất chấp mặt mũi, nhiều lần tìm đến Phương Tri Ngu.

Bởi vì ông ta không muốn trở thành đối tượng bị b*p ch*t của Phương Tri Ngu, hay phải nói là của Tập đoàn họ Hạ.

Thời gian như bị ấn nút tạm dừng, rồi lại tiếp tục chuyển động. Mọi người mang nét mặt khác nhau, không ai dám lên tiếng.

Ngược lại, đương sự vẫn bình thản, giữ vững phong độ, chỉ hơi nhướng mày, như thể nghe thấy chuyện gì thú vị.

Liêu Nguyên nuốt nước miếng, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Sếp Phương..."

"Sếp Liêu." Phương Tri Ngu bình tũnh gọi ông ta: "Đây là cái ông gọi là đã dạy dỗ rồi?"

"Không phải..." Liêu Nguyên nghẹn lời, bị cơn tức giận làm cho không biết nói gì, "Nó chỉ nhất thời nông nổi thôi, trở về tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại..."

"Cũng không cần đâu." Phương Tri Ngu ngắt lời ông ta, chân thành đề xuất: "Đã sai thì chi bằng xóa đi làm lại từ đầu."

Liêu Nguyên: "..."

Không bao lâu, người trong phòng đã đi hết, chỉ còn hai ba con nhà họ Liêu cùng một bàn sơn hào hải vị gần như còn nguyên.

Liêu Nguyên nhìn con cá mú đã bị ai đó khoét mất một đũa trước mặt, cảm thấy bản thân chẳng khác gì nó.

Ông ta hít thở sâu mấy hơi vẫn không thể đè nén nổi cơn giận, cầm đĩa cá trên bàn đập thẳng lên người Liêu Chí Tân, giận dữ mắng: "Ngu xuẩn! Được việc thì ít phá việc thì nhiều! Kiếp trước tao đã tạo nghiệt gì mà lại sinh ra một thứ đòi nợ như mày chứ!!"

Liêu Chí Tân bị hắt cho nhớp nhúa cả người, lửa giận trong lòng cũng bùng lên lớn hơn. Gã nhấc chân đạp cái ghế bên cạnh: "Ông đây không làm nữa! Ba muốn đi l**m đế giày của người khác thì ba tự đi đi! Mẹ kiếp!"

Dứt lời, gã đen mặt bước nhanh rời khỏi phòng riêng.

Gã hùng hổ đi về phía thang máy, cửa thang máy vừa mở ra lại đụng phải người bên trong, lập tức tức giận quát: "Con mẹ mày không có mắt hả..."

"Anh Liêu!"

Người kia gọi một tiếng: "Sao anh ở đây? Trùng hợp ghê, em còn định hẹn anh tối nay ra ngoài uống rượu đó!"

Liêu Chí Tân nhìn kỹ mới nhận ra là một người trong đám bạn của mình: "Thái Tuyền?"

"Là em nè!"

Thái Tuyền thấy người gã toàn dầu mỡ thì ngạc nhiên: "Làm sao vậy? Ai làm anh Liêu của em giận tới vậy? Em có thuê một phòng riêng trên lầu, hay là lên đó thay đồ trước đi?"

Liêu Chí Tân cúi đầu nhìn dầu mỡ trên người mình, mũi còn ngửi thấy mùi cá thì chán ghét gật đầu, theo cậu ta lên lầu.

Tới nơi, Thái Tuyền nghe gã kể xong thì xuýt xoa: "Phương Tri Ngu Tập đoàn họ Hạ à? Em biết. Người này có chút bản lĩnh thật, nhưng mắt cao hơn đầu, tàn nhẫn vô tình, kiêu ngạo thật sự."

Liêu Chí Tân uống một ngụm rượu: "Mẹ nó, nhục nhã hôm nay phải chịu, sớm muộn gì tao cũng phải đòi lại!"

"Đừng nóng giận." Thái Tuyền an ủi, tay đẩy người cậu trai bên cạnh: "Đi, rót rượu an ủi anh Liêu."

Cậu trai ngoan ngoãn rót rượu cho Liêu Chí Tân rồi ngồi kế bên gã, dịu dàng nói: "Anh Liêu, đừng nóng giận, uống ly rượu đi."

Liêu Chí Tân nhân cơ hội s* s**ng cậu ta một cái, rồi cầm ly rượu lên cạn sạch.

Cậu trai lại rót thêm cho gã, Thái Tuyền bên cạnh cười nói: "Đây là đồ chơi nhỏ em mới nuôi, nếu anh thích thì cho anh hạ nhiệt."

Liêu Chí Tân nhìn sang người bên cạnh. Ngoại hình của cậu trai cũng coi như là xinh đẹp, nhưng vì đã nhìn thấy Phương Tri Ngu, giờ nhìn những người này gã lại thấy chướng mắt.

"Còn người khác không?" Gã chán ngán hỏi, "Cái này phế quá."

"Thế này mà còn phế, chẳng lẽ anh muốn tiên trên trời..."

Thái Tuyền đột nhiên im bặt, nhớ tới lý do Liêu Chí Tân xuất hiện ở đây. Như nhận ra gì đó, cậu ta mấp máy môi, im lặng nói ra ba chữ.

Liêu Chí Tân cũng chẳng kiêng dè, cười lạnh nói: "Đừng để tao có cơ hội, nếu không tao sẽ chơi chết anh ta."

Có thể chơi với Liêu Chí Tân, Thái Tuyền tất nhiên cũng không phải loại tốt lành gì. Trước kia cậu ta cũng từng nhìn thấy Phương Tri Ngu một lần, nhớ tới dáng người và gương mặt của đối phương, trong lòng cũng thấy hơi ngứa ngáy.

Chỉ là cậu ta không to gan như Liêu Chí Tân.

Cậu ta đuổi người khác ra ngoài, nói với Liêu Chí Tân: "Anh Liêu, anh đừng liều lĩnh, đó là Tổng giám đốc Tập đoàn họ Hạ, không phải chuyện đùa đâu."

"Thì sao!" Liêu Chí Tân khinh thường nói: "Ông đây quay lại được trò cười của anh ta rồi thì còn sợ anh ta không nghe lời à? Chưa nói tới mặt mũi của anh ta, Tập đoàn họ Hạ cũng không thể chấp nhận được đâu!"

Trong đầu hiện lên cảnh Phương Tri Ngu phải khom lưng uốn gối trước mặt mình, gã cười nham hiểm, nói với Thái Tuyền: "Cái đồ lần trước mày cho tao ấy, cho tao thêm một chút đi."

Thái Tuyền lấy một cái túi nhỏ ra đưa cho gã: "Cái này em để dành tự xài đó, chỉ cần hai gói thôi, đừng nói người thường, ngay cả tiên nữ cũng biến thành đ* đ**m."

Liêu Chí Tân cầm lấy, cất vào túi của mình, rồi vỗ vai Thái Tuyền: "Hỏi thăm giúp tao lịch trình của Phương Tri Ngu."

Thái Tuyền gật đầu: "Không vấn đề."

Thái Tuyền có rất nhiều bạn bè ở mọi tầng lớp, rất nhanh đã nghe ngóng được tuần sau Phương Tri Ngu sẽ tham gia một buổi tiệc rượu. Vừa hay cậu ta lại có chút quen biết với người phụ trách địa điểm tổ chức.

Cậu ta gửi thời gian địa điểm cho Liêu Chí Tân, sau đó đánh tiếng với người phụ trách, kêu đối phương sắp xếp cho Liêu Chí Tân vào.

Kiểu tiệc này quy tụ toàn ông lớn trong các ngành nghề, là cơ hội tìm đối tác rất tốt, có vài người không được mời sẽ tìm cách chen vào.

Người phụ trách chỉ tưởng họ cũng đến để tìm đối tác nên cũng không nghĩ nhiều, nhận tiền rồi đồng ý.

Ngày diễn ra tiệc rượu.

Phương Tri Ngu không mang bạn nữ theo, mà kêu Trần Tuấn đi cùng.

Trên đường đi, y nhận được tin nhắn của Hạ Hành Châu, đối phương hỏi y đang làm gì.

[Phương Tri Ngu: Tham gia tiệc rượu.]

[Hạ Hành Châu: Bận vậy sao? Ở đâu?]

Phương Tri Ngu gửi tên khách sạn.

"Rhodes?"

Hạ Hành Châu ngồi trên taxi, đọc lên cái tên này.

Hôm qua Daniel đã đến Tân Thị, biết hôm nay Hạ Hành Châu bay đến nên hẹn hắn ra ngoài ăn tối.

"Tôi có mang rượu ngon từ xưởng rượu của tôi đến rồi, hôm nay chúng ta không say không về... Không, say cũng không về!"

Daniel hưng phấn nói trong điện thoại, vốn tiếng Trung ít ỏi không đủ thể hiện niềm vui khi gặp bạn thân nên hắn nói một lúc lại đổi sang tiếng Anh: "Tôi cũng đặt phòng cho cậu rồi, chúng ta có thể uống rượu thỏa thích! Uống cho đã!"

Hạ Hành Châu mới từ Đôn Hoàng về, vốn định nghỉ ngơi đã, hôm khác sẽ chiêu đãi Daniel. Nhưng đối phương quá nhiệt tình, hắn cũng không muốn từ chối làm mất hứng của đối phương.

Chỉ không ngờ Phương Tri Ngu cũng ở chỗ này.

Nếu mình đột ngột xuất hiện trước mặt Phương Tri Ngu, liệu có làm anh ta giật mình không?

Hạ Hành Châu ngắm nhìn điện thoại, tâm trạng bất giác vui lên, mắt hướng ra ngoài sổ xe.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn neon làm thành phố lấp lánh sáng rực, trên đường xe cộ tấp nập.

Cùng lúc đó, chiếc Bentley đen dừng lại trước khách sạn Rhodes.

Cửa xe bị đẩy ra, Phương Tri Ngu bước xuống.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...