Rhodes Hotel, tầng 21.
Phòng tiệc lớn sáng rực ánh đèn, những tia sáng lộng lẫy từ chiếc đèn chùm pha lê giao thoa với những bọt khí trong tháp champagne.
Tiếng violin du dương chầm chậm lan ra, những ly rượu chạm nhau giòn tan, khắp nơi tràn ngập tiếng nói cười.
Phương Tri Ngu vừa xuất hiện đã có người vây quanh. Bên đã hợp tác thì tranh thủ củng cố quan hệ, bên chưa hợp tác thì tìm cách kết thân. Kể cả những doanh nghiệp nhỏ không liên quan gì đến Tập đoàn họ Hạ cũng muốn kiếm chút độ nhận diện trong mắt y.
Phương Tri Ngu đã quá quen với những tình huống thế này, y khéo léo giao tiếp với bốn phương tám hướng. Ly champagne trong tay dần thấy đáy, rất nhanh lại có nhân viên phục vụ đưa ly mới đến.
Loại tiệc rượu thương mại thế này nói là vui vẻ, nhưng thật ra giống một chiến trường không khói súng hơn. Trong những gương mặt trò chuyện hòa nhã, ai cũng mang theo lợi ích và toan tính riêng.
Vất vả lắm đám người xung quanh mới tản đi, Phương Tri Ngu muốn tìm một chỗ để hóng gió thì phía sau có người gọi y lại: "Sếp Phương."
Y quay lại, nhìn thấy Trương Hòa Minh của Bất động sản Hưng Thịnh bước đến.
"Sếp Trương." Phương Tri Ngu gật đầu với đối phương.
Hai người bắt tay, Trương Hòa Minh cười nói: "Lâu rồi không gặp, sếp Phương vẫn phong độ như trước."
"Quá lời rồi." Phương Tri Ngu khách sáo khen đối phương vài câu.
Trương Hòa Minh được khen mà hài lòng ra mặt. Hắn nâng ly: "Tôi kính ngài một ly."
Ly của Phương Tri Ngu đã cạn, hắn nâng tay gọi phục vụ ở gần đó lại, rồi lấy một ly mới từ trên khay của đối phương.
"Phải là tôi kính ngài mới đúng." Phương Tri Ngu cụng ly với hắn.
Vừa rồi đối phó với khá nhiều người nên y đã uống hơi nhiều, lúc này chỉ nhấp nhẹ một ngụm.
Bên cạnh Trương Hòa Minh là một cô gái trẻ mặc lễ phục. Cô mỉm cười nhìn Phương Tri Ngu, rồi nhẹ nhàng đẩy Trương Hòa Minh một cái: "Sếp Trương, vị này là ai? Sao không giới thiệu vậy?"
Trương Hòa Minh vỗ tay cô: "Vị này chính là sếp Phương của Tập đoàn họ Hạ, doanh nhân trẻ triển vọng nhất Tân Thị chúng ta."
Nói rồi, nhìn Phương Tri Ngu đứng một mình, hắn trêu: "Sếp Phương vẫn giữ mình như vậy à, tối nay cũng đi một mình?"
Phương Tri Ngu rất ít khi mang bạn nữ đến dự tiệc, cho dù có thì cũng là nhân viên của tập đoàn.
Hôm nay Phương Tri Ngu đến cùng Trần Tuấn, nhưng những trường hợp thế này không cần Trần Tuấn theo sát, vậy nên vừa vào được một lúc Trần Tuấn đã bị y tống cổ đi hoạt động tự do.
Trương Hòa Minh nhỏ giọng nói với cô gái mấy câu, sau đó cô gái lưu luyến rời khỏi, trước khi đi còn cho Phương Tri Ngu một ánh nhìn ở góc độ Trương Hòa Minh không thấy.
Không còn người khác, Trương Hòa Minh lại chủ động chạm ly với Phương Tri Ngu.
Hai người uống được nửa ly, Trương Hòa Minh cũng không quanh co nữa, nói thẳng mục đích của mình: "Khu công nghệ cao phía đông thành phố, sếp Phương có thông tin nội bộ gì không?"
Khu công nghệ cao phía đông là khu đất được nhà nước quy hoạch từ 20 năm trước để thu hút đầu tư, diện tích quy hoạch rất lớn, dùng để xây dựng khu công nghệ cao cấp quốc gia.
Với sự thúc đẩy mạnh mẽ của chính quyền thành phố, hiện nay khu đất này đã trở thành một trong những khu vực thúc đẩy tăng trưởng kinh tế quan trọng nhất Tân Thị. Để mở rộng quy mô khu công nghệ, chính phủ sắp khai thác các khu đất mới.
Không chỉ Tập đoàn họ Hạ, các doanh nghiệp lớn cũng đang ngo ngoe rục rịch.
Phương Tri Ngu cười, khách sáo: "Sếp Trương đề cao tôi quá, một thương nhân như tôi sao lại có thông tin nội bộ của nhà nước chứ."
"Vậy chắc sếp Phương đã có vị trí mình xem trọng rồi nhỉ?" Trương Hòa Minh hỏi.
"Vẫn đang xem xét." Phương Tri Ngu bốn lạng đẩy ngàn cân: "Sếp Trương kinh nghiệm phong phú, mong được chỉ điểm vài câu."
"Haha." Trương Hòa Minh cười, biết không moi được thông tin, vì thế đổi chủ đề sang xu hướng bất động sản.
Hai người khách sáo trò chuyện qua lại vài câu, cho đến khi bạn nữ của Trương Hòa Minh trở về mới dừng: "Hôm nay đến đây thôi. Sếp Phương, tôi lại kính ngài một ly nữa."
Phương Tri Ngu cạn sạch ly champagne trong tay. Vừa ngửa đầu, y cảm thấy hơi choáng nhẹ.
Là do uống nhiều quá sao?
Phương Tri Ngu khẽ nhíu mày.
Tối nay hầu như y chỉ uống champagne, với tửu lượng của y sẽ không đến mức say.
Trương Hòa Minh đi rồi, Phương Tri Ngu đưa tay đè huyệt thái dương, muốn giảm bớt cảm giác khó chịu này.
Có người đến gần y, không phải một gương mặt quen thuộc.
Phương Tri Ngu không định xã giao thêm, định đi toilet rửa mặt cho tỉnh táo, vừa xoay người lại vô ý va vào phục vụ đi ngang qua, rượu trên khay đối phương sóng sánh, bắn thẳng lên áo vest của y.
"Xin lỗi xin lỗi!" Phục vụ xin lỗi rối rít: "Tôi không cố ý, để tôi lau cho ngài..."
Phục vụ lấy một chiếc khăn tay từ trong túi ra, định giúp Phương Tri Ngu lau vết rượu trên áo.
Phương Tri Ngu lui lại một bước, tránh động tác của đối phương.
Người phục vụ bối rối đứng tại chỗ, miệng nói xin lỗi không ngừng. Những người xuất hiện ở đây đều là nhân vật tầm cỡ, có thể dễ dàng khiến cậu ta mất việc.
Hành động của hai người đã khiến những người khác chú ý. Có người đi tới, trước tiên trách người phục vụ, sau đó lại quan tâm hỏi Phương Tri Ngu có sao không.
Phương Tri Ngu cảm nhận được rượu đang thấm qua áo khoác, làm ướt sơmi bên trong. Dù bình thường y không phải người quá nghiện sạch sẽ, nhưng cảm giác này cũng không hề thoải mái.
Đặc biệt là cơn choáng đầu càng lúc càng rõ ràng, làm y không khỏi cảm thấy hơi bực bội.
Trước hết phải vào nhà vệ sinh rửa sạch.
"Không phải lỗi của cậu, tại tôi không chú ý." Y nói với người phục vụ, "Cho hỏi nhà vệ sinh ở đâu?"
Người phục vụ bừng tỉnh, vội vàng nhặt cái khay dưới đất lên: "Tôi, tôi dẫn ngài đi."
Trên đường đến nhà vệ sinh, Phương Tri Ngu cảm giác trong người nổi lên một luồng nhiệt khô nóng khác thường, như có thứ gì đó len vào mạch máu và lỗ chân lông, không đau nhưng ngứa ngáy khó chịu.
Y đưa tay nới cà vạt để thoáng hơn, nhưng lực tay nắm nút thắt lại yếu đi thấy rõ.
Sao thế này?
Phương Tri Ngu cảm thấy việc hít thở cũng trở nên khó khăn, mỗi hơi thở ra đều nóng rực.
Ánh đèn trên đỉnh đầu bắt đầu nhòe đi, đung đưa, ngay cả phục vụ phía trước cũng biến thành hai người chồng lên nhau.
"Thưa ngài, nhà vệ sinh..."
Người phục vụ quay đầu, lại đột nhiên im bặt, ngơ ngác nhìn gương mặt Phương Tri Ngu.
Người trước mặt hoàn toàn khác với người cao quý lạnh lùng trong phòng tiệc. Chỉ vừa đi một đoạn hành lang ngắn, không biết từ khi nào gương mặt vốn trắng nõn của y đã trở nên ửng hồng. Dáng vẻ tóc đen môi đỏ, thấp giọng th* d*c đẹp đến mức khiến người ta nghẹn lời.
Phương Tri Ngu lắc mạnh đầu, ánh mắt tỉnh táo được một chút. Y vịn tường đi thêm vài bước, mồ hôi lạnh túa ra gần như làm ướt cả phần lưng, khiến áo sơ mi dính chặt vào da.
Người phục vụ thấy thế tiến lên định đỡ: "Ngài..."
"Cậu đi được rồi." Phương Tri Ngu cố giữ giọng bình thường. Chỉ nói mấy chữ cũng đã tốn không ít sức lực.
Mồ hôi trong suốt từ trán chảy xuống đôi gò má đỏ, rồi nhỏ giọt khỏi cằm.
Người phục vụ không dám nhìn thêm, hoảng loạn rời khỏi.
Phương Tri Ngu biết chắc chắn không phải do uống nhiều rượu. Không phải y chưa từng say, nhưng chưa bao giờ có phản ứng thế này.
Trừ khi...
Có người bỏ thuốc y.
"Rầm!!"
Phương Tri Ngu run rẩy mở vòi nước, hai tay hứng nước liên tục hắt lên mặt mình.
Dòng nước lạnh lẽo đẩy lui nhiệt độ trên mặt y, đầu óc hỗn độn cũng theo đó mà tỉnh táo. Nhưng chỉ trong chớp mắt mà thôi, ngay sau đó cơn nóng dữ dội lại tràn tới như sóng, bọc lấy cả người y.
"Ưm..."
Phương Tri Ngu cắn răng khẽ rên một tiếng, cảm giác trong cơ thể như có một cơn khát vô danh đang thức tỉnh, vừa cấp bách vừa dữ dội.
Y chống tay lên bồn rửa mặt, hít thở sâu, cố gắng lấy điện thoại ra khỏi túi quần.
Nhưng tầm mắt càng lúc càng mơ hồ, gần như không thấy rõ chữ trên màn hình.
Y lục tìm số của Trần Tuấn trong danh bạ, vừa định ấn gọi thì một bàn tay bất ngờ chen vào, giật lấy điện thoại khỏi tay y!
"Này, muốn gọi cho ai thế?"
Một giọng nói trầm pha chút chế giễu vang lên.
Phương Tri Ngu chống người ngẩng mặt lên, nhìn thấy một bóng người mờ ảo. Y nhắm mắt thật mạnh rồi mở ra, lúc này mới thấy rõ Liêu Chí Tân đang mặc một chiếc áo sơ mi đỏ thẫm.
"Là cậu..." Phương Tri Ngu khàn giọng nói.
"Không thì anh nghĩ là ai?"
Liêu Chí Tân tắt điện thoại, rồi thẳng tay quăng nó vào bồn đang chứa đầy nước lạnh.
Tiếng điện thoại rơi vào nước làm lòng Phương Tri Ngu chùng xuống.
Nếu là ngày thường, Phương Tri Ngu căn bản không hề sợ Liêu Chí Tân. Chỉ là trong tình huống này, y không thể tiếp tục ở lại đây nữa.
Y lùi lại vài bước định xoay người đi, nhưng hiệu quả thuốc vừa bị nước lạnh ép xuống bây giờ lại trào lên, khiến hai chân y đột nhiên mềm nhũn, cả người sụp xuống dựa vào bệ rửa.
Liêu Chí Tân thấy thế, cảm giác sảng khoái dâng lên trong lòng, nỗi bực bội phải chịu đựng những ngày qua rốt cuộc cũng tìm thấy chỗ xả.
Gã đến gần Phương Tri Ngu, khom người ghé sát: "Sếp Phương, Tổng giám đốc Phương, thế nào? Cảm giác dễ chịu không?"
Phương Tri Ngu không còn nghe rõ gã đang nói gì nữa, cảm giác nóng rát trong người làm các ngón tay đang bám vào đá cẩm thạch run lẩy bẩy.
Mẹ nó, tên ngu này bỏ bao nhiêu thuốc vào vậy?
Phương Tri Ngu thầm mắng một câu. Y muốn lên tiếng gọi người, nhưng Liêu Chí Tân đã nhìn thấu ý định, nhanh tay bịt miệng y lại.
"Đừng vội kêu." Liêu Chi Tân si mê nhìn chằm chằm gương mặt y. Gã tiến đến gần, ngửi thấy mùi hương trên người Phương Tri Ngu thoang thoảng nơi chóp mũi.
"Để dành chút sức lát nữa rồi kêu, biết không?"
"... Cút ngay." Phương Tri Ngu khép hờ mắt, dường như đã không còn sức lực.
Ngực y liên tục phập phồng, cần cổ đang hơi ngẩng lên ướt nhẹp, làn da bóng loáng lạ thường.
Liêu Chí Tân bị dáng vẻ này mê hoặc tâm trí, vô thức nuốt nước miếng: "Mẹ nó quyến rũ thật."
Gã buông tay bịt miệng Phương Tri Ngu ra, đổi sang nắm tay y, nửa ôm nửa lôi người ra khỏi nhà vệ sinh.
Bên ngoài nhà vệ sinh đang treo biển sửa chữa, lúc này không có ai qua lại.
Liêu Chí Tân ôm chặt Phương Tri Ngu vào lồng ngực, che mặt y lại rồi kéo đến cầu thang dẫn xuống tầng 20.
Gã đã đặt sẵn phòng ở tầng dưới, cũng đã chuẩn bị máy quay. Đêm nay gã nhất định phải chiêu đãi Phương Tri Ngu thật tốt.
Cùng lúc đó, Hạ Hành Châu đang đứng trong thang máy, một tay chơi đùa thẻ phòng màu vàng, một tay cầm điện thoại: "Đang trong thang máy rồi, đừng giục nữa được không? Cậu tự uống trước đi, tôi vào phòng cất hành lý rồi tới ngay..."
"Ting!"
Thang máy dừng lại ở tầng 20.
Hạ Hành Châu cúp điện thoại, kéo vali ra ngoài. Vừa đi tới cửa phòng mình thì đột nhiên nghe thấy tiếng hét thảm truyền tới từ cầu thang thoát hiểm ở đối diện.
"?"
Hạ Hành Châu khựng lại, nhét thẻ phòng vào túi rồi tiến về phía trước, đẩy cánh cửa đang đóng chặt ra..
Bên trong cầu thang nhỏ hẹp, Phương Tri Ngu dựa tường th* d*c, mà dưới chân y là Liêu Chí Tân đang ôm mặt lăn lộn k** r*n.
Cửa lối thoát hiểm đột nhiên mở ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào, Phương Tri Ngu theo phản xạ nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, y nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: "Phương Tri Ngu?"
Là ai?
Bây giờ Phương Tri Ngu không được tỉnh táo cho lắm, y mở mắt, nhìn thấy có người bước nhanh đến trước mặt mình.
Đối phương đeo khẩu trang đen, không nhìn thấy rõ mặt.
"Không phải anh đang tham gia tiệc rượu sao? Ở đây làm gì?"
Nói xong, Hạ Hành Châu nhìn xuống Liêu Chí Tân đang bụm mặt k** r*n dưới đất, rồi lại nhìn lên Phương Tri Ngu quần áo xộc xệch, sắc mặt ửng hồng, đột nhiên cảm thấy bất thường: "Đã xảy ra chuyện gì?!"
Cuối cùng Phương Tri Ngu cũng nhận ra hắn, ngập ngừng gọi: "Hạ Hành Châu?"
"Là tôi." Hạ Hành Châu hỏi y: "Rốt cuộc là sao vậy? Anh có ổn không?"
"... Không ổn lắm." Phương Tri Ngu nhỏ giọng nói: "Tôi bị bỏ thuốc."
Vừa rồi ở nhà vệ sinh y cũng không mấy ý thức hoàn toàn, chỉ là giả vờ hôn mê để Liêu Chí Tân thả lỏng cảnh giác. Trong lúc bị kéo xuống lầu, nhân lúc gã không để ý, y đã dùng ghim cài áo vest đâm vào mắt đối phương.
"Bỏ thuốc?!"
Hạ Hành Châu vội vàng nói: "Tôi đưa anh tới bệnh viện ngay!"
"... Không kịp nữa." Phương Tri Ngu lắc đầu. Từ đây đến bệnh viện, chỉ sợ y sẽ chết cháy trong xe.
Y cố kìm lại ngọn lửa nóng trong người, chỉ vào Liêu Chí Tân đã đau đến bất tỉnh dưới đất, gắng sức nói: "Cậu gọi điện thoại cho Trần Tuấn, kêu hắn, đến đây xử lý... phần còn lại."
Hạ Hành Châu đã từng gặp Trần Tuấn một lần, biết hắn là thư ký của Phương Tri Ngu.
"Số bao nhiêu?"
Phương Tri Ngu mấp máy đôi môi, thều thào đọc ra một dãy số.
Hạ Hành Châu dựa vào số điện thoại mà y cho gọi điện cho Trần Tuấn, đối phương vừa nghe thấy Phương Tri Ngu xảy ra chuyện thì lập tức nói sẽ đến ngay.
Cúp máy xong, Hạ Hành Châu cúi xuống kiểm tra hô hấp của người nằm trên mặt đất, xác nhận người vẫn còn sống.
"Rác rưởi."
Hắn thấp giọng mắng một câu, không nhịn được lại đá thêm một cái.
Người đã chết ngất không hề có phản ứng gì.
Tuy Phương Tri Ngu đã đâm vào mắt Liêu Chí Tân, nhưng vì trúng thuốc nên y không đủ sức, đâm hơi lệch một chút, sẽ không đến mức chết.
So với Liêu Chí Tân, bộ dạng Phương Tri Ngu lúc này càng khiến Hạ Hành Châu lo lắng hơn.
Để giữ tỉnh táo, vừa rồi Phương Tri Ngu đã âm thầm dùng ghim cài áo đâm vào lòng bàn tay mình, lúc này trong lòng bàn tay toàn là máu.
"Cởi cà vạt xuống đi, tôi băng tạm cho anh."
Hạ Hành Châu đưa tay tháo cà vạt của Phương Tri Ngu, ngón tay lơ đãng cọ qua cổ y, khiến y run bắn, suýt trượt khỏi vách tường.
Hạ Hành Châu thấy vậy thì dứt khoát ôm y vào lòng, để y tựa vào ngực mình, sau đó cầm cà vạt quấn hai vòng quanh lòng bàn tay y.
Trần Tuấn ở ngay trên lầu, chưa đến năm phút đã xuống tới.
Nhìn thấy dáng vẻ chật vật và yếu ớt của Phương Tri Ngu, hắn cảm giác như trời cũng sập xuống, nói năng lộn xộn: "Sếp Phương! Chuyện gì thế này?! Là ai to gan như vậy?!"
Phương Tri Ngu dựa vào người Hạ Hành Châu, đã không còn thừa sức để giải thích.
Hạ Hành Châu thay mặt y, chỉ vào Liêu Chí Tân đã ngất xỉu vì đau trên mặt đất: "Thủ phạm."
"Liêu Chí Tân!" Trần Tuấn trố mắt nhìn người nằm trên mặt đất. Đầu óc hắn nhanh nhạy, lập tức hiểu đại khái đầu đuôi mọi chuyện: "Là cái thằng dâm dê khốn nạn này động tay động chân với anh? Mẹ nó tao..."
"Đừng la lối." Hạ Hành Châu ngắt lời: "Xử lý đi, đừng để gã chết."
Trần Tuấn theo bản năng nhìn về phía Phương Tri Ngu, người kia gật đầu rất nhẹ.
Hạ Hành Châu đỡ Phương Tri Ngu lên, cảm nhận rõ ràng nhiệt độ nóng bỏng trên người y, hơi thở cũng nóng rực, xuyên qua lớp áo đốt vào da.
"Anh còn đi được không?" Hắn thấp giọng hỏi.
Phương Tri Ngu nhắm mắt, hàng mi run lên. Nhìn y nhíu mày cắn chặt răng là có thể thấy y vô cùng khó chịu, chỉ đang gắng gượng để không khiến mình mất kiểm soát.
Hạ Hành Châu khom người bế bổng y lên, nhỏ giọng nói: "Tôi đưa anh đi xả nước lạnh hạ nhiệt trước, nếu không chắc anh sẽ bị đốt chết mất."
"Ưm..."
Khoảnh khắc bị Hạ Hành Châu bế lên, một tiếng rên không thể kìm nén bật ra khỏi môi Phương Tri Ngu.
Quá khó chịu rồi!
Phương Tri Ngu cắn chặt răng, vô thức vùi mình vào cái ôm của Hạ Hành Châu, gương mặt chôn trước ngực hắn cũng gấp gáp cọ xát.
Không đủ.
Vẫn chưa đủ.
Y thở dồn dập, ngón tay trắng bệch gắt gao bám lấy phần áo trước ngực Hạ Hành Châu như đang bám vào cọng rơm cứu mạng.
Hạ Hành Châu không chần chừ nữa, bế y lao về phòng mình.
Thẻ phòng còn ở trong túi, Hạ Hành Châu đang ôm người không thể lấy được, buộc phải đặt Phương Tri Ngu xuống trước. Nhưng Phương Tri Ngu đã không đứng được nữa, hắn vừa thả tay, y lập tức mềm nhũn đổ sập xuống sàn.
Hạ Hành Châu vội vớt y lên, một tay khác lục túi lấy thẻ phòng ra.
"Tích!"
Quét thẻ, mở cửa, đi vào, đóng cửa, Hạ Hành Châu làm một loạt động tác vô cùng nhanh gọn.
Hắn ôm Phương Tri Ngu bằng một tay, tay kia muốn cắm thẻ phòng vào hộp thẻ ở gần cửa. Đúng lúc ấy, người trong lồng ngực đột nhiên động đậy, ngón tay ướt nóng luồn xuống dưới vạt áo hắn.
"!!"
Tay Hạ Hành Châu run lên, thẻ phòng rơi xuống thảm.
Trong căn phòng tối tăm, chỉ có ánh đèn dịu nhẹ ở huyền quan cùng với ánh sáng từ những ngọn đèn thành phố hắt vào qua cửa kính.
Không gian thiếu sáng khiến bầu không khí giữa hai người cũng trở nên mờ ám.
Phương Tri Ngu đặt bàn tay lên sau eo Hạ Hành Chu, ngẩng đầu hôn lên cằm hắn.
Quai hàm Hạ Hành Chu lập tức siết lại, bị đôi môi mềm mại chạm vào mà không biết làm sao, trong đầu như có thứ gì đó nổ tung, suy nghĩ trống rỗng.
Mãi đến khi bàn tay Phương Tri Ngu vòng lên phía trước, sờ lên cơ bụng, hắn mới giật mình tỉnh lại.
"Khoan đã!"
Hạ Hành Châu hoàn hồn tóm lấy tay Phương Tri Ngu: "Anh từ từ đã! Đừng có làm bậy!"
Phương Tri Ngu không nghe rõ hắn đang nói gì, bên tai cứ vang ong ong làm y bất an khẽ động tay chân.
"Ưm!"
Hạ Hành Châu bị động tác của y làm nhột phải hừ một tiếng, bàn tay đang nắm tay y cũng siết chặt hơn, gằn giọng: "Sếp Phương, tôi không định làm Liễu Hạ Huệ đâu đó!"
Phương Tri Ngu nhíu mày: "... Đau."
Lúc này Hạ Hành Châu mới nhận ra mình đã nắm trúng vết thương của Phương Tri Ngu, vội vàng buông ra: "Xin lỗi, tôi không cố ý. Anh đi xử lý trước đi..."
Hắn không nói hết câu, bởi vì Phương Tri Ngu đã kiễng chân cắn lên môi hắn.
Cảm giác tê dại nổ tung giữa đôi môi.
Hạ Hành Châu nuốt nước miếng, ánh mắt cũng trở nên tối tăm, nhìn chằm chằm Phương Tri Ngu đang không được tỉnh táo.
"Sếp Phương."
Hắn thấp giọng gọi một tiếng, bàn tay với những khớp xương rõ ràng bắt lấy đôi tay đang làm loạn của Phương Tri Ngu, tránh động vào vết thương của y, ép người dựa lên bức tường huyền quan.
"Anh tỉnh táo một chút, tôi đưa anh đi xối nước lạnh."
"... Đừng."
"Đừng cái gì?" Hạ Hành Châu cúi xuống ghé sát y: "Anh nói rõ ràng."
Phương Tri Ngu không thích tư thế bị giam cầm như thế này.
Y muốn giãy ra, nhưng cơn hỗn loạn do thuốc gây ra khiến y vô thức ngẩng đầu.
Cần cổ vươn cao một tư thế như dâng hiến, làn da trắng sứ cho dù đã đỏ hồng cũng vẫn có thể thấy rõ mạch máu phía dưới.
"Đừng nước lạnh..."
"Vậy anh muốn gì?" Hạ Hành Châu nhỏ giọng dụ dỗ: "Anh nói tôi nghe."
"... Muốn cậu."
Vừa dứt lời, Hạ Hành Châu đột nhiên kéo y lại, khiến y đâm sầm vào lồng ngực dày rộng cứng rắn của hắn.
Giây tiếp theo, môi lưỡi bị đối phương chiếm đoạt.
Hạ Hành Châu không có kinh nghiệm hôn, mà lòng lại nóng như lửa đốt, g*m c*n làm Phương Tri Ngu phát đau, nghiêng đầu muốn né tránh nụ hôn này, lại bị bóp mặt bẻ về.
.......
Hôm sau.
Phương Tri Ngu thức dậy theo đồng hồ sinh học cố định.
Dư âm của thuốc còn sót lại khiến ý thức của y như bị nhấn chìm dưới biển sâu, dập dềnh theo từng con sóng, mơ hồ không rõ ràng.
Cơ thể đau nhức khó tả, cổ họng cũng khô rát.
Đã xảy ra chuyện gì?
Phương Tri Ngu chớp mắt, chậm rãi suy nghĩ lại, ký ức đêm qua cũng theo đó ùa về.
Từ lúc bị Liêu Chí Tân bỏ thuốc ở tiệc rượu, đến khi gặp Hạ Hành Châu ở cầu thang rồi được hắn đưa về phòng, từng mảnh ký ức hiện lên rõ ràng trong đầu.
Quần áo tứ tung khắp sàn, lồng ngực rắn chắc nóng rực, tiếng th* d*c khó nhịn, mỗi chi tiết đều vô cùng rõ ràng.
Càng rõ ràng hơn nữa là cánh tay đang vòng ngang eo y cùng lồng ngực dán sát sau lưng lúc này.
Phương Tri Ngu nhắm mắt, đưa tay đẩy cánh tay Hạ Hành Châu ra, đồng thời cũng đánh thức hắn.
"Anh tỉnh rồi à?"
Giọng nói còn ngái ngủ vang lên, Hạ Hành Châu chống người ngồi dậy: "Mấy giờ rồi?"
Phương Tri Ngu không để ý tới hắn, xốc chăn lên định xuống giường. Nhưng vừa nhìn thấy cơ thể bị che kín bởi dấu vết của mình, động tác y khựng lại.
Những dấu hôn đậm nhạt khác nhau trên làn da trắng nõn vô cùng bắt mắt, tỏ rõ tối qua hai người đã điên cuồng thế nào.
Hạ Hành Châu cũng nhìn thấy, đưa tay sờ mũi: "Ngại quá, xuống tay hơi nặng."
Phương Tri Ngu nhắm mắt, không nhịn nổi nữa: "Cậu là chó à? Shh..."
Trong lúc nói chuyện, y vô tình động tới vết thương ở khóe miệng.
Vết thương từ đâu mà ra, trong lòng cả hai đều rõ.
"Đau lắm sao?"
Hạ Hành Châu thấy thế, thò người qua muốn xem vết thương của y: "Để tôi xem."
Phương Tri Ngu bực bội đẩy hắn ra: "Tránh ra."
Tối qua là y chủ động, Hạ Hành Châu cũng xem như là giúp đỡ, Phương Tri Ngu biết mình không nên trách hắn.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh tối qua mình bị Hạ Hành Châu bóp cằm bắt ngẩng mặt lên, y lại không nén nổi cơn giận.
Miệng bị cọ sắp rách luôn rồi, đàn ông thối.
"Xấu hổ gì chứ?" Hạ Hành Châu lại nhích lại gần, "Cái gì nên làm hay không nên làm đều làm cả rồi, từ trên xuống dưới của anh tôi cũng thấy hết rồi, với lại tối qua tôi còn hôn..."
"Bốp!"
Phương Tri Ngu vung tay, dứt khoát cho hắn một cái tát.
Mặt Hạ Hành Châu bị đánh lệch sang một bên, bên tai nghe thấy tiếng Phương Tri Ngu nghiến răng nói: "Đồ khốn!"
Phương Tri Ngu đánh rất mạnh.
Nhưng khi bàn tay vung tới, đầu tiên Hạ Hành Châu ngửi thấy mùi sữa tắm trên người Phương Tri Ngu, sau đó mới là cảm giác đau đớn nóng rát trên mặt.
Tối qua cũng chính hắn đã tắm cho Phương Tri Ngu.
Khi đó Phương Tri Ngu dựa trong ngực hắn, ngoan ngoãn đến lạ.
Không ngờ vừa tỉnh dậy đã trở mặt không quen biết.
Nhưng nhìn Phương Tri Ngu lúc nào cũng cao ngạo lạnh lùng lại nổi giận đùng đùng thế này, Hạ Hành Châu cũng thấy khá mới mẻ.
Hắn khẽ bật cười, đưa tay sờ lên bên mặt bị đánh, nhìn gương mặt lạnh băng của Phương Tri Ngu: "Nhẹ vậy? Còn không mạnh bằng tối qua anh cào tôi."
Phương Tri Ngu: "..."
Trước ngực Hạ Hành Châu có vài vết cào, đều do Phương Tri Ngu mà ra, trên xương quai xanh còn có dấu răng mà y cắn.
Để ý ánh mắt y, Hạ Hành Châu buông tay, ung dung để lộ cho y xem.
"Do cậu tự chuốc lấy." Phương Tri Ngu lạnh lùng nói. Y muốn gọi cho Trần Tuấn, lại chợt nhớ ra điện thoại mình đã bị mất, thế là dứt khoát sai sử Hạ Hành Châu: "Đưa điện thoại của cậu cho tôi mượn."
"Đây là thái độ nhờ vả người ta à." Hạ Hành Châu lắc đầu phàn nàn, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy tìm điện thoại của mình, mở khóa đưa cho y.
Phương Tri Ngu gọi Trần Tuấn, kêu hắn mang quần áo mới đến cho mình thay.
Trần Tuấn hỏi y ở phòng nào,
Phương Tri Ngu ngẩng đầu nhìn Hạ Hành Châu: "Số phòng?"
Hạ Hành Châu: "2011."
Cúp máy, Phương Tri Ngu ném điện thoại lại cho Hạ Hành Châu, Hạ Hành Châu hỏi y: "Anh muốn đi đâu?"
"Công ty." Phương Tri Ngu đứng dậy xuống giường, cầm áo choàng tắm vắt trên ghế bên cạnh lên mặc vào.
"Công ty?" Hạ Hành Châu sửng sốt: "Anh muốn đi làm?"
"Hôm nay có một cuộc họp quan trọng." Phương Tri Ngu đi về phía phòng tắm.
"Sao mà họp gì cũng cần anh có mặt hết vậy!" Hạ Hành Châu không hiểu nổi, "Anh đã thế này này rồi, cứ xin nghỉ đi."
Phương Tri Ngu dừng chân, quay đầu nhìn hắn: "Tôi thế nào?"
Hạ Hành Châu hắng giọng một cái, tránh ánh mắt y: "Tối qua chúng ta làm ba lần, anh không thấy khó chịu sao?"
"..."
Phương Tri Ngu im lặng, ánh mắt xẹt qua nơi nào đó của Hạ Hành Châu: "Có phải cậu đã hiểu lầm bản thân chỗ nào rồi không?"
Hạ Hành Châu: "Hả?"
Phương Tri Ngu nhìn hắn, gằn từng chữ một: "Đừng tự đề cao bản thân như vậy."
Hạ Hành Châu: "..."
Phắc.
