Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 22: Dư vị



Hạ Hành Châu nói tối qua làm ba lần, nhưng thật ra tính kỹ thì chỉ xem như hai lần rưỡi.

Bởi vì về sau Phương Tri Ngu không chịu nổi.

Khóe mắt phiếm hồng, nước mắt sinh lý cũng bị ép ra, làm ướt hàng mi dày đậm. Cánh môi khẽ hé, th* d*c yếu ớt, đáng thương vô cùng.

Hạ Hành Châu chưa từng thấy y thế này. Bị đôi mắt đỏ ửng ướt át của y nhìn, dù trái tim có cứng như thép cũng phải mềm thành bọt biển, ôm y dỗ nửa ngày, không dám động thêm một chút.

Phương Tri Ngu khó chịu, hắn cũng không sung sướng được bao nhiêu. Thế nhưng hắn lại không nỡ tiếp tục ép buộc Phương Tri Ngu, cuối cùng chỉ có thể tự mình giải quyết.

Trời mới biết hắn phải tốn bao nhiêu sức mới kiềm chế được bản thân.

Chỉ là không ngờ bao nhiêu tâm tư mình bỏ ra, vào trong miệng Phương Tri Ngu lại biến thành biểu hiện của không xài được.

Không hổ là Phương Tri Ngu, xài xong là vứt, còn dẫm lên tôn nghiêm đàn ông của hắn một cái.

Ai mà nhịn nổi chứ!

Hạ Hành Châu nhìn Phương Tri Ngu, giận đến bật cười: "Tôi không xài được, vậy tối qua anh khóc sướt mướt làm gì?"

Lưng Phương Tri Ngu cứng đờ, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, đáp lại một cách mỉa mai: "Bởi vì kỹ thuật của cậu quá tệ, làm tôi rất đau."

"Không thể nào!" Hạ Hành Châu phản bác: "Rõ ràng tôi đã chuẩn bị đầy đủ mới bắt đầu, tối qua anh cũng không có nói như vậy. Đừng có ngậm máu phun người!"

"Chuẩn bị đầy đủ cái gì?" Phương Tri Ngu cười lạnh: "Hôn thôi mà cũng có thể làm môi tôi bị rách, trẻ con ba tuổi còn giỏi hơn cậu."

Bị so với trẻ ba tuổi, Hạ Hành Châu tức sắp chết rồi, nghiến răng nói: "Miệng hư thật, lẽ ra tối qua tôi không nên thương hoa tiếc ngọc."

"Rõ ràng là cậu không đủ sức mà lại ham nhiều."

Ném xuống một câu, Phương Tri Ngu không muốn tiếp tục thảo luận chuyện tối qua nữa, xoay người đi vào phòng tắm.

Hạ Hành Châu sao nuốt nổi cục tức này, lập tức đuổi theo.

Phương Tri Ngu nghe thấy tiếng bước chân, nhạy bén nhận ra nguy hiểm. Vừa định quay đầu, sau lưng đột nhiên bị đẩy mạnh, ngay sau đó cả người bị Hạ Hành Châu đè lên bức tường cạnh cửa phòng tắm.

Một tay Hạ Hành Châu lót trước trán Phương Tri Ngu để y không đập đầu, tay còn lại nắm chặt eo y, dựa vào lợi thế chiều cao và sức mạnh mà giam người gắt gao.

Phương Tri Ngu cao 1m82, không hề thấp, nhưng hình thể và chiều cao vẫn kém Hạ Hành Châu một chút.

Hơn nữa tối qua y vừa trúng thuốc, lại bị lăn lộn hơn nửa đêm, bây giờ cơ thể vẫn còn chậm chạp.

Y cựa quậy, không thể tránh thoát.

Giờ thì người muốn nhưng không đủ sức biến thành y.

Hạ Hành Châu chỉ mặc một chiếc quần thể thao rộng thùng thình, nửa người trên tr*n tr**, lồng ngực ấp ám kề sát lưng Phương Tri Ngu, giọng nói trầm khàn truyền xuống từ trên đỉnh đầu: "Nói ai sức ít ham nhiều?"

Phương Tri Ngu bị ép vào tường bất ngờ cũng bốc hỏa, thấp giọng mắng: "Buông ra."

"Không buông." Hạ Hành Châu ôm chặt hơn nữa, đầu gối chen vào g*** h** ch*n y, "Anh nói giỏi lắm mà, sao tôi mới cọ hai cái mà đã run chân đứng không vững rồi?"

Tính xâm lược của động tác này quá mạnh, Phương Tri Ngu theo phản xạ khép hai chân vào, lại bị hắn cưỡng ép tách ra.

Phần đùi trong non nớt dưới vạt áo tắm dài vẫn còn in dấu vết đỏ hồng từ tối qua, giờ bị động tác mạnh mẽ của Hạ Hành Châu làm cho hơi đau rát.

"Ưm..."

Phương Tri Ngu rên lên một tiếng, phần còn lại bị y cố nuốt vào.

Đang trong trạng thái tỉnh táo, y không muốn mình có bất kỳ hành động mất kiểm soát nào trước mặt Hạ Hành Châu, kể cả tiếng nói.

Nhưng Hạ Hành Châu lại không muốn buông tha cho y. Hắn ghét sát tai y truy vấn: "Trốn cái gì? Đã nói là những chuyện nên làm đều làm cả rồi."

Phương Tri Ngu: "Câm miệng."

Hạ Hành Châu không nghe lời, thậm chí còn được nước lấn tới, thuật lại chuyện tối qua: "Sao lại phải câm miệng? Anh đã quên tối qua ai là người rầm rì nói mình chịu không nổi à? Là ai lộn xộn trên sofa làm gối ôm rơi hết xuống đất? Còn nữa..."

Hắn bật cười, lồng ngực rung nhẹ, trong giọng nói chứa đầy trêu chọc: "Anh có muốn xem khăn trải giường đã bị anh làm thành cái gì không? Trẻ con tè dầm còn không nhiều bằng anh."

Phương Tri Ngu: "..."

Sau mỗi một câu nói, cánh tay ôm Phương Tri Ngu lại siết chặt thêm một chút.

Phương Tri Ngu bị hắn ghì trong lồng ngực không thể động đậy. Từ hô hấp nóng rực và những lời hắn nói, y lại nhớ lại những hình ảnh tối qua.

Ánh đèn mờ đong đưa, bóng hình lay động, tiếng th* d*c hỗn loạn.

Cùng với âm thanh nút áo sơmi bị kéo bung.

Tối qua, điện thoại Hạ Hành Châu reo liên tục, nhưng hai người không ai thèm để ý, đều chìm đắm trong sung sướng đối phương mang lại.

Y nhớ rõ đôi tay mình bị Hạ Hành Châu ấn trên l*n đ*nh đầu, nhớ rõ nhiệt độ giọt mồ hôi của Hạ Hành Châu nhỏ xuống má mình, cũng nhớ rõ Hạ Hành Châu đã l**m đi nước mắt nơi khoé mắt y, nhẹ nhàng dỗ dành y.

Phương Tri Ngu không thể không thừa nhận, ban đầu đúng thật là do thuốc, nhưng sau đó là kh*** c*m t*nh d*c khiến người đắm chìm.

Chỉ là...

Phương Tri Ngu nhắm mắt, đè nén cảm giác bực bội trong lòng: "Hạ Hành Châu, cậu đừng quá đáng."

"Là tôi quá đáng hay anh quá đáng?" Hạ Hành Châu hỏi lại, "Tôi cứu anh, làm thuốc giải cho anh. Anh không cảm kích tôi thì thôi đi, đã vỗ mông bỏ đi rồi lại còn đạp lên lòng tự trọng của tôi, nói tôi vô dụng."

"Rõ ràng là anh chủ động trước, giờ quay sang mắng ngược lại tôi, anh có thấy mình quá đáng không?"

Hạ Hành Châu lên án hành vi qua cầu rút ván của Phương Tri Ngu, càng nói về sau tự dưng lại thấy hơi tủi thân.

Một người cao lớn như vậy, rõ ràng đang giữ thế chủ động ôm Phương Tri Ngu trong ngực, miệng cũng thẳng thừng trách móc, vậy mà giọng điệu lại như một con chó nhỏ bị bỏ rơi.

Phương Tri Ngu: "..."

Không thể thừa nhận, chuyện này đúng là Hạ Hành Châu đã giúp y.

Phương Tri Ngu cũng không phải người không biết tốt xấu, đặc biệt là trong tình huống bất lợi với bản thân thế này.

Y mềm giọng: "Vừa rồi tôi đã quá đáng, tôi xin lỗi cậu."

Nghe y xuống nước, Hạ Hành Châu thoải mái hơn một chút, nhưng tay vẫn chưa buông ra hoàn toàn.

Bàn tay đang ôm eo y không nhịn được bóp nhẹ vài cái, cười nói: "Thật lòng sao?"

"Thật lòng." Phương Tri Ngu nói, "Cậu buông tôi ra trước đã, tay tôi hơi đau."

Tối qua tay y bị đâm cũng khá sâu. Vừa nghe vậy, Hạ Hành Châu buông lỏng gôm cùm, nắm bả vai xoay người y lại: "Đau chỗ nào? Có phải lại chảy máu nữa không..."

Bốp.

Một tiếng tát giòn tan vang lên, mặt Hạ Hành Châu hơi nghiêng qua một nên.

"Hạ Hành Châu."

Phương Tri Ngu bóp chặt cằm Hạ Hành Châu, bắt hắn cúi đầu nhìn thẳng mình, lạnh lùng nói: "Đừng có được lợi rồi còn bày đặt vờ vịt. Tôi có quá đáng hay không thì tối qua cậu cũng sướng rồi. Học cách một vừa hai phải đi. Nếu cứ tiếp tục nói linh tinh thì cậu đừng hòng mở miệng ra nữa."

Hạ Hành Châu để mặc y bóp mặt mình, cúi đầu đối diện với y.

Khóe mắt Phương Tri Ngu vẫn còn đỏ, nhưng gương mặt lại lạnh băng không chút cảm xúc, tựa như Phương Tri Ngu yếu ớt quấn người tối hôm qua chỉ là một giấc mơ hão huyền của Hạ Hành Châu.

Không khí lặng ngắt như tờ, hai người đối mắt, không ai nhượng bộ.

Một lát sau, Hạ Hành Châu đột nhiên bật cười, giơ tay làm động tác đầu hàng, nói với Phương Tri Ngu: "Được, sếp Phương."

Phương Tri Ngu buông tay, xoay người đi vào phòng tắm, còn đóng sầm cửa lại.

Lần này Hạ Hành Châu không đuổi theo nữa. Hắn nhìn cánh cửa đóng chặt, duỗi tay sờ má trái vừa bị đánh.

Cái tát thứ hai này không mạnh, so với cái trước chỉ như xì hơi, nhiều hơn cả là cảnh cáo.

"Đến tát cũng phải cho đối xứng, mẹ nó phục thật."

Hạ Hành Châu lắc đầu lầm bầm, gõ cửa phòng tắm, nhắc nhở: "Tay bị thương đừng chạm nước đó!"

Bên trong không trả lời, đúng như dự kiến.

Hạ Hành Châu cũng không thèm để ý. Hắn xoay người, nhìn thấy quần áo lung tung đầy sàn thì khựng lại, cuối cùng cam chịu đi nhặt lên.

Trong phòng tắm.

Phương Tri Ngu đứng trước gương, mặt không biểu cảm nhìn bản thân trong gương.

Áo choàng tắm cổ V rộng thùng thình không che được những vết đỏ trên xương quai xanh. Y đưa tay kéo cổ áo ra, những dấu vết rậm rạp lại một lần nữa đập vào mắt.

Ngoài ra, bờ môi y cũng sưng đỏ hơn ngày thường rất nhiều.

Dù là hôn môi hay là chuyện khác, tối qua Hạ Hành Châu đều quá mức mạnh mẽ, đến giờ dấu vết trên môi vẫn chưa tan.

Hai cái tát vừa rồi vẫn còn nhẹ.

Phương Tri Ngu dời mắt khỏi gương, cúi đầu mở vòi nước, tay chuẩn bị chạm vào nước lạnh thì dừng lại.

Bàn tay trái bị thương đã được băng bó, băng gạc chỉnh tề cẩn thận quấn quanh lòng bàn tay, có thể nhìn ra người băng bó cực kỳ tỉ mỉ.

Là Hạ Hành Châu làm.

Không chỉ xử lý vết thương giúp y mà còn cả tắm rửa cho y, cơ thể được xử lý khô ráo sạch sẽ.

Ngoại trừ hơi đau thì không có gì khó chịu.

Phương Tri Ngu nhìn lớp băng gạc vài giây, cuối cùng tránh chỗ bị thương rồi rửa mặt đánh răng.

Đợi y xong xuôi bước ra, Hạ Hành Châu đã thu dọn hết đống quần áo trên sàn, cả cái gối ôm rơi xuống thảm cũng được đặt lại đúng chỗ.

Hạ Hành Châu đứng trước cửa sổ gọi điện thoại, trên người vẫn chỉ mặc mỗi chiếc quần thể thao, phần lưng dày rộng có vài vệt cào mới.

Phương Tri Ngu bước đến sofa định ngồi xuống, lại nhớ tới lời Hạ Hành Châu vừa nói, im lặng hai giây rồi xoay người đi ra phòng khách.

Hạ Hành Châu đang gọi cho Daniel. Vì chuyện bất ngờ tối qua, hắn cho Daniel leo cây, Daniel đã gọi cho hắn hơn chục cuộc.

Để tạ lỗi, hắn hẹn Daniel cùng đi ăn trưa.

Đợi hắn nói chuyện điện thoại xong, Trần Tuấn cũng đã đem quần áo của Phương Tri Ngu tới.

"Sếp Phương, đây là quần áo của ngài."

Trần Tuấn đưa quần áo cho Phương Tri Ngu, lại quay sang chào Hạ Hành Châu một tiếng: "Sếp Hạ nhỏ, chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng." Hạ Hành Châu đi tới, "Anh tới nhanh thật."

Trần Tuấn không khỏi nhìn thấy vết cào trên người hắn, vội vàng dời mắt, nghĩ thầm tối qua chiến đấu kịch liệt thật đó!

Phương Tri Ngu nhìn Hạ Hành Châu, không đồng tình nói: "Ban ngày ban mặt, cậu có thể mặc áo vào không?"

Hạ Hành Châu vui vẻ: "Tôi ở trong phòng mình, không mặc áo thì làm sao? Tôi cũng đâu có tr*n tr**ng."

Hắn còn cố tình ưỡn ngực, duỗi tay khoe cơ bắp: "Với lại, anh biết có bao nhiêu fan muốn nhìn mà không có cơ hội không? Đã cho mấy người xem miễn phí rồi thì phải mừng thầm đi."

"..."

Phương Tri Ngu chọn phớt lờ, cầm quần áo đi thay.

Trần Tuấn ngồi đợi trong phòng khách, Hạ Hành Châu lấy cho hắn một chai nước từ tủ lạnh, hỏi hắn có phải lát nữa công ty có họp không.

"Đúng vậy." Trần Tuấn gật đầu nói, "Có một cuộc họp khá quan trọng, sếp Phương chủ trì."

Hạ Hành Châu: "Ồ."

Xem ra Phương Tri Ngu không lừa mình.

Hạ Hành Châu hỏi tình huống của Liêu Chí Tân, Trần Tuấn đáp: "Tối qua đưa vào bệnh viện, nghe nói bây giờ đã tỉnh rồi."

Hạ Hành Châu thuận miệng hỏi: "Bệnh viện nào?"

"Tất nhiên là bệnh viện của chúng ta." Trần Tuấn nói như lẽ đương nhiên, "Tôi đã cho người canh chừng gã rồi, còn lại đợi sếp Phương chỉ thị."

"Làm tốt lắm." Hạ Hành Châu vỗ vai hắn, tỏ vẻ tán thưởng.

Nhắc tới Liêu Chí Tân, Trần Tuấn đen mặt: "Thằng khốn này trước đó đã bất kính với sếp Phương rồi, bây giờ còn dám bỏ thuốc sếp Phương, không khiến gã chết thì không được mà!"

"Gã bất kính với Phương Tri Ngu thế nào?" Hạ Hành Châu hỏi.

Trần Tuấn không rõ quan hệ của Hạ Hành Châu và Phương Tri Ngu đã tới mức nào, nên chỉ kể sơ lược chuyện Liêu Chí Tân đến công ty gây rối, không nói chi tiết.

Hai người đang nói chuyện thì Phương Tri Ngu thay đồ xong bước ra.

Áo sơ mi chỉnh tề che đi cơ thể đầy dấu vết tình ái. Tây trang và giày da lại biến y trở về dáng vẻ sếp Phương cao ngạo thường ngày.

Hạ Hành Châu phát hiện, người này bất kể c** đ* hay mặc đồ đều đẹp đến mức vô biên.

Phương Tri Ngu lướt qua Hạ Hành Châu, ngay cả một cái liếc mắt cũng không buồn cho hắn. Trần Tuấn nhanh chóng bước tới mở cửa phòng ra.

Hạ Hành Châu nhìn theo bóng dáng cao gầy, lên tiếng: "Quần áo của anh vẫn còn ở đây."

"Vứt đi." Phương Tri Ngu không quay đầu, chỉ để lại một câu.

Cửa phòng đóng lại phía sau y, ngăn cách ánh mắt của Hạ Hành Châu.

"Đúng là vô tình thật." Hạ Hành Châu lắc đầu cảm thán. Hắn đứng dậy đi vào phòng ngủ, lúc đi ngang qua tấm thảm dưới sofa lại bị thứ gì đó làm cộm chân.

Hắn cúi đầu nhìn, phát hiện là một cái khuy măng sét đính ngọc lục bảo trên tấm thảm.

Lần này về hắn không mang chính trang, khuy măng sét này chắc hẳn là của Phương Tri Ngu.

Hắn khom người nhặt chiếc khuy măng sét tinh xảo kia lên, rồi đi tới giở đống quần áo dơ của Phương Tri Ngu lên, quả nhiên tìm thấy một chiếc khuy măng sét cùng kiểu ở cổ tay áo.

Quần áo của Phương Tri Ngu đã bị làm bẩn từ lâu, không chỉ có vết rượu, mà còn có một số thứ khó nói khác.

Có của hắn, cũng có của Phương Tri Ngu.

Nhìn đống quần áo bẩn, Hạ Hành Châu lại nhớ đến buổi tối hôm qua.

Vừa rồi hắn trách Phương Tri Ngu quá đáng, lên án y qua cầu rút ván, nhưng thực tế lại không phải vậy.

Chuyện này đúng thật là Phương Tri Ngu chủ động, nhưng nếu hắn muốn phản kháng, Phương Tri Ngu đã trúng thuốc làm sao có thể là đối thủ của hắn. Tựa như sau đó hắn lại đòi hỏi một lần nữa, Phương Tri Ngu cũng không có cơ hội phản kháng.

Hắn mang người vào phòng, nói là đưa đi xối nước lạnh. Kết quả lại làm người ta ngay tại huyền quan, ngay cả phòng ngủ còn chưa bước vào.

Phương Tri Ngu bị hắn ôm ngồi trên tủ giày, đôi tay nắm tóc hắn, ngửa đầu th* d*c, bàn chân cứng đơ duỗi thẳng.

Cẳng chân trơn ướt đến mức hắn gần như không thể nắm được.

Chỉ là dư vị, nhưng cũng khiến Hạ Hành Châu run rẩy không thôi, yết hầu vô thức chuyển động.

Hắn nhìn khuy măng sét sang quý, hơi cong môi: "Nói kỹ thuật của tôi không tốt, bản thân chẳng phải cũng giống vậy sao."

Quần áo của Phương Tri Ngu chắc chắn không giữ lại được, nhưng đôi khuy măng sét đá quý này thì có thể.

Hạ Hành Châu tháo chiếc còn lại, cầm về phòng, cất vào vali.

Vẫn còn sớm, mà Hạ Hành Châu cũng không cần vội, thế là dứt khoát leo lên giường ngủ tiếp, đến giữa trưa mới dậy đi ăn trưa với Daniel.

Daniel là con lai, tóc vàng mắt xanh, đường nét sắc sảo, thân hình cao lớn, còn rất điển trai.

Vừa thấy Hạ Hành Châu, hắn lập tức tiến lên trao một cái ôm thật nồng nhiệt, dùng thứ tiếng Anh loạn tứ tung để biểu đạt nỗi nhớ của mình: "Zhou, cuối cùng cậu cũng tới, tôi chờ cậu đến mức hoa nở sắp tàn rồi! Một ngày không gặp như cách ba thu! Cậu khỏe không? Bạn của tôi!"

Hạ Hành Châu đỡ trán: "Không cần biểu đạt sâu xa như vậy, nói hai câu cuối là được."

Daniel nghiêng đầu: "Cách ba thu, cậu có khỏe không?"

Hạ Hành Châu: "... Thôi, cậu muốn nói gì thì cứ nói đi, đừng để ý đến tôi."

Hai người ngồi vào chỗ. Daniel hỏi tối qua hắn đi đâu, chẳng phải đã hẹn nhau không say không về hay sao?

"Tôi gõ cửa phòng cậu, nhưng cậu không mở cửa." Daniel buồn bã nói, "Tôi uống một mình hết hai chai, sáng dậy thấy hơi đau đầu."

Hạ Hành Châu: "..."

Tình huống tối hôm qua như vậy, sao hắn có thể phân tâm đi mở cửa cho Daniel.

"Có việc gấp phải xử lý." Hạ Hành Châu đáp qua loa rồi đổi đề tài: "Cậu gọi món chưa?"

"Chưa." Daniel nói, "Trên mạng nói cậu là chủ nhà, cậu phải mời tôi."

"Vậy để tôi gọi."

Hạ Hành Châu cầm menu, chẳng mấy chốc đã gọi đồ ăn xong.

Trong lúc chờ đồ ăn, Hạ Hành Châu hỏi Daniel định ở đây bao lâu, hay xong việc là về ngay.

"NONONO!" Daniel lắc đầu, "Tôi định ở lâu dài! Nếu thuận lợi thì tôi quyết định sẽ ở lại chỗ của cậu! Tôi yêu nơi này!"

Hạ Hành Châu hơi ngạc nhiên: "Uống hai chai rượu xong là cậu yêu nơi này?"

"Không phải!" Daniel nói, "Tôi đã gặp Muse của tôi! Tôi yêu người ấy từ cái nhìn đầu tiên! Vì người đó, tôi quyết định phải ở lại Trung Quốc!"

Người nước ngoài thường rất nồng nhiệt trong tình cảm, yêu từ cái nhìn đầu tiên là chuyện thường thấy, đặc biệt là Daniel.

Hạ Hành Châu nghe vậy thì không lấy làm lạ nữa: "Lần trước ở Ý cậu cũng nói vậy."

"Cái đó không giống. Lần trước tôi yêu phong cảnh nơi đó, lần này tôi yêu một người đàn ông." Daniel phấn khích nói: "Anh ấy thật sự quá đẹp, tôi nhìn anh ấy mà cứ tưởng như thấy thiên sứ. Anh ấy là thiên sứ hoàn hảo do Thượng Đế tạc nên."

Hạ Hành Châu tự rót cho mình một ly trà, cổ vũ: "Vậy sao, thế thì chúc cậu thành công."

"Cảm ơn lời chúc của cậu, bạn của tôi!" Daniel vừa nói vừa cầm máy ảnh của mình lên, "Lúc nãy tôi có chụp được ảnh của anh ấy, cậu có muốn xem không?"

Hạ Hành Châu không có hứng thú gì, nhưng hắn không muốn làm Daniel cụt hứng nên vẫn gật đầu: "Được."

Hắn nhận lấy máy ảnh, nhìn lướt qua, rồi ánh mắt đột nhiên khựng lại.

Trong máy ảnh rõ ràng là Phương Tri Ngu!

Trước cửa khách sạn, Phương Tri Ngu mặc tây trang màu đen đang khom người chuẩn bị vào xe, Trần Tuấn đứng bên cạnh mở cửa cho y.

"Có phải anh ấy rất xinh đẹp không?!" Daniel hỏi.

Hạ Hành Châu ngẩng đầu nhìn Daniel: "Muse của cậu?"

"Đúng vậy!" Daniel gật đầu thật mạnh, "Tôi quyết định phải theo đuổi anh ấy!"

"Khoan."

Hạ Hành Châu đặt máy ảnh xuống, thản nhiên nói: "Anh ta kết hôn rồi."

Daniel sửng sốt: "Zhou, cậu quen anh ấy?"

Hạ Hành Châu: "Đương nhiên."

Hắn không chỉ quen Phương Tri Ngu, mà người kết hôn với Phương Tri Ngu chính là hắn.

"Anh ấy kết hôn thật rồi sao?" Daniel không cam lòng hỏi.

"Phải." Hạ Hành Châu khẳng định chắc nịch, "Hôn nhân viên mãn, gia đình hạnh phúc. Chồng của anh ta trẻ tuổi đầy triển vọng, lại còn đẹp trai phong độ. Hai người là một cặp trời đất tạo nên."

"Anh ấy kết hôn với đàn ông?" Daniel bắt được trọng điểm.

"Là đàn ông. Nhưng mà..." Hạ Hành Châu cố ý nhấn mạnh: "Họ cầm sắt hoà minh*, vô cùng ân ái, không ly hôn đâu. Cậu dẹp suy nghĩ đó đi!"

(*) Cầm sắt hòa minh: một câu thành ngữ dùng dể chỉ sự hòa hợp giữa tiếng đàn cầm và đàn sắt, là hình ảnh ẩn dụ mối quan hệ vợ chồng tốt đẹp.

Tiếng trung của Daniel không tốt lắm, không biết "cầm sắt hòa minh" là gì, nhưng hiểu rõ phần phía sau.

Hắn suy nghĩ một lúc, rồi khiêm tốn xin dạy bảo: "Vậy tôi tham gia với họ?"

Hạ Hành Châu: "..."

Anh bạn, mẹ nó cậu nghe không hiểu tiếng Trung à?!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...