Daniel không biết quan hệ giữa Hạ Hành Châu và Tập đoàn họ Hạ. Hạ Hành Châu cũng chỉ biết hắn sang đây công tác, không hề biết hắn đến hợp tác với Tập đoàn họ Hạ.
Sau khi biết Daniel trúng sét ái tình với Phương Tri Ngu, phản ứng đầu tiên của hắn là phải chém đứt đóa hoa đào dại này.
Không ngờ Daniel không chỉ gặp được Phương Tri Ngu, mà còn vạch trần chuyện tốt của hắn trước mặt y.
Có lẽ vì đã quen với việc lật xe trước mặt Phương Tri Ngu, trừ lần đầu tiên có chút xấu hổ, dần dần Hạ Hành Châu lại có cảm giác bình tĩnh đến lạ.
Hắn lại lần một nữa hoài nghi bản thân thật sự có thuộc tính M.
Đối diện với ánh mắt của Phương Tri Ngu, hắn nở nụ cười, ăn ngay nói thật: "Daniel à, là một người bạn tôi quen khi quay phim ở nước M, cũng được mấy năm rồi."
"Ồ?" Phương Tri Ngu làm động tác mời, tỏ vẻ mình đang chăm chú lắng nghe.
"Hôm đó khi anh rời khỏi Rhodes, hắn tình cờ nhìn thấy, trúng sét ái tình với anh."
Hạ Hành Châu kể lại sơ lược quá trình, cuối cùng còn nói rất chính nghĩa: "Dù sao chúng ta cũng có hợp đồng từ trước, tôi có nghĩa vụ giúp anh chặn hết mọi đào hoa rác, không cần cảm ơn."
Không cần cảm ơn?
Nói dễ nghe thật.
Phương Tri Ngu cười khẩy: "Lấy lý do chúng ta 'cầm sắt hòa minh, vô cùng ân ái'?"
Hạ Hành Châu giải thích: "Daniel là người nước ngoài, nói uyển chuyển quá hắn nghe không hiểu."
"Tiện thể tự khen mình 'trẻ tuổi đầy triển vọng, đẹp trai phong độ'?"
Hạ Hành Châu thản nhiên cười, không hề biết ngại: "Như vậy mới có sức thuyết phục chứ đúng không? Với lại tôi cũng không nói sai mà. Tôi không đẹp trai, không phong độ sao?"
Phương Tri Ngu không nói gì, Hạ Hành Châu lại tiếp tục: "Chẳng phải lúc trước anh cũng nói không bỏ được gương mặt này của tôi sao?"
Phương Tri Ngu: "Người khác khen và tự luyến là hai chuyện khác nhau."
Hạ Hành Châu nghĩ rất thoáng: "Bản chất đều là khen tôi đẹp trai thôi."
Trên phương diện mặt dày, Phương Tri Ngu chịu thua: "Ảnh đâu?"
"Ảnh gì?" Hạ Hành Châu không hiểu.
Phương Tri Ngu nhắc nhở: "Ảnh Daniel chụp."
"Xóa rồi." Hạ Hành Châu dõng dạc: "Loại ảnh chụp lén không được sự đồng ý này sao có thể giữ lại. Tôi xóa ngay tại chỗ, cho người bạn nước ngoài Daniel này một bài học kiểu Trung Quốc, tránh cho lần sau cậu ta chụp người khác rồi lại bị đánh."
Phương Tri Ngu nhìn hắn, ánh mắt mang theo ý dò xét. Hạ Hành Châu không né tránh, nhìn thẳng lại, vô cùng chân thành.
Một lát sau, Phương Tri Ngu cầm ly rượu nhấp một ngụm.
Hạ Hành Châu biết chuyện này coi như đã sang trang, vì thế bắt đầu hỏi Phương Tri Ngu về việc hợp tác với Daniel.
Phương Tri Ngu nói cho hắn biết mục đích chuyến đi lần này của bệnh viện Hogel, Hạ Hành Châu hứng thú hỏi:
"Vậy anh có chém họ một trận không?"
Nhắc đến chuyện này, mắt Phương Tri Ngu hơi cong lên: "Đương nhiên."
Hạ Hành Châu phát hiện tâm trạng y dường như không tệ, khi nói chuyện cũng hơi nâng âm cuối lên, không nhịn được hỏi: "Tâm trạng anh hình như rất tốt? Là vì lần hợp tác này sao?"
"Là vậy, nhưng không hoàn toàn." Phương Tri Ngu nói, "Nói đúng hơn là vì mỗi một lần hợp tác, mỗi một dự án hoàn thành, mỗi một khoản tiền về tài khoản."
Y thích những việc có tính thử thách. Trước kia làm ở viện nghiên cứu tuy ổn định, nhưng quá nặng nề và nhàm chán.
Hạ Hành Châu nghe xong, đánh giá một câu: "Hiểu rồi, anh thích kiếm tiền."
Phương Tri Ngu khẽ cười: "Cũng có thể nói như vậy."
Y có cười thật hay không rất dễ nhận ra. Khoé môi khẽ mím, khí chất lạnh nhạt quanh người dưới ánh đèn vàng ấm trở nên ôn hòa mềm mại hơn, khiến Hạ Hành Châu luôn nhìn y chăm chú không khỏi ngẩn ngơ trong chớp mắt.
Mình thích tự do, anh thích kiếm tiền. Hai bên đều đạt được thứ mình muốn. Chúng ta quả là ông trời tác hợp.
Ý nghĩ ấy lướt qua trong đầu Hạ Hành Châu. Cuộc hôn nhân này không lỗ chút nào.
Có vẻ cứ tiếp tục hợp tác như vậy cũng không tồi.
Dù sao cũng đã ký hợp đồng rồi.
Ăn xong, Hạ Hành Châu chủ động nhận nhiệm vụ dọn dẹp. Hắn đổ đồ ăn thừa, cho toàn bộ chén đũa vào máy rửa chén, làm theo hướng dẫn bỏ viên rửa rồi khởi động.
Đến khi lau khô bàn ăn, hắn mới chợt thấy có gì đó không đúng.
Sao mình làm mấy việc này thuận tay vậy?
Hạ Hành Châu cầm khăn lau đứng trước bàn ăn, nghĩ mãi không ra.
Lúc nãy thấy Phương Tri Ngu định thu dọn chén đĩa, miệng hắn nhanh hơn não, nhanh nhảu nói: "Để tôi."
Phương Tri Ngu "Ồ" một tiếng, sau đó đặt đồ xuống rồi đi thẳng ra ngoài, không chút khách sáo, Phương Trình cũng theo sau, để lại một mình hắn đối diện với cả bàn chén đĩa và ly rượu.
Hạ Hành Châu không nghĩ ra, nhưng cứ tưởng tượng hai tay Phương Tri Ngu thu dọn chén đĩa là lại thấy không ổn.
Đợi đến khi hắn dọn dẹp xong, Phương Tri Ngu đã tắm xong đi ra, trên người mặc một bộ đồ ngủ cổ lật màu đen. Màu sắc trầm làm làn da y trông trắng đến lạ, như ánh trăng bị bóng đêm bao phủ.
Ánh mắt Hạ Hành Châu vô thức dừng lại trên mặt y, phát hiện hai bên má còn vương chút ửng đỏ do hơi nước.
Phương Tri Ngu quá trắng, chỉ cần tắm nước ấm một lát là làn da sẽ ửng hồng.
Đêm hai người ở khách sạn Rhodes, sau khi xong việc chính Hạ Hành Châu đã giúp y tắm rửa, rất rõ tình trạng làn da của y.
Trong trắng có hồng, khiến người ta không nhịn được muốn cắn.
Lúc ấy Hạ Hành Châu nghĩ như vậy, cũng làm như vậy, để lại trên người Phương Tri Ngu không ít dấu vết thuộc về mình.
Ngay cả phần thịt non mềm nơi gốc đùi cũng không bỏ qua.
Lần đầu tiên hắn phát hiện, có người không chỉ đầu lưỡi và móng tay màu hồng, mà những nơi khác cũng vậy.
Phương Tri Ngu mang dép lê đi tới, nhìn về phía bếp: "Dọn xong rồi à?"
Khoảng cách gần lại, Hạ Hành Châu có thể ngửi được mùi sữa tắm trên người y, hương linh lan nhè nhẹ. Sữa tắm trong phòng cho khách cũng có mùi này, nhưng không thơm bằng trên người y.
Hạ Hành Châu thấy mũi hơi ngứa, ánh mắt khẽ dịch xuống, vô tình dừng ở cổ áo của Phương Tri Ngu.
Đồ ngủ của Phương Tri Ngu là kiểu cổ lật. Khác với áo sơ mi luôn cài kín nút ngày thường, cổ lật vừa khéo để lộ ra đường cong xương quai xanh xinh đẹp, phía trên còn có vài dấu hôn nhạt.
Mùi hương, tóc ướt, dấu hôn.
Hạ Hành Châu không khỏi nhớ lại đêm hỗn loạn của hai người, ánh mắt dán chặt vào dấu vết nơi xương quai xanh của Phương Tri Ngu hồi lâu.
Lúc đó mình cắn mạnh đến vậy à? Sao mấy ngày rồi mà vẫn chưa tan nhỉ?
"Cậu đứng ngây ra đó làm gì?" Phương Tri Ngu quơ tay trước mặt hắn, "Này."
Hạ Hành Châu theo bản năng nắm lấy tay y.
Bàn tay hắn lớn hơn tay Phương Tri Ngu một chút, dễ dàng bao trọn bàn tay y.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ hiện lên trong đầu hắn...
Đôi tay này sao có thể rửa chén chứ?
Phương Tri Ngu bị nắm tay, lại thấy hắn thất thần, không hiểu nổi hắn đột nhiên bị gì, dùng chút lực rút tay ra: "Cậu sao vậy?"
Hạ Hành Châu hoàn hồn, thấy y nghiêng đầu nhìn mình, trên mặt hiếm khi lộ vẻ hoài nghi.
Có chút giống Phương Trình, nhưng còn đáng yêu hơn mèo con nữa.
Hạ Hành Châu thầm nghĩ.
Thấy hắn không nói gì, Phương Tri Ngu cũng lười phí thời gian với hắn. Y đi ngang qua, đến sofa.
Lúc lướt qua nhau, yết hầu Hạ Hành Châu khẽ động, ngửi thấy mùi hương khiến tâm trí hắn chao đảo.
Hắn quay đầu lại, thấy Phương Tri Ngu đã ngồi xuống sofa.
Tắm xong, cả người Phương Tri Ngu mang theo cảm giác mát mẻ dễ chịu. Trái lại, Hạ Hành Châu vừa dọn dẹp cơm thừa canh cặn xong, một thân tràn ngập mùi khói lửa nhân gian.
" Tôi đi tắm." Hắn nói với Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu không ngẩng đầu, xua tay ra hiệu đã biết.
Hạ Hành Châu về phòng lấy đồ ngủ đi tắm. Lúc lấy sữa tắm, hắn ấn nhiều thêm hai lần. Khi thoa lên người có cảm giác như được mùi hương của Phương Tri Ngu vây quanh.
Dưới k*ch th*ch của mùi hương cùng loại, hắn liếc nhìn bộ phận đã hơi có phản ứng, thở dài, cam chịu điều chỉnh nước ấm thành nước lạnh.
Tắm xong, Hạ Hành Châu cảm thấy hơi khát, định ra quầy bar rót ly nước, nhưng khi thấy Phương Tri Ngu trên sofa thì dừng lại.
Phương Tri Ngu nửa dựa bên tay vịn sofa, một tay chống má trái, tay kia lật sách trên đùi.
Đèn bàn bên cạnh sofa chiếu lên sườn mặt y, tạo nên quầng sáng nhàn nhạt. Y cụp mắt, hàng mi dày đổ bóng nơi mi dưới.
Ngắm mỹ nhân dưới đèn, càng nhìn càng thấy đẹp, câu này quả không sai.
Hạ Hành Châu không nhịn được nhìn thêm mấy lần, cảm thán mình đúng là quá tốt số.
Hắn âm thầm mỉm cười, tiếp tục đi về phía quầy bar, mới đi được vài bước lại dừng.
Tư thế lười biếng dựa trên sô pha của Phương Tri Ngu trông có hơi quen mắt. Hình như hắn đã thấy ở đâu đó rồi, chỉ là nhất thời không nhớ ra.
Hình như là...
Hắn nhớ ra rồi!!
Tư thế Phương Tri Ngu dựa vào tay vịn sofa cực kỳ giống tư thế trong lần phát sóng trước của Góc Nhỏ.
Không chỉ vậy, bộ đồ ngủ trên người Phương Tri Ngu hình như cũng cùng kiểu với Góc Nhỏ.
... Không thể nào?
Hạ Hành Châu yên lặng nhìn người trên sofa, trong lòng thấy có chút hoang đường.
Đồ ngủ đen rất phổ thông, mười người thì tám người có, sao có thể chỉ vì vậy mà liên hệ Phương Tri Ngu với Góc Nhỏ chứ?
Hắn đứng đó hơi lâu, ánh mắt lại quá mãnh liệt, cảm giác tồn tại cực mạnh.
Phương Tri Ngu bị nhìn đến phát gượng, không thể coi hắn như không tồn tại nữa, đành phải ngẩng đầu nhìn hắn: "Cậu đứng đó làm gì?"
Giọng nói... hình như cũng hơi giống.
Đều là chất giọng lành lạnh, đều dễ nghe như nhau.
Hơn nữa lần live trước Góc Nhỏ có nói đang đi công tác, mà vừa hay lúc đó Phương Tri Ngu cũng đang đi công tác.
Hạ Hành Châu nhìn Phương Tri Ngu, nghi ngờ trong lòng càng lúc càng lớn. Hắn tiến lên hai bước, mở miệng: "Tôi..."
Bỗng nhiên, từ phía kệ trưng bày vang lên tiếng đồ vật rơi. Hai người theo tiếng nhìn qua, thấy Phương Trình đứng trên kệ, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, dưới đất là khung ảnh bị nó húc rơi.
Phương Tri Ngu đặt sách sang một bên, định đứng dậy. Hạ Hành Châu đứng gần kệ hơn, nói câu "Để tôi nhặt" rồi bước qua.
Phương Trình đứng trên kệ, tưởng hắn đến bắt mình, khịt hai tiếng rồi leo lên cao hơn.
Hạ Hành Châu đi tới trước kệ, cúi người nhặt khung ảnh lên. Đang định đặt lại chỗ cũ, nhìn thấy bức ảnh trong khung thì động tác bỗng khựng lại.
Trong ảnh là Phương Trình, nó nằm sấp trên bàn làm việc, ngẩng đầu nhìn chiếc đèn bàn trước mặt.
Chiếc đèn bàn này, Hạ Hành Châu vô cùng quen thuộc.
Đó chính là hình ảnh mà Góc Nhỏ dùng mỗi lần live stream đọc diễn cảm.
Ngay cả hoa văn trên chụp đèn cũng giống hệt!
Đồ ngủ cùng kiểu, đèn bàn cùng kiểu, tư thế tương tự.
Chẳng lẽ Phương Tri Ngu thật sự là Góc Nhỏ?!
Tim Hạ Hành Châu nhảy lên kịch liệt, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu vẫn giữ tư thế cũ, lười biếng hỏi: "Thấy ma à? Sao nhìn tôi kiểu đó?"
Hạ Hành Châu: "..."
Thấy bạn trên mạng.
