Phương Tri Ngu là Góc Nhỏ.
Nhận ra được điều này, cơn chấn động qua đi, trong lòng Hạ Hành Châu lại dâng lên một cảm giác vui vẻ lạ thường.
Niềm vui này không phải vì Phương Tri Ngu là Góc Nhỏ. Với hắn, tuy nói chuyện với Góc Nhỏ rất hợp, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một người bạn trên mạng chưa từng gặp mặt.
Mà là bởi vì sau khi biết Phương Tri Ngu là Góc Nhỏ, dường như hắn lại hiểu Phương Tri Ngu thêm một chút.
Hóa ra duyên phận của chúng ta đã bắt đầu từ sáu năm trước sao?
Cũng trùng hợp quá đi!
Nếu mình nói cho anh ta biết mình là Nhất Diệp Chi Châu, anh ta sẽ phản ứng thế nào?
Có khi nào cũng rất vui không?
Dù sao quen nhau nhiều năm vậy rồi, cũng coi như là người quen cũ, Phương Tri Ngu còn được xem như nửa người thầy của mình. Khi trước...
... Không đúng.
Hạ Hành Châu khựng lại, đột nhiên bình tĩnh lại, nhớ đến thiết lập của mình ở trên mạng.
Hơn ba mươi tuổi, làm IT, bị gia đình ép kết hôn, còn từng than phiền rằng khó sống chung với đối tượng kết hôn trước mặt Góc Nhỏ.
Hạ Hành Châu: "..."
Chết thật.
May mà lúc đó chưa tự bại lộ.
Khó khăn lắm mới có thể sống chung hòa bình, nếu để Phương Tri Ngu biết mình chính là Nhất Diệp Chi Châu, e là sẽ bị anh ta đuổi ra khỏi nhà mất?
Hạ Hành Châu sợ hãi hít một hơi thật sâu, đỡ trán cười khổ.
Phương Tri Ngu thấy biểu cảm hắn thay đổi liên tục như trúng tà, tốt bụng lên tiếng: "Có cần tôi gọi 110 cho cậu không?"
"Không cần." Hạ Hành Châu từ chối, "Bây giờ tôi rất ổn."
110 thì không cần, đợi đến lúc tôi bị lộ anh lại gọi 120 đi, rồi sắp xếp cho tôi một phòng ICU ở bệnh viện Tấn Khang.
Nghĩ đến đây, Hạ Hành Châu lại không nhịn được mà cười.
Hắn đã nói không cần, Phương Tri Ngu cũng không làm chuyện dư thừa, vẫy tay với Phương Trình: "Lại đây."
Mèo con lập tức chạy tới, nhảy lên ngồi cạnh y.
Hạ Hành Châu cũng lại gần, ngồi xuống sofa đơn bên cạnh. Thấy Phương Tri Ngu vuốt mèo rất thành thạo, hắn tò mò hỏi y nuôi bao lâu rồi.
Phương Tri Ngu: "Hai năm."
"Anh tự mua à?" Hạ Hành Châu hỏi.
Không trách hắn hỏi vậy. Nếu không có cơ hội sống chung, hắn thật sự không tưởng tượng được Phương Tri Ngu lại nuôi mèo.
"Nhặt được ở bãi đỗ xe ngầm." Phương Tri Ngu bóp nhẹ lỗ tai Phương Trình.
Lúc mới nhặt được Phương Trình, y vốn không định tự nuôi. Y đã quen sống một mình, cũng không biết cách chăm sóc một con vật nhỏ yếu ớt như vậy.
Chỉ là tên nhóc này quá quấn người, lần đầu tiên gặp mặt đã bám lấy ống quần y không buông. Cuối cùng y dứt khoát đưa nó đến thú y tắm rửa sạch sẽ rồi mang về nhà.
Phương Trình rất yên tĩnh, bình thường không thích kêu to, cũng không cào phá đồ đạc lung tung, không quấy rầy nhịp sống vốn có của y.
Nhưng trong nhà có thêm một con mèo nhỏ, quả thật đã không còn như lúc trước.
Dù y về muộn đến đâu, mèo con đều ở trong nhà đợi y về, cọ chân y làm nũng.
Nhớ lại lúc mới nhặt được Phương Trình, trong mắt y thoáng hiện chút mềm mại hiếm hoi.
Ba mẹ ở bên ngoài quanh năm, tuy y độc lập tự chủ, nhưng cũng không phải là không cảm thấy cô đơn. Sự xuất hiện của mèo con vừa vặn lấp đầy phần tịch mịch thời thơ ấu ấy.
"Tôi cứ tưởng anh mua ở cửa hàng thú cưng." Hạ Hành Châu khen: "Nó xinh thật."
Phương Tri Ngu: "Từ lúc nhỏ đã rất xinh rồi."
Hiếm khi có người nói chuyện với y về Phương Trình, Phương Tri Ngu ngẩng đầu hỏi Hạ Hành Châu: "Cậu muốn xem lúc nó còn nhỏ không?"
Đương nhiên Hạ Hành Châu sẽ không từ chối, thậm chí còn thấy hơi sợ khi được cưng chiều.
Phương Tri Ngu đang chia sẻ đời sống cá nhân với hắn sao?
Xem mình là người nhà quá rồi đó.
"Được chứ!"
Hắn vừa nói vừa dịch sang sofa lớn, chen Phương Trình vào trong.
Phương Trình tự nhiên bị đẩy đi, dùng đuôi đánh hắn một cái, phản đối trong yên lặng.
Hạ Hành Châu mặc kệ, thò lại gần xem điện thoại Phương Tri Ngu đưa qua.
Trong ảnh, Phương Trình rất nhỏ, chắc còn không lớn bằng bàn tay hắn, đang nằm trong bồn tắm, trên đầu đầy bọt, vẻ mặt ngây thơ.
"Lúc này nó bao lớn?" Hạ Hành Châu hỏi.
Phương Tri Ngu nói: "Chưa đến bốn tháng."
Đây là chụp lúc y vừa nhặt được Phương Trình, đưa đến thú y tắm rửa. Vì lang thang không có đồ ăn, Phương Trình khi ấy nhỏ hơn nhiều so với mèo cùng tuổi.
Vừa nói chuyện, Phương Tri Ngu vừa lướt album, cho hắn xem ảnh Phương Trình khi còn nhỏ.
Ban đầu là chụp ở thú y, về sau là trong căn nhà này. Phương Trình trong ảnh thay đổi rất rõ ràng, thân hình dần mập mạp, bộ lông cũng từ lộn xộn thô ráp trở nên mềm mượt bóng loáng.
Rất rõ ràng, Phương Tri Ngu nuôi nó rất tốt.
Cũng không lạ, dù sao nó có tới hai ba chục cái bát đĩa, mà mình chỉ có đúng một đôi dép đi trong nhà.
Hạ Hành Châu chua chát nghĩ.
"Tại sao nó tên là Phương Trình?" Hắn hỏi Phương Tri Ngu, "Sao không gọi là Meo Meo, hay Miêu Miêu?"
Phương Tri Ngu nói rất tự nhiên: "Vì tôi họ Phương."
"... Rất hợp lý." Hạ Hành Châu không phản bác được, chỉ vào điện thoại, "Còn nữa không? Xem tiếp đi."
Ngón tay Phương Tri Ngu lướt một cái, bức ảnh tiếp theo hiện ra. Không phải Phương Trình, mà là ảnh thẻ của Phương Tri Ngu.
Hạ Hành Châu: "Hửm?"
Phương Tri Ngu nhanh tay lướt qua ảnh khác.
"Đừng mà!" Hạ Hành Châu đè tay y lại, "Tôi còn chưa nhìn rõ."
"Có gì đẹp mà xem." Phương Tri Ngu muốn hất tay hắn ra, lại bị hắn trở tay nắm lấy.
Hạ Hành Châu đến gần y: "Đừng nói là anh đang ngại đó nhé?"
Phương Tri Ngu dựa vào tay vịn sofa, Hạ Hành Châu áp tới, y không còn chỗ tránh, chỉ có thể dùng tay kia đẩy ngực hắn: "Nói bậy gì đó."
"Vậy anh cho tôi xem lại đi." Hạ Hành Châu dỗ dành, "Tôi chưa từng thấy anh đeo kính."
Trong tấm ảnh lướt nhanh qua vừa rồi, Phương Tri Ngu vuốt tóc ngược ra sau, đeo kính gọng vàng, phong cách khác hẳn bình thường.
"Cái cậu chưa thấy còn nhiều lắm." Phương Tri Ngu không đồng ý, tìm cách rút tay ra.
Lần trước trong thang máy không đề phòng bị Phương Tri Ngu tránh thoát, Hạ Hành Châu biết y chắc chắn từng tập luyện. Lần này hắn âm thầm dùng lực, ấn tay Phương Tri Ngu vào lưng ghế sofa, cơ thể cũng thuận thế đè lên chặn y lại.
Phương Tri Ngu bị vây giữa sofa và người hắn, chỉ cần cử động nhẹ là sẽ cọ vào thân thể nóng rực của hắn.
Đây là một tư thế mờ ám cực độ, cũng nguy hiểm tận cùng.
Hạ Hành Châu cũng nhận ra điều đó.
Hắn vốn chỉ muốn xem ảnh của Phương Tri Ngu, lúc này lại hoàn toàn vứt ảnh ra sau đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm y.
Phương Tri Ngu nhìn thấy yết hầu hắn khẽ động, hơi thở cũng nặng hơn, ánh mắt trở nên u ám.
Đều là đàn ông, Phương Tri Ngu biết đây là tín hiệu gì.
Chuyện ngoài ý muốn mấy ngày trước còn rõ mồn một, dấu hôn trên người vẫn chưa tan, ngay cả khóe môi cũng còn vết rất nhỏ. Trong thời gian ngắn, Phương Tri Ngu không muốn vượt rào thêm lần nữa.
Y bình tĩnh nhìn Hạ Hành Châu: "Buông ra."
Hạ Hành Châu không trả lời, chỉ yên lặng nhìn y.
"Cậu buông tôi ra trước đi." Phương Tri Ngu nhẹ giọng, "Tôi cho cậu xem ảnh."
Hạ Hành Châu không nhúc nhích: "Lần trước ở khách sạn anh cũng dỗ tôi như vậy, nói tay anh đau, sau đó cho tôi một cái tát."
"..." Phương Tri Ngu im lặng trong chốc lát, "Cậu tự chuốc lấy."
Nhớ lại những lời bậy bạ mình nói sáng hôm đó, Hạ Hành Châu cũng thấy cái tát kia không oan. Nhưng hôm nay hắn không dễ mắc bẫy như vậy.
"Tôi cũng đâu có cố ý chọc tức anh, là do anh chửi tôi trước."
Phương Tri Ngu giả ngu: "Tôi chửi cậu cái gì?"
"Anh nói tôi không xài được." Hạ Hành Châu lên án, "Anh phải suy nghĩ xem mình đang nói cái gì chứ. Thằng đàn ông nào nghe xong mà không tức?"
Hắn biện hộ cho những câu vạ miệng của mình khi đó, giọng nói có chút ấm ức.
Lời nói khi ấy của Phương Tri Ngu đúng là có ý trả đũa, nhưng y không ngờ Hạ Hành Châu lại để tâm như vậy, nhớ mãi không quên đến tận bây giờ.
"Ok, là tôi lỡ lời." Y nhìn Hạ Hành Châu, giọng mang ý xin lỗi, "Tôi xin lỗi."
Hạ Hành Châu hỏi: "Vậy tôi có giỏi không?"
Phương Tri Ngu: "..."
"Anh nói đi." Hạ Hành Châu càng đè người xuống, ép hỏi: "Tôi có giỏi không?"
Ngoài cửa sổ là ánh đèn thành phố rực rỡ, trong khi bên trong yên tĩnh mờ tối, tạo nên bầu khí mờ ám khó tả.
Hai thân thể kề sát, khoảng cách gần đến mức hơi thở đan xen.
Từ góc nhìn của Hạ Hành Châu, hắn có thể thấy Phương Tri Ngu vì ngửa đầu nhìn mình mà khóe mắt hơi nhếch lên, xuống dưới một chút là cổ áo hơi xộc xệch cùng xương quai xanh xinh đẹp.
Là người đang bị khống chế, Phương Tri Ngu hiểu đạo lý co được giãn được, thuận theo hắn: "Giỏi giỏi, cậu giỏi nhất thế giới."
Hạ Hành Châu: "..."
Thấy hắn cau mày, có vẻ không mấy hài lòng, Phương Tri Ngu thở dài: "Lại sao nữa?"
"Anh nói vậy không ổn lắm." Hạ Hành Châu nói, "Nghe như anh thân kinh bách chiến vậy. Rõ ràng đêm đó anh rất ngây ngô, tôi chỉ chạm nhẹ vào đùi anh chút thôi mà anh đã run lên."
Phương Tri Ngu: "..."
"Anh là lần đầu đúng không?" Hạ Hành Châu thấp giọng hỏi y.
"..." Thái dương Phương Tri Ngu giật giật, "Cậu nhất định phải hỏi kỹ vậy sao?"
"Không hỏi được sao?" Hạ Hành Châu nắm tay y vuốt nhẹ, tiếp tục nói, "Vậy tôi nói cho anh biết, tôi là lần đầu."
Phương Tri Ngu: "..."
Tôi có hỏi cậu à? Lần đầu thì kệ cậu chứ.
Phương Tri Ngu nhắm mắt: "Tôi không hỏi cậu."
"Ồ." Hạ Hành Châu cũng không ngại, "Tôi tự muốn nói."
Phương Tri Ngu không nhịn nổi nữa: "Cậu nói xong rồi, vậy có thể buông tôi ra không? Hay là cậu vẫn chưa hết giận, muốn dạy cho tôi một bài học?"
Hạ Hành Châu lập tức phủ nhận: "Đương nhiên không phải."
"Vậy rốt cuộc bây giờ cậu muốn gì?"
"Tôi chỉ..."
Hạ Hành Châu khựng lại, lần nữa đối diện với đôi mắt đen trầm tĩnh kia, bất giác thất thần.
Đầu hắn cũng vô thức cúi xuống, chạm lên đôi môi hồng nhạt của Phương Tri Ngu.
Cảm giác mềm ấm khiến sống lưng hắn run lên, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc khó tả.
Hắn ngậm môi Phương Tri Ngu, thấp giọng nói: "Tôi chỉ muốn hôn anh."
Phương Tri Ngu nghiêng đầu tránh né nụ hôn tiếp theo, vạch trần không chút nể nang: "Miệng thì nói hay lắm, cơ thể lại không thành thật."
Hạ Hành Châu: "..."
A, cái này...
Nhưng cũng không thể trách hắn, dù sao hắn cũng là một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh về cả thể chất lẫn tinh thần.
"Tôi..."
Ngay lúc này, Phương Trình đột nhiên nhảy lên lưng Hạ Hành Châu, ghé vào vai hắn, cúi đầu nhìn Phương Tri Ngu bị hắn giam cầm dưới thân.
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu: "..."
Thế giới của mèo con rất đơn thuần, không biết hai người đang làm gì, nhưng không ảnh hưởng đến lòng tò mò của nó.
Hạ Hành Châu nghiêng đầu khuyên nó: "Cục cưng, mày xuống trước đi, chuyện người lớn trẻ con đừng xen vào."
Phương Trình ung dung vẫy đuôi, nằm im bất động.
Phương Tri Ngu hít một hơi thật sâu, sau nói với Hạ Hành Châu: "Cậu cũng đi xuống."
Hạ Hành Châu cõng một con mèo, muốn tiếp tục cũng không còn cơ hội. Hơn nữa hắn cũng biết nên dừng đúng lúc, không thể khiến Phương Tri Ngu phản cảm.
Vì vậy hắn không chơi xấu nữa, ngoan ngoãn buông tay y ra, ôm Phương Trình xuống khỏi vai mình.
Vừa vào lòng hắn, Phương Trình lập tức giãy giụa rồi nhanh chóng nhảy xuống chạy mất dạng, nhanh đến mức Hạ Hành Châu suýt nghi ngờ nó cố tình quấy rối.
Sau khi được tự do, Phương Tri Ngu chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy. Khi đi ngang qua Hạ Hành Châu, y liếc nhìn chỗ nào đó trên người hắn, khẽ "chậc" một tiếng rồi quay về phòng mình.
Hạ Hành Châu: "?"
"Chậc" là có ý gì?!
Anh nói rõ xem?!
Hạ Hành Châu đuổi theo, suýt bị cửa phòng đóng sầm đập trúng mũi.
"Cốc cốc cốc!"
Cửa bị gõ đến rung lên, Phương Tri Ngu làm như không nghe thấy, vào phòng tắm súc miệng, xong xuôi mới quay về giường nằm xuống.
Ngày mai không cần đi làm, y cũng không vội ngủ, mà gửi một tin nhắn vào nhóm chat gia đình, hỏi ba mẹ đã về chưa.
Hạ Hành Châu sắp xếp thật sự rất chu đáo, ngay cả tài xế đón đưa Đường Tu Tề và Phương Lam cũng được tính toán, toàn bộ hành trình không cần y bận tâm.
Tin nhắn vừa gửi đi, Đường Tu Tề đã trả lời, nói đã về đến nhà, còn gửi ảnh mấy túi đồ mua sắm, nói là thu hoạch tối nay.
[Tu Thân Tề Chính (ba): Có mua quà cho con và Tiểu Hạ nữa, mai mang xuống cho hai đứa.]
[Tu Thân Tề Chính (ba): Ngày mai không đi làm đúng không?]
[Phương Tri Ngu: Vâng, không đi làm.]
Phương Tri Ngu mở ảnh ông gửi ra xem, bên trong có đồ cho y, cũng có cho Hạ Hành Châu.
Y nhận ra, hình như ba mẹ thật sự xem Hạ Hành Châu là con rể.
Ra ngoài mua đồ cũng phải tính cho Hạ Hành Châu một phần.
Ngày mai nếu Hạ Hành Châu biết được, không biết sẽ khoe khoang thế nào.
Tiếng đập cửa bên ngoài đã ngừng, chắc hẳn Hạ Hành Châu đã quay về tắm nước lạnh rồi.
Phương Tri Ngu hừ cười một tiếng, thoát wechat, mở trang chủ của [The Reader], chọn một album để phát.
Cùng lúc đó, Hạ Hành Châu duỗi tay tắt vòi sen. Nước lạnh đổ xuống người hắn, mang lại cảm giác mát mẻ sảng khoái, xua tan cái nóng trong người.
Hắn lấy khăn lau người, chỉ mặc một cái quần ngủ rồi ra khỏi phòng tắm.
Wechat có tin nhắn của Lục Triệu Đình. Hai ngày nữa hắn và Lương Húc sẽ rời Tân Thị, hỏi khi nào Hạ Hành Châu rảnh lại làm một bữa.
Khó khăn lắm hắn và Lương Húc mới tới một chuyến, Hạ Hành Châu trả lời, sau đó mở tin nhắn của Đường Tu Tề.
[Giáo sư Đường: *Hình ảnh*]
[Giáo sư Đường: Hành Châu à, hôm nay chú và dì con đi chơi vui lắm, con sắp xếp rất tốt /ngón tay cái/]
[Giáo sư Đường: Mua quà cho con và Tri Ngu nè, ngày mai mang xuống cho hai đứa /bắt tay/]
Còn có quà?
Hạ Hành Châu ngồi xếp bằng trên giường trả lời tin nhắn của Đường Tu Tề. Nói chưa được mấy câu, đối phương đã khuyên hắn và Phương Tri Ngu nghỉ ngơi sớm một chút.
Đáng tiếc, lúc này Hạ Hành Châu cực kỳ phấn chấn, đêm nay đúng là quá đặc sắc.
Đầu tiên là lật xe bởi đóa hoa đào thối Daniel, sau đó lại phát hiện Phương Tri Ngu là Góc Nhỏ, cuối cùng là bất ngờ hôn được Phương Tri Ngu.
Chuyện này nối tiếp chuyện kia, còn kịch tính hơn cả bộ phim từng đoạt giải của hắn.
Hạ Hành Châu đưa tay chạm môi mình, dường như vẫn còn cảm nhận được độ ấm nơi môi Phương Tri Ngu.
Hắn có chút hối hận vì vừa rồi mình quá đứng đắn.
Nếu ngay từ đầu Phương Tri Ngu không né, thì tức là không ghét nụ hôn của hắn. Lẽ ra hắn nên hôn mạnh hơn, đưa lưỡi vào, khuấy loạn xạ, khiến y ngoài "ưm ưm a a" ra không nói nổi lời nào.
Đặc biệt là mấy âm thanh như "chậc" làm người ta nghi ngờ bản thân.
Nghĩ đến đây, Hạ Hành Châu hối hận đấm giường, thề lần sau nhất định phải lấy lại tất cả những gì đã bỏ lỡ!
Âm thầm thề xong, hắn bình tĩnh lại, suy nghĩ một chuyện khác.
Phương Tri Ngu chính là Góc Nhỏ, là bạn mạng nhiều năm của hắn. Vậy hắn nên lợi dụng thân phận Nhất Diệp Chi Châu thế nào để kéo gần quan hệ với Phương Tri Ngu đây?
Rất khó!
Phương Tri Ngu quá bận, bình thường rất ít khi lên The Reader, mà Nhất Diệp Chi Châu thậm chí còn không có wechat của y.
Sớm biết vậy thì lần trước đã hỏi xin rồi.
Lúc Trần Vân Thiến muốn ảnh của Góc Nhỏ, hắn còn trách cô không có ranh giới. Bây giờ nghĩ lại, đều do mình quá có ranh giới.
Hạ Hành Châu hối hận không kịp, mắt rưng rưng mở nền tảng [The Reader] ra, định để lại cho Phương Tri Ngu một tin nhắn, đợi lần sau y online là sẽ nhìn thấy.
Không ngờ vừa mở ra đã thấy tài khoản Góc Nhỏ hiển thị trạng thái đang online.
Nước mắt lập tức ngừng rơi. Hạ Hành Châu bấm vào trang chủ của Góc Nhỏ, xác nhận mình không nhìn nhầm.
Tuy không live stream, nhưng đúng là đang online.
Phương Tri Ngu vẫn chưa ngủ?
Khóe môi Hạ Hành Châu cong lên, gửi tin nhắn cho y.
[Nhất Diệp Chi Châu: Có đó không?]
[Góc Nhỏ: Ừ.]
Đối phương trả lời rất nhanh, phong cách lời ít ý nhiều này thật sự rất giống Phương Tri Ngu.
Hạ Hành Châu không nhịn được mà nghĩ, Phương Tri Ngu ở bên kia bức tường đang làm gì, là nằm hay ngồi.
Tại sao online mà không live stream? Có phải vì mình ở đây nên không tiện không?
Hạ Hành Châu gửi nghi vấn của mình qua.
[Nhất Diệp Chi Châu: Sao hôm nay không live stream?]
Đúng như hắn đoán, Phương Tri Ngu trả lời hai chữ "Không tiện".
Trước đây Phương Tri Ngu sống một mình, live stream rất tiện. Bây giờ hắn ngủ lại, quả thật khiến Phương Tri Ngu phải kiêng dè.
[Nhất Diệp Chi Châu: Trong nhà có người?]
[Góc Nhỏ: Ừ.]
[Nhất Diệp Chi Châu: Ba mẹ cậu à? Hay bạn bè?]
[Góc Nhỏ: Một con chó con.]
Hạ Hành Châu: "..."
Hay lắm một con chó con.
Hắn cứ nghĩ dù Phương Tri Ngu không thừa nhận mình là chồng y, thì ít nhất cũng coi hắn là một người bạn.
Kết quả chỉ là một con chó con?!
Thế lúc nãy anh bị chó cắn à!
Hạ Hành Châu nghiến răng nghĩ, gõ bàn phím đến rung màn hình.
[Nhất Diệp Chi Châu: Ha ha, vậy đó chắc là một bé chó con rất đáng yêu.]
[Góc Nhỏ: Cũng được.]
Cả tối nấu cơm, rửa bát, lau bàn, cuối cùng chỉ đổi được một câu "cũng được" của Phương Tri Ngu.
Hạ Hành Châu tự nhủ, cũng được thì cũng được vậy, ít ra còn hơn không được.
Tự an ủi mình xong, hắn tiếp tục thử đối phương.
[Nhất Diệp Chi Châu: Sao cậu không nuôi mèo? Tôi nghe nói nuôi chó phải dắt đi dạo thường xuyên, nuôi mèo thì khá là nhàn.]
[Góc Nhỏ: Cũng có mèo.]
[Nhất Diệp Chi Châu: Mèo gì?]
[Góc Nhỏ: Mèo lông dài màu bò sữa.]
Hạ Hành Châu: "!!"
Phá án! Y đúng là Phương Tri Ngu!
Hạ Hành Châu buông điện thoại, đấm mạnh xuống giường, rồi lại cầm điện thoại lên tiếp tục gõ chữ.
[Nhất Diệp Chi Châu: Nếu không live, vậy chúng ta tâm sự đi?]
[Góc Nhỏ: Nói cái gì?]
Đương nhiên là nói chuyện chúng mình rồi.
Hạ Hành Châu gõ đoạn tin nhắn đã chuẩn bị sẵn trong đầu gửi qua.
[Nhất Diệp Chi Châu: Lúc trước tôi nói với cậu là tôi kết hôn rồi, cậu còn nhớ không?]
[Góc Nhỏ: Nhớ, sao vậy?]
[Nhất Diệp Chi Châu: Sau một thời gian sống chung, tôi phát hiện người đó thật ra khá tốt, không khó ở chung như tôi nghĩ.]
[Góc Nhỏ: Ồ?]
[Góc Nhỏ: Dạo này hắn coi cậu là người rồi à?]
Hạ Hành Châu: "..."
Không, coi tôi là chó.
