[Nhất Diệp Chi Châu: Đúng rồi, chúng ta đã quen biết bao nhiêu năm rồi, hay là thêm phương thức liên lạc đi?]
Phương Tri Ngu nhìn tin nhắn đối phương gửi tới, có chút nghi hoặc.
Y và Nhất Diệp Chi Châu quen biết trên [The Reader] nhiều năm, trước giờ luôn liên lạc thông qua nền tảng, không ai chủ động xin phương thức liên lạc của đối phương.
[Góc Nhỏ: Lý do?]
[Nhất Diệp Chi Châu: Tuy chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng cũng coi như là bạn bè rồi chứ?]
Tuy hai người chưa từng gặp, nhưng nói chuyện rất hợp.
Quan trọng là qua nhiều năm như vậy vẫn duy trì liên lạc, ngay cả Phương Tri Ngu cũng thấy khá bất ngờ.
[Góc Nhỏ: Ừ, là bạn.]
[Nhất Diệp Chi Châu: Nếu là bạn bè, vậy có phải nên kết bạn wechat với nhau không?]
[Nhất Diệp Chi Châu: Tôi biết cậu không thích phiền phức. Cậu yên tâm, dù có kết bạn wecchat tôi cũng sẽ không làm phiền cậu.]
[Nhất Diệp Chi Châu: Tôi chỉ nghĩ, nếu một ngày nào đó một trong hai người chúng ta không dùng nền tảng này nữa, chẳng phải là sẽ mất liên lạc sao?]
Mất liên lạc?
Phương Tri Ngu trầm ngâm một lát. Thật ra với y mà nói cũng không có khác biệt quá lớn, bởi vì bình thường hai người cũng không liên lạc thường xuyên.
Ban đầu họ quen nhau là vì Nhất Diệp Chi Châu nói muốn tham gia cuộc thi đọc diễn cảm của công ty, nhờ y chỉ chút kỹ thuật, sau đó dần dần quen thân.
Vì công việc, số lần y online không nhiều lắm, mà công việc của Nhất Diệp Chi Châu cũng có vẻ rất bận. Nhưng chỉ cần cùng online, cả hai đều sẽ chào hỏi đối phương, duy trì mối quan hệ không xa không gần.
Thế nhưng, Nhất Diệp Chi Châu nói cũng có lý.
Chỉ là kết bạn wechat mà thôi, cũng không có ảnh hưởng gì. Theo hiểu biết của y, đối phương cũng không phải kiểu người phiền phức.
[Góc Nhỏ: Được.]
Hạ Hành Châu nắm chặt tay, gửi mã QR của tài khoản phụ đã chuẩn bị sẵn qua.
Rất nhanh, Phương Tri Ngu kết bạn với tài khoản phụ của hắn.
Tên wechat của Phương Tri Ngu chỉ có một chữ "Phương", không dùng tài khoản phụ, chính là tài khoản wechat mà Hạ Hành Châu từng kết bạn.
Nhìn ảnh đại diện quen thuộc, Hạ Hành Châu ấn vào để xem.
Nền trắng, góc phải phía dưới có một vật nhọn.
Trước đây Hạ Hành Châu chưa từng bấm mở, không biết là gì. Bây giờ mới phát hiện, hóa ra là tai của Phương Trình.
Tin nhắn kết bạn của đối phương cũng rất đơn giản, chính là hai chữ: Góc Nhỏ.
Tên tài khoản phụ của Hạ Hành Châu là Nhất Diệp Chi Châu.
Hắn nhìn hai chữ "Góc Nhỏ", bỗng có cảm giác như là tên đôi*.
(*) Tên acc của Tri Ngu là Phương Thốn Chi Gian :vv
Đúng là duyên phận.
Khóe môi Hạ Hành Châu không kìm được cong lên, nhanh chóng chấp nhận lời mời kết bạn của Phương Tri Ngu, hoàn toàn quên mất chuyện từng bị Phương Tri Ngu bắt đợi cả nửa ngày.
Kết bạn xong, Hạ Hành Châu chủ động gửi tin nhắn.
[Nhất Diệp Chi Châu: Tôi là Nhất Diệp Chi Châu.]
[Phương: Tôi thấy rồi.]
Dĩ nhiên là thấy rồi, tên tài khoản phụ của hắn là Nhất Diệp Chi Châu mà.
Hạ Hành Châu biết rõ đạo lý nói nhiều sai nhiều, vì vậy không nói thêm gì, chỉ chúc ngủ ngon rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Phương Tri Ngu trả lời "Ngủ ngon", sau đó cũng thoát khỏi [The Reader], chuyển điện thoại về chế độ im lặng, đặt sang một bên rồi tắt đèn.
-
Hôm sau.
Đồng hồ sinh học của Phương Tri Ngu rất chuẩn, như thường lệ dậy sớm ra công viên gần nhà chạy năm kilomet.
Đến khi y chạy bộ xong trở về, tắm rửa, dọn thau cát mèo, rửa sạch bát ăn của Phương Trình, cửa phòng cho khách vẫn đóng chặt.
"Hành Châu đâu?" Phương Lam thấy y đi lên một mình thì hỏi, "Sao không thấy nó?"
Phương Tri Ngu nói thật: "Chưa dậy."
"Có phải tối qua thức khuya không?" Đường Tu Tề đẩy kính, "Người trẻ tuổi cứ hay đảo lộn ngày đêm, rất không tốt, sinh hoạt không điều độ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe."
"Chắc là do tắm nước lạnh nhiều quá." Phương Tri Ngu kéo ghế ra ngồi xuống, bưng ly sữa đậu nành lên uống một ngụm.
Phương Lam không đồng tình: "Tuy trời có nóng thật, nhưng tắm nước lạnh cũng không tốt, con nhắc nó chú ý một chút."
Phương Tri Ngu hừ lạnh trong lòng, không tắm nước lạnh thì càng không ổn.
Ngoài miệng vẫn đáp: "Vâng."
"Cũng không biết nó muốn ngủ tới khi nào. Hay là để phần của nó vào hộp giữ nhiệt đi." Đường Tu Tề đề nghị, "Lát nữa tiện đường mang xuống cho nó luôn."
Phương Lam gật đầu: "Cũng được."
Nói rồi, bà đứng dậy lấy phần bữa sáng cho Hạ Hành Châu. Há cảo hấp, bánh kếp, cháo củ mài mỗi thứ một phần, tất cả cho vào hộp giữ nhiệt, ngay cả sữa đậu nành cũng không bỏ sót.
Phương Tri Ngu thấy vậy, gắp một cái há cảo, xem nó như Hạ Hành Châu mà nuốt xuống.
Cuộc hôn nhân này của Hạ Hành Châu đúng là không uổng, tự dưng lại có thêm một cặp ba mẹ lúc nào cũng nhớ tới hắn.
Ăn sáng xong, Phương Tri Ngu bàn với ba mẹ về lịch trình hôm nay, dự định đưa họ tới khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô chơi hai ngày.
"Có ảnh hưởng đến công việc của con không?" Phương Lam chu đáo hỏi, "Nếu con bận thì mẹ với ba con tự ra ngoài đi dạo cũng được. Cũng không phải lần đầu chúng ta tới đây, con không cần lo."
"Không sao đâu." Phương Tri Ngu nói, "Con đã sắp xếp rồi. Tối mai có một buổi đấu giá cần tham gia, vừa hay cũng ở gần đó, không ảnh hưởng."
Nghe y nói vậy, Đường Tu Tề và Phương Lam mới yên tâm. Phương Lam nói: "Vậy là tốt rồi. Ba mẹ thu dọn một chút, lát nữa xuống tìm con."
Phương Tri Ngu cũng cần về phòng thu xếp đồ, đáp một tiếng rồi đứng dậy chuẩn bị xuống lầu.
"Tri Ngu, đợi chút." Đường Tu Tề gọi y lại, "Tiện thể mang bữa sáng của Hành Châu cho nó, với cả đồ hôm qua mua cho hai đứa nữa."
Phương Tri Ngu: "... Vâng."
Hộp đồ ăn sáng của Hạ Hành Châu đã nhiều, còn thêm ba bốn túi đồ mua sắm, một mình Phương Tri Ngu không xách hết, Đường Tu Tề dứt khoát nói: "Ba đi với con một chuyến."
Phương Tri Ngu đứng yên: "Không cần phiền phức vậy đâu, để cậu ấy tự lên ăn."
"Cái này thì phiền phức gì đâu, đều đóng gói xong hết rồi mà." Đường Tu Tề không để ý, "Với lại lát nữa ba mẹ cũng phải đi xuống, không cần để nó chạy lên chạy xuống."
Phương Tri Ngu: "..."
Ba cứ chiều cậu ta đi.
Cuối cùng Đường Tu Tề vẫn xuống lầu cùng y.
Đường Tu Tề đặt đồ lên bàn trà, nhìn đồng hồ rồi nói với Phương Tri Ngu: "Gần 10 giờ rồi, hay là gọi nó dậy ăn sáng đi? Lát nữa phải đến khu nghỉ dưỡng nữa mà."
Phương Tri Ngu: "..."
Nói thật, y không định đưa Hạ Hành Châu theo.
"Chưa chắc cậu ấy đã rảnh." Phương Tri Ngu tìm lý do, "Đợi cậu ấy dậy rồi con sẽ hỏi."
"Vậy à, vậy con nhớ hỏi nhé." Đường Tu Tề không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ nếu Hạ Hành Châu đi cùng thì hai đứa nhỏ sẽ có cơ hội bồi dưỡng tình cảm.
"Vâng." Phương Tri Ngu sợ ông hỏi thêm, nhắc nhở: "Không phải ba còn phải thu dọn hành lý sao? Ba đi lên trước đi."
Đường Tu Tề gật đầu: "Vậy ba lên trước đây."
"Vâng."
Vừa dứt lời, Đường Tu Tề còn chưa đi thì cửa phòng cho khách đã mở ra từ bên trong.
Phương Tri Ngu và Đường Tu Tề nghe tiếng mở cửa đồng thời nhìn qua, thấy Hạ Hành Châu ở trần, mặc quần ngủ, mơ màng xuất hiện ở cửa.
Hạ Hành Châu nhìn thấy Đường Tu Tề thì vẫy tay chào: "Chào buổi sáng chú ạ."
Sau đó lại quay sang Phương Tri Ngu, nở nụ cười rạng rỡ: "Chào buổi sáng, Tri Ngu."
"Không nhìn xem mấy giờ rồi." Phương Tri Ngu mặt không cảm xúc, "Với lại, mặc quần áo vào."
"Ò." Hạ Hành Châu nói gì nghe nấy, quay vào mặc áo rồi lại đi ra, "Sao mọi người dậy sớm vậy? Hôm nay không phải không cần đi làm sao?"
"Không còn sớm nữa." Đường Tu Tề chỉ mặt trời ngoài cửa sổ, "Gần 10 giờ rồi, mau rửa mặt ăn sáng đi."
Hạ Hành Châu thấy đồ ăn trên bàn, cười tươi: "Cho con sao? Mọi người ăn chưa?"
Đường Tu Tề: "Ăn hết rồi."
"Vậy con đi rửa mặt xong rồi ra liền."
Hạ Hành Châu nói xong định xoay người về phòng, Đường Tu Tề đột nhiên lên tiếng gọi: "Khoan đã!"
"Làm sao vậy?" Hạ Hành Châu dừng lại hỏi.
Đường Tu Tề đã tới chỗ Phương Tri Ngu vài lần, cũng quen với bố cục căn hộ này.
Ông nghi hoặc đi qua, nhìn vào phòng Hạ Hành Châu, xác nhận đây đúng là phòng cho khách.
"Con ngủ ở đây?" Ông hỏi Hạ Hành Châu.
"Đúng vậy."
Hạ Hành Châu còn chưa phản ứng kịp, Phương Tri Ngu đã đoán được, thầm nghĩ không xong!
Giây tiếp theo đã nghe Đường Tu Tề đau lòng nói: "Hai đứa mới cưới mà đã ngủ riêng?!"
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu cũng sửng sốt, thấy nét mặt hận rèn sắt không thành thép của Đường Tu Tề thì đầu lập tức nhảy số: "Không phải!"
Đường Tu Tề: "Không phải cái gì? Con vừa nói xong mà?"
Hạ Hành Châu giải thích: "Bình thường con không ngủ ở đây, hai hôm trước mới bị đuổi ra."
Dù gì cũng có vết xe đổ, Đường Tu Tề không còn tin tưởng hắn dễ dàng nữa: "Sao vậy?"
Phương Tri Ngu khoanh tay đứng tại chỗ, cũng muốn nhìn xem hắn giải thích như thế nào.
Hạ Hành Châu vén áo mình lên, để lộ mấy vết cào chưa mờ trên ngực, giọng điệu bất đắc dĩ: "Chuyện là vậy đó. Chú à, chú là người từng trải, chắc hiểu mà."
Đường Tu Tề: "..."
Phương Tri Ngu: "..."
"Đây là nguyên nhân cháu ngủ ở phòng cho khách." Hạ Hành Châu thở dài, tự kiểm điểm: "Cũng tại cháu quá đáng, Tri Ngu không cho cháu vào phòng cũng đúng, cháu không trách anh ấy."
Phương Tri Ngu: "..."
"Sau lưng cháu cũng có, chú còn muốn xem không?"
Hạ Hành Châu vừa nói vừa định cởi áo, người từng trải Đường Tu Tề cống hiến cho sự nghiệp học thuật cả đời, làm gì đã gặp kiểu giải thích càn rỡ thế này.
Sắc mặt của ông một lời khó nói hết, vội vàng ngăn Hạ Hành Châu lại, cật lực khuyên can: "Không cần không cần. Chú không xem, không xem. Mau buông ra. Nghe chú, buông."
"Thật sự không xem?"
Hạ Hành Châu vẫn giữ tư thế cởi áo, điệu bộ "đừng khách sáo".
Đường Tu Tề lùi lại hai bước, liên tục xua tay: "Không không không."
"Vậy được rồi." Hạ Hành Châu có chút tiếc nuối, thả vạt áo đã kéo lên một nửa xuống.
"Khụ khụ." Đường Tu Tề ho hai tiếng, thầm cảm thán mình già thật rồi, đứng trong nhà của vợ chồng son trẻ tuổi thật gượng gạo.
"Thôi thì, ngủ riêng cũng tốt, hai đứa tự biết chừng mực là được."
Nói xong, Đường Tu Tề lại nhìn sang Phương Tri Ngu với ánh mắt đầy đau lòng.
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu mím môi nhịn cười. Thấy Phương Tri Ngu nhìn qua, hắn đắc ý im lặng huýt sáo một cái.
Phương Tri Ngu lạnh lùng dời mắt.
Đường Tu Tề lại dịch sang bên cạnh hai bước: "Vậy chú lên soạn đồ, hai đứa làm gì thì cứ làm đi."
"Soạn đồ?" Hạ Hành Châu nghe vậy, hỏi: "Chú ơi, hai người phải về sao?"
Phương Tri Ngu đột ngột lên tiếng: "Không phải cậu đói à? Đi rửa mặt ăn sáng đi."
Sự quan tâm đột ngột này cũng không khiến Hạ Hành Châu thấy vui. Hắn cảm thấy Phương Tri Ngu có chuyện gạt mình, vì thế hỏi: "Cũng không đói lắm. Chú dì sắp về sao?"
Đường Tu Tề nói: "Không về, Tri Ngu nói đưa bọn ta đến khu nghỉ dưỡng chơi hai ngày, chú đang định lên soạn hành lý."
"Khu nghỉ dưỡng?"
Hạ Hành Châu lặp lại mấy chữ này, rồi nhìn về phía Phương Tri Ngu cười thân thiện: "Chuyện khi nào vậy, sao không ai nói với em thế?"
Phương Tri Ngu bình tĩnh nói: "Giờ không phải đã biết rồi sao?"
"Nhưng em không được mời." Hạ Hành Châu lộ vẻ thất vọng, nói với Đường Tu Tề: "Chú, chúc mọi người đi chơi vui vẻ, nếu cần con có thể đưa mọi người đi."
Phương Tri Ngu: "..."
Đường Tu Tề an ủi: "Không phải vậy, lúc nãy chú và Tri Ngu đang nói chuyện này, nói đợi con dậy sẽ hỏi con có rảnh đi cùng không."
"Thật ạ?" Hạ Hành Châu nhìn về phía Phương Tri Ngu đang im lặng: "Em không bị ghét sao? Em cứ tưởng anh còn giận em."
Phương Tri Ngu: "..."
Đường Tu Tề gọi y: "Tri Ngu."
Phương Tri Ngu hít sâu, biết Hạ Hành Châu đã chắc chắn y sẽ không vạch trần hắn trước mặt ba mình.
Đè nén suy nghĩ muốn đánh người xuống, y cố giữ bình tĩnh nói: "Không có. Đi cùng đi."
Hạ Hành Châu tươi tỉnh ngay lập tức: "Được thôi."
Phương Tri Ngu: "..."
Cứ diễn tiếp đi, ảnh đế Kim Đỉnh.
