Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 37: Bùng cháy



Hơi thở dày đặc của Hạ Hành Châu phả sát bên tai, thậm chí làm Phương Tri Ngu cảm thấy vành tai mình tê dại.

Y tựa lưng vào vách ngăn, điều hòa nhịp thở của mình.

Không nhận được sự đồng ý, Hạ Hành Châu không cam lòng tiếp tục truy hỏi: "Hửm? Anh vẫn chưa trả lời tôi."

Phương Tri Ngu: "Trả lời cậu cái gì?"

"Có muốn cưỡi..."

Chữ "tôi" cuối cùng bị Phương Tri Ngu cắt ngang, Hạ Hành Châu "ưm ưm" hai tiếng.

Phương Tri Ngu thu tay che miệng hắn về, tiện thể kéo cánh tay đang ôm ngang eo mình ra, điềm tĩnh nói: "Chuyện buổi tối, để tối rồi nói."

Nói xong xoay người rời đi.

Hạ Hành Châu nếm được vị ngọt thì không chịu buông tha dễ dàng, kéo tay y lại: "Vậy hôn thêm chút nữa..."

Những chữ còn lại tan biến giữa môi lưỡi quấn quýt.

Ra khỏi phòng thay đồ, Phương Tri Ngu đã trở lại dáng vẻ chỉnh tề thường ngày, không một chút cẩu thả, chỉ có đôi môi hơi sưng hé lộ sự phóng túng vừa rồi.

Hạ Hành Châu hai tay đút túi theo sau y, vẻ mặt bay bổng sau khoảnh khắc thỏa mãn ngắn ngủi.

Lương Húc và Lục Triệu Đình cũng đã sửa soạn xong. Thấy hai người cùng đi ra, Lương Húc không khỏi nhìn thêm một cái.

Hạ Hành Châu cũng không ngại ánh mắt y, thoải mái sánh bước bên cạnh Phương Tri Ngu.

Trên đường về, bốn người ngồi xe điện tham quan của khu nghỉ dưỡng. Lục Triệu Đình nói liên tục không ngừng, tỏ vẻ sau khi về thành phố A cũng muốn học cưỡi ngựa.

Lương Húc đã ở khu người mới cùng hắn suốt một buổi chiều, hiểu rõ thiên phú cưỡi ngựa của hắn, vì thế mở miệng đả kích, bảo hắn đừng phí công.

Hai người nói qua nói lại trêu chọc vài câu.

Hoàng hôn dần buông, gió đêm mát mẻ, không khí trong núi không oi bức như thành phố.

Phương Tri Ngu tựa vào lưng ghế cứng, thả lỏng người, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bánh xe lăn qua mép đá ven đường, xóc nảy một chút. Y cau mày đưa tay ấn chỗ vừa bị đập phải. Hạ Hành Châu ở bên cạnh thấy vậy thì vươn tay vòng qua sau gáy y, lót bàn tay giữa y và lưng ghế.

Mi mắt Phương Tri Ngu khẽ giật, không mở ra, nhưng bàn tay đã buông xuống.

Tay còn lại của Hạ Hành Châu vói qua, nắm lấy bàn tay buông xuống của y, bóp nhẹ. Thấy y vẫn nhắm mắt không phản kháng, thế là dứt khoát nắm chặt.

Tay Phương Tri Ngu rất đẹp, thon dài nhưng không yếu ớt, khớp xương rõ ràng, cảm giác rất nghệ thuật, trên mu bàn tay trắng nõn lộ ra những mạch máu nhàn nhạt.

Hạ Hành Châu yêu thích không rời tay, đan các ngón tay mình vào tay y, mười ngón siết chặt.

Lương Húc ngồi phía trước quay đầu lại, thấy Phương Tri Ngu đang nhắm mắt nghỉ ngơi thì khẽ đẩy Lục Triệu Đình, ra hiệu hắn đừng ồn nữa.

Lục Triệu Đình che miệng, nhắn tin wechat cho y.

[Lục Triệu Đình: Mày có thấy, quan hệ của Hành Châu và sếp Phương không được bình thường lắm không?]

[Lục Triệu Đình: Cứ nói là hôn nhân hợp đồng, tao cũng chẳng biết nên tin ai.]

Lương Húc nhìn tin nhắn được gửi tới.

Ngay cả người chậm tiêu như Lục Triệu Đình cũng nhận ra, xem ra không phải y nghĩ nhiều.

Nhớ lại dáng vẻ Hạ Hành Châu và Phương Tri Ngu cùng bước ra từ phòng thay đồ khi nãy, y đoán quan hệ của hai người hẳn không chỉ đơn giản là hôn nhân hợp đồng.

Chỉ là không biết đã tiến triển đến mức nào mà thôi.

Nhưng đó cũng không phải chuyện y nên quan tâm. Lương Húc thu hồi suy nghĩ, trả lời tin nhắn của Lục Triệu Đình, bảo hắn đừng lo nhiều.

Hạ Hành Châu đã là người trưởng thành, biết rõ mình đang làm gì.

Huống chi, bất kể hai người có phải hợp đồng hay không thì đều đã là quan hệ hợp pháp, làm gì cũng không đến lượt người khác quản. Dù thật sự phát triển thành tâm đầu ý hợp thì cũng là chuyện tốt mà hai nhà đều vui.

Về đến nơi dùng bữa buổi trưa, Triệu Khiêm đã đợi sẵn ở cửa.

Xe ngắm cảnh dừng lại, Triệu Khiêm lập tức tiến lên ân cần hỏi han họ chơi có vui không, có chỗ nào tiếp đãi chưa chu toàn hay không.

Mọi người đều rất hài lòng, Phương Tri Ngu cũng đánh giá một câu: "Rất tốt."

Với Triệu Khiêm, những người khác thế nào không quan trọng, ý kiến của Phương Tri Ngu mới là then chốt. Thấy y nói không giống như khách sáo, hắn lập tức cười híp mắt.

Ngày khu nghỉ dưỡng khai trương, hắn đã từng mời Phương Tri Ngu đến chơi. Người thì có đến, nhưng chỉ lộ mặt rồi đi. Bây giờ rốt cuộc có cơ hội tiếp đãi tử tế, đương nhiên hắn phải tận tâm tận lực.

"Giáo sư Đường và giáo sư Phương cũng đã về rồi, đang chờ trong phòng riêng."

Vừa dẫn mọi người vào trong, hắn vừa kể chuyện hai người Đường Tu Tề đi câu cá thu hoạch được không ít, còn đặc biệt chọn ra hai con cá to béo đưa xuống bếp, nhờ đầu bếp làm món cá hấp và canh cá.

Phương Tri Ngu nói: "Cảm ơn, sếp Triệu có lòng."

Triệu Khiêm làm mọi thứ đều vì muốn kéo gần quan hệ với Phương Tri Ngu. Đừng nói sắp xếp kỳ nghỉ cho họ, dù có bảo hắn đào mồi câu cho ba mẹ Phương Tri Ngu, hắn cũng có thể đào cho ra hoa.

"Ngài khách sáo rồi. Cá trong hồ đều là tự nuôi, vừa sạch sẽ vừa ngon, ngài cứ yên tâm."

Vào phòng riêng, Triệu Khiêm uống cùng họ hai ly rồi chủ động lui ra ngoài, không quấy rầy họ.

Đường Tu Tề và Phương Lam bận rộn ở hồ câu cá cả buổi chiều, cá lớn cá bé đầy gần nửa thùng. Hương vị quả đúng như lời Triệu Khiêm nói, rất tươi ngon.

Nhìn nụ cười trên mặt ba mẹ, Phương Tri Ngu biết họ vô cùng hài lòng với chuyến nghỉ phép này, cũng ghi nhận ân tình của Triệu Khiêm.

Ăn xong, Lục Triệu Đình và Lương Húc rủ nhau đi đánh bóng bàn. Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu ở lại tản bộ tiêu cơm với ba mẹ.

Khu nghỉ dưỡng rất rộng, khu động và khu tĩnh được bố trí chu đáo. Bốn người vừa đi vừa trò chuyện.

Đường Tu Tề khen không khí núi rừng ẩm ướt, sương mù mát mẻ, tốt hơn nhiều so với cát bụi Đôn Hoàng. Nói xong, ông lại nhớ ra điều gì, hỏi Hạ Hành Châu: "Ở bên đó ăn không ít cát đúng không?"

"Cũng ổn." Hạ Hành Châu cười nói, "Ăn vài cơn bão cát."

Lúc ấy vì bận việc nên Phương Lam không đi cùng Đường Tu Tề. Bà khá tò mò về quá trình quay phim của họ nên hỏi thêm vài câu.

Hạ Hành Châu trả lời từng câu một. Phát hiện Phương Tri Ngu cũng đang nghe thì kể thêm vài chuyện thú vị xảy ra trong lúc quay.

Đường Tu Tề cũng coi như có tham gia vào công việc của đoàn phim. Ông hỏi khi nào phim chiếu, ông muốn mua vé ủng hộ.

Với người nhà, Hạ Hành Châu không có gì giấu giếm: "Dự kiến hè năm sau, thời gian cụ thể thì vẫn chưa chốt."

"Vậy đến lúc đó chúng ta đi cổ vũ cho con." Phương Lam cười nói. Bộ phim lần này có đề cập đến công việc của bà, địa điểm quay cũng là nơi bà từng làm việc, vậy nên bà thấy rất hứng thú.

"Được ạ, con chuẩn bị vé cho hai người." Hạ Hành Châu vui vẻ nói, rồi kéo tay Phương Tri Ngu, "Sếp Phương, đến lúc đó đừng nói là không có thời gian nhé."

Phương Tri Ngu hất tay hắn ra, nói bóng gió: "Tới hè năm sau còn gần một năm nữa, đến lúc đó rồi tính."

Hạ Hành Châu hiểu ý y, ánh mắt thoáng chút ý cười: "Được, sếp Phương. Em nhất định biểu hiện thật tốt, nhất định không để anh có cơ hội."

Phương Tri Ngu không đáp. Đường Tu Tề nghe không hiểu tiếng lóng của bọn họ, khó hiểu hỏi: "Đang chơi trò gì vậy? Cơ hội gì? Sao chú nghe không hiểu?"

Phương Lam cũng tò mò nhìn bọn họ.

Hạ Hành Châu giữ bí mật của hai người, nâng cao giọng: "Không có gì đâu."

"Nhắc đến chuyện này mới nhớ." Đường Tu Tề nhớ ra điều gì, duỗi tay chỉ vào hai người, sắc mặt nghiêm lại: "Lúc trước có phải hai đứa cấu kết lừa ba không?"

Phương Tri Ngu không hiểu: "Lừa cái gì?"

Đường Tu Tề lấy điện thoại ra, tìm kiếm lịch sử trò chuyện, bắt đầu tính sổ: "Lúc đó con nói với ba là con và Hành Châu liên lạc mỗi ngày, còn gửi cả tin nhắn cho ba xem. Nhưng Hành Châu lại nói hai đứa bình thường không hề liên lạc."

Phương Tri Ngu: "..."

Sao lại như vậy?

Phương Tri Ngu nhìn sang Hạ Hành Châu, trên mặt hiện ra một dấu chấm hỏi.

Cũng sau khi biết Đường Tu Tề là ba của Phương Tri Ngu, Hạ Hành Châu mới hiểu vì sao hôm đó giáo sư Đường đột nhiên tức giận.

Nhưng chuyện này không thể trách hắn được. Hắn làm sao biết giáo sư Đường khó lường như vậy, còn che giấu thân phận vào đoàn phim khảo nghiệm hắn.

May mà hắn giữ mình trong sạch, chăm chỉ nỗ lực, nếu không cũng không biết hậu quả thế nào.

Trước ánh nhìn của ba người, Hạ Hành Châu xấu hổ sờ mũi: "Ha ha."

Phương Tri Ngu trừng hắn một cái, ý trách "được việc thì ít, phá việc thì nhiều" rõ ràng.

Hạ Hành Châu thật sự rất vô tội, hắn cũng bị ba vợ tính kế mà. Hắn chỉ đành nhìn mẹ vợ với ánh mắt cầu cứu, đưa tay xin giúp đỡ.

Bà hiểu ý, cười lắc đầu, ngăn hành động tính sổ của Đường Tu Tề: "Thôi thôi, không nhắc lại chuyện cũ nữa. Giờ hai đứa nhỏ không phải đang rất tốt sao? Đừng nói mấy chuyện làm ảnh hưởng tình cảm của chúng nó."

"Đúng đó đúng đó." Hạ Hành Châu tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, "Bây giờ tình cảm của tụi con vô cùng tốt, cầm sắt hòa minh, vô cùng ân ái..."

Phương Tri Ngu thu cái tay vừa véo hắn lại, mặt không biểu cảm hỏi: "Ngoài hai câu đó ra em không còn cách diễn đạt khác à?"

Hạ Hành Châu nhịn đau nói: "Còn nhiều lắm, tối về nói cho anh nghe."

Phương Tri Ngu: "Miễn."

Thấy hai người đấu võ mồm, ba mẹ nhìn nhau một cái rồi cùng bật cười.

"Đúng rồi." Hạ Hành Châu nói: "Quốc khánh có một bộ phim cảnh sát hình sự của con chiếu, hay chúng ta cùng đi xem đi?"

Đường Tu Tề suy nghĩ một chút, hỏi: "'Đào vong 2' phải không?"

Ông từng nghe trợ lý của Hạ Hành Châu nhắc khi còn ở đoàn phim.

"Vâng." Hạ Hành Châu nói, "Đúng dịp Quốc khánh. Chú dì có rảnh không?"

Bây giờ đang là đầu tháng chín, còn chưa đến một tháng nữa là phim chiếu. Sau kỳ nghỉ hắn sẽ bắt đầu tham gia các hoạt động tuyên truyền.

"Đi cùng thì chắc là không rảnh." Phương Lam chần chừ. Bà và Đường Tu Tề cũng không ở Tân Thị lâu, mấy ngày nữa còn phải về trường một chuyến để sắp xếp kết quả của chuyến nghiên cứu trong núi lần này.

Nói xong, bà an ủi: "Nhưng chúng ta nhất định sẽ ra rạp ủng hộ con. Dì và lão Đường đã xem 'Đào vong' phần 1 rồi, quay rất tốt, con diễn cũng rất tuyệt."

Được ba mẹ vợ công nhận, Hạ Hành Châu rất vui, cũng không quên Phương Tri Ngu: "Còn anh? Xem chưa?"

Phương Tri Ngu không hề do dự: "Chưa."

Hạ Hành Châu: "..."

Tản bộ xong trở về, Hạ Hành Châu tự nhiên đi theo Phương Tri Ngu vào phòng. Hành lý của hắn đã được đưa đến từ sáng sớm.

Cửa phòng vừa đóng, Phương Tri Ngu lập tức bị hắn giữ chặt, nụ hôn dày đặc phủ xuống.

Không hề có kỹ xảo.

Phương Tri Ngu bị cắn đến hơi đau, giơ tay bóp cằm hắn, bẻ mặt hắn ra, cau mày nói: "Quay nhiều phim rồi mà sao vẫn chỉ biết gặm loạn như chó vậy?"

Hạ Hành Châu đang hôn hăng say, nghe câu này thì sững sờ: "Hả?"

"Không có bạn diễn nào từng nói kỹ thuật hôn của cậu rất tệ sao?" Phương Tri Ngu hỏi.

"..."

Hạ Hành Châu hoàn hồn, nhận ra ý của y.

Hắn kéo tay Phương Tri Ngu đang bóp cằm mình xuống, vừa cạn lời vừa buồn cười: "Tôi nói này sếp Phương, phim tôi đóng đâu phải phim cấp ba. Còn luyện kỹ thuật hôn trong phim? Anh nghĩ tôi là loại người gì vậy!"

Phương Tri Ngu không rành về giới giải trí, cũng không biết nhiều về nghề diễn viên. Y chỉ cảm thấy kỹ thuật hôn của Hạ Hành Châu thật sự quá nát, rất nhiều lần đụng phải răng và môi y.

Y nhìn Hạ Hành Châu với ánh mắt ghét bỏ, rồi xoay người đi vào trong.

Hạ Hành Châu tặc lưỡi một tiếng, thấy mình cần phải tự minh oan cho bản thân, nếu không không biết Phương Tri Ngu sẽ nghĩ gì sau lưng mình.

Hắn bước nhanh đuổi theo Phương Tri Ngu, rồi cúi người dùng một tay ôm mông y nhấc lên theo kiểu bế trẻ con.

Hai chân đột nhiên rời mặt đất, Phương Tri Ngu vội bám vào vai hắn: "Cậu làm gì vậy?"

"Tôi cảm thấy vô cùng oan ức, phải nói lý với anh cho rõ ràng!"

Hạ Hành Châu đi vào phòng ngủ, ném Phương Tri Ngu xuống đệm mềm, sau đó bản thân cũng áp xuống, chuẩn xác giữ lấy đôi tay y, đè chặt người xuống giường.

Mái tóc đen của Phương Tri Ngu bung xoã trên ga giường màu trắng, hai tay bị ấn ở hai bên, tạo ra tư thế bị khống chế đầy yếu ớt.

Hạ Hành Châu thấy vậy không nhịn được lại cúi xuống hôn y một cái, sau đó mới bắt đầu giải thích.

Bộ phim đầu tay của hắn là thể loại niên đại chính kịch. Phim thập niên 70 không như phim tình cảm hiện đại, hầu như không có cảnh thân mật nào. Ngoài ôm ra, nhiều nhất cũng chỉ có hôn trán.

Nhân vật của hắn là con trai nam chính, trong phim vẫn còn là một học sinh. Đừng nói cảnh thân mật, ngay cả cảnh hôn trán cũng không có.

Nhưng số hắn khá may, nhờ bộ phim này mà đoạt được giải Diễn viên mới xuất sắc nhất, danh tiếng cũng bắt đầu tăng cao.

Khi ấy hắn mới 18 tuổi, Trần Vân Thiến lập kế hoạch sự nghiệp cho hắn theo hướng chính kịch và điện ảnh, gần như không nhận kịch bản tình cảm hay thần tượng.

Đúng lúc mấy năm đó Quảng Điện* đẩy mạnh phim niên đại. Hắn có giải thưởng, có diễn xuất, thế là thành công hưởng lợi, liên tiếp nhận được mấy bộ phim có kịch bản và ekip sản xuất tốt, lại còn đều được phát sóng trên kênh truyền hình vệ tinh.

(*) Tổng cục Quảng bá và Phát thanh Truyền hình Quốc gia Trung Quốc

Phương Tri Ngu chỉ bày tỏ bất mãn của mình, không ngờ hắn lại giải thích chi tiết đến vậy.

Hạ Hành Châu làm diễn viên, phục vụ cho nghề nghiệp là điều hiển nhiên. Y tôn trọng công việc của Hạ Hành Châu, cũng không nói thêm cái gì.

Huống chi, nói trắng ra y và Hạ Hành Châu cũng chỉ là quan hệ hợp đồng.

Khi ký tên lên hợp đồng cùng Hạ Hành Châu, thậm chí y đã nghĩ, dù sau khi kết hôn hai người mạnh ai nấy sống cũng không sao. Chỉ cần Hạ Hành Châu không gây ra bê bối ảnh hưởng đến quan hệ hôn nhân và danh dự tập đoàn, y đều có thể mở một mắt nhắm một mắt.

Thế giới người trưởng thành có cách xử lý của người trưởng thành.

Vốn là hôn nhân theo nhu cầu, y cũng không quá quan tâm nó có phải là một cuộc hôn nhân mở* hay không.

(*) Hôn nhân mở: là hình thức quan hệ mà trong đó hai vợ chồng thỏa thuận rõ ràng, minh bạch về việc cả hai có thể duy trì thêm các mối quan hệ tình cảm hoặc thể xác ngoài hôn nhân chính thức

Dĩ nhiên, đó là suy nghĩ trước kia.

Sau khi phát sinh quan hệ với Hạ Hành Châu, cách xử lý cũng theo đó mà thay đổi. Y không thích dùng chung với người khác, dù là người hay vật.

Y có thể hiểu tính đặc thù nghề nghiệp của Hạ Hành Châu, nhưng chỉ giới hạn trong phạm vi công việc bình thường.

Nếu Hạ Hành Châu lén lút quan hệ nam nữ bừa bãi, y sẽ lập tức ấn nút tạm dừng.

"Sao không nói gì?" Hạ Hành Châu thấy y im lặng, hỏi: "Hửm?"

Lúc này Phương Tri Ngu mới lên tiếng: "Tôi không có ý dò hỏi quá khứ công việc của cậu. Nhưng có vài chuyện, chúng ta nên nói rõ từ trước."

"Chuyện gì?"

Phương Tri Ngu nói suy nghĩ của mình ra. Hạ Hành Châu nghe xong, nét mặt vừa kinh ngạc vừa tức giận: "Trong mắt anh tôi là loại người đó sao? Anh coi thường tôi quá rồi đó! Tôi còn là lần đầu mà!"

Nói xong, hắn cảm thấy không ổn lắm, sửa lại: "Không đúng, lần thứ hai... cũng không đúng, lần này chắc là lần thứ tư..."

Lung tung lộn xộn.

Phương Tri Ngu nghe mà đau đầu, giải thích: "Tôi không có ý đó."

"Anh có ý đó."

Hiển nhiên là Hạ Hành Châu cố ý. Hắn ghé sát lại, cười hì hì nói: "Cũng có thể là lần thứ tư thứ năm thứ sáu nha, sếp Phương."

Phương Tri Ngu: "... Câm miệng."

"Chẳng phải anh nói kỹ thuật hôn của tôi kém sao?" Hắn dán lên môi Phương Tri Ngu, "Vậy anh dạy tôi đi, đảm bảo tôi sẽ học rất nhanh..."

Trong lúc nói chuyện, đầu lưỡi cạy cánh môi ra, luồn vào trong, bắt chước cách của Phương Tri Ngu ngày hôm nay để trêu chọc và xâm phạm.

Nụ hôn này vừa chậm vừa sâu. Khi tách ra, cả hai đều thở gấp, nước bọt chưa kịp nuốt tràn ra khóe môi.

Hạ Hành Châu l**m sạch giúp y, lại m*t hôn thêm vài cái, cảm thấy kỹ thuật của mình đã tiến bộ chút chút.

Tuy Phương Tri Ngu vẫn đang trong tư thế bị giam cầm, trông như ở thế yếu, nhưng lời nói lại không hề khách sáo chút nào: "Buông tôi ra."

Hạ Hành Châu không đáp, cũng không buông.

Hắn chống tay phía trên Phương Tri Ngu, lẩm bẩm: "Tôi chưa từng hôn ai khác, chỉ có..."

Giọng nói đột nhiên im bặt. Hắn nhìn Phương Tri Ngu, ánh mắt tối lại.

Trong mắt Phương Tri Ngu đầy vẻ thấu hiểu, ngoài miệng lại cố ý hỏi: "Hửm?"

Thật là xấu xa.

Hạ Hành Châu thầm nghĩ. Anh ta biết mình muốn nói gì, nhưng lúc nào cũng như vậy.

Trong cuộc hôn nhân này, dù hợp đồng là do chính hắn đề xuất, nhưng Phương Tri Ngu lại giống như một thợ săn lão luyện, mà bản thân ở trước mặt y hoàn toàn không có sức phản kháng.

Đáng sợ hơn là, hắn phát hiện mình căn bản không muốn phản kháng.

Phương Tri Ngu vừa có sắc vừa có tài. Một người ưu tú như vậy, chắc chắn có không ít người theo đuổi và ngưỡng mộ. Ngay cả bạn hắn là Daniel cũng đổ từ cái nhìn đầu tiên, còn không biết có bao kẻ phía sau rình rập.

Hơn nữa, Phương Tri Ngu lớn hơn hắn bốn tuổi. Khi hắn còn học tiểu học, Phương Tri Ngu đã lên cấp ba.

Nếu vậy chắc thời đi học Phương Tri Ngu cũng có rất nhiều người theo đuổi nhỉ? Thái độ của y với với những người đó thế nào? Có thờ ơ như với mình ban đầu không?

Đối diện với đôi mắt đầy ý cười của Phương Tri Ngu, Hạ Hành Châu cảm thấy mình không thể cứ ở trạng thái bị động như vậy, quá khổ sở.

Hắn cúi đầu hung hăng hôn xuống môi Phương Tri Ngu, thấp giọng chất vấn: "Kỹ thuật hôn của sếp Phương cao siêu như vậy, thật sự làm tôi vô cùng tò mò."

Phương Tri Ngu tập hôn với ai?

Ai đã từng hôn đôi môi mềm mại của y, ai đã từng l**m m*t cái lưỡi linh hoạt của y?

Hạ Hành Châu không thể ngăn được sự ghen ghét đang không ngừng dâng lên trong lòng. Chỉ cần nghĩ đến việc có người cũng từng hôn môi Phương Tri Ngu như hắn, hắn đã thấy cả người khó chịu, cổ họng nghẹn ứ không thông.

Hắn muốn biết đáp án, nhưng thấy Phương Tri Ngu mở miệng định nói, hắn lại không muốn nghe lắm, dứt khoát cúi đầu chặn môi y.

Nụ hôn lần này rõ ràng đã thấm đẫm tức giận, trở nên ngang ngược hơn cả.

Phương Tri Ngu nghiêng đầu né tránh hắn, tức giận nói: "Không có kinh nghiệm thực tế, chẳng lẽ ngay cả kiến thức lý thuyết cậu cũng không có sao?"

"Tôi lấy đâu ra kiến thức lý thuyết..."

Hạ Hành Châu bỗng khựng lại, nháy mắt hiểu ra ý của y, vẻ mặt tức khắc sáng bừng.

"Tất nhiên là có!"

Khi hắn hôn dọc xuống cổ, Phương Tri Ngu đưa tay chặn lại: "Chỗ này không được. Tối mai tôi phải tham gia buổi đấu giá."

Hạ Hành Châu dừng lại: "... Phiền phức thật."

Hắn như trả đũa mà ngậm lấy yết hầu của y, l**m nhẹ, để lại vệt nước ướt át. Yết hầu Phương Tri Ngu khẽ di chuyển, lên tiếng: "Đừng."

"Cái này không được, cái kia cũng không được, sao anh nhiều yêu cầu quá vậy."

Hạ Hành Châu buông tay đang giữ chặt y ra, rồi đẩy y tới đầu giường, lấy gối nhét xuống dưới thắt lưng y.

Hiếm khi Phương Tri Ngu không phản kháng, để mặc hắn kéo quần áo vướng víu lên, cởi ra ném sang một bên.

Y chống lên gối đầu, nâng cằm, cùng Hạ Hành Châu trao cho nhau một nụ hôn dịu dàng, bên tai vang lên tiếng khoá kéo kim loại.

Hơi thở nóng rực phả lên eo. Phương Tri Ngu hơi ngửa đầu.

Một lát sau, giọng nói mơ hồ của Hạ Hành Châu truyền đến, kèm theo đó là tiếng nước rất nhỏ: "Đùi bị cọ đỏ hết rồi."

Mu bàn chân Phương Tri Ngu đặt trên vai hắn căng cứng, thở gấp: "... Không sao."

Lúc y mới học cưỡi ngựa, trầy xước là chuyện thường tình. Giờ chỉ là đỏ một chút, không có gì ghê gớm.

Nhưng Hạ Hành Châu lại không nghĩ vậy.

Da Phương Tri Ngu quá trắng, bây giờ đùi trong một mảng đỏ ướt, trông vô cùng nghiêm trọng.

Cũng... vô cùng hấp dẫn.

Hắn hôn lên làn da non mịn ấy, thành công khiến Phương Tri Ngu run lên. Ngay sau đó, Phương Tri Ngu túm tóc hắn, ngăn hắn lại: "Khoan đã."

"Sao vậy?" Hạ Hành Châu vẫn giữ tư thế cúi đầu, ngước mắt lên nhìn y.

"Đổi tư thế."

Phương Tri Ngu xoay người đè hắn xuống giường: "Để tôi tự làm."

...

Hôm sau.

Trên chiếc giường đôi thật lớn, hai cơ thể dán sát vào nhau, thân mật đến mức dùng chung một cái gối đầu, chiếc chăn đơn hơi mỏng khó lắm mới che được phần dưới eo hai người.

Những dấu vết trên cơ thể cả hai cho thấy trận chiến đêm qua vô cùng kịch liệt.

Hàng mi Phương Tri Ngu khẽ rung, rồi chầm chậm mở ra, phía sau là lồng ngực ấm nóng cứng rắn kề sát.

Trong phòng bật điều hòa, không nóng, chỉ là Phương Tri Ngu vốn quen ngủ một mình, không quá quen thế này.

Y động đậy, muốn thoát khỏi vòng tay Hạ Hành Châu.

Hạ Hành Châu siết chặt eo y, không mở mắt ra, chỉ lẩm bẩm: "Ngủ thêm chút nữa, buồn ngủ quá."

Sao không buồn ngủ cho được?

Đêm qua hai người náo loạn đến nửa đêm. Sau khi xong việc trên giường, đi vào phòng tắm rửa sạch, không biết ai bắt đầu, họ lại làm tiếp, nước trong bồn tràn đầy sàn.

Hạ Hành Châu không có nhiều kinh nghiệm lắm, nhưng ý tưởng thì không hề ít, sở thích kỳ quái gì cũng muốn thử.

Nhưng trong quá trình đó, y cũng đạt được kh*** c*m khó tả, dung túng Hạ Hành Châu một chút cũng không phải không được.

Dĩ nhiên, chỉ áp dụng trong những thời điểm nhất định.

"Buông tôi ra trước." Phương Tri Ngu thấp giọng nói, nhấc tay muốn gỡ cánh tay ở eo mình ra.

Hạ Hành Châu đè tay y lại, từ phía sau vùi mặt vào hõm vai y, hít một hơi thật sâu mùi sữa tắm trên người y, lưu luyến nói: "Còn sớm mà, anh dậy làm gì."

Phương Tri Ngu lười giải thích với người chưa tỉnh ngủ, gạt tay hắn ra định đứng dậy, lại không cẩn thận cọ trúng hắn.

Phương Tri Ngu: "..."

Rất nóng, rất gợi tình.

Cuối cùng Hạ Hành Châu cũng mở mắt ra, thở dài: "Tôi đã bảo ngủ thêm chút nữa mà, ngủ rồi nó tự xuống, anh cứ phải cọ."

"..."

Thứ đang chống vào người mình quá rõ ràng, Phương Tri Ngu không tin nổi: "Cậu là cầm thú à?"

Cả đêm hôm qua chưa đủ sao? Mới sáng sớm đã sung như vậy?

Đã nếm được vị ngọt, Hạ Hành Châu cũng không ngại bị mắng. Hắn bật cười, kéo người về phía mình, giọng nói đầy kiêu hãnh vì đã rửa được mối nhục xưa: "Tôi! Siêu! Giỏi!!"

Phương Tri Ngu: "..."

Mẹ nó.

_____

Có thể bạn đã biết: Chương này là phần 2 của chương 32 kkk

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...