Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 38: Tình địch



[Tôi siêu giỏi.]

Những lời không biết xấu hổ như vậy, cũng chỉ có Hạ Hành Châu mới có thể nói ra mà không chớp mắt.

Bị Hạ Hành Châu trêu ghẹo, Phương Tri Ngu im lặng nửa giây, sau đó đẩy hắn ra, kéo chăn trùm lên người hắn, cuối cùng vung chân đá hắn xuống giường.

Trên sàn trải thảm rất dày, Hạ Hành Châu ngã xuống phát ra một tiếng "phịch" nặng nề.

Đau thì không đau lắm, nhưng khi hắn chui ra khỏi chăn thì Phương Tri Ngu đã vào phòng tắm.

Cửa phòng tắm đóng chặt, rõ ràng là để đề phòng hắn tập kích.

"Cẩn thận quá nhỉ." Hạ Hành Châu hừ cười một tiếng. Hắn đứng dậy, tiện tay ném chăn lên ghế bên cạnh, vừa đi được hai bước thì giẫm phải thứ gì đó.

Hắn cúi đầu nhặt lên, nhìn kỹ...

Là vỏ áo mưa.

Hắn tìm quanh sàn nhà, lại phát hiện thêm một cái nữa ở chân giường.

Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước của Phương Tri Ngu đang rửa mặt đánh răng. Hạ Hành Châu ném hai cái vỏ áo mưa vào thùng rác, tránh để lát nữa Phương Tri Ngu đi ra nhìn thấy lại nổi giận.

Chừng mực thế nào, hắn vẫn hiểu.

Phương Tri Ngu ra khỏi phòng tắm, phát hiện cửa sổ phòng đã bị Hạ Hành Châu mở ra.

Gió nhẹ lùa vào vô cùng dễ chịu. Nhìn ra ngoài cửa sổ có thể thấy những dãy núi xanh biếc trập trùng, khiến lòng người khoan khoái.

Chỉ là không thấy bóng dáng Hạ Hành Châu đâu.

Phương Tri Ngu cũng không để tâm, người lớn từng ấy chẳng lẽ còn đi lạc được. Y đi đến bên bàn cầm điện thoại lên xem, đã mười giờ rưỡi sáng.

Y rất ít khi dậy muộn như vậy, trừ khi đêm trước thức khuya hoặc quá mệt. Mà không khéo tối qua đúng là có cả hai.

Tối qua không uống rượu, không bị chuốc thuốc. Chỉ đơn thuần là sinh lý, là d*c v*ng.

Mức độ điên cuồng cũng không thua kém lần trước.

Quá phóng túng.

Phương Tri Ngu thầm tự kiểm điểm, đưa tay xoa trán.

Hắn mở camera trong nhà xem Phương Trình đang làm gì. Mèo con ngoan ngoãn nằm ngủ trước cửa sổ, nước và thức ăn vẫn còn.

Người đến cho mèo ăn là người chăm sóc thú cưng chuyên nghiệp, mấy năm nay hễ y đi xa là đối phương sẽ đến chăm sóc Phương Trình, hoàn toàn không cần lo lắng.

Thoát camera, y mở wechat xem tin nhắn chưa đọc.

Đường Tu Tề và Phương Lam đã đi leo núi từ sáng sớm, còn gửi cho y ảnh mặt trời mọc và ảnh của họ trên núi. Tin nhắn sớm nhất là sáu giờ rưỡi, tin nhắn gần nhất là nửa tiếng trước.

Y lần lượt mở ra xem rồi trả lời.

[Phương Tri Ngu: Bình minh đẹp thật, phong cảnh cũng không tồi.]

[Phương Tri Ngu: Hai người chơi có vui không?]

[Đường Tu Tề: Vui lắm. /Mặt cười màu vàng.jpg/]

Phương Tri Ngu: "..."

Vui như vậy thì không cần dùng cái biểu cảm này đâu giáo sư Đường à.

Trả lời xong, y mở tin nhắn của Hạ Hành Châu.

[Hạ Hành Châu: Tôi đi tiễn bọn Lương Húc, lát nữa về. Bữa sáng muốn ăn gì?]

Dưới tầng có nhà hàng phục vụ cả ngày, có thể tự đến lấy hoặc nhờ nhân viên mang lên.

Phương Tri Ngu cũng lười ra ngoài, trả lời: "Gì cũng được."

Ngoài ra còn có tin nhắn công việc Trần Tuấn gửi tới. Y xem xong thì đăng nhập vào hệ thống nội bộ của tập đoàn, phê duyệt văn kiện cần ký xong rồi lại quay về wechat.

Hai mươi phút sau, Hạ Hành Châu trở lại.

Trên tay hắn bưng một mâm đồ ăn, thấy Phương Tri Ngu đang ngồi trong phòng khách mở laptop ra.

"Sao vậy?" Hạ Hành Châu đi tới, đặt mâm xuống, "Anh định đi làm à?"

"Dự án phát triển bên Thâm Quyến gặp chút vấn đề, cần mở một cuộc họp khẩn cấp."

Phương Tri Ngu bấm nút khởi động máy, liếc nhìn mâm đồ ăn hắn vừa đặt xuống.

Bên trên có cả bữa sáng kiểu Trung lẫn kiểu Tây, cơm chiên và mì Ý, đủ thứ bày kín mâm, còn có một phần trứng hấp nấm truffle đen.

"Họ về rồi?" Phương Tri Ngu hỏi.

"Ừ." Hạ Hành Châu đưa cho y một ly nước ngô, "Ăn chút rồi hãy làm tiếp?"

Phương Tri Ngu nhận lấy uống một ngụm. Độ ngọt vừa phải, mùi thơm dịu, giúp dạ dày trống rỗng buổi sáng dễ chịu hơn hẳn. Y ngẩng đầu nói với Hạ Hành Châu: "Cảm..."

Một cái há cảo tôm được đưa tới miệng. Hạ Hành Châu kẹp há cảo, như đút trẻ con: "A."

"..." Phương Tri Ngu há miệng ăn, rồi nhận đũa từ tay hắn: "Để tôi tự ăn."

"Được."

Hạ Hành Châu sảng khoái nói: "Tôi đi rửa mặt."

Hắn vào phòng tắm, Phương Tri Ngu ăn vài miếng trứng hấp, rồi thêm hai cái bánh bí ngô và nửa chén cơm chiên.

Khi Hạ Hành Châu ra ngoài, y đã ăn no, đẩy mâm đồ ăn ra: "Ngoài trứng hấp ra, mấy món khác tôi ăn riêng, cậu yên tâm mà ăn."

Hạ Hành Châu bưng chén trứng hấp y đã ăn lên giải quyết sạch trong mấy miếng, rồi đặt chén xuống: "Nước miếng anh tôi cũng ăn không ít rồi, có ngại gì đâu."

Phương Tri Ngu: "..."

Hạ Hành Châu bưng mâm đồ ăn, chỉ về phía cửa: "Lúc họp có cần tôi tránh đi không?"

Phương Tri Ngu: "Không cần."

Hạ Hành Châu vốn là người thừa kế tập đoàn, không có gì phải tránh.

Nhưng Hạ Hành Châu lại không hiểu như vậy. Một câu "không cần" này khiến lòng hắn lâng lâng. Họp cũng không cần tránh, quả thật là coi hắn như người một nhà mà!

Thế là hắn bưng mâm, bước chân nhẹ tênh, vừa ăn sáng vừa ngân nga.

Phương Tri Ngu khó hiểu liếc nhìn, không hiểu sao tự dưng hắn lại hưng phấn vậy.

Nhưng y cũng không chú ý thêm, tiến vào phòng họp.

Người tham gia là đội dự án bên phía Thâm Quyến. Trong video, mấy vị lãnh đạo cấp cao ai nấy cũng sắc mặt căng thẳng, báo cáo tiến độ công việc gần đây của dự án thật kỹ càng.

Khu đất này tại Thâm Quyến được quy hoạch để phát triển bất động sản, hiện tại đang trong giai đoạn tiến hành một loạt thủ tục phê duyệt.

"Chi phí đền bù giải tỏa cao hơn dự toán ban đầu không ít, một số hộ dân không quá hợp tác..." Giọng của quản lý dự án khô khốc lại vô cùng cẩn trọng: "Thủ tục xin phê duyệt đất đai cũng không được thuận lợi lắm. Việc tính toán chỉ tiêu mua sắm các tài sản trên đất còn tồn tại sai sót. Ngoài ra... Chúng tôi vừa mới phát hiện khu đất này có chiếm dụng một phần nhỏ của bãi bồi."

Phương Tri Ngu vừa nghe vừa xem các tài liệu liên quan trên máy tính bảng, nghe đến đây thì động tác tay khựng lại.

"Vừa mới?"

Y ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn hình máy tính, bình tĩnh nhìn quản lý dự án: "Quản lý Trương, anh giải thích ý nghĩa của hai chữ 'vừa mới' này xem."

Dự án đã bước vào giai đoạn đầu của công tác phê duyệt, vậy mà lại vừa mới phát hiện lấn chiếm bãi bồi. Chẳng lẽ khâu khảo sát sơ bộ chỉ là trò đùa sao?

Giọng Phương Tri Ngu không cao, trong trẻo và ổn định, nhưng những người có mặt lại lập tức căng thẳng, đặc biệt là quản lý dự án, cả lưng cứng đờ, mồ hôi ướt đẫm.

"Là... là do có sai sót trong quá trình khảo sát sơ bộ." Quản lý Trương giải thích: "Nhưng diện tích không lớn. Tôi đã liên hệ với các bộ phận liên quan, vẫn có thể làm thủ tục phê duyệt. Ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa!"

Việc này vốn cũng không phải chuyện gì to tát. Việc lấn biển ở các thành phố ven biển khá phổ biến. Cấp trên đã phê duyệt khu đất này thì chứng tỏ không có vấn đề vi phạm quy định. Chỉ là không ai ngờ lúc khảo sát lại bỏ sót hạng mục này.

Nhưng vấn đề lớn nhất vẫn là chi phí đền bù giải tỏa vượt dự toán.

Quản lý Trương trình bày các biện pháp giải quyết, mồ hôi trên mặt chảy xuống bàn cũng không dám đưa tay lau.

Trong phòng khách, Hạ Hành Châu đã ăn xong bữa sáng. Hắn ngồi xếp bằng trên thảm, mắt nhìn chằm chằm Phương Tri Ngu đang tập trung họp.

Vì cuộc họp, Phương Tri Ngu thay áo sơ mi và quần tây. Cũng như thường ngày, nút áo được cài chỉnh tề đến cái trên cùng.

Ánh sáng từ màn hình laptop phản chiếu lên gương mặt y, phác họa rõ nét sườn mặt sắc sảo và lạnh lùng.

Hạ Hành Châu không nghe được người trong video nói gì, nhưng có thể nghe rõ giọng Phương Tri Ngu.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Phương Tri Ngu trong trạng thái làm việc.

Đối với những vấn đề mà tổ dự án báo cáo, Phương Tri Ngu lần lượt đưa ra chỉ thị. Giọng nói lạnh lẽo không hề ngắt quãng, mang theo sự điềm tĩnh và tự tin kiểm soát toàn cục.

Hạ Hành Châu phát hiện, bất kể là lúc nào, Phương Tri Ngu đều rất thu hút người khác.

Trong lúc họp, có người gõ cửa. Hạ Hành Châu đứng dậy đi mở cửa.

Bên ngoài là Đường Tu Tề và Phương Lam vừa về sau chuyến đi. Hai người sang rủ bọn họ đi ăn trưa.

"Tiểu Ngu đang bận à?" Phương Lam hỏi.

"Anh ấy đang họp."

Hạ Hành Châu ra hiệu cho Phương Tri Ngu, ý bảo hắn sẽ đi ăn cùng hai vị trưởng bối trước. Phương Tri Ngu đáp lại một cái OK.

Bữa trưa được ăn tại nhà hàng món Tây dưới lầu. Triệu Khiêm đã đặt sẵn phòng riêng.

Hạ Hành Châu hỏi hai người hôm nay leo núi thế nào. Đường Tu Tề cười ha hả nói: "Phong cảnh rất đẹp. Chú dì chụp được cảnh mặt trời mọc. Trong núi còn có chùa nên vào tham quan một vòng."

Hạ Hành Châu hứng thú hỏi: "Mặt trời mọc đẹp không? Cho con xem với."

"Đẹp lắm, đẹp lắm." Đường Tu Tề nói: "Chẳng phải chú đã gửi vào nhóm rồi sao? Con không thấy à?"

Hạ Hành Châu mờ mịt: "Nhóm? Nhóm nào?"

"Thì nhóm gia đình của chúng ta..."

Đường Tu Tề khựng lại, rồi đột nhiên vỗ đầu một cái: "Ây da, xem chú này, quên mất là con không có trong nhóm."

Hạ Hành Châu cũng hiểu ra, đó là nhóm gia đình của Phương Tri Ngu.

Hắn không được mời vào.

"À, không sao đâu." Hạ Hành Châu gượng cười: "Chú, chú cứ gửi riêng cho con một tấm là được, không cần thêm con vào nhóm, dù sao con cũng chỉ là người ngoài."

Phương Lam nghe ra sự cô đơn trong giọng hắn, lên tiếng an ủi: "Sao lại là người ngoài chứ? Chỉ là mấy hôm nay mọi người đều ở cùng nhau, không dùng đến nhóm chat nên quên mất mà thôi."

"Đúng đúng đúng, đều là người một nhà." Đường Tu Tề lấy điện thoại ra, "Để chú thêm con vào."

Hạ Hành Châu sống lại ngay tại chỗ: "Cảm ơn chú dì!"

[Tu Thân Tề Chính mời bạn tham gia nhóm 'Cát Tường Tam Bảo*']

(*) Theo tìm hiểu thì đây là tên một bài hát nói về gia đình ba người hạnh phúc

Hạ Hành Châu nhìn tên nhóm, trong đầu nảy ra ý nghĩ: "Con có thể sửa tên nhóm không?"

Phương Lam: "Sửa thành gì?"

Hạ Hành Châu cong môi: "Cát Tường Tứ Bảo."

Vì thế, đến khi Phương Tri Ngu họp xong, mở wechat ra thì thấy...

Nhóm gia đình được ghim trên cùng đã đổi tên từ [Cát Tường Tam Bảo] thành [Cát Tường Tứ Bảo].

Phương Tri Ngu: "?"

Y nghi ngờ ấn vào xem, phát hiện Hạ Hành Châu cũng ở bên trong.

Đối phương còn gửi cho y một tin nhắn riêng.

[Hạ Hành Châu: Anh yên tâm, tôi đến để gia nhập gia đình này, không phải đến để chia rẽ gia đình này.]

Phương Tri Ngu: "..."

Thần kinh.

Y thoát khỏi khung chat với Hạ Hành Châu, lại nhìn bốn chữ [Cát Tường Tứ Bảo], không hiểu sao lại thấy buồn cười.

Hạ Hành Châu tag y trong nhóm, rồi gửi ảnh bữa trưa vào, hỏi y có cần mang đồ ăn lên không.

[Phương Tri Ngu: Không cần, tới ngay đây.]

Hạ Hành Châu gửi số phòng riêng cho y.

Phương Tri Ngu gập laptop lại, đứng dậy ra ngoài. Điện thoại bỗng reo lên.

Giọng Trần Tuấn vang lên từ đầu dây bên kia: "Sếp Phương, sếp Hạ nhỏ cùng giáo sư Đường và giáo sư Phương bị chụp ảnh, hiện đang lên hot search weibo."

Bước chân Phương Tri Ngu khựng lại: "Sao lại vậy?"

"Tôi đã gửi link qua wechat cho ngài. Ngài xem có cần bộ phận PR gỡ xuống không?"

Phương Tri Ngu không chút nghĩ ngợi: "Gỡ xuống trước đi."

"Rõ."

Cúp máy xong, Phương Tri Ngu mở link Trần Tuấn gửi.

【Phóng viên giải trí Chu Chu: Cư dân mạng bắt gặp ảnh đế Hạ Hành Châu ra vào một khu nghỉ dưỡng, có vẻ là cùng ba mẹ! [Ảnh][Ảnh]】

Hai tấm ảnh, một tấm là Hạ Hành Châu và hai người Phương Lam đứng trước quầy lễ tân nhà hàng, một tấm là cửa phòng riêng mở hé, ba người trò chuyện rất vui vẻ.

Bình luận dưới bài đăng weibo đã nổ tung.

[Dân mạng 1: Không phải chứ? Lịch trình riêng tư cũng chụp? Quá thiếu đạo đức!]

[Dân mạng 2: Là ba mẹ anh Châu thật à? Đừng nói linh tinh.]

[Dân mạng 3: Ba mẹ chồng khí chất quá, nhìn là biết người có học thức!]

[Dân mạng 4: Trên kia có biết xấu hổ không, ba mẹ chồng của tôi liên quan gì tới bạn?]

[Dân mạng 5: Sao anh Châu còn chưa ra đính chính?]

[Dân mạng 6: Hạ Hành Châu: Không quen biết, đừng đánh rắm.]

[Dân mạng 7: Trên kia nhiễm Hạ Hành Châu quá rồi, bắt chước giống ghê.]

[Dân mạng 8: Đây không phải giáo Phương và giáo sư Đường trường mình sao?]

[Dân mạng 9: Trường? Trường nào? Trường lừa đảo New Oriental* à?]

(*) Nhà cung cấp các dịch vụ giáo dục tư nhân ở Trung Quốc. Chưa hiểu lý do, chỉ biết là lượn một vòng zhihu thì thấy người ta chê chỗ này rất nhìu

[Dân mạng 10: Đại học Thanh Hoa.]

[Dân mạng 11: ... Chú hề là tôi /ôm quyền/]

...

Phương Tri Ngu lướt nhanh vài cái, phát hiện đã có người nhận ra thân phận của ba mẹ y, hẳn là sinh viên Thanh Hoa.

Sắc mặt Phương Tri Ngu lạnh đi, chuyển tiếp link cho Triệu Khiêm.

Khu nghỉ dưỡng theo chế độ hội viên, nhân viên ra vào cũng không nhiều. Có thể chụp ảnh, ngoài khách ra thì chỉ có nhân viên. Xem thời gian đăng tin, đối phương hẳn là còn ở nhà hàng.

Triệu Khiêm nhận được ảnh lập tức gọi điện thoại tới, vừa xin lỗi vừa cam đoan sẽ lập tức điều tra, nhất định cho Phương Tri Ngu một câu trả lời hài lòng.

Phương Tri Ngu nói: "Phiền anh rồi."

"Nên làm nên làm!" Triệu Khiêm vội vàng nói, "Thật sự ngại quá, tôi sẽ xử lý ngay."

Cúp máy xong, sắc mặt Triệu Khiêm tối sầm. Khó khăn lắm hắn mới mời được Phương Tri Ngu tới đây, rốt cuộc là ai dám gây phiền phức cho hắn?!

Hắn hùng hổ liên hệ với giám đốc nhà hàng, yêu cầu đối phương kiểm tra camera ngay lập thức, nhất định phải xử lý mọi chuyện ổn thỏa.

Bên kia, Hạ Hành Châu cũng nhận được điện thoại của Trần Vân Thiến, đối phương nói cho hắn biết chuyện hot search weibo.

Hạ Hành Châu chào hai vị trưởng bối, sau đó cầm điện thoại ra ban công nghe tiếp: "Sao lại vậy?"

Trần Vân Thiến: "Vừa mới phát hiện. Bây giờ cậu đang ở với ai?"

"Với ba mẹ vợ của em."

"Cậu lấy đâu ra ba mẹ..."

Trần Vân Thiến ngừng lại, nhớ tới chuyện hắn đã kết hôn.

Cũng không trách cô quên. Từ đầu Hạ Hành Châu đã rất kháng cự cuộc hôn nhân này, sau khi cưới cũng chưa từng chủ động nhắc đến đối tượng kết hôn trước mặt cô.

Lần trước cô lỡ miệng nhắc một câu, Hạ Hành Châu còn tỏ vẻ rất không vui.

"Chị đã gửi link cho cậu, cậu xem có cần..."

"Gỡ xuống." Hạ Hành Châu ngắt lời cô, "Hai người họ đều là học giả thuần phác, đừng để mấy thứ trên mạng ảnh hưởng tới họ."

"Được, chị kêu Tiểu Văn xử lý." Trần Vân Thiến dừng một chút, hỏi: "Chị thấy trên mạng có người nói ba mẹ vợ cậu là giáo sư khảo cổ ở Thanh Hoa, thật không?"

Hạ Hành Châu "Ừ" một tiếng.

"Trời ạ, sao cậu bình tĩnh vậy?" Trần Vân Thiến nói, "Thanh Hoa! Ngành khảo cổ! Giáo sư! Lại còn hai người! Cậu có hiểu giá trị của tổ hợp này không? Thằng nhóc cậu có cái số gì vậy? Lại vớ được cặp ba mẹ vợ trâu bò thế này."

Hạ Hành Châu: "Số tốt."

"Đúng là tốt thật." Trần Vân Thiến chua chát nói: "Nhà người ta có một đứa con học Thanh Hoa là cũng đủ để khoe được mấy năm. Cậu thì hay rồi, trong nhà có hẳn hai giáo sư Thanh Hoa."

"Không chỉ hai." Hạ Hành Châu chậm rãi nói, "Con trai họ, cũng chính là đối tượng kết hôn của em, cũng tốt nghiệp Thanh Hoa, thạc sĩ."

Trần Vân Thiến: "Hả?!"

Sao thằng nhóc cậu nói chuyện cứ nghe như khoe khoang thế này.

"Chị Trần, chị Trần."

Trần Vân Thiến cạn lời, định nói gì thì Tiểu Văn phụ trách xử lý hot search đột nhiên chạy tới: "Hot search đang tụt rồi! Có phải chị nhờ người khác xử lý không?"

"Có đâu!" Trần Vân Thiến ngơ ngác, hỏi Hạ Hành Châu trong điện thoại: "Chuyện gì vậy? Cậu còn nhờ ai xử lý nữa à?"

Hạ Hành Châu còn chưa kịp trả lời thì cửa phòng riêng bị đẩy ra. Hắn quay đầu lại, thấy Phương Tri Ngu đi vào.

"Alo?"

Trần Vân Thiến không nhận được đáp án, lại hỏi thêm lần nữa. Hạ Hành Châu nói: "Chị không cần nhúng tay nữa, em biết ai làm rồi."

"Ai?"

"Thạc sĩ Thanh Hoa nhà em."

Trần Vân Thiến: "..."

Hạ Hành Châu cúp máy, đi về phía Phương Tri Ngu: "Xong việc rồi?"

Phương Tri Ngu gật đầu, đưa điện thoại cho hắn xem, trên màn hình là hot search weibo vừa rồi, hỏi hắn đã thấy chưa.

"Người đại diện vừa gọi cho tôi." Hạ Hành Châu nói, "Tôi còn chưa kịp xử lý thì họ đã nói nhiệt độ giảm rồi. Là anh làm à?"

Phương Tri Ngu: "Ừ."

Bộ phận PR của tập đoàn phản ứng rất nhanh, ngoài việc gỡ hot search ra còn tung tin khác để phân tán sự chú ý.

"Xin lỗi." Hạ Hành Châu thấp giọng nói, "Là tôi suy nghĩ không chu toàn, làm chú dì bị liên lụy."

"Không phải vấn đề của cậu." Phương Tri Ngu bình tĩnh nói. Nếu đã chọn kết hôn với Hạ Hành Châu, y đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với dư luận, cũng đã chuẩn bị sẵn phương án ứng phó.

Đây cũng là lý do tại sao Trần Tuấn có thể phát hiện hot search weibo nhanh như vậy.

Đường Tu Tề thấy hai người đứng xầm xì thì vẫy tay: "Hai đứa đứng đó làm gì, lại đây ăn cơm."

"Ăn trước đi." Phương Tri Ngu nói.

Hạ Hành Châu gật đầu. Hai người đi qua ngồi xuống. Phương Lam chu đáo hỏi Phương Tri Ngu có cần gọi thêm chút đồ ăn không. Phương Tri Ngu lắc đầu nói không cần.

Y mới ăn sáng chưa lâu, trên bàn cũng còn nhiều đồ ăn.

Triệu Khiêm xử lý cũng rất nhanh, chưa đến nửa tiếng đã điều tra rõ nguồn gốc của tin tức.

Người chụp ảnh đúng là nhân viên nhà hàng.

Đối phương nhận ra Hạ Hành Châu, kích động chụp ảnh gửi vào nhóm bạn bè. Tuy đã nhanh chóng thu hồi, nhưng vẫn bị người có ý lưu lại, sau đó bán cho tài khoản marketing để viết bài.

Hạ Hành Châu là nhân vật của công chúng, bị chụp lén là chuyện thường tình. Nhưng người chụp lại là nhân viên nhà hàng, vi phạm quy định nội bộ, tự tiện chụp ảnh khách hàng khiến hình ảnh xuất hiện trên weibo, thuộc về hành vi xâm phạm quyền riêng tư của khách hàng.

Triệu Khiêm thay mặt xin lỗi, đồng thời quyết định sa thải.

Hot search weibo đã gỡ, ảnh cũng đã xóa.

Chỉ là quá trình lên men vẫn thu hút không ít sự chú ý của cư dân mạng. Ngay cả Đường Tu Tề và Phương Lam cũng nhận được lời hỏi thăm từ đồng nghiệp, hỏi có phải họ quen biết với ngôi sao Hạ Hành Châu không.

Trần Vân Thiến hỏi Hạ Hành Châu có muốn phản hồi không, Hạ Hành Châu chọn cách xử lý lạnh.

Nhiệt độ đã bị đè xuống, nếu giờ hắn đi phản hồi, dù nói gì thì cũng sẽ kéo theo nhiệt độ mới. Chi bằng im lặng ứng phó, dù sao thứ internet không thiếu nhất chính là tin tức, rất nhanh sẽ có chuyện khác che lấp.

6 giờ rưỡi chiều, tài xế Dương đến đón Phương Tri Ngu, đưa y đến địa điểm đấu giá.

Hạ Hành Châu tiễn y lên xe, một tay giữ cửa: "Thật sự không cần tôi đi cùng sao? Tối thế này chạy tới chạy lui không an toàn chút nào."

"Không cần." Phương Tri Ngu từ chối, "Cậu còn không an toàn hơn."

"Được rồi."

Hạ Hành Châu đứng tại chỗ nhìn chiếc xe rời đi, sau đó lấy điện thoại ra gọi: "Anh tới chưa? Đừng đến muộn."

Đối phương nói: "Sếp Hạ nhỏ yên tâm, tôi sắp tới hội trường đấu giá rồi."

"Được." Hạ Hành Châu quay người trở về, "Cặp khuy măng sét đá quý kia, dù thế nào cũng phải lấy được cho tôi."

Đối phương do dự hỏi: "Hạn mức cao nhất là..."

"Không có hạn mức cao nhất." Hạ Hành Châu nhấn mạnh: "Ngoài ra, ở đó có xảy ra chuyện gì thì cũng phải báo cho tôi ngay lập tức, đặc biệt là những người không rõ lai lịch xung quanh sếp Phương."

"Ngài yên tâm, tôi nhất định làm tốt!"

-

Người tổ chức buổi đấu giá lần này có thân phận khá hiển hách, khách tham dự không ít.

Phương Tri Ngu đưa thư mời cho nhân viên. Xác minh thân phận xong, y đang định vào thì phía sau có tiếng gọi: "Sếp Phương."

Y dừng bước, xoay người, thấy người tới là Vệ Đình của Công ty Công nghệ Trác Việt thì không khỏi nhướng mày.

Trụ sở của Trác Việt ở Thâm Quyến. Từ sau lần ký hợp đồng trước, y và Vệ Đình đã có một khoảng thời gian không gặp.

Hệ thống quản lý y tế của Tập đoàn họ Hạ đã hoàn tất nâng cấp. Hệ thống do Trác Việt thiết kế và phát triển vận hành rất trơn tru, phản hồi từ các bệnh viện đều khá tích cực.

"Sếp Vệ." Phương Tri Ngu khẽ gật đầu, nở nụ cười xã giao: "Lâu rồi không gặp."

Vệ Đình mỉm cười đáp lại: "Lâu rồi không gặp."

So với nụ cười nhạt xã giao của Phương Tri Ngu, nụ cười của Vệ Đình chân thành hơn nhiều, ánh mắt cũng rạng rỡ vui vẻ.

Lần này anh ta đến tham dự thay trưởng bối, không ngờ lại gặp được niềm vui bất ngờ.

Vệ Đình đưa thư mời cho nhân viên. Hai người cùng đi vào trong. Phương Tri Ngu bắt chuyện: "Sếp Vệ tới Tân Thị khi nào?"

"Hôm nay vừa tới." Vệ Đình cười nói. Hắn vốn định xử lý công việc xong sẽ tìm cơ hội hẹn gặp Phương Tri Ngu.

"Không ngờ lại trùng hợp gặp cậu ở đây." Hắn nhìn Phương Tri Ngu, "Thế này có tính là duyên phận không?"

Phương Tri Ngu cười cười: "Tân Thị chỉ lớn chừng này, gặp phải ai cũng không kỳ lạ."

Nụ cười Vệ Đình nhạt đi đôi chút: "Nói vậy cũng đúng."

Có người nhận ra Phương Tri Ngu, tiến lên chào hỏi. Phương Tri Ngu nói chuyện vài câu, giới thiệu Vệ Đình với đối phương, rồi nhân lúc họ khen ngợi nhau mà rút lui.

Người chủ trì vẫn chưa xuất hiện, Phương Tri Ngu cũng lười đối phó với người khác. Y đi tới chỗ vắng người, lấy điện thoại ra giết thời gian.

Wechat có tin nhắn từ Nhất Diệp Chi Châu, hỏi hôm nay y có live stream không.

[Phương Tri Ngu: Không có thời gian.]

[Nhất Diệp Chi Châu: Bận gì vậy?]

[Phương Tri Ngu: Đi công tác.]

Hạ Hành Châu: "..."

Đi công tác cái gì, rõ ràng là đi hưởng tuần trăng mật mà.

Đối với Phương Tri Ngu, tham gia tiệc đấu giá cũng là lịch trình công việc, không khác gì đi công tác.

Y nhìn dấu ba chấm Nhất Diệp Chi Châu gửi tới, chợt nhớ ra gì đó, gõ thêm mấy chữ.

[Phương Tri Ngu: Ông chủ của cậu cũng ở đây.]

[Nhất Diệp Chi Châu: ?]

Ông chủ tôi?

Ông chủ tôi là ai? Tôi là ông chủ của bản thân mà.

[Phương Tri Ngu: Vệ Đình.]

Vệ Đình là ai nữa?

Hạ Hành Châu gõ được nửa chừng, rốt cuộc nhớ ra thiết lập trên mạng của mình.

Nhân viên của Công ty Công nghệ Trác Việt.

Hắn xóa chữ trong khung, chuyển sang trình duyệt web tìm hai chữ "Vệ Đình". Kết quả hiện ra thông tin của người này: Người sáng lập Công ty Công nghệ Trác Việt.

Không chỉ vậy, hắn còn phát hiện Công ty Công nghệ Trác Việt có hợp tác với Tập đoàn họ Hạ.

"... Đệch."

Hạ Hành Châu sợ toát mồ hôi, suýt nữa là lộ rồi.

Hắn thoát khỏi trang web, gửi tin nhắn cho Phương Tri Ngu.

[Nhất Diệp Chi Châu: À à à, hóa ra là ông chủ của tôi.]

[Nhất Diệp Chi Châu: Hai người quen nhau sao? Cậu tuyệt đối đừng nhắc tới tôi trước mặt anh ta nhé!]

[Phương Tri Ngu: Vì sao?]

[Phương Tri Ngu: Tôi với anh ta cũng có chút giao tình, có lẽ có thể giúp cậu lập nghiệp sớm một chút.]

Hạ Hành Châu: "..."

Cảm ơn anh.

[Nhất Diệp Chi Châu: Cảm ơn cậu, nhưng tôi thích tự mình cố gắng! Cậu tuyệt đối đừng nhúng tay!]

[Phương Tri Ngu: Ồ.]

Phương Tri Ngu cất điện thoại, nhìn thấy một ông lão được mọi người vây quanh đi tới thì chủ động tiến lên chào: "Ông Chung."

Ông Chung gần 70 tuổi, tóc đã bạc trắng nhưng khí sắc rất tốt. Ông cười vỗ vai Phương Tri Ngu: "Tri Ngu, hôm nay đến một mình à?"

"Vâng." Phương Tri Ngu gật đầu, "Chủ tịch Hạ đi nơi khác từ hai hôm trước rồi, phải một thời gian nữa mới về."

"Cái ông già này, có cậu trấn giữ công ty, ông ta đúng là tự do thật." Ông Chung lắc đầu cười nói, "Cậu cứ thoải mái, đừng ngại gì, tôi đi chào hỏi mấy người khác trước."

Phương Tri Ngu: "Vâng, ngài đi."

Ông Chung vừa đi, Vệ Đình lại tới. Phương Tri Ngu đành tạm thời ứng phó.

Hai người trò chuyện, không chú ý ở cách họ không xa, có một người lén chụp ảnh họ, gửi đi.

[Chu Dư: *Ảnh*]

[Chu Dư: Sếp Hạ nhỏ, tình báo khẩn cấp!]

[Chu Dư: Người này đã bám lấy sếp Phương từ lúc mới vào cửa rồi. Rõ ràng động cơ không trong sáng!]

Hạ Hành Châu: "?"

Hắn mở ảnh ra xem.

Hạ Hành Châu: "..."

Đây chẳng phải ông chủ giả của hắn sao?

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...