Hạ Hành Châu tự vác đá đập chân mình, chỉ có thể nuốt hết một bụng ý đồ xấu, ngoan ngoãn cùng Phương Tri Ngu xem hết bộ phim.
Trong phim, hắn đóng vai nam chính Giang Viễn, một sinh viên 18 tuổi của Học viện Cảnh sát. Trước khi chính thức trở thành cảnh sát phòng chống m* t**, Giang Viễn được tổ chức giao cho trọng trách trở thành một cảnh sát nằm vùng trà trộn vào đường dây buôn m* t**.
Trong thời gian làm nội gián, để đổi lấy sự tín nhiệm của bọn buôn m* t**, Giang Viễn thay chúng chắn đạn, chắn dao, nhiều lần cửu tử nhất sinh để bò lên được vị trí trung tâm trong tổ chức. Nhờ đó, hắn truyền về không ít tin tức quan trọng, nội ứng ngoại hợp, phối hợp cùng tổ chức triển khai chiến dịch "Phá lưới".
Thế nhưng, ngay trước khi hành động một ngày, thân phận nằm vùng của hắn bị bại lộ. Đại nạn không chết, hắn bị ép bước lên con đường đào vong...
Đây không phải lần đầu tiên Hạ Hành Châu xem phim do chính mình đóng. Chỉ cần có thời gian, hắn đều xem lại, nghiền ngẫm kỹ từng vai diễn trong những bộ phim của mình.
Bộ phim 《Đào Vong》 này hắn đã xem qua vài lần, mỗi một chi tiết đều khắc sâu trong lòng, thậm chí lời thoại cũng thuộc làu làu.
Trong lúc xem phim, nhiều lần hắn lén để ý phản ứng của Phương Tri Ngu, cố gắng bắt được sự yêu thích hay ghét bỏ bộ phim này từ biểu cảm của y.
Chính xác hơn, là phản ứng đối với biểu hiện của hắn trong phim.
Với ánh mắt soi mói của Phương Tri Ngu, liệu sau khi xem xong có buông một câu: "Ảnh Đế Kim Đỉnh chỉ có trình độ này thôi sao?"
Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được cười khẽ, đưa tay sờ mũi.
Phương Tri Ngu nhận ra ánh mắt của hắn, nghiêng đầu liếc hắn một cái: "Cười cái gì?"
Trong phòng chỉ bật vài ngọn đèn mờ, ánh sáng hắt ra từ màn hình lớn đan xen với bóng tối, khiến ngũ quan vốn đã cực kỳ nổi trội của Phương Tri Ngu càng thêm tinh xảo.
Vừa chạm phải ánh mắt y trong không trung, mọi suy nghĩ trong đầu Hạ Hành Châu lập tức tan biến.
Sau khi tắm xong, Phương Tri Ngu mặc đồ ngủ, mái tóc ngoan ngoãn rủ trên trán, trong ngực còn ôm một chiếc gối vuông. Không còn vẻ lạnh nhạt xa cách ban ngày, ngược lại trông có chút ngoan ngoãn.
Hạ Hành Châu nhìn mà tim mềm nhũn, đưa tay sờ tóc y: "Không có gì. Khát không? Tôi lấy cho anh ít đồ uống."
Phương Tri Ngu nghĩ một lát: "Được."
Hạ Hành Châu đứng dậy mở một lon nước không đường, rót hai ly rồi trở về. Phương Tri Ngu dồn lực chú ý trở lại bộ phim, không ngẩng đầu lên mà nhận ly uống hai ngụm.
Thấy vậy, Hạ Hành Châu rốt cuộc yên tâm.
Hắn không cần hỏi Phương Tri Ngu diễn xuất của mình thế nào nữa.
Một bộ phim dài hai tiếng, trong suốt quá trình không ai nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ xem. Ngay cả Phương Trình cũng cuộn tròn nằm cạnh họ.
Trong phim có một đoạn Giang Viễn bị bọn buôn m* t** nghi ngờ thân phận, chúng siết cổ hắn ba lần, khiến hắn phải chịu cảm giác hít thở không thông.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Giang Viễn như nhìn thấy đèn kéo quân, nhớ lại những năm tháng ở Học viện Cảnh sát.
Phương Tri Ngu nhận ra, Giang Viễn ở Học viện Cảnh sát có vài phần giống Hạ Hành Châu mà lần đầu tiên y gặp ở nhà họ Hạ - Hạ Hành Châu 18 tuổi.
Giang Viễn 18 tuổi nói muốn trở thành một cảnh sát nhân dân, ánh mắt sáng ngời và vững vàng.
Hạ Hành Châu 18 tuổi nói muốn trở thành một diễn viên, vẻ mặt kiên định không hề sợ hãi.
Phương Tri Ngu nhìn Giang Viễn trong phim, bỗng nhiên có chút hoảng hốt.
Đã cách nhiều năm, vậy mà y vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng lần đầu tiên gặp Hạ Hành Châu, cũng nhớ rõ sắc mặt và ánh mắt của hắn khi đó.
Phim kết thúc đã gần 11 giờ. Ngày mai Phương Tri Ngu còn phải đi làm. Y đặt gối xuống, đứng dậy chuẩn bị về phòng.
Hạ Hành Châu giữ y lại: "Đợi chút."
"?" Phương Tri Ngu cúi đầu nhìn hắn.
"Tối nay tôi ngủ ở đâu?" Hạ Hành Châu hỏi, "Không lẽ lại ngủ riêng nữa à?"
Hai đêm ở khu nghỉ dưỡng, hai người đều chung chăn chung gối, giờ về rồi lại ngủ riêng thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Đối diện với ánh mắt chờ mong của Hạ Hành Châu, Phương Tri Ngu đại phát từ bi, nói: "Tùy cậu."
Hạ Hành Châu: "!!"
Hắn bật dậy, một tay bế ngang Phương Tri Ngu lên. Phương Tri Ngu đột nhiên bị nhấc bổng, theo phản xạ ôm lấy cổ hắn: "Cậu làm gì vậy?"
Hạ Hành Châu thốt ra một từ cực kỳ vàng (18+) khiến người ta đỏ mặt, sau đó ôm y sải bước vào phòng ngủ chính, đá chân đóng cửa phòng lại.
Phương Trình đi theo phía sau ngồi xổm trước cửa, nhìn cánh cửa phòng khép chặt, nghiêng đầu khó hiểu.
Nó canh trước cửa suốt một đêm, nhưng cửa phòng không mở ra thêm lần nào.
-
Hôm sau.
Phương Tri Ngu tỉnh dậy, đưa tay tắt điện thoại đang rung.
Y xốc chăn, kéo tay Hạ Hành Châu ở trên eo mình ra, rồi xuống giường đi rửa mặt đánh răng.
Đến khi y vào phòng thay đồ chọn quần áo, Hạ Hành Châu vốn còn nằm trên giường cũng bò dậy, tựa vào khung cửa phòng thay đồ, vừa ngáp vừa chào: "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Phương Tri Ngu chọn một chiếc áo sơ mi, cởi cúc áo ngủ. Thấy hắn vẫn đứng nhìn thì dừng lại: "Cậu đứng đó làm gì?"
Bình thường Hạ Hành Châu toàn ngủ đến khi mặt trời lên cao cũng không chịu dậy, hôm nay đúng là kỳ lạ.
Hạ Hành Châu bước vào: "Có phải chưa từng thấy đâu, còn ngại à?"
Phương Tri Ngu không phải ngại, chỉ là không quen bị người khác nhìn chằm chằm lúc thay đồ, đặc biệt là người này tối qua còn ôm mình làm chuyện bậy bạ.
Y cởi nút áo ngủ, mặc sơ mi trắng vào, đang định cài cúc thì Hạ Hành Châu bước tới, nhận lấy việc trong tay y: "Để tôi."
Phương Tri Ngu khó hiểu nhìn hắn một cái: "Cậu còn có sở thích hầu hạ người khác à?"
"Không có sở thích hầu hạ người khác, nhưng rất vui được hầu hạ anh." Hạ Hành Châu cẩn thận cài cúc áo cho y, lại chỉnh lại cổ áo, rồi nói: "Tối qua tôi hầu hạ thế nào, sếp Phương có hài lòng không?"
"Cũng được." Phương Tri Ngu đẩy tay hắn ra, đi lấy quần tây.
"Cũng được?" Hạ Hành Châu nghiền ngẫm hai chữ này, "Vậy tức là còn không gian tiến bộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng."
"..." Tay cầm quần của Phương Tri Ngu cứng đờ. Nghĩ đến cái mông tối qua bị hắn đâm cho đau nhức, y nói: "Túng dục không phải chuyện tốt, đề nghị tiết chế."
"Rõ, thưa sếp Phương." Hạ Hành Châu chống tay lên quầy, ánh mắt dán vào người y, "Có cần tôi giúp mặc quần không?"
Phương Tri Ngu nhặt áo ngủ vừa cởi lên, tiện tay quăng lên đầu hắn: "Câm miệng."
Hạ Hành Châu bị áo ngủ che kín mặt, mùi hương trên áo lùa vào mũi, hắn vô thức hít sâu hơn.
Quần áo của vợ thơm quá.
Hắn đứng yên tại chỗ, buông tay, chu đáo hỏi: "Mặc xong chưa?"
Phương Tri Ngu không đáp. Hắn đưa tay kéo áo ngủ xuống, thấy Phương Tri Ngu đang đeo thắt lưng.
Dây lưng đen siết chặt vòng eo y, tạo nên một đường cong thon gọn. Xuống dưới là cái mông tròn trịa săn chắc cùng đôi chân dài thẳng tắp.
Đôi chân này tối qua còn đặt trên vai hắn, quân ngang eo hắn, dang rộng sang hai bên hông hắn.
Hạ Hành Châu không dám nghĩ tiếp, vội dời mắt đi hít thở bình tĩnh lại, sợ bản thân lại hành động bốc đồng.
Phương Tri Ngu đứng trước gương toàn thân chỉnh lại trang phục. Áo sơ mi rộng rãi phẳng phiu tôn lên dáng người cao gầy thẳng tắp, ưu thế vai rộng eo thon lộ rõ không sót chút nào.
Hạ Hành Châu nhìn bóng lưng y, lần nữa thầm cảm thán...
Số mình đúng là tốt thật.
Hắn bước tới, nhận lấy cà vạt trong tay Phương Tri Ngu, vòng qua sau cổ y, thành thạo thắt giúp y, sau đó lấy cặp khuy măng sét hồng ngọc ra, hỏi: "Đeo cặp này nhé?"
Viên đá quý màu đỏ lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn.
Chỉ là đi làm bình thường, không phải dịp quan trọng gì, cặp khuy măng sét này có hơi nổi bật.
"Quá phô trương." Phương Tri Ngu nói.
Hạ Hành Châu kéo y lại, cẩn thận đeo khuy măng sét cho y, rồi ánh mắt dừng trên mặt y, cười nói: "Yên tâm, mọi loại đá quý đặt trên người anh đều chẳng là gì cả."
Phương Tri Ngu: "..."
Mới sáng sớm mà uống lộn thuốc gì vậy.
Ăn sáng xong, Phương Tri Ngu ra ngoài, Hạ Hành Châu tiễn đến tận cửa: "Thật sự không cần tôi đưa đi sao?"
Phương Tri Ngu vừa thay giày vừa nói: "Không cần, cậu như vậy thì tài xế Trần sẽ có nguy cơ thất nghiệp."
"Được thôi." Hạ Hành Châu khom người bế Phương Trình lên, cầm chân nó vẫy vẫy với Phương Tri Ngu, như một người chồng mẫu mực: "Đi đường cẩn thận, tôi và con trai ở nhà chờ anh về."
Phương Trình: "Meo."
"..."
Phương Tri Ngu vốn không muốn để ý đến hắn, nhưng dưới ánh mắt sáng rực của một người một mèo, cuối cùng vẫn "ừ" một tiếng.
Sau khi y ra ngoài, Hạ Hành Châu ôm mèo vào trong, mở cho nó một hộp pate.
Nhóc con vừa có pate là chẳng thèm để ý ai, cúi đầu l**m thịt băm.
Hạ Hành Châu nhìn tướng ăn lịch sự của nó, lấy điện thoại ra chụp ảnh, đăng lên vòng bạn bè.
[Hạ Hành Châu: Đáng yêu như ba nó vậy. *Hình ảnh*]
Bình thường hắn rất ít đăng vòng bạn bè, ngay cả quảng bá phim mới cũng chỉ chuyển tiếp bài đăng trên weibo. Lần này đột nhiên đăng một bài như vậy, lại còn kèm theo một con mèo bò sữa lông dài siêu đáng yêu, lập tức gây ra một cơn bão.
Bình luận hiện lên ào ào.
[Anh Châu nuôi mèo à?]
[Trời ơi là bò sữa lông dài kìa! Dễ thương quá đi!]
[Đáng yêu như ba nó? Anh Châu tự luyến quá đó?]
[Trời ơi! Người dân mất tích đột nhiên kinh doanh, chuẩn bị hoạt động lại à?]
[Không phải anh Châu đang nghỉ phép sao? Sao đi làm lại sớm vậy?]
Hạ Hành Châu không để ý đến bình luận phía dưới. Hắn tự like cho mình một cái, rồi gửi video cho Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu còn chưa tới công ty đã nhận được video của hắn.
Phương Tri Ngu: "..."
Y trả lời Hạ Hành Châu, nhấn mạnh mỗi ngày một hộp pate là đủ rồi, không được cho ăn nhiều.
[Hạ Hành Châu: Được được được được được, nghe anh.]
Phương Tri Ngu: "..."
Cảm giác chẳng đáng tin chút nào.
Phương Tri Ngu dứt khoát không để ý tới hắn nữa.
Hạ Hành Châu gửi tin nhắn xong nhưng không được Phương Tri Ngu trả lời. Hắn suy nghĩ một chút, rồi quyết định đổi thân phận để thể hiện độ tồn tại.
Hắn chuyển sang tài khoản phụ, lấy thân phận Nhất Diệp Chi Châu gửi tin nhắn cho Phương Tri Ngu.
[Nhất Diệp Chi Châu: Bạn tôi ơi, đi làm rồi sao?]
[Góc Nhỏ: ?]
Phương Tri Ngu nhìn thời gian ở góc trên bên phải. Tìm y sớm như vậy là có chuyện gì sao?
[Nhất Diệp Chi Châu: Bình thường cậu có xem phim không?]
[Góc Nhỏ: Thỉnh thoảng, giết thời gian.]
[Nhất Diệp Chi Châu: Tôi phát hiện một bộ phim rất hay, giới thiệu cho cậu.]
[Góc Nhỏ: Phim gì?]
[Nhất Diệp Chi Châu: Một bộ phim cảnh sát hình sự, 《Đào Vong》]
Phương Tri Ngu: "..."
Chẳng phải là bộ phim y vừa xem cùng Hạ Hành Châu tối qua sao?
Trong lúc y còn nghi ngờ, đối phương lại nhắn tiếp.
[Nhất Diệp Chi Châu: Diễn viên chính là Hạ Hành Châu, ảnh đế Kim Đỉnh năm nay, tuy còn trẻ nhưng diễn thật sự rất tốt!]
[Nhất Diệp Chi Châu: Tôi còn xem mấy tác phẩm khác của cậu ta, bộ nào cũng chất lượng!]
[Nhất Diệp Chi Châu: Theo tôi biết, người này cũng rất chính trực, rất chuyên nghiệp!]
[Nhất Diệp Chi Châu: Là một diễn viên hiếm có!]
Phương Tri Ngu: "?"
Sao đột nhiên lại đi quảng bá cho Hạ Hành Châu vậy. Chẳng lẽ tên này cũng là fan của Hạ Hành Châu?
Phương Tri Ngu nhớ đến mấy thông tin nhận được khi điều tra về Hạ Hành Châu trước đây.
Theo số liệu thị trường, fan nữ của Hạ Hành Châu chiếm đa số, nhưng fan nam cũng không ít, thậm chí từng có fan nam công khai tỏ tình với hắn.
Chẳng lẽ...
Y im lặng một lát, rồi nhắn lại.
[Góc Nhỏ: Cậu là fan vợ của Hạ Hành Châu à?]
Hạ Hành Châu: "..."
Anh đừng có quá đáng!!
