Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 43: Bao rạp



[Cậu là fan vợ của Hạ Hành Châu à?]

Không trách Phương Tri Ngu lại nghĩ như vậy.

Một loạt tin nhắn của Nhất Diệp Chi Châu khiến y có cảm giác như người này kết bạn wechat với y chỉ để quảng bá cho Hạ Hành Châu.

Tối qua y mới xem 《Đào vong 》, quả thật là một bộ phim rất tốt.

Cốt truyện chặt chẽ kịch tính, kỹ xảo xuất sắc và chân thực, các cảnh võ thuật mượt mà tự nhiên, những màn đấu súng gay cấn nghẹt thở, diễn viên từ chính đến phụ đều thể hiện vô cùng xuất sắc.

Là diễn viên chính, bất kể là thần thái, lời thoại hay động tác cơ thể, Hạ Hành Châu đều hoàn toàn bám sát nhân vật "Giang Viễn".

Từ lúc Giang Viễn còn tự tin phóng khoáng ở trường cảnh sát, đến khi cẩn trọng nhẫn nhịn trà trộn vào đường dây buôn m* t**, cho tới cuối cùng hành động bại lộ thì liều mình được ăn cả ngã về không. Hạ Hành Châu đều nắm bắt chính xác sự biến đổi tâm lý của nhân vật, dựng nên một hình tượng sống động, trọn vẹn trước mắt khán giả.

Ở cảnh cuối cùng của bộ phim, nơi biên giới xa xôi, Giang Viễn vứt bỏ khẩu súng đã hết đạn, hướng về phía Tổ quốc giơ tay chào. Ánh mắt vừa khát khao vừa lưu luyến, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Tôi là Giang Viễn, số hiệu cảnh sát XXXXXX, tôi tình nguyện trở thành một..."

Ống kính đặc tả đôi mắt hắn, dần dần trùng với đôi mắt của hắn khi tuyên thệ tại trường cảnh sát mười năm trước.

Ẩn núp bên cạnh bọn buôn m* t** suốt mười năm, trải qua vô số cám dỗ và trắc trở, nhưng vẫn không thể bào mòn được sơ tâm và nhiệt huyết cống hiến cho Tổ quốc và nhân dân của hắn.

Lần đầu tiên Phương Tri Ngu xem phim do Hạ Hành Châu đóng chính. Không thể phủ nhận, y đã bị Hạ Hành Châu làm cho bất ngờ.

Bỗng nhiên y thấy có chút hiểu được, vì sao năm đó Hạ Hành Châu khăng khăng lựa chọn con đường diễn viên.

Có những người sinh ra đã hợp với nghề diễn viên, và Hạ Hành Châu chính là kiểu người đó.

Y cũng bắt đầu hiểu vì sao lại có nhiều người thích Hạ Hành Châu đến vậy.

Bởi vì một diễn viên giỏi sẽ dùng thực lực thật sự để chinh phục khán giả. Hắn không phải đang đóng vai ai đó, mà là hoàn toàn buông bỏ thân phận "Hạ Hành Châu", từ đầu đến cuối trở thành nhân vật mà hắn muốn thể hiện.

Đường Tu Tề và Phương Lam đều đã xem phim của Hạ Hành Châu, cũng từng khen hắn diễn rất tốt. Mà sau khi xem xong Phương Tri Ngu mới biết, đó không phải là lời khách sáo.

Chỉ là sự yêu thích mà Nhất Diệp Chi Châu dành cho Hạ Hành Châu không khỏi quá rõ ràng, khiến y không thể không nghĩ theo hướng khác.

Sau khi y gửi nghi vấn qua, đối phương đáp lại bằng một chuỗi dấu ba chấm dài.

Hiển nhiên là cảm thấy vô cùng cạn lời với những gì y nói.

Đoán sai rồi sao?

Hay là đối phương ngại trả lời?

Dù sao cũng là bạn bè quen biết nhiều năm, Phương Tri Ngu trầm ngâm hai giây, sau đó quyết định an ủi vài câu.

Nhưng tin nhắn còn chưa kịp gửi đi, đối phương đã chủ động giải thích.

[Nhất Diệp Chi Châu: Fan vợ cái gì? Cậu đừng có nói bậy bạ!]

Hạ Hành Châu thật sự không ngờ Phương Tri Ngu ngày thường trông nghiêm chỉnh, mà trí tưởng tượng lại bay xa đến thế.

Fan vợ?

Vậy mà cũng nghĩ ra được.

Còn không bằng nói y là fan vợ của Hạ Hành Châu.

Hắn tìm một lý do, nói rằng 《Đào vong》 phần hai sắp chiếu, công ty dự định bao rạp tổ chức cho nhân viên đi xem. Hắn tranh thủ xem bù phần một, cảm thấy rất hay nên mới giới thiệu cho Phương Tri Ngu.

《Đào vong 2》 chiếu vào dịp Quốc Khánh.

Phương Tri Ngu cũng từng nghe Hạ Hành Châu nhắc tới, nhưng lúc ấy y không mấy để tâm.

Nhất Diệp Chi Châu nói làm y nhớ ra, vì thế chuyển sang trang web tìm thông tin lịch chiếu.

Ngày bắt đầu chiếu là mùng 1 tháng 10, hiện tại đã là giữa tháng 9.

Phương Tri Ngu quay lại wechat, trả lời tin nhắn.

[Góc Nhỏ: Xem rồi.]

[Nhất Diệp Chi Châu: Cậu cũng xem rồi à? Cảm thấy thế nào?]

[Góc Nhỏ: Không tồi.]

[Nhất Diệp Chi Châu: Không tồi là sao? Là phim không tồi, hay Hạ Hành Châu không tồi?]

[Góc Nhỏ: ?]

[Góc Nhỏ: Cậu thật sự không phải fan vợ của Hạ Hành Châu à?]

Hạ Hành Châu: "..."

Đáng ghét, cứ đắc ý chút là lộ sơ hở ngay.

Hạ Hành Châu đang định giải thích hai câu, bên kia Phương Tri Ngu đã gửi thêm tin nhắn.

[Góc Nhỏ: Đều không tồi.]

Hạ Hành Châu: "!!!"

Không tồi tức là rất tốt, rất tốt tức là cực kỳ xuất sắc!

Phương Tri Ngu cảm thấy hắn rất tuyệt!!

Hạ Hành Châu lập tức bật dậy khỏi sofa, quay sang đấm liên hoàn vào không khí.

Phương Trình đang nằm phơi bụng trên thảm bị hắn làm cho giật mình, nhanh chóng lật người đứng dậy, kéo giãn khoảng cách với hắn.

[Nhất Diệp Chi Châu: Vậy Quốc Khánh cậu có đi xem phần hai không? Chúng ta có thể hẹn nhau cùng xem online.]

Lúc nhận được lời mời này, Phương Tri Ngu đã đến dưới lầu công ty.

[Góc Nhỏ: Không được, có hẹn rồi.]

Thang máy lên thẳng tầng cao nhất. Phương Tri Ngu bước ra, nhân viên đi ngang qua thấy y thì sôi nổi chào hỏi.

Phương Tri Ngu gật đầu đáp lại. Đợi y vào văn phòng, mấy cô thư ký tụm lại thì thầm.

"Hôm nay tài xế Trần đưa sếp Phương tới hả?"

"Đúng vậy, nghe lễ tân nói thấy xe của tài xế Trần."

"Rolls-Royce bốn số một kia đâu rồi? Mới lên chức đã lười biếng à? Muốn bị đày vào lãnh cung sao?!"

"Bình tĩnh, biết đâu là muốn đưa mà không có cơ hội thì sao?"

"Nói cũng có lý, người muốn đưa sếp Phương đi làm rất nhiều."

Cốc cốc.

Mặt bàn bị gõ, mọi người ngẩng đầu lên.

Trần Tuấn đứng bên cạnh, lên tiếng nhắc nhở: "Giờ làm việc, túm tụm thì thầm cái gì đấy."

Thư ký Tiểu Trương tài cao, gan cũng lớn. Lần trước cũng chính là cô đề cử Hạ Hành Châu với Phương Tri Ngu.

Cô kéo Trần Tuấn lại, hỏi người lái chiếc Rolls-Royce tới đón Phương Tri Ngu lần trước là ai.

Là người biết chuyện hôn nhân của Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu, trước khi hai người công khai, Trần Tuấn đã thề phải liều mạng bảo vệ bí mật này, vì vậy chỉ nói dăm ba câu cho qua chuyện.

Đùa, hắn mới thoát khỏi bộ phận Quan hệ công chúng, sao có thể thua ở đây được.

Bên kia, Hạ Hành Châu nhận được tin nhắn "Có hẹn" của Phương Tri Ngu, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.

Hắn chuyển sang tài khoản chính, gửi cho Phương Tri Ngu hai tấm ảnh chụp Phương Trình, thể hiện sự tồn tại như thường lệ.

Bài đăng trên vòng bạn bè buổi sáng đã tích lũy hơn trăm lượt thích và bình luận. Hắn bỏ qua tất cả, mở tin nhắn của Trần Vân Thiến.

[Người đại diện - Trần Vân Thiến: Nuôi mèo khi nào vậy? Trông đáng yêu ghê.]

Hạ Hành Châu gửi cho cô hơn chục tấm ảnh của Phương Trình, lại gửi thêm mười mấy cái video.

Bị spam, Trần Vân Thiến vô cùng cạn lời, cứ có cảm giác câu tiếp theo hắn sẽ hỏi: "Con trai em có thể làm người mẫu nhí không?", thế là nhanh tay chặn hắn.

[Đối phương từ chối nhận tin nhắn.]

Hạ Hành Châu: "..."

Thôi vậy.

Hạ Hành Châu tiếc nuối xóa dòng chữ vừa nhập, mở một tin nhắn khác.

Người gửi là một đạo diễn đã từng hợp tác trước đây, tên Diêu Kim Bằng. Bộ phim đầu tay của Hạ Hành Châu là do ông đạo diễn, có thể xem là người dẫn đường cho hắn.

Sau này, hắn còn tham gia hai bộ phim nữa của Diêu Kim Bằng, trong đó có một bộ phim niên đại tên 《Phố lớn hẻm nhỏ》. Hắn đóng vai nam hai, được đề cử hạng mục Nam phụ xuất sắc nhất tại giải Bạch Lộ.

Có thể nói, hắn đi đến vị trí hiện tại, Diêu Kim Bằng có công lao không nhỏ.

Diêu Kim Bằng hỏi có phải hắn đang nghỉ phép hay không, có một bộ phim muốn tìm hắn nói chuyện.

Nhắc tới công việc, Hạ Hành Châu thu lại tâm trạng nhàn tản, trả lời rằng mình đúng là đang nghỉ phép, đã về Tân Thị.

Diêu Kim Bằng gọi điện tới, nói ông đang ở thành phố kế bên, cách Tân Thị chỉ hơn hai tiếng.

"Vài hôm nữa tôi xong việc, chúng ta gặp nhau nhé?" Diêu Kim Bằng hỏi.

Hạ Hành Châu biết ông đến vì phim mới, đương nhiên không có ý kiến, còn đùa: "Được, đạo diễn Diêu đại giá quang lâm, tôi nhất định tiếp đãi chu đáo, làm hết phận sự của chủ nhà."

Diêu Kim Bằng cười lớn: "Thằng nhóc cậu còn ghi thù à."

Ở bữa tiệc đóng máy 《Phố lớn hẻm nhỏ》, Diêu Kim Bằng đã chuốc hắn không ít rượu.

Hai người trò chuyện thêm một lúc. Sau khi cúp máy, Diêu Kim Bằng trực tiếp gửi cho hắn một phần kịch bản.

Đây là một bộ phim chính kịch lịch sử, kể về cuộc đời của một vị đế vương nổi tiếng trong lịch sử.

Câu chuyện bắt đầu từ thời niên thiếu của hoàng đế. Diêu Kim Bằng muốn mời Hạ Hành Châu đảm nhận vai vị đế vương này ở giai đoạn thanh niên, trung niên và lão niên.

Diêu Kim Bằng gửi hai file, Hạ Hành Châu mở xem vài trang, rồi chuyển sang wechat nhắn tin cho Phương Tri Ngu.

[Hạ Hành Châu: Sếp Phương, nhà mình có máy in không?]

Lúc này, Phương Tri Ngu đang xem kế hoạch chỉnh sửa dự án do chi nhánh Thâm Quyến đưa lên.

Bản kế hoạch này đưa ra các biện pháp giải quyết chi tiết đối với những vấn đề phát sinh.

Đứng trước bàn làm việc của Phương Tri Ngu là vị quản lý Trương trong cuộc họp video lần trước. Xảy ra sơ suất lớn như vậy, hắn không thể chỉ báo cáo qua video.

Tối qua hắn đã đến Tân Thị, cả đêm không ngủ ngon, sáng sớm đã đến chờ.

Phương Tri Ngu xem kỹ kế hoạch, đánh dấu vài chỗ chưa ổn rồi trả lại cho quản lý Trương, yêu cầu hắn theo sát tiến độ và báo cáo kịp thời.

Quản lý Trương liên tục đồng ý, cho đến khi ra khỏi văn phòng của Phương Tri Ngu mới dám thở phào.

Xử lý công việc xong, Phương Tri Ngu nhấn vào biểu tượng wechat nhấp nháy ở góc phải bên dưới màn hình, nhìn thấy tin nhắn Hạ Hành Châu gửi mười phút trước.

Y trả lời lại, nói máy in ở phòng làm việc, tiện tay gửi luôn mật khẩu máy tính. Vừa gửi xong thì Trần Tuấn vào.

Ngoài báo cáo công việc hằng ngày, Trần Tuấn còn phụ trách theo dõi dư luận trên mạng xoay quanh Hạ Hành Châu.

"Ngoài việc lên hot search cùng giáo sư Đường hai ngày trước ra, mọi động thái đều ổn định."

Phương Tri Ngu nghe vậy, nhớ tới bài đăng buổi sáng Hạ Hành Châu cố ý @ y.

Không ổn sao được? Suốt ngày ở nhà chơi với mèo.

Ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời lên cao.

Phương Tri Ngu mắng thầm hai câu, sau đó hỏi về việc sắp xếp kỳ nghỉ Quốc Khánh.

Tập đoàn họ Hạ luôn nghỉ lễ theo quy định của Nhà nước, năm nay nghỉ Quốc Khánh từ mùng 1 đến mùng 7. Trần Tuấn không hiểu tại sao y đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng vẫn trả lời đúng sự thật.

"Mấy năm trước có phúc lợi gì không?" Phương Tri Ngu hỏi tiếp.

Trần Tuấn suy nghĩ một lúc rồi nói: "Phúc lợi công đoàn thường phát vào bốn dịp Thanh minh, Đoan ngọ, Trung thu và Tết Nguyên đán. Thường là phiếu mua sắm và trái cây. Quốc Khánh thì không có."

Phương Tri Ngu gõ bàn: "Có lẽ nên có."

Mắt Trần Tuấn sáng lên: "Ý ngài là sắp xếp như mấy dịp Trung Thu sao?"

"Ngoài phiếu mua sắm và trái cây ra, cậu liên hệ với rạp chiếu phim, sắp xếp các suất chiếu bao rạp cho toàn bộ nhân viên trong tập đoàn đi xem phim trong bảy ngày Quốc Khánh." Phương Tri Ngu phân phó, "Tất cả công ty con cũng vậy."

Trần Tuấn nghe xong thì mừng rỡ ra mặt.

Trời ơi.

Vừa có phiếu mua sắm, vừa được xem phim! Cuộc sống ngày càng tốt hơn!

Tôi muốn làm ở tập đoàn đến chết!

Hắn cố gắng kiềm chế khóe miệng đang cong lên, nghiêm túc hỏi: "Vâng, sếp Phương. Bao rạp phim nào ạ?"

Phương Tri Ngu: "Đào Vong 2."

Trần Tuấn: "..."

Cách người có tiền thể hiện tình cảm thật sự khiến người khác tức chết.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...