Hạ Hành Châu từng ký tên cho fan không ít lần, không ngờ có một ngày lại ký cho chính mình.
Hắn cầm giấy bút, tâm trạng phức tạp.
Phương Tri Ngu thấy hắn đứng ngây ra thì hỏi: "Làm sao vậy?"
"Không có gì." Hạ Hành Châu nói, "Chỉ là có hơi hâm mộ người bạn này của anh."
Phương Tri Ngu rõ ràng chưa từng gặp "Nhất Diệp Chi Châu", lại sẵn lòng giúp người ta xin chữ ký của mình, bảo hắn không ghen sao được?
Trong lòng Hạ Hành Châu không khỏi chua chát.
Đồng thời lại không nhịn được tự mắng mình: Hạ Hành Châu, mày đúng là càng ngày càng vô dụng, ghen với cả chính bản thân.
Phương Tri Ngu thấy biểu cảm hắn hơi lạ, không hiểu hỏi: "Nói vậy là sao?"
"Anh với người đó thân thiết lắm à?" Hạ Hành Châu dò hỏi, "Còn xin chữ ký giúp hắn."
Thân thiết với Nhất Diệp Chi Châu sao?
Câu hỏi này rất hay.
Nói là thân thì Phương Tri Ngu và Nhất Diệp Chi Châu chưa từng gặp mặt, thậm chí tên thật của đối phương cũng không rõ.
Nói là không thân thì hai người quen biết đã 6 năm, cũng coi như nói chuyện hợp nhau.
Khả năng nhìn mặt đoán ý của Phương Tri Ngu cực tốt, rất nhanh đã nghe ra mùi chua trong giọng Hạ Hành Châu.
Câu này giống hệt lần trước hắn ghen với Vệ Đình, hỏi Phương Tri Ngu có thân với Vệ Đình không mà lại giữ ảnh của đối phương.
Khóe môi Phương Tri Ngu hơi cong lên một độ cung rất nhỏ: "Nói chuyện khá hợp. Có cần giới thiệu cho cậu làm quen không?"
Hạ Hành Châu: "... Không cần."
Tôi giới thiệu cho anh còn hợp lý hơn.
"Khụ." Hạ Hành Châu ho nhẹ một tiếng, giả vờ hỏi bâng quơ: "Người bạn đó của anh kết hôn chưa?"
Phương Tri Ngu đáp: "Rồi."
"Ồ..."
Hạ Hành Châu kéo dài giọng, "Vậy nhất định là gia đình hạnh phúc, hôn nhân viên mãn."
Gia đình hạnh phúc, hôn nhân viên mãn?
Phương Tri Ngu trầm ngâm rồi nói: "Theo tôi biết, hình như cậu ta bị gia đình ép cưới, đối tượng kết hôn cũng không coi cậu ta là người."
Hạ Hành Châu: "..."
Cái miệng thối của tôi.
"Nhưng dù gì cũng là chuyện nhà người khác, không nên bàn luận nhiều." Phương Tri Ngu nhắc nhở hắn: "Không phải cậu nói muốn viết ba mươi chữ chúc phúc sao?"
Hạ Hành Châu: "... Viết."
Chẳng qua là viết chúc phúc cho chính mình thôi mà, có gì khó.
Hắn cầm giấy bút ngồi xuống quầy bar, xoẹt xoẹt vài nét viết xong chữ ký To, rồi đưa cho Phương Tri Ngu: "Cầm đi."
Phương Tri Ngu nhìn thấy, đến lượt y im lặng.
Trên thiệp chúc mừng viết hai hàng chữ.
[Rồng bay phượng múa gặp ngày lành, lựu nở trăm hạt miệng cười vui]
[Cầm sắt hòa minh trời tác hợp, dây dưa kết trái phúc dày lâu]
Chính là quẻ xăm thượng thượng tình duyên mà lần trước y và Hạ Hành Châu rút được trong chùa.
Không ngờ hắn còn nhớ rõ như vậy.
"Thế nào?" Hạ Hành Châu cười nói, "Hay đúng không?"
"Cậu cũng nhớ kỹ thật." Phương Tri Ngu liếc hắn một cái, giọng không nặng không nhẹ, "Sao, muốn con cháu đầy đàn?"
Chữ ký To này Hạ Hành Châu chỉ đùa cho vui thôi, dù sao "Nhất Diệp Chi Châu" cũng chính là hắn.
Nghe Phương Tri Ngu nói vậy, tim hắn hẫng một nhịp, vội vàng tỏ thái độ: "Không có! Tuyệt đối không có suy nghĩ này! Tôi không có chút hứng thú nào với trẻ con!"
Phương Tri Ngu hừ một tiếng, giọng lạnh nhạt: "Có hứng thú cũng vô dụng, trừ khi cậu muốn đường ai nấy đi, còn..."
Hạ Hành Châu nhào tới, che miệng y lại: "Cái này không thể nói bậy được. Hôm nay tôi vừa mới bảo đảm trước mặt ba mẹ vợ là chúng ta tuyệt đối sẽ không ly hôn, anh đừng hại tôi thất tín."
Phương Tri Ngu kéo tay hắn ra: "Cậu lại nói linh tinh gì trước mặt ba mẹ tôi vậy?"
"Sao có thể gọi là nói linh tinh?" Hạ Hành Châu ôm eo y, nhân cơ hội cúi đầu hôn một cái, "Chẳng lẽ tôi làm không tốt chỗ nào khiến anh muốn ly hôn sao?"
Phương Tri Ngu thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
Ít nhất hiện tại, y khá hài lòng với biểu hiện của Hạ Hành Châu.
Nhưng y cũng không nói thẳng ra. Người này cứ hễ được khen vài câu là cái đuôi có thể vểnh lên trời, y không muốn tối nay không xuống nổi giường.
"Cũng tạm."
Phương Tri Ngu miễn cưỡng nói, rồi đẩy Hạ Hành Châu ra, đi về phía phòng ngủ chính.
"Anh đi đâu vậy?" Hạ Hành Châu hỏi.
"Tắm."
Hạ Hành Châu nhanh chóng đuổi theo, cúi người bế y lên, giọng đầy hứng khởi: "Tôi cũng chưa tắm, cùng nhau đi."
Phương Tri Ngu: "..."
^_^
-
Hôm sau.
Phương Tri Ngu hỏi xin địa chỉ của Nhất Diệp Chi Châu, rồi gửi chữ ký To của Hạ Hành Châu cho đối phương.
Chữ ký là viết lại sau đó. Phương Tri Ngu không rõ tình trạng hôn nhân của Nhất Diệp Chi Châu, cũng không biết bạn đời của đối phương là nam hay nữ. Hai câu chúc của Hạ Hành Châu tuy ngụ ý tốt, nhưng chưa chắc phù hợp.
Địa chỉ của Nhất Diệp Chi Châu là địa chỉ của bạn Hạ Hành Châu ở Thâm Quyến, hắn nhờ đối phương nhận giúp rồi gửi bưu điện về cho hắn.
Người bạn hỏi hắn là cái gì, sao còn phải trung chuyển.
Hạ Hành Châu nói thẳng: "Chữ ký tôi tự tay viết."
Bạn: "..."
"Đầu óc cậu có vấn đề gì không?" Người bạn quan tâm hỏi: "Tự ký cho chính mình à?"
Hạ Hành Châu: "Cậu đừng nói nhiều, nhớ gửi về cho tôi là được. Muốn thì tôi ký cho cậu một tờ."
Người bạn cười mắng mấy câu rồi nói: "Được thôi. Nhưng dạo này tôi đang đi công tác ở Tây Tạng, tháng sau mới về. Cậu có gấp không?"
"Không gấp." Hạ Hành Châu nói, bởi vì gửi về rồi hắn còn phải tìm chỗ để giấu.
Xử lý xong chuyện chữ ký, Hạ Hành Châu lại dồn lực chú ý vào kịch bản mới, tiện thể báo chuyện Diêu Kim Bằng gửi lời mời cho Trần Vân Thiến.
Diêu Kim Bằng là đạo diễn hàng đầu trong giới, đã ôm trọn hầu hết giải thưởng phim truyền hình lớn trong nước, không biết bao nhiêu diễn viên tranh nhau vỡ đầu chỉ để giành một vai diễn trong phim của ông.
Trần Vân Thiến vừa nghe, lập tức sắp xếp công việc trong tay, rồi mua vé máy bay bay thẳng tới Tân Thị.
Hai ngày sau, Diêu Kim Bằng đến Tân Thị.
Hạ Hành Châu với tư cách chủ nhà mời ông ăn cơm, Trần Vân Thiến tiếp khách. Ba người bàn bạc kỹ lưỡng về kịch bản mới, nhanh chóng chốt vai diễn của Hạ Hành Châu.
Tan tiệc, ba người ra khỏi phòng riêng, đúng lúc chạm mặt đoàn người bước ra từ phòng đối diện.
Thấy Phương Tri Ngu dẫn đầu, Hạ Hành Châu sửng sốt.
Hắn biết tối nay Phương Tri Ngu có xã giao, hắn cũng đã nói với đối phương rằng mình mời đạo diễn ăn cơm, chỉ là không ngờ hai người lại ăn ở cùng một nhà hàng.
Phương Tri Ngu cũng thấy hắn, ánh mắt chỉ dừng trên người hắn một giây rồi tự nhiên dời đi, tiếp tục bước về phía trước, những người khác theo sát phía sau.
Anh ấy nhận ra mình đúng không? Hạ Hành Châu thầm nghĩ.
Tuy đội mũ và đeo khẩu trang, nhưng hắn và Phương Tri Ngu ở bên nhau mỗi ngày, hơn nữa trên tay hắn vẫn đang đeo chiếc đồng hồ Phương Tri Ngu tặng.
"Trời ơi!"
Bên cạnh vang lên tiếng cảm thán kinh ngạc của Trần Vân Thiến. Cô nhìn chằm chằm theo hướng Phương Tri Ngu rời đi, túm lấy tay Hạ Hành Châu, thấp giọng nói: "Cậu nhìn thấy không? Người đẹp đỉnh cao đó!"
Giới giải trí không thiếu người đẹp, nhưng nhan sắc đỉnh cao vẫn luôn là tài nguyên khan hiếm.
Hiện tại, thẩm mỹ trắng - non - gầy chiếm phần lớn thị trường, còn gương mặt mỹ nhân thật sự, dù nam hay nữ đều cực kỳ ít.
Ngay cả đạo diễn kỳ cựu, từng quay vô số ngôi sao như Diêu Kim Bằng, lúc nhìn thấy Phương Tri Ngu cũng lộ vẻ kinh ngạc.
"Có thấy." Hạ Hành Châu gỡ tay cô ra, "Móng tay chị dài lắm, đừng cào lung tung, em về nhà dễ bị hiểu lầm."
Hồn vía của Trần Vân Thiến đều đã bị Phương Tri Ngu câu đi mất, không để ý hắn nói gì.
Diêu Kim Bằng thì nghe ra chút khác thường, thử hỏi: "Trong nhà Hành Châu có người rồi à?"
Hạ Hành Châu cũng không che giấu: "Vâng."
"Hay lắm thằng nhóc này!" Diêu Kim Bằng vỗ vai hắn, "Quen bạn gái khi nào vậy, sao không nghe cậu nói tiếng nào."
"Không phải bạn gái." Hạ Hành Châu sửa lại, "Tôi kết hôn rồi, người đó giống tôi, là đàn ông."
Diêu Kim Bằng ngơ ra: "Hả?"
Hạ Hành Châu nói: "Có dịp sẽ giới thiệu cho hai người làm quen."
"Ồ ồ." Diêu Kim Bằng gãi đầu, "Thằng nhóc cậu cũng bắt kịp thời đại ghê."
Tiễn Diêu Kim Bằng xong, Hạ Hành Châu và Trần Vân Thiến đi ra bãi đỗ xe.
Trần Vân Thiến hỏi hắn: "Nói đến chuyện kết hôn mới nhớ. Chị khó lắm mới tới đây một chuyến, khi nào cho chị gặp vị thạc sĩ Thanh Hoa nhà cậu đây?"
Hạ Hành Châu đang nhắn tin cho Phương Tri Ngu, hỏi y có về cùng không.
Phương Tri Ngu trả lời "Được", Hạ Hành Châu gửi vị trí bãi đỗ xe cho y, rồi cất điện thoại nói với Trần Vân Thiến: "Chị gặp rồi còn gì."
"Chị? Chị gặp khi nào?" Trần Vân Thiến không hiểu, "Lúc trước cậu còn nói ngay cả cậu cũng chưa gặp, chị lấy đâu ra cơ hội."
Nói rồi, cô kéo cửa ghế phụ ra, chuẩn bị ngồi vào.
Hạ Hành Châu lên tiếng ngăn cô lại: "Chị ngồi ghế sau."
"Cái gì?" Trần Vân Thiến chưa theo kịp, "Có mỗi hai chúng ta, ngồi ghế sau làm gì? Coi cậu là tài xế à?"
Hạ Hành Châu nói: "Còn một người nữa."
Trần Vân Thiến: "Còn ai nữa?"
"Thạc sĩ Thanh Hoa nhà em."
"Thật à?!" Trần Vân Thiến hứng thú ngay, sảng khoái ngồi vào ghế sau, "Anh ta cũng ở đây à? Sao vừa nãy không gọi qua ngồi chung?"
Hạ Hành Châu: "Anh ấy có tiệc xã giao."
"Lúc trước nghe cậu nói anh ta là trợ lý của ba cậu đúng không?" Trần Vân Thiến hỏi, "Trợ lý mà cũng bận vậy à?"
"Không phải trợ lý." Hạ Hành Châu giải thích: "Hiện tại là tổng giám đốc tập đoàn."
"Tổng giám đốc tập đoàn?"
Trần Vân Thiến sửng sốt, trong đầu hiện lên hình ảnh quen thuộc của mấy sếp tổng tư bản.
Đa số đàn ông trung niên đầu hói, bụng bia, dầu mỡ.
Lại nghĩ tới việc Hạ Hành Châu từng nói đối tượng kết hôn lớn tuổi hơn hắn, cô rùng mình một cái, ánh mắt nhìn Hạ Hành Châu tràn đầy kính nể và thương xót.
Tuy có một câu tục tĩu là "tắt đèn rồi ai cũng như ai", nhưng để tiếp tục theo đuổi ước mơ, cây rụng tiền nhà cô đúng là trả giá quá nhiều.
"Cậu chịu khổ rồi." Trần Vân Thiến rưng rưng nói, "Sau này chị không bao giờ mắng cậu nữa, độc mồm một chút cũng không sao, cậu cần xả ra."
Hạ Hành Châu hoàn toàn không biết cô tưởng tượng cái gì, bị ánh mắt đầy trìu mến đó nhìn mà da đầu tê dại, ghét bỏ nói: "Chị lên cơn gì vậy?"
Trần Vân Thiến đề nghị: "Nếu cậu không muốn về nhà, chị sẽ sắp xếp cho cậu nhiều việc hơn một chút, cái kiểu quanh năm suốt tháng không về nhà ấy."
Không muốn về nhà?
Sao Hạ Hành Châu có thể không muốn về nhà?
Ngày nào hắn cũng về nhà ôm vợ, nựng con trai, sướng biết bao nhiêu. Nếu không phải công việc đã sắp xếp sẵn từ trước, hắn còn muốn tiếp tục nghỉ phép.
"Chị đừng có làm bậy." Hạ Hành Châu nghiêm túc từ chối, "Công việc của em em tự sắp xếp."
"Được rồi."
Trần Vân Thiến thu lại sự quan tâm, ánh mắt lơ đãng liếc ra ngoài cửa sổ, rồi bỗng khựng lại.
Cô thấy người đẹp vừa gặp ban nãy đang đi về phía họ, bên cạnh không có ai.
Phản ứng đầu tiên của Trần Vân Thiến là...
"Cây rụng tiền thứ hai của tôi tới rồi!"
Cô không nói hai lời lập tức mở cửa xuống xe, đi về phía Phương Tri Ngu, nở nụ cười chuyên nghiệp: "Chào anh, xin lỗi vì đã làm phiền. Tôi là Trần Vân Thiến, là một người đại diện."
Phương Tri Ngu dừng bước, nhìn người trước mặt.
Y từng điều tra về Hạ Hành Châu, đương nhiên cũng biết Trần Vân Thiến, biết cô là người đại diện của Hạ Hành Châu.
Nhưng nghe lời Trần Vân Thiên nói, có vẻ cô không quen biết y.
Chắc là Hạ Hành Châu chưa nói cho cô biết.
"Chào cô." Phương Tri Ngu chủ động đưa tay ra, "Tôi là Phương Tri Ngu."
Người đẹp không ghét mình đường đột?
Còn chủ động tự giới thiệu?!
Trần Vân Thiến nở hoa trong lòng, duỗi tay nắm tay y, cười híp mắt: "Chào anh chào anh, tôi gọi anh là anh Phương được chứ?"
Phương Tri Ngu thu tay: "Được, mời cô nói."
Trần Vân Thiến mở túi, lấy danh thiếp ra đưa cho y, rồi nói rõ mục đích của mình, hỏi Phương Tri Ngu có suy nghĩ tiến vào giới giải trí hay không.
"Tự dưng nói thế này có thể hơi đường đột." Cô nhìn Phương Tri Ngu không chớp mắt, "Nhưng ngoại hình và khí chất của anh quá tốt, không vào giới giải trí thật sự rất đáng tiếc."
Không phải Phương Tri Ngu chưa từng gặp trinh sát, nhưng người trước mặt là người đại diện của Hạ Hành Châu.
Y cầm danh thiếp, hơi bất ngờ: "Cảm ơn cô Trần đã khen ngợi, nhưng tạm thời tôi không có ý định đó."
"Đừng vội từ chối, anh nghe tôi nói trước đã." Trần Vân Thiến không muốn bỏ lỡ hạt giống được ông trời ưu ái thế này, tiếp tục khuyên, "Anh biết Hạ Hành Châu chứ?"
Phương Tri Ngu: "Biết."
"Tôi là người đại diện của cậu ấy, anh hiểu ý tôi không?" Trần Vân Thiến tung điều kiện để dụ dỗ, "Nếu anh ký với tôi, tôi có thể giúp anh trở thành Hạ Hành Châu thứ hai."
Trở thành Hạ Hành Châu thứ hai?
Phương Tri Ngu nhướng mày, ánh mắt lướt qua cô, đối diện với Hạ Hành Châu vừa hạ cửa kính xuống.
Hạ Hành Châu nhấn còi, lên tiếng: "Tôi nói này, hai người đứng vậy không mệt à? Hay lên xe nói chuyện đi?"
Trần Vân Thiến còn chưa phản ứng kịp, nói với Phương Tri Ngu: "Anh Phương muốn đi đâu? Chúng tôi đưa anh một đoạn, tiện thể nói kỹ hơn về đề nghị của tôi vừa rồi."
"Được." Phương Tri Ngu làm động tác mời, "Ưu tiên phụ nữ."
Nghe y đồng ý, Trần Vân Thiến thấy đã thành công một nửa, vui vẻ cùng y đi về phía xe. Thấy y mở cửa ghế phụ, cô nhắc: "Anh Phương, phía trước có người ngồi rồi, anh ngồi sau với tôi đi."
Phương Tri Ngu khựng lại, nhìn vào trong xe: "Còn có người ngồi?"
Hạ Hành Châu nói: "Không có, đang chờ anh đó."
Trần Vân Thiến: "?"
Phương Tri Ngu ngồi vào xe, Hạ Hành Châu cúi người qua, giúp y cài dây an toàn, phục vụ chu đáo vô cùng.
Trần Vân Thiến: "?"
Hạ Hành Châu quay đầu lại nhìn cô: "Đứng ngây ra làm gì, lên xe đi."
Trần Vân Thiến mơ màng lên xe, đầu óc vẫn chưa theo kịp: "Không phải cậu nói ghế phụ để lại cho thạc sĩ Thanh Hoa nhà cậu sao?"
Thạc sĩ Thanh Hoa?
Phương Tri Ngu nghiêng đầu nhìn Hạ Hành Châu một cái. Hắn giới thiệu mình với Trần Vân Thiến như vậy à?
Hạ Hành Châu ừ một tiếng, dùng ngón cái chỉ Phương Tri Ngu: "Không phải ở đây sao?"
Trần Vân Thiến: "?"
Cô nhìn Hạ Hành Châu, lại nhìn Phương Tri Ngu, muộn màng hỏi: "Anh ấy là thạc sĩ Thanh Hoa nhà cậu?!!"
Hạ Hành Châu cười cợt: "Không thì sao? Chị nghĩ em đang đợi ai?"
"Không phải cậu nói anh ta lớn tuổi hơn cậu sao?!" Trần Vân Thiến sốc nặng, không dám tin, "Cậu còn nói nhà cậu tìm cho cậu một ông ba!"
Hạ Hành Châu: "..."
Trần Vân Thiến rất hiếm khi phạm phải sai lầm kiểu này, thật sự là quá chấn động.
Đều tại Hạ Hành Châu. Thậm chí lúc nãy cô còn nghĩ nửa kia của hắn là một người đàn ông trung niên dầu mỡ.
Họa từ miệng mà ra, đã không thể cứu vãn. Hạ Hành Châu vội vàng giải thích với Phương Tri Ngu: "Không phải, anh đừng nghe chị ấy nói bậy."
Phương Tri Ngu sống 28 năm, không ngờ có ngày tự dưng có thêm một đứa con.
Y phớt lờ lời giải thích của Hạ Hành Châu, đôi môi vốn hơi cong cũng hạ xuống, lạnh nhạt nói: "Lái xe đi, con trai."
Hạ Hành Châu: "..."
Mẹ nó, thoắt cái đã quay về trước giải phóng.
