Trong xe yên tĩnh lạ thường.
Trần Vân Thiến ngồi ở ghế sau, hận không thể biến mình thành người tàng hình.
Nhưng là kẻ khơi mào, cô vẫn cắn răng gánh lấy trách nhiệm, định dùng kinh nghiệm xã giao nhiều năm của mình để giúp Hạ Hành Châu vượt qua cửa ải khó khăn này.
"Anh Phương, anh đừng hiểu lầm, vừa rồi tôi..."
"Cô Trần."
Phương Tri Ngu lên tiếng cắt ngang, nghiêng đầu nhìn cô một cái, giọng ôn hòa nhưng không cho phép kháng cự: "Đây là chuyện gia đình của tôi và Hạ Hành Châu, mong cô đừng xen vào."
Một câu "chuyện gia đình" khách sáo và xa cách, trực tiếp đẩy Trần Vân Thiến ra ngoài.
Chỉ một ánh mắt nhẹ nhàng bâng quơ của Phương Tri Ngu cũng đủ khiến lưng cô cứng đờ, vô thức nuốt những lời còn lại vào trong.
Đến cửa khách sạn, Trần Vân Thiến nhanh nhẹn mở cửa xuống xe, trước khi đi còn quay đầu xin lại Phương Tri Ngu danh thiếp của mình.
Trong giới có vô số ngôi sao muốn leo lên làm tư bản, vậy mà cô lại đi hỏi tư bản có muốn làm ngôi sao hay không, đúng là đảo lộn trật tự.
Lại còn đưa danh thiếp cho người ta, mất mặt chết đi được.
Trong xe chỉ còn lại Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu. Trên đường về Khê Hoà Viên, hai người đều không nói thêm câu nào.
Thang máy dừng ở tầng 31. Hạ Hành Châu theo sau Phương Tri Ngu bước ra.
Vào nhà, hắn theo thói quen định đi lấy dép lê cho Phương Tri Ngu, nhưng Phương Tri Ngu chặn tay hắn lại, tự thay dép rồi đi thẳng vào trong.
Phương Trình thấy hai người về thì nhảy nhót chạy tới cọ vào chân y, xoay quanh y mấy vòng.
Phương Tri Ngu cúi xuống xoa đầu nó, rồi tiếp tục đi vào trong phòng.
Phương Trình đứng ở huyền quan, nhìn bóng lưng Phương Tri Ngu, lại nhìn Hạ Hành Châu đang đứng ở cửa, cuối cùng quay đầu đuổi theo Phương Tri Ngu.
Hạ Hành Châu thay dép đi vào, nhìn thấy Phương Tri Ngu đang thu dọn hành lý trong phòng để quần áo.
Ngày mai Phương Tri Ngu phải đi Thâm Quyến công tác.
Vốn dĩ Hạ Hành Châu cũng định đi cùng y, dù sao kỳ nghỉ của hắn vẫn còn mấy ngày.
Chỉ là lúc này...
Hắn giả vờ như không có chuyện gì, bước vào nở nụ cười với Phương Tri Ngu như bình thường: "Sao có thể để anh thu dọn hành lý được chứ, để tôi..."
"Đừng động."
Phương Tri Ngu lạnh nhạt nói. Tay Hạ Hành Châu dừng lại giữa không trung.
"Giận rồi?" Hắn nhìn Phương Tri Ngu hỏi.
"Giận cái gì?" Khóe môi Phương Tri Ngu nhếch nhẹ, trông không giống đang tức giận chút nào. "Tự dưng nhặt được một đứa con trai lớn như vậy, chẳng lẽ tôi không nên vui sao? Cậu lại cố gắng chút nữa, sinh thêm một đứa con trai là tôi có thể ứng với câu 'con cháu đầy đàn' rồi."
Hạ Hành Châu: "..."
Quả nhiên là giận rồi.
Hạ Hành Châu tự biết lỗi đều ở mình.
Lúc ấy hắn còn chưa từng gặp Phương Tri Ngu, lại tùy tiện phỏng đoán mục đích của đối phương khi đồng ý cuộc hôn nhân này, thậm chí còn coi thường người ta, nói ra những lời thiếu tôn trọng.
Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu hắn tính toán được và mất, cân nhắc lợi và hại, coi nó như điều kiện để thỏa mãn việc theo đuổi lý tưởng của mình, lại chưa từng nghĩ rằng mình sẽ dần động lòng trong quá trình chung sống với Phương Tri Ngu.
Không, có lẽ còn sớm hơn.
Sớm đến mức ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Phương Tri Ngu trong bệnh viện, hắn đã rung động.
Người trước mặt giọng điệu bình tĩnh, ánh mắt không hề gợn sóng, hoàn toàn không giống đang giận.
Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến trong lòng Hạ Hành Châu dâng lên cảm giác nguy cơ khó tả.
Phương Tri Ngu càng bình tĩnh, càng chứng tỏ y không để tâm.
Chứng tỏ trong mắt Phương Tri Ngu, mối quan hệ giữa họ thậm chí còn không đáng để giận.
Những ngày chung sống vừa qua giống như bọt nước vỡ tan, dường như y lại trở về là vị sếp Phương lạnh nhạt xa cách thuở ban đầu.
Hạ Hành Châu không muốn như vậy, hắn xuống nước dỗ dành: "Tại tôi nói chuyện không lựa lời, anh đừng giận được không?"
Ánh mắt Phương Tri Ngu trầm tĩnh, chờ hắn nói tiếp.
Hạ Hành Châu giải thích: "Trước đó tôi chưa từng gặp anh, ba tôi lại liên tục dồn ép. Tính tôi cứ hễ nóng giận là dễ nói linh tinh. Nhưng tôi thề, đó tuyệt đối không phải lời thật lòng, tôi thật sự chưa từng coi anh là ba."
"Ồ?" Phương Tri Ngu nhướng mày, "Vậy coi là gì?"
"Coi là vợ." Hạ Hành Châu trả lời không chút do dự, nói xong mới nhận ra không ổn.
Nhưng Phương Tri Ngu chỉ hừ lạnh một tiếng, không tỏ thái độ, quay người lấy quần áo khác trong tủ.
Thấy vậy, Hạ Hành Châu nhận ra được mức độ nghiêm trọng.
Nếu là bình thường, hắn nói vậy ít nhất cũng được Phương Tri Ngu thưởng cho một cái liếc mắt, kèm theo một chữ "Cút", hôm nay lại bị làm ngơ hoàn toàn.
Điều này còn làm hắn thấy khó chịu hơn bị mắng.
Hạ Hành Châu đi qua, đè tay Phương Tri Ngu đang lấy quần áo lại: "Sao không để ý tới tôi? Tôi thật sự biết sai rồi. Nếu anh giận thì cứ mắng tôi đi, không thì đánh tôi cũng được."
Hắn nắm tay Phương Tri Ngu kéo về phía mặt mình, còn chưa chạm tới đã bị Phương Tri Ngu hất ra.
"Tôi đánh cậu làm gì?" Phương Tri Ngu thu tay lại, nét mặt bình tĩnh cuối cùng lộ ra chút châm chọc quen thuộc, "Cũng đâu phải lần đầu tiên cậu nói không lựa lợi, lần nào tôi cũng phải dạy dỗ cậu sao? Thế nào, thật sự coi tôi là ba à?"
Hạ Hành Châu cứng họng: "Tôi không..."
"Không cái gì?"
Phương Tri Ngu nhìn hắn, biết rõ hắn đang áy náy, vẫn cố ý nhắc lại: "Chẳng phải cậu đã nói rồi sao, tôi chỉ là một người vì đạt được mục đích mà có thể kết hôn với bất kỳ người đàn ông nào."
"Không phải!"
Boomerang lại một lần nữa đâm trúng người mình, Hạ Hành Châu vội vàng phản bác, như đang bác bỏ những phán xét trước kia của bản thân: "Không phải vậy, tôi không có nghĩ như vậy."
"Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, cậu kích động cái gì?" Phương Tri Ngu cười nhạt, "Chúng ta chỉ là hôn nhân hợp đồng, cậu không cần làm lớn chuyện như vậy, cũng không cần quan tâm tôi nghĩ gì, chỉ cần không vượt qua ranh giới này..."
"Vậy nếu em muốn vượt qua thì sao?" Hạ Hành Châu đột ngột cắt ngang, không muốn nghe thêm những lời phân định rạch ròi ấy.
Phương Tri Ngu khựng lại, dường như không ngờ hắn sẽ nói như vậy.
Hạ Hành Châu cúi đầu nhìn chằm chằm y, gương mặt mang theo sự nghiêm túc chưa từng có trong suốt thời gian hai người chung sống: "Nếu em không muốn chỉ là quan hệ hợp đồng thì sao?"
Hàng mày Phương Tri Ngu khẽ động, giọng điệu khó hiểu: "Tôi không hiểu ý cậu."
"Anh hiểu." Hạ Hành Châu vạch trần y, nhìn thẳng vào mắt y, "Anh thông minh như vậy, đương nhiên hiểu ý của em."
Sao Phương Tri Ngu có thể không hiểu?
Ngay từ lúc bắt đầu, Phương Tri Ngu đã nắm quyền chủ động trong mối quan hệ này. Vừa đánh vừa xoa, thậm chí không cần lời lẽ dịu dàng cũng huấn luyện được hắn trở nên ngoan ngoãn, cam tâm tình nguyện.
Hắn không tin Phương Tri Ngu không nhận ra sự trầm mê và sa lầy của mình.
"Nếu em không muốn chỉ là quan hệ hợp đồng thì sao?"
Hạ Hành Châu lặp lại một lần nữa.
Khi nói ra lời này, sắc mặt hắn rất bình tĩnh, giọng nói cũng vững vàng. Nhưng chỉ có bản thân hắn mới biết mình đang căng thẳng đến mức hô hấp cũng chậm đi hai nhịp.
Hắn chống tay lên tủ quần áo bên cạnh Phương Tri Ngu, chặn đường y đi, muốn có được một câu trả lời.
Căn phòng để quần áo rộng lớn yên tĩnh lạ thường.
Phương Tri Ngu không trả lời, thậm chí ánh mắt cũng không thay đổi.
Trong sự im lặng ngột ngạt, thời gian trôi chậm đến đáng sợ, mỗi giây đều dài như một thế kỷ, dài đến mức trái tim vốn không chắc chắn của Hạ Hành Châu như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Hắn không nhận được câu trả lời, nhưng lại như đã nhận được.
Yết hầu Hạ Hành Châu khẽ động, ánh mắt nặng nề dừng trên gương mặt Phương Tri Ngu, cố tìm ra một chút dao động.
Nhưng không có.
Phương Tri Ngu vẫn bình tĩnh như thế.
Như thể mọi sự thân mật quấn quýt, tình ý rối ren những ngày gần đây chỉ có một mình hắn để tâm.
"Hạ Hành Châu."
Sau một lúc lâu, cuối cùng Phương Tri Ngu cũng lên tiếng: "Ngay từ đầu chúng ta đã nói rất rõ..."
"A."
Hạ Hành Châu đột nhiên cắt ngang lời y, như chợt nhớ ra điều gì, hắn thu tay khỏi tủ quần áo, cười nói: "Đúng rồi, không phải ngày mai anh phải đi công tác sao? Thu dọn hành lý trước đi."
Hắn vừa nói vừa lấy quần áo mà Phương Tri Ngu định lấy lúc nãy ra, tháo móc treo bỏ vào vali. Sau đó lại giúp y soạn cà vạt, khuy măng sét cùng đồ dùng cá nhân.
Thấy vậy, đầu ngón tay Phương Tri Ngu khẽ nhúc nhích, lên tiếng ngăn hắn lại: "Hạ Hành Châu, cậu không cần phải như vậy."
Hạ Hành Châu đang chọn phụ kiện cho y, phối sẵn kẹp cà vạt và khuy măng sét, rồi cầm đôi khuy măng sét hồng ngọc mua ở buổi đấu giá lần trước hỏi: "Mang cái này nhé?"
"Cậu..."
"Hửm?"
Phương Tri Ngu im lặng hai giây, coi như ngầm đồng ý.
Thu dọn hành lý xong, Hạ Hành Châu đặt tay lên vai y, đẩy y ra ngoài: "Mai phải ngồi máy bay, giờ anh đi tắm trước đi, tối nay nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì đợi anh về rồi nói."
Cho đến khi vào phòng tắm đóng cửa lại, Phương Tri Ngu mới đưa tay xoa thái dương. Chỉ cần nhắm mắt là vẻ mặt mất mát nhưng cố nhẫn nhịn của Hạ Hành Châu hiện lên trước mặt.
"Nếu em không muốn chỉ là quan hệ hợp đồng thì sao?"
Giọng nói của Hạ Hành Châu vang lên bên tai.
Phương Tri Ngu hít sâu, đưa tay kéo cà vạt ra ném sang một bên, rồi cúi đầu hắt nước lên mặt mình.
Dòng nước lạnh lẽo theo đường cằm chảy xuống cổ áo, làm ướt cổ áo hơi mở.
Phương Tri Ngu ngẩng đầu, im lặng đối diện người trong gương, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo.
Ban đêm, hai người vẫn chung chăn chung gối như thường lệ.
Hạ Hành Châu vẫn dùng tư thế đầy chiếm hữu ôm Phương Tri Ngu vào lòng, lồng ngực ấm áp dán sát lưng y, còn ôm chặt hơn ngày thường.
Phương Tri Ngu bị ôm đến khó chịu, khẽ giật bả vai: "Buông ra chút đi, cậu ôm chặt quá."
Hạ Hành Châu đáp lại bằng cách dụi đầu vào vai y, không những không buông mà còn dùng giọng điệu trêu ghẹo nói: "Vậy anh cứ coi như là dỗ con trai đi."
Phương Tri Ngu: "..."
Thế này thì không có ngủ được!
Phương Tri Ngu đang định vùng ra thì Hạ Hành Châu đã nới lỏng lực, nhân tiện điều chỉnh cho y một tư thế thoải mái hơn, sau đó vỗ như đang dỗ trẻ con: "Rồi rồi, thế này được chưa? Mau ngủ đi."
Phương Tri Ngu tựa vào lồng ngực dày rộng của hắn, cảm thấy hoảng hốt trong thoáng chốc.
Rõ ràng bao năm nay đều ngủ một mình, giờ lại dần quen với việc có Hạ Hành Châu bên cạnh.
Cũng không biết là tốt hay xấu.
Trong sự lưỡng lự chưa rõ ràng, Phương Tri Ngu dần chìm vào giấc ngủ.
-
Sáng sớm hôm sau.
Tài xế Trần đến đón Phương Tri Ngu ra sân bay, đi cùng còn có Trần Tuấn.
Hạ Hành Châu tiễn Phương Tri Ngu xuống lầu, nhưng không đề nghị đưa y đi giống như mọi khi. Đặt vali vào xe xong, hắn dặn dò vài câu rồi đứng sang một bên, lời nói cử chỉ rất đúng mực.
Phương Tri Ngu nhìn hắn qua cửa kính xe.
Qua lớp kính đen, Hạ Hành Châu dường như cũng đang nhìn về phía y, lại dường như không.
Phương Tri Ngu thu hồi ánh mắt: "Đi thôi."
Xe chậm rãi rời khỏi tầm nhìn. Hạ Hành Châu quay người lên lầu, vừa đi vừa gửi cho Trần Tuấn một tin nhắn.
[Sếp Hạ nhỏ: Sếp Phương nhà tôi hôm nay tâm trạng không tốt lắm, phiền anh để ý nhiều hơn một chút.]
Trần Tuấn đọc đi đọc lại tin nhắn này, rồi lén quan sát Phương Tri Ngu ở ghế sau vài lần. Đúng là áp suất hơi thấp.
Xem ra hôm nay tâm trạng ông chủ không tốt đẹp lắm.
Hôm qua vẫn còn ổn, chẳng lẽ là tối qua cãi nhau với sếp Hạ nhỏ?
Trần Tuấn suy nghĩ một lát rồi trả lời.
[Trần Tuyển: Tôi biết rồi, cảm ơn sếp Hạ nhỏ nhắc nhở. Tôi nhất định chăm sóc sếp Phương thật tốt.]
Hạ Hành Châu về đến nhà, vừa khui lon pate ra cho Phương Trình thì điện thoại trên quầy bar reo lên.
Là Trần Vân Thiến gọi, hỏi hắn tối qua có cãi nhau với Phương Tri Ngu hay không.
"Đương nhiên là không." Hạ Hành Châu bật loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên, bắt đầu pha cà phê cho mình, "Tụi em vẫn tốt mà."
"Thật không?" Giọng Trần Vân Thiến tràn ngập nghi ngờ, "Cậu nói chuyện khó nghe như vậy mà anh ấy không giận à? Tính tình tốt thật đấy."
"Là chị nói chuyện khó nghe." Hạ Hành Châu sửa lại.
"Chị chỉ lặp lại lời cậu nói thôi mà?" Trần Vân Thiến biện giải, "Lúc trước cứ nói tới kết hôn là cậu ra vẻ sống không bằng chết, ai mà biết cậu lại chơi trò cưới trước yêu sau này chứ!"
Lúc ấy cô cũng chỉ thuận miệng khuyên nhủ vài câu, không ngờ Hạ Hành Châu thật sự bắt kịp trào lưu.
Nhưng nếu đối tượng là Phương Tri Ngu thì cũng không có gì lạ.
Thằng nhóc này, đúng là có phúc quá.
"À đúng rồi, hay để chị mời hai người ăn bữa cơm đi." Trần Vân Thiến đề nghị, "Coi như xin lỗi, cậu nói với anh Phương giúp chị một tiếng."
"Không cần." Hạ Hành Châu bưng cà phê ngồi xuống quầy bar, "Hôm nay anh ấy đi công tác, mấy ngày nữa mới về."
Đợi Phương Tri Ngu về, hắn cũng phải đi dự lễ ra mắt 《Đào Vong 2》.
Trần Vân Thiến hỏi: "Đi công tác? Cậu không đi cùng à?"
"Không."
Thật ra Hạ Hành Châu cũng muốn đi, nhưng vào thời điểm quan trọng thế này, bám quá chặt ngược lại không phải chuyện tốt.
Lấy lui làm tiến, đạo lý này hắn vẫn hiểu.
Hắn không tin Phương Tri Ngu hoàn toàn không có chút tình cảm nào với mình. Qua những tương tác ngày càng tự nhiên cùng những lần quấn quýt thân mật, hắn có thể cảm nhận được sự mềm lòng và dung túng của Phương Tri Ngu.
Lui một ngàn bước mà nói, dù thật sự không có, hắn cũng sẽ tìm mọi cách để hâm nóng Phương Tri Ngu.
Dù sao hôn cũng đã kết, hắn cứ mặt dày bám dính Phương Tri Ngu thì có gì sai.
Sau khi nghĩ thông suốt, Hạ Hành Châu phấn chấn hẳn ra, lúc rửa bát cho Phương Trình còn huýt sáo.
-
Phương Tri Ngu đến Thâm Quyến, ở lại khách sạn trực thuộc Tập đoàn họ Hạ.
Vừa khởi động điện thoại, y đã nhận được tin nhắn của Hạ Hành Châu, hiển nhiên là canh đúng thời gian y đến.
Phương Tri Ngu định lơ hắn hai ngày, liếc qua nội dung rồi thoát ra.
Quản lý Trương đã dẫn người chờ sẵn ở khách sạn từ sáng sớm, đợi Phương Tri Ngu nghỉ ngơi chỉnh đốn xong thì xuất phát đến địa điểm dự án để khảo sát thực địa.
Hạ Hành Châu không nhận được hồi âm, thế là chuyển sang nhắn tin cho Trần Tuấn.
Trần Tuấn thấy tin nhắn, càng chắc chắn hai người đang giận dỗi. Rõ ràng mấy hôm trước còn phát cơm chó mà.
May mà không phải giận vào mấy hôm trước, nếu không phúc lợi Quốc Khánh coi như xong.
Trần Tuyển Tuấn sợ hãi nghĩ, rồi chuyển lời hỏi thăm của Hạ Hành Châu cho Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu "Ừ" một tiếng, Trần Tuyển ngầm hiểu, nói với Hạ Hành Châu họ đang trên đường đi đến địa điểm dự án.
Biết Phương Tri Ngu bận, Hạ Hành Châu không nhắn thêm làm phiền y nữa.
Dự án mới ở Thâm Quyến tuy nhiều vấn đề, nhưng xử lý kịp thời nên không ảnh hưởng tiến độ.
Phương Tri Ngu tốn hơn nửa ngày để khảo sát và họp hành. Đợi xong xuôi trở lại khách sạn thì đã tối. Y tắm xong, vừa ra đã thấy thông báo lời mời gọi video của Hạ Hành Châu.
Y chuyển điện thoại về chế độ im lặng, không quan tâm.
Hạ Hành Châu gọi liền ba lần không được, lại đi làm phiền Trần Tuấn.
Trần Tuấn lấy lý do hôm nay công việc quá bận, quá mệt để giải thích giúp Phương Tri Ngu. Hạ Hành Châu miễn cưỡng chấp nhận, lại dặn hắn chăm sóc Phương Tri Ngu nhiều hơn.
Trần Tuấn đồng ý hết, cúp máy xong mới thở phào.
Cảm giác nhận một phần lương mà phải hầu hai ông chủ lại quay về rồi.
Bên kia, Hạ Hành Châu nằm trên giường lớn ở phòng ngủ chính, trằn trọc không ngủ được.
Hắn xoay người ôm gối đầu của Phương Tri Ngu hít một hơi, mùi hoa lan tràn ngập mũi, lẩm bẩm: "Chăn đơn gối chiếc, làm sao ngủ được."
Phương Trình nằm trên tủ đầu giường, nhìn hắn kêu một tiếng: "Meo."
Hạ Hành Châu đưa tay vuốt nó: "Mày nói xem bây giờ ba mày đang làm gì? Anh ấy có nhớ bọn mình không?"
Phương Trình ngáp một cái, mơ màng sắp ngủ.
Hạ Hành Châu không hề buồn ngủ. Hắn cầm điện thoại chụp mấy tấm ảnh Phương Trình, rồi mở khung chat của Phương Tri Ngu gửi qua.
[Hạ Hành Châu: *Ảnh*]
[Hạ Hành Châu: *Ảnh*]
[Hạ Hành Châu: *Ảnh*]
[Hạ Hành Châu: *Ảnh*]
Phương Tri Ngu mở từng ảnh ra xem, đến tấm cuối cùng thì con ngươi khẽ rung.
Là ảnh tự sướng của Hạ Hành Châu. Trần nửa người trên, lộ ra những múi bụng rõ ràng, xương hông đè lên một cái gối đầu.
[Hạ Hành Châu: Gối của anh đang ở trong tay em, không trả lời nữa thì em sẽ làm bẩn nó.]
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu đợi mấy phút vẫn không thấy trả lời.
[Hạ Hành Châu: Em đếm tới ba.]
Tin nhắn vừa gửi đi, giây tiếp theo thông báo của hệ thống đã hiện lên.
[Đối phương từ chối nhận tin nhắn.]
Hạ Hành Châu: "..."
Anh là cái máy block à?!
