Từ Tiêu là một paparazzi.
Vì chụp một sao nam hạng ba cùng kim chủ của anh ta, gã đã ngồi chờ bên ngoài khách sạn này suốt ba ngày, chụp được không ít ảnh hai người ra vào cùng nhau.
Để bắt được những tấm ảnh càng bùng nổ hơn, hôm nay gã trà trộn vào trong, ngồi canh nửa ngày, vừa mới tích góp đủ ảnh và video, định rời đi thì lại nhìn thấy Hạ Hành Châu bước ra từ trong thang máy.
Bước chân Từ Tiêu khựng lại, lập tức dẹp bỏ ý định rời đi, ánh mắt lóe lên tia sáng.
Hạ Hành Châu đó! Sao nam hot nhất hiện nay, chỉ cần một chút tin tức cũng có thể leo thẳng lên top đầu hot search weibo.
So với Hạ Hành Châu, sao nam hạng ba mà Từ Tiêu ngồi canh mấy ngày qua căn bản không đáng nhắc tới.
Theo những gì gã biết, dạo này Hạ Hành Châu đang trong kỳ nghỉ phép, hoạt động tuyên truyền cho 《Đào vong 2》 vẫn chưa bắt đầu.
Là nhận công việc mới? Hay là ra ngoài nghỉ phép?
Hạ Hành Châu đi một mình, bên cạnh không có nhân viên công tác, Từ Tiêu đoán hắn ra ngoài nghỉ ngơi.
Nhưng mặc kệ là gì, gã đều cảm thấy đây là một cơ hội chụp lén tốt!
Với độ nổi tiếng của Hạ Hành Châu, dù có chụp được thứ gì cũng có thể ké tí nhiệt độ. Nếu may mắn thì còn có thể chụp được người mà Hạ Hành Châu lén gặp, vậy thì gã đúng là kiếm đậm!
Lần trước ảnh Hạ Hành Châu ở câu lạc bộ cũng là do gã chụp, đáng tiếc không đạt được hiệu quả mong muốn.
Hạ Hành Châu đích thân ra mặt làm sáng tỏ, không cho bọn họ bất kỳ cơ hội nào.
Nghĩ đến chuyện này, Từ Tiêu tiếc nuối không thôi.
Bây giờ Hạ Hành Châu tự mình đưa tới cửa, đương nhiên gã sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Lần này gã muốn Hạ Hành Châu phải treo trên hot search ba ngày liền!
Từ Tiêu hạ quyết tâm, trên mặt lộ ra nụ cười xảo trá, cẩn thận che giấu bản thân, giơ máy ảnh quan sát Hạ Hành Châu.
Trên màn ảnh, Hạ Hành Châu đi đến trước một căn phòng suite, quẹt thẻ bước vào, cửa rất nhanh đã đóng lại.
Từ Tiêu cũng không gấp gáp. Gã có thể ngồi chờ một ngôi sao hạng ba hai ngày, thì với Hạ Hành Châu gã càng có kiên nhẫn hơn. Chẳng qua phải cẩn thận không để nhân viên khách sạn phát hiện mới được.
Trên wechat có đồng nghiệp thúc giục gã mau gửi ảnh và video về. Từ Tiêu nói mình đang canh một con cá lớn, lần này nhất định sẽ bạo.
Đồng nghiệp hỏi là ai, gã úp mở, cũng để lại cho mình một đường lui: "Cứ chờ xem đi! Lần này tôi nhất định sẽ làm tổng biên tập hài lòng!"
Cúp điện thoại, gã tiếp tục ngồi canh.
Nhưng chờ suốt hai tiếng, cửa phòng của Hạ Hành Châu vẫn không hề có động tĩnh.
Không thấy ai đi ra, cũng không có ai đi vào.
Chẳng lẽ bên trong vốn đã có người? Hay là Hạ Hành Châu chỉ đơn thuần đến nghỉ chân mà thôi?
Thế thì khó rồi!
Từ Tiêu có chút bực bội. Gã buông camera, định ra lối thoát hiểm hút một điếu thuốc. Không ngờ vừa buông thì cửa phòng của Hạ Hành Châu đột nhiên mở ra!
Tới rồi tới rồi!
Gã giật mình, cũng không rảnh nhặt hộp thuốc rơi xuống đất lên, lập tức giơ máy ảnh khóa chặt mục tiêu.
Kỳ lạ là Hạ Hành Châu ra ngoài nhưng không rời đi.
Hắn đứng trong hành lang, cúi đầu nhìn điện thoại, thỉnh thoảng lại nhìn về phía thang máy, giống như đang đợi ai đó.
Sắc mặt hắn có chút trầm, tâm trạng trông không mấy tốt đẹp.
Từ Tiêu không biết hắn đang đợi ai. Nhưng đợi ai cũng không quan trọng, chỉ cần không phải một mình Hạ Hành Châu thì gã chắc chắn có tin để đào.
Nghĩ tới đây, Từ Tiêu kích động không thôi, căng thẳng tới mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, tim cũng đập thình thịch, bấm chụp liên tiếp mấy tấm ảnh Hạ Hành Châu đứng chờ.
Dựa vào trực giác làm phóng viên giải trí nhiều năm, gã dám chắc hôm nay nhất định sẽ chụp được thứ tốt!
Hơn nữa còn là tin lớn long trời lở đất!
Đợi thêm vài phút, cửa thang máy đột nhiên mở ra.
Sự chú ý của Từ Tiêu đều đặt trên người Hạ Hành Châu, nghe tiếng thang máy chỉ liếc qua theo phản xạ, nhưng khi thấy người bước ra thì ánh mắt lập tức dừng lại.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc tây trang đen, dung mạo xuất chúng, khí chất lạnh lùng.
Từ Tiêu sững sờ, yên lặng nhìn đối phương.
Gã làm phóng viên giải trí nhiều năm, chụp qua vô số sao nam nữ. Có thể làm ngôi sao đều không phải người thường, gã cũng coi như đã nhìn quen trai xinh gái đẹp.
Nhưng dù vậy, người đàn ông trước mắt vẫn khiến gã dại ra vài giây.
Đến khi hoàn hồn lại, Từ Tiêu phát hiện ống kính của mình đã vô thức nhắm thẳng vào đối phương.
Người mới trong giới giải trí sao?
Sao gã không biết có gương mặt đỉnh như vậy bước chân vào ngành giải trí trong nước?
Từ Tiêu nhìn chằm chằm khuôn mặt phóng đại trên màn ảnh, vô thức nuốt nước miếng, tay không ngừng bấm nút chụp, ống kính di chuyển theo từng bước chân của đối phương.
Quá đẹp, quả thật là hoàn hảo.
Từ Tiêu hoàn toàn quên mất mình muốn làm gì, bấm nút chụp chậm một giây cũng là không tôn trọng gương mặt này. Mãi đến khi thấy đối phương dừng lại trước một cánh cửa phòng, gã mới hơi tỉnh táo lại.
Không đúng!
Không phải gã đến chụp Hạ Hành Châu sao?! Sao lại chụp người khác rồi?!
Từ Tiêu thầm mắng mình hai câu, đang định tìm Hạ Hành Châu thì đột nhiên có một người xông vào trong ống kính!
Gã giật mình, tập trung nhìn kỹ!
Là Hạ Hành Châu!
Chỉ thấy Hạ Hành Châu đứng sau lưng người đàn ông trẻ tuổi kia thấp giọng nói gì đó, đối phương đột ngột quay đầu lại, Hạ Hành Châu lập tức đè người lên cửa phòng, chẳng nói chẳng rằng cúi đầu hôn đối phương!
Từ Tiêu: "!!!!"
Đệt! Đệt! Đệt!!!
Mẹ nó cái quái gì vậy?! Sao tự nhiên lại hôn luôn rồi!!
Thấy cảnh tượng như vậy, trái tim Từ Tiêu như muốn nhảy ra ngoài. Sau một giây kinh ngạc, ngón tay bấm nút chụp của gã như được nhân đôi tốc độ, liên tục "cạch cạch cạch"!
Trước đó tấm ảnh đỡ người ở câu lạc bộ Hạ Hành Châu còn có thể đính chính là không quen biết. Giờ thì môi kề môi rồi, cũng không thể nói do góc chụp đúng không?!
Tư thế hung hãn của Hạ Hành Châu nhìn như muốn hôn chết người ta kìa!
Từ Tiêu kéo gần ống kính, cho hai người mấy tấm cận cảnh nụ hôn, kể cả bàn tay Hạ Hành Châu giữ sau gáy đối phương cũng rõ mồn một.
Thằng nhóc này đúng là ăn ngon thật!!
Gã ghen tị nghĩ thầm, tiếp theo nhìn thấy Hạ Hành Châu giật lấy thẻ phòng của đối phương, quẹt thẻ mở cửa rồi đẩy người vào trong.
Cửa phòng đóng lại, hành lang trở về yên tĩnh.
Nhưng tim Từ Tiêu thì không thể yên tĩnh nổi. Gã kích động tới phát run, nhìn ảnh trong máy mà khóe miệng gần như kéo tới mang tai.
Chắc chắn! Tuyệt đối chắc chắn!
Bạo rồi, lần này nhất định bạo rồi!
Gã đè trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, lấy điện thoại đã chuẩn bị sẵn từ sau bồn cây, tua lại đoạn video vừa quay.
Video không rõ bằng ảnh trong máy ảnh, nhưng người sáng suốt nhìn một cái là có thể nhận ra thân phận Hạ Hành Châu, cùng với cảm giác xâm lược gấp gáp khi hắn cưỡng hôn đối phương.
Cảm giác chiếm hữu này, hormone này sắp phá nát màn hình!
Chỉ là không rõ thân phận người đàn ông mà Hạ Hành Châu hôn là gì. Nhưng nhìn từ cách ăn mặc tới khí chất và ngoại hình, tuyệt đối không phải người thường!
Nếu đào ra được thân phận thì càng tốt!
Từ Tiêu do dự không biết có nên tiếp tục ngồi chờ không. Có lẽ sẽ chụp được cảnh hai người xong việc đi ra, vậy thì càng bạo hơn nữa.
#Hạ Hành Châu cưỡng hôn đồng tính ở khách sạn#
#Hạ Hành Châu gặp tình nhân vào đêm khuya, hôm sau mới rời đi#
Ngay cả tiêu đề gã cũng nghĩ xong rồi, lần này chắc chắn có thể nổ cả hot search.
Từ Tiêu cười hai tiếng, nghe thấy thang máy lại mở, quay đầu nhìn thì thấy nhân viên khách sạn đi lên.
Gã vội trốn vào cầu thang thoát hiểm. Chờ nhân viên rời đi lại thò đầu ra nhìn cánh cửa phòng khép kín kia một cái, sau đó ôm máy ảnh đi xuống bằng cầu thang thoát hiểm.
Hành lang trở lại yên tĩnh, bồn cây cuối hành lang lay động theo gió, cành lá khẽ rung.
Hai người bị chụp lén hoàn toàn không hay biết.
wp @dphh___
Sau khi cửa phòng mở ra, Phương Tri Ngu bị Hạ Hành Châu ngang ngược đẩy vào trong. Chưa kịp đứng vững đã bị đè lên khu vực huyền quan, thân hình cao lớn của Hạ Hành Châu phủ xuống, giam chặt y giữa cơ thể hắn và cánh cửa.
Cơ thể hai người kề sát, kín không kẽ hở, môi lưỡi y lại một lần nữa bị chiếm đoạt.
Cảnh tượng này giống như tái hiện lại ngày đó ở khách sạn Rhodes.
Hạ Hành Châu hôn thật sự rất hung, mang theo d*c v*ng chiếm hữu không hề che giấu, m*t lưỡi y đến tê rần, khóe môi tràn ra chút chất lỏng trong suốt.
Vốn dĩ tối tay Phương Tri Ngu đã uống không ít rượu, trong người còn vương men say và nhiệt độ chưa tan, bị nụ hôn dày đặc này k*ch th*ch đến toàn thân nóng rực.
"Cậu phát điên cái gì..."
Phương Tri Ngu mơ hồ nói, đưa tay muốn đẩy hắn ra, nhưng lại bị Hạ Hành Châu nhanh chóng bắt lấy.
Lực tay Hạ Hành Châu rất mạnh, bóp cổ tay Phương Tri Ngu đau nhói. Y muốn tránh thoát, nhưng Hạ Hành Châu lại ấn tay y l*n đ*nh đầu, đồng thời tay kia rút cà vạt ở cổ y.
Tiếng sột soạt của vải trong đêm yên tĩnh trở nên đặc biệt rõ ràng.
Phương Tri Ngu nhận ra hắn định làm gì, mắt hơi mở lớn, cảm giác cổ tay bị một lớp vải quấn chặt.
Một vòng, hai vòng...
Trói chặt hoàn toàn!
Tên khốn Hạ Hành Châu này vậy mà lại lấy cà vạt trói tay y!
Nhận ra điều này, Phương Tri Ngu kinh ngạc, nghiêng đầu né nụ hôn của Hạ Hành Châu, tức giận mắng: "Hạ Hành Châu, cậu muốn làm cái..."
Lời chưa nói xong, dư âm đã bị Hạ Hành Châu nuốt trọn vào bụng.
Phương Tri Ngu "hức" một tiếng, không thể tránh thoát.
Hạ Hành Châu phớt lờ sự giãy giụa và phản kháng của y, một tay ấn y, tay kia trượt xuống, trực tiếp rút dây lưng của y ra ném sang một bên, bàn tay phủ lên.
"Ưm!"
Động tác giãy giụa của Phương Tri Ngu đột ngột dừng lại, mí mắt run rẩy.
Sau khi uống rượu, cơ thể đặc biệt nhạy cảm, nhất là khi người khống chế quá quen thuộc với y.
Nếu không phải miệng bị môi lưỡi Hạ Hành Châu chặn lại, thậm chí y sẽ không kìm được mà kêu lên thành tiếng.
"Tri Ngu..."
Giữa nụ hôn, Hạ Hành Châu gọi y một tiếng, mang theo sự dịu dàng và si mê vô hạn.
Phương Tri Ngu không đáp, đầu óc trống rỗng.
kh*** c*m như thủy triều ập tới, k*ch th*ch cảm quan khiến cơ thể y run rẩy. Hai tay bị cà vạt trói chặt, y chỉ có thể bị động tiếp nhận, cổ ngẩng lên như dây đàn căng.
Y dựa vào cánh cửa, lưng ướt đẫm mồ hôi, bên tai nghe thấy tiếng nước rất nhỏ.
Không phân biệt được là do hai người hôn nhau, hay là thứ gì khác.
...
Rất lâu sau, bàn tay ướt át mới rút ra.
Một tay Hạ Hành Châu đỡ eo Phương Tri Ngu, v**t v* làn da mịn màng như ngọc của y vài cái. Nụ hôn vốn ngang ngược dữ dội cũng dần trở nên nhẹ nhàng.
Ý thức của Phương Tri Ngu quay lại, chớp chớp đôi mắt ửng đỏ. Bên hông dính dấp, cảm giác ẩm ướt khiến bụng dưới y co lại.
Nhận ra đó là gì, cơn tức giận áp đảo sóng tình, y bực bội cắn Hạ Hành Châu một cái thật mạnh.
Trong khoang miệng hai người lập tức xuất hiện vị tanh ngọt.
"Ưm!"
Y cắn không nhẹ, Hạ Hành Châu khẽ rên một tiếng, lui ra khỏi miệng y, ngẩng đầu nhìn y.
Phương Tri Ngu thở gấp, nhìn thẳng hắn trong bóng tối, ánh mắt lạnh lẽo: "Tỉnh táo chưa?"
Hạ Hành Châu không nói gì, nhưng có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề bị kìm nén của hắn, như đang cố gắng kìm chế bản thân.
Suốt dọc đường tới đây, hắn vẫn luôn kìm chế bản thân.
Hắn lo mình sẽ làm Phương Tri Ngu sợ, liên tục tự nhủ không thể làm bậy. Nhưng vừa nhìn thấy Phương Tri Ngu, hắn lập tức quên sạch.
Trong bóng tối, Phương Tri Ngu không thấy rõ biểu cảm của hắn. Y giật nhẹ đôi tay bị trói, giọng dịu xuống một chút: "Cậu buông ra trước..."
Lời còn chưa dứt, y đột nhiên bị Hạ Hành Châu bế lên, xoay người đặt lên tủ huyền quan ở bên cạnh.
Hạ Hành Châu nhặt thẻ phòng dưới đất lên, c*m v** khe.
Đèn trong phòng bật sáng, hai người cuối cùng cũng nhìn rõ nhau.
Phương Tri Ngu ngồi trên tủ huyền quan, hai tay bị trói, cổ áo lộn xộn, đôi môi sưng đỏ, ánh mắt ướt át.
Tựa như đóa hoa cao ngạo lạnh lùng rơi xuống trần gian, hoàn toàn là dáng vẻ mặc người ta muốn làm gì thì làm.
Hô hấp Hạ Hành Châu cứng lại. d*c v*ng vốn đã bị đè xuống một chút lại ngóc đầu dậy, phấn khởi đến tận cùng. Quần jean chật cứng, khiến hắn khó chịu vô cùng.
Thật ra vừa rồi hắn có thể làm đến bước cuối, chỉ là hắn không muốn làm như vậy.
Hắn không muốn ép Phương Tri Ngu, cũng không nỡ.
Dưới ánh đèn sáng ngời, Phương Tri Ngu cũng nhìn thấy biến hóa của hắn, cùng vết ướt át ở quần mình.
Là do bị bản thân bắn trúng.
"..."
Rõ ràng cả hai vẫn mặc quần áo, lại k*ch th*ch hơn cả không mặc, còn cả mùi hương nào đó lơ lửng trong không khí càng khiến thái dương Phương Tri Ngu giật nhẹ.
Thế mà kẻ khởi xướng lại đi nhìn y với dáng vẻ vô tội pha lẫn tủi thân.
Phương Tri Ngu ổn định tinh thần, giơ đôi tay bị cà vạt trói lên, nói với Hạ Hành Châu: "Cởi ra."
Hai chữ ngắn gọn, với giọng điệu mệnh lệnh.
Thấy cổ tay y hằn vệt đỏ do giãy giụa, đáy mắt Hạ Hành Châu lóe lên vẻ ảo não và đau lòng. Hắn thấp giọng nói "Xin lỗi", sau đó cởi bỏ cà vạt đang trói tay Phương Tri Ngu.
Ngay khoảnh khắc cà vạt được tháo ra, Phương Tri Ngu giơ tay, thẳng tay tát hắn một cái.
Chát.
Mặt Hạ Hành Châu bị đánh lệch sang một bên, ngay sau đó lại bị ngón tay thon dài khỏe khoắn của Phương Tri Ngu bóp cằm, xoay mặt trở về.
Phương Tri Ngu nắm hàm dưới hắn, gằn từng chữ: "Bây giờ tỉnh táo chưa?"
Đối với Phương Tri Ngu, y không ngại chơi các kiểu đa dạng trên giường. Tâm trạng tốt cũng sẵn sàng thử những cái mới với Hạ Hành Châu. Dù sao trong chuyện này hai bên đều có thể đạt được kh*** c*m, không có gì phải ngại.
Nhưng điều đó không có nghĩa là y thích bị Hạ Hành Châu chơi cưỡng ép bất ngờ như vậy.
Bốn mắt nhìn nhau, Hạ Hành Châu mím môi, không nói lời nào.
Rõ ràng người làm sai là hắn, vậy mà ánh mắt lại lộ rõ vẻ ủy khuất, như chú chó lớn bị bỏ rơi.
Thấy vậy, Phương Tri Ngu cũng mặc kệ hắn, buông tay muốn đi xuống.
Nhưng Hạ Hành Châu lại tiến tới, hai tay chống hai bên, ngăn y lại.
"Cậu muốn làm gì?" Phương Tri Ngu lạnh giọng hỏi: "Trói tôi lần nữa sao?"
"Xin lỗi." Hạ Hành Châu nắm cổ tay y, cúi đầu hôn lên vệt đỏ do cà vạt để lại, "Đau không?"
Dấu vết không quá nghiêm trọng, chỉ là da Phương Tri Ngu trắng, nhìn rất chói mắt.
Phương Tri Ngu rút tay về, không trả lời, hỏi lại: "Cậu tới đây làm gì?"
"Anh chặn wechat em, lại không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, còn cười nói với họ Vệ kia, em có thể không tới sao?"
Hạ Hành Châu trách móc, càng nói về sau lại biến thành tủi thân, mắt mong mỏi nhìn Phương Tri Ngu: "Anh đừng quên, anh là người có gia đình rồi."
Phương Tri Ngu vốn cố ý lạnh nhạt Hạ Hành Châu hai ngày, cho hắn một bài học nhớ đời.
Chuyện Vệ Đình cũng là y cố tình để Trần Tuấn lộ ra.
Chỉ là không ngờ, một Vệ Đình thôi lại k*ch th*ch Hạ Hành Châu đến vậy.
"Cậu đang nói linh tinh gì vậy." Phương Tri Ngu nhíu mày, "Tôi với Vệ Đình chỉ là bàn chuyện làm ăn mà thôi."
"Anh nghĩ vậy không có nghĩa là anh ta cũng nghĩ vậy." Hạ Hành Châu hừ lạnh, "Rõ ràng anh ta có ý đồ với anh, tốt nhất anh nên tránh xa anh ta ra."
Qua những lần tiếp xúc hôm nay, Phương Tri Ngu biết Vệ Đình đã buông bỏ suy nghĩ với mình, lui về vị trí đối tác bình thường.
Nhưng Hạ Hành Châu không biết, mà Phương Tri Ngu cũng không định nói.
Y vẫn chưa nguôi giận vì hành vi cưỡng ép vừa rồi của Hạ Hành Châu, nên cho Hạ Hành Châu một chút bài học.
Huống hồ, đàn ông đang ghen tai điếc mắt mù, nói gì hắn cũng sẽ không nghe lọt.
Phương Tri Ngu dứt khoát bâng quơ nói: "Công ty Công nghệ Trác Việt là đối tác của tập đoàn, sau này cơ hội gặp mặt sẽ có rất nhiều. Yêu cầu của cậu, thứ lỗi tôi không thể đáp ứng."
"Có nhiều công ty để hợp tác mà, thiếu anh ta thì có sao." Hạ Hành Châu khó chịu nói, "Em không thích anh gặp anh ta."
"Cậu vẫn còn là con nít à? Làm việc theo sở thích của bản thân?" Phương Tri Ngu cười lạnh, "Lúc trước cậu cũng đâu thích kết hôn với tôi, nhìn xem bây giờ cậu đang làm gì?"
Hạ Hành Châu: "..."
Lúc trước là em bị mù.
Phương Tri Ngu nói làm Hạ Hành Châu á khẩu không trả lời được, cơn giận trong lòng cũng tan đi không ít.
Hạ Hành Châu đề nghị: "Thế này, để em cho người tìm đối tác thích hợp khác cho anh. Công ty công nghệ có rất nhiều, không nhất thiết phải hợp tác với bọn họ."
"Ồ?" Phương Tri Ngu cong môi, ý cười lại không chạm tới đáy mắt, "Bây giờ sếp Hạ nhỏ định nhúng tay vào sự vụ công ty, bác bỏ quyền quyết định của tôi sao?"
Hạ Hành Châu vội vàng giải thích: "Anh biết em không có ý đó mà..."
"Tôi không biết." Phương Tri Ngu ngắt lời hắn, chỉ tay xuống dưới, "Tôi chỉ biết, cậu đang chọc vào tôi, rất khó chịu."
Hạ Hành Châu: "..."
"Khụ."
Hạ Hành Châu hơi dịch ra một chút, nhưng chỗ kia vẫn rất rõ ràng.
Hắn lẩm nhẩm "Sắc tức là không, không tức là sắc*", cố dời đi sự chú ý. Giây tiếp theo, Phương Tri Ngu gập chân lại, cọ đầu gối vào.
(*) Một câu nói nổi tiếng trong Phật pháp
Cơ thể Hạ Hành Châu cứng đờ, lưng căng thẳng, đột ngột nhìn Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu khẽ nâng mắt, giọng mang theo ba phần quan tâm, bảy phần mỉa mai: "Phản ứng lớn vậy, bọc chặt vậy không khó chịu sao?"
"... Khó chịu." Hạ Hành Châu miệng khô lưỡi khô, không nhịn được nhích tới trước một chút, muốn giảm bớt cảm giác này.
Khó chịu đến mức hắn sắp nổ tung.
"Vô dụng." Phương Tri Ngu khẽ mắng một tiếng, hơi nâng cằm lên: "Ôm tôi vào trong."
"!!"
Hạ Hành Châu ngẩn ngơ trong chớp mắt, rồi lập tức cúi xuống hôn y một cái thật mạnh, sau đó bế người đi vào trong, đặt lên giường.
Phương Tri Ngu rơi vào chiếc giường mềm mại, vừa chống tay ngồi dậy thì Hạ Hành Châu đã áp xuống, cúi đầu ngậm lấy môi y.
Hai người vừa hôn vừa c** q**n áo của đối phương, rất nhanh quần áo đã vương vãi đầy đất.
Hạ Hành Châu tách hai chân ra, một tay cởi dây lưng mình.
"Khoan đã."
Phương Tri Ngu đè tay Hạ Hành Châu lại, mượn lực xoay người đè hắn xuống, sau đó rút dây lưng bên hông Hạ Hành Châu ra, gọn gàng trói chặt hai tay hắn.
Hạ Hành Châu: "??"
Phương Tri Ngu nhìn xuống hắn từ trên cao, mỉm cười: "Có qua có lại."
...
Nhiệt độ trong phòng tăng cao, hỗn loạn và mờ ám.
Đến khi mọi thứ bình lặng trở lại thì đã gần hừng đông. Trong lúc đó, điện thoại hai bên liên tục vang, nhưng không ai để ý, cả tiếng gõ cửa cũng bị bỏ qua.
Hạ Hành Châu thỏa mãn ôm Phương Tri Ngu, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.
Mà ở trong lòng hắn, Phương Tri Ngu đã bị hắn hành hạ đến mềm nhũn cả người, nặng nề thiếp đi từ lâu.
"Ngủ ngon, cục cưng."
Hạ Hành Châu cúi đầu hôn đỉnh đầu Phương Tri Ngu, sau đó duỗi tay tắt đèn phòng.
Phương Tri Ngu bị đánh thức bởi tiếng chuông dồn dập.
Y bị Hạ Hành Châu ôm chặt trong ngực, điện thoại trên mặt đất vẫn không ngừng reo, nghe tiếng chuông hình như là của Hạ Hành Châu.
"Điện thoại cậu kêu." Phương Tri Ngu đẩy Hạ Hành Châu, "Có người tìm cậu."
Hạ Hành Châu cựa mình, dùng chân chặn y lại, không ngủ đủ nên giọng nói pha chút giọng mũi: "Kệ đi, lát xem."
Lúc này, tiếng chuông dừng lại.
Tối qua chơi quá dữ, Phương Tri Ngu cũng hơi mệt, Hạ Hành Châu nói vậy y cũng không quan tâm nữa.
Màn cửa dày ngăn cách ánh sáng bên ngoài, trong phòng tối mịt, cũng không biết đã mấy giờ.
Phương Tri Ngu bật đèn đầu giường, nhìn quanh: "Điện thoại tôi đâu?"
"Hả?" Hạ Hành Châu buông y ra, nhổm dậy, "Hình như rơi dưới đất, để em tìm xem."
Hắn tr*n tr**ng xuống giường, tìm được điện thoại của Phương Tri Ngu trong đống quần áo rồi đưa cho y.
Phương Tri Ngu nhận lấy, ánh mắt dừng lại trên cơ thể tr*n tr** của hắn một chút. Hạ Hành Châu bắt được, khẽ nhếch môi: "Nhìn gì đó?"
"Cậu không mặc quần áo vào được à?" Phương Tri Ngu hỏi.
Hạ Hành Châu thản nhiên nói: "Có phải chưa từng thấy đâu, hơn nữa ở đây cũng không có đồ của em."
Cũng đúng. Phương Tri Ngu không nói thêm, cúi đầu mở điện thoại lên.
9 giờ 20 phút.
Còn sớm, cách chuyến bay chiều 5 tiếng nữa.
Thứ thu hút Phương Tri Ngu là thông báo cuộc gọi nhỡ của Trần Tuấn, tổng cộng 15 cuộc.
Có chuyện gấp sao?
Phương Tri Ngu nghi ngờ, mở khoá điện thoại gọi lại cho hắn.
Trần Tuyển bắt máy rất nhanh, giọng vừa sốt ruột vừa bất lực: "Sếp Phương! Cuối cùng ngài cũng nghe máy rồi! Ngài mà không nghe nữa là tôi nhảy lầu mất!"
Phương Tri Ngu sầm mặt: "Xảy ra chuyện gì?"
"Tối qua ngài và sếp Hạ nhỏ ở hành lang khách sạn bị chụp lại rồi!! Weibo nổ rồi! Không đè xuống được! Ngài mau xem đi!!"
Hành lang khách sạn...
Phương Tri Ngu nheo mắt, nhớ lại cảnh Hạ Hành Châu đè mình ở hành lang tối qua.
Y cúp máy, nhanh chóng mở weibo.
#Tình yêu của Hạ Hành Châu bại lộ!!#
#Hạ Hành Châu cưỡng hôn đồng tính ở hành lang khách sạn!#
#Đối tượng bị Hạ Hành Châu cưỡng hôn thân phận bí ẩn, nghi ngờ bị tư bản bao nuôi!#
#Hạ Hành Châu tình một đêm với đồng tính!!#
#Hình tượng độc thân của Hạ Hành Châu sụp đổ, đêm khuya cưỡng hôn người khác tại khách sạn#...
Top 10 hot search, một mình Hạ Hành Châu chiếm năm mục!
Mỗi mục đều mang nhiệt độ kh*ng b*.
Phương Tri Ngu click vào mục có chữ "Bạo", nhìn thấy đoạn video mình và Hạ Hành Châu hôn môi ở hành lang.
____
Canh thịt băm...
Quyết định đổi xưng hô của em Hạ từ c46 nhe, anh Phương thì để xem tình hình.
