Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 47: Tìm tới cửa



Lần này Phương Tri Ngu đến Thâm Quyến có hai mục đích chính.

Một là khảo sát các vấn đề liên quan đến dự án mới tại Thâm Quyến, hai là trực tiếp đến thăm trụ sở chính của Công ty Công nghệ Trác Việt.

Hệ thống quản lý y tế mà Công ty Công nghệ Trác Việt nghiên cứu và phát triển đã nhận được rất nhiều lời khen, Phương Tri Ngu dự định sẽ tiến hành thay thế hệ thống này trong các chuỗi nhà hàng và khách sạn trực thuộc tập đoàn.

Ngày hôm sau, Phương Tri Ngu cùng Trần Tuấn khởi hành đến trụ sở chính của Công ty Công nghệ Trác Việt.

Xe dừng lại trong khuôn viên của Trác Việt. Phương Tri Ngu xuống xe, dưới sự dẫn đường của nhân viên tiếp đón, đi vào tòa nhà chính của công ty.

Vệ Đình đã chờ sẵn trong phòng họp. Nhìn thấy Phương Tri Ngu, hắn nở nụ cười nhã nhặn lễ độ: "Sếp Phương."

Hắn tiến lên đưa tay, bắt tay Phương Tri Ngu trong chốc lát, sau đó đúng mực thu tay về.

"Sếp Vệ." Phương Tri Ngu khẽ gật đầu với hắn, "Làm phiền rồi."

"Nói vậy khách sáo quá." Vệ Đình cười nói, "Cậu chịu đích thân tới đây là vinh hạnh của Trác Việt chúng tôi."

Vệ Đình khác hẳn tên Liêu Chí Tân ăn chơi trác táng kia. Hắn là người thật sự làm việc, rất rõ giá trị khi hợp tác với Tập đoàn họ Hạ. Nếu không thể tiến thêm một bước với Phương Tri Ngu, hắn càng phải nắm chặt cơ hội hợp tác sâu hơn với Tập đoàn họ Hạ.

Sau vài câu xã giao, Vệ Đình làm động tác mời: "Vậy tôi dẫn sếp Phương đi tham quan một vòng nhé?"

Phương Tri Ngu: "Làm phiền."

Trước tiên Vệ Đình dẫn Phương Tri Ngu tham quan văn hóa doanh nghiệp của Trác Việt, giới thiệu triết lý phát triển và ưu thế kỹ thuật của công ty. Đi theo còn có Trần Tuấn và các nhân sự nòng cốt của Trác Việt.

Sau đó, đoàn người tiếp tục tham quan các bộ phận nòng cốt như Nghiên cứu phát triển kỹ thuật và Khu kiểm thử phần mềm.

Tập đoàn họ Hạ từng có hợp tác với Trác Việt, Phương Tri Ngu cũng rất tin tưởng kỹ thuật của họ. Chuyến đi lần này chủ yếu là tìm hiểu sâu hơn, chuẩn bị cho hợp tác lâu dài.

Khi tham quan bộ phận Nghiên cứu kỹ thuật, Phương Tri Ngu chợt nhớ tới Nhất Diệp Chi Châu.

Nếu y nhớ không lầm, Nhất Diệp Chi Châu từng nói mình là nhân viên kỹ thuật của Trác Việt, đảm nhiệm vị trí phát triển kỹ thuật.

Phương Tri Ngu không khỏi nhìn những nhân viên bộ phận Nghiên cứu kỹ thuật lâu hơn một chút.

Tuy y và Nhất Diệp Chi Châu quen biết đã nhiều năm, nhưng lại chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng trao đổi tên thật.

Y chỉ biết Nhất Diệp Chi Châu khoảng 30 tuổi, ngoại hình hẳn là không tệ, nếu không cũng sẽ không đại diện bộ phận tham gia cuộc thi đọc diễn cảm. Nhưng chỉ dựa vào những thông tin mơ hồ đó, thật sự không thể nhận ra là ai.

"Sếp Phương?"

Vệ Đình lên tiếng ngắt ngang dòng suy nghĩ của y: "Cậu sao vậy?"

"Không có gì." Phương Tri Ngu thu lại ánh mắt. Không phải y cố tình dò xét thân phận của Nhất Diệp Chi Châu, chỉ là vừa đến đây, lại đột nhiên nhớ tới người này.

Vệ Đình nghe vậy cũng không hỏi thêm, đề nghị: "Vậy chúng ta về phòng họp trước đi?"

"Được."

Đoàn người rời khỏi bộ phận nghiên cứu, vừa quay lại phòng họp ngồi xuống, điện thoại của Phương Tri Ngu rung lên mấy cái.

Y lấy ra xem, trong mắt thoáng hiện một chút ngạc nhiên.

Người gửi tin nhắn là Nhất Diệp Chi Châu. Đối phương hỏi y đang làm gì, sao dạo này không live stream.

Đây là lén lười biếng trong giờ làm việc à?

Nếu không phải hai người chưa từng gặp mặt, Phương Tri Ngu còn tưởng đối phương đã nhận ra mình.

[Phương cục cưng: *Định vị*]

[Phương cục cưng: Đang tham quan công ty của các cậu.]

Hạ Hành Châu đứng phắt dậy khỏi sofa, trừng mắt nhìn đi nhìn lại dòng chữ "Công ty TNHH Công nghệ Trác Việt Thâm Quyến" trên màn hình mấy lần!

Phương Tri Ngu chặn hắn, gọi điện không nghe, nhắn tin không trả lời.

Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể dùng tài khoản phụ để thăm dò tình hình.

Nhưng không thể ngờ, tình hình thăm dò được còn tệ hơn!

Không phải Phương Tri Ngu đi khảo sát dự án à? Sao lại chạy tới Trác Việt rồi?!

Cái người tên Vệ Đình lần trước chính là ông chủ công ty này đúng không? Anh ta cũng đang ở đó?!

Nhớ lại lần trước Vệ Đình tặng quà cho Phương Tri Ngu, lại còn lôi lôi kéo kéo, mặt mũi Hạ Hành Châu tối sầm, bấm điện thoại đến kêu lách cách.

[Nhất Diệp Chi Châu: Hoảng sợ.jpg]

[Nhất Diệp Chi Châu: Sao cậu lại ở công ty bọn tôi?!]

[Nhất Diệp Chi Châu: Đừng nói là tới tìm tôi đấy nhé? /xoa tay/]

Gửi xong, nhìn thấy bên Phương Tri Ngu hiển thị "đang nhập", Hạ Hành Châu lại vội vàng gửi thêm một câu.

[Nhất Diệp Chi Châu: Sao cậu không nói sớm, tôi đang đi công tác ở chỗ khác rồi.]

Bên kia đang nhập rồi dừng lại, Hạ Hành Châu khẽ thở phào.

Hiện tại hắn vẫn chưa nghĩ xong phải giải thích thân phận Nhất Diệp Chi Châu thế nào, tạm thời chưa định bại lộ. Hơn nữa Phương Tri Ngu còn đang tức giận, lộ thân phận lúc này chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa.

[Phương cục cưng: Tới bàn chuyện hợp tác.]

[Nhất Diệp Chi Châu: Bàn chuyện hợp tác với công ty tôi? Giờ cậu đang ở cùng ông chủ bọn tôi à?]

[Phương cục cưng: Ừm, bận rồi, lát nói.]

Thật sự là vậy!

Hạ Hành Châu chuyển về tài khoản chính, nhắn tin cho Trần Tuấn hỏi lịch trình ở Thâm Quyến, khi nào trở về.

Trần Tuấn không trả lời ngay, mà thấp giọng xin chỉ thị của Phương Tri Ngu.

Từ sáng hôm nay Phương Tri Ngu đã nhìn thấy mấy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của Hạ Hành Châu.

Nhưng tất cả đều bị y phớt lờ, ngay cả wechat của Hạ Hành Châu cũng còn nằm trong danh sách chặn của y.

Y cũng không hề ngạc nhiên khi Hạ Hành Châu tìm tới Trần Tuấn. Trần Tuấn hỏi y có thể tiết lộ lịch trình hay không. Phương Tri Ngu "Ừ" một tiếng, xem như đồng ý.

Vệ Đình thấy vậy thì hỏi: "Sếp Phương có việc bận sao? Hay là chúng ta dời cuộc họp lại?"

"Không cần, chỉ là chút việc riêng." Phương Tri Ngu úp điện thoại xuống bàn, tiến vào trạng thái làm việc, "Anh nói tiếp đi."

Vệ Đình gật đầu: "Vậy trước tiên tôi sẽ giới thiệu đội ngũ nhân viên của trung tâm kỹ thuật chúng tôi..."

Nhân lúc cuộc họp chưa vào trọng tâm, Trần Tuấn nhanh chóng trả lời tin nhắn của Hạ Hành Châu, nói rõ lịch trình cho hắn, còn gửi kèm định vị.

[Trần Tuấn: *Định vị*]

[Sếp Hạ nhỏ: Ông chủ của Trác Việt cũng ở đó à?]

[Trần Tuấn: Có.]

[Trần Tuấn: *Hình ảnh*]

Trần Tuấn gửi bức ảnh vừa chụp để làm tư liệu.

Hạ Hành Châu mở ra xem. Trong ảnh, Phương Tri Ngu và Vệ Đình ngồi đối diện nhau, trò chuyện rất vui vẻ, ánh mắt Vệ Đình luôn dán lên người Phương Tri Ngu.

Hạ Hành Châu xem mà chỉ muốn chọc mù mắt hắn ta. Hắn trầm mặt gửi tin nhắn cho Trần Tuấn.

[Hạ Hành Châu: Tên này có ý đồ xấu với sếp Phương nhà chúng ta. Anh trông chừng kỹ cho tôi, đừng để anh ta tới quá gần.]

Lần trước Trần Tuấn không đi tới khu nghỉ dưỡng cùng họ nên cũng không rõ xung đột giữa hai người.

Nhưng tâm tư của Vệ Đình với Phương Tri Ngu thì Trần Tuấn nhìn thấy rõ ràng.

Thấy Hạ Hành Châu nói vậy, Trần Tuấn lập tức như tìm thấy đồng minh.

[Trần Tuấn: Sếp Hạ nhỏ cũng biết chuyện này à?]

[Trần Tuấn: Tôi nói chứ, ý đồ của sếp Vệ này với sếp Phương đúng là rõ mồn một, người qua đường cũng thấy!]

[Trần Tuấn: Lúc trước hai bên hợp tác, chỉ đưa tài liệu thôi mà hắn cũng phải đích thân chạy tới một chuyến, còn một hai phải đưa tận tay sếp Phương.]

[Trần Tuấn: Ông chủ của một công ty lớn như vậy mà còn tranh làm việc của chân chạy vặt, đúng là bất chấp mặt mũi.]

[Trần Tuấn: Lúc nãy hắn còn muốn mời sếp Phương ăn tối, rõ ràng là chưa chịu bỏ cuộc!]

[Trần Tuấn: Nhưng ngài yên tâm, tối nay chúng tôi còn phải ăn cơm với bên phê duyệt dự án, không đ**m xỉa tới hắn.]

[Trần Tuấn: Cuộc họp sắp bắt đầu rồi, tôi không nói chuyện với ngài nữa!]

Mỗi một tin nhắn Trần Tuấn gửi, sắc mặt Hạ Hành Châu lại tối thêm một phần.

Hình ảnh Vệ Đình dây dưa Phương Tri Ngu ở buổi đấu giá lần trước vẫn còn rõ ràng trước mắt.

Cho dù biết rõ Phương Tri Ngu không có tình cảm với Vệ Đình, Hạ Hành Châu vẫn thấy bực bội không thôi.

Chỉ cần tưởng tượng cảnh hiện tại người này đang đảo quanh xum xoe Phương Tri Ngu, lòng hắn đã rối loạn, như ngồi trên đống lửa.

Tối qua Phương Tri Ngu chặn hắn, lại không trả lời tin nhắn. Hắn trằn trọc cả đêm, mãi tới khi trời tờ mờ sáng mới chợp mắt được chút ít.

Sống hơn hai mươi năm, Hạ Hành Châu chưa từng trải qua cảm giác canh cánh trong lòng như vậy.

Hắn vốn định lấy lui làm tiến, chờ Phương Tri Ngu về rồi nói chuyện đàng hoàng, cũng chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến lâu dài.

Nhưng nhìn tình hình hôm nay, hắn không thể chờ thêm dù chỉ một giây.

Hắn mở app đặt vé, mua chuyến bay gần nhất đi Thâm Quyến, sau đó quay về phòng thay quần áo, thu dọn đồ chuẩn bị lên đường.

Phương Trình đảo quanh chân hắn. Nhân lúc hắn xoay người thì nhảy thẳng vào túi.

Hạ Hành Châu bế nó ra, thêm nước và thức ăn cho nó, trước khi ra cửa còn xoa đầu nó: "Cục cưng, mày ở nhà nhé, bọn tao sẽ về sớm."

Phương Trình ngửa mặt nhìn hắn, nghiêng đầu kêu: "Meo."

-

Sau khi kết thúc cuộc họp, Phương Tri Ngu khéo léo từ chối lời mời ăn tối của Vệ Đình.

Rời khỏi Trác Việt, hai người tiếp tục đến khu công nghệ cao Thâm Quyến.

Khu này là công viên khoa học công nghệ hạng nhất cấp quốc gia, khu công nghệ cao phía đông Tân Thị được xây dựng lấy nơi này làm hình mẫu.

Khu đất phía đông sắp được đưa ra đấu giá, lịch trình của Phương Tri Ngu tại Thâm Quyến chỉ vỏn vẹn hai ngày.

Từ hôm qua tới nay, có thể nói là làm việc liên tục không ngơi nghỉ.

Kết thúc buổi xã giao với các bộ phận liên quan, Phương Tri Ngu ngồi trong xe, tựa lưng vào ghế, trên mặt mang theo men say nhàn nhạt.

Người lái thay lái xe, Trần Tuấn ngồi trên ghế phụ.

Trần Tuấn quay đầu lại nhìn Phương Tri Ngu, thấy y nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng yên tâm hơn, lấy điện thoại ra mở wechat.

Khung chat có tin nhắn Hạ Hành Châu vừa gửi tới.

[Sếp Hạ nhỏ: Khi nào các anh về?]

Lúc còn ở nhà hàng, hắn đã biết Hạ Hành Châu đến Thâm Quyến rồi, chỉ là đối phương nói muốn tạo bất ngờ cho Phương Tri Ngu, bảo hắn đừng tiết lộ.

Nếu là trước kia, Trần Tuấn chắc chắn sẽ không giữ bí mật thay hắn.

Nhưng nhìn việc Phương Tri Ngu không để ý Hạ Hành Châu, rồi lại cho phép hắn tiết lộ lịch trình, hắn hiểu đây là tình thú giữa hai ông chủ.

Hắn nhanh chóng trả lời tin nhắn của Hạ Hành Châu, trong lòng cảm thán tình yêu sao cứ có mùi chua.

Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước cửa khách sạn.

Trần Tuấn khẽ gọi hai tiếng, Phương Tri Ngu mở mắt, đẩy cửa xuống xe.

Gió đêm hơi oi bức, khiến người vốn có chút men say càng thêm khó chịu. Y nới lỏng cổ áo, bước nhanh vào đại sảnh khách sạn.

Trần Tuấn lấy cớ còn việc, không đi cùng y.

Thang máy từ từ đi lên. Phương Tri Ngu đưa tay day day huyệt thái dương đang c*ng tr**ng.

"Ting!"

Cửa thang máy mở ra. Phương Tri Ngu bước ra, đi dọc hành lang dài về phía phòng mình.

Tầng y ở là khu mà khách sạn dành riêng cho lãnh đạo cấp cao và khách quan trọng của tập đoàn, không có người không liên quan ra vào, hành lang vô cùng yên tĩnh.

Đến trước cửa phòng, Phương Tri Ngu mò tìm thẻ phòng chuẩn bị mở cửa, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc: "Cần em giúp không?"

Động tác trên tay khựng lại. Phương Tri Ngu quay người lại, còn chưa kịp nhìn rõ mặt người đến đã bị đối phương ấn lên cửa, lưng va vào cánh cửa phát ra một tiếng trầm nặng.

"Hạ..."

Chưa kịp nói gì, thân hình cao lớn đã áp xuống, mạnh mẽ hôn y không cho từ chối, nuốt trọn những lời chưa nói vào giữa môi lưỡi.

Là Hạ Hành Châu.

Phương Tri Ngu còn chưa kịp hiểu vì sao hắn lại ở đây, thẻ phòng trong tay đã bị cướp mất.

Quẹt thẻ, mở cửa, đóng cửa. Động tác liền mạch, dứt khoát.

Không ai chú ý tới, ở góc hành lang, một ánh đèn flash yếu ớt vừa lóe lên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...