Trước kia Hạ Hành Châu kết hôn với Phương Tri Ngu hoàn toàn không phải là tự nguyện.
Vì vậy, ngày đi đăng ký hắn chỉ coi như đi làm thủ tục cho xong nhiệm vụ. Ăn mặc cũng rất qua loa, chỉ tiện tay tròng một cái áo thun đen vào rồi ra cửa.
Khi đó, nhân viên đăng ký còn hỏi hắn có cần đổi sang áo sơ mi không, nhìn sẽ hợp với Phương Tri Ngu hơn một chút.
Lúc ấy hắn từ chối ngay không do dự.
Bây giờ nghĩ lại, hắn chỉ hận không thể quay về quá khứ đánh chết bản thân không biết điều khi đó.
Dù không muốn mặc đồ người khác thì cũng có thể ra trung tâm thương mại gần đó mua một bộ, hoặc bảo tài xế mang đến, cũng là chuyện chỉ tốn có một tiếng. Nói cho cùng vẫn là hắn không coi trọng Phương Tri Ngu và cuộc hôn nhân này.
Ngoài chuyện bị phê bình cách ăn mặc, còn có cư dân mạng chỉ ra khoảng cách giữa hai người trong ảnh trông như cả một dải ngân hà. Xét ngôn ngữ cơ thể, đây chính là biểu hiện của sự bài xích sinh lý với đối phương. Giấy hôn thú này tuy là thật, nhưng nhìn còn giả hơn cả ảnh photoshop.
Hạ Hành Châu: "..."
Ai bài xích sinh lý chứ, tối qua còn dán sát cả đêm đó!
"Đừng xem nữa, toàn là bình luận tiêu cực."
Hạ Hành Châu hít sâu một hơi, thoát khỏi weibo.
Từ Thâm Quyến trở về Tân Thị, tài xế Trần đã đợi sẵn ở sân bay, đưa hai người về Khê Hòa Viên.
Tài xế Trần từng gặp Hạ Hành Châu trước đây, nhưng không biết rõ mối quan hệ giữa hắn và Phương Tri Ngu. Nay hai người đã công khai, ông không khỏi nhìn Hạ Hành Châu thêm vài lần.
Trong nhà ông có một cô con gái học cấp hai, cô bé rất hứng thú với những ngôi sao trong giới giải trí, bởi vậy ông cũng đã từng nghe con gái nhắc tên không ít ngôi sao, trong đó có người tên Hạ Hành Châu này.
Nghe nói người trẻ tuổi này rất giỏi, còn trẻ đã là đỉnh lưu gì đó, còn đoạt giải thưởng gì đó.
Những thứ này tài xế Trần không hiểu, ông chỉ biết, Hạ Hành Châu có thể theo đuổi được sếp Phương, điểm này quả thực rất ghê gớm.
Về đến nhà, Phương Tri Ngu vừa mở cửa ra, Phương Trình đã đợi sẵn ở huyền quan lập tức lao tới, dụi vào ống quần y hai cái rồi dứt khoát nằm phịch xuống bên chân y.
"A." Hạ Hành Châu thấy vậy, cười trêu chọc, "Nhóc này biết làm nũng thật."
Phương Trình lật ngửa bụng, mắt trông mong nhìn bọn họ, meo meo hai tiếng.
Phương Tri Ngu thay giày xong, cúi người bóp bóp cái bụng mềm như bông của mèo con, sau đó bế nó lên đi vào trong.
Hai ngày không gặp, Phương Trình rất quấn y, lúc ăn pate còn phải vừa ăn vừa quay đầu nhìn y liên tục.
Buổi tối, hai người không ra ngoài, đặt đồ ăn trên app Trí Vị Trai, để người ta giao đến.
Giữa chừng, Phương Tri Ngu nhận được điện thoại của Phương Lam.
Chuyện công khai của hai người ầm ĩ như thế, tuy hai ông bà không dùng weibo, nhưng cũng biết được việc này từ những người xung quanh, thấy lo lắng nên gọi điện hỏi.
Phương Tri Ngu trấn an hai người, nói rằng mọi việc đã được khống chế, không cần lo lắng.
Nói chuyện một lúc, Phương Lam hỏi đến Hạ Hành Châu.
Phương Tri Ngu nhìn Hạ Hành Châu ngồi đối diện vẫn luôn giúp mình xoa tay, nói với bà: "Cậu ấy đang ở bên cạnh con."
Nói xong đưa điện thoại cho Hạ Hành Châu. Hạ Hành Châu nhận lấy, nói với Phương Lam: "Dì ạ, con là Hành Châu."
Phương Lam quan tâm hỏi hắn, chuyện lần này ầm ĩ như vậy có ảnh hưởng đến công việc của hắn hay không.
Hạ Hành Châu nói là không ảnh hưởng, sau đó trò chuyện với bà thêm một lúc mới cúp máy, trả điện thoại lại cho Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu nhận lấy, tiện tay trả lời mấy tin nhắn.
Từ khi mối quan hệ giữa y và Hạ Hành Châu được đưa ra ánh sáng, y đã nhận được vô số lời thăm hỏi từ bạn bè và người thân.
Đặc biệt là họ hàng ở quê, hỏi y khi nào dẫn đại minh tinh về cho mọi người gặp mặt.
Sau khi ăn xong, Phương Tri Ngu cầm quần áo đi tắm. Hạ Hành Châu đi theo vào, chu đáo hỏi: "Có cần phục vụ tận nơi không, sếp Phương?"
Câu trả lời của Phương Tri Ngu là cởi áo ra ném thẳng lên mặt hắn, lạnh lùng nói: "Ra ngoài."
Hạ Hành Châu biết y đi công tác hai ngày cũng mệt, đành ôm áo của y ra khỏi phòng tắm, trước khi đi còn không quên nói một câu: "Em ở ngay bên ngoài, gọi cái là tới ngay."
Phương Tri Ngu coi như gió thoảng bên tai.
Y một mình ngâm bồn trong phòng tắm nửa tiếng, không có Hạ Hành Châu quấy rối, cảm giác mệt mỏi trên người cũng vơi đi không ít.
Đợi y mặc đồ xong đi ra ngoài, phát hiện Hạ Hành Châu đã tắm ở phòng cho khách xong, lúc này đang ngồi trên giường chờ y, vẫy tay gọi: "Qua đây đi."
Phương Tri Ngu bước tới, ánh mắt dừng lại trên chiếc gối của mình, biểu cảm lộ rõ vẻ ghét bỏ.
Hạ Hành Châu nhìn theo ánh mắt y, lập tức hiểu ra, bật cười nói: "Anh nghĩ cái gì vậy? Em không có làm."
"Thật không?" Phương Tri Ngu nghi ngờ nhìn hắn, không mấy tin tưởng những lời này.
"Đương nhiên là thật rồi, em cũng đâu phải b**n th**." Hạ Hành Châu lên tiếng vì bản thân, cầm gối đưa cho y, "Không tin thì anh kiểm tra đi."
Phương Tri Ngu không yên tâm, tự kiểm tra một lượt, xác nhận gối đầu thật sự không có vật thể khả nghi nào mới yên lòng, đặt gối lại, xốc chăn nằm xuống.
Không ngờ vừa nằm xuống, Hạ Hành Châu đã xoay người đè lên y, giữ chặt hai tay y ấn trên gối đầu.
Phương Tri Ngu không muốn túng dục quá độ: "Đừng quậy."
"Anh cũng quá vô lương tâm rồi." Hạ Hành Châu chỉ trích: "Lúc em làm cho anh em còn chẳng ghét bỏ, vậy mà em mới chạm vào gối của anh một chút anh đã làm cái mặt như muốn quăng ra ngoài, quá đáng thật."
Phương Tri Ngu: "..."
Lời Hạ Hành Châu nói khiến Phương Tri Ngu nhớ lại tối hôm qua, mình bị hắn đè bên bồn tắm, một chân vô lực đặt trên mép bồn, hai tay nắm tóc hắn.
Hạ Hành Châu không những không ghét bỏ, còn nuốt một phần.
Cảnh tượng đó, chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ khiến Phương Tri Ngu cảm thấy s*c t*nh.
"Sao không nói gì?" Hạ Hành Châu thấy y thất thần, dùng chóp mũi cọ cọ mặt y, "Đang nghĩ gì vậy?"
Phương Tri Ngu thu hồi suy nghĩ, cố giữ bình tĩnh nói: "Không có gì, đừng đè tôi, cậu nặng lắm."
"Vậy anh đè em."
Hạ Hành Châu ôm y lật người lại, để y nằm trên người mình. Sau đó một tay giữ gáy y ấn xuống, chuẩn xác hôn lên môi y.
Phương Tri Ngu hé môi đón nhận sự xâm lấn của hắn, hai người trao đổi một nụ hôn dịu dàng mà triền miên.
*
Ba ngày sau, chuyện công khai mới dần hạ nhiệt.
Kỳ nghỉ phép của Hạ Hành Châu đã kết thúc. Hắn bắt đầu tham gia hoạt động tuyên truyền cho 《Đào Vong 2》 cùng những công việc đã sắp xếp từ trước. Phương Tri Ngu cũng bắt đầu công tác chuẩn bị cho dự án khu đất công nghệ cao phía đông thành phố.
Hai người đều bận rộn với công việc của mình, tuy không ở cùng nhau nhưng vẫn duy trì thói quen gọi video mỗi ngày.
Ngày công chiếu đầu tiên của 《Đào Vong 2》, với tư cách nam chính, ngoài việc bị hỏi về nội dung phim, Hạ Hành Châu không tránh khỏi việc bị hỏi đến chuyện kết hôn với Phương Tri Ngu.
"Tôi muốn hỏi anh Châu, nửa kia của anh có đang có mặt tại đây không?"
Đây không phải câu hỏi được sắp xếp trước, nhưng khi khán giả hỏi ra vấn đề này, cả khán phòng đều "ồ" lên một tiếng, nhìn quanh tìm bóng dáng Phương Tri Ngu.
"Đừng tìm." Hạ Hành Châu cười nói, "Dạo này anh ấy bận công việc, không đến được, nhưng chúng tôi vẫn liên lạc mỗi ngày."
Câu "liên lạc mỗi ngày" này đúng là phát cơm chó trắng trợn, khiến tất cả người ở đây bắt đầu ồn ào.
Có người tranh thủ hỏi thêm vài câu liên quan đến hai người, Hạ Hành Châu trả lời qua loa mấy câu rồi kéo chủ đề về lại bộ phim.
Sau đó, có fan cắt đoạn trả lời của Hạ Hành Châu đăng lên weibo, fan CP của hai người lại đẩy từ khoá #Hạ Hành Châu phát cơm chó# lên hot search.
Bộ phận PR luôn giám sát dư luận weibo báo cáo tình hình cho Phương Tri Ngu, hỏi có cần hạ nhiệt hay không.
Phương Tri Ngu mở video ra xem, trả lời không cần.
Quan hệ của hai người đã công khai, không cần phải quá cẩn thận nữa, hơn nữa ngày nào cũng liên lạc là sự thật.
Thời gian bận rộn luôn trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã nghênh đón kỳ nghỉ Quốc Khánh.
Tin tức Tập đoàn họ Hạ bao rạp phim mới của Hạ Hành Châu trọn bảy ngày không ngoài dự đoán lại lên hot search.
Ban đầu nhân viên trong tập đoàn còn tưởng là phúc lợi, không ngờ lại là bằng chứng ông chủ khoe ân ái.
Sau khi phim chiếu, Hạ Hành Châu bắt đầu tham gia các buổi quảng bá ở nhiều nơi, trong đó có một điểm dừng vừa hay tại Tân Thị.
Hôm đó, Phương Tri Ngu cũng đến dự.
Nhờ phúc của Hạ Hành Châu, giờ y cũng được xem như một nửa người nổi tiếng, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác ra ngoài phải đội mũ đeo khẩu trang.
Sau khi buổi quảng bá kết thúc, đoàn làm phim muốn đi liên hoan. Hạ Hành Châu nói mình còn việc nên không tham gia.
Đạo diễn đã hợp tác với hắn hai lần, cũng hiểu tình huống của hắn, cười nói: "Tôi nhớ Hành Châu là người Tân Thị đúng không? Vội về nhà à?"
"Đúng vậy." Hạ Hành Châu cũng không giấu, "Anh ấy đang đợi tôi bên ngoài."
Mọi người đều biết hắn đã kết hôn, cũng đã từng thấy giấy hôn thú trên weibo, nhưng chưa gặp Phương Tri Ngu ngoài đời bao giờ nên vô cùng tò mò.
"Nếu đã là người một nhà, vậy gọi vị kia nhà cậu tới cùng ăn đi?"
Có người đề nghị, những người khác cũng sôi nổi phụ họa.
"Đúng đó, mọi người đều đã thân thiết như vậy rồi, đừng khách sáo."
"Tôi còn chưa gặp sếp Phương ngoài đời bao giờ, thật là mong chờ."
Hạ Hành Châu làm ngơ trước sự mong chờ của mọi người, dứt khoát từ chối: "Để lần sau đi."
Sáng mai còn phải đi quảng bá ở thành phố khác, hắn và Phương Tri Ngu đã gần nửa tháng không gặp, khó khăn lắm mới có thế giới hai người, hắn không muốn mang theo một đống bóng đèn.
Ra khỏi rạp, Hạ Hành Châu nói với trợ lý Tiểu Hứa: "Cậu với tài xế đi ăn đi, mai lại qua đón tôi."
Tiểu Hứa cũng rất tò mò về Phương Tri Ngu, tích cực nói: "Anh Châu, anh muốn đi đâu? Em đưa anh đi."
"Không cần." Hạ Hành Châu xua tay, ném lại một câu "Có người đón" rồi rời đi.
Tiểu Hứa nhìn theo bóng lưng hắn, tiếc nuối thở dài.
Phương Tri Ngu ngồi trong xe chờ Hạ Hành Châu. Hai người gặp nhau xong thì đi ăn trước, sau đó mua vé 《Đào Vong 2》 xem cùng nhau.
《Đào Vong 2》 tiếp nối cốt truyện phần một, bắt đầu từ lúc Giang Viễn chạy trốn khỏi băng đảng m* t**.
Cốt truyện phần hai còn k*ch th*ch hơn phần một. Giang Viễn thoát khỏi thân phận kép là "thành viên băng đảng m* t**" và "cảnh sát nằm vùng", một mình xâm nhập vào ổ m* t** khét tiếng được gọi là vùng đất không người quản.
Hai người chọn hàng ghế cuối cùng. Trong lúc xem phim, Phương Tri Ngu hoàn toàn đắm chìm vào cốt truyện, không để ý Hạ Hành Châu thỉnh thoảng quay đầu nhìn y, cùng với bàn tay của mình cũng đã rơi vào lòng bàn tay đối phương từ lúc nào.
Ra khỏi rạp, có người nhận ra họ, trong đám đông vang lên tiếng hét chói tai.
Hạ Hành Châu kéo khẩu trang xuống chào hỏi các fan, rồi nắm tay Phương Tri Ngu nhanh chóng rời đi.
Bóng dáng hai người tay trong tay bị chụp lại, lan truyền trong các nhóm fan lớn.
Hạ Hành Châu rời nhà non nửa tháng, vừa về đã được Phương Trình tiếp đón nhiệt tình. Mèo con bám lên người hắn kêu meo meo, khiến lòng người mềm nhũn.
"Đừng kêu nữa." Hạ Hành Châu xách nó đặt lên quầy bar.
Phương Tri Ngu chỉ mới đi cất quần áo, vậy mà ra ngoài đã thấy hắn đang khui pate cho Phương Trình, không khỏi nhắc: "Hôm nay nó ăn rồi."
"Ăn thêm một hộp nữa, cũng đâu phải là nuôi không nổi." Hạ Hành Châu không thèm để ý, "Với lại đây là độc đinh nhà mình đó."
Cuộc đối thoại quen thuộc khiến Phương Tri Ngu không còn sức phản bác, mà Phương Trình cũng nằm trên quầy bar, mắt long lanh nhìn y.
Phương Tri Ngu: "..."
Thôi, tùy bọn họ vậy.
Sáng hôm sau, Phương Tri Ngu tiễn Hạ Hành Châu ra cửa.
Tiểu Hứa đứng đợi bên ngoài cuối cùng cũng gặp được Phương Tri Ngu ngoài đời. Cậu ta ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Phương Tri Ngu, đến khi y nhìn qua thì lập tức đứng nghiêm, hô: "Sếp Phương!"
Chỉ thiếu mỗi động tác chào kiểu quân đội.
Phương Tri Ngu khẽ gật đầu: "Chào cậu."
Hạ Hành Châu kéo tay y qua, cúi đầu hôn y, nói: "Chờ em làm xong rồi về."
Phương Tri Ngu: "Ừm."
Hạ Hành Châu rời đi, trong nhà lại trở về yên tĩnh.
Phương Tri Ngu rảnh rỗi không có gì làm, thế là đăng nhập vào nền tảng [The Reader].
[Streamer "Góc Nhỏ" mà bạn theo dõi đang phát sóng.]
Trên đường tới sân bay, Hạ Hành Châu vốn định nhắm mắt nghỉ ngơi, thấy thông báo này lập tức tỉnh hẳn.
Từ khi sống chung với Phương Tri Ngu, Phương Tri Ngu không còn live stream nữa, hôm nay cuối cùng cũng chờ được.
Hắn đeo tai nghe lên, mở nền tảng.
Khung hình live stream của Phương Tri Ngu vẫn là chiếc đèn bàn trong phòng làm việc của y. Hạ Hành Châu đã từng vào phòng làm việc, có thể tưởng tượng ra dáng vẻ y đang ngồi trước máy tính lúc này.
Phương Tri Ngu đọc một bài văn xuôi ngắn.
Khả năng khống chế nhịp đọc của y điêu luyện đến mức khiến người nghe bất giác chìm vào cảm xúc theo giọng đọc, như thể chạm được linh hồn của văn chương qua âm thanh.
Thấy buổi live sắp kết thúc, Hạ Hành Châu chuyển sang tài khoản phụ, gửi tin nhắn cho Phương Tri Ngu.
[Nhất Diệp Chi Châu: Tôi có thể yêu cầu một bài thơ không?]
Phương Tri Ngu đọc xong câu cuối cùng, vừa lúc nhìn thấy tin nhắn của hắn, tiện tay trả lời.
[Phương: Thơ gì?]
[Nhất Diệp Chi Châu: Sonnet 018 của Shakespeare.]
Phương Tri Ngu: "?"
Người từng đọc 《Sonnet》 đều biết nội dung của bài thứ 18 là gì. Phương Tri Ngu cũng vô cùng quen thuộc, thậm chí trên giá sách của y còn có bản gốc.
Điều y không hiểu là tại sao Nhất Diệp Chi Châu lại đột nhiên muốn nghe bài thơ tình này.
Nhưng không lâu sau đối phương đã giải đáp nghi vấn cho y.
[Nhất Diệp Chi Châu: Tôi học một chút, về đọc cho vợ tôi nghe.]
Ra là vậy.
Phương Tri Ngu trả lời "Được", sau đó tìm nội dung bắt đầu đọc.
"Shall I compare thee to a summer's day?
Thou art more lovely and more temperate..."
Tiếng Anh trôi chảy vang lên trong tai nghe, Hạ Hành Châu chỉnh nhỏ âm lượng, có cảm giác như Phương Tri Ngu đang thì thầm bên tai mình.
Phương Tri Ngu đọc xong bản tiếng Anh, lại đọc một lần nữa bằng tiếng Trung.
Hạ Hành Châu lưu bản ghi âm lại, thấy Phương Tri Ngu nhắn hỏi hắn đã nhận được chữ ký của Hạ Hành Châu chưa.
[Nhất Diệp Chi Châu: Nhận được rồi! Cảm ơn bạn của tôi! Tôi rất thích!]
Đợi Phương Tri Ngu offline, Hạ Hành Châu nhắn tin cho người bạn ở Thâm Quyến của mình, hỏi đối phương khi nào về, nhớ gửi đồ cho hắn.
Người bạn có vẻ rất bận, mãi đến khi hắn xuống máy bay ở thành phố S mới gọi lại.
"Vài hôm nữa tôi về, việc tôi đã làm thì cậu cứ yên tâm."
"Được." Hạ Hành Châu yên lòng.
Cùng lúc đó, Phương Tri Ngu thoát khỏi nền tảng.
Ứng dụng ghi chú nhảy thông báo, nhắc y đã đến lúc đưa Phương Trình đi tiêm vắc-xin nhắc lại.
Phương Trình có thú y cố định, Phương Tri Ngu đặt lịch ngày mai trên app.
Sáng hôm sau, y đưa Phương Trình đi tới thú y tiêm vắc-xin, tiện thể mua hai liều thuốc tẩy giun.
Phương Trình xinh xắn, tính tình lại ngoan ngoãn, trước giờ luôn được nhân viên thú y yêu thích, lần này đến hiển nhiên cũng được v**t v* nhiệt tình.
Trên đường về, Phương Tri Ngu nhận được điện thoại của Hạ Kiến Chương.
Hạ Kiến Chương đã trở về, bảo y có rảnh thì tới ăn bữa cơm.
Phương Tri Ngu về nhà đặt Phương Trình xuống, xác nhận tinh thần và khẩu vị của nó đều ổn, không bị ảnh hưởng bởi vắc-xin. Sau đó y mang theo chặn giấy kỳ lân đã mua được cho Hạ Kiến Chương đi đến nhà tổ họ Hạ.
Hạ Kiến Chương không ngờ y đi tham gia tiệc đấu giá một chuyến lại còn mang quà về cho mình, vô cùng yêu thích chặn giấy kỳ lân này.
Khen Phương Tri Ngu xong, Hạ Kiến Chương lại tranh thủ chèn ép người bạn thân họ Chung của mình: "Ông già họ Chung kia chắc cũng lấy không ít tiền của con nhỉ? Ông già này, đúng là già mà không biết xấu hổ."
"Được mà, tiền nào của nấy." Phương Tri Ngu khéo léo trả lời, trong lòng thầm nghĩ, ông ấy kiếm tiền từ con trai ngài còn nhiều hơn.
Hai người nói chuyện một lúc, không tránh khỏi nhắc đến chuyện y và Hạ Hành Châu công khai.
Hạ Kiến Chương cũng đã xem video. Thân là trưởng bối, ông rất vui khi thấy tình cảm của hai người ổn định, vui cười nói với Phương Tri Ngu: "Công khai tốt lắm, đây là chuyện tốt."
Hạ Kiến Chương dù sao cũng là trưởng bối, lại còn là cấp trên của mình. Video như vậy bị ông nhìn thấy khiến Phương Tri Ngu hơi gượng. Y ho nhẹ một tiếng, chuyển sang nói về dự án mới ở Thâm Quyến.
Ăn tối xong, Phương Tri Ngu chuẩn bị về. Vừa ra cửa thì đụng phải chú Lưu từ ngoài đi vào.
"Tri Ngu." Chú Lưu gọi y lại, trong tay cầm một bưu kiện, "Bảo vệ vừa đưa thư tới, nói là của Hành Châu, cũng không biết sao lại gửi về nhà tổ. Hay cậu mang về giúp nó?"
Hạ Hành Châu đang ở Khê Hòa Viên, nhờ Phương Tri Ngu mang về cũng không có gì lạ.
Phương Tri Ngu nhận lấy: "Được."
"Có cần người đưa cậu về không? Tối rồi, đường không dễ đi." Chú Lưu quan tâm hỏi.
"Không cần đâu, có đèn đường." Phương Tri Ngu cười nói: "Cháu cũng quen đường, không cần lo lắng."
Chú Lưu gật đầu: "Lái xe cẩn thận nhé, để chú tiễn cậu ra ngoài."
Phương Tri Ngu biết ông lo lắng nên cũng không từ chối. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, mãi đến khi y lên xe, chú Lưu mới chậm rãi quay vào.
Về đến Khê Hòa Viên, Phương Trình vừa thấy y lập tức lao tới, giơ móng vuốt lên đòi lấy phong thư trên tay y.
Phương Trình có một sở thích, chính là cào phá mọi loại giấy, bao gồm hộp, phong thư vân vân, và nó luôn cho rằng những thứ bằng giấy Phương Tri Ngu mang về đều là của nó.
Phương Tri Ngu cầm phong thư vào phòng khách, thuận tay đặt lên quầy bar, rồi đi rót nước uống.
Hôm nay đầu bếp làm món Hồ Nam, khá đậm đà, bây giờ y có hơi khát nước.
Phương Trình nhờ cái ghế nhảy lên quầy bar, cúi đầu ngửi phong thư, lại dùng móng đẩy đẩy, cuối cùng dứt khoát nằm đè lên, coi nó như cái đệm.
Phương Tri Ngu thấy nó vẫy đuôi nhàn nhã, đáy mắt thoáng ý cười. Y đặt ly nước xuống, nắm đuôi nó bóp mấy cái.
Phương Trình quay đầu lại, nhìn y kêu meo meo hai tiếng.
Phương Tri Ngu buông tay, về phòng lấy đồ đi tắm. Đợi y tắm xong ra ngoài, Phương Trình đã không còn ở trên quầy bar.
Y bước tới, định cất phong thư, lại nhìn thấy ly nước lúc nãy chưa kịp dọn đã bị Phương Trình làm đổ, nước còn sót lại trong ly đổ hết lên phong thư.
Bên ngoài phong thư có túi chống thấm nước, nhưng đã bị Phương Trình cào rách mấy chỗ, nước theo đó chảy vào trong.
Phương Tri Ngu thấy thế vội vàng cầm phong thư lên, tháo túi chống nước, sau đó lấy giấy lau khô.
Dù vậy, phong thư vẫn có vài vết ướt.
Cũng không biết thư bên trong có bị ảnh hưởng không, phải phơi khô ngay mới được. Nhưng đây là đồ của Hạ Hành Châu, y cũng không tiện tự ý mở ra.
Thủ phạm Phương Trình đã chạy án, Phương Tri Ngu chỉ đành gánh thay.
Y gọi cho Hạ Hành Châu, định nói cho hắn biết tình trạng phong thư, hỏi xem có thể mở ra hay không.
Hạ Hành Châu không nghe máy. Phương Tri Ngu đoán hắn vẫn đang bận. Y suy nghĩ hai giây rồi quyết định cứ mở trước đi rồi tính, có gì sẽ giải thích với Hạ Hành Châu sau.
Phong thư gửi tới từ Thâm Quyến. Phương Tri Ngu tránh phần địa chỉ, cẩn thận mở miệng phong bì, lấy thư bên trong ra.
Là một phong thư màu vàng.
Y không ngờ bên trong phong thư lại còn một phong thư khác.
Y lật phong thư lại, ánh mắt dừng trên tên người nhận, rồi chợt khựng lại...
[To: Nhất Diệp Chi Châu]
Phương Tri Ngu tưởng mình nhìn nhầm, cầm phong thư nhìn đi nhìn lại mấy lần, xác nhận chữ trên đó đúng là "Nhất Diệp Chi Châu".
Thư từ Thâm Quyến, người nhận là Nhất Diệp Chi Châu.
Chỉ mất vài giây, Phương Tri Ngu đã đoán được bên trong là gì.
Y không do dự mở ra, đúng như dự đoán, bên trong là chữ ký To mà y nhờ Trần Tuấn gửi cho Nhất Diệp Chi Châu.
Chữ ký To do chính tay Hạ Hành Châu viết.
Thư vốn gửi cho Nhất Diệp Chi Châu, sau khi dạo một vòng Thâm Quyến lại được gửi đến địa chỉ của Hạ Hành Châu.
Nhất Diệp Chi Châu, Hạ Hành Châu.
Rốt cuộc là fan của Hạ Hành Châu, hay chính là Hạ Hành Châu?
Chỉ cần nhìn là hiểu ngay.
Phương Tri Ngu nhìn chữ ký và nội dung trên thiệp chúc mừng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Hạ Hành Châu biết mình là Góc Nhỏ từ khi nào?
Là lúc mình bảo hắn viết chữ ký To cho Nhất Diệp Chi Châu? Hay là lúc hắn vào phòng làm việc của mình?
Không đúng, chắc là sớm hơn nữa.
Đầu óc Phương Tri Ngu nhanh chóng hoạt động, sau một lúc phân tích, cuối cùng tìm ra đáp án.
Y ngẩng đầu nhìn khung ảnh trang trí đặt trên quầy bar, rồi nhớ lại phản ứng kinh ngạc của Hạ Hành Châu khi nhặt khung ảnh lên, cùng với việc đêm đó Hạ Hành Châu đột ngột hỏi xin wechat của mình trên nền tảng.
Hai người quen nhau nhiều năm, chưa từng hỏi phương thức liên lạc khác của đối phương. Hạ Hành Châu xin wechat hẳn là để xác nhận thân phận của mình.
Sau khi xác nhận thân phận của mình, Hạ Hành Châu không chỉ không nói mình là Nhất Diệp Chi Châu, mà thậm chí ngày hôm sau còn lấy thân phận Nhất Diệp Chi Châu đề cử phim của hắn cho mình.
Khó trách lúc mình đến Công ty Công nghệ Trác Việt, Nhất Diệp Chi Châu lập tức nói hắn đang đi công tác.
Không chỉ vậy, tên khốn này còn lừa mình đọc thơ tình cho hắn nghe trên nền tảng.
Ha.
Phương Tri Ngu ném thiệp chúc mừng lên quầy bar, vò phong bì thành một cục, như thể đang vò đầu Hạ Hành Châu.
Đúng lúc này, điện thoại của y vang lên.
Là Hạ Hành Châu gọi lại.
Phương Tri Ngu mặt không cảm xúc nghe máy, nghe cái tên khốn kia cười hỏi: "Lúc nãy đang bận, có phải nhớ em không?"
A, còn dám hỏi.
Phương Tri Ngu yên lặng cười lạnh. Y đè cảm xúc trong lòng xuống, giọng điệu bình thường hỏi khi nào hắn về.
"Hai ngày nữa em về, mai còn phải đi chụp ảnh cho tạp chí." Hạ Hành Châu nói, "Anh đang làm gì? Mở video đi?"
"Đang làm việc." Phương Tri Ngu lảng tránh, "Đợi cậu về rồi nói."
Hạ Hành Châu hơi thất vọng: "Được rồi."
Cúp máy, Phương Tri Ngu cất thiệp đi, chờ Hạ Hành Châu trở về.
Hai ngày sau, Hạ Hành Châu vừa xuống máy bay đã phi thẳng về nhà, mệt mỏi xuất hiện trước mặt Phương Tri Ngu.
Người ta nói "một ngày không gặp như cách ba thu", hắn và Phương Tri Ngu đã cả tuần không gặp, vừa thấy người lập tức muốn nhào tới ôm, nhưng lại bị Phương Tri Ngu ghét bỏ né đi.
"Có phải em có mùi mồ hôi không?" Hạ Hành Châu kéo áo lên ngửi, "Ầy, hình như có hơi hơi, vậy em đi tắm trước đã."
Phương Tri Ngu cũng không cản hắn. Y rót cho mình một ly trà, ngồi trên sofa đợi hắn.
Hạ Hành Châu nhanh chóng tắm xong, lúc ra ngoài tóc vẫn còn nhỏ nước. Hắn lau qua loa vài cái, rồi lôi từ vali ra một cái hộp.
"Mang quà về cho anh." Hạ Hành Châu ngồi xổm xuống trước mặt y, như tranh công nói: "Anh xem có thích không?"
Phương Tri Ngu không quan tâm món quà kia. Y duỗi tay lấy hộp quà màu đen bên cạnh đưa cho Hạ Hành Châu: "Tôi cũng chuẩn bị quà cho cậu, cậu xem có thích không."
"Em cũng có?" Hạ Hành Châu vui mừng nhận lấy, rồi cúi xuống hôn Phương Tri Ngu một cái thật mạnh, "Em biết ngay là anh nhớ em muốn chết mà."
Phương Tri Ngu đẩy hắn ra, hơi nâng cằm, ý bảo hắn mở ra: "Mở ra xem."
Hạ Hành Châu vừa mở vừa nói: "Là gì vậy? Anh mua lúc nào..."
Giọng nói đột ngột dừng lại. Hắn nhìn thấy một tấm thiệp chúc mừng trong hộp, nét mặt cứng đờ.
Chính là chữ ký To mà hắn tự tay viết cho "Nhất Diệp Chi Châu".
Phương Tri Ngu thu hết phản ứng của hắn vào mắt, giọng ôn hòa hỏi: "Sao không nói gì? Không thích sao, bạn của tôi?"
Hạ Hành Châu: "..."
Không phải, anh nghe em giải thích!
_____
Sonnet 018:
Bản gốc:
Shall I compare thee to a summer's day?
Thou art more lovely and more temperate.
Rough winds do shake the darling buds of May;
And summer's lease hath all too short a date.
Sometime too hot the eye of heaven shines,
And often is his gold complexion dimm'd;
And every fair from fair sometime declines,
By chance, or nature's changing course untrimm'd;
But thy eternal summer shall not fade,
Nor lose possession of that fair thou owest;
Nor shall Death brag thou wand'rest in his shade,
When in eternal lines to time thou grow'st
So long as men can breathe or eyes can see,
So long lives this, and this gives life to thee.
Bản dịch (bởi Vũ Hoàng Linh):
Anh có nên ví em với một ngày mùa hạ?
Em đáng yêu và hiền dịu gấp vạn lần;
Gió tháng Năm rung giật những chồi hoa
Và mùa hạ vẫn luôn luôn quá ngắn
Có những hôm mặt trời như lửa cháy
Hoặc ủ ê lẩn khuất giữa bầy mây
Những gì đẹp đều biến mất, có ngày
Ngàn đời nay, tự nhiên hằng vậy.
Nhưng mùa hạ của em chẳng biết đến tàn phai
Nhan sắc em sẽ mãi mãi rạng ngời
Dẫu có ngày Tử thần vung lưỡi hái
Trong thơ anh, em còn mãi bên đời.
Chừng nào trên thế gian còn nhân loại
Thơ anh còn; em sẽ còn sống mãi
