Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 52: Dạy dỗ



Hạ Hành Châu nhờ bạn gửi chữ ký về, cố ý để địa chỉ của nhà cũ.

Ban đầu hắn tính sau khi nhận được thiệp chúc mừng sẽ tìm cơ hội nói thẳng với Phương Tri Ngu, không ngờ kế hoạch không theo kịp biến hóa, vừa về đã bị đẩy thẳng lên đoạn đầu đài chịu tội.

Một câu "Bạn của tôi", vô cùng trào phúng.

Hạ Hành Châu tự biết mình có lỗi, bị Phương Tri Ngu nhìn bằng ánh mắt lạnh lẽo như vậy cũng xem như trừng phạt đúng tội, cũng biết chắc chắn y đã tức giận đến cực điểm, lập tức lên tiếng xin lỗi: "Em sai rồi."

Phương Tri Ngu thờ ơ, ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi: "Sai chỗ nào?"

Sai chỗ nào?

Sai ở chỗ không nói thẳng kịp thời.

"Em không nên giấu anh chuyện em là 'Nhất Diệp Chi Châu'." Hạ Hành Châu nói, "Nhưng em vốn đã tính sẽ nói thật, lần này về là định nói với anh, chỉ là chưa kịp."

Chưa kịp nói thì đã lật xe.

Hạ Hành Châu hối hận không thôi, đúng ra hắn nên rút kinh nghiệm từ mấy lần trước mới phải.

Phương Tri Ngu hỏi hắn biết mình là "Góc Nhỏ" từ khi nào.

Hạ Hành Châu thật thà nói, ban đầu chỉ cảm thấy đồ ngủ và dáng ngồi của y hơi giống, sau đó lại đúng lúc khung ảnh kia bị Phương Trình làm rơi.

Quả nhiên hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của Phương Tri Ngu.

"Vậy nên cậu mới chủ động kết bạn wechat để đùa giỡn tôi?" Phương Tri Ngu lạnh giọng hỏi.

"Không có đùa giỡn anh!"

Hai chữ "đùa giỡn" khiến Hạ Hành Châu sốt ruột đến mức muốn đứng bật dậy, Phương Tri Ngu dùng chân dẫm lên vai hắn, đè hắn lại: "Đừng nhúc nhích."

Hạ Hành Châu đành phải ngồi xổm xuống lại, giải thích: "Em thề, tuyệt đối không có ý đùa giỡn anh. Chỉ là trước đó em dùng tài khoản 'Nhất Diệp Chi Châu' nói bậy với anh hơi nhiều, sợ anh biết em là ai sẽ không vui."

Lời này khiến Phương Tri Ngu nhớ đến những đoạn trò chuyện trước đó.

[Đối tượng kết hôn của tôi là một nhân vật lợi hại, cái miệng như tẩm thuốc độc, mở miệng ra là đủ để đầu độc người khác.]

[Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.]

[Đại khái là không xem tôi như con người.]

Khi y và Hạ Hành Châu vừa đăng ký kết hôn, Nhất Diệp Chi Châu cũng nói với y chuyện mình bị gia đình ép cưới.

Chẳng qua thế giới này lớn như vậy, người bị ép cưới nhiều đến thế, y cũng không liên tưởng hai người là cùng một. Huống hồ khi đó thân phận của Hạ Hành Châu là lập trình viên, tuổi tác cũng không khớp.

Nghĩ đến đây, Phương Tri Ngu nhìn Hạ Hành Châu nói: "Đúng là cậu đã nói bậy không ít, hoặc cũng có thể là nói thật."

Nói thật?

Hạ Hành Châu vội vàng giải thích: "Không không không, em tuyệt đối không có..."

"Cậu có." Phương Tri Ngu ngắt ngang, bình tĩnh trần thuật: "Bạn bè của cậu, người đại diện của cậu, thậm chí bạn trên mạng của cậu đều biết cậu bất mãn với cuộc hôn nhân này đến mức nào, bất mãn với tôi đến mức nào."

Y không hề tức giận như tưởng tượng của Hạ Hành Châu, trái lại bình tĩnh lạ thường.

Nhưng chính kiểu bình tĩnh này lại thể hiện sự thất vọng của y đối với Hạ Hành Châu đã lên đến đỉnh điểm.

Thử nghĩ trước kia khi hai người chưa thân thiết, đối mặt với những lời châm chọc không suy nghĩ của Hạ Hành Châu, y đều sẽ phản bác lại. Bây giờ quan hệ của hai người đã có bước tiến rất lớn, y lại bình tĩnh như một người ngoài cuộc.

Điều này khiến Hạ Hành Châu hoảng hốt: "Không phải vậy, lúc ấy em không hiểu rõ về anh, những lời em nói đều là nhằm vào cuộc hôn nhân này, không phải nhằm vào anh. Đổi thành người khác em cũng sẽ nói như thế."

"À?" Phương Tri Ngu lộ ra vẻ như đã hiểu, "Ý cậu là, chỉ cần đạt được mục đích tiếp tục làm diễn viên, đổi thành ai cậu cũng đồng ý kết hôn?"

Hạ Hành Châu: "..."

Câu này nghe quen quá.

Trước kia chính hắn đã mỉa mai Phương Tri Ngu như vậy.

Hạ Hành Châu bị boomerang đâm cho thủng lỗ đầy người. Hắn ném tấm thiệp chúc mừng gây mâu thuẫn gia đình xuống, tiến tới nắm tay Phương Tri Ngu: "Trời đất chứng giám, ngoài anh ra em sẽ không kết hôn với bất kỳ ai khác! Trước kia là em có mắt không tròng, không biết tốt xấu, đều là em sai. Anh lòng dạ thiện lương, biết cảm thông cho người khác, đừng chấp nhặt như em được không?"

Phương Tri Ngu không hất tay hắn ra, nhưng lời nói lại cố tình xuyên tạc ý hắn: "Ý của cậu là, tôi chấp nhặt chính là lòng dạ ác độc, không biết cảm thông?"

Hạ Hành Châu: "..."

Hắn biết miệng Phương Tri Ngu rất lợi hại, nhưng thế này thì đúng là lợi hại hơi quá rồi.

Trước khi chưa thân thiết, hắn còn lo miệng Phương Tri Ngu độc như vậy, l**m môi thôi cũng tự độc chết chính mình. Giờ mới phát hiện suy nghĩ đó hoàn toàn dư thừa.

Bởi vì miệng độc của Phương Tri Ngu đều dùng trên người hắn, hắn nói cái gì cũng sẽ bị đối phương dội lại, quả thật không cách nào đỡ nổi.

"Anh tha cho em đi!" Hạ Hành Châu dở khóc dở cười, "Anh muốn em làm thế nào anh mới hết giận? Chỉ cần anh nói, em đều đồng ý hết được không? Anh đừng giận nữa."

"Giận?" Phương Tri Ngu mỉm cười, "Có phải cậu đã hiểu lầm gì rồi không?"

Nụ cười của y khiến Hạ Hành Châu sững người trong giây lát, trong lòng dâng lên dự cảm không lành.

Lần trước khi Phương Tri Ngu hỏi như vậy, lời nói ra cũng chẳng hay ho gì, quả nhiên...

"Chúng ta chẳng qua chỉ là quan hệ hôn nhân hợp đồng, tại sao tôi phải tức giận?" Phương Tri Ngu thu lại nụ cười nơi khóe môi, "Có phải cậu đã quá xem trọng bản thân mình rồi không?"

Hạ Hành Châu: "..."

Tới rồi, điều tệ nhất cuối cùng cũng tới.

Ban đầu cho rằng hợp đồng tiền hôn nhân là vì tự do, không ngờ lại là tự đào hố chôn mình, quả thật là chướng ngại vật lớn nhất của hôn nhân.

Hạ Hành Châu muốn biện giải, nhưng Phương Tri Ngu không có ý định nghe nữa. Y lạnh mặt gỡ tay Hạ Hành Châu ra, đứng dậy, đi lướt qua người hắn.

"Tối nay không được bước vào phòng ngủ chính một bước. Nếu không thì cậu dọn về nhà cũ đi."

Nói xong câu đó, y bước đi không quay đầu lại, để lại một mình Hạ Hành Châu trong phòng khách.

Hạ Hành Châu và Phương Trình đang nằm bên cạnh bốn mắt nhìn nhau. Mèo con không hiểu chuyện gì xảy ra, thấy vẻ mặt hắn như muốn khóc không được muốn cười không xong bèn tiến lại, dùng đầu cọ vào tay hắn.

"Meo?" Mèo con làm nũng kêu hai tiếng, "Meo."

Hạ Hành Châu thở dài, tiện tay vuốt nó một lúc, quay đầu nhìn về hướng phòng ngủ chính, thấp giọng hỏi: "Cục cưng, tao học theo mày mấy chiêu thì có thể khiến ba của mày nguôi giận không?"

Mèo con không hiểu, cọ hắn hai cái rồi nhảy xuống sofa, bước từng bước nhẹ nhàng vào phòng ngủ chính tìm ba.

Thật ra Hạ Hành Châu cũng muốn đi theo, nhưng đã bị chủ nhà ban lệnh cấm, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó đi vào phòng ngủ chính.

Cửa phòng ngủ chính không đóng, nhưng Phương Tri Ngu hoàn toàn không giống như nói đùa. Hạ Hành Châu biết y đang giận, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời trước, đè xuống ý định muốn theo vào.

Hắn nhặt tấm thiệp chúc mừng rơi trên đất lên, ánh mắt dừng lại trên phần chữ ký To.

Bên trên viết những lời chúc phúc như "Gia đình mỹ mãn", "Tân hôn hạnh phúc", "Vạn sự như ý", nhưng sự việc lại chẳng thuận theo lòng người.

Hạ Hành Châu búng tấm thiệp một cái, mắng: "Đầu sỏ gây họa, đúng là đầu sỏ gây họa mà."

Hành vi trốn tránh trách nhiệm rõ rệt. Nếu tấm thiệp biết nói thì chắc cũng sẽ cãi nhau với hắn.

Hắn lại nhìn hộp quà trên bàn trà. Đó là quà hắn đặc biệt chuẩn bị cho Phương Tri Ngu. Đáng tiếc không đúng thời điểm, Phương Tri Ngu còn chẳng buồn nhìn.

Ánh đèn yếu ớt truyền ra từ phòng ngủ chính, hình như Phương Tri Ngu vẫn chưa ngủ.

Hạ Hành Châu ngồi thêm một lát. Tâm vẫn chưa chết, hắn giả vờ ra quầy lấy nước uống, tranh thủ liếc vào phòng ngủ chính một cái.

Vài giây sau, đèn trong phòng ngủ tắt hoàn toàn.

Hạ Hành Châu: "..."

Hắn lấy điện thoại ra, thử nhắn cho Phương Tri Ngu một câu "Ngủ chưa?"

Cửa sổ trò chuyện không hiện thông báo "đã bị chặn" quen thuộc, Hạ Hành Châu âm thầm thở phào, lại nhắn thêm một câu "Ngủ ngon".

Vẫn không bị chặn, nhưng cũng không có hồi âm.

Hắn suy nghĩ vài giây, rồi lại gửi thêm một câu "Mơ đẹp."

[Đối phương từ chối nhận tin nhắn.]

Hạ Hành Châu: "..."

Quả nhiên là bị chặn.

Không hiểu sao nhìn thấy thông báo này, hắn lại có cảm giác rất yên tâm.

Cảm giác kiểu như vốn nên như vậy.

Có lẽ là do bị chặn nhiều, quen rồi.

Hắn lại dùng tài khoản phụ gửi thử vài tin nhắn, cũng bị chặn như dự đoán.

Đến khi nằm trên giường phòng cho khách, Hạ Hành Châu vẫn còn suy nghĩ. Chẳng lẽ mình thật sự có thuộc tính M? Bị chặn mà vẫn cảm thấy rất bình thường.

Bên kia, Phương Tri Ngu đặt điện thoại xuống, tâm trạng vui vẻ xoa xoa đầu Phương Trình.

-

Hôm sau, Phương Tri Ngu tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học.

Y có thói quen chạy bộ buổi sáng, rời giường rửa mặt đánh răng xong thì định sang phòng để quần áo bên cạnh thay quần áo. Vừa mở cửa phòng đã thấy Hạ Hành Châu đang chờ bên ngoài.

Hạ Hành Châu mặc đồ thể thao, tươi cười rạng rỡ: "Buổi sáng tốt lành."

Người bình thường nếu không có công việc thì sẽ ngủ nướng, hôm nay lại dậy sớm thế này là vì cái gì, Phương Tri Ngu căn bản không cần đoán.

Y phớt lờ lời chào của Hạ Hành Châu, đi vòng qua hắn vào phòng để quần áo. Hạ Hành Châu theo sát phía sau: "Muốn đi chạy bộ phải không? Chúng ta cùng đi nhé?"

Phương Tri Ngu ngoảnh mặt làm ngơ, lấy quần áo trong tủ ra thay.

Hạ Hành Châu đứng bên cạnh nhìn y c** đ* ngủ ra, vai rộng chân dài, đường cong cơ thể đẹp đẽ, tim lập tức đập loạn.

Dạo này hai người đều bận, cơ hội gặp mặt không nhiều, cơ hội thân mật lại càng ít. Nhưng mỗi lần gặp nhau đều không thiếu hôn hôn sờ sờ, âu yếm một lúc.

Dù sao thì ai mà không muốn thân mật với người mình thích đâu.

Lần này Hạ Hành Châu về cũng tính như vậy, đáng tiếc không như mong muốn.

Sáng sớm và buổi tối là hai khoảng thời gian dễ bị k*ch th*ch nhất. Nếu là ngày thường, Hạ Hành Châu đã sớm lao lên giở trò, nhưng lúc này hắn chỉ có thể cưỡng ép bản thân dời tầm mắt.

Phương Tri Ngu thay quần áo xong thì đi kiểm tra bồn cát mèo của Phương Trình.

Hạ Hành Châu đi theo bên cạnh, tích cực lấy lòng: "Em đã dọn rồi, lát nữa tiện mang đi luôn."

Phương Tri Ngu không nói gì, coi hắn như không khí, xoay người đi tới huyền quan.

Hạ Hành Châu như cái đuôi đi theo sau: "Chúng ta cùng đi đi, em thích nhất là chạy bộ."

Trong khu chung cư có đường chạy, nhưng Phương Tri Ngu đã quen tới công viên gần đó chạy bộ. Tầm nhìn thoáng đãng, không khí cũng trong lành.

Thời gian còn sớm, trong công viên ngoài vài cụ ông cụ bà tập thể dục thì không có mấy người.

Phương Tri Ngu vừa chạy vừa điều chỉnh hơi thở. Hạ Hành Châu theo bên cạnh, vừa chạy vừa chủ động bắt chuyện, nói nửa ngày đều là nói chuyện một mình.

Phương Tri Ngu thường xuyên đến công viên chạy bộ, các ông bà tập thể dục buổi sáng ở đây đều khá quen mặt y.

Hai người chạy ngang qua khu dụng cụ tập thể hình công cộng, một bà cụ đang đánh Thái Cực nhìn thấy Hạ Hành Châu bên cạnh y, hỏi: "Tiểu Phương, hôm nay mang bạn đi cùng à? Đây là bạn của cháu sao?"

Phương Tri Ngu giảm tốc độ, gọi một tiếng "Bà Trương", nhưng không trả lời có phải hay không.

Hạ Hành Châu tự nhiên theo sau kêu một tiếng "Bà Trương", sau đó dừng lại tự giới thiệu: "Cháu là Tiểu Hạ, người nhà của Tri Ngu, hôm nay rảnh nên đi cùng anh ấy."

"À à à." Bà Trương gật đầu, "Có bạn đi cùng cũng tốt. Bình thường ta thấy Tiểu Phương toàn đi một mình, cô đơn lắm."

Thấy Phương Tri Ngu đã chạy tiếp, Hạ Hành Châu vội nói thêm một câu "Sau này cháu sẽ đi cùng anh ấy", rồi lập tức đuổi theo.

Chạy bộ xong, Phương Tri Ngu về nhà, theo thói quen đi tắm.

Đợi y tắm xong đi ra, Hạ Hành Châu đã chuẩn bị xong bữa sáng, vẫy tay gọi y: "Mau tới ăn sáng."

Bữa sáng là Trí Vị Trai đưa đến. Phương Tri Ngu kéo ghế ra ngồi xuống.

Hạ Hành Châu bóc một quả trứng gà đưa cho y: "Trứng gà thả vườn chính hiệu, nếm thử đi."

Phương Tri Ngu không từ chối, nhận lấy cắn một miếng. Hạ Hành Châu thở phào, cũng bóc cho mình một quả.

Ăn sáng xong, Hạ Hành Châu xung phong đưa Phương Tri Ngu đi làm. Xuống tầng hầm thì phát hiện tài xế Trần đã chờ sẵn, vừa thấy họ xuống lập tức mở cửa xe ra.

Hạ Hành Châu: "Tôi..."

Phương Tri Ngu thậm chí không nhìn hắn một cái, lên xe đóng cửa lại.

Hạ Hành Châu nuốt lời định nói vào bụng. Tài xế Trần cười với hắn, vòng qua ngồi vào ghế lái rồi lái xe đi.

Nhìn chiếc xe nghênh ngang rời khỏi, Hạ Hành Châu đút tay vào túi quần, lắc đầu quay về.

Về đến nhà, hắn lên app giao hàng tìm tiệm hoa tươi, phát hiện còn quá sớm, người ta chưa làm việc.

Hắn chỉ có thể cất điện thoại, vừa chơi với Phương Trình một lát lại nhận được cuộc gọi của người bạn ở Thâm Quyến, nói đồ đã gửi lại cho hắn.

"Tôi nhận rồi." Hạ Hành Châu cố giữ giọng ôn hòa nói: "Không phải cậu nói mấy hôm nữa mới gửi sao?"

"Thì tại tôi thấy cậu sốt ruột quá nên nhờ vợ tôi gửi trước cho cậu đó." Người bạn nói: "Không bị hư gì chứ?"

Hạ Hành Châu: "Không, vẫn tốt."

Có cuộc hôn nhân của tôi bị hư thôi.

Đợi tiệm hoa mở cửa, Hạ Hành Châu đặt một bó hoa hồng vàng có ý nghĩa xin lỗi, ghi địa chỉ Tập đoàn họ Hạ.

Chưa đến một tiếng, app đã hiển thị giao hàng thành công.

Không biết Phương Tri Ngu thấy hoa sẽ phản ứng thế nào?

Có chủ động trả lời mình không?

Hạ Hành Châu đợi một lúc lâu, mãi mà vẫn không đợi được tin nhắn của Phương Tri Ngu.

Chẳng lẽ không nhận được hoa?

Hạ Hành Châu gửi tin nhắn cho Phương Tri Ngu, phát hiện mình vẫn đang bị chặn. Chuyển sang gọi điện, Phương Tri Ngu không nghe máy.

"Vẫn giận tới vậy sao..."

Hạ Hành Châu buồn rầu xoa cằm, lật danh bạ gọi cho Trần Tuấn.

Lúc này, Trần Tuấn vừa tiễn khách về, lấy điện thoại ra nghe: "Sếp Hạ nhỏ."

"Sếp Phương có đang ở công ty không?" Hạ Hành Châu hỏi.

"Có ạ." Trần Tuấn nói, "Vừa tiếp khách xong, ngài tìm sếp Phương sao?"

"Tìm anh cũng được." Hạ Hành Châu nói, "Lúc nãy tôi đặt một bó hoa gửi tới công ty, anh xem giúp tôi có còn ở quầy lễ tân không?"

"Được, vừa hay tôi đang ở dưới lầu..."

Trần Tuấn bỏ ý định vào thang máy, vòng ra quầy lễ tân, hỏi nhân viên: "Lúc nãy có phải có người tặng hoa đến không?"

Nhân viên lễ tân trả lời: "Đúng vậy, một bó hoa hồng vàng lớn, rất đẹp."

Hạ Hành Châu ở bên kia điện thoại cũng nghe thấy, nói với Trần Tuấn: "Đúng rồi, chính là hoa hồng vàng, anh giúp tôi chuyển nó cho sếp Phương đi."

"Không thành vấn đề!"

Trần Tuấn đồng ý, nói với nhân viên lễ tân: "Hoa đâu? Đưa tôi đi."

Nhân viên lễ tân nói: "Người nhận ghi là sếp Phương."

Trần Tuấn: "Tôi biết, tôi mang lên giúp anh ấy."

Nhân viên lễ tân khó xử nói: "Nhưng hoa đã bị xử lý rồi ạ."

Trần Tuấn sửng sốt: "Tại sao?"

Nhân viên lễ tân: "Sếp Phương nói không cần."

Hạ Hành Châu: "..."

Ha? (°ロ°)!!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...