Trần Tuấn cho rằng việc Hạ Hành Châu kêu mình mang hoa đến cho Phương Tri Ngu là vì muốn tạo bất ngờ cho y.
Nhưng nghe nhân viên lễ tân nói, hình như chuyện không phải như vậy.
Chẳng lẽ hai người đang giận nhau?
Trần Tuấn không hiểu rõ tình huống, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, do dự gọi đối phương một tiếng: "Sếp Hạ nhỏ..."
"Ừm."
Hạ Hành Châu cũng nghe thấy những lời nhân viên lễ tân nói. Ngoài dự đoán, giọng hắn lại rất bình tĩnh: "Không sao, anh ấy không nhận thì thôi."
Trần Tuấn nghe xong lập tức cảm thấy chua xót, muốn an ủi y vài câu, nhưng lại cảm thấy có nói gì cũng không thay đổi được gì.
May mà Hạ Hành Châu đổi đề tài, hỏi: "Hôm nay có phải anh ấy rất bận không?"
"Đúng là tương đối bận." Trần Tuấn thở phào, xoay người đi về phía thang máy, để lộ một chút lịch trình của Phương Tri Ngu: "Sáng nay sếp Phương có một cuộc họp, tiếp đón đối tác đến làm việc, trưa có một bữa tiệc..."
Khu đất phía đông thành phố chuẩn bị đấu giá, dự án bờ hồ Vân Khê cũng đang được thúc đẩy, trưa và tối hôm nay Phương Tri Ngu đều có xã giao.
Ngoài ra, dự án về công nghiệp văn hóa mà Phương Tri Ngu đã lên kế hoạch từ năm ngoái cũng chuẩn bị khởi động.
Nói xong, ngay cả bản thân Trần Tuấn cũng không nhịn được cảm thán: "Sắp tới chắc phải làm việc liên tục hơn nửa tháng."
Câu nói đó khiến Hạ Hành Châu nhớ lại lúc bàn chuyện ký hợp đồng, hắn nói với Phương Tri Ngu rằng công việc của mình rất bận, không có thời gian duy trì một cuộc hôn nhân giả dối, ký hợp đồng để mọi người đều bớt việc.
Giờ nghĩ lại, đúng là mình quá tự phụ, Phương Tri Ngu có lẽ còn bận hơn hắn nhiều.
Chẳng trách trước đó khi nghe hắn nói như vậy, Trần Tuấn cũng bất bình thay cho Phương Tri Ngu.
Trần Tuấn bấm nút thang máy, thấy hắn không nói gì lại gọi một tiếng "Sếp Hạ nhỏ".
Hạ Hành Châu thu lại suy nghĩ, quan tâm hỏi: "Anh ấy vẫn luôn bận như vậy sao?"
"Phần lớn thời gian đều như thế." Thời gian Trần Tuấn đi theo bên cạnh Phương Tri Ngu cũng không phải ngắn. Là thư ký số một của Phương Tri Ngu, lịch trình của Phương Tri Ngu hắn nắm rõ nhất.
Hắn kể lại quãng thời gian Phương Tri Ngu bận nhất, gần như ba tháng không nghỉ ngơi, liên tục đi công tác ở nhiều quốc gia, thúc đẩy mấy dự án, hoàn toàn bỏ bê thời gian và sức khỏe của bản thân.
Nhưng cũng chính khoảng thời gian đó, Phương Tri Ngu lấy được vị trí phó tổng giám đốc của tập đoàn, cũng giành được sự tín nhiệm và ủng hộ của nhân viên.
"Sếp Hạ nhỏ." Trần Tuấn thử mở lời, "Có chuyện này tôi không biết có nên nói hay không."
Nếu là trước kia, Hạ Hành Châu chắc chắn sẽ đáp một câu: Không biết nên nói hay không thì đừng nói.
Nhưng hiện tại, hắn đoán được những lời đối phương muốn nói đều liên quan đến Phương Tri Ngu, vì thế bình thản nói: "Anh nói đi."
Lần đầu tiên gặp Hạ Hành Châu trong quán cà phê, Trần Tuấn đã cảm thấy không phục vì lời đánh giá "không làm việc thật" của hắn về Phương Tri Ngu.
Giờ cuối cùng cũng đợi được cơ hội nói rõ thay cho Phương Tri Ngu.
Trần Tuấn hùng hồn nói: "Tôi nói nhiều như vậy, là hy vọng ngài biết, sếp Phương thật sự không phải loại cấp trên chỉ ngồi trong văn phòng nghe báo cáo. Hai năm nay, giá cổ phiếu của tập đoàn và tình hình doanh thu các ngành dưới trướng tập đoàn hoàn toàn có thể chứng minh điều này."
Hạ Hành Châu không ngờ hắn còn nhớ chuyện đó, tức khắc nghẹn họng.
Đương nhiên hắn biết Phương Tri Ngu không phải như vậy. Hắn đã thấy dáng vẻ Phương Tri Ngu làm việc, cũng biết y bôn ba khắp nơi vì các dự án của công ty.
Trần Tuấn tiếp tục nói: "Tôi muốn nói chính là như thế. Nếu có chỗ nào mạo phạm, ngài cứ trách mình tôi là được, sếp Phương không biết chuyện này."
Đương nhiên Hạ Hành Châu sẽ không trách hắn, chỉ im lặng một lúc rồi nói: "Tôi biết rồi, không có giận."
Nói ra những lời này, thật ra trong lòng Trần Tuấn cũng rất căng thẳng. Dù sao Hạ Hành Châu cũng là thái tử của Tập đoàn họ Hạ, ngay cả Phương Tri Ngu cũng kêu hắn khách sáo với Hạ Hành Châu một chút.
Nghe Hạ Hành Châu nói không tức giận, Trần Tuấn mới lau mồ hôi: "Cảm ơn sếp Hạ nhỏ."
Về chuyện làm ăn, Hạ Hành Châu không quá quen thuộc, cũng không hỏi thêm nữa, chỉ dặn một câu: "Lúc xã giao, anh để ý một chút, đừng để anh ấy uống quá nhiều rượu."
Trần Tuấn đáp: "Chuyện này ngài yên tâm."
Cúp điện thoại, Hạ Hành Châu lại mở wechat của Phương Tri Ngu, khung chat vẫn yên tĩnh.
Hắn đoán lúc này Phương Tri Ngu cũng không có thời gian để ý đến mình.
Suy nghĩ một lúc, Hạ Hành Châu dứt khoát lên mạng tìm kiếm: "Bạn trai tức giận thì phải làm sao".
Trang web hiện lên một đống bài đăng gợi ý các chiêu thức dỗ dành, nhưng xem nửa ngày mà chẳng thấy cái nào đáng tin. Cuối cùng hắn thoát ra ngoài, gọi vào số của Lục Hác.
Không lâu sau, bên kia bắt máy: "Hành Châu?"
"Anh Lục."
Hạ Hành Châu gọi một tiếng. Lục Hác là tiền bối trong giới, đã hợp tác với hắn hai lần, quan hệ rất tốt, bình thường cũng hay liên lạc.
Đám cưới của Lục Hác với Chử Miêu, Hạ Hành Châu cũng làm phù rể.
"Sao hôm nay rảnh gọi cho tôi vậy?" Lục Hác cười nói, "Không phải đang bận quảng bá phim sao? Phim mới của cậu tôi xem rồi, rất xuất sắc."
"Quảng bá xong rồi." Hạ Hành Châu cũng không tâm sự với anh nhiều, nói thẳng: "Tôi có chuyện riêng muốn thỉnh giáo anh."
"Chuyện riêng?" Lục Hác hơi bất ngờ, "Cậu nói đi."
"Bình thường khi Chử Miêu giận, anh sẽ dỗ cậu ấy thế nào?"
"Hửm?"
Lục Hác bên kia hình như hơi ngạc nhiên, không trả lời ngay.
Chuyện công khai của Hạ Hành Châu cả giới giải trí đều đã biết, huống chi là những diễn viên quen biết với hắn. Ngày công bố, Lục Hác còn gửi tin nhắn chúc mừng.
"Cậu cãi nhau với sếp Phương à?" Lục Hác hứng thú hỏi.
Tuy bạn bè trong giới của Hạ Hành Châu chưa gặp Phương Tri Ngu, nhưng thân phận của Phương Tri Ngu đã rõ ràng, mọi người đều không hẹn mà cùng gọi y là sếp Phương.
Hạ Hành Châu: "... Cũng không hẳn là cãi nhau."
Phương Tri Ngu căn bản là không thèm cãi nhau với hắn, mà như vậy còn nghiêm trọng hơn cãi nhau.
Lục Hác cũng là người tinh ý, lập tức hiểu: "À, chiến tranh lạnh."
"..." Hạ Hành Châu nhẫn nhịn, "Anh đừng có vui sướng khi người gặp họa được không, nói gì đó có ích đi chứ, thầy - Lục?"
Lục Hác cười mấy tiếng, nghe rõ ràng là vui sướng khi người gặp họa, cười xong mới nói: "Trước tiên, việc đầu tiên chắc chắn phải là xin lỗi."
Hạ Hành Châu: "Nói rồi, vô dụng."
Lục Hác: "Sau đó tặng hoa."
Hạ Hành Châu: "Tặng rồi, không nhận."
Lục Hác: "Cuối cùng, tặng quà."
Hạ Hành Châu: "Tặng rồi, không nhìn."
"..."
"Mấy cái anh nói tôi đều làm rồi, không có tác dụng gì hết." Hạ Hành Châu đau đầu nói, "Bình thường anh và Chử Miêu không cãi nhau à? Sao toàn mấy chiêu vô dụng quá vậy."
"Hạ Hành Châu! Sao cậu nhiều chuyện thế hả?"
Bên kia điện thoại vang lên một giọng nói trong trẻo, mang theo bất mãn rõ ràng: "Tôi với thầy Lục có cãi nhau hay không cậu cũng quản? Nhà cậu ở biển à?"
Là giọng Chử Miêu. Trong giới, cậu ấy nổi tiếng là bảo vệ chồng hết mực, không cho phép ai nói Lục Hác một câu không tốt nào.
Hạ Hành Châu cảm thấy mình đúng là hồ đồ, lại đi hỏi Lục Hác loại chuyện này. Hai người kia ngọt ngào sến súa đến mức khỏi cần thụ phấn cũng tạo ra được mật ong, có cãi nhau mới là lạ.
"Thôi." Hạ Hành Châu nói, "Hỏi hai người cũng như không."
Lục Hác bên kia cười mấy tiếng rồi nói: "Hay là cậu thử viết bản kiểm điểm xem?"
"Bản kiểm điểm?" Hạ Hành Châu tưởng mình nghe nhầm. Đã 800b năm rồi hắn không viết mấy thứ đó.
"Đúng vậy." Lục Hác không giống nói đùa, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Tuy không biết tại sao hai người cãi nhau, nhưng tôi thấy sếp Phương cũng không phải người không hiểu lý lẽ. Cậu viết cho thành khẩn một chút, biết đâu lại có tác dụng."
"... Tôi thử xem."
Ngựa chết vẫn phải coi như ngựa sống mà chạy chữa, Hạ Hành Châu nghĩ thầm.
Đang định cúp điện thoại, lại nghe Lục Hác nói: "Tôi nghe đạo diễn Vương nói ông ấy đã mời cậu tham gia 'Vì người rung động'. Thế nào, có hứng thú không?"
《Vì người rung động》 là một chương trình thực tế về cuộc sống sau hôn nhân. Đạo diễn Vương trong miệng Lục Hác chính là đạo diễn chương trình này. Ngày Hạ Hành Châu công khai mình đã kết hôn, ông ấy đã điện thoại đến để chúc mừng và ngỏ ý mời.
"Chỉ mới nói miệng thôi, còn chưa quyết định."
Hạ Hành Châu dè dặt trả lời.
Thật ra hắn cũng có hơi hứng thú. Tham gia chương trình không chỉ có thể gia tăng thời gian ở chung với Phương Tri Ngu, mà còn có thể tăng tiến tình cảm của hai người, vì vậy mà hắn còn tự đi xem nội dung mùa một của 《Vì người rung động》.
Chỉ là hiện tại hai người đang chiến tranh lạnh, công việc của Phương Tri Ngu cũng rất bận, nói việc này vẫn còn quá sớm.
Lục Hác và Chử Miêu thì đã xác định tham gia. Lục Hác cười nói: "Được, chờ tin từ cậu."
Kết thúc cuộc trò chuyện, Hạ Hành Châu cân nhắc đề nghị của Lục Hác một lát.
Không lâu sau, hắn vào phòng làm việc lấy giấy bút ra, bắt đầu viết bản kiểm điểm.
Chưa cần biết có tác dụng hay không, trước tiên để Phương Tri Ngu nhìn thấy thành ý của mình rồi nói tiếp!
Bên kia, Trần Tuấn trở về văn phòng, xử lý xong việc trong tay. Đến gần trưa, hắn gõ cửa phòng Phương Tri Ngu, nhắc nhở y về bữa tiệc.
Phương Tri Ngu bận rộn cả buổi sáng, nghe hắn nhắc thì cúi đầu nhìn đồng hồ ở cổ tay.
Đã mười một giờ hai mươi.
Khép bản kế hoạch trong tay lại, Phương Tri Ngu đứng dậy khỏi ghế. Trần Tuấn lấy áo vest treo bên cạnh đưa cho y.
Phương Tri Ngu nhận lấy mặc vào: "Đi thôi."
Hai người đi thang máy chuyên dụng xuống tầng một. Khi đi ngang quầy lễ tân, Trần Tuấn bỗng nhớ đến bó hoa bị xử lý sáng nay, cùng với giọng nói cố gắng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được thất vọng của Hạ Hành Châu.
Sếp Hạ nhỏ nghe sếp Phương không cần hoa hồng của hắn, chắc chắn là rất khó chịu.
Trần Tuấn do dự vài giây, cuối cùng vẫn quyết định giúp hắn một phen.
"Sếp Phương." Hắn gọi một tiếng, bước lên hai bước đi song song với Phương Tri Ngu, dùng giọng trình bày công việc nói: "Sáng nay sếp Hạ nhỏ gọi điện thoại cho tôi."
Nghe tên Hạ Hành Châu, Phương Tri Ngu hình như không hứng thú lắm, giọng nói không chút phập phồng: "Sau đó?"
Trần Tuấn: "Hình như cậu ấy rất buồn vì ngài không nhận hoa."
Bước chân Phương Tri Ngu khựng lại, cuối cùng cũng nhìn về phía Trần Tuấn: "Hoa gì?"
"Sáng tay sếp Hạ nhỏ đặt hoa giao tới, hoa hồng vàng." Trần Tuấn giải thích, "Nhân viên lễ tân nói ngài không cần nên đã xử lý rồi."
Hoa hồng vàng?
Ánh mắt Phương Tri Ngu khẽ động, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Thấy vậy, Trần Tuấn nhanh chóng phản ứng: "Ngài không biết sao? Nhưng lễ tân nói là ý của ngài, có phải là có hiểu lầm ở đâu không?"
"Tôi..."
Phương Tri Ngu định nói tôi không biết, vừa mở miệng thì bỗng nhớ ra một chuyện.
Lần trước Liêu Chí Tân tặng hoa hồng đến, lúc đó y thấy phiền nên kêu lễ tân xử lý, còn dặn sau này những bó hoa như thế đều không cần đem lên nữa.
Vốn dĩ y muốn tránh phiền phức, không ngờ lại vô tình khiến hoa Hạ Hành Châu tặng cũng bị xử lý.
Không biết Hạ Hành Châu nghe xong có phản ứng gì, có phải đang ôm mèo khóc nhè ở nhà không.
Nghĩ đến hình ảnh Hạ Hành Châu ôm mèo than ngắn thở dài, ánh mắt Phương Tri Ngu thoáng hiện ý cười.
Đáng đời.
"Sếp Phương?" Trần Tuấn gọi một tiếng.
Phương Tri Ngu hoàn hồn, giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt, bình thản nói: "Là tôi dặn, cậu không cần để ý."
Thì ra là sếp Phương dặn thật.
Sếp Hạ nhỏ, bây giờ tôi cũng không giúp được ngài, ngài tự cầu phúc đi.
Trần Tuấn thầm thở dài, lại nói thêm: "Sếp Hạ nhỏ nói ngài uống ít rượu thôi, không tốt cho sức khỏe."
Phương Tri Ngu không nói gì, cũng không bày tỏ thái độ với câu nói này.
Trần Tuấn cũng hết cách, nhanh chóng đuổi kịp Phương Tri Ngu, đứng đợi ở cửa xe.
Buổi xã giao trưa nay là với đối tác trong lĩnh vực y tế, chính là công ty công nghệ sinh học nhà ông Chung, xem như người quen cũ.
Biết tin Phương Tri Ngu đã kết hôn, mọi người không khỏi trêu vài câu, nói y giấu hay thật, lại còn là đại minh tinh, làm ai nấy cũng giật mình.
Phương Tri Ngu chỉ cười, khéo léo chuyển sang chủ đề khác.
Kết thúc buổi xã giao, Phương Tri Ngu lại dẫn Trần Tuấn đến bờ hồ Vân Khê một chuyến.
Trên xe, sau khi xem xong tiến độ dự án, y rời khỏi tài liệu, im lặng một lúc rồi mở một trang web nào đó, tìm kiếm về hoa hồng vàng.
[Hoa hồng vàng tượng trưng cho may mắn và phước lành, sự chờ đợi tình yêu và lời xin lỗi.]
Quả thật rất hợp với tình trạng của hai người bây giờ.
Nhưng nghiêm túc mà nói, giờ Phương Tri Ngu cũng không thể nói là nổi giận.
Theo như lời Hạ Hành Châu, trước khi kết hôn hai người vốn không quen biết nhau, những lời Hạ Hành Châu nói cũng không phải nhằm vào y, mà chỉ là bày tỏ sự bất mãn với cuộc hôn nhân bị ép buộc.
Phương Tri Ngu tự nhận bản thân không phải người tâm địa thiện lương, biết cảm thông ở trong miệng Hạ Hành Châu, nhưng cũng không đến mức không hiểu lý lẽ.
Điều y bất mãn là việc Hạ Hành Châu giấu thân phận "Nhất Diệp Chi Châu".
Trong khoảng thời gian này, cơ hội ở chung của hai người không ít. Nếu Hạ Hành Châu muốn nói thẳng thì có rất nhiều cơ hội, ví dụ như lúc hắn mới phát hiện mình là "Góc Nhỏ", hoặc lúc mình nhờ hắn viết thiệp chúc mừng cho "Nhất Diệp Chi Châu".
Nhưng Hạ Hành Châu lại không nói. Lấy lý do sợ y nổi giận, luôn dối gạt y.
Cho nên lúc vừa nhìn thấy thiệp chúc mừng, quả thật Phương Tri Ngu đã nổi giận.
Nhưng sau khi bình tĩnh suy nghĩ lại, về mặt tình cảm, sự lo lắng của Hạ Hành Châu cũng coi như có thể tha thứ.
Ngay từ đầu, bọn họ cũng chỉ là hôn nhân hợp đồng. Tuy dần dà quan hệ có chuyển biến, nhưng nghiêm túc mà nói thì vẫn chưa hiểu rõ về nhau.
Nói cho cùng cũng là vì không đủ tin tưởng lẫn nhau, không thể hoàn toàn trách Hạ Hành Châu.
Nhưng, hiểu không có nghĩa là coi như không có chuyện gì xảy ra. Làm tốt thì được khen, vậy phạm sai lầm cũng phải chịu phạt.
Nếu không cho Hạ Hành Châu chút bài học, lần sau hắn vẫn sẽ như vậy.
"Két!"
Xe đột ngột phanh gấp, Phương Tri Ngu lao về phía trước theo lực quán tính. Tài xế Trần ở ghế lái nói: "Xin lỗi sếp Phương, vừa rồi có một con mèo nhỏ chạy ngang, không làm ngài giật mình chứ?"
Phương Tri Ngu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một con mèo nhỏ màu cam chạy vào dải cây xanh ven đường.
"Không sao, đi tiếp đi."
Xe khởi động lại, Phương Tri Ngu cất điện thoại.
Dự án bờ hồ Vân Khê tiến triển rất thuận lợi. Theo kế hoạch, cuối năm sẽ có thể khởi công. Phương Tri Ngu đã bỏ rất nhiều công sức và tâm tư vào dự án này, số lần khảo sát thực địa cũng không ít.
Từ công trường trở về công ty, y lại tiếp tục lao vào công việc khác, cho đến khi kết thúc xã giao buổi tối mới hơi thả lỏng.
Trên đường về, tài xế Trần cố ý giảm tốc độ xe, để y ngồi thoải mái hơn một chút.
Trong xe bật nhạc nhẹ du dương, Phương Tri Ngu nới lỏng cổ áo, hạ cửa sổ để hít thở không khí. Trong lúc lơ đãng, ánh mắt vô tình bắt gặp một tiệm hoa ở dối diện.
"Sáng nay sếp Hạ nhỏ đặt hoa giao đến, hoa hồng vàng."
"Hình như cậu ấy rất buồn vì ngài không nhận hoa."
Giọng nói của Trần Tuấn vang lên bên tai. Trong lòng Phương Tri Ngu chợt hiện lên một ý nghĩ, lên tiếng: "Dừng lại ở đây đi."
Tài xế Trần nghe vậy thì tấp xe vào ven đường, hỏi y có gì dặn dò.
Phương Tri Ngu mở cửa xuống xe: "Tôi đi mua chút đồ, chú ở đây đợi tôi."
"Sếp Phương!" Tài xế Trần vội gọi y lại, "Ngài cần mua gì? Để tôi đi cho!"
"Không cần."
Phương Tri Ngu đóng cửa xe, nhanh chóng đi về phía tiệm hoa bên kia đường.
Đã gần đến giờ tiệm hoa đóng cửa, nghe có người đẩy cửa bước vào, chủ tiệm ngẩng đầu nói: "Hoan nghênh quý..."
Lời nói nghẹn trong cổ họng. Chủ tiệm trẻ tuổi kinh ngạc nhìn người trước mắt, ngay cả câu chào cũng quên nói.
Những đóa hoa tươi rực rỡ muôn màu trong tiệm, vậy mà ở trước mặt người này lại dường như trở nên ảm đạm đi nhiều.
Phương Tri Ngu nhìn lướt qua những bó hoa sặc sỡ trong tiệm, nói với chủ tiệm: "Phiền gói giúp tôi một bó hoa tươi."
Không bao lâu, y ôm một bó hoa tươi quay lại xe.
Tài xế Trần nhìn bó hoa tươi đẹp được gói tinh xảo thì khen: "Hoa đẹp thật, là tặng cho cậu Hạ sao?"
Hỏi xong, ông mới nhận ra mình có hơi vượt rào, đang định xin lỗi lại nghe Phương Tri Ngu thản nhiên đáp: "Ừ."
Tình cảm của sếp Phương và cậu Hạ thật là tốt nha!
Tài xế Trần cảm thán một câu trong lòng.
Lúc này, cậu Hạ tình cảm thật tốt đang vò đầu bứt tai viết bản kiểm điểm, xung quanh là hơn chục cục giấy vo tròn.
Phương Trình chui vào giữa đống giấy, chơi vui vẻ vô cùng.
Nó đá mấy cục giấy đi rồi lại chụp về, Hạ Hành Châu nhìn nó tự chơi tự vui, không buồn không lo, hâm mộ thật sự: "Đúng là cuộc sống của mày sướng thật, ngày nào cũng không có phiền não..."
Động tác cào giấy của Phương Trình khựng lại, rồi bật dậy chạy về phía huyền quan.
Thính lực của mèo gấp mười lần con người. Thấy vậy, Hạ Hành Châu biết Phương Tri Ngu đã về, lập tức buông bút trong tay, chạy theo.
Hắn còn nhanh hơn Phương Tri Ngu một bước, mở cửa, tươi cười nói: "Anh về..."
Chữ "rồi" nghẹn lại trong cổ họng, tầm mắt hắn dừng ngay trên những bông hoa hồng trắng trong lòng Phương Tri Ngu.
Hoa hồng ở đâu ra?!
Rõ ràng hắn tặng hoa hồng vàng, ai tặng hoa hồng trắng?!
Phương Tri Ngu không nhận hoa của hắn, lại mang hoa của người khác về nhà?!
Trong lòng Hạ Hành Châu chua xót cực kỳ, nụ cười trên mặt cũng không giữ nổi, nhìn chằm chằm bó hoa trong lòng y: "Hoa ở đâu ra?"
Phương Tri Ngu bước vào, đóng cửa lại, vừa đổi giày vừa hỏi: "Đẹp không?"
"Bình thường thôi." Hạ Hành Châu bĩu môi, nhỏ nhen đánh giá: "Quá bình thường và dung tục, không đẹp bằng hoa hồng vàng, trông như mấy loại ở ven đường ấy."
"Vậy à?" Phương Tri Ngu ôm hoa, "Nghe nói hôm nay cậu tặng hoa cho tôi, nhưng trời xui đất khiến thế nào lại bị xử lý mất, nên tôi mua một bó mang về cho cậu."
Hạ Hành Châu sửng sốt: "Cái gì?"
Phương Tri Ngu nhìn hắn, tiếc nuối nói: "Nếu cậu không thích thì vứt đi."
Nói xong định mở cửa mang ra ngoài ném.
Cuối cùng Hạ Hành Châu cũng hoàn hồn, bật thốt: "Khoan đã! Em muốn!"
"Sếp Hạ nhỏ không thấy quá dung tục sao?" Phương Tri Ngu hừ lạnh, châm chọc: "Như mấy loại ở ven đường ấy."
Hạ Hành Châu: "..."
Anh cứ trêu chết em đi.
