Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 57: Quấn quýt



Ly hôn là chuyện không có khả năng, cả đời này cũng không thể ly hôn.

Hạ Hành Châu thậm chí không muốn nghe Phương Tri Ngu nhắc đến hai chữ này, vì thế chẳng rảnh để ý y trêu chọc mình, một tay chống lên sofa, cúi người hôn y.

Nụ hôn chờ đợi đã lâu mang theo hương vang đỏ nhàn nhạt. Môi lưỡi người yêu mềm mại không tưởng.

Hạ Hành Châu không kìm được mà hôn sâu hơn, muốn dùng nụ hôn của mình để biểu đạt tình yêu trong lòng.

Phương Tri Ngu ngã vào chiếc sofa mềm mại.

Máy chiếu tự động phát video tiếp theo, nhưng không ai để ý xem nó đang chiếu cái gì.

Trong phòng là ánh đèn vàng ấm áp.

Mèo con chạy loạn khắp phòng khách, nhưng cũng chẳng có ai để ý đến nó.

Chạy tới chạy lui rồi lại chạy tới chạy lui, cuối cùng nhóc con tự chơi đến mệt mỏi, dứt khoát tìm một chỗ nằm sấp xuống ngủ.

Bên ngoài cửa sổ lớn, thành phố vốn đèn đuốc huy hoàng dần dần tắt đi.

Máy chiếu trong phòng đã dừng phát, trở về một màu đen.

Trong căn phòng yên tĩnh, mọi âm thanh đều rõ ràng.

Lâu sau, theo một tiếng thở dài thỏa mãn, đôi chân căng thẳng rốt cuộc yếu ớt rũ xuống.

............

Hạ Hành Châu ôm Phương Tri Ngu, lồng ngực nóng rực lại thỏa mãn, không ngừng rải rác những nụ hôn lên người trong lòng.

Phương Tri Ngu mệt lả cả người, k*ch th*ch và kh*** c*m quá lớn khiến y thất thần hồi lâu, ánh mắt đờ đẫn nhìn trần nhà.

Đến khi hoàn hồn, y hơi nhíu mày, nói với Hạ Hành Châu đang ôm mình: "Buông ra."

"Thêm lát nữa đi mà."

Hạ Hành Châu nếm được vị ngọt lại lên cơn nghiện, cúi xuống muốn hôn tiếp.

Phương Tri Ngu đưa tay túm tóc hắn, không chút nương tay mà kéo mạnh ra sau.

"Shh..."

Hạ Hành Châu ăn đau khẽ kêu một tiếng. Bắt gặp ánh mắt không kiên nhẫn của Phương Tri Ngu, hắn biết điều lưu luyến buông y ra.

Phương Tri Ngu chê hắn chậm chạp, dứt khoát đẩy hắn ra, đứng dậy định xuống đất.

Sofa có lớn đến đâu cũng không thể so với giường.

Lúc này hai chân y vẫn còn yếu, bàn chân vừa chạm thảm đã mềm nhũn.

Hạ Hành Châu nhanh chóng vươn cánh tay dài ra kịp thời đỡ y, chặn ngang trực tiếp bế người lên.

"Muốn đi đâu thì nói với em một tiếng là được mà." Hạ Hành Châu ôm y đi về phòng ngủ chính, bước chân nhẹ nhàng, giọng điệu sung sướng: "Muốn tắm phải không? Chúng ta tắm chung."

Phương Tri Ngu: "..."

Thôi, có người hầu thì tội gì không dùng.

Sau khi rửa sạch hết mồ hôi cùng cảm giác dính nhớp khó chịu trên người, Phương Tri Ngu thoải mái nằm sấp trên giường, lướt điện thoại xem tin tức.

Hạ Hành Châu ngồi xếp bằng bên cạnh, động tác nhẹ nhàng giúp y mát xa eo. Khi ấn đến phần dưới eo, hắn thừa cơ bóp cái mông tròn trịa mềm mại vài cái.

Phương Tri Ngu bị hắn quấy đến phiền, hất tay hắn ra: "Cút."

"Em sai rồi em sai rồi." Hạ Hành Châu thu lại móng vuốt hư hỏng, tiếp tục mát xa cho y, tiện thể hỏi thời gian lễ kỷ niệm trường Thanh Hoa.

Phương Tri Ngu đọc tin tức, thuận miệng đáp: "Ngày 5 tháng sau."

"Anh định tham gia sao?" Hạ Hành Châu hỏi.

"Ừ."

"Anh đi một mình sao?"

Phương Tri Ngu hiểu ý của Hạ Hành Châu.

Từ khi Hạ Hành Châu hỏi đông hỏi tây chuyện kỷ niệm thành lập trường trong nhóm gia đình, y đã biết Hạ Hành Châu muốn đi cùng, hoặc nói đúng hơn là muốn đi cùng y.

Nhưng y giả vờ không hiểu, nhìn Hạ Hành Châu bằng ánh mắt khó hiểu: "Nếu không thì sao? Cậu đâu có được mời."

Hạ Hành Châu: "..."

Lời mình nói quay lại tát thẳng vào mặt mình, còn khá đau.

"Em có thể đi cùng anh mà." Hắn nói.

Phương Tri Ngu hỏi ngược lại: "Cậu đâu phải sinh viên Thanh Hoa, cậu đi làm gì?"

Hạ Hành Châu đã chuẩn bị sẵn lý do, nói rất chính đáng: "Em là người nhà sinh viên Thanh Hoa, còn là con rể của giáo sư Thanh Hoa."

Phương Tri Ngu thong dong phản bác: "Cũng đâu phải đi dự đám cưới mà cần mang người nhà."

Hạ Hành Châu: "..."

Hai người nhìn nhau một lúc.

Hạ Hành Châu với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, làm trò muốn gọi cho Đường Tu Tề trước mặt Phương Tri Ngu: "Vậy thì em chỉ có thể nhờ quý ngài ba vợ dẫn em đi."

Phương Tri Ngu thờ ơ, đã miễn dịch với chiêu này của hắn, thậm chí còn thúc giục: "Cậu nhờ đi."

Hạ Hành Châu: "..."

Hắn ném điện thoại sang một bên, cướp luôn điện thoại của Phương Tri Ngu ném đi, hai tay đè Phương Tri Ngu hỏi: "Em vẫn chưa được gặp bạn học hay bạn bè của anh, dẫn em đi thì sao chứ? Em rất mất mặt sao?! Tốt xấu gì em cũng là người kiếm được hai triệu tám mươi ngàn nhờ gương mặt mà."

Câu nói quen thuộc bị nhắc lại, ngay cả Phương Tri Ngu cũng không nhịn được khẽ bật cười.

"Cái đó thì không phải." Y chậm rãi nói: "Dẫn cậu đi cũng được, nhưng cậu không cần đi làm sao?"

Hạ Hành Châu nói: "Đầu tháng sau có một hoạt động thương hiệu, ở ngay bên cạnh thành phố A, không vấn đề."

"Nếu đã vậy." Phương Tri Ngu miễn cưỡng gật đầu: "Vậy được rồi."

Hạ Hành Châu nhận được câu trả lời vừa ý, tâm trạng sảng khoái, lại nhớ đến một chuyện khác: "À đúng rồi, em muốn bàn với anh một việc."

Phương Tri Ngu: "Nói."

Hạ Hành Châu đưa tay ra trước mặt y, xòe năm ngón ra, xoay qua xoay lại cho y xem: "Anh nhìn tay em đi."

Xương bàn tay rõ ràng, ngón tay thon dài, móng tay sạch sẽ, trên mu bàn tay mơ hồ thấy vài đường gân xanh hơi nổi, mang theo cảm giác rất mạnh mẽ.

Phương Tri Ngu không hiểu gì, nhưng vẫn khen một câu: "Không tệ."

Hạ Hành Châu: "..."

Hắn không có hỏi cái này!

"Anh không thấy tay em thiếu cái gì đó sao?" Hạ Hành Châu ẩn ý, nhúc nhích ngón áp út trống trơn của mình.

"Ừm?"

Giờ Phương Tri Ngu mới nhận ra, không chắc chắn lắm: "Nhẫn?"

"Bingo." Hạ Hành Châu búng tay một cái, "Thông minh lắm, thưởng một cái hôn."

Nói xong thì cúi đầu định hôn Phương Tri Ngu, y đưa tay chặn mặt hắn, ghét bỏ đẩy ra.

Hạ Hành Châu nắm tay y, vừa v**t v* thưởng thức vừa nói: "Em đã hẹn dịch vụ chọn mẫu tận nhà rồi. Ngày mai anh rảnh không, em bảo cửa hàng mang mẫu đến nhé?"

Phương Tri Ngu còn chưa trả lời, hắn đã nói tiếp: "Kết hôn lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có nhẫn cưới thì đúng là chẳng ra sao, để người khác biết còn tưởng chồng chồng chúng mình không hòa hợp."

Phương Tri Ngu không quá hứng thú với nhẫn, nhưng cũng không ghét.

Hơn nữa lời Hạ Hành Châu nói cũng có lý.

Hạ Hành Châu là nhân vật của công chúng, mọi cử động đều bị chú ý. Nếu hai người ngay cả nhẫn cưới cũng không có, để tài khoản marketing biết được thì khó tránh khỏi lại bị làm ầm lên.

"Được." Phương Tri Ngu đồng ý, "Ngày mai tôi không cần đến công ty, cậu cứ sắp xếp."

Hạ Hành Châu đạt được mục đích, âm thầm nở hoa trong lòng: "Được rồi, hôn cái nào."

"... Cút."

-

Ngày hôm sau, Phương Tri Ngu không dậy sớm chạy bộ.

Đi công tác mấy ngày, tối qua lại bị giày vò mấy lần, y cần hồi phục thể lực.

Ngủ ở phòng cho khách mất ngày, đêm nào cũng cô đơn trằn trọc, cuối cùng Hạ Hành Châu cũng lại được nằm trên chiếc giường lớn ở phòng ngủ chính.

Ôm chủ nhân của giường lớn phòng ngủ chính trong lòng, lại không cần đặt báo thức dậy sớm, nói là người thắng cuộc cũng không quá.

Hai người ngủ đến khi tự tỉnh, sau đó sửa soạn đơn giản một chút.

Hạ Hành Châu liên lạc với quản lý cửa hàng trang sức. Đối phương vừa nghe nói hắn rảnh thì mừng rỡ không thôi, lập tức tỏ vẻ có thể đến tận nơi ngay.

"Ngoài nhẫn cưới..." Hạ Hành Châu suy nghĩ: "Kẹp cà vạt với khuy măng sét gì đó cũng mang theo một ít đi. Cả trang sức nữ nữa, anh xem rồi mang đến đây."

Đơn hàng lớn!!

Hai mắt quản lý sáng rực: "Không thành vấn đề, nhất định tận tâm phục vụ ngài!"

Không bao lâu sau, người của cửa hàng trang sức đã đến.

Hạ Hành Châu là hội viên cao cấp của nhãn hiệu này, mỗi năm chi tiêu trên hàng chục triệu.

Ngoài quản lý cửa hàng còn có bốn SA* đi cùng, có thể nói là cấp bậc tiếp đãi cao nhất của cửa hàng.

(*) Sales Assistant: Nhân viên tư vấn/Trợ lý bán hàng

Hạ Hành Châu là ngôi sao hàng đầu, gần như nhà nhà đều biết, nhân viên ở đây không ai là không quen mặt hắn.

Nhưng so với hắn, mọi người càng tò mò về tổng giám đốc Tập đoàn họ Hạ Phương Tri Ngu hơn.

Ngôi sao thì có thể thường xuyên nhìn thấy trên TV, nhưng người ở vị trí cao như Phương Tri Ngu lại rất khó gặp, người bình thường căn bản không có cơ hội tiếp xúc với y, huống chi là mặt đối mặt giao lưu như thế này.

Nhìn Phương Tri Ngu ngồi trên sofa, tư thế thả lỏng mà không mất đi vẻ ưu nhã, SA và quản lý cửa hàng đều không nhịn được mà kinh ngạc trước ngoại hình và khí chất của y.

Hóa ra lời đồn trên mạng không hề phóng đại, ảnh chụp thật sự không bằng một nửa người thật.

SA bưng hộp trang sức, trưng bày toàn bộ nhẫn cưới bên trong.

Quản lý cửa hàng phát huy kiến thức chuyên môn tích lũy nhiều năm của mình, miệng lưỡi lưu loát giới thiệu cho hai người ý nghĩa, thiết kế và giá trị của từng mẫu nhẫn.

Xét đến thân phận tôn quý của hai người, để xứng với địa vị của họ, mỗi mẫu nhẫn cưới mang đến đều vô cùng đắt đỏ, kim cương sang trọng tinh xảo lấp lánh dưới ánh đèn.

Phương Tri Ngu chọn một mẫu nhẫn nam đơn giản nhưng độc đáo, hỏi ý kiến Hạ Hành Châu: "Thế nào?"

"Anh có mắt nhìn, chọn cái nào cũng đẹp." Hạ Hành Châu gật đầu khẳng định, "Thử xem?"

Phương Tri Ngu cầm nhẫn định đeo lên ngón áp út, Hạ Hành Châu nắm tay y, lấy chiếc nhẫn qua: "Để em."

SA thấy vậy, lặng lẽ trao đổi ánh mắt, đều nhìn thấy trong mắt đối phương ba chữ...

Cắn! Được! Rồi!!

CP đã công khai phát kẹo ngay trước mặt, còn gì ngọt hơn nữa sao?!

Nhẫn không phải loại đặt làm riêng, kích cỡ không hoàn toàn vừa với ngón tay Phương Tri Ngu, đeo vào hơi rộng, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến hiệu quả đeo thử.

Theo giới thiệu của quản lý cửa hàng, mẫu nam này dùng kỹ thuật chạm khắc thủ công truyền thống. Một bên thân nhẫn được gắn một vòng kim cương nhỏ nằm ngang bằng với mặt nhẫn để làm điểm nhấn. Thiết kế tổng thể khéo léo giúp nhẫn không bị dày nặng mà vẫn có cảm giác chắc chắn.

Hạ Hành Châu nắm tay y quan sát vài lượt, hài lòng nói: "Đẹp."

Phương Tri Ngu cũng thấy không tệ, cầm chiếc cùng mẫu còn lại nói với Hạ Hành Châu: "Đưa tay đây."

Hạ Hành Châu vui vẻ đưa tay ra.

Khi Phương Tri Ngu đeo nhẫn vào ngón áp út, tim hắn không khống chế được mà khựng lại một nhịp, cả người cũng lâng lâng.

Phương Tri Ngu đeo nhẫn cho mình, cái này có khác gì hôn lễ đâu!!

Quản lý cửa hàng tinh mắt bắt được sự hài lòng của họ, trong lòng nở hoa. Ổn rồi!

Kiểu dáng được chốt, SA giúp hai người đo kích cỡ ngón tay.

Chọn nhẫn cưới xong, SA lại lấy những món khác cho hai người chọn.

Hạ Hành Châu nhìn một vòng, chọn một cái trâm cài áo và vòng cổ nữ, lại chọn một chiếc thắt lưng nam.

"Cậu muốn mua thêm?" Phương Tri Ngu hỏi.

Hạ Hành Châu nói: "Không phải sắp đi thăm ba mẹ vợ hay sao? Em mang theo chút quà."

Phương Tri Ngu: "..."

"Choang!"

Trong phòng làm việc truyền ra tiếng đồ vật rơi xuống đất.

Phòng khách không thấy bóng Phương Trình, chắc là nó đang quậy trong phòng làm việc.

"Cậu chọn tiếp đi, tôi đi xem." Phương Tri Ngu đứng dậy, đi vào phòng làm việc.

Hạ Hành Châu xem mấy món phụ kiện nam khác đều không quá vừa ý, hỏi quản lý cửa hàng: "Có catalog* không?"

(*) Đại khái là cuốn danh mục các sản phẩm mà cửa hàng muốn giới thiệu

"Có có có!"

Quản lý cửa hàng cười đến mức không thấy mắt đâu, hai tay dâng cuốn catalog đã chuẩn bị sẵn cho hắn.

Hạ Hành Châu tiện tay mở ra, một tấm thẻ kẹp bên trong rơi xuống thảm.

"Hử?"

Hắn cúi người nhặt lên, nhìn thấy hình ảnh trên đó thì nhướng mày.

Trên thẻ là một cái choker ren đen cùng một cái vòng đeo đùi bằng da cùng tông màu.

"Đây cũng là của các anh?" Hạ Hành Châu cầm tấm thẻ lắc lắc.

Quản lý cửa hàng nhìn kỹ: "À à à, đây là mẫu giới hạn của quý trước, chắc là sơ ý kẹp vào."

Hắn nói rồi định lấy lại thẻ.

Hạ Hành Châu tránh tay hắn, cầm thẻ, như có điều suy nghĩ: "Mẫu giới hạn của quý trước à."

Quản lý gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy."

Hạ Hành Châu cười hỏi: "Còn không?"

Quản lý sửng sốt: "Bán hết rồi..."

"Nhưng tôi muốn một bộ." Hạ Hành Châu hất cằm chỉ vào hộp trang sức, lại hỏi lần nữa: "Còn không?"

Quản lý cửa hàng gật đầu dứt khoát: "Còn!"

Hạ Hành Châu hài lòng, nghe thấy phía sau có tiếng bước chân.

Khi Phương Tri Ngu đi đến trước mặt, hắn bình thản nhét tấm thẻ kia vào túi của mình.

_____

Chả hiểu wp bị sao mà ko chèn hình vào được, t tìm cái vòng đeo đùi thì có vẻ nó k phải loại đai giữ tất hay áo sơ mi

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...