Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 58: Chủ quyền



Cùng ngày, cặp nhẫn cưới đúng kích cỡ của hai người được giao đến nhà.

Hôm sau, Phương Tri Ngu đến công ty. Thư ký Tiểu Trương mang cà phê vào cho y, vừa liếc mắt đã nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của y.

Thư ký Tiểu Trương: "!!"

Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu công khai cũng đã được một thời gian, nhưng đối với nhân viên trong công ty mà nói, chuyện này vẫn có chút không chân thực.

Đặc biệt là hai người đều bận công việc, gần như rất ít khi xuất hiện cùng nhau, số lần lẻ tẻ cũng đều là bị truyền thông chụp được.

Cho đến nay vẫn còn có người hỏi trong nhóm chat: Sếp Phương kết hôn thật rồi à? Không phải là chương trình hài hước à?

Bây giờ nhìn thấy nhẫn cưới trên tay Phương Tri Ngu, thư ký Tiểu Trương mới cảm nhận được một chút chân thực.

Ngoài ra, cô cũng đã nhìn thấy tin đồn về danh sách khách mời của 《Vì Người Rung Động》.

Lúc đó cô kích động đến mức nhảy bật dậy khỏi chỗ ngồi. Là fan CP, có thể nhìn thấy CP mình đu xuất hiện trên show giải trí quả thật như thuốc tiên cứu mạng vậy.

Nhưng rất nhanh cô lại bình tĩnh trở lại, giữ thái độ hoài nghi đối với tin tức này.

Tổ chương trình không lên tiếng, phòng làm việc của Hạ Hành Châu cũng không lên tiếng, chỉ có mấy tài khoản marketing là đang cọ nhiệt.

Hơn nữa sếp Phương trăm công ngàn việc của họ cũng không giống kiểu người sẽ hứng thú với việc tham gia loại chương trình này.

Phương Tri Ngu bưng cà phê uống một ngụm, ngẩng đầu nhìn thư ký Tiểu Trương vẫn còn đứng đó: "Còn chuyện gì nữa sao?"

Thư ký Tiểu Trương giật mình hoàn hồn, lúc này mới phát hiện mình vậy mà lại thất thần trước mặt ông chủ, mặt đỏ lên, vội vàng nói: "Không có gì, không có gì."

Cô dừng một chút, hạ giọng nói với Phương Tri Ngu: "Sếp Phương, chúc ngài tân hôn hạnh phúc."

Tay Phương Tri Ngu khẽ khựng lại: "Cảm ơn."

Trở về chỗ làm việc, thư ký Tiểu Trương lập tức gửi chuyện Phương Tri Ngu đeo nhẫn cưới vào nhóm chat.

[Tin nóng tin nóng!! Vừa phát hiện sếp Phương đeo nhẫn cưới!!]

[Kiểu dáng thế nào? Có phải kim cương vuông 10 carat không? Nhỏ hơn một chút cũng không xứng với sếp Phương nhà ta!]

[Đừng có phô trương quá được không, chắc chắn sếp Phương thích kiểu đơn giản mà sang trọng hơn.]

[Đúng rồi, mọi người nói xem tin show kia rốt cuộc là thật hay giả vậy? Tôi sốt ruột muốn chết.]

[Chắc là giả, sếp Phương không giống người sẽ lên show giải trí.]

[Nói mới nhớ, mọi người không phát hiện gần đây anh Châu không đến đón sếp Phương tan làm sao?]

[Ừ đúng nhỉ! Đàn ông mà, có được rồi là không biết quý trọng nữa!]

......

Là một thành viên của nhóm chat, Trần Tuấn nhìn mấy dòng tin nhắn này, im lặng một lúc rồi gửi tin nhắn cho người đàn ông không biết quý trọng kia.

[Trần Tuấn: Sếp Hạ nhỏ, dạo này lịch trình của ngài có phải rất bận không?]

Hạ Hành Châu vừa thay quần áo xong, đang định về nhà tổ một chuyến, thấy tin nhắn thì tiện tay trả lời: Không bận, sao vậy?

Trần Tuấn trực tiếp chụp màn hình hai tin nhắn cuối gửi cho hắn.

Hạ Hành Châu: "..."

Trời đất chứng giám.

Sáng nay hắn còn muốn đưa Phương Tri Ngu đi làm, nhưng lại bị vợ ghét bỏ độ nổi tiếng quá cao, lấy lý do dễ gây thị phi mà lạnh lùng từ chối.

Cho nên hôm nay hắn mới tính ban ngày về nhà tổ chơi cờ với ông cụ, buổi chiều lại bất ngờ đến đón Phương Tri Ngu tan làm, cùng nhau đi hẹn hò xem phim gì đó.

Kết quả lại bị đánh giá thành loại đàn ông cặn bã có được là không biết quý trọng?

Để đập tan lời đồn trong nội bộ, hắn lập tức sửa đổi hành trình, đặt một bó hoa hồng trắng rồi thẳng tiến đến Tập đoàn họ Hạ.

Nửa tiếng sau.

Nhân viên lễ tân đờ đẫn nhìn vị khách đứng trước mặt mình.

Hạ Hành Châu đến công ty bọn họ?!!!

"Ngài, ngài, ngài..."

Quá mức kích động và căng thẳng khiến cô nói năng không trôi chảy.

Hạ Hành Châu đẩy kính râm, nở nụ cười, nói với cô: "Xin chào, tôi tìm sếp Phương."

Nhân viên lễ tân cũng đã được huấn luyện bài bản, lại từng gặp không ít nhân vật lớn, rất nhanh đã hoàn hồn, bước ra khỏi quầy: "Chào ngài chào ngài, mời ngài đi bên này."

"Cảm ơn."

Hạ Hành Châu lịch sự nói lời cảm ơn, theo cô đi về phía thang máy.

Sau khi hai người vừa vào thang máy, một nhân viên khác đã gửi tin nhắn cho Trần Tuấn, đồng thời kích động gửi ảnh chụp lén bóng lưng Hạ Hành Châu vào nhóm chat.

[Tin nóng tin nóng!! Hạ Hành Châu đến công ty chúng ta tìm sếp Phương! Một bó hoa hồng siêu to!! *Hình ảnh*]

[Người thật quá đẹp trai! Hu hu hu, miễn cưỡng xứng đôi với sếp Phương nhà ta!]

[Tiểu Lê đã đưa người lên rồi! Các chị em chuẩn bị sẵn sàng!]

Trần Tuấn vừa chỉnh sửa tư liệu xong, đang định đi tìm Phương Tri Ngu báo cáo thì thấy tin nhắn từ lễ tân.

Sếp Hạ nhỏ đến?!

Sao không nghe hắn nói gì hết vậy! Sếp Phương có biết không?!

Không có làm cái gì bất ngờ thành bật ngửa nữa đó chứ?!

Nghĩ đến việc người đã ở trong thang máy, không thể chậm trễ, Trần Tuấn lập tức đi tìm Phương Tri Ngu.

"Sếp Phương! Sếp Hạ nhỏ tới rồi, nghe nói đã ở trong thang máy!"

Phương Tri Ngu nghiêng đầu: "?"

Quả nhiên!

Trần Tuấn vừa thấy phản ứng của y là biết Hạ Hành Châu không nói trước với Phương Tri Ngu.

Tên đàn ông tâm cơ này!

Hạ Hành Châu đúng là cố ý.

Hắn không báo trước với bất kỳ ai, cũng không để Trần Tuấn xuống dưới đón mình, mà trực tiếp tìm lễ tân, gióng trống khua chiêng để cả công ty đều biết hắn đến tìm Phương Tri Ngu.

Còn đặc biệt mang theo một bó hoa hồng to.

Xem lần này ai còn dám tung tin đồn nữa.

Có điều lễ tân không đưa hắn thẳng tới văn phòng Phương Tri Ngu, mà sắp xếp cho hắn ngồi ở phòng tiếp khách.

Thư ký Tiểu Trương mang trà tới, hai mắt sáng rực.

Không lâu sau Trần Tuấn cũng tới: "Sếp Hạ nhỏ, ngài đến sao không báo cho tôi một tiếng, để tôi xuống dưới đón ngài."

"À." Hạ Hành Châu cười tủm tỉm chào hỏi: "Không làm anh giật mình chứ? Tôi đi ngang qua nên tiện thể ghé vào xem thôi."

"..."

Cậu đi ngang qua mà mang bó hoa to thế à, nghĩ tôi mù chắc!

Trần Tuấn thầm mắng trong lòng hai câu, lại nghe thấy hắn hỏi: "Sếp Phương đang bận sao?"

"Sếp Phương đang đợi ngài." Trần Tuấn ra hiệu, "Mời ngài theo tôi."

"Được." Hạ Hành Châu đứng dậy, cầm theo hoa của mình.

Trần Tuấn dẫn hắn đến văn phòng Phương Tri Ngu, trên đường đi gặp vài nhân viên của các bộ phận khác nhau, hơn nữa đều ở tầng khác.

Đến văn phòng tổng giám đốc, Trần Tuấn đẩy cửa ra, nhìn thấy Tần Dao đang báo cáo công việc bên trong.

Hắn hơi sửng sốt. Mười phút trước không phải Tần Dao nói muốn ra ngoài gặp khách hàng sao? Sao vẫn còn ở đây?

Thấy họ vào, Tần Dao cầm tài liệu nói với Phương Tri Ngu: "Vậy, sếp Phương, tôi ra ngoài trước, tôi nhất định sẽ theo sát dự án."

Trần Tuấn: "..."

Dự án cái gì, rõ ràng là muốn lên xem thần tượng.

Sau khi cô rời đi, Trần Tuấn tất nhiên cũng không ở lại lâu, chủ động nhường lại không gian cho Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu.

Hạ Hành Châu ôm hoa đi đến trước bàn làm việc của Phương Tri Ngu, đặt bó hoa lớn xuống, cười tươi: "Bất ngờ không? Ngạc nhiên không?"

Phương Tri Ngu: "..."

Giật mình thì đúng hơn.

Nhưng người đã đến rồi, Phương Tri Ngu cũng không đến mức đuổi hắn về, chỉ chỉ về phía sofa, bảo hắn ngồi đợi.

Hạ Hành Châu chỉ đến để tuyên bố chủ quyền, biết Phương Tri Ngu bận nên cũng không có ý quấy rầy, tự giác tìm chỗ ngồi xuống.

Hắn chưa từng đi làm, nói đúng hơn thì đây cũng là lần đầu tiên hắn tới tòa nhà Tập đoàn họ Hạ, vì vậy ngó nghiêng quan sát văn phòng Phương Tri Ngu một chút.

Không gian rất lớn, ánh sáng rất tốt, trang trí cũng không tồi.

Coi như xứng với sếp Phương nhà hắn.

Hạ Hành Châu hài lòng gật đầu, lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, mở weibo đăng lên.

[@Hạ Hành Châu V: Một ngày đi làm cùng sếp Phương. /cà phê/]

Bài weibo phát cơm chó này không ngoài dự đoán lại bị fan truyền khắp nơi. Ngoài việc nói hắn khoe tình cảm, còn có không ít người hỏi hắn có phải thật sự muốn tham gia 《Vì Người Rung Động》 hay không.

Anti-fan chụp lại weibo này, nói hắn đã bắt đầu chuẩn bị cho việc tham gia show giải trí để kiếm tiền, lý do là một người ngày thường chẳng mấy khi đăng weibo đột nhiên lại liên tục khoe tình cảm, chắc chắn có mờ ám.

Đối với chuyện này, fan lại lần đầu tiên hy vọng lời nói của anti-fan trở thành sự thật.

Hạ Hành Châu không ở công ty lâu, ăn trưa xong thì rời đi trước, đợi Phương Tri Ngu tan làm sẽ quay lại đón.

Ngày hôm sau, Hạ Hành Châu dậy rất sớm, tự mình lái xe đưa Phương Tri Ngu đi làm.

Đến buổi chiều, gần giờ tan ca hắn lại đến trước cổng tập đoàn chờ. Liên tục đưa đón ba ngày liền, khiến tài xế Trần cũng có cảm giác sắp thất nghiệp.

Không chỉ vậy, buổi trưa hắn cũng muốn tới ăn cơm với Phương Tri Ngu, cuối cùng Phương Tri Ngu thật sự chịu không nổi sự bám dính của hắn, nhiều lần ra lệnh hắn mới miễn cưỡng từ bỏ.

Để có thời gian tới thành phố A, Phương Tri Ngu đã ép chặt lịch làm việc của mình.

Cũng may mọi thứ đều thuận lợi, Tập đoàn họ Hạ giành được ba lô đất ở khu đất phía đông thành phố, đều trong phạm vi dự toán, các dự án khác cũng tiến triển ổn định.

Sắp xếp xong mọi việc, Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu lên chuyến bay sớm đi thành phố A.

Đường Tu Tề và Phương Lam đúng lúc có việc bận, vốn định ra sân bay đón hai người, nhưng xét thấy hai người lớn tuổi ở trong trường, cách sân bay khá xa, Phương Tri Ngu khuyên họ đừng tới.

Phương Tri Ngu có nhà riêng ở thành phố A, không phải bất động sản của tập đoàn, mà là khi y còn học ở Thanh Hoa, Phương Lam đã mua sẵn cho y.

Nhà không quá lớn, căn hộ hai phòng ngủ rộng 90 mét vuông, một phòng ngủ chính và một phòng làm việc.

Mấy năm học đại học ở Thanh Hoa, Phương Tri Ngu đều sống ở đây, trong nhà vẫn còn rất nhiều đồ đạc thời sinh viên của y.

Nhà đã được dọn dẹp trước, hôm trước Phương Lam còn đặc biệt đến trải giường cho họ.

Hạ Hành Châu đánh giá cách bài trí trong nhà, tưởng tượng dáng vẻ Phương Tri Ngu thời sinh viên, trong đầu hiện lên tấm ảnh thẻ trong hồ sơ cá nhân của y.

Non nớt đến mức như thể bóp ra được nước.

Ngoài ra, hắn còn nhớ tới bức ảnh lần trước nhìn thấy trên điện thoại, bức ảnh Phương Tri Ngu đeo kính.

Phương Tri Ngu đang nghe điện thoại ở ban công, Hạ Hành Châu đi tới thì nghe y gọi một tiếng "đàn anh", nói: "Bọn em tới rồi, không có vấn đề gì, không cần ra đón."

Đợi Phương Tri Ngu cúp máy, Hạ Hành Châu hỏi: "Đàn anh của anh?"

"Ừ." Phương Tri Ngu gật đầu.

Theo Hạ Hành Châu biết, chuyên ngành đại học của Phương Tri Ngu là Lịch sử học, lên thạc sĩ thì thi Quản trị kinh doanh, không nhịn được hỏi thêm: "Đàn anh chuyên ngành nào?"

"Lịch sử."

Phương Tri Ngu nói đối phương là đàn anh cùng chuyên ngành đại học, lúc còn ở trường rất chăm sóc y. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, y vào viện nghiên cứu, đối phương cũng vừa hay làm việc ở viện nghiên cứu.

"Tối hẹn ăn cơm cùng nhau, còn có một người bạn cùng chuyên ngành và một đàn em." Phương Tri Ngu hỏi hắn, "Đi cùng không?"

"Đương nhiên là đi." Hạ Hành Châu không do dự, "Khó lắm mới tới đây một chuyến, đương nhiên phải gặp đàn anh và đàn em của anh chứ. Em phải cảm ơn họ đã giúp em chăm sóc anh lúc đi học."

"..." Phương Tri Ngu nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ, "Giúp cậu?"

"Đúng vậy!" Hạ Hành Châu nói rất đương nhiên, "Chúng ta là người một nhà, chăm sóc anh cũng là chăm sóc em, đương nhiên em phải cảm ơn."

"Thôi miễn đi." Phương Tri Ngu vỗ vai hắn, "Lúc tôi vào đại học, cậu còn đang học cấp hai."

Hạ Hành Châu: "..."

"Không đúng." Phương Tri Ngu nghĩ tới gì đó, trầm ngâm, "Cấp hai cấp ba tôi đều nhảy lớp, tính theo tuổi thì lúc đó cậu hẳn còn..."

Ngàn cân treo sợi tóc, Hạ Hành Châu vội vàng che miệng y, nghiến răng nói: "Anh dừng lại đi dừng lại đi! Một ngày không chọc em hai câu là anh khó chịu đúng không?"

Phương Tri Ngu bị hắn che miệng không nói tiếp được, nhưng đôi mắt cong cong đã nói lên ý tứ của y.

[Là cậu tự nhắc, nói thật cậu lại không thích nghe]

Hạ Hành Châu buông tay, cúi đầu hôn y hai cái, tự lên tiếng cho bản thân: "Nhỏ tuổi thì sao? Chẳng phải anh cũng khen em giỏi sao?"

Phương Tri Ngu ngơ ngác: "Tôi khen cậu giỏi khi nào?"

Hạ Hành Châu: "Lần trước đó, anh khen em giỏi nhất thế giới."

Phương Tri Ngu: "..."

Cậu thật sự vẫn còn nhớ.

Hai người sắp xếp hành lý một chút, thấy thời gian gần đến thì ra ngoài.

Bữa tiệc được hẹn ở một nhà hàng Quảng Đông gần Thanh Hoa, Cù Mặc và Hà Úy đã đến trước.

Thấy hai người vào, Cù Mặc vui vẻ đứng bật dậy: "Anh Ngu! Cuối cùng anh cũng tới!"

Hà Úy cũng cười nói: "Đợi cậu lâu rồi đó."

"Lâu" này không chỉ là cuộc hẹn tối nay, mà là từ khi Phương Tri Ngu chuyển đến Tân Thị, mọi người đã rất lâu không gặp nhau.

Thấy bạn cũ, trên mặt Phương Tri Ngu cũng hiện rõ ý cười: "Lâu rồi không gặp."

"Đúng là lâu rồi không gặp." Cù Mặc dễ xúc động, mắt cũng hơi đỏ.

Cô là đàn em cùng ngành đại học của Phương Tri Ngu, lên thạc sĩ thì chuyển sang ngành khảo cổ, lại đúng lúc là học trò của Phương Lam. Cũng bởi vì tầng quan hệ này, cô thân với Phương Tri Ngu hơn đàn anh đàn em bình thường một chút.

Còn Hà Úy là bạn cùng chuyên ngành đại học với Phương Tri Ngu, khi đi học quan hệ cũng không tệ. Sau khi tốt nghiệp, hắn nhờ quan hệ vào viện nghiên cứu, còn Phương Tri Ngu thì chuyển ngành học thạc sĩ.

Chỉ là không ngờ, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Phương Tri Ngu cũng vào viện nghiên cứu, hai người lại thành đồng nghiệp.

"Thôi nào, khoan hãy khóc vội." Hà Úy nhắc Cù Mặc, nhìn sang Hạ Hành Châu, giọng trêu chọc: "Vị này chắc là người nhà của Tri Ngu đúng không!"

Chuyện công khai của hai người ầm ĩ như vậy, Phương Tri Ngu cũng không cần giới thiệu nhiều, chỉ nói: "Hạ Hành Châu."

Sau đó giới thiệu Cù Mặc và Hà Úy cho Hạ Hành Châu.

Đối diện với bạn bè thân thiết của Phương Tri Ngu, Hạ Hành Châu cũng rất khách sáo, nói với hai người: "Chào mọi người."

"Chào chào!" Hà Úy tặc lưỡi, "Lần đầu tiên gặp đại minh tinh, về tôi cũng có cái để khoe mấy ngày liền rồi, ha ha."

Cù Mặc đánh giá Hạ Hành Châu từ trên xuống dưới, rất hài lòng với ngoại hình của hắn, coi như xứng với anh Ngu số một thế giới của cô.

Nói chuyện vài câu, Hà Úy mời: "Ngồi đi, bọn tôi chưa gọi món, hai người xem muốn ăn gì."

Phương Tri Ngu đi tới chỗ ngồi, Hạ Hành Châu kéo ghế ra giúp y, rồi ngồi xuống bên cạnh, thuận miệng hỏi: "Không phải anh nói có ba người sao?"

Cù Mặc ở bên cạnh nghe thấy hắn nói, đáp: "À, còn anh Thẩm nữa, anh ấy cũng sắp tới rồi, vừa nãy kẹt xe."

Vừa dứt lời, cửa phòng riêng lại mở ra.

Một người đàn ông mặc áo khoác sáng màu, khí chất nho nhã, đeo kính gọng vàng bước vào: "Xin lỗi, tôi đến muộn."

"Cuối cùng anh Thẩm cũng tới rồi, chỉ đợi anh thôi đó." Hà Úy giương giọng nói: "Tri Ngu và người nhà của cậu ấy đều tới rồi."

Hạ Hành Châu thầm nghĩ, thì ra đây là đàn anh của Phương Tri Ngu. Xem ra Thanh Hoa đúng là nơi tụ hội nhân tài xuất chúng. Người này trông rất có học thức, khí chất cũng không tệ.

Người đến là Thẩm Tông Minh. Ánh mắt anh lướt qua mọi người, rồi dừng lại trên mặt Phương Tri Ngu.

Phương Tri Ngu ngẩng đầu, vừa lúc chạm ánh mắt hắn, hơi gật đầu: "Đàn anh."

Thẩm Tông Minh đóng cửa, từ từ bước tới, dừng trước mặt Phương Tri Ngu, ánh mắt ôn hòa: "Tri Ngu, em về rồi, đã lâu không gặp."

Phương Tri Ngu đáp: "Công việc khá bận."

Thẩm Tông Minh cười, nhìn sang Hạ Hành Châu bên cạnh: "Vị này chắc là cậu Hạ đúng không? Tôi là Thẩm Tông Minh, đàn anh của Tri Ngu."

Hạ Hành Châu cũng cười: "Chào anh, Hạ Hành Châu."

Chào hỏi xong, Thẩm Tông Minh kéo ghế bên cạnh Phương Tri Ngu ra, tự nhiên ngồi xuống.

Tim Hạ Hành Châu hẫng một nhịp, nhận ra có gì đó không ổn.

Hơn nữa hắn phát hiện, từ lúc bước vào, đối phương vẫn luôn nhìn Phương Tri Ngu.

Sau khi đã chạm trán hai tình địch là Vệ Đình và Daniel, radar phát hiện tình địch của Hạ Hành Châu lập tức vang lên tiếng cảnh báo chói tai...

Cảnh báo! Phía trước phát hiện tình địch mới!!

Hạ Hành Châu: "..."

Nhìn lại Thẩm Tông Minh lần nữa, có vẻ người này cũng không phải nhân tài xuất chúng gì.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...