Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 61: Khách mời



Thứ Phương Tri Ngu cầm trong tay chính là chiếc choker ren và vòng đeo đùi bằng da mà trước đó Hạ Hành Châu từng nhờ quản lý cửa hàng trang sức tìm kiếm.

Hai món đồ này được giao tới hai ngày trước khi bọn họ đến thành phố A. Hạ Hành Châu đã cất chúng đi, dự định sau khi quay về sẽ dụ Phương Tri Ngu đeo thử.

Chỉ cần tưởng tượng cảnh Phương Tri Ngu đeo lên thôi, hắn đã cảm thấy miệng lưỡi khô khốc.

Kết quả?!!

Sao chúng nó lại chạy tới trong tay Phương Tri Ngu rồi!

Biểu cảm của Hạ Hành Châu có thể nói là kinh ngạc tột độ, trố mắt nói: "Sao anh phát hiện ra được?!"

Phương Tri Ngu thong thả tháo khóa chiếc choker, tốt bụng nhắc nhở: "Cậu quên trong nhà có một bạn nhỏ thích đào kho báu à?"

Hạ Hành Châu lập tức hiểu ra.

Phương! Trình!!

Mèo con trong nhà có một sở thích, đó là đào chỗ này, bới chỗ kia.

Tò mò là bản tính của mèo. Chúng thích vồ những món đồ nhỏ coi như đồ chơi, cũng thích đào bới khắp nơi.

Những ngày Hạ Hành Châu ngủ ở phòng cho khách, có mấy buổi sáng thức dậy còn thấy nó ngủ trong ngăn kéo tủ đầu giường.

Nhưng hắn không ngờ, tên nhóc này đào đông đào tây, lại đào ra được cả đạo cụ tăng tiến tình cảm mà hắn giấu!!

Có nên nói nó đúng là con trai ruột của Phương Tri Ngu không đây?

Biết vậy hắn đã khóa lại rồi.

Trong lúc hắn vừa khiếp sợ vừa ảo não không thôi, Phương Tri Ngu đã đeo chiếc choker ren tinh xảo kia lên cổ hắn, hai tay vòng ra sau cài khóa lại.

Đầu ngón tay lướt qua gáy Hạ Hành Châu, mang đến cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ.

Ở giữa cái choker đen treo một chiếc chuông nhỏ bằng vàng ròng. Vàng phối đen tạo ra hiệu ứng thị giác cực mạnh.

Phương Tri Ngu đưa tay khảy nhẹ chiếc chuông, nghe âm thanh lanh lảnh mà tâm trạng vui vẻ, nói: "Ánh mắt không tệ đó, sếp Hạ nhỏ."

"..."

Đồ đúng là không tệ thật! Nhưng không phải để dùng trên người em mà!

Hạ Hành Châu dở khóc dở cười, cố gắng nói lý với y: "Cục cưng à, anh không thấy thứ này đeo trên người em rất không hợp sao?"

"Không hợp à?" Phương Tri Ngu quan sát một lúc, lộ vẻ suy nghĩ, "Hình như đúng là có hơi không hợp thật."

Đương nhiên là không hợp rồi! Rõ ràng là hợp với anh hơn!

Thấy Phương Tri Ngu có vẻ đã buông lỏng, Hạ Hành Châu tranh thủ thuyết phục: "Thật sự không hợp. Nó tinh xảo xinh đẹp như vậy, hợp với anh mới đúng. Em da dày thịt béo, quá phí phạm!"

Phương Tri Ngu gật gù như đang cân nhắc: "Nghe cũng có lý."

Hạ Hành Châu gật đầu lia lịa: "Đúng vậy đó... Ặc."

Hắn đột ngột im bặt, nhìn thấy Phương Tri Ngu cầm chiếc vòng đeo đùi bằng da màu đen lên, có cảm cảm giác mình lại rơi vào bẫy của đối phương.

Phương Tri Ngu dùng ngón trỏ móc lấy chiếc vòng, linh hoạt xoay một vòng, cười nói: "Nếu cái đó không hợp, vậy thử cái này xem?"

Hạ Hành Châu: "..."

"Không muốn?" Phương Tri Ngu nhướng mày hỏi.

Hạ Hành Châu lập tức lắc đầu: "Không muốn."

"Vậy sao?"

Phương Tri Ngu hừ nhẹ một tiếng, co chân phải lên, dùng mu bàn chân trần cọ cọ lên mặt Hạ Hành Châu: "Cậu chắc chắn?"

Hạ Hành Châu bị làn da trắng tuyết ấy làm hoa cả mắt.

Chỉ ngẩn ra đúng một giây, hắn đã hiểu ý Phương Tri Ngu, yết hầu bất giác chuyển động.

Không muốn?

Đương nhiên là muốn!

Hắn không kìm được nghiêng đầu, hôn lên mu bàn chân Phương Tri Ngu.

Chỉ tiếc, ngay giây sau bàn chân đã bị chủ nhân thu về, không cho hắn thêm phần thưởng nào.

Hắn nhìn thấy Phương Tri Ngu cởi chiếc vòng đeo đùi da ra, ung dung đeo lên đùi mình.

Phương Tri Ngu không đeo nó lên người hắn, mà đeo lên người chính mình.

Khoảnh khắc khóa kim loại khép lại, con ngươi Hạ Hành Châu co rút, ánh mắt gắt gao dán chặt vào làn da lõm xuống vì bị chiếc vòng ôm siết.

Dường như cảm thấy vẫn chưa đủ chặt, Phương Tri Ngu tháo ra rồi siết chặt thêm một nấc.

"Cách!"

Tiếng khóa kim loại vang lên rõ ràng trong phòng, cùng với đó là nhịp thở dồn dập của Hạ Hành Châu.

Vòng da bóng loáng, khóa kim loại, làn da trắng tuyết.

Cùng với vệt đỏ bị vòng da siết chặt, tất cả đều như một loại dụ dỗ không tiếng động nhưng chí mạng, khiến tim Hạ Hành Châu rung động không thôi.

Quả nhiên như hắn nghĩ, đeo trên người Phương Tri Ngu thật sự rất xinh đẹp.

Phương Tri Ngu cúi xuống hôn hắn một cái, rồi đứng thẳng dậy, nói: "Quả thật cũng không tệ, ánh mắt cũng... Ưm!!"

Lời còn chưa dứt đã bị chặn lại. Bàn tay Hạ Hành Châu giữ sau gáy y như nặng ngàn cân, với sức lực không cho phép kháng cự, mạnh mẽ ấn y trở lại!

Phương Tri Ngu: "!!!"

Tên này vậy mà lại thoát được khỏi cà vạt!!

...

Đêm khuya yên tĩnh, nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng cao.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố rực rỡ, ngựa xe như nước chảy, lại hoàn toàn không ảnh hưởng đến hai người trong phòng.

Xong việc, Hạ Hành Châu thỏa mãn ôm người vào lòng.

Một lúc lâu sau, Phương Tri Ngu mới hoàn hồn, một tay đẩy người xuống giường, tức giận trách mắng: "Đã nói là không cho vào mà!"

Hạ Hành Châu bò dậy từ dưới sàn, sờ sờ mũi: "Nhất thời không kiểm soát được."

"Cậu chắc chắn là chỉ nhất thời?" Phương Tri Ngu lạnh lùng liếc hắn một cái, một tay tháo chiếc vòng đeo đùi trên chân ra, ném lên người hắn.

Hạ Hành Châu tự biết mình sai, đúng là không chỉ nhất thời. Hắn bắt được chiếc vòng bị ném tới, sau đó quăng vào thùng rác bên cạnh.

Thứ này tuy đẹp, nhưng đã bẩn rồi thì không cần giữ lại nữa.

Còn cái choker ren kia cũng đã bị giật đứt trong lúc hỗn loạn và vội vàng, cái chuông cũng không biết bay tới góc nào rồi.

"Em sai rồi em sai rồi." Hạ Hành Châu vừa xin lỗi vừa muốn ôm y, "Để em giúp anh rửa sạch..."

"Miễn."

Phương Tri Ngu không hề muốn trải nghiệm giao lưu không chướng ngại trong phòng tắm một lần nữa.

Y đứng dậy xuống giường, chỉ vào cái giường bừa bộn, ném xuống một câu "Dọn dẹp phòng đi", rồi tự vào phòng tắm.

Ánh mắt Hạ Hành Châu dõi theo y. Khi nhìn thấy thứ nào đó chậm rãi chảy xuống, ánh mắt hắn lập tức tối sầm, vội vàng dời đi, bắt đầu thu dọn giường đệm để phân tán sự chú ý.

Đợi đến khi cả hai đều tắm rửa xong thì đã qua nửa đêm.

Hạ Hành Châu tắm xong đi ra, thấy Phương Tri Ngu ôm gối nằm nghiêng trên giường, buồn ngủ đến mức không mở mắt nổi.

"Có ổn không?" Hạ Hành Châu ngồi xuống mép giường.

Phương Tri Ngu phát ra một âm tiết mơ hồ, tay duỗi ra khỏi chăn đẩy đẩy hắn: "Khát."

Hạ Hành Châu rót một ly nước ấm mang tới. Phương Tri Ngu uống hơn nửa ly, phần còn lại hắn uống hết. Đặt cốc sang một bên, hắn xốc chăn lên giường.

-

Ngày hôm sau, hai người ngồi máy bay về Tân Thị.

Đường Tu Tề và Phương Lam kiên trì muốn tiễn họ. Trên đường đến sân bay, Phương Lam nói rằng sau khi biết hai người kết hôn, họ hàng ở quê hỏi khi nào sẽ làm hôn lễ.

Sau khi đặt nhẫn, Hạ Hành Châu cũng đã suy nghĩ về chuyện này.

Hắn nhất định phải làm một đám cưới thế kỷ siêu cấp long trọng.

Nhưng cụ thể khi nào thì vẫn phải xem ý Phương Tri Ngu, hắn chỉ về phía y: "Con sao cũng được, phải xem anh ấy."

Phương Lam nhìn sang Phương Tri Ngu: "Tiểu Ngu nghĩ thế nào?"

Đường Tu Tề đang lái xe cũng lên tiếng: "Đám cưới là chuyện lớn, hai đứa phải suy nghĩ thật kỹ. Làm kiểu Tây hay kiểu Trung, tổ chức trong nước hay ở nước ngoài."

"Để sau rồi nói, dạo này cũng không có thời gian." Phương Tri Ngu không mấy hứng thú với chuyện làm đám cưới.

"Năm nay có thời gian cũng không kịp đâu." Phương Lam cười nói, "Ngày lành chưa chọn, chưa chuẩn bị gì cả, nhanh nhất cũng phải sang năm."

Phương Tri Ngu không để ý lắm: "Vậy để sang năm rồi nói."

Phương Lam cũng không nóng lòng: "Hai đứa tự bàn bạc là được, ba mẹ không có ý kiến."

Hai người cùng đáp "Vâng".

Trước khi làm thủ tục, Phương Tri Ngu nhắn tin cho tài xế Trần, bảo ông đến sân bay đón mình và Hạ Hành Châu.

Sau khi về Tân Thị, tài xế Trần đưa hai người về Khê Hòa Viên.

Đứa trẻ bị bỏ lại, Phương Trình vô cùng bất mãn với việc hai người bỏ đi, thấy họ vừa bước vào nhà đã lao tới kêu meo meo inh ỏi, mắng chửi rất dữ dằn.

Hạ Hành Châu bật cười, cúi xuống bế nó lên: "Nhãi ranh này, tao còn chưa tính sổ với mày mà mày đã mắng tao trước rồi à."

Phương Trình không hiểu hắn nói gì, ra sức vùng khỏi lồng ngực hắn, nhảy sang người Phương Tri Ngu bên cạnh.

Phương Tri Ngu bế nó vào nhà, Hạ Hành Châu xách vali theo sau.

Về đến nhà, việc đầu tiên họ làm là khui pate cho mèo. Lần này hai người không ai nói ai, dù sao cũng đâu phải nuôi không nổi.

Phương Trình ăn no uống đủ, cơn giận cũng tan gần hết, chạy hai vòng trong nhà rồi chui vào lều nhỏ của mình bắt đầu l**m lông.

Phương Tri Ngu thay đồ ở nhà xong đi ra, thấy Hạ Hành Châu mở vali, lấy ra một khung ảnh trông khá quen mắt.

Y lại gần nhìn, quả nhiên là ảnh của mình.

Hạ Hành Châu lén y mang về từ phòng làm việc ở thành phố A.

Phương Tri Ngu: "..."

Nhìn Hạ Hành Châu lau khung ảnh đến bóng loáng, rồi đặt ở chỗ dễ thấy trong phòng khách, lời đã đến bên miệng lại bị Phương Tri Ngu nuốt trở vào.

Thôi kệ, tùy hắn vậy.

Y đổi hướng, đi vào phòng làm việc xử lý công việc tồn đọng mấy ngày nay.

Hạ Hành Châu vừa thu dọn hành lý của hai người xong thì Trần Vân Thiến gọi điện thoại tới, nói với hắn hợp đồng 《Vì Người Rung Động》 đã đàm phán xong, bản điện tử đã gửi đến điện thoại của hắn.

Gần đây, tổ chương trình đã lục tục công bố danh sách khách mời trên weibo chính thức.

Khách mời mùa hai ngoài ngôi sao ra còn có người hot mạng, MC. Mỗi lần công bố đều tạo ra độ hot nhất định, nhưng Hạ Hành Châu và Phương Tri Ngu bị bao nhiêu tài khoản marketing cọ nhiệt vẫn luôn không xuất hiện.

Các fan sốt ruột đến xoay vòng vòng, liên tục hỏi dưới weibo của chương trình và Hạ Hành Châu xem rốt cuộc họ có tham gia hay không.

Hợp đồng chưa ký, ekip chương trình cũng không dám trả lời, vẫn luôn giữ im lặng.

Cho đến hôm qua, Hạ Hành Châu mới cho họ phản hồi rõ ràng.

"Biết rồi, em xem ngay." Hạ Hành Châu cúp máy, mở bản hợp đồng cô gửi tới.

Trần Vân Thiến thương lượng nội dung hợp đồng dựa theo yêu cầu của hắn, bộ phận pháp lý của phòng làm việc cũng đã duyệt qua.

Hạ Hành Châu đọc lướt bản điện tử một lượt, rồi chuyển tiếp cho Phương Tri Ngu, sau đó đi vào phòng làm việc tìm y.

Phương Tri Ngu nhận được hợp đồng hắn gửi, tiện tay mở ra.

Hạ Hành Châu đi tới, ngồi xuống tay vịn ghế của y, một tay chống lưng ghế: "Anh xem có vấn đề hay yêu cầu gì không."

Phương Tri Ngu đọc kỹ một lần, nghe hắn nói bộ phận pháp lý đã duyệt thì nói: "Không có."

"Được, vậy ký thế này."

Hạ Hành Châu nhắn tin trả lời Trần Vân Thiến, cúi đầu thấy trên màn hình máy tính của Phương Tri Ngu là giao diện hệ thống công ty thì hỏi: "Lại phải làm việc à?"

Phương Tri Ngu: "Có chút việc cần xử lý."

"Ò." Hạ Hành Châu nghĩ nghĩ, "Vậy cho em mượn nửa phòng làm việc được không? Em đọc kịch bản."

《Lưỡi Gươm Thiên Tử》 đã sắp tuyển chọn diễn viên xong. Nếu không có gì bất ngờ thì đầu năm sau sẽ khai máy, bây giờ đã giữa tháng 11.

Phương Tri Ngu chỉ ghế bập bênh ngoài ban công: "Tự tiện."

"Được." Hạ Hành Châu cúi đầu hôn y một cái, "Cảm ơn sếp Phương hào phóng."

Hắn ra ngoài lấy kịch bản mang vào, Phương Trình cũng vẫy đuôi theo vào, tìm một chỗ nằm cạnh chân Phương Tri Ngu.

Cả buổi chiều, hai người ai làm việc nấy, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, bầu không khí cực kỳ hài hòa.

Ekip chương trình 《Vì Người Rung Động》 hành động rất nhanh, hai ngày sau đã mang hợp đồng tới.

Sau khi hai bên ký kết xong, cuối cùng weibo chính thức của chương trình cũng công bố nhóm khách mời cuối cùng.

[@Vì Người Rung Động mùa 2 V: Hoan nghênh khách mời đặc biệt @Hạ Hành Châu V @Phương Tri Ngu gia nhập 《Vì Người Rung Động》 mùa 2! Hãy cùng chúng tôi nắm tay hẹn ước, ngày 1 tháng 12 không gặp không về!]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...