Đám người Dương Lệ cũng không biết Thẩm Tông Minh, nhưng nghe nói anh là đàn anh của Phương Tri Ngu, lại đang làm việc ở Viện Nghiên cứu Lịch sử Văn hóa Đại học A, lập tức yên tâm hẳn.
Sản phẩm của Thanh Hoa, bảo đảm chất lượng!
Chỉ có điều, khi Hạ Hành Châu nghe thấy cái tên Thẩm Tông Minh, nụ cười trên mặt nhạt đi đôi chút, môi mím lại thành một đường thẳng.
Vậy mà lại là Thẩm Tông Minh.
Biết vậy lúc nãy đã không phụ họa làm gì. Nếu sau này Thẩm Tông Minh thật sự trở thành cố vấn đoàn phim, chẳng phải sẽ ghét nhau như chó với mèo hay sao?
Hạ Hành Châu bĩu môi, trong lòng không mấy dễ chịu.
Nhưng trước mặt người ngoài, hắn cũng không phản bác Phương Tri Ngu.
Dương Lệ nghe Phương Tri Ngu nói vậy, nụ cười nở rộ: "Nếu sếp Phương đã nói thế thì tôi yên tâm rồi, phiền anh giúp chúng tôi kết nối với anh Thẩm."
"Được."
Phương Tri Ngu gọi điện cho Thẩm Tông Minh, hỏi ý kiến anh. Sau khi hiểu rõ tình huống, đối phương đồng ý rất sảng khoái.
Cúp máy, Phương Tri Ngu đưa thông tin liên lạc của Thẩm Tông Minh cho Dương Lệ, để bọn họ tự hẹn thời gian.
"Cảm ơn sếp Phương." Dương Lệ cảm kích nói, "Cũng nhờ anh, nếu không chúng tôi còn không biết có vấn đề lớn như vậy."
Phương Tri Ngu cười: "Chuyện nhỏ không tốn sức gì."
"Nào nào nào, mọi người làm một ly trước đã." Diêu Kim Bằng cười tươi nói, "Hôm nay đúng là nhờ sếp Phương, cũng nhờ Hành Châu chịu đưa sếp Phương tới đây."
Ông nhìn Hạ Hành Châu, trêu chọc: "Thằng nhóc này đúng là số đỏ, tìm được người tài hoa tuyệt diễm như sếp Phương thế này, bây giờ trên mạng còn ai mà không hâm mộ?"
"Đó là đương nhiên." Hạ Hành Châu vòng tay ôm vai Phương Tri Ngu, giọng điệu đầy tự hào: "Đời trước cứu cả dải Ngân Hà."
"Cậu cứ khoe khoang đi!" Diêu Kim Bằng nói: "Tôi còn đang thắc mắc sao bao nhiêu oanh oanh yến yến có ý với cậu mà cậu chẳng thèm để ý, hóa ra là..."
"Khụ!"
Hạ Hành Châu ho khan một tiếng, cắt ngang lời hắn.
Nửa câu còn lại của Diêu Kim Bằng nghẹn trong cổ họng, bị phó đạo diễn bên cạnh đẩy một cái suýt nữa thì làm đổ cái ly trong tay.
Phương Tri Ngu nhìn một bàn người đột nhiên im bặt, khóe môi cong lên nụ cười đầy ẩn ý: "Ồ? Nghe có vẻ náo nhiệt quá nhỉ."
Hạ Hành Châu: "..."
Từ đầu tới giờ, Phương Tri Ngu vẫn luôn tỏ ra rất dễ nói chuyện, thái độ ôn hòa, không chỉ chủ động chỉ ra vấn đề của kịch bản, còn giúp liên lạc với chuyên gia liên quan.
Sự hòa nhã quá mức ấy khiến mọi người quên mất rằng y không chỉ là người yêu của Hạ Hành Châu, mà còn là tổng giám đốc cao quý của Tập đoàn họ Hạ.
Câu nói vừa rồi giọng điệu không hề nặng, thậm chí chẳng khác mấy so với lúc trước, chỉ là nụ cười nửa thật nửa giả kia trong mắt Diêu Kim Bằng lại có chút gì đó khiến người ta lạnh sống lưng.
Diêu Kim Bằng cười khan: "Ha ha, đùa thôi, đùa thôi."
"Đừng để ý đến ông ấy." Hạ Hành Châu nói với Phương Tri Ngu, "Cứ uống nhiều vào là nói mê sảng."
Dương Lệ cũng phụ họa: "Đúng đúng đúng, sếp Phương đừng để trong lòng. Chúng tôi làm chứng, Tiểu Hạ rất có nguyên tắc, ngoài công việc ra chưa bao giờ dây dưa gì với người khác, anh có thể yên tâm tuyệt đối."
Diêu Kim Bằng vội vàng nói: "Đúng đúng đúng, tôi cứ uống nhiều vào là hay nói lung tung lắm."
"Đạo diễn Diêu uống giấm táo mà nhỉ?" Phương Tri Ngu nhắc nhở, "Xem ra độ số độ cũng cao quá, ít uống lại thôi."
Diêu Kim Bằng: "..."
Nhìn biểu cảm có phần xấu hổ của Diêu Kim Bằng, những người khác đều nén cười.
Phương Tri Ngu cũng mỉm cười, trông tâm trạng dường như khá tốt, nâng ly trước mặt lên: "Không nói mấy lời khách sáo nữa, trước tiên chúc mọi người quay phim thuận lợi."
Sau khi ăn xong, Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu đến Thanh Hoa.
Phương Tri Ngu đã trải qua quãng thời gian đại học và thạc sĩ ở đây, ba mẹ y cũng giảng dạy tại trường này, vì vậy tình cảm của y với Thanh Hoa vô cùng sâu đậm.
Chỉ là sau này sang Tân Thị làm việc quá bận, không có thời gian rảnh để quay về.
Mà Hạ Hành Châu thì không phải sinh viên Thanh Hoa, lần gần nhất tới đây đã là mấy năm trước vì công việc.
Tối qua hai người tới dự tiệc kỷ niệm ngày thành lập trường, chưa kịp đi dạo xung quanh, nhân lúc chiều nay rảnh rỗi cùng nhau tản bộ khắp nơi.
Đầu đông tháng 11, thời tiết se lạnh.
Hai người mặc áo khoác cùng kiểu, chậm rãi bước trên con đường rợp bóng ngô đồng. Gió cuốn những chiếc lá vàng khô, lắc lư rơi xuống dưới chân.
Trước khi tới, Hạ Hành Châu đã nói muốn đi xem "Toà Tri Ngư".
Phương Tri Ngu vừa đi vừa trò chuyện cùng hắn, tới ngã rẽ thì chỉ sang bên trái: "Bên này."
Hạ Hành Châu đáp một tiếng, ánh mắt lại bất giác bị bảng triển lãm trên con đường khác thu hút, cũng nhìn thấy dòng chữ mạ vàng lớn: Bảng vinh danh cựu sinh viên Đại học Thanh Hoa.
Nếu hắn không đoán sai, trên đó hẳn là có Phương Tri Ngu.
Vì thế hắn nắm tay Phương Tri Ngu, chỉ về phía bảng triển lãm: "Qua bên kia xem trước đi."
Phương Tri Ngu không hiểu gì: "Có cái gì hay đâu?"
"Có chứ." Hạ Hành Châu cười nói: "Đi xem cựu sinh viên danh dự, bạn học Phương Tri Ngu."
Phương Tri Ngu: "..."
Kỷ niệm 120 năm thành lập Thanh Đại, bảng cựu sinh viên danh dự rất dài, trong cửa sổ trưng bày cũng có rất nhiều người.
Hạ Hành Châu tìm theo năm tốt nghiệp, rất nhanh đã nhìn thấy vị trí của Phương Tri Ngu.
Trong ảnh, Phương Tri Ngu mặc áo sơ mi trắng, tóc chải gọn gàng, con ngươi đen nhánh, khóe môi hơi mím theo thói quen, trông có vẻ không dễ gần.
Nhưng vẫn rất đẹp, là kiểu đẹp chỉ cần lướt qua một cái đã giữ chặt ánh nhìn của người khác.
"Ảnh này anh chụp khi nào vậy?" Hạ Hành Châu tò mò hỏi.
Phương Tri Ngu suy nghĩ: "Lúc tốt nghiệp thì phải, không có ấn tượng gì."
"Là ảnh chụp lúc em tốt nghiệp đại học."
Một giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh. Hai người quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ mặc sườn xám nhạt màu, tóc đã bạc, gương mặt hiền hòa đang đứng gần đó.
Nhìn thấy đối phương, đầu tiên Phương Tri Ngu hơi ngạc nhiên, sau đó cung kính gọi: "Cô Ổ."
Hạ Hành Châu nhìn sang y, y nhỏ giọng nói: "Là giảng viên hướng dẫn hồi đại học của tôi, giáo sư Ổ."
Giáo sư Ổ chậm rãi bước tới, dừng lại bên cạnh hai người, mắt nhìn bức ảnh của Phương Tri Ngu trong tủ kính, cười nói: "Có một thời gian ảnh của em trên này cứ mất đi một cách khó hiểu, thay tới thay lui mấy lần, bức này là do tôi cung cấp đấy."
Hạ Hành Châu định hỏi tại sao lại mất, nhưng lời vừa đến bên miệng lại bỗng hiểu ra.
Còn tại sao nữa, bị người ta trộm mất chứ sao.
Giáo sư Ổ dời mắt sang Hạ Hành Châu, cười tủm tỉm: "Vị này là cậu Hạ phải không? Tôi cũng thấy tin tức của hai người ngày hôm qua rồi."
Tối qua giáo sư Ổ không có mặt ở buổi tiệc, nhưng bà vẫn có theo dõi tin tức.
"Giáo sư Ổ." Hạ Hành Châu cung kính chào.
"Ừ." Giáo sư Ổ đáp.
"Cô về từ khi nào về vậy ạ?" Phương Tri Ngu hỏi.
Lần này trở về, Phương Tri Ngu cũng dự định đi thăm thầy cô. Chỉ là giáo sư Ổ đã về hưu, không thường xuyên ở trường.
"Trưa nay vừa tới." Giáo sư Ổ cười nói: "Ra ngoài dạo một vòng, vừa hay gặp hai đứa."
Bà nhìn Phương Tri Ngu một lượt, trong mắt đầy quan tâm: "Không tệ, trông rất có tinh thần, làm rất tốt."
Phương Tri Ngu là học trò tâm đắc của bà. Ngay từ khi y còn học đại học, bà đã bắt đầu giúp y vạch ra con đường tương lai. Thậm chí bà còn từng nghĩ đợi Phương Tri Ngu học tiến sĩ xong, bà sẽ tiến cử y vào Viện Nghiên cứu Lịch sử Quốc gia.
Chỉ là không ngờ, Phương Tri Ngu lại lựa chọn thi thạc sĩ một chuyên ngành khác. Việc này khiến bà vô cùng khó hiểu, từng nhiều lần trò chuyện với y, thậm chí còn tìm tới Phương Lam và Đường Tu Tề, mong họ khuyên nhủ đứa nhỏ này.
Bà quá hy vọng nhìn thấy Phương Tri Ngu tỏa sáng trong lĩnh vực nghiên cứu lịch sử, nhất định y có thể đi tới đỉnh núi.
Nhưng với lựa chọn của Phương Tri Ngu, giáo sư Phương và giáo sư Đường chỉ có hai chữ: Tôn trọng.
Bà tiếc nuối vô số lần, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể giống cha mẹ y, chọn tôn trọng.
Điều khiến bà bất ngờ là sau khi tốt nghiệp, Phương Tri Ngu vẫn vào Viện Nghiên cứu Lịch sử Văn hóa Thành phố A. Việc này chứng tỏ y vẫn không nỡ rời bỏ ngành này, y vẫn yêu lịch sử văn hóa.
Giáo sư Ổ vui mừng khôn xiết, cảm thấy mình thật sự đã không nhìn nhầm người. Nhưng không ngờ chưa đầy một năm, Phương Tri Ngu lại đột ngột từ chức ở viện nghiên cứu.
Trước khi đến Tân Thị, Phương Tri Ngu từng tới thăm bà một lần.
Đó là sáu năm trước, đến nay bà vẫn nhớ rõ ánh mắt kiên định cùng những câu nói bình tĩnh mà đầy sức nặng của Phương Tri Ngu.
Y nói không muốn ở mãi trong vùng an toàn, muốn thử bước vào một môi Tr**ng X* lạ hơn.
Sáu năm trôi qua, giáo sư Ổ biết, y đã biến môi Tr**ng X* lạ đó thành một vùng an toàn khác.
Học trò này của bà, dù ở lĩnh vực nào cũng khiến bà tự hào.
Sau khi tạm biệt giáo sư Ổ, Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu tới "Toà Tri Ngư". Trên đường gặp vài sinh viên, có người mạnh dạn chào hỏi, có người lén chụp ảnh hai người.
"Tòa Tri Ngư" vừa được hoàn thành vào năm ngoái, đầu năm nay chính thức đưa vào sử dụng. Hai chữ "Tri Ngư" như rồng bay phượng múa, mang vẻ tự do phóng khoáng không gò bó.
Hạ Hành Châu đứng trước tòa nhà ngẩng đầu nhìn lên. Sau một lúc lâu, hắn nói với Phương Tri Ngu: "Em quyết định rồi."
"Quyết định gì?" Phương Tri Ngu hỏi.
"Trở về em cũng quyên cho trường cũ một tòa nhà." Hạ Hành Châu nói: "Đặt tên là toà 'Hành Chu'."
Phương Tri Ngu: "Hành Châu?"
"Không phải Hành Châu." Hạ Hành Châu giải thích: "Là 'Hành Chu' trong 'phiếm thủy hành chu'. Tri Ngu và Hành Chu, không giống tên đôi sao?"
(*)Phiếm thủy hành chu: chèo thuyền lướt trên mặt nước. Ngư trong "Tri Ngư" có nghĩa là cá.
"... Cậu rảnh lắm đúng không?" Phương Tri Ngu trừng hắn một cái, xoay người đi về phía đường trong trường.
"Sao lại rảnh chứ?" Hạ Hành Châu đuổi theo, "Nói đến tên đôi, anh không cảm nickname 'Phương Thốn Chi Gian' và 'Nhất Diệp Chi Châu' của chúng ta cũng rất giống tên couple à?"
Phương Tri Ngu không dừng bước, đáp qua loa: "Thế thì?"
"Thì chứng tỏ duyên phận của chúng ta đã định sẵn từ rất sớm rồi. Nếu không sao lại gặp nhau một cách định mệnh như vậy chứ?"
"Bớt mơ mộng hão huyền đi."
"Em nói thật mà."
"..."
Giọng nói hai người dần xa.
Ánh nắng sau giờ ngọ xuyên qua tán cây, kéo dài bóng dáng hai người, cuối cùng chồng lên nhau.
Dạo khuôn viên xong, hai người đi đón Phương Lam và Đường Tu Tề tan học.
Một nhà bốn người đi ăn tối, sau đó đưa hai người lớn về rồi mới quay về nhà.
Bữa tối ăn lẩu, cả hai vừa vào nhà đã vội vàng muốn đi tắm rửa, gột sạch mùi hương trên người.
Vừa ra khỏi phòng tắm, điện thoại của Phương Tri Ngu reo lên.
Người gọi là Thẩm Tông Minh.
Anh nói đoàn phim 《Lưỡi Gươm Thiên Tử》 đã liên lạc với anh. Buổi chiều đám ngươig Diêu Kim Bằng tới viện nghiên cứu tham quan, buổi tối ăn cơm cùng nhau.
Anh đã đồng ý giúp bọn họ kiểm soát kịch bản, cũng đồng ý đảm nhiệm vai trò cố vấn lịch sử của đoàn phim.
Phương Tri Ngu không ngờ đoàn phim lại hành động nhanh như vậy, chỉ trong nửa ngày đã quyết xong mọi việc. Nhưng đây cũng xem như là chuyện tốt.
"Không ảnh hưởng đến công việc của anh là được." Phương Tri Ngu nói. Hai người trò chuyện vài câu rồi cúp máy.
Đặt điện thoại xuống, Phương Tri Ngu quay đầu lại thì thấy Hạ Hành Châu đứng sau lưng mình, vẻ mặt đầy bất mãn.
"Muộn thế này rồi." Hắn tiến tới, giọng điệu chua lè: "Đàn anh tốt của anh còn gọi điện à?"
"Đàn anh tốt?" Phương Tri Ngu nhướng mày, "Cậu chắc chắn muốn gọi như vậy?"
Câu trả lời của Hạ Hành Châu là bế y lên bằng một tay, ném thẳng xuống giường, sau đó bản thân cũng đè lên.
"Anh dám gọi một tiếng thử xem." Hắn đè Phương Tri Ngu, hung hăng nói: "Em không phải ăn chay đâu!"
Phương Tri Ngu: "..."
Đương nhiên y biết Hạ Hành Châu không phải ăn chay, tên khốn này quả thật chính là động vật ăn thịt.
"Tránh ra." Y đẩy Hạ Hành Châu ra, nhắc nhở: "Ngày mai còn phải ngồi máy bay."
"Không tránh nổi." Hạ Hành Châu đã bực bội trong lòng cả ngày, "Sao lại đề cử Thẩm Tông Minh làm cố vấn? Không phải còn có Hà Úy sao?"
"Hà Úy? Hướng nghiên cứu của cậu ấy khác, không giúp được cho đoàn phim của các cậu."
Phương Tri Ngu nhìn khuôn mặt cau có của hắn một lúc, bật cười: "Này, đừng nói là chỉ có chuyện này mà cậu cũng ghen được đó nhé?"
"Em ghen đó không được à?" Hạ Hành Châu không phục, "Anh thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhìn ra anh ta thích anh sao?"
"Thì sao?" Phương Tri Ngu không để tâm, "Tôi cũng đâu có thích anh ấy. Giới thiệu cho đoàn phim chỉ vì cần thiết cho công việc của các cậu."
Người thích y nhiều như vậy, nếu người nào y cũng phải để ý thì quá lãng phí thời gian.
Nếu Thẩm Tông Minh không vượt qua ranh giới bạn bè, chứng tỏ anh ta là người thông minh. Giao thiệp với người thông minh luôn nhẹ nhàng hơn với kẻ ngốc nhiều.
Hạ Hành Châu bắt trúng trọng điểm: "Vậy anh thích ai?"
"Tôi thích kiếm tiền." Phương Tri Ngu cười khẽ, "Chẳng phải cậu biết từ lâu rồi sao?"
Hạ Hành Châu: "..."
Tôi không tin là không cạy được cái miệng này của anh!
Hạ Hành Châu dứt khoát cúi đầu chặn lại môi y.
Ban đầu chỉ định làm bộ, xả chút ghen tuông trong lòng, ai ngờ hôn rồi lại biến vị.
Lúc này Hạ Hành Châu mới nhớ ra nồi lẩu tối nay hình như hơi bổ, bây giờ đã bắt đầu có tác dụng.
Không khí dần trở nên khô nóng, lưng cũng đổ mồ hôi.
"Không được!"
Phương Tri Ngu kịp thời nắm lấy tay hắn, nhắc nhở: "Đồ dùng hết rồi, đêm nay không thể làm."
Tay Hạ Hành Châu khựng lại, nhưng không chịu rút về.
Giọng hắn cũng khàn đi nhiều, vừa hôn vừa dụ dỗ: "Chỉ một lần thôi, được không?"
Phương Tri Ngu vẫn giữ tay hắn, nhưng sức lực dần dần thả lỏng qua những nụ hôn lặp đi lặp lại.
Hai mắt Hạ Hành Châu sáng lên, định tiếp tục.
Phương Tri Ngu bỗng nói: "Vậy chúng ta chơi cái khác."
"Cái gì?" Hạ Hành Châu hỏi.
Phương Tri Ngu chống một tay xuống giường, mượn lực xoay tư thế hai người lại, đổi thành y ở trên, Hạ Hành Châu ở dưới.
Tư thế này Hạ Hành Châu đã quen, không hề ngạc nhiên, thậm chí còn phối hợp giơ hai tay lên, hứng thú hỏi: "Muốn trói sao?"
Phương Tri Ngu vỗ nhẹ mặt hắn, khen: "Ngoan lắm."
Sau đó rút một chiếc cà vạt, động tác nhanh gọn trói hai tay hắn lại.
"Tiếp theo thì sao?" Hạ Hành Châu đầy chờ mong, "Anh muốn..."
Chữ "chơi thế nào" còn chưa nói ra, hắn đã thấy Phương Tri Ngu mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra hai món đồ.
Là một cái choker ren đen cùng một cái vòng đeo đùi bằng da cùng màu.
Hạ Hành Châu: "..."
Hai tay bị trói, lúc này hắn hệt như cá nằm trên thớt.
Phương Tri Ngu m*n tr*n yết hầu hắn. Hạ Hành Châu không nhịn được khẽ rên, yết hầu lên xuống liên tục.
Phương Tri Ngu giơ hai món đồ trong tay lên, nhìn hắn từ trên xuống dưới: "Tốn công chuẩn bị thế này, sao có thể không dùng? Thích cái nào? Tôi đeo lên giúp cậu."
Hạ Hành Châu: "..."
Đệt.
