Meme rải hoa của Hứa Nguyện làm Điền Điềm cứ suy nghĩ mãi không tài nào ngủ được.
Cô gửi liên tục mấy meme quỳ xuống tạ tội để xin lỗi, giải thích mình không cố ý, hai chữ "Xin lỗi" tràn ngập màn hình.
May mà Hứa Nguyện cũng không để trong lòng, nói chuyện này đã có người đăng lên weibo, mọi người đều biết cả rồi, bảo Điền Điềm đừng nghĩ nhiều. An ủi Điền Điềm xong, y lại gửi vào nhóm một meme chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Nhận ra y muốn chuyển chủ đề, Phương Tri Ngu cũng nhắn trong nhóm một câu "Năm mới vui vẻ".
Ngay sau đó là tin nhắn của Hạ Hành Châu, cũng là bốn chữ "Năm mới vui vẻ". Hai người như tâm linh tương thông, cùng lúc ngẩng đầu nhìn đối phương một cái.
Phương Tri Ngu hỏi Hạ Hành Châu có biết chuyện này hay không, Hạ Hành Châu nói: "Trước lúc đi ghi hình xuân vãn có nghe phong thanh."
Giới này chỉ bé thế thôi, làm gì có tường nào không lọt gió, đặc biệt là danh tiếng của Lương Hiên cũng chẳng ra gì.
Hạ Hành Châu không quan tâm hôn nhân của người khác thế nào, huống chi Hứa Nguyện và Lương Hiên vốn bằng mặt không bằng lòng, ly hôn chỉ là chuyện sớm muộn.
Hai người rời giường rửa mặt đánh răng, đến lúc ra tới viện trước đã thấy Phương Lam đã chuẩn bị bữa sáng xong xuôi.
Đường Tu Tề đang định đi gọi họ dậy, thấy hai người bước ra thì gọi họ vào ăn sáng. Còn ông Hạ dường như nghiện trêu vẹt, cứ liên tục dạy con vẹt nhỏ nói chuyện.
Vẹt nhỏ là của cậu cả nhà bên cạnh nuôi, biết nói vài câu chúc cát lợi, nhiều hơn thì không.
Lúc này nó đang gân cổ kêu: "Đại cát đại lợi, đại cát đại lợi!"
Cả nhà ăn sáng xong, Phương Tri Ngu dẫn Hạ Hành Châu đến từ đường thắp hương, rồi cùng hắn đi dạo ở khu vực gần đó.
Ăn trưa xong, Phương Tri Ngu nhận được điện thoại của anh họ, gọi hai người qua đánh bài.
Đánh bài và mạt chược đều là các tiết mục cố định mỗi dịp Tết. Đương nhiên, nếu lũ nhóc quá nghịch thì đánh trẻ con cũng là một tiết mục khác.
Phương Tri Ngu cúp máy, hỏi Hạ Hành Châu: "Đi không?"
"Đi chứ." Hạ Hành Châu cười nói, "Dù sao cũng rảnh, chúng ta đi giết bớt nhuệ khí của họ."
"Được."
Hai người hùng hổ kéo nhau qua, đến nơi mới biết các anh chị họ đang chơi luật mới, cả hai đến quy tắc cũng không hiểu.
Chị họ đặc biệt chừa chỗ cho họ, ba thiếu một, nhìn hai người xoa tay hầm hè: "Đến đây đi!"
Hạ Hành Châu lùi lại một bước, nói với Phương Tri Ngu: "Sếp Phương, của anh đó."
Phương Tri Ngu liếc hắn một cái, khẽ mắng một tiếng "tiền đồ", rồi bình tĩnh bước tới ngồi xuống.
Hạ Hành Châu theo sau, cười hì hì hỏi: "Muốn uống gì? Có muốn ăn bánh kem không?"
Bên cạnh có rượu, nước uống, trà trái cây và đồ ngọt các loại. Sự chú ý của Phương Tri Ngu đặt hết vào luật chơi, thuận miệng đáp: "Gì cũng được."
Hạ Hành Châu rót cho y một ly trà trái cây, lại lấy một miếng bánh kem, bưng thêm đĩa hạt dẻ cười, ngồi xuống ghế bên cạnh y.
Trong phòng bật máy sưởi, Phương Tri Ngu cởi áo khoác và khăn quàng cổ, bên trong mặc áo len cổ lọ màu vàng nhạt. Vừa ngồi xuống bàn bài đã có khí thế như đến bàn chuyện làm ăn bạc triệu.
Đợi y hiểu rõ luật chơi xong, chị họ bắt đầu chia bài.
Chị họ và mấy anh họ đều làm việc ở quê, bình thường cứ hễ không có gì làm là lại thích tụ tập chơi bài, tán gẫu, ai cũng là cao thủ bài bạc. Mà Phương Tri Ngu lâu rồi không về, lại chưa quen luật mới, liên tiếp thua mấy ván.
Hạ Hành Châu ngồi bên cạnh bóc hạt dẻ cười cho y, thỉnh thoảng nhét mấy hạt vào miệng y. Khi Phương Tri Ngu lại thua thêm một ván, hắn lên tiếng: "Hay để em thử xem?"
"Không cần." Phương Tri Ngu bình tĩnh xào bài, bộ bài màu lam trong đôi tay linh hoạt của y như xếp thành hoa.
Chị họ cảm thán: "Tiểu Bảo xào bài vẫn đẹp trai như vậy, chỉ là kỹ thuật hơi kém chút."
Hạ Hành Châu nghe vậy thì bật cười: "Chị họ, không phải Tiểu Bảo kém, là mọi người dùng luật mới để chơi bọn em."
"Sao gọi là chơi mấy đứa được?" Anh họ không thừa nhận, bày ra vẻ đường hoàng: "Năm mới gì cũng mới, không phải nên chơi luật mới sao?"
"Đúng đó đúng đó!"
Mấy anh chị em khác cũng hùa theo. Hạ Hành Châu còn định cãi thêm, lại bị ánh mắt của Phương Tri Ngu ngăn lại.
Hạ Hành Châu ngầm hiểu, nuốt lời còn lại vào bụng, biết y chuẩn bị khống chế cục diện.
Phương Tri Ngu điềm tĩnh xào bài, sau đó để anh họ đã thắng ván trước chia bài.
Sau mấy ván dò đường, Phương Tri Ngu đã nắm được bí quyết của luật mới, tiếp đó liên tục thắng mấy ván.
Anh chị em họ đấm ngực giậm chân: "Lại thắng nữa rồi!!"
Phương Tri Ngu đặt lá bài cuối cùng xuống, mỉm cười: "Cảm ơn."
Mỗi lần về quê ăn Tết, Phương Tri Ngu chơi bài với mọi người đều thắng mãi. Để chiếm chút lợi từ y, mọi người mới nghĩ ra luật chơi mới, không ngờ mới vài ván đã bị y phá giải.
"Không được không được." Anh họ không phục, "Tiểu Bảo như xài hack gian lận vậy, đổi cho Hành Châu chơi."
Hạ Hành Châu chỉ vào mình: "Em á? Em không biết chơi."
"Không biết càng tốt." Chị họ vẫy tay, "Đổi người, đổi người."
Phương Tri Ngu nghiêng đầu nhìn hắn: "Chơi thử không?"
"Được thôi."
Hạ Hành Châu đổi chỗ với y, để y ngồi sang bên cạnh ăn bánh kem.
Sau khi ngồi xuống, Hạ Hành Châu làm vẻ mặt buồn rầu, nói với mấy anh chị họ: "Lần đầu chơi chưa quen, các anh chị nhẹ tay chút nhé."
Chị họ cười gian: "Yên tâm yên tâm, đều là người một nhà mà, không chơi cậu đâu."
Ba ván trôi qua...
Hạ Hành Châu ném bài xuống: "Ngại quá, lại thắng rồi."
Các anh chị họ đầu đầy dấu chấm hỏi: "Đây là lần đầu tiên cậu chơi hả?"
"Đúng vậy!" Hạ Hành Châu gật đầu, "Lần đầu chơi, nhưng hồi còn đi học em có một biệt danh."
"Biệt danh gì?"
Hạ Hành Châu khẽ mỉm cười: "Vua bài Cẩm Châu."
Mọi người: "..."
Phương Tri Ngu suýt bị sặc bởi ngụm nước trà.
Mọi người trợn trắng mắt với cái biệt danh quê mùa này của Hạ Hành Châu. Nhưng cũng không thể không thừa nhận, kỹ thuật chơi bài của hắn thật sự rất giỏi, gần như ngang ngửa với Phương Tri Ngu.
Tiếp tục ván mới, Hạ Hành Châu càng chơi càng thuận tay, lại có Phương Tri Ngu ngồi bên cạnh làm quân sư, hai người cường cường liên thủ, khiến các anh chị họ liên tục bại trận.
Ba ngày tiếp theo, Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu đi thăm họ hàng, đi dạo, đánh bài, trải qua một cái Tết Âm lịch thật thoải mái.
Mùng năm Tết, Hạ Hành Châu và ông Hạ trở về Cẩm Châu.
Cẩm Châu cách khá xa, giữa đường còn phải quá cảnh. Xét đến tình huống của Phương Tri Ngu nên không để y đi cùng.
Phương Tri Ngu ở quê đến mùng chín mới trở lại Tân Thị. Hạ Hành Châu về trước y một ngày, tính giờ ra sân bay đón.
Cùng trở về còn có Đường Tu Tề và Phương Lam.
Ngày dự sinh của Phương Tri Ngu là cuối tháng tám. Hai người bàn bạc một phen, quyết định để Phương Lam xin nghỉ để chăm sóc y, chờ đến khi khai giảng sẽ làm thủ tục.
Tuy có thể thuê người chăm sóc rồi ký thỏa thuận bảo mật, nhưng để yên tâm, làm ba mẹ vẫn muốn tự tay lo liệu.
Phương Trình dường như có radar tự nhiên với sinh mệnh nhỏ bé. Tối hôm Phương Tri Ngu trở về, nó cứ quanh quẩn ngửi bụng của y mãi, thỉnh thoảng lại dụi mũi cọ cọ, nhưng không trèo lên nằm như trước kia nữa.
Trở lại Tân Thị, hai người lại bắt đầu bận rộn với công việc.
Cuối tháng hai, đoàn phim 《Lưỡi Gươm Thiên Tử》 khởi quay. Sau khi vào đoàn, Hạ Hành Châu chỉ có thể gọi video liên lạc với Phương Tri Ngu mỗi ngày.
Mà Phương Tri Ngu cũng bận rộn không kém. Dự án bờ hồ Vân Khê khởi công, hoạt động đầu tư vào ngành công nghiệp văn hóa lịch sử và các công việc liên quan cũng đến nối tiếp nhau. Tuy đã sắp xếp ổn thỏa, nhưng vẫn có một số việc cần y đích thân xử lý.
Trạm quay đầu tiên của 《Lưỡi Gươm Thiên Tử》 ở phim trường. Vừa khéo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa lịch sử của Tập đoàn họ Hạ cũng có dự án bên đó, Phương Tri Ngu kêu người đặt vé, bay cùng tổ dự án đến đó.
Sau khi đoàn phim khởi quay, Hạ Hành Châu rất bận. Suất diễn của hắn nhiều, hơn nữa còn phải thể hiện ba độ tuổi khác nhau của nam chính.
Kết thúc buổi quay sáng, Hạ Hành Châu ngồi nghỉ trên ghế dựa, Tiểu Hứa đi lấy cơm trưa giúp hắn.
Khi Phương Tri Ngu đến, hắn đang vừa ăn cơm hộp vừa nghiên cứu cảnh quay tiếp theo.
Tiểu Hứa là người đầu tiên phát hiện Phương Tri Ngu, kinh ngạc đẩy đẩy Hạ Hành Châu: "Sếp Phương!!"
"Hả?" Hạ Hành Châu ngẩng đầu, "Sếp Phương làm sao..."
Câu nói đột ngột dừng lại. Nhìn thấy Phương Tri Ngu đi tới cùng đạo diễn Diêu Kim Bằng, hắn còn tưởng mình nhìn nhầm.
Tháng ba trời vẫn rét lạnh, nhất là ở phim trường này, nói chuyện còn thấy rõ khói trắng.
Phương Tri Ngu mặc áo khoác dày, phối cùng khăn choàng cùng tông màu, trông cao ráo lịch lãm. Ánh mắt mọi người trong trường quay đều vô thức dõi theo y.
Hạ Hành Châu nhìn y từng bước tiến về phía mình, vội buông kịch bản trong tay, ba bước gộp làm hai đi tới trước mặt y, giọng đầy kinh ngạc và vui mừng: "Sao anh lại tới đây?"
"Có một dự án ở bên này." Phương Tri Ngu nói, "Tiện đường qua thăm em."
Hạ Hành Châu không hài lòng hỏi: "Sao không phải là em ở đây nên anh tiện đường qua xem dự án?"
Diêu Kim Bằng đứng bên cạnh nghe mà nổi da gà, "hầy" một tiếng, nói "Tôi đi tìm chút đồ ăn", rồi để không gian lại cho hai người.
Cái gọi là "tìm chút đồ ăn" chính là đồ Phương Tri Ngu mang tới cho đoàn phim. Trần Tuấn đang ở bên kia trao đổi với người phụ trách.
Phương Tri Ngu nhìn ánh mắt mong chờ của Hạ Hành Châu, khẽ cười: "Em ở bên này, anh tiện đường qua xem dự án."
Hạ Hành Châu hài lòng, kéo ghế cho y ngồi xuống, hỏi y có mệt không, tới đây ở mấy ngày.
Lịch công tác của Phương Tri Ngu chỉ có hai ngày. Hạ Hành Châu cũng bận quay phim, y không định ở lâu, trở về còn có việc khác phải xử lý.
Nhìn bộ long bào vàng phối đen trên người Hạ Hành Châu, đáy mắt Phương Tri Ngu thoáng hiện một tia kinh ngạc, bảo hắn đứng lên cho mình ngắm kỹ.
Hạ Hành Châu dang tay, thoải mái xoay một vòng, mặc y đánh giá.
"Không tệ." Phương Tri Ngu gật đầu, "Em rất hợp với cổ trang."
Hạ Hành Châu bỗng nghĩ đến điều gì, ngồi xuống bên cạnh y, hạ thấp giọng hỏi: "Anh có thích không?"
"Cái gì?"
"Cổ trang."
"Cũng được." Phương Tri Ngu không hiểu gì, "Sao tự nhiên hỏi vậy?"
"Chúng ta còn chưa chụp ảnh cưới. Hay là đợi bé con sinh ra rồi chúng ta đi chụp một bộ cổ trang?" Hạ Hành Châu đề nghị. Hắn tưởng tượng dáng vẻ Phương Tri Ngu tóc dài mặc cổ phục, chắc chắn rất tuyệt.
Ai ngờ Phương Tri Ngu sửng sốt hỏi: "Còn phải chụp ảnh cưới sao?"
"Chứ sao?" Hạ Hành Châu bị y hỏi vậy cũng sửng sốt, "Lúc kết hôn chúng ta chưa chụp mà. Đừng nói anh chưa từng nghĩ tới nhé?"
Phương Tri Ngu: "..."
Y thật sự chưa từng nghĩ tới.
Nhìn biểu cảm của y, Hạ Hành Châu biết mình đoán đúng rồi, dở khóc dở cười: "Sếp Phương à, chúng ta kết hôn đó, ảnh cưới chắc chắn phải chụp chứ? Đừng nói là anh cũng chưa nghĩ tới cả hôn lễ đấy nhé!"
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu cảm giác như trời sập. Lần trước về dự kỷ niệm thành lập trường Thanh Hoa, ba mẹ còn nhắc chuyện này, vậy mà Phương Tri Ngu đã quẳng ra sau đầu.
"Em còn tìm cả phù rể rồi! Chỉ chờ bé con sinh ra là làm lễ cưới, kết quả anh căn bản chưa từng nghĩ tới?" Hạ Hành Châu ai oán nhìn Phương Tri Ngu, giọng nói tràn ngập đau xót khi bị bỏ qua.
Phương Tri Ngu hắng giọng, nói: "Vậy sao? Phù rể là ai?"
"Lương Húc và Lục Triệu Đình." Hạ Hành Châu nói, "Em đã hẹn lịch với họ rồi."
Phương Tri Ngu: "... Hẹn lịch? Không phải chưa định ngày cưới sao?"
"Em hẹn lịch cả năm luôn rồi!"
"..." Tuy Phương Tri Ngu chưa từng làm lễ cưới, nhưng cũng từng đi dự, khiêm tốn hỏi: "Vậy anh cũng phải tìm phù rể sao?"
"Không tìm..."
Hạ Hành Châu nói được nửa câu bỗng khựng lại, nuốt chữ không kia về: "Không tìm không được, em cũng đã nghĩ sẵn người cho anh rồi."
"Là ai?"
"Hà Úy đó!" Hạ Hành Châu nói, "Bạn học cũ của anh, chắc chắn anh ấy rất vui lòng. Không phải lần trước anh ấy nói nếu chúng ta làm lễ cưới thì anh ấy nhất định sẽ tới sao?"
Lần tụ họp trước, quả thật Hà Úy có nói vậy.
Phương Tri Ngu cũng không có ý kiến gì, gật đầu nói: "Tới đó anh sẽ liên lạc với cậu ấy. Chỉ một người thôi sao?"
"Làm sao có thể chứ!" Hạ Hành Châu cong môi cười, chỉ về phía người đang đi tới, "Bên kia chẳng phải có sẵn một người sao?"
Phương Tri Ngu ngẩng đầu nhìn qua, thấy Thẩm Tông Minh đang bước về phía hai người.
Phương Tri Ngu: "..."
Không cần phải vậy đâu.
